Xe cán chó

BÁN THÂN, BÁN THAN, BÁN NƯỚC AI ĐÁNG BỊ KẾT ÁN HƠN AI ?

Giữa lúc báo chí Việt Nam chửi nhau là “lá cải” thì thật không may, công an lại phanh phui ra hàng loạt đường dây mại dâm cao cấp tại Hà Nội và Sài Gòn, chuyên đưa hoa hậu, á hậu và người mẫu phục vụ các đại gia với giá từ 1,500 đến 2,300 Mỹ kim một lần phục vụ.

BÁN THÂN, BÁN THAN, BÁN NƯỚC AI ĐÁNG BỊ KẾT ÁN HƠN AI ?

 
 
 
Lê Trọng Hiệp

Giữa lúc báo chí Việt Nam chửi nhau là “lá cải” thì thật không may, công an lại phanh phui ra hàng loạt đường dây mại dâm cao cấp tại Hà Nội và Sài Gòn, chuyên đưa hoa hậu, á hậu và người mẫu phục vụ các đại gia với giá từ 1,500 đến 2,300 Mỹ kim một lần phục vụ.
Thế là báo lớn báo nhỏ đều thi nhau khai thác, bất kể cái từ “lá cải” mà họ tránh như tránh tà. Nhưng cũng chính nhờ chuyện chạy đua moi tin hoa hậu bán dâm như thế, chúng ta mới giật mình phát hiện những chuyện có ý nghĩa hơn.
 
 
 
Bán thân
 
 

Nhân vật được nhắc nhiều trong vụ lùm xùm bán dâm này là Mỹ Xuân, tên thật Võ Thị Mỹ Xuân.
 

Theo thông tin trong bài “Gặp ‘má mì’ Mỹ Xuân trong trại tạm giam” đăng trên báo Công an TPHCM ngày 08/06/2012 thì cô Xuân này sinh ra ở Cần Thơ năm 1983 sau đó tách tỉnh, quê cô thuộc về Hậu Giang.
Gia đình nghèo, cha mẹ chia tay khi chị còn nhỏ, em trai sinh năm 1987 theo cha, Xuân được giao cho bác. Phần bà mẹ bỏ lên Sài Gòn dạy học và lập gia đình, có thêm con gái nay đã 15 tuổi. Tuy nhiên bà mẹ này lại bất hạnh khi người chồng mới bị tai biến mạch máu não phải nằm một chỗ gần chục năm trời.
Riêng Mỹ Xuân ở quê phải đi bán vé số dạo phụ bác kiếm sống. Hết lớp 12, cô lên Sài Gòn vừa làm việc trong xưởng may của ông chú họ vừa học trung cấp du lịch và đã trải qua hai năm làm hướng dẫn viên du lịch tại Hội An, Quảng Nam trước khi gia nhập giới showbiz, trở thành người mẫu tự do.
Năm 2009 cô khai gian trẻ lại 2 tuổi để dự cuộc thi “Người đẹp Sóc Trăng 2009” diễn ra trong một hội chợ vào tối 4/5/2009 và đã vượt qua 168 thí sinh để đoạt ngôi người đẹp nhất. Trước năm 2008 cuộc thi này mang tên Hoa hậu Nam Mêkông nên mọi người quen gọi Mỹ Xuân là hoa hậu và cô cũng xài luôn danh hiệu này để hành nghề bán dâm.

Trước đó, khi vừa bước vào giới người mẫu vào năm 2008 cô đã bán mình cho giám đốc với giá 500 Mỹ kim. Lúc đó số tiền này rất lớn với cô và cô cho biết đã dùng tiền mua tặng mẹ một tủ lạnh, số còn lại biếu ngoại và chi tiêu lặt vặt trong gia đình. Nhưng cũng từ cái lần dễ dãi ấy, cô trượt dài vào con đường sa ngã nhưng với danh hiệu hoa hậu đã đoạt cùng với những bức hình rực lửa kèm danh xưng hoa hậu, giá bán dâm của cô ngày càng cao.
Bản tin trên số báo trên cho biết:
“Phải thừa nhận Mỹ Xuân rất thương và có hiếu với mẹ. Cô chỉ mong xây được cho mẹ căn nhà hẳn hoi để mẹ đỡ khổ. Khốn nỗi sau khi gắn mác Hoa hậu, làm người mẫu, cô không gặt hái được thành công gì trong làng giải trí Việt. Ý chí kiếm tiền thôi thúc và nhất là đã “nhúng chàm”, Mỹ Xuân tìm cách đánh bóng tên tuổi bằng những tấm ảnh lồ lộ da thịt và lối phát ngôn gây sốc. Cô đi khách ngày càng bạo hơn, giá cả của hoa hậu là hàng ngàn “đô”, cao điểm lên tới 4,000 USD (hơn 80 triệu đồng). Cô sẵn sàng đi tới các thành phố lớn, sang tận Campuchia. Ở Sài gòn, cô thường đưa khách về nhà mình là căn hộ chung cư ở phường Bình Khánh, quận 2.
Bỏ qua chuyện đạo đức, chỉ xét ở khía cạnh kinh doanh, có thể nói Mỹ Xuân là người “biết làm ăn”, đã biết cách đánh bóng tên tuổi, hình ảnh của mình để đạt đến giá cả tối đa. Thứ nhất, cô biết “nghiên cứu thị trường”, biết “xây dựng thương hiệu”, và biết cách “tiếp thị” để đạt đến lợi nhuận tối đa.
Thứ hai, tiền bạc thu được nếu được phung phí vào các khoản như “hàng hiệu” thì đó cũng không ngoài mục tiêu “đánh bóng thương hiệu” nói trên. Còn lại, nếu những thông tin trên là đúng, kể ra cô cũng là người sống có hiếu, sống trọn nghĩa tình khi phần lớn món tiên bán dâm đầu tiên được cô chi ra để mua quà tặng mẹ và biếu ngoại.
Chỉ so sánh trên khía cạnh này, dù là gái bán dâm, Mỹ Xuân cũng hơn hẳn những quan chức bệ vệ trong guồng máy công quyền tại Việt Nam, thí dụ chuyện họ bán than.

