Quán Bên Đường

KỂ SAU CHIẾN TRANH - CAO MỴ NHÂN

Tôi kịp nhìn được dòng chữ Đại Tá Phan Phụng Tiên Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chiếu rất nhanh, nhưng giọng nói đều đều, buồn phiền cứ trải đều trên toàn cuốn phim từng lúc.

Một buổi chiều rất buồn vào cuối tháng 9. Tôi đang ngồi mơ mộng cạnh bàn viết… Tôi sắp sửa lang thang theo một cánh nhạn lạc ở tận cuối chân trời, thì hình ảnh vị niên trưởng không quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hiện ra trước màn hình TV đài số 58. Tôi kịp nhìn được dòng chữ Đại Tá Phan Phụng Tiên Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chiếu rất nhanh, nhưng giọng nói đều đều, buồn phiền cứ trải đều trên toàn cuốn phim từng lúc.

Người Mỹ đang cho chiếu lại giai đoạn lịch sử ở miền Nam Việt Nam trước và sau khi Mỹ bỏ rơi Việt Nam.

Thoạt đầu thì Tổng Thống tôi sang tận Hoa Kỳ, đi bên tay trái ông Tổng Thống Nixon, cả hai đều mặc đồ vest màu đen, nhưng ông Nixon cao quá, còn ông Tổng Thống tôi thì lại hơi không cao, nên Tổng Thống tôi phải bước nhanh, để đi kịp Tổng Thống Hoa Kỳ thời ấy.

Tôi thấy nét mặt ông Nixon cứ lấm la lấm lét như đang và sẽ ăn vụng chính trị gì đó. Còn Tổng Thống tôi thỉnh thoảng cười nhạt. Có lẽ Tổng Thống tôi cũng chán ngán quá rồi, mà biết làm sao, khi thân phận nhược tiểu của nước mình thì vậy.

Phía VNCH còn có những gương mặt khác nữa, thí dụ quý niên trưởng đang hiện diện ở Hoa Kỳ như tướng Trần Văn Nhựt cũng mặc đồ vest đen, chiếu nửa người, ngồi kể lại sau này. Tướng Lê Minh Đảo mặc đồ lính, Tướng Đảo trong phim đang tức uất người, trả lời phóng viên Mỹ bằng English, vẻ giận dữ lắm.

Và nhiều sỹ quan QLVNCH khác, phim chiếu trong lúc hành quân, hay đã sau cuộc chiến.

Điều tôi rất hãnh diện về đại tộc Kaki của tôi, là vị nào cũng nói lưu loát tiếng Mỹ. Dẫu cho giọng Mỹ của Tổng Thống tôi có vẻ chân chất, nhưng rõ ràng, là ông tự diễn đạt nỗi khó khăn, thiếu phương tiện của đất nước.

Bên phía cộng sản Việt Nam thì mặt nào mặt nấy hân hoan, cứ làm như tay không thắng được Mỹ.

Ông đại tướng Võ Nguyên Giáp, mặt trắng bệch trong phòng hội, một số nữa tay chỉ trỏ, miệng cười toác ra đến mang tai. Tôi không có ý nghĩ so sánh, nhưng trong đầu tôi cứ lởn vởn câu: "Tiểu nhân đắc chí cười ha hả!"

Ngày xưa, phục vụ trong Quân Lực VNCH, tôi rất ái ngại gặp cố vấn Mỹ, điều đó đã khiến sau này tôi vất vả vì ngôn ngữ khi đến Hoa Kỳ.

Cũng từ việc tôi ngại gặp cố vấn Mỹ, tôi đã phải làm đơn xin không đi du học Hoa Kỳ cả 2 khóa căn bản và cao cấp, để tránh việc khiếu nại, Trung Ương sẽ cử sỹ quan khác xuất ngoại tu nghiệp.

Vì thế tôi hiểu văn hóa Mỹ một cách lờ mờ, qua những cuốn sách học Anh Văn trong trường thời Trung học, và qua phim ảnh.

