Đoạn Đường Chiến Binh

Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần! - Mây Hồng

Khi tôi xuất viện về Tiểu đoàn để nhận đại đội 21, thì cả tiểu đoàn chỉ còn lại 165 người !... và cũng kể từ đó tôi không nghe ai nói về Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần …


     Trung  Sĩ  Lê  Trọng  Nhuần!   -  Mây  Hồng 

(BBT. "Mây Hồng" là bút hiệu của MĐ Đặng Hy Sinh nguyên đại đội trưởng  ĐĐ21/ TĐ2ND)




          Bầu trời Đông Hà xám xịt, mây vần vũ thật thấp, những chiếc C130 như những con chim  khổng lồ lần lượt đáp xuống phi trường Ái Tử mang theo toàn bộ TĐ/2/ND. Sau một thời gian quần thảo với các công trường  5, 7, 9 của cộng quân ở chiến trường Campuchia từ Kompong-Cham đến Prey. Totuny, TĐ/2/ND được không vận ra Đông Hà để tham chiến ở vùng I chiến thuật … từng đoàn xe GMC chở chúng tôi rời phi trường Ái Tử và TĐ/2/ND đóng quân rải rác trên những ngọn đồi thấp với những pháo đội của TĐ/3/Pháo Binh. .. trời thật lạnh  chúng tôi co ro trong chiếc áo field jacket màu  olive, cái lạnh cắt da, những luồng gió bấc len lỏi vào mọi ngõ ngách của bộ đồ trận, Đại Úy Nguyễn văn Phương, ĐĐt/ĐĐ21 gọi các trung đội trưởng phân chia khu vực và ra lệnh :

-         Tôi phải đi họp ở BCH/TĐ, Tr/Úy Sinh thay tôi đôn đốc Đại Đội tổ chức vị trí !

ĐĐ/21  đóng chung với pháo đội của Bành Minh Trí trên một ngọn đồi sim, các trung đội trưởng đều xầm xì :

-         Mình đi đâu đây ?... đi bao lâu ?.. Trung Úy có biết mình đi hành quân ở đâu không ?

-         Làm sao mà biết trước được!... tôi cũng như mấy ông thôi ! ông Phương về là mình biết ngay mà !...

Nói vậy thôi, chứ tôi cũng cảm thấy bâng khuâng và cũng có cùng một câu hỏi tương tự … hạ sĩ Vở mang đến một lon café :

-         Trung Úy ! làm một miếng !...

Tôi đón lấy lon café rồi đi vòng vòng quanh vị trí đóng quân xem mấy thằng em đào hầm hố ra sao ! bỗng có tiếng hỏi :

-         Trung Úy !  mình đi đâu vậy Trung Úy ?

Tôi quay lại người vừa hỏi, thì ra ông Trung sĩ  “Sữa” Nhuần, hạ sĩ quan trừ bị … trong đại đội có mấy ông xuất thân ở Đồng Đế, và ông trung sĩ Sữa Nhuần này là em út (khóa mới nhất) vừa mới cưới vợ nữa ..

-         Tôi cũng chưa biết nữa … Nhuần ! đang đợi ông đại đội trưởng đi họp về đây … ôi !.. đi đâu thì cũng đánh giặc mà … lo gì !...

-         Lo chứ sao không … ông thầy !... người ta vừa mới lấy vợ mà .. em mới đó … ông thầy !

 

Tiếng the thé của hạ sĩ Két “ánh sao đêm “ vang lên ! sở dĩ hắn có  “mỹ danh” như vậy bởi vì mấy đệ tử của hắn tình cờ túm được lá thư tình của hắn, trong đó có đoạn hắn tả oán :

-         “ trời hôm nay êm êm ,  mây sầu giăng tứ hướng, anh đọc thư em dưới ánh sao đêm “ !?              

Thiệt “xạo “ hết chỗ nói !... kể từ đó Hạ sĩ Két bị chết tên luôn !

-         Ê  Két ! mày không nói, không ai nói mày câm, nghe mày !..

Trung sĩ  Nhuần nổi “quạu” !... tiếng của H/s Két vẫn ong óng vang lên :

-         Còn mới thiệt là mới … mà phải đi hành quân … sao mà khổ quá … trời ….

tiếng “ trời “ xuống xề của hắn làm cho cả đám cười cái rần … tôi chỉ biết lắc đâù bỏ đi, lính tráng thật là vô tư, có thể ngày mai nhẩy vào tử địa vậy mà hôm nay họ vẫn còn hồn nhiên vui đùa được !... phải hơn một tiếng đồng hồ sau Đại Úy Đại ĐộiTrưởng mới về tới, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của ông và B1/ Xuân ôm một mớ bản đồ đi sau, tôi thấy không khá được rồi …

-         Trung Úy ! Đại Úy Đại đội trưởng gọi lên họp !

Chúng tôi, bốn trung đội trưởng lên BCH/ĐĐ thì thấy Đại Úy Phương đang nói chuyện với một vị Trung Úy pháo binh

-         Các anh đợi tôi một chút … Xuân phát bản đồ cho các ông ấy !

Tôi vội giở mấy tấm bản đồ ra, toàn những địa danh lạ hoắc, lạ huơ !.. chỉ có mấy cái tên Khe Sanh, Làng Voi là thấy quen quen … bầu trời vẫn u ám, trần mây thật thấp, gíó lạnh vẫn thổi từng cơn,

-         Ngày mai Tiểu Đoàn sẽ di chuyển vào Khe Sanh, thứ tự di chuyển 3, 2, 4, 1.  Tất cả phải gọn ghẽ trước 7 giờ sáng, có gì thắc mắc không ? quân vận sẽ đến trước 7 giờ, coi chừng bị phục kích dọc đường, phải dặn dò mấy đứa nhỏ … phải cẩn thận !...

Năm giờ sáng, chúng tôi đã dậy lo cơm nước, những đốm lửa lập lòe rải rác khắp nơi, trên những ngọn đồi thấp, không phải chỉ có đơn vị chúng tôi, mà còn có nhiều đơn vị khác nữa, mưa từ chiều hôm qua đến hôm nay vẫn không dứt, những hạt mưa nhỏ như hạt bụi chỉ đủ để làm ẩm cái áo fiel jacket … bầu trời Đông Hà sao u ám qúa ! mây mù là là mặt đất, gió rít lên từng cơn …  tôi thầm nhủ :

-         Mẹ kiếp !... trời đất này mà đánh đấm cái nỗi gì ?!... lạnh buốt thế này cầm điếu thuốc còn run tay nữa là cầm súng ! mà thằng cha thầy bói nói đúng … nó đã nói là mình có số … Xuất ngoại mà …

Rồi cuối cùng đoàn xe cũng đến; chúng tôi chia nhau lên xe, tôi ra lệnh xếp hết ba lô vào giữa xe, hai khẩu đại liên M60 gác lên hai bên thành xe phía trước, tất cả binh sĩ đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu ! những hạt bụi mưa vẫn phủ kín bầu trời, đường trơn như mỡ, hẹp, có nơi chỉ vừa cho chiếc xe, một bên là sườn núi còn bên kia là vực thẳm, chỉ cần tài xế lơ đễnh một chút là cả mấy chục mạng xuống chầu trình diện Diêm Vương ngay tức khắc, có nơi xe ủi đất của Hoa Kỳ và Việt Nam còn đang tiếp tực mở rộng thêm !... Đoàn xe dài dằng dặc … trên trời có một chiếc  L19  và hai cái trực thăng võ trang vần vũ bay theo đoàn xe đang từ từ nhúc nhích nối đuôi nhau chạy về phía tây, phía trước tôi là một pháo đội của TĐ3/PB, con đường dài hun hút thật là khó đi, có nhiều khúc quanh bẻ quẹo tay lái một phía nhưng xe lại chạy theo một nẻo khác và đã có một khẩu 105ly lật nghiêng báo hại cả đoàn xe phải ngừng để trục súng lại, xe ngừng giữa đường, một bên là sườn núi cao, một bên là vực thẳm! bây giờ mà bọn “Vẹm” nó bò ra chơi vài qủa bắp chuối là bỏ mẹ !!!... tôi thò đầu ra la :

-         Ê ! mấy đứa đứng lên chĩa súng ra hai bên, nhớ dòm chừng trên mấy triền núi !

Đại Úy Phương hỏi làm gì mà lâu vậy ? tôi vội báo tình hình cho ông Đại đội trưởng biết khẩu pháo còn nằm lật gọng giữa đường và đám pháo binh đang cố gắng kích súng lại ! sau gần hai tiếng đồng hồ đoàn xe mới tiếp tục di chuyển trên quốc lộ số 9, và mãi đến khoảng 6 giờ chiều mới vào tới Khe Sanh !  ĐĐ/21 được chỉ định đóng ở một ngọn đồi thấp, đó đây còn vương lại những bức tường xây bằng đá hộc, chung quanh ngọn đồi có những cây café cổ thụ, trái chín rụng đầy trên mặt đất, B1/Vở vội lấy cái bao cát đi lượm những hạt đã khô, thế mà cũng được đầy một bao cát … Trời thật lạnh … binh sĩ phải đốt lửa để sưởi, Khe Sanh đêm nay như một nơi thị tứ, với những đống lửa bập bùng rải rác khắp nơi, tiếng động cơ của xe cơ giới, xe vận tải gầm rú cộng với tiếng súng đại bác bắn quấy rối, hoặc hủy diệt mục tiêu bên kia biên giới Lào Việt, kéo dài suốt đêm ….

           Một đêm yên lành, sáng hôm sau được lệnh mỗi đơn vị cử một trung đội tập họp nghe vị Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa ban hiểu thị !  cho tới bây giờ tôi vẫn còn mường tượng được tiếng nói sang sảng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ! …

-         Nhân danh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa , tôi …..

Với ý nghĩ thô thiển của tôi thì ngoài Tổng Thống Ngô Đình Diệm , chỉ có Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là người đủ đởm lược và mưu trí để đối phó lại với mọi mưu kế xảo trá của tập đoàn cộng sản miền Bắc ! và sự trí trá của đồng minh … sau này trong tâm trí của quân dân miền Nam có ai quên được hình ảnh của vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội đã đến tại mặt trận An Lộc, Quảng Trị khi đạn bom vẫn nổ rền chưa dứt !... ngày kế tiếp, chúng tôi nhận thêm tiếp tế và thêm hai cấp số đạn, tôi cũng nhận được hai lon guigoz mắm ruốc sả do ngưởi yêu bé bỏng gửi cho … mới xa có mấy ngày mà đã  …. Ngay khi đó tôi thấy Trung sĩ Nhuần hí hửng chạy lại, tay còn bưng ca café :

-         Trung Úy … làm một hớp đi …

Tôi tiếp lấy ca café …

-         Trung Úy ! vợ tui có thai … tui mừng quá … !

-         Vậy hả … chúc mừng cậu …

-         Trung Úy … liệu tui có thể xin đi phép được không ?

-         Không biết được … từ trước tới giờ chỉ nghe … xin đi phép khi vợ đẻ thôi, còn vợ cấn thai thì … không biết ! cậu về nói với ông Trung Đội Trưởng trình với Đại Úy Phương xem sao !

Tôi vừa dứt lời thì tiếng của Hạ sĩ Két the thé vang lên :

-         Trung sĩ à … sao ông nghề quá vậy ? tui lấy vợ gần ba năm rồi mà  “ bắn “ trật “woài “à ! còn ông … mới “cáo” dzậy mà dính ngay … chỉ cho tui coi !!...

