Thân Hữu Tiếp Tay...
TRUYỆN ĐÔNG LÀO : Đổ sông đổ biển - Trần Thế Kỷ

TRUYỆN ĐÔNG LÀO : Đổ sông đổ biển - Trần Thế Kỷ
1.Anh Năm bảo anh Tư :
- Trên một tờ báo nọ, có một bức ảnh ghi cảnh đường phố Sài Gòn bị ngập lụt. Dưới bức ảnh có chua hàng chữ : Sài Gòn hết nắng nóng rồi nha !
- Mấy chữ đó thật là dí dỏm và đầy ý nghĩa. Câu hỏi đặt ra : Bao giờ Sài Gòn hết ngập ?
- Câu trả lời là : Sài Gòn không bao giờ hết ngập. Sự thật là Sài Gòn đang chìm.
- Tại sao ? Chẳng phải thành phố này đã chi ra hàng ngàn, hàng ngàn tỷ đồng để chống ngập đó ư ?
- Vấn đề là ở chỗ đó. Càng chống ngập thì càng ngập. Hồi trước mưa xuống, chỉ ngập ngoài đường. Còn mấy năm nay thì ngập cả vào nhà như cái ao, cá lội tung tăng.
- Vậy chính quyền có thực sự quyết tâm chống ngập không, hay chỉ nói cho vui miệng ? Mấy chục ngàn tỷ chạy đi đâu ?
- Chạy đi đâu thì tớ không biết. Thôi, trời lại sắp mưa rồi. Nước cống, nước thải lại sắp tràn vào nhà. Tớ và bà xã phải chuẩn bị tát nước ra.
- Ừ, chuẩn bị đi. Thuận vợ, thuận chồng tát cái ao cũng cạn !
2.
Tại Việt Nam hiện nay, có tình trạng là nhiều người cứ va chạm là cự cãi, đánh nhau. Có những việc tưởng chừng nhỏ lại trở thành chuyện lớn. Một chuyên gia tâm lý cho rằng đó là vì muốn người khác nhường mình, còn mình chẳng chịu nhường ai vì tự cho là mình đúng.
Con người ta sinh ra, tính vốn thiện. Những hành vi bạo lực là hệ quả của nhiều yếu tố, trong có yếu tố tâm lý. Có ý kiến rất đáng suy ngẫm, đó là do người dân Việt đang phải sống trong tâm lý bất an do xã hội bất ổn. Không bất ổn sao được khi kinh tế bết bát, thất nghiệp tràn lan, trộm cướp lộng hành…
Có người bảo rằng chuyện bạo lực dễ nảy sinh trong xã hội Việt Nam là vì người ta không chịu học tập “tấm gương đạo đức”. Người khác lại cho rằng chính vì học tập “tấm gương đạo đức” nên mới ra nông nỗi này.
Chẳng biết ai đúng, ai sai!
3.
Chính quyền Việt Nam đặt mục tiêu biến đất nước thành quốc gia hùng cường vào năm 2045.
Nhiều người dân hoài nghi về điều này. Họ không tin chính quyền có thể thực hiện được mục tiêu đó vào năm 2045. Thậm chí đến năm 2085 cũng chưa chắc.
Hiện tại hàng triệu người dân trong nước vẫn còn phải lo cái ăn cái mặc, tương lai bấp bênh. Họ chỉ mong được cơm ngày 3 bữa ổn định, chứ chẳng dám mong điều gì cao xa đâu. Liệu lời hứa biến Việt Nam thành quốc gia hùng cường của Đảng có thành sự thật không, hay chỉ là những lời ba hoa che lấp những vết nứt ngày càng lớn trong xã hội Việt nam?
Nhiều người có ngay câu trả lời : “Chỉ là ảo tưởng thôi. Chỉ cần nhìn việc chính quyền chuyển đổi xe xăng sang xe điện là đủ biết trình độ của cái nhà nước ‘của dân, do dân, vì dân’ như thế nào rồi”.
