Sức khỏe và đời sống

Đầu Năm Mới, Mời Đọc: Một Chút Lan Man - BS Đỗ Hồng Ngọc

Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.


 
Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải.... nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch... Thân thể ta cứ tiến triển theo một "lộ trình" đã được vạch sẵn của nó, không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “chịu” không! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.
Trái lại, nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Từ ngày "thế giới phẳng" thông qua internet, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với người nhà nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện với mọi người bên cạnh thì nhiều khi đã lỡ nhịp!
Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết "enjoy" nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Từ ngày biết thương "thân thể" của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi... cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho thân thể của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá!
Một người bạn tôi mắc bệnh "ăn không được", "ăn không biết ngon" vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương ông quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được?
Giá ông nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn ông ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho thân thể của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!) trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!
Nên nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe được, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy được, không thì khép lại. Thế là "căn" hết tiếp xúc được với "trần". Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là mắt xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.
Cái mà người xưa gọi là "hoa đốm hư không" chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái "tưởng" của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
 
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Có lẽ như vậy hay hơn cho mình.
 
BS. Đỗ Hồng Ngọc

VS chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Đầu Năm Mới, Mời Đọc: Một Chút Lan Man - BS Đỗ Hồng Ngọc

Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.


 
Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải.... nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch... Thân thể ta cứ tiến triển theo một "lộ trình" đã được vạch sẵn của nó, không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “chịu” không! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ.
Trái lại, nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Từ ngày "thế giới phẳng" thông qua internet, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với người nhà nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện với mọi người bên cạnh thì nhiều khi đã lỡ nhịp!
Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết "enjoy" nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Từ ngày biết thương "thân thể" của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi... cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho thân thể của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá!
Một người bạn tôi mắc bệnh "ăn không được", "ăn không biết ngon" vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương ông quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được?
Giá ông nghèo một chút còn hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn ông ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho thân thể của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: Cơ tắc xan hề khốn tắc miên! (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!) trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!
Nên nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe được, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy được, không thì khép lại. Thế là "căn" hết tiếp xúc được với "trần". Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là mắt xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.
Cái mà người xưa gọi là "hoa đốm hư không" chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái "tưởng" của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
 
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Có lẽ như vậy hay hơn cho mình.
 
BS. Đỗ Hồng Ngọc

VS chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

THƠ XƯỚNG HOẠ: MAI XUÂN THANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) LƯU truyền nghệ thuật đẹp toàn thân KHÁCH muôn năm cũ còn suy tụng

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: NÚI CAO BIỂN SÂU

trái đất tròn con người có li có biệt

Xem Thêm

Nhất thể hóa - Hà Thượng Thủ

Rắn độc hai đầu mổ chết tươi !!

Xem Thêm

Hủ tiếu mì gia - Tạ Phong Tần

Ai đến Bạc Liêu mà chưa ăn món mì tàu thì coi như chưa biết gì về cái xứ “Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu” này.

Xem Thêm

Cu Lặc - (O chuột , Tô Hoài)

Chàng tên là cu Lặc, chính bởi cái bụng của hắn.

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP - Chu vương Miện.

Vợ tôi nửa dại nửa khôn /Hôm nay lại nói dí L. vào thơ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