Thế nên, tôi rất ngạc nhiên khi tôi bước chân lên tàu thủy ở biển Tiên Sa Đà Nẵng, tôi thấy mấy người Mỹ dân sự đứng ra sắp xếp chỗ cho nhân viên Tòa Tổng Lãnh Sự và nhân viên các hãng sở Mỹ lên đường rời Quân Khu 1, họ nói tiếng Việt rành rẽ, khiến chẳng ai dám xô lấn ai.

Thì nay, buổi chiều buồn cuối tháng 9, mùa thu đang lãng đãng trở về, người Mỹ có tên Frank Snapp, trên màn hình ghi là chuyên gia nghiên cứu, phân tích sự kiện South Vietnam, thuộc CIA. Chính những người này thuở đó còn trẻ, nay truyền hình Mỹ lắp ráp lại lịch sử Nam Việt Nam, họ có cả một đội ngũ thu nhặt từ con sâu, cái kiến Việt Nam, để rồi trải rộng ra thành tấm thảm, che lấp đất đai từ Bến Hải đến Cà Mau. Có khi tấm thảm đó còn phủ xa hơn nữa, thì vĩ tuyến 17 có nghĩa gì với tiền đồn thế giới Tự Do trong phương án chiến lược, mới thực thi một nửa, đã bỏ ngang rồi.

Tôi còn thấy rõ dung nhan bi thảm của ông đại sứ Mỹ cuối cùng thời miền Nam sập tiệm. Tất nhiên ông không thể cười trên cái nóc nhà Tòa Đại Sứ Mỹ ở Saigon với hàng trăm chuyến bay, trực thăng vận chở người muốn di tản ra khơi.

Hình ảnh một người Mỹ hơi già, mặc áo sơmi xuềnh xoàng đứng lặng ở cửa Tòa Đại Sứ để chờ một người bạn gái Việt Nam, cô ta không đến vì nhiều thứ lý do. Người phóng viên Mỹ hỏi ông chờ ai, trả lời bạn gái, phóng viên hỏi phải bạn gái người Việt Nam không, ông Mỹ sắp về nước bật khóc:

"She không đến kịp, she rất khổ"

Tất nhiên màn hình chiếu ngay sang cảnh khác. Bởi vì truyền hình Mỹ, hay đúng ra cuốn phim thời sự, với tính cách thu hút chuyên nghiệp, họ đã tô điểm cho phim những tiết tấu tiểu thuyết, khiến tôi chẳng muốn bỏ qua, dù bạn bè tôi đều nói:

"Chuyện qua lâu rồi mà, xem làm chi nữa!"

Có một điều mà tôi rất xót xa, đó là trong cuốn phim thời sự nêu trên, có nhiều cảnh thực tế, đến không ngờ được, dẫu biết phim sưu tầm từ nhiều phía, họ đã nêu ra bao cảnh thương tâm, thống khổ…v.v nơi các đoạn đường, bến tầu di tản.

Bên cạnh các cảnh tượng dưới bến, trên lầu chơi vơi khốn khổ… nước mắt đàn ông, nước mắt đàn bà, người già, trẻ em v.v… và v.v… thì vẫn còn nguyên các toán Quân Cảnh VNCH, mà chữ QC trên mũ sắt, vẫn còn súng lục, đoản côn nghiêm chỉnh, xả thêm ra điều hành giao thông, giữ gìn trật tự cho dân chúng đang chạy dọc, chạy ngang lánh nạn, không biết cha mẹ, vợ con, anh chị em các anh giờ đó đang ở đâu, làm gì, và có bao giờ các anh nghĩ ai sẽ trả lương cho các anh sau đó không?

Vị hàng tướng Dương Văn Minh, cùng cụ nhân sỹ Trần Văn Hương được chiếu ra như những bóng ma ám ảnh.

