Đoạn Đường Chiến Binh

VIỆT NGỦ NGÁY

Đoàn quân xa từ từ giảm bớt tốc độ, ép sát lên vệ đường và dừng bánh. Những người lính Nhảy Dù lần lượt xuống xe, tản vào những lùm cây, gác ba lô súng đạn nghỉ ngơi

Mến tặng các đồng đội thân thương của tôi thuộc tiểu đoàn 8 Nhảy Dù.

 

Việt ơi, ở nơi nào đó trên cuộc đời này, nếu Việt đọc được những dòng

chữ dưới đây thì cố liên lạc lại với anh em đồng đội cũ, Việt nhé.

 

Đoàn quân xa từ từ giảm bớt tốc độ, ép sát lên vệ đường và dừng bánh. Những người lính Nhảy Dù lần lượt xuống xe, tản vào những lùm cây, gác ba lô súng đạn nghỉ ngơi chờ lệnh di chuyển. Duy nhất có một người lính vẫn đứng bên đường, lưng ba lô nặng trĩu dựa vào thành xe GMC, nheo mắt dưới ánh nắng chói chang, khom người chịu đựng, khẩu M16 buông lỏng dưới chân.

Hắn bước lại gần áy náy cất tiếng hỏi:

   -Sao vậy Việt? quăng ba lô xuống nghỉ ngơi đi chứ.

Binh nhì Nguyễn văn Việt cười ngượng nghịu, hở 2 chiếc răng sún:

   -Em sợ lát nữa vác ba lô lên không nổi, Thiếu úy.

Hắn ngẩn người nhìn kỹ lại người lính. Nguyễn văn Việt tăng cường về trung đội chưa được bao lâu, dáng người nhỏ nhắn gầy còm, bụi phong trần chưa kịp xóa sạch những nét ngây thơ trên khuôn mặt trẻ dại. Chiếc ba lô căng phồng trên lưng to lớn hơn cả bề dày của Việt, nén chặt bên trong là một tấm đắp, một cái mùng nhà binh, một tấm poncho, hai bộ quần áo hoa dù, vài chiếc quần xà lỏn, áo thun, 3 ngày lương thực gồm có gạo, vài con cá khô, một góc của chiếc bắp cải. Một khẩu M72 cột chặt trên nắp ba lô, kẹp chung với chiếc cuốc cán cây mà lưỡi đã mòn chỉ còn độ chừng 2 đốt ngón tay, treo lủng lẳng bên hông chiếc ba lô là một cái nồi móp méo thảm hại, đã sứt mất một bên quai. Cái thân thể ốm nhách của Việt còn phải gồng thêm sức nặng kinh hồn của dây đạn gồm một cấp số 500 viên đạn M16, 5 quả lựu đạn M67, một bi đông nước uống. Sức nặng của chiếc ba lô, của dây đạn, cộng thêm chiếc nón sắt và khẩu M16 thì chiều cao tăng trưởng của Việt tới đây là chấm hết.

Hắn bước tới gỡ quai ba lô ra khỏi vai Việt.

   -Vào chỗ mát nghỉ ngơi đi, chừng nào lên đường thì tôi sẽ phụ một tay.

Tiểu đoàn 8 Nhảy Dù chuyển quân vào vùng căn cứ An Đô. Tiết trời nóng oi ả, bi đông nước quá ít ỏi cho cơn khát của người lính, mồ hôi dầm dề vã ra như tắm, những bước chân nặng nề, hơi thở mệt nhọc khó khăn dưới sức thiêu đốt của ánh nắng mặt trời. Bỗng nhiên người lính khinh binh dừng bước chân, khom người xuống quan sát rồi quay lại nói vừa đủ nghe:

   -Thiếu úy, có đường mòn.

Vừa lúc đó một loạt đạn M16 nổ vang, trung sĩ Chi vừa bắn vừa rượt đuổi theo, nhưng tên địch đã biến mất thật nhanh. Trung đội tản rộng đội hình, cẩn thận nhích lên từng bước, lạ thật, vùng kiểm soát của mình sao địch lại lẫn lộn vào đây, theo đường chim bay thì khoảng cách đến BCH lữ đoàn đâu có là bao xa. Khi những người lính của đại đội 84 lần theo dấu vết khám phá ra sào huyệt của một ổ đặc công thì mới vỡ lẽ ra, đây là một căn cứ lõm của địch đã âm thầm thọc sát vào tuyến phòng thủ của ta. Một khối lượng lớn lương thực cất dấu được tìm ra, gạo, đậu xanh, đậu phộng, lương khô tổng hợp của Trung cộng, quần áo của lực lượng đặc công, dép râu; Địch đã khéo léo và dày công kiến tạo nên một khu vực ẩn náu vô cùng kín đáo, họ câu móc những đọt cây ở trên cao dính lại với nhau, lâu ngày cây cối đâm nhánh phát triển một cách tự nhiên thành một mái vòm rộng lớn, ngụy trang che chắn cho cả một kho tàng cất dấu ở bên dưới. Nếu vô tình bước ngang qua cũng không chắc đã phát giác ra được, huống chi ngồi trên phi cơ nhìn xuống, sẽ chỉ thấy một màu xanh bạt ngàn bất tận. Địch vẫn lảng vảng rình rập đâu đây, vài trận giao tranh nhỏ không gây thiệt hại nhưng mìn bẫy đã lấy đi sinh mạng của Nguyễn văn Sơn, một trái mìn biến chế từ đầu đạn đại bác 105 ly đã khiến Thiếu úy Trần cẩm Minh bị thương phải di tản. Mấy ngày sau mở rộng cuộc lục soát về hướng bắc thì bắt gặp một khu vực trống trải, đầy những vết bánh xe be ngang dọc vào đây khai thác gỗ, vết bánh xe lưu lại trên mặt đất vẫn còn mới.

Một tuần sau, tiểu đoàn 8 ND tiến sâu vào khu vực núi Gió, những ngọn núi càng lúc càng cao vút lên, càng hiểm trở hơn khi vượt lên thượng nguồn sông Bồ. Đoàn quân đi không ngừng nghỉ, cứ đi, đi mãi, hai chân mỏi nhừ đến nỗi có cảm giác cứ như chân của thằng cha nào khác chứ không còn là chân của mình nữa. Những sườn núi dốc đứng như một bức tường, người ta phải đào thành những bậc tam cấp để lên xuống. Hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, trùng trùng điệp điệp, có ngọn đồi cháy thành than, những ống đạn hỏa tiễn nám đen nằm ngổn ngang như khơi dậy một cuộc binh đao khốc liệt nào đó đã diễn ra tại đây trong quá khứ. Trời sẫm tối trung đội mới đến được vị trí, phân phối quân số vào các chốt thay thế cho đơn vị của Sư Đoàn 1 Bộ Binh. Hệ thống hầm hố phòng thủ ở đây do quân đội Mỹ ngày xưa xây dựng nên rất kiên cố. Ban đêm nhìn về hướng tây, từng đoàn xe vận tải của địch mở đèn sáng trưng tấp nập qua lại, tiếng động cơ dội lại nghe không xa lắm.

Ngồi trong căn lều hấp háy ánh nắng của buổi chiều vàng phai, hắn lim dim đôi mắt qua làn khói thuốc mong manh, đoàn quân đi lãnh tiếp tế đã về tới. Khởi đi từ mờ sáng mãi đến giờ này mới về tới nơi, những con đường rừng nghiệt ngã gai góc đã cào xước cả tuổi thanh xuân của những người trai trẻ. Lết bết rớt lại đằng sau đoàn quân là Việt, Việt đang còng lưng cõng một ba lô đầy ắp lương thực, bước ngả người tới phía trước để cân bằng sức nặng, mồ hôi đổ giọt trên khuôn mặt bơ phờ thiểu não.

   -Vào đây nghỉ mệt Việt ơi.

Việt lờ đờ dừng bước quay lại:

   -Ủa, Thiếu úy.

   -Vào đây hút điếu thuốc đã rồi hãy về chốt.

Việt nặng nhọc trút chiếc ba lô xuống đất, chui vào căn lều, đưa tay kéo thùng đạn đại liên làm ghế ngồi. Hắn mở nắp bi đông nước trao cho Việt. Việt ngửa cổ nốc một hơi hết phân nửa bi đông nước, gắn lên môi một điếu thuốc, rít một hơi dài, phà khói rồi buột miệng:

   -Đã quá. Hồi ở nhà em đi bán bong bóng vậy chứ mà sướng hơn đi lính nhiều, Thiếu úy.

   -Bán bong bóng làm sao sướng hơn đi lính được hở Việt?

   -Sướng lắm Thiếu úy ơi, đi bán buổi sáng tới xế chiều, gom tiền rồi đi ăn hủ tiếu, đậu đỏ bánh lọt. Tối về tắm rửa, ngủ một giấc thẳng cẳng tới sáng khỏi phải canh gác, khỏi phải bị la rầy gì hết trơn.

Việt rít thêm một hơi thuốc, mắt lim dim như thả hồn về quá khứ, kể tiếp:

   -Buổi chiều lúc bán xong tụi em gom lại, bao nhiêu bong bóng còn dư tụi em đập bể nghe như pháo tết.

   -Trời, sao uổng vậy Việt. Bong bóng đâu có sợ bị hư như hàng bông rau quả.

   -Thiếu úy hổng biết, bán bong bóng 1 lời 20, lời dữ lắm, còn dư đập chơi chứ giữ làm chi, Thiếu úy.

Việt quay người nhìn hắn, cười rất tươi:

   -Em vẽ bong bóng hay lắm, Thiếu úy chưa biết đâu.

   -Thiệt hông? Mà Việt vẽ những gì nào?

   -Sau khi bơm bong bóng căng lên, em lấy cọ nhúng vô bột màu rồi vẽ lên trái bong bóng, em vẽ nhanh và đẹp lắm, em thường vẽ hình mấy con chim, con cá, bông hoa, hàng em bán được nhiều cũng nhờ vậy. Chắc Thiếu úy không biết kỹ thuật bán bong bóng đâu.

   -Làm sao tôi biết được, Việt chỉ cho tôi đi, mai mốt đơn vị về Sài Gòn nghỉ dưỡng quân, tôi sẽ dẫn nguyên trung đội đi theo Việt bán bong bóng.

   -Ha ha! Thiếu úy nói dỡn chơi hoài. Đi bán bong bóng mà gặp đàn bà bồng đứa con nít là em mừng lắm.

   -Sao kỳ vậy, người ta nói ra ngõ gặp gái xui xẻo lắm mà.

   -Hổng có xui đâu Thiếu úy, hên là đằng khác. Em len lén bước tới từ phía sau, đưa tay khẽ nhéo đứa con nít, nó khóc ré lên tức thì, má nó quay lại thấy nó cứ khóc rồi chỉ chỉ vào em, bả tưởng nó đòi mua bong bóng. Mua một cái nó vẫn còn khóc, vẫn còn chỉ chỉ vào em, bả mua thêm cho nó cái nữa.