 
 
Bán than
 
 

Đó là mỏ than lộ thiên tại Quảng Ninh với phẩm lượng than tốt nhất ở Việt Nam nhưng tự dưng bị biến thành “lãnh địa riêng” của một công ty Indonesia. Mỗi năm, công ty này hưởng 90% lợi nhuận trong khi phía Việt Nam chỉ được hưởng 10%, dù đó là mỏ lộ thiên, chỉ việc xúc than lên bán, chẳng phải đầu tư hạ tầng cơ sở gì nhiều.
Hợp đồng “cho không biếu không than tốt” ký vào năm 1991 với có hiệu lực đến 30 năm, tức đến năm 2021. Có lẽ đến lúc đó thì mỏ đã sạch than!
Ngày 21.5.2012 hai phóng viên Thái Sơn và Káp Long đã nhắc lại trên báo Thanh Niên với bài “Biếu không nước ngoài mỏ than tốt nhất”.
 
 
“Ngày 19.4.1991, Công ty than Uông Bí (TUB), đơn vị thành viên của Tập đoàn Than khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) ký hợp đồng hợp tác kinh doanh với Công ty Pt.Vietmindo Energitama, 100% vốn Indonesia (VMD). Theo đó, VMD sẽ đầu tư toàn bộ máy móc, công nghệ để khai thác trong 30 năm mỏ than Uông Thượng, Đồng Vông. Lợi nhuận được chia theo tỷ lệ 90% cho VMD và 10% còn lại là của TUB. Đây là mỏ than lộ thiên có diện tích trên 1.000 ha, nằm trên địa bàn P.Vàng Danh, TP.Uông Bí và cũng là nơi có vỉa than tốt hạng nhất ở Quảng Ninh.
 
 
VMD chỉ việc khai thác trên mặt đất là đã dễ dàng thu được than cám 4, cám 5, là những loại than có chất lượng tốt nhất hiện nay. Trong khi đó, các doanh nghiệp (DN) thành viên Vinacomin như Công ty than Mạo Khê, than Núi Béo, thậm chí cả TUB phải đầu tư hàng ngàn tỉ đồng vào công nghệ khai thác hầm lò và dùng sức người đào sâu vào lòng đất cả trăm mét mới lấy lên được than.”
Hợp đồng hợp quy định VMD chỉ được phép khai thác than nhằm mục đích duy nhất là xuất cảng, theo đó mỗi năm chỉ được phép khai thác tối đa 500,000 tấn than thương phẩm, tương đương khoảng 750.000 tấn than thô.
Tuy nhiên theo điều tra của hai phóng viên trên thì trên thực tế những năm qua VMD luôn khai thác vượt mức hạn định. Thí dụ năm 2010 VMD khai thác 750,000 tấn than thương phẩm, năm 2011 là trên 800,000 tấn.
Để che lấp chuyện này, toàn bộ các hệ thống khai thác, sàng lọc và kinh doanh than được VMD thực hiện theo dây chuyền khép kín. Công trường khai thác cũng như nơi sàng than luôn đặt trong tình trạng “nội bất xuất ngoại bất nhập”. Để xuất than VMD còn xây dựng cả một cảng riêng để xuất cảng than và muốn vào đây để kiểm tra hay tiến hành công tác về chuyên môn, các cơ quan hữu trách Việt Nam cũng như TUB phải xin phép VMD.
Tại sao lại có những chuyện vô lý như thế này?
Lý do là hợp đồng ký không có một điều khoản nào nhắc đến việc đình chỉ hoạt động của VMD kể cả trong trường hợp công ty này vi phạm hợp đồng. Mặt khác, toàn bộ hoạt động khai thác, sản xuất kinh doanh đều ghi rõ VMD là người điều hành, TUB không được phép kiểm tra, thậm chí việc rót than xuống cảng đưa lên tàu nước ngoài cũng do VMD trực tiếp thực hiện và TUB không được phép can thiệp.
Vậy thì ai đã hạ bút ký một hợp đồng ngu xuẩn như thế?
Ông Phạm Văn Tứ, Phó tổng giám đốc TUB, đã phân trần rằng tình trạng trên là “do lịch sử để lại” vì “bản thân chúng tôi là những người đi sau, thừa kế”.
Theo ông, bản hợp đồng liên doanh này là do Bộ Công nghiệp thời đó trực tiếp phê duyệt, còn TUB chỉ đứng tên trên danh nghĩa mà thôi!
 