Chiếc xe tăng địch lù lù tiến vào dinh Độc Lập, một cánh cửa sắt bị phá sập. Ống kính quay sau lưng tên "quân giải phóng" ôm cờ, hắn chạy lên lầu Bốn Phương của Tổng Thống tôi, để hạ lá cờ vàng 3 sọc đỏ của miền Nam, nhưng truyền hình Mỹ chỉ chiếu rất thoáng mấy cảnh có lá cờ nửa đỏ, nửa xanh, với ngôi sao vàng ở giữa ấy.

Cuốn phim lịch sử South Việt Nam này kết thúc lưng chừng, cũng như là chưa định kết thúc, bởi truyện không phải là tiểu thuyết, nên không thể đòi hỏi một đoạn kết, song lời lẽ diễn đạt của Đại tá Phan Phụng Tiên thì đồng vọng mãi, mà tôi nhớ được câu:

"…Tưởng người Mỹ trừng phạt, và mình (VNCH) cũng nghĩ thế…"

Một câu nói có đầu, có đuôi, nhưng tôi lại chỉ nhớ được lưng chừng chữ nghĩa. Tuy nhiên, sắc diện và dung nhan Đại tá Phan thì thật…phụng, thật… tiên, rất hỷ xả, có lẽ lúc này Phan tiên sinh cũng đã chán ngán thế sự.

À, tôi cũng phải tường thuật them một điều, sự việc vẫn trong thời hiện đại này, là có đôi lúc phía quân "giải phóng" đã tranh nhau giành công chiếm dinh Độc Lập của Tổng Thống tôi.

Như chuyện ông cựu nhà báo đảng CSVN Bùi Tín mặc quân phục đại lễ với đầy đủ quân hàm, huy chương cuống, tức huy chương nguyên cái, không phải một bảng huy chương tổng hợp mặt bằng, đeo rủng rỉnh, thêm dòng ghi tên tuổi bằng chữ Việt thật to, rõ nét, rõ dấu: Đại tá Bùi Tín. Có nghĩa là ông nhà báo này mới bổ sung hình ảnh, chứ lúc đó, 30-4-1975, có vô dinh Độc Lập của VNCH, ông cũng chỉ "diện" đồ hành quân, dép râu, nón cối như quân…ta thôi. Thật ra, ông nhà báo thì chỉ có nhiệm vụ nhà báo, còn bàn giao công việc… lịch sử(!), hay công chuyện trong dinh Tổng Thống tôi, đã có giới chức phần hành chuyên nghiệp đi cướp chính quyền, như trong các bài bản hồi tôi bị tập trung cải tạo chính trị, nào là: "Ta đã cướp chính quyền trong tay Nhật". Nói thế, không có nghĩa đề cao quân phiệt Nhật, mà lẽ ra phải dùng một từ mang tính cách lịch sử hơn.

Tuy nhiên, Mỹ nói chung, qua cuốn phim buồn đối với tôi này, đã chịu khó đứng giữa đường quay, hơn là lâu nay, Mỹ hoặc chủ quan, hoặc thiên vị Cộng sản.

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

KỂ SAU CHIẾN TRANH - CAO MỴ NHÂN

Tôi kịp nhìn được dòng chữ Đại Tá Phan Phụng Tiên Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chiếu rất nhanh, nhưng giọng nói đều đều, buồn phiền cứ trải đều trên toàn cuốn phim từng lúc.

Một buổi chiều rất buồn vào cuối tháng 9. Tôi đang ngồi mơ mộng cạnh bàn viết… Tôi sắp sửa lang thang theo một cánh nhạn lạc ở tận cuối chân trời, thì hình ảnh vị niên trưởng không quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hiện ra trước màn hình TV đài số 58. Tôi kịp nhìn được dòng chữ Đại Tá Phan Phụng Tiên Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chiếu rất nhanh, nhưng giọng nói đều đều, buồn phiền cứ trải đều trên toàn cuốn phim từng lúc.

Người Mỹ đang cho chiếu lại giai đoạn lịch sử ở miền Nam Việt Nam trước và sau khi Mỹ bỏ rơi Việt Nam.