Cả đám cắc ké, kỳ nhông cười rần rần … Trung sĩ Nhuần chụp cái cây , Hạ sĩ Két “ánh sao đêm” co giò chạy mất ….  Mây mù mịt, trời sụp tối thật nhanh … sương dầy đặc, Đại Úy Phương ra lệnh báo động, tôi định nhẩy xuống hầm trú ẩn thì hàng loạt mấy chục trái hỏa tiễn 107 và 122 rơi nổ khắp ngọn đồi … tiếng la báo động địch pháo kích vang lên khắp nơi … mấy điểm nổ ở về huớng đông cách tôi khoảng chừng 5 hay 600m, có lẽ ở BCH/nhẹ của Sư Đoàn … sau đó tôi nghe tiếng phản pháo của bên pháo binh, hơn một tiếng đồng hồ sau tình hình yên ắng trở lại, nhưng sương mù ngày càng dầy đặc nên chúng tôi không dám giải tỏa lệnh báo động, cuối cùng thì nhận lệnh ngủ luôn tại hố cá nhân!...

        Sáng hôm sau, được lệnh gọn gàng, cơm nước phải xong trước 7 giờ để chuẩn bị bốc vào vùng … theo thứ tự hai ĐĐ/21 và 23 dưới quyền điều động của Th/tá TĐP Lê văn Mạnh sẽ đổ trước xuống đồi 30 sau khi  “clear “ xong sẽ tiến về hướng đông-nam theo mục tiêu đã định!. trời sáng dần … từng đoàn trực thăng đáp xuống bốc hai Đại đội … thân tầu từ từ bốc lên cao… bay đi … đây rồi ! ngọn Cô-Roc cao ngất, phía đông biên giới thì mù mịt, ngược lại, bên phía tây của biên giới Lào-Việt thì trời lại trong xanh … đoàn tàu cứ tiếp tục bay đi hướng tây, tây bắc, xa dần biên giới để vào sâu trên đất Lào ! khoảng hai mươi phút sau, tôi theo dõi trên bản đồ và nghĩ có lẽ cũng sắp tới rồi … nhìn từ xa tôi thấy đạn pháo binh đang nổ trên mục tiêu … qủa đạn khói vừa bùng lên ở mục tiêu thì cũng là lúc đoàn trực thăng lao nhanh xuống đổ quân ! hai chiếc trực thăng võ trang cũng nhào xuống bắn dọc theo hai bên sườn đồi … không đợi trực thăng hạ xuống hoàn toàn, tôi đã nhẩy ra khỏi thân tầu, bên dưới toàn là lau sậy, có nơi cao ngập đầu người …. Theo kế hoạch đã dự trù tôi dẫn trung đội 3/21 dàn hàng ngang tràn về hướng tây của ngọn đồi để lục soát, và an ninh bãi đáp cho những đợt đổ quân sau đó, một vài đám cháy rải rác do đạn pháo binh vẫn còn bốc khói mịt mù … tôi ra lệnh cho trung đội di chuyển thật nhanh … càng lên cao, lau sậy càng thưa thớt … trên đỉnh đồi phát hiện một hầm trú ẩn sâu tới vai đã được đào sẵn, có lẽ đây là trạm quan sát của địch.  Toàn bộ Tiểu Đoàn hoàn tất cuộc đổ quân trong vòng một giờ đồng hồ rồi tới pháo binh 105ly của Trung Úy Bành Minh Trí và 155ly của Đại Úy Trương Duy Hy ! Thiếu Tá Lê văn Mạnh dẫn hai Đại đội 21 và 23 tiến chiếm ngọn đồi ở Đông, đông nam của căn cứ 30 cách gần một cây số đường chim bay, hai đại đội chia làm hai cánh tìm đường xuống núi lấy hướng 2400ly giác, ĐĐ/21 bên trái, ĐĐ/ 23 bên phải, sườn núi dốc thẳng đứng, có lẽ trên 70o ! chúng tôi phải len lỏi , bám từng gốc cây, có khi phải lấy súng đè lau sậy để phá lối đi … hơn một giờ đồng hồ, tiền quân mới xuống được tới chân núi, Trung sĩ Thịnh báo cáo gặp đường mòn và có nhiều giây điện thoại … tôi báo cáo lại cho Đại Úy Phương và tiến nhanh lên tiền quân !... con đường mòn nhẵn thín ! chứng tỏ địch đã xử dụng thường xuyên, mười mấy sợi giây điện thoại chạy dọc theo đường mòn, tôi đẩy đội khinh binh vượt qua đường và tổ đại liên bố trí hông trái, Đại Úy /ĐĐT ra lệnh cắt giây điện thoại và tiếp tục di chuyển… hai đại đội tiến từ từ, lấy hướng 1600 ly giác… khu rừng này mới lạ ! im ắng đến ngạt thở, ngay cả tiếng chim muông thú cũng không có !? … ở bên kia biên giới lạnh cắt da … qua tới bên này thì nắng đổ lửa ! không khí ngột ngạt, oi bức lạ thường … hai đại đội vượt qua bốn ngọn đồi, chúng tôi vừa đi vừa lục soát đến hơn 6 giờ chiều, trời đã chạng vạng tối thì cũng đến gần mục tiêu , ngước lên nhìn đỉnh núi cao ngất là nơi phải đến sao mà ngán ngẫm !... lính tráng đã quá mệt mỏi với năm ngày lương thực vừa tươi vừa khô, và thêm  500 viên đạn vác theo, tôi cũng chẳng hơn gì, cố gắng mang theo càng nhiều đạn càng tốt !.... tiến lên được lưng chừng núi thì đã 8 giờ tối … lạ kỳ ! ban ngày nóng đổ lửa, mà ban đêm thì lạnh thấu xương, trăng sáng vằng vặc, khung cảnh núi rừng lung linh dưới ánh trăng, mệt quá nên chẳng ai còn muốn ngắm cảnh núi rừng đêm trăng !... Thiếu tá TĐ/phó đề nghị với TĐT/Trung tá Trần Kim Thạch xin cho hai đại đội tạm nghỉ để sáng hôm sau sẽ đi tiếp, nhưng lời đề nghị không được chấp thuận !... lệnh của TĐT là phải chiếm mục tiêu ngay trong đêm với bất cứ giá nào !... dù mệt bã người, cả hai đại đội vẫn phải cố gắng leo lên, cũng may là không có sự đụng độ nào ! chúng tôi tổ chức xong vị trí đóng quân đến nửa đêm, tôi cho lệnh gài tất cả mìn bẫy và tiết kiệm nước ! tôi cảm thấy bồi hồi và linh cảm như có sự không may sẽ xẩy ra !!... ĐĐ/21 và ĐĐ/23 chia nhau ngọn núi, Đ/21 trấn giữ phía nam và ĐĐ/23 trấn phía bắc, ĐĐ/21 chịu trách nhiệm một tiền đồn ở một mõm nhỏ phía đông, cách vị trí đóng quân khoảng 100m, ngăn cách bởi một đường yên ngựa, tôi và B1/Vở chia nhau ca cơm ăn với mắm ruốc sả, ăn vài miếng tôi cho gọi Trung sĩ Thanh, tiểu đội phó và hai tiểu đội trưởng đến gặp tôì :

-         Hôm nay ai cũng đã mệt cả, nhưng các ông chịu khó kiểm soát coi chừng tụi nhỏ ngủ gục, đồ chơi căng ra hết đi ! đã thấy mấy con đường mòn tụi nó đi nhẵn thin rồi !  cả nắm giây điện thoại nữa !!... tụi nó đông lắm đó ! nơi đây là ổ của tụi nó nên phải cẩn thận … thôi … các ông lo công chuyện đi !

Tuy rất mệt mỏi nhưng tôi cũng không thể nào chợp mắt được ! càng về khuya, sương xuống càng dầy, thấm ướt cả cái áo fiel jacket, gần ba giờ sáng, tôi đi dọc theo phòng tuyến của trung đội, một người lính ngồi gác bất động sau gốc cây dưới ánh trăng giống như một pho tượng, tôi lại gần đặt tay lên vai anh ta :

-         Trung Úy !..

Tôi thì thào bên tai anh ta :

-         Có gì lạ không ?

-         Không !  Trung úy …

Tôi bóp nhẹ vai anh ta và đứng dậy đi lần theo phòng tuyến đến chỗ giáp ranh với trung đội 2 thì gặp Chuẩn Úy Chiêu, và trung sĩ Nhuần :

-         Ông không ngủ sao ?   ( Chiêu hỏi tôi )

-         ngủ gì được mà ngủ !... tôi  có cảm giác mình sẽ đụng lớn đó !!...

-         tôi cũng nghĩ vậy đó Trung Úy !...

-         hồi chiều tôi nghe Đại Úy Phương nói ĐĐ/24 bắt được một tên Tr/úy Việt Cộng, có cả máy truyền tin và bản đồ, nó khai đã biết mình sẽ đổ xuống đây cả tháng trưóc rồi …. !

-         Đ.M …!  vậy là máng áo rồi …ông !?...

-         biết làm sao hơn … lệnh thì phải thi hành ….!!

Sáu giờ sáng được lệnh báo động và các trung đội trưởng lên họp, tôi xách bản đồ lên gặp Đại Úy Phương :

-         nhiệm vụ của mình là đóng ở đây và lục soát xung quanh , an ninh phía nam để Tiểu Đoàn tổ chức vị trí, TĐ/3ND và BCH Lữ Đoàn đã đổ xuống đồi  (31), đã đụng trận và phá huỷ nhiều kho tàng của địch … ngày hôm nay có lẽ TĐ/6ND sẽ đổ xuống đồi (32) … các anh phải kiểm soát và đốc thúc binh sỹ, phải cảnh giác tối đa … Tiểu đoàn đã bắt được một sỹ quan tiền sát của địch rồi …. Trên bản đồ của nó có chấm tất cả vị trí đóng quân của mình !... bây giờ các anh phải tổ chức cho binh sỹ thay nhau lấy nước để dự trữ, trung đội 3 đi ngược lại đường cũ lập tiền đồn để đại đội xuống lấy nước  !...

Tôi đứng dậy ngao ngán, thốt nhiên ngước nhìn lên một tàn cây tôi thấy hình như có những sợi giây cap (cable) chăng chằng chịt … có thể đó là một đài quan sát của địch bỏ lại, vì ngọn núi này khá cao, đứng ở nơi đó có thể nhìn thấy mọi động thái ở căn cứ  30 !...  tôi trở về ra lệnh cho trung đội trang bị nhẹ để chuẩn bị thi hành lệnh thì ….

-         Bóc ….bóc !... xạch … xạch !...

-         Pháo kích !.... pháo kích !...

tiếng binh sĩ la lên khẩn cấp !... thầy trò tôi lao vội xuống hầm !... hàng trăm quả đạn 61ly và 82ly nổ đều trên mặt tuyến, căn cứ theo hướng bắn thì địch đã đặt súng ở hướng tây bắc, bắc, và đông bắc dưới chân núi … khói và bụi mịt mù phủ đấy trên đỉnh núi ! trận pháo kích kéo dài hơn một tiếng, vừa ngớt pháo, tôi la to :

-         tất cả thò đầu lên quan sát ! coi chừng tụi nó tấn công !...

Vừa dứt lời thì một quả B40 vút qua đầu và nổ phía sau lưng thầy trò tôi !..

-         tụi này gan thiệt!.. dám tấn công trực diện vào ban ngày!...