   -Có khi nào Việt nhéo lộn qua má nó không?

   -Hổng dám đâu Thiếu úy, bán không được hàng còn phải chạy vắt giò lên cổ nữa

Hắn bước vào đầu nằm, mở ba lô lấy ra quyển lý lịch trung đội và cây viết chì:

-Việt trang trí dùm tôi quyển lý lịch trung đội này nha.

Việt nhanh nhẹn đỡ lấy và ngồi xuống thùng đạn bắt đầu hí hoáy vẽ. Một lát sau quyển sách đã có một khuôn mặt mới rất đẹp đẽ. Chính giữa trang giấy là huy hiệu Sư Đoàn Nhảy Dù, con ó có cặp mắt thật hớp hồn nổi lên trên cánh dù nằm trong một khung vuông. Kế bên dưới là hình một người lính Nhảy Dù đang trên đà chạy lên xung phong vào mục tiêu. Dưới cùng là một hàng chữ rất sắc nét: Đại đội 84, Tiểu đoàn 8 Nhảy Dù.

Hắn buột miệng khen:

-Việt vẽ đẹp quá.

-Nếu có bút màu em sẽ vẽ đẹp hơn nữa đó, Thiếu úy.

-Như thế này đã đẹp lắm rồi.

Hắn mở ba lô lấy ra một gói Capstan mới nguyên chưa cắt chỉ:

   -Việt giữ gói thuốc lá này hút nghe.

   -Cám ơn Thiếu úy.

Hắn nhìn khuôn mặt rất trẻ của Việt, trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm:

            -Mai mốt hết chiến tranh, Việt sẽ làm gì?

            -Em sẽ về nhà, xin vào rạp hát vẽ những tấm tranh lớn quảng cáo phim, em ao ước từ hồi còn nhỏ lận.

 

Một hôm ngay vào lúc giữa trưa, địch bất ngờ bắn súng cối vào một loạt các vị trí của đại đội, quân ta cũng đem súng ra cối lại. Đứng trên mỏm núi cao, nhìn từ chốt trung đội xuống thấy đạn cối của địch nổ sát vào BCH đại đội, và con gà tre của đại đội cũng đang gân cổ nhảy dựng lên. Cuộc đấu súng kéo dài khoảng chừng 20 phút thì ngừng hẳn, chưa có đổ máu, mới chỉ là một đòn nắn gân nhau mà thôi, toàn bộ đơn vị được lệnh sửa sang hầm hố, giao thông hào, canh gác nghiêm ngặt hơn.

Việt nhìn viên trung sĩ, càu nhàu:

            -Sao Trung sĩ đì tui dữ vậy, anh em gác 3 chỉ, có mình tui phải kéo tới 5 chỉ.

Trung sĩ Chi, tiểu đội trưởng, gườm gườm:

            -Đây là nhà binh chớ hổng phải nhà bếp nghe mày, không được cãi lệnh.

            -Nhà binh cũng phải công bằng như nhà bếp chớ bộ. Sao bắt tui gác ca giữa không hà, mà gác tới 5 tiếng đồng hồ lận.

Trung sĩ Chi bắt đầu nổi nóng:                                                                                                                                                          

-Đ.m, vậy chứ tên mày là gì mày có biết không?                                                                                                                             

-Thì tên tui là Việt chớ gì nữa, Trung sĩ.                                                                                                                                              

-Hổng phải.                                                                                                                                                                                      

-???

-Tên mày là Việt ngủ ngáy, đêm ngủ mày ngáy còn hơn bò rống.

-Sao tui hổng nghe gì hết trơn?

-Mày mà nghe được tiếng mày ngáy thì mày đâu phải là người phàm nữa. Mày mà ngủ thì tụi tao teo, đ. thằng nào dám ngủ.

-!!!

-Việt cộng nó ở cách xa hàng cây số cũng còn nghe tiếng mày ngáy, tụi nó nhắm mắt cũng mò tới nơi. Mày chán đời thì thây kệ mày, tụi tao còn yêu đời lắm Việt ơi. Mày gác càng lâu chừng nào tụi tao càng đỡ lo chừng nấy

 

Tháng 7 năm 1974, su đoàn Nhảy Dù chuyển quân về Quảng Nam, mở cuộc hành quân tái chiếm quận lỵ Thường Đức. Một Sư Đoàn Nhảy Dù lẻ loi không hơn không kém, được giao trách nhiệm tấn công đẩy lùi 2 Sư Đoàn chính qui thiện chiến của địch. Địch quân bám trên trận địa này đã lâu, nên tổ chức được một hệ thống phòng thủ rất vững chắc. Các tiểu đoàn 1, 8, 9 thuộc Lữ Đoàn I Nhảy Dù chuyển quân vào Đại Lộc, mở màn cho cuộc hành quân đầy khó khăn, gian khổ. Buổi chiều hôm ấy, Khi Tiểu Đoàn 8 ND vừa đặt chân đến làng Hà Nha thì súng bắt đầu nổ. Vừa khởi sự cuộc chơi, Đại Đội 83, Tiểu Đoàn 8 ND đã mất ngay một trung đội, Thiếu Uùy trung đội trưởng Hoàng văn Tiến tử trận, sau đó lại mất thêm Thiếu Uùy Nghiêm sĩ Thành. Tất cả mọi lợi thế trên chiến trường địch đều nắm gọn, Sư Đoàn Nhảy Dù vào trận với con dao cầm đằng lưỡi. Ngày hôm sau, Nguyễn quang Trí, quân nhân đầu tiên của Trung Đội 3, Đại Đội 84 tử trận, một viên đạn đại bác 130 ly rớt ngay vào hầm của Trí đang đứng gác. Từ làng Hà Nha, tiểu đoàn 8 ND chuyển dần lên đánh địch trên những cao điểm của dãy núi Sơn Gà, trận chiến từ đây sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết. Những ngọn đồi chiến lược 126, 383, và 1062 vẫn in hằn trong tâm khảm của những người lính từng tham dự trận chiến Thường Đức. Máu xương đã đổ trên 3 ngọn đồi này kể sao cho xiết, chiếm xong lại mất, mất thì bằng giá nào cũng phải lấy lại, cả hai bên đều lâm trận với ý chí sắt thép, cuồng nộ.

Những người lính Nhảy Dù dán người chặt xuống mặt đất, gồng lưng lên chịu những tràng pháo binh 105 ly bắn yểm trợ thật sát ngay trước mặt mình, tiếng đạn đi xè xè ngay trên đầu và nổ kinh hoàng thật gần, đất đá văng rào rào lên đầu lên cổ, có liều như vậy thì mới mong dành lại được ngọn đồi. Loạt đạn 105 ly yểm trợ vừa chuyển xạ thì lập tức toàn bộ trung đội dựng thẳng người lên, băng thật nhanh về phía trước trong tiếng hô xung phong vang dội, những ánh lửa của lựu đạn nổ nháng lên đều khắp trên trận địa. Địch quân bị bất ngờ trở tay không kịp, tan rã mà không kịp phản ứng. Chỉ trong vài phút đồng hồ, toàn bộ ngọn đồi đã nằm trong tầm kiểm soát của đoàn quân mũ đỏ. Từ BCH đại đội, những thùng đạn M16, lựu đạn M67 nhanh chóng được chuyển lên ngọn đồi, chuẩn bị đập tan mọi đợt phản công của địch. Hoàng hôn chưa kịp tới thì địch đã tập trung pháo binh dội lên ngọn đồi, sau đó mở ngay những đợt xung phong biển người. Từ trên đồi nhìn xuống, địch đông nghẹt như một đàn kiến. Những loạt đạn pháo 105 ly được gởi tới, dội ngay lên đội hình của địch, địch quân khựng lại rồi tiếp tục lừ lừ tiến lên. Từ trong tuyến phòng thủ, những người lính ND nắm chặt tay súng, xiết cò mỏi cả tay. Lớp này ngã chồng lên lớp kia mà địch vẫn cứ lừng lững tiến lên, thật là ghê rợn.

Địch đã lấn vào được phần giao thông hào ở phía bắc, quân Dù gom lại phản công đẩy bật địch trở ra. Tình hình càng lúc càng trở nên nguy ngập khi tuyến phòng thủ càng lúc càng mỏng đi, cuối cùng thì địch đã lọt được vào bên trong phòng tuyến. Khi những người lính Nhảy Dù còn lại chuẩn bị triệt thoái ra khỏi ngọn đồi thì trung sĩ Chi đang lung túng không làm sao leo lên khỏi giao thông hào, cơn hoảng hốt bỗng sôi lên khi không còn nghe thấy tiếng súng M16 nữa, chỉ còn lại tiếng súng AK và B40 đang làm chủ không gian, những tiếng gào “ hàng sống chống chết “ mỗi lúc một gần. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, chợt có tiếng nói vọng xuống:

-Trung sĩ, nắm chặt tay tui lẹ lên.

Trung sĩ Chi chợt như sống lại, vội quơ bàn tay lên, và lập tức nắm lấy thật chặt khi đụng phải bàn tay của một đồng đội. Một cú giựt thật mạnh kéo toàn thân trung sĩ Chi lên khỏi giao thông hào. Tiếng súng của địch đã sát một bên mà trung sĩ Chi thấy chung quanh chỉ là một màu đen thăm thẳm. Người đồng đội giật mình khi nhận ra trung sĩ Chi đã mù cả hai mắt, máu chảy tràn lan trên khắp khuôn mặt. Một loạt đạn AK dội lên ngang trước mặt, người đồng đội không hề sợ hãi, nhanh nhẹn khom người xuống vác trung sĩ Chi lên vai rồi tuôn đôi chân chạy xuống chân đồi, những loạt đạn AK vội vã đuổi với theo. Trong cơn hoảng loạn, trung sĩ Chi không kịp nhận ra giọng nói của người đồng đội đã xả thân cứu thoát mình trong giây phút thập tử nhất sinh. Trên đường tải thương về BCH tiểu đoàn, trung sĩ Chi đã tắt hơi thở cuối cùng, không kịp ngỏ lời cảm ơn Việt, người đồng đội ốm nhách, nhỏ nhắn, đêm ngủ ngáy còn hơn bò rống.

 

Ngày 10 tháng 4 năm 1975, trong lúc thành phố thân yêu còn đang vùi trong giấc ngủ thì toàn bộ Lữ Đoàn I Nhảy Dù lặng lẽ ba lô súng đạn lên đường chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng của đời lính chiến. Đoàn xe quân vận im lìm nằm dọc theo con đường từ cổng A của Sư Đoàn vào trại Trần quí Mai, hậu cứ của TTiểu Đoàn 8 Nhảy Dù. Dọc theo hai bên đường, những bóng đèn trên hàng trụ điện lặng lẽ trìu mến ngắm nhìn những chàng trai trẻ sắp sửa bước nhịp quân hành, dấn thân vào nơi gíó cát mà chẳng cần biết đến ngày mai của đời mình. Đoàn xe chuyển bánh trong đêm tối, không có ai để gởi lời tạm biệt hay vẫy tay để tạ từ trong đêm. Những người con gái diễm kiều của Sài Gòn yêu dấu ơi, hơi thở thơm tho nồng nàn xin giữ lấy, mai anh về phả lấy mùi hương.

Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù vào trận Xuân Lộc, Long Khánh.

-Tiểu đoàn trưởng: Trung tá Đào thiện Tuyển.

-Tiểu đoàn phó: Thiếu tá Nguyễn viết Thanh.

-Trưởng ban 3: Đại úy Đồng văn Minh.

-Đại đội trưởng ĐĐ80: Trung úy Hà mai Trường.

-Đại đội trưởng ĐĐ81: Trung úy Ngô Huệ.

-Đại đội trưởng ĐĐ82: Trung úy Trần đình Ngọc.

-Đại đội trưởng ĐĐ83: Đại úy Phạm văn Hiệu.

-Đại đội trưởng ĐĐ84: Trung úy Nguyễn phước Bảo Huệ.

Lữ Đoàn I Nhảy Dù đổ quân xuống Trảng Bom, tổ chức tuyến phòng ngự qua đêm. Rồi một ngày trôi qua vẫn chưa thấy chuyển biến gì. Trưa hôm sau, toàn bộ lữ đoàn di chuyển ra khu rừng cao su dọc theo quốc lộ, anh em ngồi trò truyện đấu láo bên những tàn cây, chuyền tay nhau điếu thuốc, chờ đợi lệnh hành quân. Tại BCH đại đội, các trung đội trưởng được phân phối bản đồ hành quân vùng Long Khánh, tiểu đoàn sẽ được trực thăng bốc vào mặt trận, bãi đáp sẽ là đoạn đường lộ cặp dưới chân đồi Chuối. Bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên bị che khuất bởi một rừng máy bay trực thăng đang từ xa bay tới, nhìn không khác gì một đàn chim thiên di khổng lồ. Đàn chim sắt thứ tự nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, cát bụi mịt mù phủ kín không gian, các toán quân Nhảy Dù ngồi chờ sẵn vội đứng lên, khom người chạy ra máy bay. Toàn bộ Trung Đội 1, Đại Đội 84 dồn lên 1 chiếc trực thăng Chinook, máy bay cất cánh, lấy dần cao độ, từ trong máy bay nhìn ra là cả một cảnh trời tuyệt diệu đầy những cánh chim. Ngày hôm ấy là một ngày thật đáng ghi nhớ, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, toàn bộ một Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù được trực thăng vận chớp nhoáng vào Long Khánh để đánh một trận cuối cùng, rồi thôi.

 

 

 

Chiếc Chinook nhẹ nhàng chạm bánh đáp lên mặt đường nhựa. Bửng phi cơ vừa hạ xuống thì đã nhìn thấy ngay một dãy thi hài xếp dọc theo vệ đường. Như dành chỗ ngồi trên xe đò, những người lính Bộ Binh nhanh như chớp, chộp lấy xác chết đưa lên phi cơ ngay, sợ lỡ chuyến tàu, khiến anh em Nhảy Dù dồn đống, khó khăn lắm mới rời khỏi được phi cơ. Một lát sau những người lính ND được đưa ngay vào mặt trận bằng những chuyến xe GMC, tài xế đạp hết chân ga, chiếc xe lồng lên phóng bạt mạng về phía trước, bắc kỳ Luận ngồi không vững bị hất văng xuống đường, cũng may chỉ bị xây sát nhẹ.

Từ quốc lộ I, đoạn gần ấp Bảo Định, đoàn quân mũ đỏ trải rộng đội hình, băng qua những cánh rừng cao su, tiến sâu vào phía thị xã Xuân Lộc. Xế chiều ngày hôm ấy chạm địch ngay, cả một vùng rừng cây đang êm ấm bỗng náo loạn bởi tiếng súng nổ khắp trời, quả thật đoàn quân mũ đỏ quá ư là lợi hại, mới nhập trận đã đánh nát ngay cả một đạo quân đông đảo của địch, chỉ còn sót lại bộ chỉ huy K 8 của địch đang cố thủ chờ viện binh, tiểu đoàn 8 ND nhận lệnh bao vây diệt gọn.

Ngày hôm sau, tiểu đoàn 8 Nhảy Dù gặp tin buồn, thiếu úy Tạ tử Anh, Đại Đội 82, tốt nghiệp khóa 27 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, vừa mới được phân bổ về tiểu đoàn, đã tử trận khi lọt vào ổ phục kích của địch. Trung Đội 1 của Đại Đội 84 được lệnh tăng phái cho Đại Đội 81 đang đụng nặng. Hắn dẫn trung đội di chuyển hàng dọc, giữ khoảng cách thưa. Khi trung đội vừa tới được vị trí của Thiếu Tá Tiểu Đoàn Phó Nguyễn viết Thanh thì cũng là lúc pháo của địch dội lên trận địa, đạn nổ lúc đầu còn sai lạc khá xa, nhưng mỗi lúc lại rơi dần vào vị trí đóng quân. Trung đội vừa mới di chuyển tới nơi, đâu đã kịp đào hầm hố đành phải ôm lấy những gốc cây cao su làm mộc che chắn. Pháo của địch vừa dứt, anh em tốc lên đi lục soát chung quanh. Khi bước vào kiểm soát căn nhà khả nghi thì thấy một ông già đang ngồi vấn thuốc rê, một người lính cất tiếng hỏi:

            -Nhà có mấy người vậy ông già?

            -Chỉ có mình tui thôi chú.

Người lính đảo mắt chợt nhìn thấy chồng bát dĩa đang úp trong chiếc rổ tre. Mũi súng M16 lập tức dí sát vào ông già:

-Ngồi yên không tao bắn.

Sau khi khám xét kỹ càng, anh em tìm ra được một máy truyền tin chưa kịp dấu kín, từ đó tiếng pháo của địch cũng mất hút không còn nghe thấy nữa.

Hắn chuyển sang tần số liên lạc của Đại Đội 81, dẫn trung đội cặp về hướng bên trái tiến sâu vào một vườn cây ăn quả có những dãy hàng rào kẽm gai bao bọc cao hơn đầu người. Bên kia hàng rào thấp thoáng bóng dáng những người lính của Đại Đội 81 đang dàn thành một đội hình hàng ngang. Trung úy Ngô Huệ, đại đội trưởng đại đội 81 vẫy tay gọi hắn, nhận xong chỉ thị, hắn dẫn trung đội lòn dưới chân dãy hàng rào kẽm gai, sang bên kia dàn hàng ngang nối tiếp với Đại Đội 81 về phía cánh trái. Đội hình nhích dần lên, bất ngờ địch chồm người lên khỏi giao thông hào, lấy hết sức ném lựu đạn về phía trung đội của hắn. Lựu đạn nổ bên phía tay phải của đội hình, có tiếng lao sao “ thằng Tốt bị rồi”. Võ phú Hiệp giật mình vội vã quay sang tìm người bạn thân, Nguyễn văn Tốt bị thương nhẹ đang nằm ngửa trên mặt đất, vừa lúc đó trái lựu đạn thứ hai ném tới ngay trước mặt Võ phú Hiệp nổ tung, Hiệp cảm thấy mát rượi, vuốt tay lên mặt chưa thấy gì cả, nhưng vuốt lần thứ hai thì máu đã ướt ngập cả bàn tay, mảnh lựu đạn ghim đầy trên thân thể Hiệp, vai, lưng, hông, tay chân, nhưng nặng nhất là ở mặt, Hiệp dùng chân chỏi trên mặt đất cố lết về phía sau. Trung Sĩ  Nhất Trung Đội Phó Lê viết Hưng lao tới vực Hiệp lên cũng là lúc đạn súng cối của địch rơi trên hàng quân, Trung sĩ nhất Lê viết Hưng đẩy kịp Võ phú Hiệp ngã sấp xuống đất vừa lúc một quả đạn súng cối nổ sát một bên. Địch bắn súng cối vào đội hình hàng ngang của đơn vị, những cụm khói bốc lên, hắn xiết cò súng đẩy một băng đạn về phía địch, anh em khai hỏa tới tấp, địch câm tiếng súng. Hắn xoay người nhìn lại trung đội, một số anh em đã bị trúng đạn, trong đó có cả Trung Sĩ Ngô tiến Nam, Hạ Sĩ Phạm văn Nam, lòng đau như cắt, hắn gào lên:

-Bị thương lùi về phía sau, còn lại nằm tại chỗ.

Vừa lúc ấy phía bên tay phải có tiếng của Thiếu Uùy Sáng, Đại Đội 81, gọi hắn. Hắn quay sang vừa lúc nhìn thấy một đường máu bực ra trên trán của Thiếu Úy Sáng, Sáng ngã đổ xuống mặt đất. Trung đội được lệnh lùi về phía sau dãy hàng rào, đi vòng sang phía bên phải của mục tiêu, cùng lúc BCH Đại Đội 84 do Trung Uùy Nguyễn Phước Bảo Huệ chỉ huy vừa kéo đến nơi, mọi người ngồi nghỉ trong một khoảng sân rộng, mát mẻ với vườn cây ăn trái cặp sát một con suối nhỏ. Bất ngờ có tiếng súng nổ, viên đạn B40 từ bên kia suối bắn sang nổ tung, Lầu A Cẩu trúng đạn ngã ngửa xuống đất, Vòng A Sùi đang ngồi nghỉ ở gần đó vội vã chạy đến, vực Lầu A Cẩu lên tay mình. Vòng A Sùi chỉ còn biết rướm nước mắt bất lực nhìn người bạn thân của mình đang giãy lên từng cơn, mắt trợn trừng, bọt không khí từ trong miệng phun ra không ngừng, mảnh đạn đã khoét sâu vào tận lá phổi của người lính Nhảy Dù to con, lực lưỡng. Trung đội 1 được lệnh di chuyển, ép sang bên phải, băng qua một chiếc cầu nhỏ, bọc lót vào phía sau lưng lực lượng địch đang cố thủ chờ tiếp viện.