Thoạt đầu thì Tổng Thống tôi sang tận Hoa Kỳ, đi bên tay trái ông Tổng Thống Nixon, cả hai đều mặc đồ vest màu đen, nhưng ông Nixon cao quá, còn ông Tổng Thống tôi thì lại hơi không cao, nên Tổng Thống tôi phải bước nhanh, để đi kịp Tổng Thống Hoa Kỳ thời ấy.

Tôi thấy nét mặt ông Nixon cứ lấm la lấm lét như đang và sẽ ăn vụng chính trị gì đó. Còn Tổng Thống tôi thỉnh thoảng cười nhạt. Có lẽ Tổng Thống tôi cũng chán ngán quá rồi, mà biết làm sao, khi thân phận nhược tiểu của nước mình thì vậy.

Phía VNCH còn có những gương mặt khác nữa, thí dụ quý niên trưởng đang hiện diện ở Hoa Kỳ như tướng Trần Văn Nhựt cũng mặc đồ vest đen, chiếu nửa người, ngồi kể lại sau này. Tướng Lê Minh Đảo mặc đồ lính, Tướng Đảo trong phim đang tức uất người, trả lời phóng viên Mỹ bằng English, vẻ giận dữ lắm.

Và nhiều sỹ quan QLVNCH khác, phim chiếu trong lúc hành quân, hay đã sau cuộc chiến.

Điều tôi rất hãnh diện về đại tộc Kaki của tôi, là vị nào cũng nói lưu loát tiếng Mỹ. Dẫu cho giọng Mỹ của Tổng Thống tôi có vẻ chân chất, nhưng rõ ràng, là ông tự diễn đạt nỗi khó khăn, thiếu phương tiện của đất nước.

Bên phía cộng sản Việt Nam thì mặt nào mặt nấy hân hoan, cứ làm như tay không thắng được Mỹ.

Ông đại tướng Võ Nguyên Giáp, mặt trắng bệch trong phòng hội, một số nữa tay chỉ trỏ, miệng cười toác ra đến mang tai. Tôi không có ý nghĩ so sánh, nhưng trong đầu tôi cứ lởn vởn câu: "Tiểu nhân đắc chí cười ha hả!"

Ngày xưa, phục vụ trong Quân Lực VNCH, tôi rất ái ngại gặp cố vấn Mỹ, điều đó đã khiến sau này tôi vất vả vì ngôn ngữ khi đến Hoa Kỳ.

Cũng từ việc tôi ngại gặp cố vấn Mỹ, tôi đã phải làm đơn xin không đi du học Hoa Kỳ cả 2 khóa căn bản và cao cấp, để tránh việc khiếu nại, Trung Ương sẽ cử sỹ quan khác xuất ngoại tu nghiệp.

Vì thế tôi hiểu văn hóa Mỹ một cách lờ mờ, qua những cuốn sách học Anh Văn trong trường thời Trung học, và qua phim ảnh.

Thế nên, tôi rất ngạc nhiên khi tôi bước chân lên tàu thủy ở biển Tiên Sa Đà Nẵng, tôi thấy mấy người Mỹ dân sự đứng ra sắp xếp chỗ cho nhân viên Tòa Tổng Lãnh Sự và nhân viên các hãng sở Mỹ lên đường rời Quân Khu 1, họ nói tiếng Việt rành rẽ, khiến chẳng ai dám xô lấn ai.

Thì nay, buổi chiều buồn cuối tháng 9, mùa thu đang lãng đãng trở về, người Mỹ có tên Frank Snapp, trên màn hình ghi là chuyên gia nghiên cứu, phân tích sự kiện South Vietnam, thuộc CIA. Chính những người này thuở đó còn trẻ, nay truyền hình Mỹ lắp ráp lại lịch sử Nam Việt Nam, họ có cả một đội ngũ thu nhặt từ con sâu, cái kiến Việt Nam, để rồi trải rộng ra thành tấm thảm, che lấp đất đai từ Bến Hải đến Cà Mau. Có khi tấm thảm đó còn phủ xa hơn nữa, thì vĩ tuyến 17 có nghĩa gì với tiền đồn thế giới Tự Do trong phương án chiến lược, mới thực thi một nửa, đã bỏ ngang rồi.