Tôi thầm nghĩ như vậy thì dưới sườn núi địch đang dàn hàng ngang tiến lên đồi, những bóng người ẩn hiện trong đám lau sậy … từng loạt lựu đạn  M67 được ném ra kèm theo với đạn  M79 từng xác địch tung lên, những dàn mìn tự động gài ở lưng chừng núi thay nhau nổ tung và cả mìn trái sáng cũng phát cháy làm cả đám lau sậy ở sườn phía nam của ngọn núi đều bốc lửa !  địch vẫn hò hét xông lên, súng nổ ào ạt nhưng đa số đều không trúng mục tiêu vì chúng tôi xử dụng phần lớn là lựu đạn nên địch không biết chúng tôi ở đâu để đánh trả, những khẩu súng cộng đồng của địch vừa nổ được vài tràng là lãnh một quả  M79 ! Lửa cháy mù trời và từng tràng đạn pháo binh yểm trợ cận phòng từ căn cứ  30 bắn tới kẹp hai bên sườn phía bắc và phía Nam của ngọn núi … những ánh lửa nháng lên, chúng tôi kêu điều chỉnh kéo vào gần rồi lại đẩy ra xa … mùi khói súng trộn lẫn với mùi da thịt người cháy khét lẹt … Quân địch phải rút lui vì chịu không nổi !!... sườn núi cháy trụi lũi, chỉ còn lại mấy chục xác chết cháy đen ngổn ngang trên triền núi … chúng tôi bò ra ngoài cách phòng tuyến  30m để thu chiến lợi phẩm, khoảng cách ngắn như vậy mà cũng thu được  30 khẩu súng vừa cá nhân vừa cộng đồng, cả hai đại đội có sáu (6) quân nhân bị thương vì đạn pháo kích của địch. Từ lúc đó đến chiều tối, địch không tấn công bằng bộ binh nhưng vẫn pháo kích tuy không còn dồn dập như trận pháo hồi sáng nhưng cũng đủ mạnh để bắt chúng tôi phải ngồi dưới hầm trú ẩn !... địch pháo bằng cối  61ly nhưng không nghe rõ được tiếng depart bởi những tiếng xào xạc của rừng tre ở dưới chân núi ! phải lắng nghe thật kỹ thì mới nhận ra được tiếng …xành …xạch !... có lẽ địch bắn không charge, trong khi cường độ tấn công giảm bớt đối với chúng tôi, thì ngược lại pháo đội  105ly và  155ly bắn không ngớt để yểm trợ cho quân bạn.  Đến gần 3 giờ chiều có một chiếc trực thăng vào bỏ xuống mấy ống xạc nước, ít lựu đạn đồng thời đưa thương binh ra ngoài ! ngay lúc đó địch pháo vào bãi đáp dữ dội … bãi đáp ở ngay triền yên ngựa phía đông của ngọn núi, chiếc trực thăng bay lên khẩn cấp bỏ sót lại một thương binh !... hai đại đội chia nhau 6 ống nước, cũng may trước khi vượt qua con suối để chiếm ngọn núi này chúng tôi đã lấy đầy nước vào các bình tong (bidon) và cả mấy bình rùa nước, nên cũng không đến nỗi thiếu nước !...

          Trời sụp tối nhanh, ánh nắng đã tắt hẳn, sương khói bay là là mặt đất … tất cả chúng tôi đều ngồi dưới hầm trú ẩn, căng mắt chờ địch!... chiều nay tôi nhận được lệnh rút tiền đồn ở mõm đồi phía đông về để tăng cường phòng thủ!  Gần 8 giờ tối, bỗng có tiếng súng nổ ở phía bắc, nơi phòng tuyến của đại đội 23, sau đó là tiếng nổ của AK, RRD, B40, B41… trộn lẫn với những tiếng nổ ấm của lựu đạn và M79, đột nhiên có tiếng của Trung sỹ Thịnh :

-         Ông thầy !... tụi nó lên ….!

Dưới ánh trăng, trên sườn núi đã bị cháy trụi lủi, có những bóng đen đang di chuyển !...

-         Suỵt !... để tụi nó lên gần đã !...

Những bóng đen có đến mấy chục tên, tôi gọi máy báo cho Đ/U. Phương biết và xin yểm trợ !... tiếng súng bên ĐĐ/23 vẫn không ngớt … tôi cầm con cóc mìn Claymore nín thở chờ đợi!... những bóng người hiện rõ dần … tôi nghiến răng bóp mạnh, một tiếng nổ long trời vang lên, đồng thời những thân người ngã dội ra phía sau cùng lúc đó, địch cũng bắn vãi lên phòng tuyến chúng tôi với đủ loại vũ khí !... chúng tôi ném ra hàng loạt lựu đạn, hai khẩu M60 bắn rà sát bên sườn đồi … sau hơn một tiếng đồng hồ, địch rút lui, để lại những xác chết và những người bị thương, tôi bò dọc theo phòng tuyến trung đội để kiểm soát, rất may chúng tôi vẫn còn đông đủ…. Trời đã về khuya …. Sương xuống càng lúc càng dầy … thật lạnh !.. tiếng súng đã ngưng từ lâu, không biết tình hình bên ĐĐ/23 ra sao ?...  hình như có tiếng rên đâu đây !… tôi hỏi cậu âm thoại viên :

-         Ê Trực ! cậu có nghe thấy gì không ?

-         Dạ nghe ! hình như có tiếng rên !..

Tôi cố lắng nghe tiếng rên phát ra từ trong những xác chết nằm lổn ngổn trước phòng tuyến!... tôi cho gọi tr/sỹ Thịnh tiểu đội trưởng, tiểu đội khinh binh :

-         Thịnh, anh cho mấy thằng em ra kéo nó vào đây, nhớ phải cẩn thận, coi chừng đó !

mười phút sau, Thịnh dẫn người tù binh vào, anh ta bị thương ở chân bởi miểng lựu đạn và đã bị ngất đi vì hơi phụt hậu của mìn Claymore, tôi báo cho Đại đội trưởng biết và được lệnh đưa lên chỗ của Th/tá Mạnh, TĐ/phó…. cả đêm hôm đó chúng tôi nghe những tiếng lịch kịch ở dưới núi, hình như địch quân đang chuyển quân hay tải thương gì đó ?!... tôi báo lại cho Đ/úy Phương và được lệnh giữ yên lặng … chờ địch !... pháo binh ở tiểu đoàn vẫn tiếp tục bắn quấy rối về phía tây, có lẽ yểm trợ cho TĐ/3ND, ở phía đó lửa luôn nháng lên sáng cả vùng trời đêm tối !... nơi đó chiến trận đang sôi động ! chẳng biết thằng bạn đồng khóa ra sao ?!... lại một đêm thức trắng !!!...

           Sáng hôm sau, sương còn mờ mặt đất, Vở mang đến một lon café :

-         Uống miếng café đi ông thầy !...

Mùi thơm của café làm tôi tỉnh hẳn người, nhanh tay tiếp lấy lon café, tôi nhìn “ông đệ tử” ! thầm cảm ơn, tội nghiệp, gần bốn mươi tuổi rồi, răng cỏ móm mém … chẳng vợ con gì, tình nguyện đi lính nhẩy dù cho oai !... tôi nói với Vở :

-         Cậu lấy mấy bao thuốc trong balô của tôi chia cho tụi nó đi …

Tiền lính, tính liền … mấy tên độc thân hình như mang bệnh đói thuốc triền miên ! tôi cứ thường dự trữ ít thuốc lá, để phân phát mỗi khi tụi nó kẹt … tôi ít hút, vả lại ông bố vợ tương lai vừa cho một gói half and half và cái ống vố cùng với cái zippo …

-         Trung úy !  Đại úy mời họp

Tiếng của B1/Xuân, phụ tá HSQ quân số đại đội vang lên …

-         Ok !... tôi lên ngay …

dặn dò Tr/sỹ Trung đội/phó Thanh đặt thêm mìn bẫy xong, tôi tất tả lên gặp Đ/úy ĐĐT

-         Có gì không Đại Úy ?

Tôi giơ tay chào ông và hỏi luôn, bắt tay tôi Đ/úy Phương nói :

-         Anh chuẩn bị đưa hai trung đội sang an ninh cho bãi đáp, trực thăng sẽ vào tiếp tế và tản thương, Chơn sẽ đi với anh !

-         Đi bây giờ hay sao ? Đích thân ?

-         Ừ !.. nhớ cẩn thận, bố trí xong thì báo cho tôi …

Gặp Th/úy Chơn, tôi nói :

-         Sườn phía Nam tương đối trống trải, anh tiến quân theo hướng đó đi, còn ở phía Bắc tương đối rậm rạp hơn, để tôi đi cho, bây giờ ở giữa đường yên ngựa có một đỉnh nhỏ, anh hãy chiếm cái đỉnh đó trước và yểm trợ cho tôi chiếm ngọn núi kia !...

vừa nói tôi vừa chỉ trên thực địa khi bàn thảo với Chơn :

-         được rồi, Trung Úy !

Phía dưới núi về hướng Đông, lau sậy mọc cao tới đầu người, Trung đội 1 của Th/úy Chơn chia làm hai cánh đi xuống sườn núi!... tôi đứng ở lưng chừng núi theo dõi, đợi khi Chơn chiếm được cái mõm nhỏ đó thì tôi sẽ vượt qua để chiếm ngọn núi xa hơn về phía Đông, trung đội 1 vừa tiến ra khỏi phòng tuyến khoảng 50m thì đột nhiên tôi thấy lau sậy lao xao ở phía bên trái của trung đội 1, và một đòan người xuất hiện chạy lúp xúp lên núi như muốn cắt ngang đoàn quân !!... tôi vội la lớn trong máy :

-         một đây ba !... một đây ba …

-         tôi nghe !

-         đi đường nào về đường đó ! lẹ lên !...

Tôi ra lệnh khai hỏa về hướng đám người đó, vừa đúng lúc một làn khói phụt lên!... một quả B40 lao về hướng tôi, tôi ngả người định nấp sau một thân cây đổ thì quả B40 đã nổ trên đầu tôi, mảnh đạn bắn xuống dưới !... tôi cảm thấy như có một cái dùi nóng đâm xuyên thủng lồng ngực, tôi chỉ kịp ném một quả lựu đạn mini về hướng luồng khói vừa phụt lên rồi loạng choạng đi về hướng tuyến phòng thủ !... máu chẩy ướt đẫm cả áo fiel jacket, mắt hoa lên, tầm nhìn đã bị giới hạn, tôi không nhìn thấy gì từ ngực trở xuống, Vở chạy ra dìu tôi vào nước mắt dàn dụa !

-         Trung úy !.... Ông thầy có sao không ?!

Tôi nói nhỏ :

-         gọi y tá … tao bị rồi !...

B1 Trực, âm thoại viên liền chạy đi !... tôi mệt mỏi gỡ cái băng cá nhân gài trên nón sắt đưa cho Vở !

-         Cậu phụ cởi áo rồi băng cho tôi !

-         Không sao đâu Trung úy !... ông yên tâm … có gì cứ gọi tôi !...

Tôi thầm nghĩ :

-         Mẹ kiếp !... lủng phổi rồi mà nó còn nói là không sao !...

Vở đâu có biết tôi cũng hay nói như vậy khi mấy thằng em của mình bị dính chấu !!...