Trung đội tập trung phía sau mấy tảng đá lớn. Hắn phóng mắt quan sát kỹ mục tiêu. Địch ẩn nấp dưới những căn hầm đào sâu bên cạnh những gốc cây chôm chôm, vòm lá của những cây chôm chôm xanh um vươn xuống sát tận gốc, phủ kín lấy địch quân, từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy một màu đen. Từ vị trí của trung đội băng đến tuyến phòng thủ của địch quân là một khoảng đồng trống lốc, bằng phẳng, trơ trụi. Để áp sát được vào mục tiêu, trung đội phải băng qua cánh đồng chết tiệt này, ánh nắng buổi xế trưa đang rực rỡ, từ trong bóng tối của vườn chôm chôm địch nhìn ra thấy rõ từng cử động của anh em, địch thấy ta rõ mồn một mà ta thì không thấy địch. Xin pháo binh bắn yểm trợ không có, xin tiểu đoàn bắn súng cối yểm trợ cũng không được, toàn bộ trung đội xông lên mục tiêu vỏn vẹn bằng vũ khí cá nhân và bằng xương thịt của từng người lính, thật quái gở không tài nào hiểu được. Đợt xung phong đầu tiên bị chận đứng bởi hỏa lực của địch bắn ra dữ dội, một số anh em ngã xuống. Hắn gào lên, hò hét giữ vững đội hình, hô hoán xông lên lần thứ hai, cũng lại tiếp tục bị đốn ngã, lại một số anh em không đứng lên được nữa. Hắn nhìn quanh, Trung Sĩ  Nguyễn Hy vẫn còn nguyên vẹn ở bên tay trái của đội hình, hắn khoát tay ra hiệu cho Trung Sĩ Hy:

-Lên nghe anh em.

Nguyễn Hy gật đầu, anh em chấp nhận thương đau, chuẩn bị đứng dậy xung phong đợt kế tiếp. Hắn gào lên hô xung phong, dồn sức vào đôi chân cố chạy thật nhanh hy vọng bám được vào hầm của địch trước khi có thể bị bắn ngã. Hắn thấy truớc mắt loé lên những ánh lửa, bên tay phải của hắn, binh nhất Thuận đang trên đà chạy tới bỗng ngã bật ngược về phía sau, khẩu đại liên M60 rơi xuống đất, Thuận la lên:

-Thiếu úy, em bị rồi.

Thuận ôm lấy ngực đầy máu, cố bò lui về phía sau. Hắn nhìn lại hàng ngang của trung đội, thêm mấy anh em nữa đã bị thương. Hắn lượng định tình hình, không thể khơi khơi mà xung phong lên được nữa rồi. Nhìn khẩu đại liên, linh hồn của trung đội nằm phơi trên mặt đất, hắn tiếc rẻ, bằng mọi giá phải đem về. Hắn bò ngang về phía khẩu đại liên, một loạt đạn AK bắn về phía hắn, hắn ước lượng vị trí của địch rồi cầm ngang khẩu M16 đặt sát mặt đất bắn lại. Hắn lăn ngửa người rút băng đạn ra thay, vừa lúc một loạt AK nổ dội lên, chiếc băng cứu thương cài trên dây ba chạc trước ngực của hắn biến mất theo loạt đạn. Hắn vẫn ngoan cố bò thật sát mặt đất, nhoài người về khẩu M60. Liên tiếp 3, 4 trái lựu đạn ném ra, hắn thấy rất rõ những cụm khói và đất cát bục lên trước mặt hắn. Hắn vói tay chụp được khẩu M60, bò lùi về phía sau.

Trung Uùy Nguyễn phước Bảo Huệ dẫn BCH Đại Đội đến nơi lúc trời nhá nhem sập tối, có tin Tiểu Đoàn 1 ND đang bị địch bao vây. Trung Đội 1 phối hợp với BCH đại đội tổ chức phòng thủ qua đêm, tất cả thương binh đều ra hầm chiến đấu. Hắn được lệnh dẫn 5 người lính đi lập tiền đồn, án ngữ về hướng Tiểu Đoàn 1 ND. Hắn thầm nghĩ có thể đêm nay sẽ xảy ra một cuộc tử chiến nên trước khi đi, hắn rảo một vòng trung đội, thăm hỏi, an ủi những anh em bị thương, may mà từ đầu trận chiến tới giờ chưa có ai tử trận. Lòng hắn đau như dao cắt khi nhìn thấy những người đồng đội quần áo đã bị xé rách để băng bó vết thương, tay ghì chặt khẩu súng, mắt vẫn ánh lên vẻ ngang tàng thách thức. Trời ơi! nếu có pháo binh hay súng cối bắn yểm trợ thì đâu có bị thương nhiều đến như thế này. Sáng hôm sau mới phát giác địch quân đã êm thắm rút đi từ giữa đêm khuya, bỏ lại những trang cụ không cần thiết, trong đó có 1 bao súng K54, Trần văn Danh đã nhanh nhẹn báo máy rành rọt, từ đó về sau tiểu đoàn cứ gọi máy xuống tra hỏi về khẩu K54, anh em binh sĩ chết và bị thương thì không hề đếm xỉa gì tới, chỉ xăm soi đến cái bao súng K54.

Ngay sau đó toàn bộ đại đội được lệnh rời bỏ vị trí, rút ngang qua BCH tiểu đoàn, băng qua con đường đất đỏ, lập tuyến phòng thủ về phía quốc lộ 1. Lúc trung đội đi ngang qua BCH tiểu đoàn, Đại Úy Đồng văn Minh, trưởng ban 3 gọi hắn lại nói nhỏ:

-Trận chiến sắp nổ lớn lắm đó, chắc không thua gì trận An Lộc, cẩn thận nghe.

Trung đội tiến sâu vào rừng cao su thì bắt gặp những đường giây điện thoại của địch kéo lê trên mặt đất, vậy là địch đã hiện diện ở đây và quân số không phải là ít. Trung đội được lệnh dừng quân, đào hầm hố chuẩn bị chiến đấu, anh em cắt dây điện thoại rồi cột vào những thân cây cao su, căng thành một hàng rào chung quanh tuyến phòng thủ, sợi dây điện thoại thì nhỏ rất khó thấy, địch quân xớn xác thế nào cũng vấp ngã. Sáng hôm sau hai tên trinh sát của địch mò vào tuyến phòng thủ của Trung Đội 2, bị bắn chạy dạt về phía Trung Đội 1, đâm đầu ngay vào hàng rào dây điện thoại ngã bật ngửa, người lính gác bắn ngay nhưng không trúng, 2 tay trinh sát vùng dậy chạy biến vào rừng cây. Khẩu đại liên M60 của tiểu độí 1 vẫn do Klong ha Thanh làm xạ thủ, Mai viết Kỳ là phụ xạ thủ. Khẩu đại liên M60 của tiểu đội 2, xạ thủ Thuận “già” và phụ xạ thủ Nguyễn văn Tốt đều đã bị thương, được giao cho Điền, quân phạm mới được bổ xung về trung đội, tướng tá cao ráo, ngon lành. Đêm trong rừng cao su, tiếng côn trùng rỉ rích, lá cây rơi sào sạc mà vẫn không ngăn được tiếng loa từ nhà thờ ấp Bảo Định theo gíó bay về, lúc rõ lúc không, cha xứ đang hô hào con chiên đứng lên chiến đấu tới cùng, những người lính Nhảy Dù đang nằm lạnh lẽo phơi sương bỗng cảm thấy ấm cúng lạ thường.

Tiền quân của địch đã xuất hiện, lính gác báo cáo thấy xa xa những đoàn người di chuyển khơi khơi như đi chợ, trinh sát địch thì vẫn bám sát vị trí của ta. Xế trưa ngày 20 tháng 4 năm 1975, vùng trách nhiệm kế cận của Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù bỗng bùng lên dữ dội tiếng nổ tấp nập của loại đại liên 50 gắn trên chiến xa cùng với các loại súng khác. Tiếng súng nổ dữ dội không ngưng nghỉ mỗi lúc một dày dặc kéo dài cho tới tận sập tối, tiếng xích xe nghiến lên lồng lộn hòa trong tiếng máy gầm gừ nghe rất rõ, thời buổi khó khăn đạn ở đâu mà phung phí quá trớn như thế này, nghe mà xót cả ruột, hẳn là bên cánh quân của Tiểu Đoàn 9 ND đang diễn ra một trận chiến vô cùng khốc liệt.

Đến buổi chiều, các trung đội trưởng được lệnh về họp tại BCH đại đội. Trước khi các trung đội trưởng trở về vị trí, Trung Uùy Đại Đội Trưởng Nguyễn phước Bảo Huệ lại cẩn thận căn dặn lần nữa:

-Nhớ kỹ nhé, cho anh em gài mìn và lựu đạn chung quanh vị trí, chỉ chừa đường rút. Vũ khí đạn dược đem theo đầy đủ, lấy miếng vải trắng cột lên cánh tay bên trái làm dấu hiệu nhận bạn. Khi rút phải thật êm, giữ im lặng tuyệt đối, chốt ở xa rút trước, tất cả sẽ gom về đại đội. Trực máy, khi nghe ám hiệu “ 161 đây Vũng Tàu gọi “ thì bắt đầu rút.

Vậy là thi hài của hai tử sĩ thuộc Trung Đội 3 mới chết hồi chiều, vẫn còn nằm bất động ngay trước miệng hầm của địch, dự định sáng ngày mai lên tapi lấy lại, nay đành gởi theo nước Chúa, một trong hai tử sĩ là quân phạm gốc Hải Quân, mới tăng cường về Trung Đội 3 chưa được bao lâu.

Hắn trở về trung đội, đi từng hầm dặn dò anh em, nhưng hắn nói khác đi một chút “ tối nay trung đội mình rút về nằm bảo vệ cho tiểu đoàn “, anh em ai nấy đều vui vẻ hẳn lên. Nửa khuya Trần văn Danh, người mang máy truyền tin gọi hắn:

-Thiếu úy, Trung úy chờ đầu máy.

Hắn áp ống liên hợp lên tai và nghe trong máy tiếng Trung úy đại đội trưởng:

-161 đây Vũng Tàu gọi.