Tôi còn thấy rõ dung nhan bi thảm của ông đại sứ Mỹ cuối cùng thời miền Nam sập tiệm. Tất nhiên ông không thể cười trên cái nóc nhà Tòa Đại Sứ Mỹ ở Saigon với hàng trăm chuyến bay, trực thăng vận chở người muốn di tản ra khơi.

Hình ảnh một người Mỹ hơi già, mặc áo sơmi xuềnh xoàng đứng lặng ở cửa Tòa Đại Sứ để chờ một người bạn gái Việt Nam, cô ta không đến vì nhiều thứ lý do. Người phóng viên Mỹ hỏi ông chờ ai, trả lời bạn gái, phóng viên hỏi phải bạn gái người Việt Nam không, ông Mỹ sắp về nước bật khóc:

"She không đến kịp, she rất khổ"

Tất nhiên màn hình chiếu ngay sang cảnh khác. Bởi vì truyền hình Mỹ, hay đúng ra cuốn phim thời sự, với tính cách thu hút chuyên nghiệp, họ đã tô điểm cho phim những tiết tấu tiểu thuyết, khiến tôi chẳng muốn bỏ qua, dù bạn bè tôi đều nói:

"Chuyện qua lâu rồi mà, xem làm chi nữa!"

Có một điều mà tôi rất xót xa, đó là trong cuốn phim thời sự nêu trên, có nhiều cảnh thực tế, đến không ngờ được, dẫu biết phim sưu tầm từ nhiều phía, họ đã nêu ra bao cảnh thương tâm, thống khổ…v.v nơi các đoạn đường, bến tầu di tản.

Bên cạnh các cảnh tượng dưới bến, trên lầu chơi vơi khốn khổ… nước mắt đàn ông, nước mắt đàn bà, người già, trẻ em v.v… và v.v… thì vẫn còn nguyên các toán Quân Cảnh VNCH, mà chữ QC trên mũ sắt, vẫn còn súng lục, đoản côn nghiêm chỉnh, xả thêm ra điều hành giao thông, giữ gìn trật tự cho dân chúng đang chạy dọc, chạy ngang lánh nạn, không biết cha mẹ, vợ con, anh chị em các anh giờ đó đang ở đâu, làm gì, và có bao giờ các anh nghĩ ai sẽ trả lương cho các anh sau đó không?

Vị hàng tướng Dương Văn Minh, cùng cụ nhân sỹ Trần Văn Hương được chiếu ra như những bóng ma ám ảnh.

Chiếc xe tăng địch lù lù tiến vào dinh Độc Lập, một cánh cửa sắt bị phá sập. Ống kính quay sau lưng tên "quân giải phóng" ôm cờ, hắn chạy lên lầu Bốn Phương của Tổng Thống tôi, để hạ lá cờ vàng 3 sọc đỏ của miền Nam, nhưng truyền hình Mỹ chỉ chiếu rất thoáng mấy cảnh có lá cờ nửa đỏ, nửa xanh, với ngôi sao vàng ở giữa ấy.

Cuốn phim lịch sử South Việt Nam này kết thúc lưng chừng, cũng như là chưa định kết thúc, bởi truyện không phải là tiểu thuyết, nên không thể đòi hỏi một đoạn kết, song lời lẽ diễn đạt của Đại tá Phan Phụng Tiên thì đồng vọng mãi, mà tôi nhớ được câu:

"…Tưởng người Mỹ trừng phạt, và mình (VNCH) cũng nghĩ thế…"

Một câu nói có đầu, có đuôi, nhưng tôi lại chỉ nhớ được lưng chừng chữ nghĩa. Tuy nhiên, sắc diện và dung nhan Đại tá Phan thì thật…phụng, thật… tiên, rất hỷ xả, có lẽ lúc này Phan tiên sinh cũng đã chán ngán thế sự.