 
Ông cay đắng: “Chúng tôi chỉ biết đi vào đi ra và nghiên cứu khoa học mà thôi. Trước tình trạng này, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị VMD đàm phán lại hợp đồng với các điều khoản công bằng hơn cho đối tác nhưng đến nay họ chưa đồng ý. Điều này cũng đồng nghĩa với những thiệt thòi của chúng ta sẽ tiếp tục kéo dài cho đến khi hết hạn hợp đồng”.
 
 
Trong khi đó, theo nhiều thông tin PV Thanh Niên có được, trong quá trình khai thác, Ông Tứ còn than thêm: “Than ở Uông Bí ngày càng cạn kiệt, chúng tôi cũng muốn giữ một phần tài nguyên để cho công ty mình khai thác nhưng bây giờ họ đang tiếp tục lập các dự án mới khai thác 1-2 triệu tấn. Việc này TUB không thể can thiệp được mà phải do các cơ quan khác cao hơn”.
Trong khi đó thì các nhà kinh tế đã ước tính vào năm 2014, 2015 Việt Nam sẽ nhập cảng khoảng 1-6 triệu tấn than. Lượng than nhập cảng sẽ tăng lên hằng năm. Dự kiến đến năm 2025, lượng than nhập cảng lên tới 40 triệu tấn. Than nhập cảng chủ yếu sẽ được cung cấp cho các nhà máy nhiệt điện.
Trên thực tế thì từ năm 2011 Việt Nam đã nhập cảng than rồi, gọi là “nhập thí điểm” với 9,500 tấn than mua của Indonesia với giá 100,6 USD/tấn than (tính cả cước vận tải).
Lúc đó các quan chức lãnh đạo khẳng định việc nhập cảng là để “thăm dò thị trường, làm quen với phương thức nhập cảng, vận chuyển”. Thế nhưng nhiều chuyên gia cho biết tất có thể, Việt Nam đang phải nhập cảng than của chính mình: Indonesia khai thác than từ Việt Nam, chở về Indonesia rồi xuất cảng sang Việt Nam.
Nghĩa là một cái vòng lẩn quẩn: cái vòng lẩn quẩn do “lịch sử để lại” và “lịch sử đang tạo ra”.

 
 
“Lịch sử để lại và lịch sử tạo ra”
 
 

Ông Phạm Văn Tứ cho biết “Bộ Công nghiệp thời đó” chịu trách nhiệm nhưng bộ thời đó là ai, là bộ trưởng nào, thứ trưởng hay vụ trưởng nào đã trực tiếp thương lượng và ký kết một hợp đồng ngu xuẩn như vậy?
Theo ngôn ngữ của báo chí Việt Nam thì những quan chức này đã “thiếu trách nhiệm gây ra thiệt hại nghiêm trọng” và do đó phải bị trừng trị theo pháp luật.
Tuy nhiên ông Tứ còn phân trần rằng tình trạng trên là “do lịch sử để lại”. Mà nói là “lịch sử” thì có thể bỏ qua vì toàn bộ những tội ác tày trời, những thiệt hại nghiệm trọng mà đảng cộng sản gây ra đều được bỏ qua như vậy: vì chúng là do “lịch sử để lại”.
Có thể bỏ qua cho những thiệt hại nghiêm trọng do “lịch sử để lại” nhưng chúng ta không thể bỏ qua những thiệt hại nghiệm trọng mà “lịch sử đang tạo ra”, cũng lấy thí dụ từ chính Bộ Công nghiệp nói trên.
Ngày 27.1.2008 Nguyễn Tấn Dũng ký nghị định 189/2007/NĐ-CP sáp nhập hai bộ Bộ Công nghiệp và Bộ Thương mại thành Bộ Công Thương, cử Bí thư Tỉnh ủy Lạng Sơn Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng, hiện vẫn còn tại chức.
Nghị định quy định bộ như là “cơ quan của Chính phủ, thực hiện chức năng quản lý nhà nước về công nghiệp và thương mại". Và đó cũng là cơ quan quản lý những dự án đang gây thiệt hại nghiêm trọng cho tài nguyên quốc gia, từ viện khai thác bauxite, các dự án trồng rừng, các dự án xây dựng nhà máy nhiệt điệt hay phân đạm v.v..
Mai này, những thế hệ kế tiếp sẽ vò đầu bức tai trước những hậu quả từ các dự án này, và lúc đó nếu chế độ cộng sản vẫn cầm quyền, điệp khúc “do lịch sử để lại” sẽ được lập lại.
Bởi thế, ngay từ bây giờ, cần phải vạch mặt những nhân vật, những cơ quan, những chính sách đang làm yếu dần tiềm lực của dân tộc.
Bởi vậy hãy khoan chê trách sỉ vả cô gái bán dâm Mỹ Xuân. Xét về lý thì cô chỉ bán thân của mình, để phục vụ cho mình và cho người thân của mình và chưa từng làm hại ai.
Xuất thân nghèo nàn, gia cảnh không may, phải đi bán vé số dạo để phụ gia đình bác mưu sinh nhưng cô vẫn cố học hết trung học, rèn luyện cho mình một cái nghề ở ngành du lịch rồi mới chen chân vào giới người mẫu và từ đây mới sa ngã vào con đường bán dâm. Thế nhưng cô đã không bán rẻ thân cô mà, bằng mọi cách, đã vươn lên với cái giá cao nhất có thể bán được.
Còn những quan chức bệ vệ trong Bộ Công nghiệp, Bộ Công thương, trong Phủ Thủ tướng, trong Trung ương Đảng hay trong Bộ Chính trị thì sao?
Họ chẳng bán cái gì của họ cả mà bán tài nguyên của quốc gia và nhưng chẳng làm gì cho quốc gia, cho đất nước!
Mà hỡi ôi, cái giá mà họ bán thì quá rẻ trong khi cái giá mà thế hệ mai sau phải trả thì quá đắt.
Bởi thế, đừng cười, đừng khinh cô Mỹ Xuân: cô bán thân nhưng không bán rẻ chút nào và không bán thân vì riêng cô mà còn vì thân nhân, vì mẹ, vì ngoại.
Còn đám lãnh tụ kia thì lại bán rẻ nước mình, và chỉ bán cho riêng chúng nó.
Chúng nó còn đáng khinh hơn các cô gái bán dâm kia mấy bậc!
 
