Sức khỏe và đời sống

ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở Phú Vương tui chê.
Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở
Phú Vương tui chê. Tui chỉ ăn Phở Dậu. Tui chơi Phở Dậu đã gần năm
chục năm nay, từ hồi tui xấp xỉ hai mươi cho đến giờ đã gần bảy chục,
chỉ gián đoạn mấy năm đi Tây. Cũng là loại tín đồ ngoan đạo đấy chứ.
Hồi xưa nó chưa gọi là Dậu. Hồi đó chỉ là một quán phở nhỏ lợp tôn,
trên có chừa một khoảng trống lớn, nắng dọi vào làm thành một vệt ánh
sáng mà mấy cha nhiếp ảnh rất mê. Luồng sáng dọi xuống trên người hai
bà cụ với làn khói xanh từ bếp củi bay lên rất là nhiếp ảnh. Người bán
là hai bà cụ già, nên tui gọi là Phở bà cụ. Ngày trước dân văn nghệ
thường ăn sáng ở đây. Tui thường gặp hoạ sĩ Đinh Cường, Trịnh Cung, Đỗ
Quang Em, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn....
Thời đó Ông Nguyễn Cao Kỳ đang làm quan to, cũng thường ghé ăn, cũng
chẳng tiền hô hậu ủng gì, chỉ đi ăn với vợ là bà Tuyết Mai, có lúc đi
với bạn, có khi đi một mình, nên giang hồ gọi là Phở Ông Kỳ. Ở ngoài
sân có cây trứng cá, nên lại có người kêu là Phở cây trứng cá. Sau 75,
khu này gọi là khu phố bốn nên gọi là Phở Khu phố bốn. Chủ nhân cho
dựng bảng đặt tên là Phở Dậu. Hồi đó ở hẻm bên cũng có quán phở gà rất
ngon, chủ là một bà sồn sồn người Bắc di cư tên Lan nên gọi là Phở Bà
Lan. Gà ngon, nước phở ngọt đằm, khách cũng đông. Nhưng rồi bà mất vì
bệnh, quán dẹp tiệm luôn.

Và bây giờ quán phở Dậu có thể gọi là quán phở đắt khách nhất của Sài
Gòn. Khách cứ đông nườm nượp, nhất là ngày thứ bảy và chủ nhật. Kiếm
chỗ ngồi hơi khó. Đúng là Phở Dậu giờ không còn ngon và có mùi vị như
xưa, nhưng khách thì tăng lên bội phần.

Phở Dậu không có rau, chỉ có bát hành tây xắt mỏng. Cũng không có
tương đen, chỉ có tương Bắc cay màu đỏ. Phở Dậu ngon nhờ nước. Nước
phở ở đây trong và thanh, là nước hầm xương, những khúc xương dài lóc
hết thịt được đun từ hôm trước thoang thoáng mùi quế với hồi, nhạt
thôi, tinh ý lắm mới ngửi thấy. Có thể cho điểm cao nhờ nước phở. Bánh
cũng được, không nát, không dày quá. Thịt thì không ngon như ngày xưa,
có lẽ bò bây giờ chất lượng không bằng. Lát nạm xảm không thấy chất
thịt, vè vụn và dai. Ăn phở bò thì phải có gầu, nhưng gầu bây giờ
trắng nhách, không có màu vàng như hồi xưa, miếng gầu ngày cũ nhai sần
sật mà không dai, béo mà không ngậy, nhai miếng gẩu thấy sướng mồm.
Giờ nhai gầu như nhai miếng thịt bị cắt ngược sớ, miếng gầu như kẹo
cao su, chẳng thấy ngọt mà cứ nhờn nhợt trong miệng, đành phải nhả.

Nghe kể hồi mới di cư ở ngoài Bắc vào, gia đình này ở bên bến tắm ngựa
ở Huỳnh Tịnh Của bây giờ, chưa biết làm ăn gì thì được một người quen
dạy cho cách nấu phở. Sau đó dọn về xóm chuồng ngựa dưới dốc đường
Công Lý gần Yên Đổ, sau mới về đây. Ông chủ bây giờ là đời thứ hai.
Nhân viên lo việc hầm xương, cứ bốn giờ sáng ông vào nêm nếm theo bí
quyết của mẹ truyền lại. Ông bà chủ này buôn bán thế này mấy chục năm
nay, khách khứa như thế, hẳn là giàu. Nhưng ông bà rất giản dị và gần
gũi. Ông ra vào kiêm luôn việc điều hành xe cộ của khách. Ông này có
trí nhớ rất đặc biệt. Khách đi xe máy chỉ ghé ăn vài lần là ông nhớ số
xe. Chẳng sai bao giờ. Do tánh tình bình dân và gắn bó, vui vẻ với
khách nên khách nào cũng quý ông. Khách ở xa về ông nhớ mặt, chuyện
trò thân mật, khách quen lâu không ghé, ông hỏi thăm. Khách thích ghé
quán vì phở ngon nhưng cũng ưa ghé vì cái tình giao hảo ấy.