-         Vở ! cậu đỡ tôi lại chỗ kia … chỗ cái cây ngã ngang đó … rồi cho tôi miếng café …

Lúc này mấy tên Việt Công đã bị đẩy lui … Đại úy Phương, Thiếu Tá Mạnh cũng đã đến thăm hỏi và đang xin tải thương … tôi nằm dựa vào thân cây ngước mắt nhìn lên bầu trời trong xanh mà ngẫm nghĩ … không lẽ mình bỏ xác ở đây ?!... Vở mang lon café đến, tôi cố gắng lục trong mấy cái túi áo ngực bên trái đựng gói thuốc pipe, cái ống vố bị miểng đạn làm vỡ một nửa cái cối cùng cái zippo bị móp!...nếu không có những thứ này đỡ đạn có lẽ tôi đã bị xuyên thủng tim rồi ! tôi móc ra tập thư của người tôi yêu đưa cho Vở và nói :

-         Nếu cậu còn bình yên trở về thì đưa mấy vật này cho chị … còn khẩu súng rouleau thì đưa cho Đại úy Phương, nếu tất cả được bình an thì đưa lại cho tôi … còn không thì ông ấy giữ làm kỷ niệm … đừng khóc nữa, ráng bình tĩnh trong lúc này …nếu tôi có đi thì để tôi ở đây … đừng mang tôi lên đỉnh đồi … sẽ bị tan xác đó !... nhớ lời tôi dặn đó … thôi … gọi trung sĩ Thanh lên gặp tôi …

Vở quẹt nước mắt chạy đi, một lát sau Trung sĩ Thanh và Nhuần cũng chạy tới, cả hai mặt mày lấm lem vì tro than … hấp tấp hỏi :

-         Trung úy có sao không ?

-         Tôi mệt lắm !... chắc khó qua khỏi!... đây là địa bàn, bản đồ hành quân … nhớ cẩn thận dìu dắt mấy đứa nhỏ !...

Nhuần cầm tay tôi lắc lắc …

-         Không sao đâu trung úy!...Trung úy còn phải đến dự lễ thôi nôi cho con của em nữa chứ !

Tôi gượng cười :

-         Thôi … chỉ có bấy nhiêu thôi … Thanh cẩn thận !...

Tôi cố nhìn vào đồng hồ …  mười giờ sáng rồi, sương mù đã tan … bị thương đã hai tiếng đồng hồ rồi … tôi càng lúc càng lả đi, thở không nổi, ngực càng ngày càng căng cứng lên, tôi nói Vở gọi y tá !

-         Có gì không Trung úy ?...

-         Tôi khó thở quá, mà ngực càng ngày càng căng cứng lên, có lẽ bị xuất huyết bên trong rồi … cậu lấy kim 20 đâm vào cổ họng tôi xem có hút được chút nào không ?

người y tá làm theo nhưng không có giọt máu nào mà chỉ có không khí thôi !... tôi cố nhích nằm lên cao một chút cho lưng tựa vào thân cây :

-         Bây giờ hai cậu ấn mạnh vào ngực tôi thử đi !...

cả hai ấn thử nhưng không ăn thua gì …

-         mạnh lên … hết sức vào …!

Bỗng ..” ọc “!... một bụm máu phọt ra dính bê bết lên ngực áo, nhưng tôi cảm thấy nhẹ hẳn đi, hơi thở đã dễ chịu hơn nhiều … mặt mũi B1/Vở cũng bị máu văng dính đầy …

-         cám ơn !... tôi đỡ rồi …

-         Để tụi em đỡ Trung úy lên xa phòng tuyến một chút cho an toàn …

Tôi muốn ngăn lại nhưng nói không nổi, cả hai dìu tôi đi được chừng 20m gần bộ chỉ huy Đại đội, đột nhiên có tiếng la lớn :

-         Pháo kích !...

cả hai bỏ tôi ngồi dựa vào gốc cây bị cụt đầu vì đạn pháo kích hoặc bị bom, rồi chạy bay về hầm trú ẩn !!... tôi ngồi dựa ngửa vào gốc cây mà nhìn đạn 61ly rơi xuống như lá tre !!... đạn nổ chung quanh tôi chỉ cách khoảng hai, hoặc ba thước , vậy mà không một mảnh nào ghim vào người tôi … qủa thật là một phép lạ !... tôi rủa thầm thằng đệ tử, hắn đã quên lời tôi dặn rồi ! đã bảo nếu có gì thì cứ để tôi ở sườn đồi, đừng đưa lên đỉnh đồi, vì ở đấy có một con đường mòn nhẵn nên tôi nghĩ địch đã biết rõ tọa độ của đài quan sát của họ nên họ dễ có yếu tố để tác xạ !... khoảng 11 giờ sáng, tôi nghe tiếng máy bay từ xa và một chiếc trực thăng tiếp tế bay tới kèo theo hai trực thăng vũ trang … chiếc trực thăng lượn một vòng rồi chuẩn bị đáp xuống thì lập tức toàn bộ bãi đáp bụi mịt mù tung lên với hàng trăm quả đạn súng cối được địch quân bắn tập trung vào bãi đáp !... chiếc trực thăng vội bốc lên cao và … biến mất !!!...  tôi nghe tiếng động cơ nỗ nhỏ dần  … tiếng súng chung quanh phòng tuyến lại nổ dòn … đạn B40, B41 rơi nổ tứ tung trên những tàng cây cao cắt đứt những cành lá rụng lả tả trong không gian bụi mù lẫn khói súng quanh chỗ tôi ngồi, tôi cũng chẳng muốn ẩn núp nữa!  mắt nhìn chỉ thấy những đốm ánh sáng đủ mầu nhẩy múa, kệ! tới đâu hay tới đó!.. Lính Nhẩy Dù là chấp nhận…” tẩy, xạc !”… với thần chết !... còn có gì để phải sợ nữa ?!...

      Tiếng súng dứt lúc nào tôi cũng không hay biết ! thêm một chuyến tải thương nữa … nhưng đến rồi lại … đi..!!... vì bọn Vịt Con dàn chào nồng nhiệt quá !... tôi nghe loáng thoáng tiếng Thiếu Tá Mạnh hỏi :

-         Thằng Sinh nó ra sao ?...

-         Nếu không tải thương kịp, chắc nó đi !...

Tiếng Đại Úy Phương trả lời !  thở không nổi, tôi ngước nhìn lên bầu trời vẫn trong xanh nhưng tôi thấy đang bị cuốn hút vào một vòng xoáy ngũ sắc, và chìm dần …. chìm dần …. Đúng lúc đó tôi nghe tiếng động cơ và cảm thấy bị nhấc bổng lên liệng lật xấp trên sàn trực thăng, và hình như có nhiều thân người khác đè lên lưng tôi … nhờ vậy mà máu đầy trong lồng ngực ói tuôn ra và cảm giác thấy nhẹ hẳn người … máy bay từ từ bốc lên cao .. đảo một vòng và hướng về Khe Sanh!...

     Khi tôi xuất viện về Tiểu đoàn để nhận đại đội 21, thì cả tiểu đoàn chỉ còn lại 165 người !... và cũng kể từ đó tôi không nghe ai nói về Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần … trong thời gian bị cuốn hút theo các cuộc chiến lớn … hết Phước Long, Cambodge, lại đến Kontum, An Lộc … rồi Quảng Trị … tôi cũng không có dịp để nhớ hết đến những sự còn, mất trong các cuộc hành quân ! cho đến tháng vừa qua , Chương Kòm ở Canada, đưa tin lên mạng cho tôi biết Trung sĩ Lê Trọng Nhuần đã ra đi !... và cũng đến bây giờ tôi mới biết Lê Trọng Nhuần bị thương cụt tay ở Hạ Lào và giải ngũ từ ngày đó …  quả thật tôi đã quá vô tâm !... cậu tha lỗi cho tôi nhé … Lê Trọng Nhuần !...

                                                                                                              Mây Hồng

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần! - Mây Hồng

Khi tôi xuất viện về Tiểu đoàn để nhận đại đội 21, thì cả tiểu đoàn chỉ còn lại 165 người !... và cũng kể từ đó tôi không nghe ai nói về Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần …


     Trung  Sĩ  Lê  Trọng  Nhuần!   -  Mây  Hồng 

(BBT. "Mây Hồng" là bút hiệu của MĐ Đặng Hy Sinh nguyên đại đội trưởng  ĐĐ21/ TĐ2ND)




          Bầu trời Đông Hà xám xịt, mây vần vũ thật thấp, những chiếc C130 như những con chim  khổng lồ lần lượt đáp xuống phi trường Ái Tử mang theo toàn bộ TĐ/2/ND. Sau một thời gian quần thảo với các công trường  5, 7, 9 của cộng quân ở chiến trường Campuchia từ Kompong-Cham đến Prey. Totuny, TĐ/2/ND được không vận ra Đông Hà để tham chiến ở vùng I chiến thuật … từng đoàn xe GMC chở chúng tôi rời phi trường Ái Tử và TĐ/2/ND đóng quân rải rác trên những ngọn đồi thấp với những pháo đội của TĐ/3/Pháo Binh. .. trời thật lạnh  chúng tôi co ro trong chiếc áo field jacket màu  olive, cái lạnh cắt da, những luồng gió bấc len lỏi vào mọi ngõ ngách của bộ đồ trận, Đại Úy Nguyễn văn Phương, ĐĐt/ĐĐ21 gọi các trung đội trưởng phân chia khu vực và ra lệnh :

-         Tôi phải đi họp ở BCH/TĐ, Tr/Úy Sinh thay tôi đôn đốc Đại Đội tổ chức vị trí !

ĐĐ/21  đóng chung với pháo đội của Bành Minh Trí trên một ngọn đồi sim, các trung đội trưởng đều xầm xì :

-         Mình đi đâu đây ?... đi bao lâu ?.. Trung Úy có biết mình đi hành quân ở đâu không ?

-         Làm sao mà biết trước được!... tôi cũng như mấy ông thôi ! ông Phương về là mình biết ngay mà !...

Nói vậy thôi, chứ tôi cũng cảm thấy bâng khuâng và cũng có cùng một câu hỏi tương tự … hạ sĩ Vở mang đến một lon café :

-         Trung Úy ! làm một miếng !...

Tôi đón lấy lon café rồi đi vòng vòng quanh vị trí đóng quân xem mấy thằng em đào hầm hố ra sao ! bỗng có tiếng hỏi :

-         Trung Úy !  mình đi đâu vậy Trung Úy ?

Tôi quay lại người vừa hỏi, thì ra ông Trung sĩ  “Sữa” Nhuần, hạ sĩ quan trừ bị … trong đại đội có mấy ông xuất thân ở Đồng Đế, và ông trung sĩ Sữa Nhuần này là em út (khóa mới nhất) vừa mới cưới vợ nữa ..

-         Tôi cũng chưa biết nữa … Nhuần ! đang đợi ông đại đội trưởng đi họp về đây … ôi !.. đi đâu thì cũng đánh giặc mà … lo gì !...

-         Lo chứ sao không … ông thầy !... người ta vừa mới lấy vợ mà .. em mới đó … ông thầy !

 

Tiếng the thé của hạ sĩ Két “ánh sao đêm “ vang lên ! sở dĩ hắn có  “mỹ danh” như vậy bởi vì mấy đệ tử của hắn tình cờ túm được lá thư tình của hắn, trong đó có đoạn hắn tả oán :

-         “ trời hôm nay êm êm ,  mây sầu giăng tứ hướng, anh đọc thư em dưới ánh sao đêm “ !?              

Thiệt “xạo “ hết chỗ nói !... kể từ đó Hạ sĩ Két bị chết tên luôn !

-         Ê  Két ! mày không nói, không ai nói mày câm, nghe mày !..

Trung sĩ  Nhuần nổi “quạu” !... tiếng của H/s Két vẫn ong óng vang lên :

-         Còn mới thiệt là mới … mà phải đi hành quân … sao mà khổ quá … trời ….

tiếng “ trời “ xuống xề của hắn làm cho cả đám cười cái rần … tôi chỉ biết lắc đâù bỏ đi, lính tráng thật là vô tư, có thể ngày mai nhẩy vào tử địa vậy mà hôm nay họ vẫn còn hồn nhiên vui đùa được !... phải hơn một tiếng đồng hồ sau Đại Úy Đại ĐộiTrưởng mới về tới, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của ông và B1/ Xuân ôm một mớ bản đồ đi sau, tôi thấy không khá được rồi …

-         Trung Úy ! Đại Úy Đại đội trưởng gọi lên họp !