 

Lê Trọng Hiệp

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

BÁN THÂN, BÁN THAN, BÁN NƯỚC AI ĐÁNG BỊ KẾT ÁN HƠN AI ?

Giữa lúc báo chí Việt Nam chửi nhau là “lá cải” thì thật không may, công an lại phanh phui ra hàng loạt đường dây mại dâm cao cấp tại Hà Nội và Sài Gòn, chuyên đưa hoa hậu, á hậu và người mẫu phục vụ các đại gia với giá từ 1,500 đến 2,300 Mỹ kim một lần phục vụ.

BÁN THÂN, BÁN THAN, BÁN NƯỚC AI ĐÁNG BỊ KẾT ÁN HƠN AI ?

 
 
 
Lê Trọng Hiệp

Giữa lúc báo chí Việt Nam chửi nhau là “lá cải” thì thật không may, công an lại phanh phui ra hàng loạt đường dây mại dâm cao cấp tại Hà Nội và Sài Gòn, chuyên đưa hoa hậu, á hậu và người mẫu phục vụ các đại gia với giá từ 1,500 đến 2,300 Mỹ kim một lần phục vụ.
Thế là báo lớn báo nhỏ đều thi nhau khai thác, bất kể cái từ “lá cải” mà họ tránh như tránh tà. Nhưng cũng chính nhờ chuyện chạy đua moi tin hoa hậu bán dâm như thế, chúng ta mới giật mình phát hiện những chuyện có ý nghĩa hơn.
 
 
 
Bán thân
 
 

Nhân vật được nhắc nhiều trong vụ lùm xùm bán dâm này là Mỹ Xuân, tên thật Võ Thị Mỹ Xuân.
 

Theo thông tin trong bài “Gặp ‘má mì’ Mỹ Xuân trong trại tạm giam” đăng trên báo Công an TPHCM ngày 08/06/2012 thì cô Xuân này sinh ra ở Cần Thơ năm 1983 sau đó tách tỉnh, quê cô thuộc về Hậu Giang.
Gia đình nghèo, cha mẹ chia tay khi chị còn nhỏ, em trai sinh năm 1987 theo cha, Xuân được giao cho bác. Phần bà mẹ bỏ lên Sài Gòn dạy học và lập gia đình, có thêm con gái nay đã 15 tuổi. Tuy nhiên bà mẹ này lại bất hạnh khi người chồng mới bị tai biến mạch máu não phải nằm một chỗ gần chục năm trời.
Riêng Mỹ Xuân ở quê phải đi bán vé số dạo phụ bác kiếm sống. Hết lớp 12, cô lên Sài Gòn vừa làm việc trong xưởng may của ông chú họ vừa học trung cấp du lịch và đã trải qua hai năm làm hướng dẫn viên du lịch tại Hội An, Quảng Nam trước khi gia nhập giới showbiz, trở thành người mẫu tự do.
Năm 2009 cô khai gian trẻ lại 2 tuổi để dự cuộc thi “Người đẹp Sóc Trăng 2009” diễn ra trong một hội chợ vào tối 4/5/2009 và đã vượt qua 168 thí sinh để đoạt ngôi người đẹp nhất. Trước năm 2008 cuộc thi này mang tên Hoa hậu Nam Mêkông nên mọi người quen gọi Mỹ Xuân là hoa hậu và cô cũng xài luôn danh hiệu này để hành nghề bán dâm.

