Kinh Đời
Cái Tã của Trẻ Thơ và Người Già" - by Lm. Anmai / Trần Văn Giang (ghi lại).
xxx

Trong vòng quay của một kiếp người, có những sự lặp lại về mặt sinh học nhưng lại mang những số phận cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Một đứa trẻ tè dầm là hình ảnh của sự khởi đầu, của một mầm sống đang lớn lên và cần được bao bọc. Nhưng một người già không may mất kiểm soát sự bài tiết lại thường bị xem là dấu hiệu của sự tàn úa, của gánh nặng và sự phiền phức.

Trong vòng quay của một kiếp người, có những sự lặp lại về mặt sinh học nhưng lại mang những số phận cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Một đứa trẻ tè dầm là hình ảnh của sự khởi đầu, của một mầm sống đang lớn lên và cần được bao bọc. Nhưng một người già không may mất kiểm soát sự bài tiết lại thường bị xem là dấu hiệu của sự tàn úa, của gánh nặng và sự phiền phức.
Sự
khác biệt trong thái độ của chúng ta trước cùng một hiện tượng vật lý
ấy đã phản chiếu một thực tế nghiệt ngã về cách con người nhìn nhận giá
trị của nhau dựa trên sự hữu dụng và tương lai. Khi đứa trẻ tè dầm,
chúng ta mỉm cười, sẵn lòng dọn dẹp với niềm hy vọng rằng mai này con sẽ
lớn, sẽ biết tự chủ. Nhưng khi người già rơi vào hoàn cảnh tương tự,
niềm hy vọng ấy dường như đã tắt lịm, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi
trước một thực tại không thể đảo ngược.
Chính sự thiên kiến này đã vô tình tạo nên những vết thương lòng sâu sắc cho những người đã đi đến cuối dốc cuộc đời.
Tại
sao chúng ta lại thấy việc chăm sóc một đứa trẻ là hiển nhiên và tràn
đầy yêu thương? Bởi vì đứa trẻ là biểu tượng của tương lai. Mỗi lần
thay tã, mỗi lần dọn dẹp đống đổ nát mà trẻ gây ra, người lớn đều coi đó
là một khoản đầu tư cho sự trưởng thành. Chúng ta nhìn vào đứa trẻ và
thấy cả một bầu trời tiềm năng phía trước. Tiếng cười của trẻ thơ làm
dịu đi những vất vả của người mẹ, người cha. Việc trẻ chưa kiểm soát
được hành vi của mình được coi là một giai đoạn phát triển tự nhiên, cần
thiết và đầy tính nhân văn. Không ai trách một đứa trẻ một tuổi vì nó
chưa biết đi vệ sinh đúng chỗ. Chẳng những thế, người ta còn dành cho
nó những lời âu yếm, những cái vuốt ve để vỗ về. Đứa trẻ nhận được sự
khoan dung tuyệt đối bởi vì nó “chưa biết,” và thế giới đang chờ đợi nó học hỏi để trở nên hoàn thiện hơn.
Thế
nhưng, khi kịch bản ấy lặp lại ở tuổi già, thái độ của chúng ta chuyển
từ bao dung sang chịu đựng. Người già tè dầm thường bị coi là phiền phức
vì họ đại diện cho sự suy tàn và quá khứ đã qua. Trong một xã hội đề
cao hiệu suất và sự năng động, một người không còn khả năng tự chăm sóc
những nhu cầu cơ bản nhất thường bị coi là “mất giá trị.” Người
ta dọn dẹp cho người già với tâm thế của một người đang thực thi bổn
phận nặng nề hơn là sự tận hiến của tình yêu. Những lời cằn nhằn, những
tiếng thở dài, hay thậm chí là ánh mắt lạnh lẽo của con cháu đã vô tình
biến nỗi đau bệnh tật thành nỗi nhục nhã của phẩm giá. Người già, khác
với trẻ em, họ “đã biết” và họ ý thức rất rõ về sự bất lực của
mình. Chính cái ý thức ấy làm cho nỗi đau của họ nhân lên gấp bội khi
nhìn thấy sự khó chịu của người thân.