À, tôi cũng phải tường thuật them một điều, sự việc vẫn trong thời hiện đại này, là có đôi lúc phía quân "giải phóng" đã tranh nhau giành công chiếm dinh Độc Lập của Tổng Thống tôi.

Như chuyện ông cựu nhà báo đảng CSVN Bùi Tín mặc quân phục đại lễ với đầy đủ quân hàm, huy chương cuống, tức huy chương nguyên cái, không phải một bảng huy chương tổng hợp mặt bằng, đeo rủng rỉnh, thêm dòng ghi tên tuổi bằng chữ Việt thật to, rõ nét, rõ dấu: Đại tá Bùi Tín. Có nghĩa là ông nhà báo này mới bổ sung hình ảnh, chứ lúc đó, 30-4-1975, có vô dinh Độc Lập của VNCH, ông cũng chỉ "diện" đồ hành quân, dép râu, nón cối như quân…ta thôi. Thật ra, ông nhà báo thì chỉ có nhiệm vụ nhà báo, còn bàn giao công việc… lịch sử(!), hay công chuyện trong dinh Tổng Thống tôi, đã có giới chức phần hành chuyên nghiệp đi cướp chính quyền, như trong các bài bản hồi tôi bị tập trung cải tạo chính trị, nào là: "Ta đã cướp chính quyền trong tay Nhật". Nói thế, không có nghĩa đề cao quân phiệt Nhật, mà lẽ ra phải dùng một từ mang tính cách lịch sử hơn.

Tuy nhiên, Mỹ nói chung, qua cuốn phim buồn đối với tôi này, đã chịu khó đứng giữa đường quay, hơn là lâu nay, Mỹ hoặc chủ quan, hoặc thiên vị Cộng sản.

BẢN TIN MỚI NHẤT

Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn uống nước ngay khi vừa thức dậy?

Phụ nữ Nhật Bản nổi tiếng với vóc người thon thả, khỏe mạnh và săn chắc.

Xem Thêm

NẮNG TUYẾT. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đông tuyết lung linh Nụ cười em thật xinh (HNPD)

Xem Thêm

CƯỜI VĂNG NƯỚC... D.Á.I

"Nói ngọng là tại hướng đình Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu"

Xem Thêm

Anh cả Lú! - Việt Nhân

(HNPĐ) Trên mạng facebook có một ông lấy nick ‘anh cả lú’, đấy là lấy tên để đùa thô

Xem Thêm

CỎ KHẢI TƯỢNG - NGUYỄN TRỌNG HOÀN ( Bản vưà do Nhà thơ Phan Anh Dũng trình bày lại )

Xin trình làng một tác phẩm của những ngày đầu anh em chúng tôi làm nên haingoaiphiemdam.com, của tác giả Nguyễn Trọng Hoàn

Xem Thêm

Không có nhu cầu Báo Tư Nhân - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Không có nhu cầu Báo Tư Nhân - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : Giấc mơ Chai na - Nguyễn bá Chổi.

"... toi dang mo giac mong dai, dung lay toi nha: cuoc doi chung quanh..."

Xem Thêm

Đề bài :THẦY GIÁO TIẾNG PHÁP - Minh Tran Hop

Tiec qua,toi dan ngu khu den khong hieu noi y nghia cua cau chuyen tren.Qui vi nam thanh -nu tu nao hieu chuyen,xin vui long khai mo cai dau toi den dum.Da ta truoc.

Xem Thêm

Đề bài :THẦY GIÁO TIẾNG PHÁP - Minh Tran Hop

Tiec qua,toi dan ngu khu den khong hieu noi y nghia cua cau chuyen tren.Qui vi nam thanh -nu tu nao hieu chuyen,xin vui long khai mo cai dau toi den dum.Da ta truoc.