Trước đó, khi vừa bước vào giới người mẫu vào năm 2008 cô đã bán mình cho giám đốc với giá 500 Mỹ kim. Lúc đó số tiền này rất lớn với cô và cô cho biết đã dùng tiền mua tặng mẹ một tủ lạnh, số còn lại biếu ngoại và chi tiêu lặt vặt trong gia đình. Nhưng cũng từ cái lần dễ dãi ấy, cô trượt dài vào con đường sa ngã nhưng với danh hiệu hoa hậu đã đoạt cùng với những bức hình rực lửa kèm danh xưng hoa hậu, giá bán dâm của cô ngày càng cao.
Bản tin trên số báo trên cho biết:
“Phải thừa nhận Mỹ Xuân rất thương và có hiếu với mẹ. Cô chỉ mong xây được cho mẹ căn nhà hẳn hoi để mẹ đỡ khổ. Khốn nỗi sau khi gắn mác Hoa hậu, làm người mẫu, cô không gặt hái được thành công gì trong làng giải trí Việt. Ý chí kiếm tiền thôi thúc và nhất là đã “nhúng chàm”, Mỹ Xuân tìm cách đánh bóng tên tuổi bằng những tấm ảnh lồ lộ da thịt và lối phát ngôn gây sốc. Cô đi khách ngày càng bạo hơn, giá cả của hoa hậu là hàng ngàn “đô”, cao điểm lên tới 4,000 USD (hơn 80 triệu đồng). Cô sẵn sàng đi tới các thành phố lớn, sang tận Campuchia. Ở Sài gòn, cô thường đưa khách về nhà mình là căn hộ chung cư ở phường Bình Khánh, quận 2.
Bỏ qua chuyện đạo đức, chỉ xét ở khía cạnh kinh doanh, có thể nói Mỹ Xuân là người “biết làm ăn”, đã biết cách đánh bóng tên tuổi, hình ảnh của mình để đạt đến giá cả tối đa. Thứ nhất, cô biết “nghiên cứu thị trường”, biết “xây dựng thương hiệu”, và biết cách “tiếp thị” để đạt đến lợi nhuận tối đa.
Thứ hai, tiền bạc thu được nếu được phung phí vào các khoản như “hàng hiệu” thì đó cũng không ngoài mục tiêu “đánh bóng thương hiệu” nói trên. Còn lại, nếu những thông tin trên là đúng, kể ra cô cũng là người sống có hiếu, sống trọn nghĩa tình khi phần lớn món tiên bán dâm đầu tiên được cô chi ra để mua quà tặng mẹ và biếu ngoại.
Chỉ so sánh trên khía cạnh này, dù là gái bán dâm, Mỹ Xuân cũng hơn hẳn những quan chức bệ vệ trong guồng máy công quyền tại Việt Nam, thí dụ chuyện họ bán than.

 
 
Bán than
 
 

Đó là mỏ than lộ thiên tại Quảng Ninh với phẩm lượng than tốt nhất ở Việt Nam nhưng tự dưng bị biến thành “lãnh địa riêng” của một công ty Indonesia. Mỗi năm, công ty này hưởng 90% lợi nhuận trong khi phía Việt Nam chỉ được hưởng 10%, dù đó là mỏ lộ thiên, chỉ việc xúc than lên bán, chẳng phải đầu tư hạ tầng cơ sở gì nhiều.
Hợp đồng “cho không biếu không than tốt” ký vào năm 1991 với có hiệu lực đến 30 năm, tức đến năm 2021. Có lẽ đến lúc đó thì mỏ đã sạch than!
Ngày 21.5.2012 hai phóng viên Thái Sơn và Káp Long đã nhắc lại trên báo Thanh Niên với bài “Biếu không nước ngoài mỏ than tốt nhất”.
 
 
“Ngày 19.4.1991, Công ty than Uông Bí (TUB), đơn vị thành viên của Tập đoàn Than khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) ký hợp đồng hợp tác kinh doanh với Công ty Pt.Vietmindo Energitama, 100% vốn Indonesia (VMD). Theo đó, VMD sẽ đầu tư toàn bộ máy móc, công nghệ để khai thác trong 30 năm mỏ than Uông Thượng, Đồng Vông. Lợi nhuận được chia theo tỷ lệ 90% cho VMD và 10% còn lại là của TUB. Đây là mỏ than lộ thiên có diện tích trên 1.000 ha, nằm trên địa bàn P.Vàng Danh, TP.Uông Bí và cũng là nơi có vỉa than tốt hạng nhất ở Quảng Ninh.
 
 
VMD chỉ việc khai thác trên mặt đất là đã dễ dàng thu được than cám 4, cám 5, là những loại than có chất lượng tốt nhất hiện nay. Trong khi đó, các doanh nghiệp (DN) thành viên Vinacomin như Công ty than Mạo Khê, than Núi Béo, thậm chí cả TUB phải đầu tư hàng ngàn tỉ đồng vào công nghệ khai thác hầm lò và dùng sức người đào sâu vào lòng đất cả trăm mét mới lấy lên được than.”
Hợp đồng hợp quy định VMD chỉ được phép khai thác than nhằm mục đích duy nhất là xuất cảng, theo đó mỗi năm chỉ được phép khai thác tối đa 500,000 tấn than thương phẩm, tương đương khoảng 750.000 tấn than thô.
Tuy nhiên theo điều tra của hai phóng viên trên thì trên thực tế những năm qua VMD luôn khai thác vượt mức hạn định. Thí dụ năm 2010 VMD khai thác 750,000 tấn than thương phẩm, năm 2011 là trên 800,000 tấn.
Để che lấp chuyện này, toàn bộ các hệ thống khai thác, sàng lọc và kinh doanh than được VMD thực hiện theo dây chuyền khép kín. Công trường khai thác cũng như nơi sàng than luôn đặt trong tình trạng “nội bất xuất ngoại bất nhập”. Để xuất than VMD còn xây dựng cả một cảng riêng để xuất cảng than và muốn vào đây để kiểm tra hay tiến hành công tác về chuyên môn, các cơ quan hữu trách Việt Nam cũng như TUB phải xin phép VMD.
Tại sao lại có những chuyện vô lý như thế này?
Lý do là hợp đồng ký không có một điều khoản nào nhắc đến việc đình chỉ hoạt động của VMD kể cả trong trường hợp công ty này vi phạm hợp đồng. Mặt khác, toàn bộ hoạt động khai thác, sản xuất kinh doanh đều ghi rõ VMD là người điều hành, TUB không được phép kiểm tra, thậm chí việc rót than xuống cảng đưa lên tàu nước ngoài cũng do VMD trực tiếp thực hiện và TUB không được phép can thiệp.
Vậy thì ai đã hạ bút ký một hợp đồng ngu xuẩn như thế?
Ông Phạm Văn Tứ, Phó tổng giám đốc TUB, đã phân trần rằng tình trạng trên là “do lịch sử để lại” vì “bản thân chúng tôi là những người đi sau, thừa kế”.
Theo ông, bản hợp đồng liên doanh này là do Bộ Công nghiệp thời đó trực tiếp phê duyệt, còn TUB chỉ đứng tên trên danh nghĩa mà thôi!
 
