Sức khỏe và đời sống

"Thọ" chưa hẳn là may mắn Vu Trung Hien

Thọ mà khỏe mạnh vui vẻ mới quí. Thọ mà nay đau mai ốm, chẳng mấy ai ham..


Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?
“Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận được lá thư của một vị cao niên ở tận miền Ðông, bày tỏ ý kiến của cụ:
“Tôi đã khóc, khóc cho chính mình và cho ai trong tuổi già ở xứ này.
Ông kể lại có cụ già đã chết cả một hai tuần, không ai biết.
-Con cái ở đâu?
Ðó là những người có con mà còn vậy, còn những người không con thì chắc phải vô trường hợp này quá. Vì tôi không con gái, chỉ hai ‘đực rựa’, một ở Cali, một ở gần đây, nhưng ít khi kêu, và có khi không kêu hỏi thăm được một tiếng, lúc cần tiền hay cần gì đó mới kêu.
- Có lúc tôi nghĩ:
Hay mình bất hiếu với cha mẹ nên con cái nó bạc với mình chăng?
Ở Florida này cũng có một bà Việt Nam ở riêng, mỗi tuần có cậu con trai mang đồ ăn tới.
Hôm đó cậu ta kêu cửa, nhưng không ai ra mở.
Cậu ta tưởng bà cụ đi vắng bèn treo gói đồ ăn vào hàng rào cổng.
Mấy ngày sau trở lại, thấy gói đồ ăn vẫn còn, mới khám phá ra bà mẹ đã chết.
-"Thật là thảm!”
Ðây chắc chắn là chuyện này có thể tránh được.
-Nếu mẹ ở nhà riêng, con nên có một cái chìa khóa nhà để dùng lúc cần thiết.
-Ðem thức ăn đến cho mẹ, khi mẹ đi vắng, dù bận thế nào đi nữa, thì cũng vào nhà, để thức ăn vào tủ lạnh cho mẹ.
-Nếu mẹ ngủ thì cũng vào nhà xem mẹ có khỏe không?
-Ðiện thoại cho mẹ nhiều lần mà không nghe trả lời thì phải nhờ người ở gần, đến gõ cửa nhà mẹ xem sao, hay vội vàng chạy lại xem sự thể thế nào?
-Câu chuyện như trên có thể xẩy ra bất cứ ở đâu.
-Trái tim của người mẹ có nhiều chỗ dành cho đứa con, như đôi cánh của một con gà mẹ có thể dang ra che kín mười đứa con bé dại, nhưng người mẹ có chỗ nào trong trái tim của con?
Ngày xưa, mẹ chưa bao giờ biết nói tiếng “bận” với con.
-Khi đang ăn mà con “làm bậy” cũng phải buông đũa đứng dậy.
-Nửa đêm dù đau yếu, mỏi mệt nghe tiếng con khóc cũng phải mở mắt, vỗ về và ôm con vào lòng.
-Sao các con bây giờ vẫn thường nói tiếng “bận” với cha mẹ.
-Vì bận nên các con đưa cha mẹ già lú lẫn vào nursing home,
-Vì bận, nên theo lời một cô y tá cho biết, nhiều gia đình bỏ cha mẹ vào đây rồi không bao giờ lui tới thăm viếng.
-Cô cho biết nhiều người đã ở đây năm sáu năm rồi, không hề có ai lai vãng.
-Có bao nhiêu lý do để những đứa con có thể nêu ra để không còn chỗ nào trong lòng, nhớ đến cha mẹ.
-Đàn ông chúng ta nên vui, vì hiện nay trong các nhà dưỡng lão 70% là quý bà, vì các ông đã quy tiên sớm hơn vợ mình, thông thường ít nhất là 6 năm, để ngày nay khỏi phải chịu cảnh cô đơn, buồn tẻ.
-Trước ngày Giáng Sinh tôi có dịp vào viếng thăm một người bạn sắp qua đời trong một nursing home.
Trên hành lang dẫn vào phòng người bạn, và ngay trước chỗ làm việc của nhân viên ở đây, tôi thấy nhiều ông bà cụ ngồi trên những chiếc xe lăn, nhìn những người qua lại.