Xem Thêm

Đề bài : Mother (bà Đại tá Nguyễn Đình Bảo)

Ngưỡng mộ Anh và Các Cháu cùng chị đã đứng vững trong cuộc bễ dâu, Anh thật sự không Chết anh vẫn mãi mãi trong lòng người Dân Miền Nam

Xem Thêm

Đề bài :Dốt Hay Nói Chữ! Đào Văn Bình

Kính chào quý vị, Xin cho tôi đăng lại bài này ở: https://nuocnha.blogspot.com Cám ơn quý vị nhiều

Xem Thêm

Đề bài :Dốt Hay Nói Chữ! Đào Văn Bình

Kính chào quý vị, Xin cho tôi đăng lại bài này ở: https://nuocnha.blogspot.com Cám ơn quý vị nhiều

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm - Nguyễn Bá Chổi.

Dân Việt giờ đâu thiếu giấy chùi Báo vẹm in nhiều chỉ để ... chơi Nếu dại mang ra chùi "chỗ ấy" Mang họa ngàn năm chẳng hết mùi...

Xem Thêm

Đề bài :Không quên biến cố 1 tháng 11 – 1963 tại Nam Việt Nam - Phan Đức Minh

Moi nam,den ngay 01-11 deu co nhung bai bao-bai viet-le tuong niem T.T tien khoi va sang lap nuoc nen CONG HOA VIETNAM. the roi ...XONG ! Moi day thoi,trong thoi dai cua chung ta,co giam muc Le Huu Tu co LM Hoang Quynh va chien khu Phat diem,chi voi giao dan va nhung vi tu hanh het long voi dat nuoc,da dung len khang cu voi CS chu nghia.va sau bien co 1954,khi di cu vao nam,noi nao co lang Cong giao,noi do khong co bong dang mot thang giai phong nao. The day,bay gio da thanh di vang tu nhieu the ky truoc de moi nam,cac vi chuc sac den hanh le nhu mot ngam ngam khuyen khich,nhung DAN THAN thi khong.Con dau GM.Le huu Tu-GM Nguyen van Dien con dau cac tu si Hoang quynh...da lam cong viec truoc khi ma thanh giao hoang Gio-an-phaolo tuyen bo : Neu nga so tan cong Ba lan,toi se tu bo ngoi vi de tro ve khang chien".Gioi cao cap nhu vay,trach gi van nuoc suy vi ???

Xem Thêm

Đề bài :Hàng triệu người nhận được các cuộc gọi bí ẩn vào ngày bầu cử Hoa Kỳ

"...con cai ma qui khon ngoan hon con cai su sang ".Chinh vi nhan dao-luong thien ma chung ta da luu vong.Chinh vi long nhan tu bao dung,ma chung ta nuoi song ke thu,de sau do no giet chung ta va con chau chung ta.Chung ta da luu lac xu nguoi,nho vao long thuong va tu tam,ho da mo rong vong tay cho chung ta tru ngu va cuu mang chung ta,khi chung chi con vai bo quan ao rach ta toi tren nguoi.Va bay gio,chung ta lai phan boi lai de bau cho nhung nguoi san sang dang dat nuoc nay cho CS.Chung ta ung ho ho ,chi vi nhung loi loc ma chung ta duoc huong ,khong bang mo hoi va nuoc mat cua minh, ma bang trom cap mo hoi va suc lao dong cua ke khac.Chung ta da tro thanh con cai cua bong toi-con cai cua ma qui.Chung ta co the che dau moi nguoi,nhung khong the che dau thanh than.