 
Ông cay đắng: “Chúng tôi chỉ biết đi vào đi ra và nghiên cứu khoa học mà thôi. Trước tình trạng này, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị VMD đàm phán lại hợp đồng với các điều khoản công bằng hơn cho đối tác nhưng đến nay họ chưa đồng ý. Điều này cũng đồng nghĩa với những thiệt thòi của chúng ta sẽ tiếp tục kéo dài cho đến khi hết hạn hợp đồng”.
 
 
Trong khi đó, theo nhiều thông tin PV Thanh Niên có được, trong quá trình khai thác, Ông Tứ còn than thêm: “Than ở Uông Bí ngày càng cạn kiệt, chúng tôi cũng muốn giữ một phần tài nguyên để cho công ty mình khai thác nhưng bây giờ họ đang tiếp tục lập các dự án mới khai thác 1-2 triệu tấn. Việc này TUB không thể can thiệp được mà phải do các cơ quan khác cao hơn”.
Trong khi đó thì các nhà kinh tế đã ước tính vào năm 2014, 2015 Việt Nam sẽ nhập cảng khoảng 1-6 triệu tấn than. Lượng than nhập cảng sẽ tăng lên hằng năm. Dự kiến đến năm 2025, lượng than nhập cảng lên tới 40 triệu tấn. Than nhập cảng chủ yếu sẽ được cung cấp cho các nhà máy nhiệt điện.
Trên thực tế thì từ năm 2011 Việt Nam đã nhập cảng than rồi, gọi là “nhập thí điểm” với 9,500 tấn than mua của Indonesia với giá 100,6 USD/tấn than (tính cả cước vận tải).
Lúc đó các quan chức lãnh đạo khẳng định việc nhập cảng là để “thăm dò thị trường, làm quen với phương thức nhập cảng, vận chuyển”. Thế nhưng nhiều chuyên gia cho biết tất có thể, Việt Nam đang phải nhập cảng than của chính mình: Indonesia khai thác than từ Việt Nam, chở về Indonesia rồi xuất cảng sang Việt Nam.
Nghĩa là một cái vòng lẩn quẩn: cái vòng lẩn quẩn do “lịch sử để lại” và “lịch sử đang tạo ra”.

 
 
“Lịch sử để lại và lịch sử tạo ra”
 
 

Ông Phạm Văn Tứ cho biết “Bộ Công nghiệp thời đó” chịu trách nhiệm nhưng bộ thời đó là ai, là bộ trưởng nào, thứ trưởng hay vụ trưởng nào đã trực tiếp thương lượng và ký kết một hợp đồng ngu xuẩn như vậy?
Theo ngôn ngữ của báo chí Việt Nam thì những quan chức này đã “thiếu trách nhiệm gây ra thiệt hại nghiêm trọng” và do đó phải bị trừng trị theo pháp luật.
Tuy nhiên ông Tứ còn phân trần rằng tình trạng trên là “do lịch sử để lại”. Mà nói là “lịch sử” thì có thể bỏ qua vì toàn bộ những tội ác tày trời, những thiệt hại nghiệm trọng mà đảng cộng sản gây ra đều được bỏ qua như vậy: vì chúng là do “lịch sử để lại”.
Có thể bỏ qua cho những thiệt hại nghiêm trọng do “lịch sử để lại” nhưng chúng ta không thể bỏ qua những thiệt hại nghiệm trọng mà “lịch sử đang tạo ra”, cũng lấy thí dụ từ chính Bộ Công nghiệp nói trên.
Ngày 27.1.2008 Nguyễn Tấn Dũng ký nghị định 189/2007/NĐ-CP sáp nhập hai bộ Bộ Công nghiệp và Bộ Thương mại thành Bộ Công Thương, cử Bí thư Tỉnh ủy Lạng Sơn Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng, hiện vẫn còn tại chức.
Nghị định quy định bộ như là “cơ quan của Chính phủ, thực hiện chức năng quản lý nhà nước về công nghiệp và thương mại". Và đó cũng là cơ quan quản lý những dự án đang gây thiệt hại nghiêm trọng cho tài nguyên quốc gia, từ viện khai thác bauxite, các dự án trồng rừng, các dự án xây dựng nhà máy nhiệt điệt hay phân đạm v.v..
Mai này, những thế hệ kế tiếp sẽ vò đầu bức tai trước những hậu quả từ các dự án này, và lúc đó nếu chế độ cộng sản vẫn cầm quyền, điệp khúc “do lịch sử để lại” sẽ được lập lại.
Bởi thế, ngay từ bây giờ, cần phải vạch mặt những nhân vật, những cơ quan, những chính sách đang làm yếu dần tiềm lực của dân tộc.
Bởi vậy hãy khoan chê trách sỉ vả cô gái bán dâm Mỹ Xuân. Xét về lý thì cô chỉ bán thân của mình, để phục vụ cho mình và cho người thân của mình và chưa từng làm hại ai.
Xuất thân nghèo nàn, gia cảnh không may, phải đi bán vé số dạo để phụ gia đình bác mưu sinh nhưng cô vẫn cố học hết trung học, rèn luyện cho mình một cái nghề ở ngành du lịch rồi mới chen chân vào giới người mẫu và từ đây mới sa ngã vào con đường bán dâm. Thế nhưng cô đã không bán rẻ thân cô mà, bằng mọi cách, đã vươn lên với cái giá cao nhất có thể bán được.
Còn những quan chức bệ vệ trong Bộ Công nghiệp, Bộ Công thương, trong Phủ Thủ tướng, trong Trung ương Đảng hay trong Bộ Chính trị thì sao?
Họ chẳng bán cái gì của họ cả mà bán tài nguyên của quốc gia và nhưng chẳng làm gì cho quốc gia, cho đất nước!
Mà hỡi ôi, cái giá mà họ bán thì quá rẻ trong khi cái giá mà thế hệ mai sau phải trả thì quá đắt.
Bởi thế, đừng cười, đừng khinh cô Mỹ Xuân: cô bán thân nhưng không bán rẻ chút nào và không bán thân vì riêng cô mà còn vì thân nhân, vì mẹ, vì ngoại.
Còn đám lãnh tụ kia thì lại bán rẻ nước mình, và chỉ bán cho riêng chúng nó.
Chúng nó còn đáng khinh hơn các cô gái bán dâm kia mấy bậc!
 