Chúng tôi, bốn trung đội trưởng lên BCH/ĐĐ thì thấy Đại Úy Phương đang nói chuyện với một vị Trung Úy pháo binh

-         Các anh đợi tôi một chút … Xuân phát bản đồ cho các ông ấy !

Tôi vội giở mấy tấm bản đồ ra, toàn những địa danh lạ hoắc, lạ huơ !.. chỉ có mấy cái tên Khe Sanh, Làng Voi là thấy quen quen … bầu trời vẫn u ám, trần mây thật thấp, gíó lạnh vẫn thổi từng cơn,

-         Ngày mai Tiểu Đoàn sẽ di chuyển vào Khe Sanh, thứ tự di chuyển 3, 2, 4, 1.  Tất cả phải gọn ghẽ trước 7 giờ sáng, có gì thắc mắc không ? quân vận sẽ đến trước 7 giờ, coi chừng bị phục kích dọc đường, phải dặn dò mấy đứa nhỏ … phải cẩn thận !...

Năm giờ sáng, chúng tôi đã dậy lo cơm nước, những đốm lửa lập lòe rải rác khắp nơi, trên những ngọn đồi thấp, không phải chỉ có đơn vị chúng tôi, mà còn có nhiều đơn vị khác nữa, mưa từ chiều hôm qua đến hôm nay vẫn không dứt, những hạt mưa nhỏ như hạt bụi chỉ đủ để làm ẩm cái áo fiel jacket … bầu trời Đông Hà sao u ám qúa ! mây mù là là mặt đất, gió rít lên từng cơn …  tôi thầm nhủ :

-         Mẹ kiếp !... trời đất này mà đánh đấm cái nỗi gì ?!... lạnh buốt thế này cầm điếu thuốc còn run tay nữa là cầm súng ! mà thằng cha thầy bói nói đúng … nó đã nói là mình có số … Xuất ngoại mà …

Rồi cuối cùng đoàn xe cũng đến; chúng tôi chia nhau lên xe, tôi ra lệnh xếp hết ba lô vào giữa xe, hai khẩu đại liên M60 gác lên hai bên thành xe phía trước, tất cả binh sĩ đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu ! những hạt bụi mưa vẫn phủ kín bầu trời, đường trơn như mỡ, hẹp, có nơi chỉ vừa cho chiếc xe, một bên là sườn núi còn bên kia là vực thẳm, chỉ cần tài xế lơ đễnh một chút là cả mấy chục mạng xuống chầu trình diện Diêm Vương ngay tức khắc, có nơi xe ủi đất của Hoa Kỳ và Việt Nam còn đang tiếp tực mở rộng thêm !... Đoàn xe dài dằng dặc … trên trời có một chiếc  L19  và hai cái trực thăng võ trang vần vũ bay theo đoàn xe đang từ từ nhúc nhích nối đuôi nhau chạy về phía tây, phía trước tôi là một pháo đội của TĐ3/PB, con đường dài hun hút thật là khó đi, có nhiều khúc quanh bẻ quẹo tay lái một phía nhưng xe lại chạy theo một nẻo khác và đã có một khẩu 105ly lật nghiêng báo hại cả đoàn xe phải ngừng để trục súng lại, xe ngừng giữa đường, một bên là sườn núi cao, một bên là vực thẳm! bây giờ mà bọn “Vẹm” nó bò ra chơi vài qủa bắp chuối là bỏ mẹ !!!... tôi thò đầu ra la :

-         Ê ! mấy đứa đứng lên chĩa súng ra hai bên, nhớ dòm chừng trên mấy triền núi !

Đại Úy Phương hỏi làm gì mà lâu vậy ? tôi vội báo tình hình cho ông Đại đội trưởng biết khẩu pháo còn nằm lật gọng giữa đường và đám pháo binh đang cố gắng kích súng lại ! sau gần hai tiếng đồng hồ đoàn xe mới tiếp tục di chuyển trên quốc lộ số 9, và mãi đến khoảng 6 giờ chiều mới vào tới Khe Sanh !  ĐĐ/21 được chỉ định đóng ở một ngọn đồi thấp, đó đây còn vương lại những bức tường xây bằng đá hộc, chung quanh ngọn đồi có những cây café cổ thụ, trái chín rụng đầy trên mặt đất, B1/Vở vội lấy cái bao cát đi lượm những hạt đã khô, thế mà cũng được đầy một bao cát … Trời thật lạnh … binh sĩ phải đốt lửa để sưởi, Khe Sanh đêm nay như một nơi thị tứ, với những đống lửa bập bùng rải rác khắp nơi, tiếng động cơ của xe cơ giới, xe vận tải gầm rú cộng với tiếng súng đại bác bắn quấy rối, hoặc hủy diệt mục tiêu bên kia biên giới Lào Việt, kéo dài suốt đêm ….

           Một đêm yên lành, sáng hôm sau được lệnh mỗi đơn vị cử một trung đội tập họp nghe vị Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa ban hiểu thị !  cho tới bây giờ tôi vẫn còn mường tượng được tiếng nói sang sảng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ! …

-         Nhân danh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa , tôi …..

Với ý nghĩ thô thiển của tôi thì ngoài Tổng Thống Ngô Đình Diệm , chỉ có Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là người đủ đởm lược và mưu trí để đối phó lại với mọi mưu kế xảo trá của tập đoàn cộng sản miền Bắc ! và sự trí trá của đồng minh … sau này trong tâm trí của quân dân miền Nam có ai quên được hình ảnh của vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội đã đến tại mặt trận An Lộc, Quảng Trị khi đạn bom vẫn nổ rền chưa dứt !... ngày kế tiếp, chúng tôi nhận thêm tiếp tế và thêm hai cấp số đạn, tôi cũng nhận được hai lon guigoz mắm ruốc sả do ngưởi yêu bé bỏng gửi cho … mới xa có mấy ngày mà đã  …. Ngay khi đó tôi thấy Trung sĩ Nhuần hí hửng chạy lại, tay còn bưng ca café :

-         Trung Úy … làm một hớp đi …

Tôi tiếp lấy ca café …

-         Trung Úy ! vợ tui có thai … tui mừng quá … !

-         Vậy hả … chúc mừng cậu …

-         Trung Úy … liệu tui có thể xin đi phép được không ?

-         Không biết được … từ trước tới giờ chỉ nghe … xin đi phép khi vợ đẻ thôi, còn vợ cấn thai thì … không biết ! cậu về nói với ông Trung Đội Trưởng trình với Đại Úy Phương xem sao !

Tôi vừa dứt lời thì tiếng của Hạ sĩ Két the thé vang lên :

-         Trung sĩ à … sao ông nghề quá vậy ? tui lấy vợ gần ba năm rồi mà  “ bắn “ trật “woài “à ! còn ông … mới “cáo” dzậy mà dính ngay … chỉ cho tui coi !!...

Cả đám cắc ké, kỳ nhông cười rần rần … Trung sĩ Nhuần chụp cái cây , Hạ sĩ Két “ánh sao đêm” co giò chạy mất ….  Mây mù mịt, trời sụp tối thật nhanh … sương dầy đặc, Đại Úy Phương ra lệnh báo động, tôi định nhẩy xuống hầm trú ẩn thì hàng loạt mấy chục trái hỏa tiễn 107 và 122 rơi nổ khắp ngọn đồi … tiếng la báo động địch pháo kích vang lên khắp nơi … mấy điểm nổ ở về huớng đông cách tôi khoảng chừng 5 hay 600m, có lẽ ở BCH/nhẹ của Sư Đoàn … sau đó tôi nghe tiếng phản pháo của bên pháo binh, hơn một tiếng đồng hồ sau tình hình yên ắng trở lại, nhưng sương mù ngày càng dầy đặc nên chúng tôi không dám giải tỏa lệnh báo động, cuối cùng thì nhận lệnh ngủ luôn tại hố cá nhân!...

        Sáng hôm sau, được lệnh gọn gàng, cơm nước phải xong trước 7 giờ để chuẩn bị bốc vào vùng … theo thứ tự hai ĐĐ/21 và 23 dưới quyền điều động của Th/tá TĐP Lê văn Mạnh sẽ đổ trước xuống đồi 30 sau khi  “clear “ xong sẽ tiến về hướng đông-nam theo mục tiêu đã định!. trời sáng dần … từng đoàn trực thăng đáp xuống bốc hai Đại đội … thân tầu từ từ bốc lên cao… bay đi … đây rồi ! ngọn Cô-Roc cao ngất, phía đông biên giới thì mù mịt, ngược lại, bên phía tây của biên giới Lào-Việt thì trời lại trong xanh … đoàn tàu cứ tiếp tục bay đi hướng tây, tây bắc, xa dần biên giới để vào sâu trên đất Lào ! khoảng hai mươi phút sau, tôi theo dõi trên bản đồ và nghĩ có lẽ cũng sắp tới rồi … nhìn từ xa tôi thấy đạn pháo binh đang nổ trên mục tiêu … qủa đạn khói vừa bùng lên ở mục tiêu thì cũng là lúc đoàn trực thăng lao nhanh xuống đổ quân ! hai chiếc trực thăng võ trang cũng nhào xuống bắn dọc theo hai bên sườn đồi … không đợi trực thăng hạ xuống hoàn toàn, tôi đã nhẩy ra khỏi thân tầu, bên dưới toàn là lau sậy, có nơi cao ngập đầu người …. Theo kế hoạch đã dự trù tôi dẫn trung đội 3/21 dàn hàng ngang tràn về hướng tây của ngọn đồi để lục soát, và an ninh bãi đáp cho những đợt đổ quân sau đó, một vài đám cháy rải rác do đạn pháo binh vẫn còn bốc khói mịt mù … tôi ra lệnh cho trung đội di chuyển thật nhanh … càng lên cao, lau sậy càng thưa thớt … trên đỉnh đồi phát hiện một hầm trú ẩn sâu tới vai đã được đào sẵn, có lẽ đây là trạm quan sát của địch.  Toàn bộ Tiểu Đoàn hoàn tất cuộc đổ quân trong vòng một giờ đồng hồ rồi tới pháo binh 105ly của Trung Úy Bành Minh Trí và 155ly của Đại Úy Trương Duy Hy ! Thiếu Tá Lê văn Mạnh dẫn hai Đại đội 21 và 23 tiến chiếm ngọn đồi ở Đông, đông nam của căn cứ 30 cách gần một cây số đường chim bay, hai đại đội chia làm hai cánh tìm đường xuống núi lấy hướng 2400ly giác, ĐĐ/21 bên trái, ĐĐ/ 23 bên phải, sườn núi dốc thẳng đứng, có lẽ trên 70o ! chúng tôi phải len lỏi , bám từng gốc cây, có khi phải lấy súng đè lau sậy để phá lối đi … hơn một giờ đồng hồ, tiền quân mới xuống được tới chân núi, Trung sĩ Thịnh báo cáo gặp đường mòn và có nhiều giây điện thoại … tôi báo cáo lại cho Đại Úy Phương và tiến nhanh lên tiền quân !... con đường mòn nhẵn thín ! chứng tỏ địch đã xử dụng thường xuyên, mười mấy sợi giây điện thoại chạy dọc theo đường mòn, tôi đẩy đội khinh binh vượt qua đường và tổ đại liên bố trí hông trái, Đại Úy /ĐĐT ra lệnh cắt giây điện thoại và tiếp tục di chuyển… hai đại đội tiến từ từ, lấy hướng 1600 ly giác… khu rừng này mới lạ ! im ắng đến ngạt thở, ngay cả tiếng chim muông thú cũng không có !? … ở bên kia biên giới lạnh cắt da … qua tới bên này thì nắng đổ lửa ! không khí ngột ngạt, oi bức lạ thường … hai đại đội vượt qua bốn ngọn đồi, chúng tôi vừa đi vừa lục soát đến hơn 6 giờ chiều, trời đã chạng vạng tối thì cũng đến gần mục tiêu , ngước lên nhìn đỉnh núi cao ngất là nơi phải đến sao mà ngán ngẫm !... lính tráng đã quá mệt mỏi với năm ngày lương thực vừa tươi vừa khô, và thêm  500 viên đạn vác theo, tôi cũng chẳng hơn gì, cố gắng mang theo càng nhiều đạn càng tốt !.... tiến lên được lưng chừng núi thì đã 8 giờ tối … lạ kỳ ! ban ngày nóng đổ lửa, mà ban đêm thì lạnh thấu xương, trăng sáng vằng vặc, khung cảnh núi rừng lung linh dưới ánh trăng, mệt quá nên chẳng ai còn muốn ngắm cảnh núi rừng đêm trăng !... Thiếu tá TĐ/phó đề nghị với TĐT/Trung tá Trần Kim Thạch xin cho hai đại đội tạm nghỉ để sáng hôm sau sẽ đi tiếp, nhưng lời đề nghị không được chấp thuận !... lệnh của TĐT là phải chiếm mục tiêu ngay trong đêm với bất cứ giá nào !... dù mệt bã người, cả hai đại đội vẫn phải cố gắng leo lên, cũng may là không có sự đụng độ nào ! chúng tôi tổ chức xong vị trí đóng quân đến nửa đêm, tôi cho lệnh gài tất cả mìn bẫy và tiết kiệm nước ! tôi cảm thấy bồi hồi và linh cảm như có sự không may sẽ xẩy ra !!... ĐĐ/21 và ĐĐ/23 chia nhau ngọn núi, Đ/21 trấn giữ phía nam và ĐĐ/23 trấn phía bắc, ĐĐ/21 chịu trách nhiệm một tiền đồn ở một mõm nhỏ phía đông, cách vị trí đóng quân khoảng 100m, ngăn cách bởi một đường yên ngựa, tôi và B1/Vở chia nhau ca cơm ăn với mắm ruốc sả, ăn vài miếng tôi cho gọi Trung sĩ Thanh, tiểu đội phó và hai tiểu đội trưởng đến gặp tôì :