Xem Thêm

Đề bài :Chuyện rác Hà Nội - Mạc Văn Trang

Các quan VC đi tham quan học hỏi, hội thảo tại các nước văn minh ,tân tiến, thật ra là lấy tiền dân đi du hí, một hình thức đãi công của đảng cho đàn em ngoan, chứ hoc hành, hội thảo cái gì....Càng đi học rút kinh nghiêm nhiều, thi tình trạng bê bối xẩy ra càng trầm trọng...>>?? như TPHCM ngốn biết bao tiên dân lẫn viện trợ mà năm nay lại ngập nặng hơn năm qua..?? TPHanoi tình tṛạng rác cũng vậy thôi..TPHCM nhờ có công ty Rác của Davis Dương bên Cali về làm ăn , mà cũng bi UBNDTP đềy cho lên bờ xuống bụi, chỉ nhằm ṃục đich ăn chia...? Lãnh đạo yếu kém, tư duy lạc hậu, lại độc tài cửa quyền thì người tài cách mấy mà lam việc chung với mấy cha cũng bó tay thôi...ngoại quốc chạy đâng ngoại quốc. người tài trong nước thì im lặng cho yên thân, mấy cha bị mết ăn là có ngày té lầu hay bị nhiễm virus lạ..??... dân bị CA kìm kẹp thì cũng theo đuôi vậy thôi.. Tóm lại tại VN , từ chính quyền, tới nhân dân, biết sai, mà im lặng không làm, thì toàn dân ta đành sống chung với lũ vậy...Nếu bị ốm đau vì moi thứ bệnh, cứ đổ tại cái nghiệp của mình bị vậy, nên rủ nhau đi cúng sao giải nghiệp...Không xong chết ,là tại số...cuộc đời người dân VN sao đơn giản qua.... Sống như vậy bao giờ, VN mới được gọi là xứ văn minh..?? Hiện tượng rõ ràng như vậy , bò đỏ/ DLV/Ak47/ bưng bô có cách nào biện hộ nhà nước về tình trang bê bối như vậy, hay là đ̉ổ thừa tại dân trí người VN còn thấp để xí xóa...??

Xem Thêm

TIN MỚI

Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn uống nước ngay khi vừa thức dậy?

Phụ nữ Nhật Bản nổi tiếng với vóc người thon thả, khỏe mạnh và săn chắc.

Xem Thêm

NẮNG TUYẾT. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đông tuyết lung linh Nụ cười em thật xinh (HNPD)

Xem Thêm

CƯỜI VĂNG NƯỚC... D.Á.I

"Nói ngọng là tại hướng đình Cả làng nói ngọng chứ mình em đâu"

Xem Thêm

Anh cả Lú! - Việt Nhân

(HNPĐ) Trên mạng facebook có một ông lấy nick ‘anh cả lú’, đấy là lấy tên để đùa thô

Xem Thêm

CỎ KHẢI TƯỢNG - NGUYỄN TRỌNG HOÀN ( Bản vưà do Nhà thơ Phan Anh Dũng trình bày lại )

Xin trình làng một tác phẩm của những ngày đầu anh em chúng tôi làm nên haingoaiphiemdam.com, của tác giả Nguyễn Trọng Hoàn

Xem Thêm

Không có nhu cầu Báo Tư Nhân - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Không có nhu cầu Báo Tư Nhân - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

Bạn Có biết có BAO NHIÊU LOẠI MỠ trong cơ thể?

Hãy thay đổi chế độ ăn uống lành mạnh ngay hôm nay không chỉ đẹp mà còn tốt cho sức khỏe.

Xem Thêm

LỜI TÌNH ẢO. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Em cũng đã nghẹn ngào Bao nhiêu là mơ ước

Xem Thêm

CƯỜI ... RƠI NƯỚC MẮT !

Giờ giáo dục công dân lớp 4A1, trường tiểu học Rồng Tiên, cô giáo cho học sinh nói về ước mơ lớn lên sẽ làm nghề gì

Xem Thêm

Thiên thần ở ngay bên trong bạn

Gần đây tôi nhìn thấy một thiên thần. Đôi khi rất khó nhận ra họ vì họ rất giỏi cải trang. Thiên thần này cũng không mặc bộ váy trắng hay có đôi cánh lộng lẫy.

Xem Thêm