Sự
bất công này còn nằm ở chỗ chúng ta quên mất quy luật của lòng biết ơn.
Đứa trẻ chưa làm gì cho chúng ta cả, nhưng chúng ta sẵn sàng phục vụ nó
vô điều kiện. Người già đã cống hiến cả cuộc đời, đã từng là đôi tay
vững chãi nâng đỡ chúng ta những bước đi đầu tiên, đã từng thức trắng
đêm khi chúng ta ốm đau, vậy mà khi họ cần một sự chăm sóc tương tự, họ
lại nhận về sự thiếu kiên nhẫn. Có một sự đứt gãy về mặt cảm xúc khi
chúng ta không thể kết nối hình ảnh của người cha, người mẹ mạnh mẽ năm
xưa với thân xác già nua, bệnh tật hiện tại. Chúng ta khó chịu vì người
già không còn giống như những gì chúng ta kỳ vọng, chúng ta quên rằng
chính họ cũng đang phải đấu tranh quyết liệt với sự xuống cấp của chính
cơ thể mình. Tè dầm ở người già không phải là sự lười biếng hay cẩu thả,
đó là tiếng kêu cứu của một cơ thể đã mỏi mệt kiệt sức sau bao năm
tháng gánh vác cuộc đời.
Nỗi
đau lớn nhất của người già không phải là bệnh tật, mà là cảm giác mình
trở thành vật cản trong đời sống của con cháu. Đứa trẻ tè dầm xong có
thể thản nhiên chơi đùa, nhưng người già sau một “sự cố” như vậy
thường rơi vào mặc cảm tội lỗi sâu sắc. Họ thu mình lại, họ sợ hãi khi
phải yêu cầu sự giúp đỡ, họ âm thầm chịu đựng sự bẩn thỉu vì không muốn
nghe những lời nặng nhẹ. Sự “phiền phức” mà chúng ta gán cho họ
thực chất là tấm gương phản chiếu sự ích kỷ của chính chúng ta. Chúng ta
chỉ muốn nhận những gì tươi đẹp, khỏe mạnh và từ chối những gì xấu xí,
héo úa. Nhưng cuộc đời là một vòng tròn khép kín, không ai có thể trẻ
mãi, và sự chăm sóc mà chúng ta dành cho người già hôm nay chính là lời
cam kết cho tương lai của chính chúng ta mai sau.
Nếu
chúng ta có thể nhìn vết bẩn trên giường của người già bằng đôi mắt đã
từng nhìn đứa con thơ của mình, chúng ta sẽ thấy đó không phải là sự
phiền phức, mà là một cơ hội để đền đáp. Mỗi lần thay áo, lau mình cho
cha mẹ là một lần chúng ta được chạm vào lịch sử của chính mình, được
thể hiện sự hiếu kính bằng những hành động cụ thể nhất. Người già cần sự
kiên nhẫn hơn cả trẻ em, vì họ đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi về cái
chết và sự biến mất. Một nụ cười cảm thông, một câu nói nhẹ nhàng: “Không sao đâu mẹ. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà!”
có giá trị hơn ngàn liều thuốc bổ. Nó giúp người già giữ vững được phẩm
giá cuối cùng của một con người, giúp họ cảm thấy mình vẫn được yêu
thương dù không còn khả năng đóng góp về mặt vật chất.
Chúng
ta cần thay đổi tư duy về sự hữu dụng. Một con người có giá trị không
phải vì họ làm được bao nhiêu việc, mà vì sự hiện diện của họ là một
phần không thể thiếu trong cấu trúc của tình yêu gia đình. Người già tè
dầm là một thử thách đối với lòng nhân ái của con cháu. Nếu chúng ta
vượt qua được sự ghê sợ về mặt cảm giác để thấu cảm với nỗi đau của
người già, chúng ta đang thực sự trưởng thành về mặt tâm linh. Đừng để
những nhu cầu sinh lý tự nhiên trở thành rào chắn ngăn cách tình thâm.
Đừng để người già phải sống những ngày cuối đời trong sự tủi hận chỉ vì
họ không còn kiểm soát được cơ thể mình – điều mà chính chúng ta cũng đã
từng như vậy và chắc chắn sẽ lại như vậy trong tương lai.