-         Hôm nay ai cũng đã mệt cả, nhưng các ông chịu khó kiểm soát coi chừng tụi nhỏ ngủ gục, đồ chơi căng ra hết đi ! đã thấy mấy con đường mòn tụi nó đi nhẵn thin rồi !  cả nắm giây điện thoại nữa !!... tụi nó đông lắm đó ! nơi đây là ổ của tụi nó nên phải cẩn thận … thôi … các ông lo công chuyện đi !

Tuy rất mệt mỏi nhưng tôi cũng không thể nào chợp mắt được ! càng về khuya, sương xuống càng dầy, thấm ướt cả cái áo fiel jacket, gần ba giờ sáng, tôi đi dọc theo phòng tuyến của trung đội, một người lính ngồi gác bất động sau gốc cây dưới ánh trăng giống như một pho tượng, tôi lại gần đặt tay lên vai anh ta :

-         Trung Úy !..

Tôi thì thào bên tai anh ta :

-         Có gì lạ không ?

-         Không !  Trung úy …

Tôi bóp nhẹ vai anh ta và đứng dậy đi lần theo phòng tuyến đến chỗ giáp ranh với trung đội 2 thì gặp Chuẩn Úy Chiêu, và trung sĩ Nhuần :

-         Ông không ngủ sao ?   ( Chiêu hỏi tôi )

-         ngủ gì được mà ngủ !... tôi  có cảm giác mình sẽ đụng lớn đó !!...

-         tôi cũng nghĩ vậy đó Trung Úy !...

-         hồi chiều tôi nghe Đại Úy Phương nói ĐĐ/24 bắt được một tên Tr/úy Việt Cộng, có cả máy truyền tin và bản đồ, nó khai đã biết mình sẽ đổ xuống đây cả tháng trưóc rồi …. !

-         Đ.M …!  vậy là máng áo rồi …ông !?...

-         biết làm sao hơn … lệnh thì phải thi hành ….!!

Sáu giờ sáng được lệnh báo động và các trung đội trưởng lên họp, tôi xách bản đồ lên gặp Đại Úy Phương :

-         nhiệm vụ của mình là đóng ở đây và lục soát xung quanh , an ninh phía nam để Tiểu Đoàn tổ chức vị trí, TĐ/3ND và BCH Lữ Đoàn đã đổ xuống đồi  (31), đã đụng trận và phá huỷ nhiều kho tàng của địch … ngày hôm nay có lẽ TĐ/6ND sẽ đổ xuống đồi (32) … các anh phải kiểm soát và đốc thúc binh sỹ, phải cảnh giác tối đa … Tiểu đoàn đã bắt được một sỹ quan tiền sát của địch rồi …. Trên bản đồ của nó có chấm tất cả vị trí đóng quân của mình !... bây giờ các anh phải tổ chức cho binh sỹ thay nhau lấy nước để dự trữ, trung đội 3 đi ngược lại đường cũ lập tiền đồn để đại đội xuống lấy nước  !...

Tôi đứng dậy ngao ngán, thốt nhiên ngước nhìn lên một tàn cây tôi thấy hình như có những sợi giây cap (cable) chăng chằng chịt … có thể đó là một đài quan sát của địch bỏ lại, vì ngọn núi này khá cao, đứng ở nơi đó có thể nhìn thấy mọi động thái ở căn cứ  30 !...  tôi trở về ra lệnh cho trung đội trang bị nhẹ để chuẩn bị thi hành lệnh thì ….

-         Bóc ….bóc !... xạch … xạch !...

-         Pháo kích !.... pháo kích !...

tiếng binh sĩ la lên khẩn cấp !... thầy trò tôi lao vội xuống hầm !... hàng trăm quả đạn 61ly và 82ly nổ đều trên mặt tuyến, căn cứ theo hướng bắn thì địch đã đặt súng ở hướng tây bắc, bắc, và đông bắc dưới chân núi … khói và bụi mịt mù phủ đấy trên đỉnh núi ! trận pháo kích kéo dài hơn một tiếng, vừa ngớt pháo, tôi la to :

-         tất cả thò đầu lên quan sát ! coi chừng tụi nó tấn công !...

Vừa dứt lời thì một quả B40 vút qua đầu và nổ phía sau lưng thầy trò tôi !..

-         tụi này gan thiệt!.. dám tấn công trực diện vào ban ngày!...

Tôi thầm nghĩ như vậy thì dưới sườn núi địch đang dàn hàng ngang tiến lên đồi, những bóng người ẩn hiện trong đám lau sậy … từng loạt lựu đạn  M67 được ném ra kèm theo với đạn  M79 từng xác địch tung lên, những dàn mìn tự động gài ở lưng chừng núi thay nhau nổ tung và cả mìn trái sáng cũng phát cháy làm cả đám lau sậy ở sườn phía nam của ngọn núi đều bốc lửa !  địch vẫn hò hét xông lên, súng nổ ào ạt nhưng đa số đều không trúng mục tiêu vì chúng tôi xử dụng phần lớn là lựu đạn nên địch không biết chúng tôi ở đâu để đánh trả, những khẩu súng cộng đồng của địch vừa nổ được vài tràng là lãnh một quả  M79 ! Lửa cháy mù trời và từng tràng đạn pháo binh yểm trợ cận phòng từ căn cứ  30 bắn tới kẹp hai bên sườn phía bắc và phía Nam của ngọn núi … những ánh lửa nháng lên, chúng tôi kêu điều chỉnh kéo vào gần rồi lại đẩy ra xa … mùi khói súng trộn lẫn với mùi da thịt người cháy khét lẹt … Quân địch phải rút lui vì chịu không nổi !!... sườn núi cháy trụi lũi, chỉ còn lại mấy chục xác chết cháy đen ngổn ngang trên triền núi … chúng tôi bò ra ngoài cách phòng tuyến  30m để thu chiến lợi phẩm, khoảng cách ngắn như vậy mà cũng thu được  30 khẩu súng vừa cá nhân vừa cộng đồng, cả hai đại đội có sáu (6) quân nhân bị thương vì đạn pháo kích của địch. Từ lúc đó đến chiều tối, địch không tấn công bằng bộ binh nhưng vẫn pháo kích tuy không còn dồn dập như trận pháo hồi sáng nhưng cũng đủ mạnh để bắt chúng tôi phải ngồi dưới hầm trú ẩn !... địch pháo bằng cối  61ly nhưng không nghe rõ được tiếng depart bởi những tiếng xào xạc của rừng tre ở dưới chân núi ! phải lắng nghe thật kỹ thì mới nhận ra được tiếng …xành …xạch !... có lẽ địch bắn không charge, trong khi cường độ tấn công giảm bớt đối với chúng tôi, thì ngược lại pháo đội  105ly và  155ly bắn không ngớt để yểm trợ cho quân bạn.  Đến gần 3 giờ chiều có một chiếc trực thăng vào bỏ xuống mấy ống xạc nước, ít lựu đạn đồng thời đưa thương binh ra ngoài ! ngay lúc đó địch pháo vào bãi đáp dữ dội … bãi đáp ở ngay triền yên ngựa phía đông của ngọn núi, chiếc trực thăng bay lên khẩn cấp bỏ sót lại một thương binh !... hai đại đội chia nhau 6 ống nước, cũng may trước khi vượt qua con suối để chiếm ngọn núi này chúng tôi đã lấy đầy nước vào các bình tong (bidon) và cả mấy bình rùa nước, nên cũng không đến nỗi thiếu nước !...

          Trời sụp tối nhanh, ánh nắng đã tắt hẳn, sương khói bay là là mặt đất … tất cả chúng tôi đều ngồi dưới hầm trú ẩn, căng mắt chờ địch!... chiều nay tôi nhận được lệnh rút tiền đồn ở mõm đồi phía đông về để tăng cường phòng thủ!  Gần 8 giờ tối, bỗng có tiếng súng nổ ở phía bắc, nơi phòng tuyến của đại đội 23, sau đó là tiếng nổ của AK, RRD, B40, B41… trộn lẫn với những tiếng nổ ấm của lựu đạn và M79, đột nhiên có tiếng của Trung sỹ Thịnh :

-         Ông thầy !... tụi nó lên ….!

Dưới ánh trăng, trên sườn núi đã bị cháy trụi lủi, có những bóng đen đang di chuyển !...

-         Suỵt !... để tụi nó lên gần đã !...

Những bóng đen có đến mấy chục tên, tôi gọi máy báo cho Đ/U. Phương biết và xin yểm trợ !... tiếng súng bên ĐĐ/23 vẫn không ngớt … tôi cầm con cóc mìn Claymore nín thở chờ đợi!... những bóng người hiện rõ dần … tôi nghiến răng bóp mạnh, một tiếng nổ long trời vang lên, đồng thời những thân người ngã dội ra phía sau cùng lúc đó, địch cũng bắn vãi lên phòng tuyến chúng tôi với đủ loại vũ khí !... chúng tôi ném ra hàng loạt lựu đạn, hai khẩu M60 bắn rà sát bên sườn đồi … sau hơn một tiếng đồng hồ, địch rút lui, để lại những xác chết và những người bị thương, tôi bò dọc theo phòng tuyến trung đội để kiểm soát, rất may chúng tôi vẫn còn đông đủ…. Trời đã về khuya …. Sương xuống càng lúc càng dầy … thật lạnh !.. tiếng súng đã ngưng từ lâu, không biết tình hình bên ĐĐ/23 ra sao ?...  hình như có tiếng rên đâu đây !… tôi hỏi cậu âm thoại viên :

-         Ê Trực ! cậu có nghe thấy gì không ?