Mấy chục năm ăn phở mỗi sáng ở đây, tui thành như người nhà. Hồi còn
trẻ, khoẻ, ngày nào cũng ăn. Giờ có tuổi, lại bị Gout nên mỗi tuần chỉ
ghé một hai lần. Có nhiều khi tui bỏ thuốc lá, nhưng cứ theo thói quen
tui chưa ăn xong thì đã có người mang bao thuốc ba số để lên bàn, thế
là rút một điếu. Ăn tô phở xong mà chưa có điếu thuốc cũng chưa gọi là
hoàn tất bữa ăn. Thế là hút. Hê..hê thành ra mang tiếng bỏ thuốc lá
cũng vài chục lần mà không bỏ được. Ăn lâu năm nên cũng quen mặt nhiều
khách cũng ăn thường xuyên giống tui. Gặp nhau cười chào mà chẳng biết
tên gì. Mà cũng lạ lắm nghe. Khách ăn thường xuyên cũng thường chọn
một chỗ thường xuyên, đôi khi chỉ xê xích vài chiếc ghế. Khách ngồi
ngoài sân thì luôn luôn ngồi ngoài sân. Khách ngồi gian giữa cũng luôn
ngồi gian giữa. Khách ngồi nhà bên thì cũng luôn chọn nhà bên để ngồi.
Như một thói quen. Lại biết cách ăn của từng người. Có người mang theo
chai giấm tỏi, có người không ăn hành, có người nhiểu bánh, có người
ít, có người thêm béo có người nước trong. Lâu ngày tui nhớ hết, gần
năm mươi năm còn gì, nửa thế kỷ chứ ít sao.

Ăn lâu một quán đôi khi cũng chán, nên khi nghe ai nói có quán phở nào
ngon là đi tìm ăn thử, nhưng rồi cũng châu về hợp phố, làm như đã quen
cái mùi cái vị đó rồi, thấy chỗ nào cũng chẳng vừa lòng. Tui có anh
bạn chơi Piano nổi tiếng, cũng thuộc loại ghiền phở ở đây, cũng là
khách thường xuyên. Đi trình diễn ở nước ngoài, vừa xuống máy bay,
hành lý cồng kềnh nhưng bao giờ cũng ráng kêu taxi đến đây chơi một tô
trước khi về nhà vì nhớ quá he..he.

Mấy hôm rồi có người giới thiệu một quán phở ở Cao Thắng, anh ta khen
ngon nên tui có ý định đến ăn xem thử. Sáng nay rú xe đến đấy. Thứ bảy
mà quán vắng hoe. Chỉ có một bàn có khách là một đôi nam nữ còn trẻ.
Tui ngồi kế bàn đấy. Phải công nhận quán sạch sẽ, bàn ghế, đũa muỗng
ngăn nắp. Bước vào quán có mùi phở, đã xứng cho một sao. Tui quan niệm
quán phở phải có mùi phở. Cái mùi ngậy chút của hồi, của quế, của gừng
nướng quyện với mùi bò. Đương nhiên là thoang thoảng thôi chứ không
nồng nặc như quầy thịt bò ngoài chợ. Nhưng phải có mùi phở, cái mùi
nhè nhẹ thoang thoảng ấy đánh thức cái khứu giác của người ăn, gợi cho
họ cái cảm giác thèm được thưởng thức. Rau, ớt, chanh được để trong
dĩa trắng tinh có lớp nhựa mỏng bọc ngoài. Lại nghe bảo tương ớt tự
nhà làm. Tui cho thêm một sao nữa. Ở đây có món đặc biệt là phở đuôi
bò. Cũng hay, thay đổi thử xem thế nào? Tui gọi một tô phở đuôi bò.
Phở chỉ nên ăn thịt chín, bắp, nạm, gầu, vè. Phở mà ăn thịt tái là sai
cách rồi, nhưng nhiều người thích thế.