Các cô y tá đã sắp xếp cho các cụ ra ngồi trên hành lang đối điện với văn phòng làm việc, một phần để trông chừng các cụ, một phần cho các cụ đỡ buồn.
Nhưng các cụ nhìn sự vật một cách dửng dưng, đôi mắt đờ đẫn, có người đã gục đầu xuống ngủ. Giá mà có người đẩy xe lăn đưa các cụ đi dạo một vòng ngoài trời nắng ấm kia, chắc hẳn các cụ vui hơn và biết đâu cuộc sống sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa.
Giờ này trong công viên hay trên những con đường trong thành phố nhiều người mẹ đang đẩy chiếc xe đưa con đi dạo, nhưng vài mươi năm nữa ai sẽ đẩy chiếc lăn cho bà.
Phải chăng định luật của cuộc sống và tình thương là “nước mắt chảy xuôi”, sẽ không bao giờ có một dòng nước chảy ngược về nguồn.
Người Âu Mỹ thường thèm địa vị của các bậc cha mẹ người Á Ðông lúc về già vẫn còn được con cái lui tới săn sóc, nhưng họ cũng nên nhớ lại, họ chỉ nuôi con cho đến năm 18 tuổi là hết bổn phận, trên pháp lý, không ai trừng phạt gì họ được, mà trên mặt tình cảm cũng không có gì phải cắn rứt lương tâm.
Trong xã hội văn minh này, một đứa trẻ bỏ học, đi lang thang ngoài đường hay bị đối xử tàn tệ, cha mẹ có thể ra tòa và mất quyền nuôi dưỡng, còn những cụ già vô gia cư, đói khát bị bỏ bên lề đường, không ai có trách nhiệm và chẳng có ai phải ra tòa.
Ðiều đáng nói là các cụ già cũng như những đứa trẻ, đều yếu đuối, không có khả năng tự bảo vệ và rất dễ xúc động, buồn vui.
Trong một xã hội đáng gọi là văn minh, các trẻ em và người cao niên đều được che chở, bảo vệ và săn sóc chu đáo.
Các cụ có các cơ quan xã hội lo thuốc men, thực phẩm nhưng với nỗi cô  đơn, phiền muộn ai là người lo cho các cụ, trong khi những đứa trẻ có người an ủi, vỗ về và nói với nó những lời dịu ngọt.
Ngân khoản của liên bang cấp để ngăn ngừa tình trạng lạm dụng có đến 90% dành cho việc ngăn ngừa lạm dụng trẻ con, 7% để ngăn ngừa bạo hành trong gia đình nhưng chỉ có 2% sử dụng trong việc ngăn ngừa ngược đãi người già.
Không biết có bao nhiêu đạo luật và ngân khoản dành cho việc chống lại việc ngược đãi súc vật? Cứ vào 
Pet-Abuse.com chúng ta sẽ tìm thấy hàng nghìn trường hợp công dân Mỹ, già và trẻ, đàn ông lẫn đàn bà bị tù tội, phạt tiền vì bạc đãi, bỏ đói, đánh đập hoặc giết những con vật thân yêu trong nhà.
Bỏ quên một bà mẹ già trong nhà dưỡng lão nhiều năm có phải là một trường hợp ngược đãi không   ?     
Tôi nghĩ là không....... Nếu có, luật pháp đã bắt đứa con phải phạt vạ hay vào nhà tù.
Theo người xưa, tuổi thọ là một ơn Trời và là một phúc đức lớn cho gia đình nào có cha mẹ tuổi thọ cao, trước nhất là của chính người cao tuổi nhưng đồng thời cũng là cho con cháu, bởi vì cha mẹ có sống lâu, con cháu mới có cơ hội được thể hiện lòng hiếu thảo. Có ba điều người ta thường mong ước ở đời là
                              Phước , Lộc , Thọ.
Phước có chỗ đứng cao hơn hết, Lộc thì phù du, mà ở đây Thọ chưa hẳn đã là may mắn.
Vu Trung Hien

Ý KIẾN BẠN ĐỌC
*Tôi thấy đây chỉ là một tiếng thở dài... não nuột. Nhưng ai có thể làm gì hơn được !!!! Mời đọc để chia sẻ.