-         Dạ nghe ! hình như có tiếng rên !..

Tôi cố lắng nghe tiếng rên phát ra từ trong những xác chết nằm lổn ngổn trước phòng tuyến!... tôi cho gọi tr/sỹ Thịnh tiểu đội trưởng, tiểu đội khinh binh :

-         Thịnh, anh cho mấy thằng em ra kéo nó vào đây, nhớ phải cẩn thận, coi chừng đó !

mười phút sau, Thịnh dẫn người tù binh vào, anh ta bị thương ở chân bởi miểng lựu đạn và đã bị ngất đi vì hơi phụt hậu của mìn Claymore, tôi báo cho Đại đội trưởng biết và được lệnh đưa lên chỗ của Th/tá Mạnh, TĐ/phó…. cả đêm hôm đó chúng tôi nghe những tiếng lịch kịch ở dưới núi, hình như địch quân đang chuyển quân hay tải thương gì đó ?!... tôi báo lại cho Đ/úy Phương và được lệnh giữ yên lặng … chờ địch !... pháo binh ở tiểu đoàn vẫn tiếp tục bắn quấy rối về phía tây, có lẽ yểm trợ cho TĐ/3ND, ở phía đó lửa luôn nháng lên sáng cả vùng trời đêm tối !... nơi đó chiến trận đang sôi động ! chẳng biết thằng bạn đồng khóa ra sao ?!... lại một đêm thức trắng !!!...

           Sáng hôm sau, sương còn mờ mặt đất, Vở mang đến một lon café :

-         Uống miếng café đi ông thầy !...

Mùi thơm của café làm tôi tỉnh hẳn người, nhanh tay tiếp lấy lon café, tôi nhìn “ông đệ tử” ! thầm cảm ơn, tội nghiệp, gần bốn mươi tuổi rồi, răng cỏ móm mém … chẳng vợ con gì, tình nguyện đi lính nhẩy dù cho oai !... tôi nói với Vở :

-         Cậu lấy mấy bao thuốc trong balô của tôi chia cho tụi nó đi …

Tiền lính, tính liền … mấy tên độc thân hình như mang bệnh đói thuốc triền miên ! tôi cứ thường dự trữ ít thuốc lá, để phân phát mỗi khi tụi nó kẹt … tôi ít hút, vả lại ông bố vợ tương lai vừa cho một gói half and half và cái ống vố cùng với cái zippo …

-         Trung úy !  Đại úy mời họp

Tiếng của B1/Xuân, phụ tá HSQ quân số đại đội vang lên …

-         Ok !... tôi lên ngay …

dặn dò Tr/sỹ Trung đội/phó Thanh đặt thêm mìn bẫy xong, tôi tất tả lên gặp Đ/úy ĐĐT

-         Có gì không Đại Úy ?

Tôi giơ tay chào ông và hỏi luôn, bắt tay tôi Đ/úy Phương nói :

-         Anh chuẩn bị đưa hai trung đội sang an ninh cho bãi đáp, trực thăng sẽ vào tiếp tế và tản thương, Chơn sẽ đi với anh !

-         Đi bây giờ hay sao ? Đích thân ?

-         Ừ !.. nhớ cẩn thận, bố trí xong thì báo cho tôi …

Gặp Th/úy Chơn, tôi nói :

-         Sườn phía Nam tương đối trống trải, anh tiến quân theo hướng đó đi, còn ở phía Bắc tương đối rậm rạp hơn, để tôi đi cho, bây giờ ở giữa đường yên ngựa có một đỉnh nhỏ, anh hãy chiếm cái đỉnh đó trước và yểm trợ cho tôi chiếm ngọn núi kia !...

vừa nói tôi vừa chỉ trên thực địa khi bàn thảo với Chơn :

-         được rồi, Trung Úy !

Phía dưới núi về hướng Đông, lau sậy mọc cao tới đầu người, Trung đội 1 của Th/úy Chơn chia làm hai cánh đi xuống sườn núi!... tôi đứng ở lưng chừng núi theo dõi, đợi khi Chơn chiếm được cái mõm nhỏ đó thì tôi sẽ vượt qua để chiếm ngọn núi xa hơn về phía Đông, trung đội 1 vừa tiến ra khỏi phòng tuyến khoảng 50m thì đột nhiên tôi thấy lau sậy lao xao ở phía bên trái của trung đội 1, và một đòan người xuất hiện chạy lúp xúp lên núi như muốn cắt ngang đoàn quân !!... tôi vội la lớn trong máy :

-         một đây ba !... một đây ba …

-         tôi nghe !

-         đi đường nào về đường đó ! lẹ lên !...

Tôi ra lệnh khai hỏa về hướng đám người đó, vừa đúng lúc một làn khói phụt lên!... một quả B40 lao về hướng tôi, tôi ngả người định nấp sau một thân cây đổ thì quả B40 đã nổ trên đầu tôi, mảnh đạn bắn xuống dưới !... tôi cảm thấy như có một cái dùi nóng đâm xuyên thủng lồng ngực, tôi chỉ kịp ném một quả lựu đạn mini về hướng luồng khói vừa phụt lên rồi loạng choạng đi về hướng tuyến phòng thủ !... máu chẩy ướt đẫm cả áo fiel jacket, mắt hoa lên, tầm nhìn đã bị giới hạn, tôi không nhìn thấy gì từ ngực trở xuống, Vở chạy ra dìu tôi vào nước mắt dàn dụa !

-         Trung úy !.... Ông thầy có sao không ?!

Tôi nói nhỏ :

-         gọi y tá … tao bị rồi !...

B1 Trực, âm thoại viên liền chạy đi !... tôi mệt mỏi gỡ cái băng cá nhân gài trên nón sắt đưa cho Vở !

-         Cậu phụ cởi áo rồi băng cho tôi !

-         Không sao đâu Trung úy !... ông yên tâm … có gì cứ gọi tôi !...

Tôi thầm nghĩ :

-         Mẹ kiếp !... lủng phổi rồi mà nó còn nói là không sao !...

Vở đâu có biết tôi cũng hay nói như vậy khi mấy thằng em của mình bị dính chấu !!...

-         Vở ! cậu đỡ tôi lại chỗ kia … chỗ cái cây ngã ngang đó … rồi cho tôi miếng café …

Lúc này mấy tên Việt Công đã bị đẩy lui … Đại úy Phương, Thiếu Tá Mạnh cũng đã đến thăm hỏi và đang xin tải thương … tôi nằm dựa vào thân cây ngước mắt nhìn lên bầu trời trong xanh mà ngẫm nghĩ … không lẽ mình bỏ xác ở đây ?!... Vở mang lon café đến, tôi cố gắng lục trong mấy cái túi áo ngực bên trái đựng gói thuốc pipe, cái ống vố bị miểng đạn làm vỡ một nửa cái cối cùng cái zippo bị móp!...nếu không có những thứ này đỡ đạn có lẽ tôi đã bị xuyên thủng tim rồi ! tôi móc ra tập thư của người tôi yêu đưa cho Vở và nói :

-         Nếu cậu còn bình yên trở về thì đưa mấy vật này cho chị … còn khẩu súng rouleau thì đưa cho Đại úy Phương, nếu tất cả được bình an thì đưa lại cho tôi … còn không thì ông ấy giữ làm kỷ niệm … đừng khóc nữa, ráng bình tĩnh trong lúc này …nếu tôi có đi thì để tôi ở đây … đừng mang tôi lên đỉnh đồi … sẽ bị tan xác đó !... nhớ lời tôi dặn đó … thôi … gọi trung sĩ Thanh lên gặp tôi …

Vở quẹt nước mắt chạy đi, một lát sau Trung sĩ Thanh và Nhuần cũng chạy tới, cả hai mặt mày lấm lem vì tro than … hấp tấp hỏi :

-         Trung úy có sao không ?

-         Tôi mệt lắm !... chắc khó qua khỏi!... đây là địa bàn, bản đồ hành quân … nhớ cẩn thận dìu dắt mấy đứa nhỏ !...

Nhuần cầm tay tôi lắc lắc …

-         Không sao đâu trung úy!...Trung úy còn phải đến dự lễ thôi nôi cho con của em nữa chứ !

Tôi gượng cười :

-         Thôi … chỉ có bấy nhiêu thôi … Thanh cẩn thận !...

Tôi cố nhìn vào đồng hồ …  mười giờ sáng rồi, sương mù đã tan … bị thương đã hai tiếng đồng hồ rồi … tôi càng lúc càng lả đi, thở không nổi, ngực càng ngày càng căng cứng lên, tôi nói Vở gọi y tá !

-         Có gì không Trung úy ?...

-         Tôi khó thở quá, mà ngực càng ngày càng căng cứng lên, có lẽ bị xuất huyết bên trong rồi … cậu lấy kim 20 đâm vào cổ họng tôi xem có hút được chút nào không ?

người y tá làm theo nhưng không có giọt máu nào mà chỉ có không khí thôi !... tôi cố nhích nằm lên cao một chút cho lưng tựa vào thân cây :

-         Bây giờ hai cậu ấn mạnh vào ngực tôi thử đi !...

cả hai ấn thử nhưng không ăn thua gì …

-         mạnh lên … hết sức vào …!

Bỗng ..” ọc “!... một bụm máu phọt ra dính bê bết lên ngực áo, nhưng tôi cảm thấy nhẹ hẳn đi, hơi thở đã dễ chịu hơn nhiều … mặt mũi B1/Vở cũng bị máu văng dính đầy …

-         cám ơn !... tôi đỡ rồi …

-         Để tụi em đỡ Trung úy lên xa phòng tuyến một chút cho an toàn …

Tôi muốn ngăn lại nhưng nói không nổi, cả hai dìu tôi đi được chừng 20m gần bộ chỉ huy Đại đội, đột nhiên có tiếng la lớn :

-         Pháo kích !...

cả hai bỏ tôi ngồi dựa vào gốc cây bị cụt đầu vì đạn pháo kích hoặc bị bom, rồi chạy bay về hầm trú ẩn !!... tôi ngồi dựa ngửa vào gốc cây mà nhìn đạn 61ly rơi xuống như lá tre !!... đạn nổ chung quanh tôi chỉ cách khoảng hai, hoặc ba thước , vậy mà không một mảnh nào ghim vào người tôi … qủa thật là một phép lạ !... tôi rủa thầm thằng đệ tử, hắn đã quên lời tôi dặn rồi ! đã bảo nếu có gì thì cứ để tôi ở sườn đồi, đừng đưa lên đỉnh đồi, vì ở đấy có một con đường mòn nhẵn nên tôi nghĩ địch đã biết rõ tọa độ của đài quan sát của họ nên họ dễ có yếu tố để tác xạ !... khoảng 11 giờ sáng, tôi nghe tiếng máy bay từ xa và một chiếc trực thăng tiếp tế bay tới kèo theo hai trực thăng vũ trang … chiếc trực thăng lượn một vòng rồi chuẩn bị đáp xuống thì lập tức toàn bộ bãi đáp bụi mịt mù tung lên với hàng trăm quả đạn súng cối được địch quân bắn tập trung vào bãi đáp !... chiếc trực thăng vội bốc lên cao và … biến mất !!!...  tôi nghe tiếng động cơ nỗ nhỏ dần  … tiếng súng chung quanh phòng tuyến lại nổ dòn … đạn B40, B41 rơi nổ tứ tung trên những tàng cây cao cắt đứt những cành lá rụng lả tả trong không gian bụi mù lẫn khói súng quanh chỗ tôi ngồi, tôi cũng chẳng muốn ẩn núp nữa!  mắt nhìn chỉ thấy những đốm ánh sáng đủ mầu nhẩy múa, kệ! tới đâu hay tới đó!.. Lính Nhẩy Dù là chấp nhận…” tẩy, xạc !”… với thần chết !... còn có gì để phải sợ nữa ?!...