Khi toàn bộ trung đội rút về tới BCH Đại Đội thì hắn thở phào nhẹ nhõm, trút được bao nhiêu là gánh nặng. Hắn chỉ sợ bị địch tấn công từ phía sau lưng ngay lúc đang rút quân, thật quá là hiểm nghèo khi đang mặt đối mặt với địch quân bỗng dưng quay lưng trở thành những tấm bia để lui binh. Hắn ngỡ ngàng khi nghe tin toàn bộ Lữ Đoàn I ND sẽ mở đường máu triệt thoái vượt theo liên tỉnh lộ số 2, con đường nối liền Long Khánh và Phước Tuy, nằm trong vòng kiểm soát của địch từ nhiều năm về trước. Trời mờ mờ ánh trăng, toàn bộ lữ đoàn rút quân trên mặt lộ, đội hình hàng dọc giữ khoảng cách thưa, lệnh từ trên đưa xuống “Nếu địch nổ súng tuyệt đối không được bắn trả, chết bỏ lại, bị thương đem theo “. Từ trên một ngọn đồi cách con lộ không xa lắm, một khẩu 12.8 ly của địch bắn dọc xuống đoàn quân, những viên đạn lửa xé rực màn đêm, đoàn quân vẫn tiếp tục lặng thinh rảo bước như không nghe thấy, không hề có một tiếng súng bắn lại, con rắn khổng lồ vẫn nín lặng trườn đi, một lúc sau không hiểu vì lý do gì, địch bỗng ngưng tiếng súng. Trời đã sáng hẳn, trước mặt hắn là một cảnh tượng đau lòng, mấy chiếc xe GMC nằm quay ngang trên mặt đường, trên xe ngả nghiêng những xác chết phụ nữ, dưới mặt đường là những thi hài vẫn còn tươi của anh em Pháo Dù. Tiểu đoàn nhận lệnh không di chuyển trên đường lộ nữa, mở rộng đội hình ra phía cánh đồng, tiến lên cặp theo trục lộ. Không biết Nghĩa kiếm ở đâu ra được một chiếc xe Jeep, nối dây điện đề máy nổ rồi lái chạy tà tà theo cánh quân, trên xe lủ khủ một số anh em nghịch ngợm cười đùa ầm ĩ. Súng bắt đầu nổ khi đoàn quân vướng phải chốt của địch, vướng thì nhổ, đoàn quân cứ bương lên, chốt của địch tan nát dưới gót giày trận. Trung Sĩ Nhất Trung Đội Phó Lê viết Hưng tận tụy theo sát anh em, chia phiên để anh em thay nhau khiêng cáng Binh Nhì Lâm bị đạn vào chân lúc giao tranh trong thị trấn Xuân Lộc. Con đường triệt thoái từ Long Khánh về Phước Tuy trầy trật với bao gian nguy máu lửa, nhưng tình đồng đội sắt son của những người lính Nhảy Dù đã san bằng tất cả, quyết không bỏ rơi bạn bè trong cơn nguy khốn. Những người lính của Đại Đội 84, Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đã để lại cho đời một đoá hoa nồng thắm, ngát hương tình đồng đội, những phiến hoa được dệt nên bởi những trái tim hào hùng, dũng cảm, không một chút vị kỷ. Nguyễn văn Việt ốm nhách vẫn tươi cười khiêng cáng binh nhì Lâm, có ai ngờ trong con người nhỏ bé này lại có một tâm hồn không bé nhỏ tí nào. Khi đi đến khu vực đèo Con Rắn, mọi người theo nhau ngước mắt nhìn lên đỉnh đồi, hun hút trên cao là một lá cờ của địch, một chiếc máy bay L19 đang lượn lờ bên trên. Xế chiều thì đoàn quân đã vượt qua được địa phận Xa Bang, Ngãi Giao, ngã 3 vào Bình Giả, rồi tới được Bình Ba. Thì ra địa danh Bình Giả nổi tiếng một thời lại nằm ngay ở đây, tới ngã 3 rẽ tay trái vào thêm 5 cây số nữa là gặp ngay chiến trường xưa, hoá ra đâu có xa xôi gì, cách thủ đô Sài Gòn đâu có bao nhiêu theo đường chim bay. Buổi chiều cuối ngày đoàn quân đến được Đức Thạnh, anh em được lệnh tạm dừng quân, ngồi nghỉ ven đường, cuộc di hành không ngừng nghỉ với ba lô súng đạn đầy đủ khởi sự từ 12 giờ khuya ngày hôm trước đến 6 giờ chiều ngày hôm sau, hai bàn chân như muốn phồng lên. Đêm hôm ấy Tiểu Đoàn 8 ND về đến quân trường Vạn Kiếp, Bà Rịa, tỉnh Phước Tuy. Hôm sau, Đại Đội 84 lập tuyến phòng thủ trên địa bàn giáo xứ Láng Cát, Trung Đội 1 chịu trách nhiệm phía sau lưng giáo xứ Láng Cát nhìn về hướng núi Ông Trịnh. Cuộc triệt thoái của Lữ Đoàn I Nhảy Dù mở đường máu xuyên qua vùng kiểm soát của địch về đến Phước Tuy diễn ra thật hoàn hảo, tuyệt vời, chính là nhờ vào kỷ luật tác chiến sắt thép đã khuôn đúc lên từng người lính trong từng tiểu đội. Sau khi về đến Bà Rịa, Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù được đặt dưới quyền điều khiển của Thiếu Tá Nguyễn viết Thanh, Trung Uùy Đại Đội Trưởng ĐĐ81 Ngô Huệ và Trung Uùy Đại Đội Trưởng ĐĐ82 Trần đình Ngọc được thăng cấp Đại Uùy.

Buổi chiều nghe tiếng chuông nhà thờ đổ, tiếng cầu kinh êm êm của người em xóm đạo, không gian êm ả làm sao. Hắn bước ra đứng bên lề đường, dõi mắt nhìn theo những chuyến xe bon bon chạy về Sài Gòn, quãng đường từ đây về Sài Gòn đâu có là bao xa, hắn chợt nghĩ nếu mình được chết ở đây thì thật là hạnh phúc, được chết gần nhà. Ngày 22 tháng 4 năm 1975, các quân nhân của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù lãnh tháng lương cuối cùng trong đời lính chiến của mình. Anh em đi chợ, nấu những bữa cơm tươm tất, ngon lành, chả bù với những ngày trên đường triệt thoái chỉ vốc gạo xấy và bỏ lá giang vào miệng nhai cho đỡ khát. Xong bữa cơm trưa, hắn châm điếu thuốc nhả khói lên trời, thấy trời cũng buồn mênh mang.

Việt bước đến gần, khẽ nói:

-Thiếu úy, cho em chuồn về Sài Gòn thăm nhà mấy bữa nha.

Hắn nhìn người đồng đội:

-Việt tính về mấy ngày?

-Em xin về 2 bữa thôi Thiếu úy.

-Ừ, khéo khéo đừng để tiểu đoàn nhìn thấy nha.

-Dạ, em bọc đường hẻm ra đón xe đò, không ai nhìn thấy đâu.

-Về nhà vui nhé, mà nhớ trở lên nghe ông thần.

-Dạ, em trở lên chớ Thiếu úy.

Nhìn theo bóng Việt khuất sau lũy tre, hắn biết những người lính Nhảy Dù như Việt dù có đuổi đi thì cũng vẫn tìm cách mò về đơn vị.

Ngày 27 tháng 4 năm 1975, Sư Đoàn 304 và Sư Đoàn 325 của địch đã thọc sâu chiếm toàn bộ Chi Khu Long Thành, cắt đứt quốc lộ 15 nối Vũng Tàu-Sài Gòn, kể từ đó Việt sẽ không bao giờ trở về với anh em được nữa. Cùng ngày, Sư Đoàn 3 của địch có chiến xa T54 yểm trợ bất ngờ tấn công trực diện vào BCH Lữ Đoàn I Nhảy Dù, nhưng đã bị lực lượng Nhảy Dù phản công đánh bật trở ra, sau đó BCH lữ đoàn rút qua cầu Cỏ May sang bên kia Vũng Tàu đơn vị bạn chịu trách nhiệm giữ cầu Cỏ May thấy BCH/LĐ1ND rút qua cầu Cỏ May hốt hoảng đặt mìn giựt sập cầu Cỏ May. Ba tiểu đoàn tác chiến, TĐ1ND, TĐ8ND và TD9ND bị kẹt lại bên này Phước Tuy, địch đang áp sát, quốc lộ 15 về Sài Gòn đã bị cắt đứt, cầu Cỏ May đi Vũng Tàu đã bị giựt sập.

Ngày hôm ấy, các quân nhân thuộc Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đang đóng quân trên địa bàn Bà Rịa chứng kiến một cảnh tượng dị thường, lựu đạn lân tinh được tháo chốt ném vào nòng súng đại bác 105 ly, xe Jeep của tiểu đoàn trưởng đem ra châm lửa đốt bỏ. Tiểu đoàn được lệnh bỏ lại tất cả vật dụng nặng, cồng kềnh, súng đạn phải đem theo đầy đủ, vượt sông tiến về thành phố Vũng Tàu. Mỗi đại đội của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đều mất đi một số đồng đội trong chuyến vượt sông bất ngờ không hề có một chút phương tiện nào trong tay. Trung Đội 1, Đại Đội 84 mất Hùng cận, mới tăng cường lúc trung đội còn ở trong Long Khánh, đau nhất là mất Nguyễn văn Tốt, người phụ xạ thủ đại liên M60 đã từng trải qua những trận đánh dữ dội trên đỉnh 1062 Thường Đức Quảng Nam, cuộc hành quân đẩy lùi địch quân trong chớp nhoáng ở quận Hương Thủy Thừa Thiên, và trận chiến cuối mùa Xuân Lộc Long Khánh, không trận nào là không lưu lại chứng tích chiến tranh trên người. Số phận của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù không biết sẽ ra sao nếu không may mắn gặp được một chiếc ghe bầu tình cờ đi ngang, người chủ ghe tốt bụng và cô con gái đã hết sức tận tình cứu giúp nên phần lớn anh em Tiểu Đoàn 8 ND đã qua được bên kia sông. Tiếng máy nổ sành sạch, chiếc ghe lướt chậm trên mặt nước, anh em ngồi sát cánh trên sàn ghe ngoảnh mặt nhìn về phía sau, đạn pháo của địch đang vung vãi theo đường rút quân. Bất ngờ từ trên sàn tàu có người nhìn thấy phía bờ bên trái lố nhố một đám du kích đang xớn xác chỉ trỏ, Võ phú Lâm, người thư ký của Đại Đội 84, lẹ làng chụp lấy khẩu súng M16 nhả một loạt đạn về phía địch, ngay lập tức địch quân khai hỏa, cô gái con của người chủ ghe vội vã la lên:

-Xuống dưới hầm ghe đi các anh ơi, lẹ lên.

 Một viên đạn M79 của địch câu trúng ngay lên sàn tàu, binh nhì Nghĩa ngồi sát bên tay trái Đại Úy Đồng văn Minh bỗng thấy đau nhói trên ngực, Nghĩa vội vã đưa bàn tay lên ngực kiểm soát, máu loang ra trên những ngón tay, rất may mảnh đạn chỉ cắt ngang một đường trên bề mặt.

Đại úy Đồng văn Minh giận dữ:

-Ai cho lệnh bắn? không được bắn nghe rõ chưa.

 Đám du kích cũng chùn tay không dám bắn thêm khi nhìn thấy trên ghe đầy lính Nhảy Dù, súng ống lăm lăm, mặt mũi đằng đằng sát khí. Những người lính của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù sẽ không bao giờ quên ơn hai vị đại ân nhân chẳng ngại hiểm nguy, đã tận lực cứu giúp anh em thoát khỏi cơn hiểm nghèo, vào giữa lúc thập tử nhất sinh.

 Giữa đêm khuya lạnh lẽo, một phần của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đã đặt chân lên được thành phố Vũng Tàu. Người người đang chìm trong giấc ngủ say, có ai hay một đoàn quân tơi tả đang cất bước trên đường phố, mất giày trận, mất vũ khí, mất nón sắt, mất ba lô, có người đi chân không, trên áo trận dưới quần xà lỏn, đầu đội nón sắt không có nón nhựa bên trong, trông giống như một con rùa. Chiếc ba lô bên trong có cuốn lý lịch trung đội và cuốn nhật ký hành quân đã chìm xuống dòng sông trong đêm khuya khoắt, đau hơn một cuộc tình đã mất.

Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù di chuyển ngay trong đêm tới hậu cứ Tiểu Đoàn 6 ND, doanh trại nằm ngay trong thị xã Vũng Tàu. Trung Đội 1, Đại Đội 84 nhận lệnh án ngữ ngay cổng chính của hậu cứ, anh em nghỉ ngơi trong căn phòng trực, thay phiên nhau canh gác giữ gìn an ninh. Sau một đêm ngủ say như chết, anh em thức dậy lúc mặt trời đã lên cao, nắng ấm của vùng biển lung linh trong gíó nhẹ, trên cao có những đám mây trắng dật dờ không buồn trôi, như linh hồn của những người lính chết trên sông đêm hôm qua, vẫn còn luyến tiếc chưa nỡ rời bỏ bạn bè đồng đội. Doanh trại Tiểu Đoàn 6 ND vắng hoe, thấp thoáng một vài người lính hậu cứ, Tiểu Đoàn 6 ND đã rút từ Khánh Dương, đang tập trung trong trại Hoàng hoa Thám, Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù ở Sài Gòn, nằm trừ bị và chờ bổ sung quân số. Một lát sau, Thiếu Uùy Trịnh Pha, sĩ quan chỉ huy hậu cứ  của TĐ6ND , chạy xe gắn máy tới, thấy trung đội thê thảm quá, Thiếu Uùy Trịnh Pha lấy chìa khóa mở kho cấp phát ba lô, giày trận, nón sắt, lựu đạn tái trang bị cho Trung Đội 1, Đại Đội 84.  TĐ8ND. Hắn lại đưọc thiếu úy Trịnh Pha chở ra Vũng Tàu uống café, lính tráng đủ mọi đơn vị binh chủng khắp nơi đổ dồn về hỗn độn, lang thang khắp phố, không ai chỉ huy ai, người nào cũng lơ ngơ như kẻ mất hồn, chẳng biết đi hay ở, mà đi thì đi về đâu? Rồi chạnh lòng nghĩ đến những người lính Nhảy Dù, thấy mà thương, tới nước này mà vẫn ngăn nắp kỷ luật, tinh thần chiến đấu vẫn vững vàng không hề suy suyển, các anh lính Nhảy Dù ơi, các anh thật đáng khâm phục, làm sao có thể nói hết được những ngưỡng mộ đối với các anh, những người Binh Sĩ, Hạ Sĩ, Trung Sĩ, Thượng Sĩ của Sư Đoàn Nhảy Dù.

Những chuyến trực thăng bắt đầu nhộn nhịp từ Sài Gòn bay ra tiếp tế súng đạn, trang bị, lương thực, đồng thời bốc thương binh về các bệnh viện. BCH Lữ Đoàn I Nhảy Dù đóng tại bến Đá, Vũng Tàu, từng đại đội của các tiểu đoàn tác chiến được lệnh cử người đi thu xếp thuyền bè, sẵn sàng ra khơi khi có lệnh. Xế chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975, Tiểu Đoàn 8 ND di chuyển từ hậu cứ Tiểu Đoàn 6 ND về bến Đá, tập trung trong sân nơi BCH Lữ Đoàn đóng quân, sau đó từng đại đội nhận lệnh xuống tàu. Toàn bộ Lữ Đoàn I Nhảy Dù ra khơi không để sót một quân nhân nào ở lại, vũ khí đạn dược mang theo đầy đủ, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Chiếc ghe chở Đại Đội 84 vừa tách bến thì kẹt chân vịt, một sợi dây thừng quấn chặt vào trục máy khiến chiếc ghe không chạy được, cứ dừng bập bềnh một chỗ, giữa lúc ấy đại bác của địch đã bắn lên đài ra đa, cùng lúc những tràng đạn bắn dọc bờ biển rải theo đoàn quân, người chủ ghe lặn xuống gỡ sợi dây thừng nhưng bị chân vịt cứa vào cánh tay chảy máu, một người lính trên ghe vội cởi quần áo, hít một hơi dài rồi quẫy người lặn xuống gỡ được sợi dây thừng, chiếc ghe nổ máy ròn rã lướt sóng nối đuôi vào đoàn tàu mang theo những đứa con thân yêu hướng về cửa Cần Giờ. Chiều hôm ấy, đoàn tàu quây lại với nhau ở ngoài khơi, tình hình không cho phép tiến vào sông Sài Gòn, và đơn vị đã hoàn toàn mất liên lạc với các thẩm quyền. Trung Úy Đại Đội Trưởng Nguyễn phước Bảo Huệ đích thân gom tiền anh em trao lại cho người chủ ghe, toàn bộ đại đội rời ghe nhỏ chuyển lên chiếc tàu chở dầu rất đồ sộ. Con tàu dầu hướng mũi về vàm Láng, Gò Công, nhả khói hoà vào đám mây xám đang lững lờ trôi trên bầu trời u uất của buổi hoàng hôn. Đại Đội 81 ở lại trên tàu, các ĐĐ82, ĐĐ83, ĐĐ84 đổ xuống vàm Láng, đào hầm hố dựng tuyến phòng thủ. Suốt cả ngày lẫn đêm, từng đoàn trực thăng ầm ầm bay ngang qua, tiếng động cơ nhỏ dần rồi mất hút về phía biển đông, mọi người không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra ở hậu phương, anh em vẫn nắm chặt tay súng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Sáng hôm sau, ngày 30 tháng 4 năm 1975, bỗng có người lính đập nát chiếc radio và gào lên thống thiết:

- Thấy mẹ rồi anh em ơi, có lệnh đầu hàng. Đ. mẹ nó.

Những người lính đứng rũ ra như đã chết, có người quăng cuốc xẻng ngồi phịch xuống đất ôm mặt đau đớn, không thấy ai cử động, mọi người như tê liệt đi.

Lệnh của Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng, anh em nào muốn di tản sang Mỹ thì lên tàu, anh em nào muốn trở về với gia đình thì tự tìm lấy phương tiện. Vàm Láng Gò Công, nơi chia tay của các quân nhân thuộc Lữ Đoàn I Nhảy Dù, kẻ ra đi, người ở lại, từ nay thôi vĩnh biệt.

 

Kể từ tháng 3 năm 1975, tình hình đất nước càng lúc càng nguy ngập sau khi để mất Phước Long, mất Buôn mê Thuột, tiếp đến là một loạt sai lầm về chiến lược khi ra lệnh triệt thoái cao nguyên, bỏ ngỏ Quân Khu I, rồi đến Quân Khu II. Địch tiến quân xuống phía nam như nước vỡ bờ không gì ngăn cản nổi, địch chuyển quân cấp quân đoàn, rầm rộ trên đường lộ bất kể ngày đêm. Lữ đoàn III Nhảy Dù được bốc ra Khánh Dương chận địch, một lữ đoàn thiện chiến nhưng quá ít ỏi so với lực lượng của địch, trung đội của Thiếu Uùy Nam, Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù, bắn hết đạn phải rút vào rừng, địch quân đông như kiến. Phá vỡ được tuyến phòng thủ của Lữ Đoàn III Nhảy Dù, địch tiếp tục tràn xuống tới Phan Rang, Lữ Đoàn II Nhảy Dù được gởi tới lập tuyến ngăn cản. Địch sử dụng Sư Đoàn 3, Trung Đoàn 25 Tây Nguyên, và một phần lực lượng của Sư Đoàn 325 có chiến xa yểm trợ tấn kích dữ dội vào phòng tuyến của Lữ Đoàn II Nhảy Dù và các đơn vị bảo vệ Phan Rang, cuối cùng Lữ Đoàn II Nhảy Dù cũng đành chung một số phận với Lữ Đoàn III Nhảy Dù. Lữ Đoàn I Nhảy Dù, gồm TĐ1ND, TĐ8ND, và TD9ND được trực thăng vận vào giải vây cho thị xã Xuân Lộc, Long Khánh, rồi cũng phải triệt thoái về Phước Tuy nếu không muốn cùng chung số phận với Lữ Đoàn II ND, Lữ Đoàn III ND, và cuối cùng thì cũng đã tan theo bọt nước ở vàm Láng, Gò Công. Lữ đoàn IV Nhảy Dù gồm TĐ12ND, TĐ14ND, và TĐ15ND dàn quân bảo vệ vòng đai thành phố Sài Gòn, vẫn chiến đấu kiên cường bất khuất đến giây phút cuối cùng, dù đã mất liên lạc với Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù. Lữ đoàn đã tan nát ngay trên thành phố thân yêu sau khi chống cự quyết liệt với đại quân của địch, xác chiến xa T54 nằm chết dọc theo con đường từ vùng bà Quẹo, xuống ngã tư Bảy Hiền, cổng Phi Long.

Từng Lữ Đoàn Nhảy Dù lần lượt được ném ra cản bước tiến của địch quân cấp quân đoàn mạnh như đê vỡ, hòng kềm bớt tốc độ tiến quân của địch, cứ nhìn từng cái chết tức tưởi, tuần tự của từng Lữ Đoàn Nhảy Dù, tự dưng anh em Nhảy Dù chợt lờ mờ cảm nhận ra được cái thân phận là kẻ lót đường của mình. Nước thí quân để kéo dài ván cờ tàn, thí 4 Lữ Đoàn Nhảy Dù thiện chiến để cầm chân địch thêm được vài ngày, để cơn hấp hối kéo dài thêm được một vài khoảnh khắc, để những kẻ tai to mặt lớn có đủ thời gian quí báu lẹ tay gom góp, nhanh chân đào tẩu. Trong khi lính Nhảy Dù đang vất vả chận đánh những đợt tấn công phủ đầu của địch thì những người có quyền uy từng ra lệnh cho các đơn vị Nhảy Dù, lại đã nhanh chân tẩu thoát, họ đã biến mất khi chưa có lệnh đầu hàng.

Tháng 8 năm 1975, trại cải tạo Trảng Lớn, Tây Ninh, hòm thơ L3T4, các sĩ quan Nhảy Dù nối lại với nhau, trò chuyện. Thiếu Úy Nam, Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù, sau 16 ngày đói khát lặn lội trong rừng tìm đường thoát hiểm, may mắn được trực thăng tìm thấy bốc về. Sau khi tan hàng ở Khánh Dương, số anh em còn sót lại của Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù được tập trung về trại Hoàng hoa Thám, ứng chiến cho sư đoàn và chờ bổ sung quân số. Vào một buổi sáng, Thiếu Uùy Nam được lệnh dẫn trung đội sang phi trường Tân sơn Nhất, nhận nhiệm vụ bảo vệ, giữ gìn an ninh trật tự ngay tại bãi chất hàng hành quân của SĐND (bãi cargo) lúc đó cơ quan DAO dùng làm bãi bốc người mang đi ngoại quốc. Lính Nhảy Dù vai đeo súng, miệng nhai gạo sấy đứng gác, lặng lẽ nhìn người ta nối đuôi nhau lên phi cơ. Rất nhiều cấp chỉ huy, có người mặc đồ đại lễ, trên vai đeo lon tướng, trên ngực máng huy chương nặng trĩu cả ngực áo, tay xách vali lớn vali nhỏ, ung dung dẫn bầu đoàn thê tử bước lên máy bay. Mũ Đỏ các anh là lính tác chiến đơn vị Tổng Trừ Bị của QLVNCH  hãy ở lại giử an ninh phi trường cho chúng tôi ra đi bình yên, tam thập lục kế tẩu vi thượng sách.