Một vị xem ra khá hiểu biết thì cho rằng Việt Nam chưa thể sớm trở thành quốc gia có thu nhập cao vì các lý do sau :
Một là, chất lượng nguồn nhân lực kém, ngay cả so với các nước trong khu vực như Thái Lan hay Malaysia… vốn đang kẹt trong bẫy thu nhập trung bình.
Hai là, thể chế, tư duy còn dùng dằng giữa kinh tế thị trường và kinh tế kế hoạch, bao cấp lỗi thời. Thực tế là tới giờ này Việt Nam vẫn chưa được thế giới công nhận là có nền kinh tế thị trường.
Ba là, nhiều nước như Nhật, Hàn, Đài Loan… biết dựa vào vốn, công nghệ, thị trường Mỹ để phát triển kinh tế thì Việt Nam vẫn còn ngập ngừng trong cách gắn kết với kinh tế, công nghệ Mỹ để phát triển… và nhiều lý do khác.
Chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long nói thẳng rằng : “để quốc gia thịnh vượng, hùng cường thì nhà nước cần phải phát huy vai trò đối với mục tiêu đó. Chính phủ cần tạo ra một hệ sinh thái giúp cộng đồng doanh nghiệp có thể phát triển mạnh mẽ. Cụ thể, phải tạo ra một thể chế kinh tế thị trường thực sự minh bạch, thực sự có lợi, thực sự an toàn cho các doanh nhân. Cần đẩy nhanh hoàn thiện, cải cách và nâng cao chất lượng thể chế cũng như thực thi pháp luật hiệu lực. Hiệu quả là điều kiện tiên quyết để thúc đẩy phát triển đất nước”.
Một vị nhún vai : “Bao năm qua thằng dân ăn bánh vẽ nhiều rồi. Giờ Đảng có hứa hẹn làm đất nước hùng cường thì dân cũng chẳng tin lắm đâu”.
Rồi vị này cười : “Chỉ còn Bạch Tuyết thôi. Hùng Cường chết lâu rồi”!
TRUYỆN ĐÔNG LÀO : Đổ sông đổ biển - Trần Thế Kỷ

TRUYỆN ĐÔNG LÀO : Đổ sông đổ biển - Trần Thế Kỷ
1.Anh Năm bảo anh Tư :
- Trên một tờ báo nọ, có một bức ảnh ghi cảnh đường phố Sài Gòn bị ngập lụt. Dưới bức ảnh có chua hàng chữ : Sài Gòn hết nắng nóng rồi nha !
- Mấy chữ đó thật là dí dỏm và đầy ý nghĩa. Câu hỏi đặt ra : Bao giờ Sài Gòn hết ngập ?
- Câu trả lời là : Sài Gòn không bao giờ hết ngập. Sự thật là Sài Gòn đang chìm.
- Tại sao ? Chẳng phải thành phố này đã chi ra hàng ngàn, hàng ngàn tỷ đồng để chống ngập đó ư ?
- Vấn đề là ở chỗ đó. Càng chống ngập thì càng ngập. Hồi trước mưa xuống, chỉ ngập ngoài đường. Còn mấy năm nay thì ngập cả vào nhà như cái ao, cá lội tung tăng.
- Vậy chính quyền có thực sự quyết tâm chống ngập không, hay chỉ nói cho vui miệng ? Mấy chục ngàn tỷ chạy đi đâu ?
- Chạy đi đâu thì tớ không biết. Thôi, trời lại sắp mưa rồi. Nước cống, nước thải lại sắp tràn vào nhà. Tớ và bà xã phải chuẩn bị tát nước ra.
- Ừ, chuẩn bị đi. Thuận vợ, thuận chồng tát cái ao cũng cạn !
2.
Tại Việt Nam hiện nay, có tình trạng là nhiều người cứ va chạm là cự cãi, đánh nhau. Có những việc tưởng chừng nhỏ lại trở thành chuyện lớn. Một chuyên gia tâm lý cho rằng đó là vì muốn người khác nhường mình, còn mình chẳng chịu nhường ai vì tự cho là mình đúng.