**Đọc xong bài trên, tui nghĩ thầm:
Dĩ nhiên Thọ chưa phải là may mắn.
Thọ phải đi kèm với Phước, Lộc mới đích thực là may mắn,
Nhiều người già rất buồn khổ vì mong con cái phải để ý, giúp đỡ, lo lắng, báo hiếu lại mình.
Cái khổ là ở chỗ "muốn như vậy" đó.
Ai có Phước, Lộc, Thọ đi chung thì mới được hưởng những cái mình mong, còn ngòai ra nếu Thọ mà có Lộc hay Phước kèm theo cũng quá đã rồi.
Ở Mẽo con cái bị ảnh hưởng nếp sống Mẽo, nhất là những trẻ sinh ra ở Mẽo hay sang Mẽo còn quá non trẻ, ảnh hưởng mạnh hơn những đứa đã qua tuổi vị thành niên..
Lại còn tùy thuộc vào yếu tố dạy con từ nhỏ.
Thôi thì tại sao cứ phải mong như vậy để rồi buồn não, phiền tâm khi gặp những chuyện unwanted?
Tự lo và chuẩn bị cho mình khi đang dần đến tuổi già, đừng mong chuyện con cái nó báo hiếu, lo lắng cho mình khi mình sống đậm sâu, dài lâu.
Đứa nào còn nghĩ đến mình thì tốt, còn không, mình cũng đã chuẩn bị cho mình rồi nếu tụi nó phe lơ huyền lờ mình vì công việc hay đời sống riêng tư của chúng thì mình cũng chả buồn gì vì mình đã biết...buông ra. Nghĩ thế, đời còn lại sẽ thanh thản, thú vị hơn.
Hãy vui vì mình đã làm tròn bổn phận của mình. Nếu chúng cần, cứ ra tay giúp chúng theo khả năng của mình để khỏi bị lương tâm ngấu nghiến.
Nhìn những cụ già 80-90 tuổi ở VN hàng ngày phải làm lụng vất vả để có tí cơm ăn, mới thấy mình đã quá may mắn rồi. Được voi mà cứ đòi tiên, về VN kiếm tiên sẽ biết đời đá vàng ngay.
Tự lo lấy đi thôi, đừng trông chờ vào ai hết, mới thấy gíá trị của tuổi Thọ của mình.
Tại sao không tự lo sức khỏe cho mình lại cứ nay than mai vãn vì con cái nó bỏ bê không lo lắng để ý tới mình rồi đâm ra buồn khổ, bệnh từ đó mà nảy sinh.
Con cái nó quên mình, nhưng các bạn già đâu có quên mình.
Thọ mà khỏe mạnh vui vẻ mới quí.
Thọ mà nay đau mai ốm, chẳng mấy ai ham..
2N

P/S: Cụ nào ở một mình lại hay ốm đau, cũng nên mua một cái 
Life Saver đeo tòn teng ở cồ, khỏang 30 tiền một tháng gì đó.. Ngoại trừ lúc  mình..... phê, nếu thấy mình khó thở, ngã bể xương...hay thấy mình như sắp sửa hui nhị tì, thò tay, thay vì bắt chuồn chuồn, bấm vào cái sensor trước ngực thì cảnh sát và xe cứu hỏa sẽ tung cánh chim tìm về tổ ấm của cụ ngay tức thì.  !
   Hoa Nguyen chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

"Thọ" chưa hẳn là may mắn Vu Trung Hien

Thọ mà khỏe mạnh vui vẻ mới quí. Thọ mà nay đau mai ốm, chẳng mấy ai ham..


Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?
“Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận được lá thư của một vị cao niên ở tận miền Ðông, bày tỏ ý kiến của cụ:
“Tôi đã khóc, khóc cho chính mình và cho ai trong tuổi già ở xứ này.
Ông kể lại có cụ già đã chết cả một hai tuần, không ai biết.
-Con cái ở đâu?
Ðó là những người có con mà còn vậy, còn những người không con thì chắc phải vô trường hợp này quá. Vì tôi không con gái, chỉ hai ‘đực rựa’, một ở Cali, một ở gần đây, nhưng ít khi kêu, và có khi không kêu hỏi thăm được một tiếng, lúc cần tiền hay cần gì đó mới kêu.
- Có lúc tôi nghĩ:
Hay mình bất hiếu với cha mẹ nên con cái nó bạc với mình chăng?
Ở Florida này cũng có một bà Việt Nam ở riêng, mỗi tuần có cậu con trai mang đồ ăn tới.
Hôm đó cậu ta kêu cửa, nhưng không ai ra mở.
Cậu ta tưởng bà cụ đi vắng bèn treo gói đồ ăn vào hàng rào cổng.
Mấy ngày sau trở lại, thấy gói đồ ăn vẫn còn, mới khám phá ra bà mẹ đã chết.
-"Thật là thảm!”
Ðây chắc chắn là chuyện này có thể tránh được.
-Nếu mẹ ở nhà riêng, con nên có một cái chìa khóa nhà để dùng lúc cần thiết.
-Ðem thức ăn đến cho mẹ, khi mẹ đi vắng, dù bận thế nào đi nữa, thì cũng vào nhà, để thức ăn vào tủ lạnh cho mẹ.
-Nếu mẹ ngủ thì cũng vào nhà xem mẹ có khỏe không?
-Ðiện thoại cho mẹ nhiều lần mà không nghe trả lời thì phải nhờ người ở gần, đến gõ cửa nhà mẹ xem sao, hay vội vàng chạy lại xem sự thể thế nào?
-Câu chuyện như trên có thể xẩy ra bất cứ ở đâu.
-Trái tim của người mẹ có nhiều chỗ dành cho đứa con, như đôi cánh của một con gà mẹ có thể dang ra che kín mười đứa con bé dại, nhưng người mẹ có chỗ nào trong trái tim của con?
Ngày xưa, mẹ chưa bao giờ biết nói tiếng “bận” với con.
-Khi đang ăn mà con “làm bậy” cũng phải buông đũa đứng dậy.
-Nửa đêm dù đau yếu, mỏi mệt nghe tiếng con khóc cũng phải mở mắt, vỗ về và ôm con vào lòng.
-Sao các con bây giờ vẫn thường nói tiếng “bận” với cha mẹ.
-Vì bận nên các con đưa cha mẹ già lú lẫn vào nursing home,
-Vì bận, nên theo lời một cô y tá cho biết, nhiều gia đình bỏ cha mẹ vào đây rồi không bao giờ lui tới thăm viếng.
-Cô cho biết nhiều người đã ở đây năm sáu năm rồi, không hề có ai lai vãng.
-Có bao nhiêu lý do để những đứa con có thể nêu ra để không còn chỗ nào trong lòng, nhớ đến cha mẹ.
-Đàn ông chúng ta nên vui, vì hiện nay trong các nhà dưỡng lão 70% là quý bà, vì các ông đã quy tiên sớm hơn vợ mình, thông thường ít nhất là 6 năm, để ngày nay khỏi phải chịu cảnh cô đơn, buồn tẻ.
-Trước ngày Giáng Sinh tôi có dịp vào viếng thăm một người bạn sắp qua đời trong một nursing home.
Trên hành lang dẫn vào phòng người bạn, và ngay trước chỗ làm việc của nhân viên ở đây, tôi thấy nhiều ông bà cụ ngồi trên những chiếc xe lăn, nhìn những người qua lại.