Đôi nam nữ bàn kế bên vừa nhận hai tô phở đã bắt đầu hành trình trang
bị. Cả hai xịt tương đỏ, rồi chơi luôn tương đen. Sau đó là động tác
vặt rau, rồi trút cả dĩa giá trụng. Nhìn quanh, anh chị chơi luôn mấy
muỗng tỏi ngâm dấm. Xong nhìn quanh xem còn thiếu gì không. À! Nước
mắm thêm vài ba giọt rồi vắt vào miếng chanh. Tô phở bây giờ tú hụ,
như nồi lẫu thập cẩm nhìn là hết muốn ăn. Cái thanh cảnh của người
thưởng thức phở như tui bỗng ngao ngán cho cách ăn của họ. Ăn thế thì
còn chi là phở. Tui quan niệm người biết ăn phở là khi tô phở bưng ra,
nghi ngút khói, người ăn hít cái mùi thơm của phở, sau đó dùng muỗng
múc một muỗng nước phở, húp để đánh gia nước phở ngọt ngon, mặn nhạt
thế nào, lúc ấy mới nêm nếm theo ý mình. Cách ăn này cũng dùng cho hủ
tíu, mì, bún nước ....chứ ăn mà bỏ đủ thứ vào một tô như nồi cám lợn
thế kia thì mất mẹ cái thú thưởng thức thi vị món ăn rồi.

Tô phở đuôi bò của tui được bưng ra, cũng vừa thôi, không lớn lắm,
được đựng trong bát sành có vẽ men xanh, nhìn cũng bắt mắt. Có bốn
khoanh đuôi bò mỏng. Nước phở cũng tạm, không thể gọi là ngon, nhưng
chắc có nêm bột ngọt. Đuôi bò mềm nhưng không nhũn, thịt cũng tạm, có
thể cho thêm một sao nữa. Bánh phở dày quá, thiếu cái nuột nà khi cho
trôi vào cổ họng.
Nhìn chung là mới ngưỡng trung bình, tô phở chưa có gì xuất sắc. Quẩy
làm theo kiểu Bắc kỳ, nho nhỏ và cứng, phải ngâm trong nước lèo một
lát mới mềm để ăn. Xin thêm ớt và gọi ly trà đá. Phục vụ nhanh, lễ
phép, tui cho thêm nửa sao. Tổng cộng được ba sao rưỡi. Tức là trên
trung bình một chút. Điểm đặc biệt ở quán này là trên tường dán một
bảng công khai các gia vị sử dụng từ địa chỉ rau sạch, hãng nước mắm
sử dụng cho đến chai nước suối và những gia vị với tên nhãn hàng.
Người khách vào đây có thể biết rõ mình đang được phục vụ bởi các nhãn
hàng nào, đó cũng là điều hay khi các hàng quán bây giờ có nhiều quán
toàn sử dụng các loại gia vị và rau, nước chấm rẻ tiền hoặc không tên.
Tui cho thêm nửa điểm về sự minh bạch này của chủ quán. Thế nhưng, khi
tính tiền, tui lại trừ đi nửa điểm vì tính giá khá cao, không xứng với
chất lượng của tô phở. Giá một tồ phở đuôi bò với bốn khoanh mỏng leo
lét mà tính 85.000 đồng là chưa hợp lý. Giờ thì tui hiểu nguyên nhân
quán vắng. Quán không có khách vì giá cao. Điểm cuối cùng còn lại là
ba điểm rưỡi. Chưa ưng ý.

Thế là sẽ vẫn quay về với Phở Dậu. Đi loanh quanh lại về chốn cũ hê..hê

DODUYNGOC

Ý kiến của người gửi bài :
Đúng là mỗi người mỗi vị, ĐDN thích Phở Dậu, còn tôi thì thích phở Tàu
Bay. Phở Dậu ở đâu? Nếu các bạn biết chùa Vĩnh Nghiêm trên đường Công
Lý, đứng trước cổng chùa , nhìn sang bên kia đường, đó là Cư Xá Hàng
Không, đi thẳng vào trong cư xá, sẽ là tiêm phở Dâu, với tôi, tiệm phở
này cũng bình thường, nhưng có điều đặc biệt là chả có rau gì hết, sở
dĩ nổi tiếng vì nhiều người nổi tiếng ăn, như nhà văn Nguyễn Thụy Long
là một thực khách quen thuộc ở nơi này, ông đã viết trong hồi ký Viết
Trên Gác Bếp (sau 1975), có nhắc đến quán Phở này, và khi ông kêu 1 tô
phở, bà chủ luôn luôn đem kèm theo một bát cơm nguội, ăn xong phở, ông
đổ chén cơm nguội vào đó, và ông bảo ăn cơm nguội với nước phở mới
ngon tuyệt cú mèo và còn chắc bụng nữa(!). ĐDN vừa làm 1 chuyến Mỹ Du,
hắn bảo phở bên Mỹ không thuộc gout của hắn và bên đó, không gọi là
"tô phở" mà phải gọi là "thau phở", nên suốt thời gian 6 tuần, hắn cứ
tơ tưởng đến tô phở Dậu, và cũng như người bạn nhạc sĩ piano, hắn đi
thẳng từ phi trường đến đây để thỏa mãn ông thần khẩu nào ngờ vừa dơ
vừa dở   hi..hi..hi..
Ai có thèm phở hơn cơm thì phải nhớ điều này , phở bây giờ ở VN toàn
là hóa chất làm cho mùi vị hấp dẫn hơn nhưng phải hiểu cũng y chang
như là tìm một người con gái ở VN đến với mình bằng tình cảm thật còn
khó hơn tìm tô phở không hóa chất vậy thôi