Khi
trí tuệ con người đủ lớn, họ sẽ hiểu rằng việc chăm sóc một người già
mất năng lực cũng thiêng liêng như việc nuôi nấng một đứa trẻ. Đó là sự
tiếp nối của sự sống, là biểu hiện cao nhất của tính người. Sự phiền
phức chỉ tồn tại trong tâm trí của những kẻ tính toán hơn thua với chính
người thân của mình. Đối với một trái tim biết yêu thương, sự bất lực
của cha mẹ là lời mời gọi của lòng trắc ẩn. Hãy nhớ rằng, nếu mùi vị của
tã lót trẻ thơ mang theo hương vị của bình minh, thì sự chăm sóc người
già mang theo vẻ đẹp trầm mặc và bao dung của hoàng hôn. Cả hai đều cần
được nâng niu như nhau, vì chúng đều là những mảnh ghép, những gạch nối
không thể thiếu của một kiếp người trọn vẹn.
Lời
kết cho sự so sánh nghiệt ngã này chính là lời nhắc nhở về sự vô
thường. Ngày hôm nay chúng ta dọn dẹp cho người khác với thái độ nào,
thì ngày mai chúng ta sẽ nhận lại điều tương tự như thế. Hãy đối xử với
người già bằng sự dịu dàng mà bạn muốn nhận được khi chính bạn rơi vào
hoàn cảnh ấy. Đừng để sự vô tâm biến những năm tháng cuối đời của cha mẹ
thành một chuỗi ngày dài của sự nhục nhã và cô độc. Sự thật là, trẻ
con hay người già, tất cả đều cần được yêu thương ngay cả khi họ không
còn sạch sẽ, không còn thông minh hay không còn hữu dụng. Đó mới chính
là ý nghĩa thực sự của hai chữ “gia đình.”
LmAnmai
Trần Văn Giang (ghi lại)
Bàn ra tán vào (0)
Các tin đã đăng
- "Tiếng Việt Bây Giờ" - by Trần Giao Thủy / Trần Văn Giang (ghi lại).
- "Thống Kê Của Cao Ủy Tị Nạn LHQ Về Người Việt Tị Nạn CS" - by Trần Văn Giang (ghi lại).
- Lời Của Người Khôn Ngoan - by Trần Văn Giang (ghi lại).
- "Im Lặng Là Vàng" - by Trần Văn Giang (ghi lại).
- Chuyện “Phố Vải” - by Phạm Thành Nhân / Trần Văn Giang (ghi lại).
Cái Tã của Trẻ Thơ và Người Già" - by Lm. Anmai / Trần Văn Giang (ghi lại).
xxx

Trong vòng quay của một kiếp người, có những sự lặp lại về mặt sinh học nhưng lại mang những số phận cảm xúc hoàn toàn trái ngược. Một đứa trẻ tè dầm là hình ảnh của sự khởi đầu, của một mầm sống đang lớn lên và cần được bao bọc. Nhưng một người già không may mất kiểm soát sự bài tiết lại thường bị xem là dấu hiệu của sự tàn úa, của gánh nặng và sự phiền phức.
Sự
khác biệt trong thái độ của chúng ta trước cùng một hiện tượng vật lý
ấy đã phản chiếu một thực tế nghiệt ngã về cách con người nhìn nhận giá
trị của nhau dựa trên sự hữu dụng và tương lai. Khi đứa trẻ tè dầm,
chúng ta mỉm cười, sẵn lòng dọn dẹp với niềm hy vọng rằng mai này con sẽ
lớn, sẽ biết tự chủ. Nhưng khi người già rơi vào hoàn cảnh tương tự,
niềm hy vọng ấy dường như đã tắt lịm, thay vào đó là cảm giác mệt mỏi
trước một thực tại không thể đảo ngược.
Chính sự thiên kiến này đã vô tình tạo nên những vết thương lòng sâu sắc cho những người đã đi đến cuối dốc cuộc đời.