 

Lê Trọng Hiệp

BẢN TIN MỚI NHẤT

Donald J Trump răn đe mạng xã hội về quyền Tự do ngôn luận

Ở đất nước này chúng ta có một điều khoản nhỏ gọi là tự do ngôn luận trong hiến pháp .Điều đó có nghĩa là không ai được phép kiểm duyệt suy nghĩ và lời nói của người Mỹ.

Xem Thêm

30 Câu nói bất hủ về cộng sản

Nghe hoài không chán: 30 Câu nói bất hủ về cộng sản.

Xem Thêm

NGÔN NGỮ CỦA TRÁI TIM. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nhịp tim đang đều đặn Bỗng thăng, giáng mù loà

Xem Thêm

Nội các chính phủ MỸ: Quyết định ngừng tiếp nhận Visa du học sinh Việt 2020: Có hiệu lực từ 1 1 2020.

ội các chính phủ MỸ: Quyết định ngừng tiếp nhận Visa du học sinh Việt 2020: Có hiệu lực từ 1 1 2020.Bắt đầu từ tháng 1/1/2020, Việt Nam là một trong năm nước nằm trong danh sách các nước bị xét tư cách lưu trú nghiêm ngặt.

Xem Thêm

Trung Quốc tham vọng mua cả thế giới

Nhật báo La Croix trở lại dự án "Một vành đai Một con đường" vẫn được báo giới quen gọi là « những con đường tơ lụa mới », một dự án đặc trưng cho tham vọng bành trướng của Trung Quốc ra thế giới.

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Bảy 14/12/2019

Việt Nam nhập siêu hơn 30 tỷ đô la từ Trung Quốc (RFA)

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Thần Dược Đây! Mại Dô, Mại Dô !

Biết ngay mà....Tất cả các loại dược thảo thần kỳ trên thị trường chỉ thấy quảng cao trên các báo và đài tiếng Việt..vì người Việt dễ dãi, không muốn thưa kiện lôi thôi..?? lại mua HAI được BA nên Tham mà thành Ngu..chứ quảng cáo trên báo, đài ngoại quốc thì ba bẩy hai mốt ngày sẽ có đơn kiện ngay...Thành phần Lừa đảo sống và giầu được nhờ số quần chúng tham , khờ và làm biếng...nên nó trụ vững hết năm này tới năm khác..... Nếu các bậc thức gỉa có lòng hãy viết những bài phân tích rõ ràng và khoa học về những loại thuốc dược thảo trời ơi đất hỡi này cho bà con được sáng, thì sự lừa bip này làm sao mà tồn tại..??.Như trước kia , không lâu công đồng rộ lên mua Trà Đinh uống trị bá bệnh...Nhờ bài phân tich của một vị học giả về những phản ứng của trà với cơ thê, mà trà Đinh VN biến mất..?? Chẳng phải là việc làm mang Công đức vô lượng cho bà con hay sao??

Xem Thêm

Đề bài :Thần Dược Đây! Mại Dô, Mại Dô !

Đọc bài viết hay muốn chia xẻ cho bạn bè đọc.Cho hỏi làm sao share được với nhau.Cám ơn

Xem Thêm

Đề bài :Trần Lệ Xuân: Người Cách Tân Áo Dài Việt Nam Mỹ Nhân Việt Một Thời Vang Bóng

Bác Lê Mạnh, "Cách tân" là tiếng Việt hay tiếng Tàu bác? vì tui là người Việt mà tui không biết chữ nầy ? bác giãi nghĩa dùm.