Bàn ra tán vào (2)

XaQuê Nguyễn
Kakaka, Đoạn kết hay và chí lý quá ... không tiền không có phở, không tiền gái VN kẹp cứng không có hở !!!

----------------------------------------------------------------------------------

Toàn
Tác giả viết bài này có nhiều chi tiết chưa đúng lắm. Có lẽ vì ông chỉ nghe người ta nói. Tôi là người từng ở trong cái cư xá có tiệm phở này nên biết khá rõ về nó. Dậu là tên người con bà chủ tiệm đầu tiên. Gia đình bà ở trong cư xá này từ lâu chứ không phải ở nơi khác dọn đến. Khoảng đầu thập niên 1960, bà Dậu trúng số độc đắc nên sang lại tiệm phở và truyền nghề cho một người khác cũng ở trong cư xá và gia đình bà dọn ra khỏi cư xá nhưng cũng ở trên đường Công Lý. Bà chủ tiệm sau đã tiếp tục kế nghiệp bà Dậu bán phở mà ít ai biết nó đã đổi chủ cho đến khi bà đi định cư ở Mỹ theo diện ODP vào giữa thập niên 1990 và sang lại tiệm phở cho người con trai của bà chủ cũ (bà Dậu). Thế là tiệm phở Dậu nay lại châu về hiệp phố và khuếch trương lớn cho đến ngày nay.

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở Phú Vương tui chê.
Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở
Phú Vương tui chê. Tui chỉ ăn Phở Dậu. Tui chơi Phở Dậu đã gần năm
chục năm nay, từ hồi tui xấp xỉ hai mươi cho đến giờ đã gần bảy chục,
chỉ gián đoạn mấy năm đi Tây. Cũng là loại tín đồ ngoan đạo đấy chứ.
Hồi xưa nó chưa gọi là Dậu. Hồi đó chỉ là một quán phở nhỏ lợp tôn,
trên có chừa một khoảng trống lớn, nắng dọi vào làm thành một vệt ánh
sáng mà mấy cha nhiếp ảnh rất mê. Luồng sáng dọi xuống trên người hai
bà cụ với làn khói xanh từ bếp củi bay lên rất là nhiếp ảnh. Người bán
là hai bà cụ già, nên tui gọi là Phở bà cụ. Ngày trước dân văn nghệ
thường ăn sáng ở đây. Tui thường gặp hoạ sĩ Đinh Cường, Trịnh Cung, Đỗ
Quang Em, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn....
Thời đó Ông Nguyễn Cao Kỳ đang làm quan to, cũng thường ghé ăn, cũng
chẳng tiền hô hậu ủng gì, chỉ đi ăn với vợ là bà Tuyết Mai, có lúc đi
với bạn, có khi đi một mình, nên giang hồ gọi là Phở Ông Kỳ. Ở ngoài
sân có cây trứng cá, nên lại có người kêu là Phở cây trứng cá. Sau 75,
khu này gọi là khu phố bốn nên gọi là Phở Khu phố bốn. Chủ nhân cho
dựng bảng đặt tên là Phở Dậu. Hồi đó ở hẻm bên cũng có quán phở gà rất
ngon, chủ là một bà sồn sồn người Bắc di cư tên Lan nên gọi là Phở Bà
Lan. Gà ngon, nước phở ngọt đằm, khách cũng đông. Nhưng rồi bà mất vì
bệnh, quán dẹp tiệm luôn.