      Tiếng súng dứt lúc nào tôi cũng không hay biết ! thêm một chuyến tải thương nữa … nhưng đến rồi lại … đi..!!... vì bọn Vịt Con dàn chào nồng nhiệt quá !... tôi nghe loáng thoáng tiếng Thiếu Tá Mạnh hỏi :

-         Thằng Sinh nó ra sao ?...

-         Nếu không tải thương kịp, chắc nó đi !...

Tiếng Đại Úy Phương trả lời !  thở không nổi, tôi ngước nhìn lên bầu trời vẫn trong xanh nhưng tôi thấy đang bị cuốn hút vào một vòng xoáy ngũ sắc, và chìm dần …. chìm dần …. Đúng lúc đó tôi nghe tiếng động cơ và cảm thấy bị nhấc bổng lên liệng lật xấp trên sàn trực thăng, và hình như có nhiều thân người khác đè lên lưng tôi … nhờ vậy mà máu đầy trong lồng ngực ói tuôn ra và cảm giác thấy nhẹ hẳn người … máy bay từ từ bốc lên cao .. đảo một vòng và hướng về Khe Sanh!...

     Khi tôi xuất viện về Tiểu đoàn để nhận đại đội 21, thì cả tiểu đoàn chỉ còn lại 165 người !... và cũng kể từ đó tôi không nghe ai nói về Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần … trong thời gian bị cuốn hút theo các cuộc chiến lớn … hết Phước Long, Cambodge, lại đến Kontum, An Lộc … rồi Quảng Trị … tôi cũng không có dịp để nhớ hết đến những sự còn, mất trong các cuộc hành quân ! cho đến tháng vừa qua , Chương Kòm ở Canada, đưa tin lên mạng cho tôi biết Trung sĩ Lê Trọng Nhuần đã ra đi !... và cũng đến bây giờ tôi mới biết Lê Trọng Nhuần bị thương cụt tay ở Hạ Lào và giải ngũ từ ngày đó …  quả thật tôi đã quá vô tâm !... cậu tha lỗi cho tôi nhé … Lê Trọng Nhuần !...

                                                                                                              Mây Hồng

BẢN TIN MỚI NHẤT

Gạc Ma vòng tròn hèn và nhục - Ông Bút

( HNPD ) Tết vừa rồi đến nhà một niên trưởng chúc tết

Xem Thêm

CỰU PHÓ GIÁM ĐỐC FBI NHÌN NHẬN ĐÃ CÓ ÂM MƯU LẬT ĐỔ TRUMP

Biết được câu chuyện này thì càng thấy là những quan chức Nhà Nước Ngầm còn sót lại của thời Obama quả thực đã có nhiều cố gắng để ‘đảo chánh’ TT Trump một cách bất bạo động, nhưng đều thất bại

Xem Thêm

Vụ kiện số 2014-59665 - Nguyễn đạt Thịnh

Có một điều, hành động và lời phát biểu của Hoàng Duy Hùng cho tôi cảm nhận có gì nằm ngoài khuôn khổ của một con người bình thường.

Xem Thêm

Bớ Ngọng! - Việt Nhân

(HNPĐ) - Cái cảnh con nít đi học vai mang cặp nặng trĩu, tay xách xâu vỏ lon

Xem Thêm

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,

Xem Thêm

Ốc vú nàng (Trochus niloticus)

Tại Orote point Guam, chiều chiều chúng tôi hay ra bãi biển tìm bắt mấy con ốc loại Trochus niloticus này, rất nhiều , đem về nướng lên ăn rất ngon, không thua gì bào ngư cả !

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : Về quê ăn Tết, nỗi đau xé lòng! LA- Hoàng Anh Tuấn

Đôi khi ngẫm nghĩ tại sao không về thăm quê hương ? Việt Nam là của ta mà chứ đâu phải chỉ là của tụi việt cộng không đâu ! Chờ chừng nào VC tiêu mới dắt con cháu về thì người lớn đã gần đất xa trời...Nếu không dắt con cháu về thì VN đối với chúng chĩ là một nơi du lịch không hơn không kém...Con cháu ta năm bảy mươi năm nữa chỉ là những người mỹ, úc, pháp, đức mà thôi...Cái quan trọng : chớ rót tiền quá nhiều vào VN để nuôi cộng phỉ và ngoài ra tập hư cho người khác xài tiền không mồ hôi không tiếc xót.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng hai biên giới - Hà Thượng Thủ

Đánh máy thừa chữ "kiếp" trong câu cuối nên xin sửa lại thành : " Vòng kim cô siết chặt bầy tôi "

Xem Thêm

Đề bài :Xuất hiện áo cờ vàng ba sọc đỏ VNCH trên VTV3

Tôi thấy trên áo ghi "I'm not Romantic" mà, sao bác nói trên áo ghi rõ chữ "I'm not communist". Tôi thấy tinh thần chống cộng của bác hơi thái quá!

Xem Thêm

Đề bài :Khôn Lỏi: Nét Văn Hóa Tệ Hại Trong Cách Ứng Xử Của Người Việt

Nguoi VN Cong san dung gian gioi de lan ap ke khac. Chi co VN moi co chuyen xung la MTGP MN mac du da so la bo doi mien Bac, ho hao huu chien Mau Than de tong tan cong, vien co Pathet Lao de khong tra tu binh tai Ha Lao, ky HD Paris roi mot nam sau xoa bo, du do than nhan bo nha di kinhte moi de than nhan cai tao di ve som. Nguoi Bac Han, Dong Duc khong gian xao nhu nguoi Bac Viet nen ho khong chiem duoc am Han, Tay Duc nhu CSVN. Vi song gian doi nen mot so nguoi VN tuy thanh dat nhung khong thanh cong lon duoc. Tre con VN song o My duoc giao duc thanh that dao duc nen ho lon len tro thanh nguoi tot. Con nguoi VN du di qua My du hoc, ho van giu cai xau cua nguoi CS VN.

Xem Thêm

Đề bài :Đốt lò đốt cả Trung Ương - Lê Minh Nguyên

https://ok.ru/shikhany/topic/68344991883399 - Такси Саратов Балаково ПОДРОБНЕЕ

Xem Thêm

Đề bài :BỐ GIÀ ĐẤU VỚI MAFIA CHÁNH TRỊ MỸ - Tran Hung

Thằng Đào binh mặt ngựa, Mỹ Hầu Vương và mụ Killary họp thành gia đình táo quân đúng điệu bà lang trọc

Xem Thêm

Đề bài : Chuyện có thật về Quốc Tịch Việt Nam .

Tên hải quan này nói đúng...VC không có chấp nhận song tịch...Khi có chuyện, chúng xét bạn theo diện người Việt vi lý do bất th̀ành văn như sau: 1---Bạn nói tiếng Việt, vóc giáng Á châu thỉ bạn là dân Viêt...?? 2---Nơi sinh của bạn ghi Viétnam thì bạn là dân Việt....?? 3---Tên họ của bạn là tên họ Việt thì bạn là dân Việt...?? Lúc nào cũng nhận là khúc ruột không thể tách rời, Nhưng khi vể VN bạn phãi biết: 1----Xin Visa nhập cảnh, với gịá trên trời do nhân viên sứ quan ấn định không theo gía thông báo..Gía đó để đứa nào mắt xanh mũi lõ thôi...?? 2----Khi xuống hay ra phi cảng chuyên lót tay thì đương nhiên...?? Hàng mất thì cứ la cho đỡ tức rồi Huề..Vì chẳng cơ quan nào nhiệt tình g̉iải quyết cho bạn..Cứ chờ...?? 3---Việt kiều là loại bò sữa cho mọi giao dịch...??..mọi gía, mọi dịch vụ đều đặc biệt hơn người ngoài...?? 4---Ngay tình cảm gia đình họ hàng cũng có sự thiếu thành thật...?? Nên tự nghĩ có nên vì VN để lãnh những bực tức từ thễ xác tới tinh thần...??

Xem Thêm

Đề bài :CHAI NƯỚC NGHĨA TÌNH?

Mo^t lu~ an cuo'p ba`y da.t do'ng phim. Ai khong bie't bo^.ma.t gian a'c cua chu'ng ma`y.

Xem Thêm

Đề bài : Về quê ăn Tết, nỗi đau xé lòng! LA- Hoàng Anh Tuấn

Người Việt ở Mỹ về quê ăn tết đáng trách bao nhiêu thì cái đám báo chí bất lương tuyên truyền cho sự về VN này đáng trách bấy nhiêu.

Xem Thêm

Đề bài :Heo Tự Thán ! ( Trần Văn Giang giới thiệu )

“PHÚ TRỌNG PHÓNG TRỤ LÙI BIÊN GIỚI. XUÂN PHÚC XÚC PHÂN ĐẮP MẢ CHA.”

Xem Thêm

TIN MỚI

Gạc Ma vòng tròn hèn và nhục - Ông Bút

( HNPD ) Tết vừa rồi đến nhà một niên trưởng chúc tết

Xem Thêm

CỰU PHÓ GIÁM ĐỐC FBI NHÌN NHẬN ĐÃ CÓ ÂM MƯU LẬT ĐỔ TRUMP

Biết được câu chuyện này thì càng thấy là những quan chức Nhà Nước Ngầm còn sót lại của thời Obama quả thực đã có nhiều cố gắng để ‘đảo chánh’ TT Trump một cách bất bạo động, nhưng đều thất bại

Xem Thêm

Vụ kiện số 2014-59665 - Nguyễn đạt Thịnh

Có một điều, hành động và lời phát biểu của Hoàng Duy Hùng cho tôi cảm nhận có gì nằm ngoài khuôn khổ của một con người bình thường.

Xem Thêm

Bớ Ngọng! - Việt Nhân

(HNPĐ) - Cái cảnh con nít đi học vai mang cặp nặng trĩu, tay xách xâu vỏ lon

Xem Thêm

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,

Xem Thêm

Ốc vú nàng (Trochus niloticus)

Tại Orote point Guam, chiều chiều chúng tôi hay ra bãi biển tìm bắt mấy con ốc loại Trochus niloticus này, rất nhiều , đem về nướng lên ăn rất ngon, không thua gì bào ngư cả !

Xem Thêm

Trung Quốc : Kinh tế lâm vào khủng hoảng ? Minh Anh

Tăng tưởng kinh tế Trung Quốc ở mức thấp nhất từ 30 năm qua. Ở trong nước, Tập Cận Bình bị chỉ trích. Ngoài thế giới, các nước lo âu.

Xem Thêm

Bão tuyết, 37 tiểu bang Mỹ báo động, sóng cao 18 m tại Oahu-Hawaii

Hơn 14 inches tuyết (hơn 36 cm) tuyết đổ xuống vùng Seattle trong vài ngày qua, khiến Tháng Hai năm nay có nhiều tuyết nhất trong lịch sử thành phố.

Xem Thêm

TÁI NGỘ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vẫn nguyên tơ tóc vấn vương Khói hoa tình tự, mây tương tư sầu

Xem Thêm

Đài TV vc VTC14 LÊN ÁN Trung Cộng DÙNG VŨ LỰC CHIẾM HOÀNG SA VÀ CA NGỢI VNCH

Sự thực vẫn là sự thực. Người cộng sản Hà Nội thù ghét QLVNCH hơn Quân Đội Mỹ, vì quân Cộng Hòa đã giáng cho bộ đội của họ những bão đòn kinh hoàng, đau điếng,

Xem Thêm