Xem Thêm

Đề bài :Thượng tọa Thích Nhật Từ phán xét: Alexandre de Rhodes ‘có tội nhiều hơn công với dân tộc Việt Nam’

Trong kinh luật luận nhà Phật có đề cập thời kỳ có những tỳ kheo thuyết giảng rất hay là MA THUYẾT. Trường hợp T Nhật Từ là dạng "NHẠO THUYẾT BIỆN TAÌ" Là Phật tử chúng ta nên đề phòng. Kinh chúc AN LẠC.

Xem Thêm

Đề bài :Chia sẻ từ nội bộ ĐCSTQ: “Chúng tôi đã đến đường cùng” Tuyết Mai

Có đáng tin lắm không?Tôi vẫn ngần ngại tin vào những "tiết lộ cấp cao" này.Bằng chứng thực tế đã có quá nhiều về những thủ đoạn giả chết của Chệt cộng hoặc những "tin đồn",những "rò rĩ" mà báo chí phương Tây vội vàng chộp lấy,tíu tít bình luận gây nên những phản ứng vô cùng bất lợi cho các chính quyền Tây Phương.Mấy anh nhà báo và đám GS Dại Học Mỹ như thế nào chắc dân Mít nhà ta chẳng lạ,nhưng đám Mỹ lại vẫn cứ tin mới chết cho chính quyền.

Xem Thêm

Đề bài :Đức Giám mục Nguyễn Thái Hợp: "Quan hệ VN-Vatican nhiều hứa hẹn mà chưa tiến bước nào."

Tất cả trách nhiệm trong GH CGVN nằm trong tay HĐGMVN.Do đó,nói gì thì nói,HĐGMVN có 1 phần trách nhiệm cho tương lai ko chỉ GHCGVN mà còn cho cả dân tộc VN nữa. Lâu nay chỉ thấy HĐGMVN im lặng với rất nhiều v/đ quan trọng cửa đất nước.Chúng ta cũng chẳng thể tin tưởng hoàn toàn vào Vatican được.Là người CG,chúng ta chỉ cần giữ đức vâng lời GH khi nó liên quan trực tiếp đến tín lý CG,ngoài ra giáo dân ko buộc phải vâng lời Vatican khi nó liên quan đến đất nước và dân tộc.Chúng ta,người CG/VN cần phải tự lo cho chính vận mạng của chúng ta.

Xem Thêm

Đề bài :Thượng tọa Thích Nhật Từ phán xét: Alexandre de Rhodes ‘có tội nhiều hơn công với dân tộc Việt Nam’

Tên sư Quốc Doanh mập này ăn nhiều nên Lú lẫn..Không biết gì về lịch sử và công trạng của tiền nhân..Không bàn chuyên truyền đao của hai ngài, mà công trình tạo ra chữ Việt đã là ṃột kỳ công to lớn rồi..dân VN phải ghi ơn đồi đời...chứ không phải nhớ ơn TQ đời đời nhờ chém giết, như cán VC nói...Tên hai ngài không xứng để đật tên đường, chắc anh Từ muốn lắy tên Bùi Hiền và Huynh Ngọc Đại cho tên đường ...vì nó hơp tiêu chuẩn vừa hồng v̀a chuyên --Đúng quy Trình Dzỏm...Đỏ qúa Lố rồi anh Từ ạ...!!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Rất tội nghiệp cho tiếng Việt cuả vc

Hiện này trong các báo ,họ không dùng chữ trái cây mà người miền nam dùng mà họ sửa thanh chữ rau quả ,nghe ngượng nghịu và quê mùa làm sao !

Xem Thêm

TIN MỚI

Điểm Tin Thứ Bảy 14/12/2019

Việt Nam nhập siêu hơn 30 tỷ đô la từ Trung Quốc (RFA)

Xem Thêm

CÁI TỘI KHÔNG CÀI LẠI KHUY ÁO NGỰC - PHẠM ĐỨC NHÌ

Bút viết xong không đậy nắp bao giờ

Xem Thêm

CATCH-22, MỸ, TÀU VÀ CỌNG SẢN VIỆT NAM - Lê Bá Vận

(HNPD) Catch-22 một thời điển hình tại nước Việt Nam Cọng sản là

Xem Thêm

Bàn tay

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: "Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?.

Xem Thêm

Sở Di Trú cảnh báo lừa đảo dịch vụ bảo lãnh, thẻ xanh, lao động…

Trên các đài tv việt nam quãng cáo ra rả hàng ngày là ...TÙ TỘI vẫn có quốc tịch ! KHÔNG CẦN THI vẫn có quốc tịch !

Xem Thêm

THỔ LỘ. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ví anh như vạt khói Phủ kín niềm yêu thương

Xem Thêm

Với một chữ Tâm sống giữa đời.

Ngoài đời có câu: ''Đàn ông có Tiền giữ được đàn bà có Sắc.Đàn ông có Tình giữ được đàn bà có Tâm''.

Xem Thêm

Việt Nam: Tại sao bóng đá đi lên mà đất nước lại đi xuống - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Viết theo kiểu “minh triết” của một chú chủ tịch nước CHXHCN..

Xem Thêm

Nhân quyền trong nội dung gặp gỡ giữa thứ trưởng Michaelis và VN - Nguyễn Văn Đài

Bà Annette cho biết chuyến thăm của Thứ trưởng Michaelis tới Việt Nam để trao đổi về Kế hoạch hành động giữa hai nước giai đoạn 2019-2021,

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Sáu 13/12/2019

Việt Nam liên tục có các phiên tòa ‘tuyên truyền chống nhà nước’ (BoxitVN)

Xem Thêm