Tại
sao chúng ta lại thấy việc chăm sóc một đứa trẻ là hiển nhiên và tràn
đầy yêu thương? Bởi vì đứa trẻ là biểu tượng của tương lai. Mỗi lần
thay tã, mỗi lần dọn dẹp đống đổ nát mà trẻ gây ra, người lớn đều coi đó
là một khoản đầu tư cho sự trưởng thành. Chúng ta nhìn vào đứa trẻ và
thấy cả một bầu trời tiềm năng phía trước. Tiếng cười của trẻ thơ làm
dịu đi những vất vả của người mẹ, người cha. Việc trẻ chưa kiểm soát
được hành vi của mình được coi là một giai đoạn phát triển tự nhiên, cần
thiết và đầy tính nhân văn. Không ai trách một đứa trẻ một tuổi vì nó
chưa biết đi vệ sinh đúng chỗ. Chẳng những thế, người ta còn dành cho
nó những lời âu yếm, những cái vuốt ve để vỗ về. Đứa trẻ nhận được sự
khoan dung tuyệt đối bởi vì nó “chưa biết,” và thế giới đang chờ đợi nó học hỏi để trở nên hoàn thiện hơn.
Thế
nhưng, khi kịch bản ấy lặp lại ở tuổi già, thái độ của chúng ta chuyển
từ bao dung sang chịu đựng. Người già tè dầm thường bị coi là phiền phức
vì họ đại diện cho sự suy tàn và quá khứ đã qua. Trong một xã hội đề
cao hiệu suất và sự năng động, một người không còn khả năng tự chăm sóc
những nhu cầu cơ bản nhất thường bị coi là “mất giá trị.” Người
ta dọn dẹp cho người già với tâm thế của một người đang thực thi bổn
phận nặng nề hơn là sự tận hiến của tình yêu. Những lời cằn nhằn, những
tiếng thở dài, hay thậm chí là ánh mắt lạnh lẽo của con cháu đã vô tình
biến nỗi đau bệnh tật thành nỗi nhục nhã của phẩm giá. Người già, khác
với trẻ em, họ “đã biết” và họ ý thức rất rõ về sự bất lực của
mình. Chính cái ý thức ấy làm cho nỗi đau của họ nhân lên gấp bội khi
nhìn thấy sự khó chịu của người thân.
Sự
bất công này còn nằm ở chỗ chúng ta quên mất quy luật của lòng biết ơn.
Đứa trẻ chưa làm gì cho chúng ta cả, nhưng chúng ta sẵn sàng phục vụ nó
vô điều kiện. Người già đã cống hiến cả cuộc đời, đã từng là đôi tay
vững chãi nâng đỡ chúng ta những bước đi đầu tiên, đã từng thức trắng
đêm khi chúng ta ốm đau, vậy mà khi họ cần một sự chăm sóc tương tự, họ
lại nhận về sự thiếu kiên nhẫn. Có một sự đứt gãy về mặt cảm xúc khi
chúng ta không thể kết nối hình ảnh của người cha, người mẹ mạnh mẽ năm
xưa với thân xác già nua, bệnh tật hiện tại. Chúng ta khó chịu vì người
già không còn giống như những gì chúng ta kỳ vọng, chúng ta quên rằng
chính họ cũng đang phải đấu tranh quyết liệt với sự xuống cấp của chính
cơ thể mình. Tè dầm ở người già không phải là sự lười biếng hay cẩu thả,
đó là tiếng kêu cứu của một cơ thể đã mỏi mệt kiệt sức sau bao năm
tháng gánh vác cuộc đời.
Nỗi
đau lớn nhất của người già không phải là bệnh tật, mà là cảm giác mình
trở thành vật cản trong đời sống của con cháu. Đứa trẻ tè dầm xong có
thể thản nhiên chơi đùa, nhưng người già sau một “sự cố” như vậy
thường rơi vào mặc cảm tội lỗi sâu sắc. Họ thu mình lại, họ sợ hãi khi
phải yêu cầu sự giúp đỡ, họ âm thầm chịu đựng sự bẩn thỉu vì không muốn
nghe những lời nặng nhẹ. Sự “phiền phức” mà chúng ta gán cho họ
thực chất là tấm gương phản chiếu sự ích kỷ của chính chúng ta. Chúng ta
chỉ muốn nhận những gì tươi đẹp, khỏe mạnh và từ chối những gì xấu xí,
héo úa. Nhưng cuộc đời là một vòng tròn khép kín, không ai có thể trẻ
mãi, và sự chăm sóc mà chúng ta dành cho người già hôm nay chính là lời
cam kết cho tương lai của chính chúng ta mai sau.