Các cô y tá đã sắp xếp cho các cụ ra ngồi trên hành lang đối điện với văn phòng làm việc, một phần để trông chừng các cụ, một phần cho các cụ đỡ buồn.
Nhưng các cụ nhìn sự vật một cách dửng dưng, đôi mắt đờ đẫn, có người đã gục đầu xuống ngủ. Giá mà có người đẩy xe lăn đưa các cụ đi dạo một vòng ngoài trời nắng ấm kia, chắc hẳn các cụ vui hơn và biết đâu cuộc sống sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa.
Giờ này trong công viên hay trên những con đường trong thành phố nhiều người mẹ đang đẩy chiếc xe đưa con đi dạo, nhưng vài mươi năm nữa ai sẽ đẩy chiếc lăn cho bà.
Phải chăng định luật của cuộc sống và tình thương là “nước mắt chảy xuôi”, sẽ không bao giờ có một dòng nước chảy ngược về nguồn.
Người Âu Mỹ thường thèm địa vị của các bậc cha mẹ người Á Ðông lúc về già vẫn còn được con cái lui tới săn sóc, nhưng họ cũng nên nhớ lại, họ chỉ nuôi con cho đến năm 18 tuổi là hết bổn phận, trên pháp lý, không ai trừng phạt gì họ được, mà trên mặt tình cảm cũng không có gì phải cắn rứt lương tâm.
Trong xã hội văn minh này, một đứa trẻ bỏ học, đi lang thang ngoài đường hay bị đối xử tàn tệ, cha mẹ có thể ra tòa và mất quyền nuôi dưỡng, còn những cụ già vô gia cư, đói khát bị bỏ bên lề đường, không ai có trách nhiệm và chẳng có ai phải ra tòa.
Ðiều đáng nói là các cụ già cũng như những đứa trẻ, đều yếu đuối, không có khả năng tự bảo vệ và rất dễ xúc động, buồn vui.
Trong một xã hội đáng gọi là văn minh, các trẻ em và người cao niên đều được che chở, bảo vệ và săn sóc chu đáo.
Các cụ có các cơ quan xã hội lo thuốc men, thực phẩm nhưng với nỗi cô  đơn, phiền muộn ai là người lo cho các cụ, trong khi những đứa trẻ có người an ủi, vỗ về và nói với nó những lời dịu ngọt.
Ngân khoản của liên bang cấp để ngăn ngừa tình trạng lạm dụng có đến 90% dành cho việc ngăn ngừa lạm dụng trẻ con, 7% để ngăn ngừa bạo hành trong gia đình nhưng chỉ có 2% sử dụng trong việc ngăn ngừa ngược đãi người già.
Không biết có bao nhiêu đạo luật và ngân khoản dành cho việc chống lại việc ngược đãi súc vật? Cứ vào 
Pet-Abuse.com chúng ta sẽ tìm thấy hàng nghìn trường hợp công dân Mỹ, già và trẻ, đàn ông lẫn đàn bà bị tù tội, phạt tiền vì bạc đãi, bỏ đói, đánh đập hoặc giết những con vật thân yêu trong nhà.
Bỏ quên một bà mẹ già trong nhà dưỡng lão nhiều năm có phải là một trường hợp ngược đãi không   ?     
Tôi nghĩ là không....... Nếu có, luật pháp đã bắt đứa con phải phạt vạ hay vào nhà tù.
Theo người xưa, tuổi thọ là một ơn Trời và là một phúc đức lớn cho gia đình nào có cha mẹ tuổi thọ cao, trước nhất là của chính người cao tuổi nhưng đồng thời cũng là cho con cháu, bởi vì cha mẹ có sống lâu, con cháu mới có cơ hội được thể hiện lòng hiếu thảo. Có ba điều người ta thường mong ước ở đời là
                              Phước , Lộc , Thọ.
Phước có chỗ đứng cao hơn hết, Lộc thì phù du, mà ở đây Thọ chưa hẳn đã là may mắn.
Vu Trung Hien