Và bây giờ quán phở Dậu có thể gọi là quán phở đắt khách nhất của Sài
Gòn. Khách cứ đông nườm nượp, nhất là ngày thứ bảy và chủ nhật. Kiếm
chỗ ngồi hơi khó. Đúng là Phở Dậu giờ không còn ngon và có mùi vị như
xưa, nhưng khách thì tăng lên bội phần.

Phở Dậu không có rau, chỉ có bát hành tây xắt mỏng. Cũng không có
tương đen, chỉ có tương Bắc cay màu đỏ. Phở Dậu ngon nhờ nước. Nước
phở ở đây trong và thanh, là nước hầm xương, những khúc xương dài lóc
hết thịt được đun từ hôm trước thoang thoáng mùi quế với hồi, nhạt
thôi, tinh ý lắm mới ngửi thấy. Có thể cho điểm cao nhờ nước phở. Bánh
cũng được, không nát, không dày quá. Thịt thì không ngon như ngày xưa,
có lẽ bò bây giờ chất lượng không bằng. Lát nạm xảm không thấy chất
thịt, vè vụn và dai. Ăn phở bò thì phải có gầu, nhưng gầu bây giờ
trắng nhách, không có màu vàng như hồi xưa, miếng gầu ngày cũ nhai sần
sật mà không dai, béo mà không ngậy, nhai miếng gẩu thấy sướng mồm.
Giờ nhai gầu như nhai miếng thịt bị cắt ngược sớ, miếng gầu như kẹo
cao su, chẳng thấy ngọt mà cứ nhờn nhợt trong miệng, đành phải nhả.

Nghe kể hồi mới di cư ở ngoài Bắc vào, gia đình này ở bên bến tắm ngựa
ở Huỳnh Tịnh Của bây giờ, chưa biết làm ăn gì thì được một người quen
dạy cho cách nấu phở. Sau đó dọn về xóm chuồng ngựa dưới dốc đường
Công Lý gần Yên Đổ, sau mới về đây. Ông chủ bây giờ là đời thứ hai.
Nhân viên lo việc hầm xương, cứ bốn giờ sáng ông vào nêm nếm theo bí
quyết của mẹ truyền lại. Ông bà chủ này buôn bán thế này mấy chục năm
nay, khách khứa như thế, hẳn là giàu. Nhưng ông bà rất giản dị và gần
gũi. Ông ra vào kiêm luôn việc điều hành xe cộ của khách. Ông này có
trí nhớ rất đặc biệt. Khách đi xe máy chỉ ghé ăn vài lần là ông nhớ số
xe. Chẳng sai bao giờ. Do tánh tình bình dân và gắn bó, vui vẻ với
khách nên khách nào cũng quý ông. Khách ở xa về ông nhớ mặt, chuyện
trò thân mật, khách quen lâu không ghé, ông hỏi thăm. Khách thích ghé
quán vì phở ngon nhưng cũng ưa ghé vì cái tình giao hảo ấy.

Mấy chục năm ăn phở mỗi sáng ở đây, tui thành như người nhà. Hồi còn
trẻ, khoẻ, ngày nào cũng ăn. Giờ có tuổi, lại bị Gout nên mỗi tuần chỉ
ghé một hai lần. Có nhiều khi tui bỏ thuốc lá, nhưng cứ theo thói quen
tui chưa ăn xong thì đã có người mang bao thuốc ba số để lên bàn, thế
là rút một điếu. Ăn tô phở xong mà chưa có điếu thuốc cũng chưa gọi là
hoàn tất bữa ăn. Thế là hút. Hê..hê thành ra mang tiếng bỏ thuốc lá
cũng vài chục lần mà không bỏ được. Ăn lâu năm nên cũng quen mặt nhiều
khách cũng ăn thường xuyên giống tui. Gặp nhau cười chào mà chẳng biết
tên gì. Mà cũng lạ lắm nghe. Khách ăn thường xuyên cũng thường chọn
một chỗ thường xuyên, đôi khi chỉ xê xích vài chiếc ghế. Khách ngồi
ngoài sân thì luôn luôn ngồi ngoài sân. Khách ngồi gian giữa cũng luôn
ngồi gian giữa. Khách ngồi nhà bên thì cũng luôn chọn nhà bên để ngồi.
Như một thói quen. Lại biết cách ăn của từng người. Có người mang theo
chai giấm tỏi, có người không ăn hành, có người nhiểu bánh, có người
ít, có người thêm béo có người nước trong. Lâu ngày tui nhớ hết, gần
năm mươi năm còn gì, nửa thế kỷ chứ ít sao.