Thiếu úy Nam nghiến răng hậm hực:

-Nếu lúc ấy tao mà biết chúng nó trốn chạy thì

Thiếu úy Trần kỳ Tâm, Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, đưa tay xoa bụng đói, tiếc rẻ:

-Đừng có chữ nếu thì xong mẹ nó rồi.,.

 

 

10-09-2006

Vũ đình Hải

http://nhaydu.com/index_83hg_files/left_files/AnhVietNgu.htm

Sinh Tồn chuyển

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

VIỆT NGỦ NGÁY

Đoàn quân xa từ từ giảm bớt tốc độ, ép sát lên vệ đường và dừng bánh. Những người lính Nhảy Dù lần lượt xuống xe, tản vào những lùm cây, gác ba lô súng đạn nghỉ ngơi

Mến tặng các đồng đội thân thương của tôi thuộc tiểu đoàn 8 Nhảy Dù.

 

Việt ơi, ở nơi nào đó trên cuộc đời này, nếu Việt đọc được những dòng

chữ dưới đây thì cố liên lạc lại với anh em đồng đội cũ, Việt nhé.

 

Đoàn quân xa từ từ giảm bớt tốc độ, ép sát lên vệ đường và dừng bánh. Những người lính Nhảy Dù lần lượt xuống xe, tản vào những lùm cây, gác ba lô súng đạn nghỉ ngơi chờ lệnh di chuyển. Duy nhất có một người lính vẫn đứng bên đường, lưng ba lô nặng trĩu dựa vào thành xe GMC, nheo mắt dưới ánh nắng chói chang, khom người chịu đựng, khẩu M16 buông lỏng dưới chân.

Hắn bước lại gần áy náy cất tiếng hỏi:

   -Sao vậy Việt? quăng ba lô xuống nghỉ ngơi đi chứ.

Binh nhì Nguyễn văn Việt cười ngượng nghịu, hở 2 chiếc răng sún:

   -Em sợ lát nữa vác ba lô lên không nổi, Thiếu úy.

Hắn ngẩn người nhìn kỹ lại người lính. Nguyễn văn Việt tăng cường về trung đội chưa được bao lâu, dáng người nhỏ nhắn gầy còm, bụi phong trần chưa kịp xóa sạch những nét ngây thơ trên khuôn mặt trẻ dại. Chiếc ba lô căng phồng trên lưng to lớn hơn cả bề dày của Việt, nén chặt bên trong là một tấm đắp, một cái mùng nhà binh, một tấm poncho, hai bộ quần áo hoa dù, vài chiếc quần xà lỏn, áo thun, 3 ngày lương thực gồm có gạo, vài con cá khô, một góc của chiếc bắp cải. Một khẩu M72 cột chặt trên nắp ba lô, kẹp chung với chiếc cuốc cán cây mà lưỡi đã mòn chỉ còn độ chừng 2 đốt ngón tay, treo lủng lẳng bên hông chiếc ba lô là một cái nồi móp méo thảm hại, đã sứt mất một bên quai. Cái thân thể ốm nhách của Việt còn phải gồng thêm sức nặng kinh hồn của dây đạn gồm một cấp số 500 viên đạn M16, 5 quả lựu đạn M67, một bi đông nước uống. Sức nặng của chiếc ba lô, của dây đạn, cộng thêm chiếc nón sắt và khẩu M16 thì chiều cao tăng trưởng của Việt tới đây là chấm hết.

Hắn bước tới gỡ quai ba lô ra khỏi vai Việt.

   -Vào chỗ mát nghỉ ngơi đi, chừng nào lên đường thì tôi sẽ phụ một tay.

Tiểu đoàn 8 Nhảy Dù chuyển quân vào vùng căn cứ An Đô. Tiết trời nóng oi ả, bi đông nước quá ít ỏi cho cơn khát của người lính, mồ hôi dầm dề vã ra như tắm, những bước chân nặng nề, hơi thở mệt nhọc khó khăn dưới sức thiêu đốt của ánh nắng mặt trời. Bỗng nhiên người lính khinh binh dừng bước chân, khom người xuống quan sát rồi quay lại nói vừa đủ nghe:

   -Thiếu úy, có đường mòn.

Vừa lúc đó một loạt đạn M16 nổ vang, trung sĩ Chi vừa bắn vừa rượt đuổi theo, nhưng tên địch đã biến mất thật nhanh. Trung đội tản rộng đội hình, cẩn thận nhích lên từng bước, lạ thật, vùng kiểm soát của mình sao địch lại lẫn lộn vào đây, theo đường chim bay thì khoảng cách đến BCH lữ đoàn đâu có là bao xa. Khi những người lính của đại đội 84 lần theo dấu vết khám phá ra sào huyệt của một ổ đặc công thì mới vỡ lẽ ra, đây là một căn cứ lõm của địch đã âm thầm thọc sát vào tuyến phòng thủ của ta. Một khối lượng lớn lương thực cất dấu được tìm ra, gạo, đậu xanh, đậu phộng, lương khô tổng hợp của Trung cộng, quần áo của lực lượng đặc công, dép râu; Địch đã khéo léo và dày công kiến tạo nên một khu vực ẩn náu vô cùng kín đáo, họ câu móc những đọt cây ở trên cao dính lại với nhau, lâu ngày cây cối đâm nhánh phát triển một cách tự nhiên thành một mái vòm rộng lớn, ngụy trang che chắn cho cả một kho tàng cất dấu ở bên dưới. Nếu vô tình bước ngang qua cũng không chắc đã phát giác ra được, huống chi ngồi trên phi cơ nhìn xuống, sẽ chỉ thấy một màu xanh bạt ngàn bất tận. Địch vẫn lảng vảng rình rập đâu đây, vài trận giao tranh nhỏ không gây thiệt hại nhưng mìn bẫy đã lấy đi sinh mạng của Nguyễn văn Sơn, một trái mìn biến chế từ đầu đạn đại bác 105 ly đã khiến Thiếu úy Trần cẩm Minh bị thương phải di tản. Mấy ngày sau mở rộng cuộc lục soát về hướng bắc thì bắt gặp một khu vực trống trải, đầy những vết bánh xe be ngang dọc vào đây khai thác gỗ, vết bánh xe lưu lại trên mặt đất vẫn còn mới.

Một tuần sau, tiểu đoàn 8 ND tiến sâu vào khu vực núi Gió, những ngọn núi càng lúc càng cao vút lên, càng hiểm trở hơn khi vượt lên thượng nguồn sông Bồ. Đoàn quân đi không ngừng nghỉ, cứ đi, đi mãi, hai chân mỏi nhừ đến nỗi có cảm giác cứ như chân của thằng cha nào khác chứ không còn là chân của mình nữa. Những sườn núi dốc đứng như một bức tường, người ta phải đào thành những bậc tam cấp để lên xuống. Hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, trùng trùng điệp điệp, có ngọn đồi cháy thành than, những ống đạn hỏa tiễn nám đen nằm ngổn ngang như khơi dậy một cuộc binh đao khốc liệt nào đó đã diễn ra tại đây trong quá khứ. Trời sẫm tối trung đội mới đến được vị trí, phân phối quân số vào các chốt thay thế cho đơn vị của Sư Đoàn 1 Bộ Binh. Hệ thống hầm hố phòng thủ ở đây do quân đội Mỹ ngày xưa xây dựng nên rất kiên cố. Ban đêm nhìn về hướng tây, từng đoàn xe vận tải của địch mở đèn sáng trưng tấp nập qua lại, tiếng động cơ dội lại nghe không xa lắm.

Ngồi trong căn lều hấp háy ánh nắng của buổi chiều vàng phai, hắn lim dim đôi mắt qua làn khói thuốc mong manh, đoàn quân đi lãnh tiếp tế đã về tới. Khởi đi từ mờ sáng mãi đến giờ này mới về tới nơi, những con đường rừng nghiệt ngã gai góc đã cào xước cả tuổi thanh xuân của những người trai trẻ. Lết bết rớt lại đằng sau đoàn quân là Việt, Việt đang còng lưng cõng một ba lô đầy ắp lương thực, bước ngả người tới phía trước để cân bằng sức nặng, mồ hôi đổ giọt trên khuôn mặt bơ phờ thiểu não.

   -Vào đây nghỉ mệt Việt ơi.

Việt lờ đờ dừng bước quay lại:

   -Ủa, Thiếu úy.

   -Vào đây hút điếu thuốc đã rồi hãy về chốt.

Việt nặng nhọc trút chiếc ba lô xuống đất, chui vào căn lều, đưa tay kéo thùng đạn đại liên làm ghế ngồi. Hắn mở nắp bi đông nước trao cho Việt. Việt ngửa cổ nốc một hơi hết phân nửa bi đông nước, gắn lên môi một điếu thuốc, rít một hơi dài, phà khói rồi buột miệng:

   -Đã quá. Hồi ở nhà em đi bán bong bóng vậy chứ mà sướng hơn đi lính nhiều, Thiếu úy.

   -Bán bong bóng làm sao sướng hơn đi lính được hở Việt?

   -Sướng lắm Thiếu úy ơi, đi bán buổi sáng tới xế chiều, gom tiền rồi đi ăn hủ tiếu, đậu đỏ bánh lọt. Tối về tắm rửa, ngủ một giấc thẳng cẳng tới sáng khỏi phải canh gác, khỏi phải bị la rầy gì hết trơn.

Việt rít thêm một hơi thuốc, mắt lim dim như thả hồn về quá khứ, kể tiếp:

   -Buổi chiều lúc bán xong tụi em gom lại, bao nhiêu bong bóng còn dư tụi em đập bể nghe như pháo tết.

   -Trời, sao uổng vậy Việt. Bong bóng đâu có sợ bị hư như hàng bông rau quả.

   -Thiếu úy hổng biết, bán bong bóng 1 lời 20, lời dữ lắm, còn dư đập chơi chứ giữ làm chi, Thiếu úy.

Việt quay người nhìn hắn, cười rất tươi:

   -Em vẽ bong bóng hay lắm, Thiếu úy chưa biết đâu.

   -Thiệt hông? Mà Việt vẽ những gì nào?

   -Sau khi bơm bong bóng căng lên, em lấy cọ nhúng vô bột màu rồi vẽ lên trái bong bóng, em vẽ nhanh và đẹp lắm, em thường vẽ hình mấy con chim, con cá, bông hoa, hàng em bán được nhiều cũng nhờ vậy. Chắc Thiếu úy không biết kỹ thuật bán bong bóng đâu.