Ý KIẾN BẠN ĐỌC
*Tôi thấy đây chỉ là một tiếng thở dài... não nuột. Nhưng ai có thể làm gì hơn được !!!! Mời đọc để chia sẻ.

**Đọc xong bài trên, tui nghĩ thầm:
Dĩ nhiên Thọ chưa phải là may mắn.
Thọ phải đi kèm với Phước, Lộc mới đích thực là may mắn,
Nhiều người già rất buồn khổ vì mong con cái phải để ý, giúp đỡ, lo lắng, báo hiếu lại mình.
Cái khổ là ở chỗ "muốn như vậy" đó.
Ai có Phước, Lộc, Thọ đi chung thì mới được hưởng những cái mình mong, còn ngòai ra nếu Thọ mà có Lộc hay Phước kèm theo cũng quá đã rồi.
Ở Mẽo con cái bị ảnh hưởng nếp sống Mẽo, nhất là những trẻ sinh ra ở Mẽo hay sang Mẽo còn quá non trẻ, ảnh hưởng mạnh hơn những đứa đã qua tuổi vị thành niên..
Lại còn tùy thuộc vào yếu tố dạy con từ nhỏ.
Thôi thì tại sao cứ phải mong như vậy để rồi buồn não, phiền tâm khi gặp những chuyện unwanted?
Tự lo và chuẩn bị cho mình khi đang dần đến tuổi già, đừng mong chuyện con cái nó báo hiếu, lo lắng cho mình khi mình sống đậm sâu, dài lâu.
Đứa nào còn nghĩ đến mình thì tốt, còn không, mình cũng đã chuẩn bị cho mình rồi nếu tụi nó phe lơ huyền lờ mình vì công việc hay đời sống riêng tư của chúng thì mình cũng chả buồn gì vì mình đã biết...buông ra. Nghĩ thế, đời còn lại sẽ thanh thản, thú vị hơn.
Hãy vui vì mình đã làm tròn bổn phận của mình. Nếu chúng cần, cứ ra tay giúp chúng theo khả năng của mình để khỏi bị lương tâm ngấu nghiến.
Nhìn những cụ già 80-90 tuổi ở VN hàng ngày phải làm lụng vất vả để có tí cơm ăn, mới thấy mình đã quá may mắn rồi. Được voi mà cứ đòi tiên, về VN kiếm tiên sẽ biết đời đá vàng ngay.
Tự lo lấy đi thôi, đừng trông chờ vào ai hết, mới thấy gíá trị của tuổi Thọ của mình.
Tại sao không tự lo sức khỏe cho mình lại cứ nay than mai vãn vì con cái nó bỏ bê không lo lắng để ý tới mình rồi đâm ra buồn khổ, bệnh từ đó mà nảy sinh.
Con cái nó quên mình, nhưng các bạn già đâu có quên mình.
Thọ mà khỏe mạnh vui vẻ mới quí.
Thọ mà nay đau mai ốm, chẳng mấy ai ham..
2N

P/S: Cụ nào ở một mình lại hay ốm đau, cũng nên mua một cái 
Life Saver đeo tòn teng ở cồ, khỏang 30 tiền một tháng gì đó.. Ngoại trừ lúc  mình..... phê, nếu thấy mình khó thở, ngã bể xương...hay thấy mình như sắp sửa hui nhị tì, thò tay, thay vì bắt chuồn chuồn, bấm vào cái sensor trước ngực thì cảnh sát và xe cứu hỏa sẽ tung cánh chim tìm về tổ ấm của cụ ngay tức thì.  !
   Hoa Nguyen chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

NẾU CHỈ CÒN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Anh biết em sắp ngã Đôi chân bước xôn xao Lại không đưa tay đỡ Nghe mãi lòng nôn nao

Xem Thêm

Ngày nầy năm xưa, 22/10/1962: JFK thông báo phong tỏa Cuba

Bốn ngày trước đó, Kennedy đã được xem hình ảnh Liên Xô đang lắp đặt 40 tên lửa đạn đạo tại Cuba – với khoảng cách rất gần so với Mỹ.

Xem Thêm

Sáng kiến ‘Vành đai và Con đường’ của Trung Quốc là gì?

Vào giữa tháng 5/2017, Tập Cận Bình đã đón tiếp 28 vị lãnh đạo nhà nước và chính phủ tới Bắc Kinh cho một bữa tiệc mang tính “giới thiệu” nhằm chào mừng sáng kiến ​​”Vành đai và Con đường”

Xem Thêm

Người chết có thể đem theo thứ gì?” và câu trả lời khiến nhiều người thực sự giật mình!

Thời gian của mỗi người trên đời càng đi càng ngắn lại, dù là thân thiết gắn bó đến đâu, cuối cùng cũng vẫn phải chia ly.

Xem Thêm

Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm

Hoàng Văn Chí, tức Mạc Định, soạn giả Trăm hoa đua nở trên đất Bắc (Mặt Trận Tự Do Văn Hoá xuất bản tại Sài Gòn) cho biết: “Ở Hà Nội ra đi đầu năm 1955, tôi đã hẹn với các bạn ở lại là hễ có dịp sẽ nói lên tiếng nói của họ”,

Xem Thêm

BA TÔI LÊN TIẾNG PHẢN HỒI VỀ NHỮNG GÌ ĐẢNG CỘNG SẢN VU KHỐNG TÔI !!!