Con người ta sinh ra, tính vốn thiện. Những hành vi bạo lực là hệ quả của nhiều yếu tố, trong có yếu tố tâm lý. Có ý kiến rất đáng suy ngẫm, đó là do người dân Việt đang phải sống trong tâm lý bất an do xã hội bất ổn. Không bất ổn sao được khi kinh tế bết bát, thất nghiệp tràn lan, trộm cướp lộng hành…
Có người bảo rằng chuyện bạo lực dễ nảy sinh trong xã hội Việt Nam là vì người ta không chịu học tập “tấm gương đạo đức”. Người khác lại cho rằng chính vì học tập “tấm gương đạo đức” nên mới ra nông nỗi này.
Chẳng biết ai đúng, ai sai!
3.
Chính quyền Việt Nam đặt mục tiêu biến đất nước thành quốc gia hùng cường vào năm 2045.
Nhiều người dân hoài nghi về điều này. Họ không tin chính quyền có thể thực hiện được mục tiêu đó vào năm 2045. Thậm chí đến năm 2085 cũng chưa chắc.
Hiện tại hàng triệu người dân trong nước vẫn còn phải lo cái ăn cái mặc, tương lai bấp bênh. Họ chỉ mong được cơm ngày 3 bữa ổn định, chứ chẳng dám mong điều gì cao xa đâu. Liệu lời hứa biến Việt Nam thành quốc gia hùng cường của Đảng có thành sự thật không, hay chỉ là những lời ba hoa che lấp những vết nứt ngày càng lớn trong xã hội Việt nam?
Nhiều người có ngay câu trả lời : “Chỉ là ảo tưởng thôi. Chỉ cần nhìn việc chính quyền chuyển đổi xe xăng sang xe điện là đủ biết trình độ của cái nhà nước ‘của dân, do dân, vì dân’ như thế nào rồi”.
Một vị xem ra khá hiểu biết thì cho rằng Việt Nam chưa thể sớm trở thành quốc gia có thu nhập cao vì các lý do sau :
Một là, chất lượng nguồn nhân lực kém, ngay cả so với các nước trong khu vực như Thái Lan hay Malaysia… vốn đang kẹt trong bẫy thu nhập trung bình.
Hai là, thể chế, tư duy còn dùng dằng giữa kinh tế thị trường và kinh tế kế hoạch, bao cấp lỗi thời. Thực tế là tới giờ này Việt Nam vẫn chưa được thế giới công nhận là có nền kinh tế thị trường.
Ba là, nhiều nước như Nhật, Hàn, Đài Loan… biết dựa vào vốn, công nghệ, thị trường Mỹ để phát triển kinh tế thì Việt Nam vẫn còn ngập ngừng trong cách gắn kết với kinh tế, công nghệ Mỹ để phát triển… và nhiều lý do khác.
Chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long nói thẳng rằng : “để quốc gia thịnh vượng, hùng cường thì nhà nước cần phải phát huy vai trò đối với mục tiêu đó. Chính phủ cần tạo ra một hệ sinh thái giúp cộng đồng doanh nghiệp có thể phát triển mạnh mẽ. Cụ thể, phải tạo ra một thể chế kinh tế thị trường thực sự minh bạch, thực sự có lợi, thực sự an toàn cho các doanh nhân. Cần đẩy nhanh hoàn thiện, cải cách và nâng cao chất lượng thể chế cũng như thực thi pháp luật hiệu lực. Hiệu quả là điều kiện tiên quyết để thúc đẩy phát triển đất nước”.
Một vị nhún vai : “Bao năm qua thằng dân ăn bánh vẽ nhiều rồi. Giờ Đảng có hứa hẹn làm đất nước hùng cường thì dân cũng chẳng tin lắm đâu”.
Rồi vị này cười : “Chỉ còn Bạch Tuyết thôi. Hùng Cường chết lâu rồi”!

