Trich tac gia: "sự tai hại của cuộc đảo chánh bạo lực giết chết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ - Cố Vấn Ngô Đình Nhu, hay còn gọi là cuộc cách mạng 1.11.1963 thành công đã giúp CSBV đưa cán binh, vũ khí đạn dược vào Nam dễ dàng hơn trước vì phe ta mải mê lo đánh phe mình quên dối phương CSBV gian ác lợi dụng thời cơ ngàn năm một thuở này." Theo toi nghi, duong nhu co am muu dang hien mien Nam cho Cong San boi cac tuong lanh VNCH co lien he voi CS nen 1 trieu quan VNCH bi tan ra qua de dang, ngay ca Vo Nguyen Giap va Van Tien Dung cung khong ngo ho thang de dang nhu vay. Vi nam 1963 VNCH chua mat mot xa ap hay quan ly, nen trong gai doan I ho phai giet Tong Thong Diem de pha hoai ke hoach thuong thuyet thong nhat qua trung gian cua nha ngoai giao Ba Lan, Manelli. (Tai lieu tu Wilson Library https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/118950). Sau do cac tuong ra lenh pha huy tat ca Ap Chien Luoc de giup cho can bo CS tu do tra tron vao thon xom danh lai quan doi My. Nhung nhom sinh vien hoc sinh tranh dau deu duoc cac tuong lanh VNCH giup do tan tinh dien hinh tuong Nguyen Chanh Thi va Nguyen Cao Ky. Den giai doan 2, TT Thieu ra lenh bo roi 300 ngan quan tai Quan Khu I va II mot cach voi va de quan VNCH khong kip rut lui bi CS bat song, gai tan luc luong vo trang Hoa Hao de quan VNCH khong con cho an nau khang chien phuc quoc. TT Duong Van Minh danh quan VNCH tiep theo ra lenh dau hang chi sau 1 ngay len nam quyen de quan VNCH con lai nhu SD 18, Biet Dong Quan, TQLC, ND khong kip tro tay rut lui ve mien Tay. Toi nghiep quan VNCH bi cac tuong loi dung xuong mau phai chien dau den ngay cuoi cung, vi lenh dau hang dot ngot, phai tuan lenh buong sung dau hang, nhieu nguoi chet trong trai tu cai tao. Truoc 1955, ong Thieu tham gia Viet Minh CS, sau tro ve gia nhap quan doi quoc gia, con ong Minh thi bi can bo CS moc noi tu 1963. Su that mat long. Cac lanh tu VN nhu Ho Chi Minh, Vo Nguyen Giap, Pham Van Dong, Truong Chinh, Nguyen Van Thieu, Duong Van Minh, Tran Thien Khiem la nhung ke phai chiu trach nhiem cho noi thong kho cua dan VN. Nhin Hong Kong duoc thong nhat trong tu do thanh binh, Nam Bac Han sap hoa giai minh thay toi nghiep cho dan VN.

Xem Thêm

Đề bài :CHUYỆN VỀ DÊ Ở NINH THUẬN

F...KING VNamese !!nuoc sap sua mat ve tay Tau. nhung thang VC NGU thi coi dau coi co, vay ma KHONG LO, LO CHOI BOI AN UONG CAC DE DAI DE. FUCK VNAMESE stupid!!IS IT TRUE THAT THEY HAVE A 4000 YEARS HISTORY, DEFEATED CHINESE SEVERAL TIMES? IT DOESN't LOOK LIKE THAT WHEN READING THEIRS RECENT HISTORY

Xem Thêm

Đề bài :Luật vay trả - Việt Nhân

Biết đám VC thành hồ , chúng là lũ khốn nạn, hay tâm thần, dân không th̉ể làm gì được chúng..?? Chỉ biết biểu tình phản đối, rồi đưa đầu cho đám CSCĐ tập múa gậy..?? Làm hoài mà kết quả vẫn như cũ...?? Cái cần nói không phải là lũ VC mà là tư duy hành động của dân thành hồ cần phải xét lại...??? Đừng ai nói dân biết hết...?? dân như nước, nước đưa thuyền đi mà cũng lật thuyên được...??..Tư tưởng này hình như đã tác dụng ngước với dân thành Hồ...?? VN ngày nay là thời của Upside down...???

Xem Thêm

Đề bài :Luật vay trả - Việt Nhân

Giám đốc sở Giao thông Vận tải VC qua họp tập và nghiên cứu bên đàn anh Trung cộng ,khi đến thăm tư dinh của 1 giám đốc cũng ngành GTVT Chệt ,tay giám đốc VC rất thán phục vẻ lộng lẫy sang trong và hỏi : -Thưa anh ,làm thế nào mà anh xây được một công trình lộng lẫy hoành tráng như thế này ạ. Giám đốc chệt cộng chỉ tay ra phía trước và nói : -Chú có thấy cái xa lộ to lớn đấy không? phân nữa kinh phí là dùng để xây cái biệt thự này đấy.!! Qua năm sau ,giám đốc GTVT chệt công ghé qua Việt Nam công cán ,sẳn dịp tay giám đốc VC mời đàn anh ghé tệ xá chơi cho biết nhà. Giám đốc chệt công tròn mắt thán phục trước tư dinh vỉ đại lộng lẫy vừa xây xong ,rất ngạc nhiên hắn hỏi tên đàn em rằng : -Làm thế nào mà chú em xây dựng được cơ ngơi hoành tráng còn to hơn của anh ? Giám đốc VC chỉ tay ra phía trước rồi nói : -Thế đàn anh có nhìn thấy siêu xa lộ đó không? -Đâu..đâu..anh không nhìn thấy siêu xa lộ mà chú nói gì hết. -Đấy 100/100 kinh phí vào cái tư dinh này đó anh.