Lá thư có chữ ký của Ba tôi trong hình, và 1 trong những bài báo của Cộng sản viết về Tôi mà ông đã dịch lại bằng tiếng Anh. (Hầu hết tất cả các bài báo đó Ba tôi đều lưu lại)

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – NGƯỜI CỦA THỜI CUỘC.

Ong Thieu co nhung sai lam lon de dua den VNCH thua tran: 1. Nam 1963 ong dung ve phia sinh vien tranh dau Hue lat do TT NDD mac du biet rang sinh vien tranh dau la do CS chi huy. Nam 1968 nhung sinh vien tranh dau tha ra nam 1963 chon song 5 ngan quan can chinh tai Hue. 2. Nam Mau Than du co tin tinh bao CS co the tan cong, ong Thieu bo ve My Tho an tet lam guong cho quan linh cap duoi bo co quan ve nha an tet. Khi TQLC bao vay chua An Quang va bat duoc dac cong Bay Lop, ong Thieu khong cho dieu tra ai trong chua An Quang da chua chap Bay Lop. 3. Gia het van mang quoc gia cho My, khong tu thuong thuyet giai phap cho mien nam. Khi My phan boi thi VNCH rut quan. 4. Rut quan khoi cao nguyen mat het 70% quan. Ra lenh rut khoi Quan Doan I de CS bat song 150 quan can chanh VNCH, trong so do co 6 ngan TQLC ma khong phai chiu ton that. 5. My chua bao gio thua tran ma chi thua tran o VN. My giu duoc S Korea, Germany, nhung phai bo Nam VN. Hong Kong thuong thuyet voi Trung Cong tranh do mau va giu duoc tu do dan chu. Mien Nam bi cong san hoa.

Xem Thêm

Đề bài :Đồ Mặt Thớt

Mặt thớt thì đã chai lì......Dùng condom chụp lên thì dịu đi

Xem Thêm

Đề bài :Nữ sinh Hải Dương tự ti với vòng một ngoại cỡ

Tội nghiệp cho Hồ Đại ca , nếu Hồ Đại ca mà chộp được em nầy , thì đâu phải mất công đi tìm đường bán nước.

Xem Thêm

Đề bài :Ho Chi Minh Trails Nay Đã Dổi Là La Jolla Trails.

Đ M Hồ chí Minh . Muốn đọc theo người miền Bấc hay theo người miền Nam cũng...ổn . " Đi..." Hay "Đu.."cũng vậy

Xem Thêm

Đề bài :Người Công giáo phẫn nộ về quán bar Hà Nội báng bổ Thánh giá

Bản chất của CS là vo nhân cách nên ko ai lạ với những trò bôi xấu hạ cấp của chúng,và cũng từ đó,người ta nhìn rõ cái đáng kinh tởm của CS hơn.Vấn đề còn lại là chính tôn giáo nên từ cơ hội này hãy chấn chỉnh lại hàng ngũ của mình,loại trừ những kẻ chăn chiên giả hình được trộn lẫn trong hàng ngũ tu sĩ để phá hoại giáo hội.Những hành động phá hoại đến từ bên ngoài tuy rằng cường bạo nhưng dễ dàng hóa giải hơn từ bên trong.

Xem Thêm

Đề bài :Luật Nhân Quả để dành cho những kẻ phản quốc như Nguyễn Thành Trung - Mai Tú Ân

Nguyễn Thằng Bất Trung tức Nguyễn Thằng Xú Danh.Cọp chết để da, người ta chết để tiếng !

Xem Thêm

Đề bài :Luật Nhân Quả để dành cho những kẻ phản quốc như Nguyễn Thành Trung - Mai Tú Ân

Lâu lắm mới có một bài viết của MTA "đáng đọc". Cảm ơn tác giả.

Xem Thêm

Đề bài :Tầm soát sức khỏe cho quý ông TPB VNCH lần thứ 12 trong năm 2017

Mot cong ta'c ra't cao ca cua ca'c LM Do`ng CCT/Ky` Do`ng. Hoan nghenh ca'c LM, ti`nh Nguyen vien, manh thuo`ng quan.