Ăn lâu một quán đôi khi cũng chán, nên khi nghe ai nói có quán phở nào
ngon là đi tìm ăn thử, nhưng rồi cũng châu về hợp phố, làm như đã quen
cái mùi cái vị đó rồi, thấy chỗ nào cũng chẳng vừa lòng. Tui có anh
bạn chơi Piano nổi tiếng, cũng thuộc loại ghiền phở ở đây, cũng là
khách thường xuyên. Đi trình diễn ở nước ngoài, vừa xuống máy bay,
hành lý cồng kềnh nhưng bao giờ cũng ráng kêu taxi đến đây chơi một tô
trước khi về nhà vì nhớ quá he..he.

Mấy hôm rồi có người giới thiệu một quán phở ở Cao Thắng, anh ta khen
ngon nên tui có ý định đến ăn xem thử. Sáng nay rú xe đến đấy. Thứ bảy
mà quán vắng hoe. Chỉ có một bàn có khách là một đôi nam nữ còn trẻ.
Tui ngồi kế bàn đấy. Phải công nhận quán sạch sẽ, bàn ghế, đũa muỗng
ngăn nắp. Bước vào quán có mùi phở, đã xứng cho một sao. Tui quan niệm
quán phở phải có mùi phở. Cái mùi ngậy chút của hồi, của quế, của gừng
nướng quyện với mùi bò. Đương nhiên là thoang thoảng thôi chứ không
nồng nặc như quầy thịt bò ngoài chợ. Nhưng phải có mùi phở, cái mùi
nhè nhẹ thoang thoảng ấy đánh thức cái khứu giác của người ăn, gợi cho
họ cái cảm giác thèm được thưởng thức. Rau, ớt, chanh được để trong
dĩa trắng tinh có lớp nhựa mỏng bọc ngoài. Lại nghe bảo tương ớt tự
nhà làm. Tui cho thêm một sao nữa. Ở đây có món đặc biệt là phở đuôi
bò. Cũng hay, thay đổi thử xem thế nào? Tui gọi một tô phở đuôi bò.
Phở chỉ nên ăn thịt chín, bắp, nạm, gầu, vè. Phở mà ăn thịt tái là sai
cách rồi, nhưng nhiều người thích thế.

Đôi nam nữ bàn kế bên vừa nhận hai tô phở đã bắt đầu hành trình trang
bị. Cả hai xịt tương đỏ, rồi chơi luôn tương đen. Sau đó là động tác
vặt rau, rồi trút cả dĩa giá trụng. Nhìn quanh, anh chị chơi luôn mấy
muỗng tỏi ngâm dấm. Xong nhìn quanh xem còn thiếu gì không. À! Nước
mắm thêm vài ba giọt rồi vắt vào miếng chanh. Tô phở bây giờ tú hụ,
như nồi lẫu thập cẩm nhìn là hết muốn ăn. Cái thanh cảnh của người
thưởng thức phở như tui bỗng ngao ngán cho cách ăn của họ. Ăn thế thì
còn chi là phở. Tui quan niệm người biết ăn phở là khi tô phở bưng ra,
nghi ngút khói, người ăn hít cái mùi thơm của phở, sau đó dùng muỗng
múc một muỗng nước phở, húp để đánh gia nước phở ngọt ngon, mặn nhạt
thế nào, lúc ấy mới nêm nếm theo ý mình. Cách ăn này cũng dùng cho hủ
tíu, mì, bún nước ....chứ ăn mà bỏ đủ thứ vào một tô như nồi cám lợn
thế kia thì mất mẹ cái thú thưởng thức thi vị món ăn rồi.