Nếu
chúng ta có thể nhìn vết bẩn trên giường của người già bằng đôi mắt đã
từng nhìn đứa con thơ của mình, chúng ta sẽ thấy đó không phải là sự
phiền phức, mà là một cơ hội để đền đáp. Mỗi lần thay áo, lau mình cho
cha mẹ là một lần chúng ta được chạm vào lịch sử của chính mình, được
thể hiện sự hiếu kính bằng những hành động cụ thể nhất. Người già cần sự
kiên nhẫn hơn cả trẻ em, vì họ đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi về cái
chết và sự biến mất. Một nụ cười cảm thông, một câu nói nhẹ nhàng: “Không sao đâu mẹ. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà!”
có giá trị hơn ngàn liều thuốc bổ. Nó giúp người già giữ vững được phẩm
giá cuối cùng của một con người, giúp họ cảm thấy mình vẫn được yêu
thương dù không còn khả năng đóng góp về mặt vật chất.
Chúng
ta cần thay đổi tư duy về sự hữu dụng. Một con người có giá trị không
phải vì họ làm được bao nhiêu việc, mà vì sự hiện diện của họ là một
phần không thể thiếu trong cấu trúc của tình yêu gia đình. Người già tè
dầm là một thử thách đối với lòng nhân ái của con cháu. Nếu chúng ta
vượt qua được sự ghê sợ về mặt cảm giác để thấu cảm với nỗi đau của
người già, chúng ta đang thực sự trưởng thành về mặt tâm linh. Đừng để
những nhu cầu sinh lý tự nhiên trở thành rào chắn ngăn cách tình thâm.
Đừng để người già phải sống những ngày cuối đời trong sự tủi hận chỉ vì
họ không còn kiểm soát được cơ thể mình – điều mà chính chúng ta cũng đã
từng như vậy và chắc chắn sẽ lại như vậy trong tương lai.
Khi
trí tuệ con người đủ lớn, họ sẽ hiểu rằng việc chăm sóc một người già
mất năng lực cũng thiêng liêng như việc nuôi nấng một đứa trẻ. Đó là sự
tiếp nối của sự sống, là biểu hiện cao nhất của tính người. Sự phiền
phức chỉ tồn tại trong tâm trí của những kẻ tính toán hơn thua với chính
người thân của mình. Đối với một trái tim biết yêu thương, sự bất lực
của cha mẹ là lời mời gọi của lòng trắc ẩn. Hãy nhớ rằng, nếu mùi vị của
tã lót trẻ thơ mang theo hương vị của bình minh, thì sự chăm sóc người
già mang theo vẻ đẹp trầm mặc và bao dung của hoàng hôn. Cả hai đều cần
được nâng niu như nhau, vì chúng đều là những mảnh ghép, những gạch nối
không thể thiếu của một kiếp người trọn vẹn.
Lời
kết cho sự so sánh nghiệt ngã này chính là lời nhắc nhở về sự vô
thường. Ngày hôm nay chúng ta dọn dẹp cho người khác với thái độ nào,
thì ngày mai chúng ta sẽ nhận lại điều tương tự như thế. Hãy đối xử với
người già bằng sự dịu dàng mà bạn muốn nhận được khi chính bạn rơi vào
hoàn cảnh ấy. Đừng để sự vô tâm biến những năm tháng cuối đời của cha mẹ
thành một chuỗi ngày dài của sự nhục nhã và cô độc. Sự thật là, trẻ
con hay người già, tất cả đều cần được yêu thương ngay cả khi họ không
còn sạch sẽ, không còn thông minh hay không còn hữu dụng. Đó mới chính
là ý nghĩa thực sự của hai chữ “gia đình.”
LmAnmai
Trần Văn Giang (ghi lại)


.639180975579051646.jpg)



.639180975579051646.jpg)




.639179748829575094.jpg)