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG NGUYỄN VĂN THIỆU – NGƯỜI CỦA THỜI CUỘC.

Nguoi xua co quan niem:" Thien ha la cua chung, ai co tai thi duoc" Toi chi la thang linh quen, hoc hanh dang do, chu nghia mo mit, khong dam luan ban ,khen che Tai nghe, Ban lanh cua Tong Thong Thieu hay qui vi Tuong Lanh Tai ba cua QLVNCH nhung moi khi doc lai chuyen cua vi he nhau lay thien ha tu tay Tong Thong Ngo Dinh Diem, roi lai giet ca ho nha Ngo . Chua het con xum nhau dat chuyen phi bang ho . Vay ,voi cach hanh xu nhu vay , qui vi co dang goi la Anh Hung ?

Xem Thêm

TIN MỚI

Ngày nầy năm xưa, 22/10/1962: JFK thông báo phong tỏa Cuba

Bốn ngày trước đó, Kennedy đã được xem hình ảnh Liên Xô đang lắp đặt 40 tên lửa đạn đạo tại Cuba – với khoảng cách rất gần so với Mỹ.

Xem Thêm

Sáng kiến ‘Vành đai và Con đường’ của Trung Quốc là gì?

Vào giữa tháng 5/2017, Tập Cận Bình đã đón tiếp 28 vị lãnh đạo nhà nước và chính phủ tới Bắc Kinh cho một bữa tiệc mang tính “giới thiệu” nhằm chào mừng sáng kiến ​​”Vành đai và Con đường”

Xem Thêm

Người chết có thể đem theo thứ gì?” và câu trả lời khiến nhiều người thực sự giật mình!

Thời gian của mỗi người trên đời càng đi càng ngắn lại, dù là thân thiết gắn bó đến đâu, cuối cùng cũng vẫn phải chia ly.

Xem Thêm

BA TÔI LÊN TIẾNG PHẢN HỒI VỀ NHỮNG GÌ ĐẢNG CỘNG SẢN VU KHỐNG TÔI !!!

Lá thư có chữ ký của Ba tôi trong hình, và 1 trong những bài báo của Cộng sản viết về Tôi mà ông đã dịch lại bằng tiếng Anh. (Hầu hết tất cả các bài báo đó Ba tôi đều lưu lại)

Xem Thêm

Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm

Hoàng Văn Chí, tức Mạc Định, soạn giả Trăm hoa đua nở trên đất Bắc (Mặt Trận Tự Do Văn Hoá xuất bản tại Sài Gòn) cho biết: “Ở Hà Nội ra đi đầu năm 1955, tôi đã hẹn với các bạn ở lại là hễ có dịp sẽ nói lên tiếng nói của họ”,

Xem Thêm

Nhà nhà xôn xao tìm trồng giống mít khủng dài gần 1m, một quả chín cả xóm ăn no

Ăn hạt mít luộc đại xà bàng này thì chạy xe khỏi cần đổ xăng !!!

Xem Thêm

THỞ DÀI RẤT NHẸ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cuộc sống quả là thần tiên, nếu tình cảm không bị xáo trộn bởi trăm thứ lý do phức tạp...

Xem Thêm

Cuộc gặp gỡ của các nhà văn Việt Nam - Chỉ có các kép nhì. - Mai Tú Ân

( HNPD ) Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc” do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức chính thức khai mạc ngày 20/10

Xem Thêm

Nhất thể hóa -Hà Thượng Thủ

( HNPD9 ) Chức Tổng Bí Thư kể đã to /Nhưng còn Chủ tịch ngáng ngang gìo /Sao bằng độc chiếm là ăn chắc /Chỉ có đa nguyên mới thấy lo

Xem Thêm

Cái thật ở xứ xã nghĩa! - Việt Nhân

(HNPĐ) Bỏ ra một triệu rưỡi đô tức ba chục tỷ tiền Hồ để chạy chân đại biểu, tạo thế lực để sau đó chạy dự án kinh doanh bất động sản, chuyện làm ăn lằng nhằng đổ bể bị cho

Xem Thêm