Tô phở đuôi bò của tui được bưng ra, cũng vừa thôi, không lớn lắm,
được đựng trong bát sành có vẽ men xanh, nhìn cũng bắt mắt. Có bốn
khoanh đuôi bò mỏng. Nước phở cũng tạm, không thể gọi là ngon, nhưng
chắc có nêm bột ngọt. Đuôi bò mềm nhưng không nhũn, thịt cũng tạm, có
thể cho thêm một sao nữa. Bánh phở dày quá, thiếu cái nuột nà khi cho
trôi vào cổ họng.
Nhìn chung là mới ngưỡng trung bình, tô phở chưa có gì xuất sắc. Quẩy
làm theo kiểu Bắc kỳ, nho nhỏ và cứng, phải ngâm trong nước lèo một
lát mới mềm để ăn. Xin thêm ớt và gọi ly trà đá. Phục vụ nhanh, lễ
phép, tui cho thêm nửa sao. Tổng cộng được ba sao rưỡi. Tức là trên
trung bình một chút. Điểm đặc biệt ở quán này là trên tường dán một
bảng công khai các gia vị sử dụng từ địa chỉ rau sạch, hãng nước mắm
sử dụng cho đến chai nước suối và những gia vị với tên nhãn hàng.
Người khách vào đây có thể biết rõ mình đang được phục vụ bởi các nhãn
hàng nào, đó cũng là điều hay khi các hàng quán bây giờ có nhiều quán
toàn sử dụng các loại gia vị và rau, nước chấm rẻ tiền hoặc không tên.
Tui cho thêm nửa điểm về sự minh bạch này của chủ quán. Thế nhưng, khi
tính tiền, tui lại trừ đi nửa điểm vì tính giá khá cao, không xứng với
chất lượng của tô phở. Giá một tồ phở đuôi bò với bốn khoanh mỏng leo
lét mà tính 85.000 đồng là chưa hợp lý. Giờ thì tui hiểu nguyên nhân
quán vắng. Quán không có khách vì giá cao. Điểm cuối cùng còn lại là
ba điểm rưỡi. Chưa ưng ý.

Thế là sẽ vẫn quay về với Phở Dậu. Đi loanh quanh lại về chốn cũ hê..hê

DODUYNGOC

Ý kiến của người gửi bài :
Đúng là mỗi người mỗi vị, ĐDN thích Phở Dậu, còn tôi thì thích phở Tàu
Bay. Phở Dậu ở đâu? Nếu các bạn biết chùa Vĩnh Nghiêm trên đường Công
Lý, đứng trước cổng chùa , nhìn sang bên kia đường, đó là Cư Xá Hàng
Không, đi thẳng vào trong cư xá, sẽ là tiêm phở Dâu, với tôi, tiệm phở
này cũng bình thường, nhưng có điều đặc biệt là chả có rau gì hết, sở
dĩ nổi tiếng vì nhiều người nổi tiếng ăn, như nhà văn Nguyễn Thụy Long
là một thực khách quen thuộc ở nơi này, ông đã viết trong hồi ký Viết
Trên Gác Bếp (sau 1975), có nhắc đến quán Phở này, và khi ông kêu 1 tô
phở, bà chủ luôn luôn đem kèm theo một bát cơm nguội, ăn xong phở, ông
đổ chén cơm nguội vào đó, và ông bảo ăn cơm nguội với nước phở mới
ngon tuyệt cú mèo và còn chắc bụng nữa(!). ĐDN vừa làm 1 chuyến Mỹ Du,
hắn bảo phở bên Mỹ không thuộc gout của hắn và bên đó, không gọi là
"tô phở" mà phải gọi là "thau phở", nên suốt thời gian 6 tuần, hắn cứ
tơ tưởng đến tô phở Dậu, và cũng như người bạn nhạc sĩ piano, hắn đi
thẳng từ phi trường đến đây để thỏa mãn ông thần khẩu nào ngờ vừa dơ
vừa dở   hi..hi..hi..
Ai có thèm phở hơn cơm thì phải nhớ điều này , phở bây giờ ở VN toàn
là hóa chất làm cho mùi vị hấp dẫn hơn nhưng phải hiểu cũng y chang
như là tìm một người con gái ở VN đến với mình bằng tình cảm thật còn
khó hơn tìm tô phở không hóa chất vậy thôi

BẢN TIN MỚI NHẤT

Tội nghiệp nước Mỹ - Mặc Lâm

báo trên Zing của tác giả Minh Đức có tựa “Gần nửa dân số Mỹ nghèo đói và sống bấp bênh?”

Xem Thêm

TÌNH NGOÀI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tiếng tim nghe thật buông tuồng Xin thôi mộng mị để còn ...làm thơ

Xem Thêm

5 điều xảy ra với não bộ trong khi bạn nhảy.

Những ai thích nhảy có lẽ sẽ ngạc nhiên khi biết rằng mình đang tạo ra những tác động rất tốt tới bản thân.

Xem Thêm

11 sự khác biệt giữa phở và cơm.

Cuối cùng thì phở bao giờ cũng nhiều nước hơn cơm. Cơm muốn có nước thì phải thêm canh, rất phức tạp.