Xem Thêm

Đề bài :Tang lễ Đỗ Mười - Hà Thượng Thủ

Đẻ ra Đỗ Mười ,bố mẹ thấy thằng bé có tướng ngũ đoản bậm trợn ,TƯỚNG CƯỚP, thất vọng, đặt tên cho hắn là Nguyễn ĐỨC CỐNG . Lớn lên bị bạn bè chế diễu là ĐỐNG CỨT , hắn tự ý đổi thành DUY CỐNG , nghĩa là CHỈ BIẾT CỐNG RÃNH MÀ THÔI nên hăn ,theo quỷ ra sức biến Việt Nam từ một đất nước tiền rừng bạc biển thành rác rưởi cống rãnh , vì bản thân của hắn là một giống CHUỘT LẠ...Chối bỏ nguồn gốc tự ý đổi họ Nguyễn thành họ Đỗ !,

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Đảng ta made in China Cho nên hành xử rất là Chinese

Xem Thêm

Đề bài :"Điểm Mặt Cộng Sản (ĐMCS)" - Trần Văn Giang

Nuoc bon ngan nam(4000) hon chua tinh, Dan chin ba (93 )trieu,giac con say. Tan Da.

Xem Thêm

Đề bài :Mỹ ngừng cấp thị thực cho sinh viên Trung Quốc vì lo ngại gián điệp

Nguoi Tau co tinh than huong ve to quoc rat manh, khong chi du hoc sinh, cac cong dan My goc Tau lam viec cho cac cong ty va co quan chanh phu My thuong lam gian diep an cap tai lieu bi mat de giup TC vuot qua nuoc My. Cac cong ty My ham tien, xin visas H1B de muon nhan cong re tien tu TC bi mat rat nhieu phat minh va bi mat sang che van chua sang mat ra.

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Làm cái nghề thiến "thằng trư bát dái" làm cho toàn bộ cái cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy nhẩy nẩy lên vì "thằng trư bát dái" là tổ tiên sư cha bọn chệt chó bẩn thúi.

Xem Thêm

Đề bài :Đố buồn để biết - Nguyễn Bá Chổi

những đôi mắt " mang hình viên đạn " của người thân gia đình ông Trần Đại Quang cho thấy họ đang căm phẩn băng đảng của Nguyễn Phú Trọng như thế nào .

Xem Thêm

TIN MỚI

THƠ XƯỚNG HOẠ: MAI XUÂN THANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) LƯU truyền nghệ thuật đẹp toàn thân KHÁCH muôn năm cũ còn suy tụng

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: NÚI CAO BIỂN SÂU

trái đất tròn con người có li có biệt

Xem Thêm

Nhất thể hóa - Hà Thượng Thủ

Rắn độc hai đầu mổ chết tươi !!

Xem Thêm

Hủ tiếu mì gia - Tạ Phong Tần

Ai đến Bạc Liêu mà chưa ăn món mì tàu thì coi như chưa biết gì về cái xứ “Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu” này.

Xem Thêm

Cu Lặc - (O chuột , Tô Hoài)

Chàng tên là cu Lặc, chính bởi cái bụng của hắn.

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP - Chu vương Miện.

Vợ tôi nửa dại nửa khôn /Hôm nay lại nói dí L. vào thơ

Xem Thêm

ĐÀN BÀ LÀ TẤT CẢ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) đàn bà là tất cả, nếu không có đàn bà, ai ở với ai.

Xem Thêm

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngón tay chải tóc Nước mắt dài hơn

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: RẰNG THÌ LÀ

Mao xê Tông đẻ ra Đăng Xiêu Pình

Xem Thêm