Xem Thêm

Tiếc cho Trần Long Ẩn, Dương Thu Hương đã có máy giặt quần

Trần Long Ẩn- Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thành Hồ-

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 15/11/2019

Deval Patrick, cựu thống đốc bang Massachusetts, vừa muộn màng tham gia vào cuộc đua giành đề cử của đảng Dân chủ cho vị trí tổng thống.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Rất hay ! Cám ơn tác giả Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Tác giả viết bài này có nhiều chi tiết chưa đúng lắm. Có lẽ vì ông chỉ nghe người ta nói. Tôi là người từng ở trong cái cư xá có tiệm phở này nên biết khá rõ về nó. Dậu là tên người con bà chủ tiệm đầu tiên. Gia đình bà ở trong cư xá này từ lâu chứ không phải ở nơi khác dọn đến. Khoảng đầu thập niên 1960, bà Dậu trúng số độc đắc nên sang lại tiệm phở và truyền nghề cho một người khác cũng ở trong cư xá và gia đình bà dọn ra khỏi cư xá nhưng cũng ở trên đường Công Lý. Bà chủ tiệm sau đã tiếp tục kế nghiệp bà Dậu bán phở mà ít ai biết nó đã đổi chủ cho đến khi bà đi định cư ở Mỹ theo diện ODP vào giữa thập niên 1990 và sang lại tiệm phở cho người con trai của bà chủ cũ (bà Dậu). Thế là tiệm phở Dậu nay lại châu về hiệp phố và khuếch trương lớn cho đến ngày nay.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Tranh đấu cho VN là chuyện tùy thich của mỗi cá nhân..Còn hô hào tái lập hiệp định Paris ̃73 là một chuyên mơ giữa ban ngày cũa các ông chính khách salon....?? Hồi hiệp định còn hiệu lực, VC vi phạm rầm rầm, quốc tế còn No Care, huống hồ đã 44 năm qua mà mơ phục họat hiệp định này qủa thật là giấc mơ dài...?? Ai đủ tư cách để nói chuyện với quôc tế xin moi cái hiệp định đã cũ mèn... không ai còn quan tâm ra bàn cãi....?? Ai đứng tên quyên góp tiền ủng hộ mướn luật sư....?? có chắc ăn không mà thưa LHQ..?? xưa nay LHQ đã nổi tiếng là cơ quan NATO cho những việc hệ trọng..chỉ giỏi đem tiền bá tánh đi làm từ thiện.....Mỹ đòi gia6i tan LHQ là một ý nghĩ hợp thời....!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian?

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm? Tại sao? - Phan Đức Minh

Kinh Phật :'Muốn biết nhân Quá Khứ, nhìn quả Hiện Tai. NHÂN gieo Hiện Tại, chính là QUẢ trong Tương Lai".Ác nghiệp đã gieo, trốn đi đâu cho thoát?

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Kakaka, Đoạn kết hay và chí lý quá ... không tiền không có phở, không tiền gái VN kẹp cứng không có hở !!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Tội nghiệp nước Mỹ - Mặc Lâm

báo trên Zing của tác giả Minh Đức có tựa “Gần nửa dân số Mỹ nghèo đói và sống bấp bênh?”

Xem Thêm

TÌNH NGOÀI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tiếng tim nghe thật buông tuồng Xin thôi mộng mị để còn ...làm thơ

Xem Thêm

5 điều xảy ra với não bộ trong khi bạn nhảy.

Những ai thích nhảy có lẽ sẽ ngạc nhiên khi biết rằng mình đang tạo ra những tác động rất tốt tới bản thân.

Xem Thêm

11 sự khác biệt giữa phở và cơm.

Cuối cùng thì phở bao giờ cũng nhiều nước hơn cơm. Cơm muốn có nước thì phải thêm canh, rất phức tạp.

Xem Thêm

Tiếc cho Trần Long Ẩn, Dương Thu Hương đã có máy giặt quần

Trần Long Ẩn- Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thành Hồ-

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 15/11/2019

Deval Patrick, cựu thống đốc bang Massachusetts, vừa muộn màng tham gia vào cuộc đua giành đề cử của đảng Dân chủ cho vị trí tổng thống.

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Sáu 15/11/2019

Phiên xử Luật sư Trần Vũ Hải: Tòa ‘Câu giờ’,một luật sư bị ‘kẹp cổ, xốc nách' khỏi tòa (RFA)

Xem Thêm

NƠI VƯỜN TÌNH. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Còn ngại ngùng hoa nở Nơi vườn tình trầm luân

Xem Thêm

Khẩu hiệu

Nước Mỹ không co' những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 14/11/2019

Israel tăng cường các cuộc tấn công không quân và pháo kích vào dải Gaza, giết chết ít nhất 24 người, theo Bộ Y tế Palestine.

Xem Thêm