   -Làm sao tôi biết được, Việt chỉ cho tôi đi, mai mốt đơn vị về Sài Gòn nghỉ dưỡng quân, tôi sẽ dẫn nguyên trung đội đi theo Việt bán bong bóng.

   -Ha ha! Thiếu úy nói dỡn chơi hoài. Đi bán bong bóng mà gặp đàn bà bồng đứa con nít là em mừng lắm.

   -Sao kỳ vậy, người ta nói ra ngõ gặp gái xui xẻo lắm mà.

   -Hổng có xui đâu Thiếu úy, hên là đằng khác. Em len lén bước tới từ phía sau, đưa tay khẽ nhéo đứa con nít, nó khóc ré lên tức thì, má nó quay lại thấy nó cứ khóc rồi chỉ chỉ vào em, bả tưởng nó đòi mua bong bóng. Mua một cái nó vẫn còn khóc, vẫn còn chỉ chỉ vào em, bả mua thêm cho nó cái nữa.

   -Có khi nào Việt nhéo lộn qua má nó không?

   -Hổng dám đâu Thiếu úy, bán không được hàng còn phải chạy vắt giò lên cổ nữa

Hắn bước vào đầu nằm, mở ba lô lấy ra quyển lý lịch trung đội và cây viết chì:

-Việt trang trí dùm tôi quyển lý lịch trung đội này nha.

Việt nhanh nhẹn đỡ lấy và ngồi xuống thùng đạn bắt đầu hí hoáy vẽ. Một lát sau quyển sách đã có một khuôn mặt mới rất đẹp đẽ. Chính giữa trang giấy là huy hiệu Sư Đoàn Nhảy Dù, con ó có cặp mắt thật hớp hồn nổi lên trên cánh dù nằm trong một khung vuông. Kế bên dưới là hình một người lính Nhảy Dù đang trên đà chạy lên xung phong vào mục tiêu. Dưới cùng là một hàng chữ rất sắc nét: Đại đội 84, Tiểu đoàn 8 Nhảy Dù.

Hắn buột miệng khen:

-Việt vẽ đẹp quá.

-Nếu có bút màu em sẽ vẽ đẹp hơn nữa đó, Thiếu úy.

-Như thế này đã đẹp lắm rồi.

Hắn mở ba lô lấy ra một gói Capstan mới nguyên chưa cắt chỉ:

   -Việt giữ gói thuốc lá này hút nghe.

   -Cám ơn Thiếu úy.

Hắn nhìn khuôn mặt rất trẻ của Việt, trong lòng dâng lên một nỗi thương cảm:

            -Mai mốt hết chiến tranh, Việt sẽ làm gì?

            -Em sẽ về nhà, xin vào rạp hát vẽ những tấm tranh lớn quảng cáo phim, em ao ước từ hồi còn nhỏ lận.

 

Một hôm ngay vào lúc giữa trưa, địch bất ngờ bắn súng cối vào một loạt các vị trí của đại đội, quân ta cũng đem súng ra cối lại. Đứng trên mỏm núi cao, nhìn từ chốt trung đội xuống thấy đạn cối của địch nổ sát vào BCH đại đội, và con gà tre của đại đội cũng đang gân cổ nhảy dựng lên. Cuộc đấu súng kéo dài khoảng chừng 20 phút thì ngừng hẳn, chưa có đổ máu, mới chỉ là một đòn nắn gân nhau mà thôi, toàn bộ đơn vị được lệnh sửa sang hầm hố, giao thông hào, canh gác nghiêm ngặt hơn.

Việt nhìn viên trung sĩ, càu nhàu:

            -Sao Trung sĩ đì tui dữ vậy, anh em gác 3 chỉ, có mình tui phải kéo tới 5 chỉ.

Trung sĩ Chi, tiểu đội trưởng, gườm gườm:

            -Đây là nhà binh chớ hổng phải nhà bếp nghe mày, không được cãi lệnh.

            -Nhà binh cũng phải công bằng như nhà bếp chớ bộ. Sao bắt tui gác ca giữa không hà, mà gác tới 5 tiếng đồng hồ lận.

Trung sĩ Chi bắt đầu nổi nóng:                                                                                                                                                          

-Đ.m, vậy chứ tên mày là gì mày có biết không?                                                                                                                             

-Thì tên tui là Việt chớ gì nữa, Trung sĩ.                                                                                                                                              

-Hổng phải.                                                                                                                                                                                      

-???

-Tên mày là Việt ngủ ngáy, đêm ngủ mày ngáy còn hơn bò rống.

-Sao tui hổng nghe gì hết trơn?

-Mày mà nghe được tiếng mày ngáy thì mày đâu phải là người phàm nữa. Mày mà ngủ thì tụi tao teo, đ. thằng nào dám ngủ.

-!!!

-Việt cộng nó ở cách xa hàng cây số cũng còn nghe tiếng mày ngáy, tụi nó nhắm mắt cũng mò tới nơi. Mày chán đời thì thây kệ mày, tụi tao còn yêu đời lắm Việt ơi. Mày gác càng lâu chừng nào tụi tao càng đỡ lo chừng nấy

 

Tháng 7 năm 1974, su đoàn Nhảy Dù chuyển quân về Quảng Nam, mở cuộc hành quân tái chiếm quận lỵ Thường Đức. Một Sư Đoàn Nhảy Dù lẻ loi không hơn không kém, được giao trách nhiệm tấn công đẩy lùi 2 Sư Đoàn chính qui thiện chiến của địch. Địch quân bám trên trận địa này đã lâu, nên tổ chức được một hệ thống phòng thủ rất vững chắc. Các tiểu đoàn 1, 8, 9 thuộc Lữ Đoàn I Nhảy Dù chuyển quân vào Đại Lộc, mở màn cho cuộc hành quân đầy khó khăn, gian khổ. Buổi chiều hôm ấy, Khi Tiểu Đoàn 8 ND vừa đặt chân đến làng Hà Nha thì súng bắt đầu nổ. Vừa khởi sự cuộc chơi, Đại Đội 83, Tiểu Đoàn 8 ND đã mất ngay một trung đội, Thiếu Uùy trung đội trưởng Hoàng văn Tiến tử trận, sau đó lại mất thêm Thiếu Uùy Nghiêm sĩ Thành. Tất cả mọi lợi thế trên chiến trường địch đều nắm gọn, Sư Đoàn Nhảy Dù vào trận với con dao cầm đằng lưỡi. Ngày hôm sau, Nguyễn quang Trí, quân nhân đầu tiên của Trung Đội 3, Đại Đội 84 tử trận, một viên đạn đại bác 130 ly rớt ngay vào hầm của Trí đang đứng gác. Từ làng Hà Nha, tiểu đoàn 8 ND chuyển dần lên đánh địch trên những cao điểm của dãy núi Sơn Gà, trận chiến từ đây sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết. Những ngọn đồi chiến lược 126, 383, và 1062 vẫn in hằn trong tâm khảm của những người lính từng tham dự trận chiến Thường Đức. Máu xương đã đổ trên 3 ngọn đồi này kể sao cho xiết, chiếm xong lại mất, mất thì bằng giá nào cũng phải lấy lại, cả hai bên đều lâm trận với ý chí sắt thép, cuồng nộ.

Những người lính Nhảy Dù dán người chặt xuống mặt đất, gồng lưng lên chịu những tràng pháo binh 105 ly bắn yểm trợ thật sát ngay trước mặt mình, tiếng đạn đi xè xè ngay trên đầu và nổ kinh hoàng thật gần, đất đá văng rào rào lên đầu lên cổ, có liều như vậy thì mới mong dành lại được ngọn đồi. Loạt đạn 105 ly yểm trợ vừa chuyển xạ thì lập tức toàn bộ trung đội dựng thẳng người lên, băng thật nhanh về phía trước trong tiếng hô xung phong vang dội, những ánh lửa của lựu đạn nổ nháng lên đều khắp trên trận địa. Địch quân bị bất ngờ trở tay không kịp, tan rã mà không kịp phản ứng. Chỉ trong vài phút đồng hồ, toàn bộ ngọn đồi đã nằm trong tầm kiểm soát của đoàn quân mũ đỏ. Từ BCH đại đội, những thùng đạn M16, lựu đạn M67 nhanh chóng được chuyển lên ngọn đồi, chuẩn bị đập tan mọi đợt phản công của địch. Hoàng hôn chưa kịp tới thì địch đã tập trung pháo binh dội lên ngọn đồi, sau đó mở ngay những đợt xung phong biển người. Từ trên đồi nhìn xuống, địch đông nghẹt như một đàn kiến. Những loạt đạn pháo 105 ly được gởi tới, dội ngay lên đội hình của địch, địch quân khựng lại rồi tiếp tục lừ lừ tiến lên. Từ trong tuyến phòng thủ, những người lính ND nắm chặt tay súng, xiết cò mỏi cả tay. Lớp này ngã chồng lên lớp kia mà địch vẫn cứ lừng lững tiến lên, thật là ghê rợn.

Địch đã lấn vào được phần giao thông hào ở phía bắc, quân Dù gom lại phản công đẩy bật địch trở ra. Tình hình càng lúc càng trở nên nguy ngập khi tuyến phòng thủ càng lúc càng mỏng đi, cuối cùng thì địch đã lọt được vào bên trong phòng tuyến. Khi những người lính Nhảy Dù còn lại chuẩn bị triệt thoái ra khỏi ngọn đồi thì trung sĩ Chi đang lung túng không làm sao leo lên khỏi giao thông hào, cơn hoảng hốt bỗng sôi lên khi không còn nghe thấy tiếng súng M16 nữa, chỉ còn lại tiếng súng AK và B40 đang làm chủ không gian, những tiếng gào “ hàng sống chống chết “ mỗi lúc một gần. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, chợt có tiếng nói vọng xuống:

-Trung sĩ, nắm chặt tay tui lẹ lên.

Trung sĩ Chi chợt như sống lại, vội quơ bàn tay lên, và lập tức nắm lấy thật chặt khi đụng phải bàn tay của một đồng đội. Một cú giựt thật mạnh kéo toàn thân trung sĩ Chi lên khỏi giao thông hào. Tiếng súng của địch đã sát một bên mà trung sĩ Chi thấy chung quanh chỉ là một màu đen thăm thẳm. Người đồng đội giật mình khi nhận ra trung sĩ Chi đã mù cả hai mắt, máu chảy tràn lan trên khắp khuôn mặt. Một loạt đạn AK dội lên ngang trước mặt, người đồng đội không hề sợ hãi, nhanh nhẹn khom người xuống vác trung sĩ Chi lên vai rồi tuôn đôi chân chạy xuống chân đồi, những loạt đạn AK vội vã đuổi với theo. Trong cơn hoảng loạn, trung sĩ Chi không kịp nhận ra giọng nói của người đồng đội đã xả thân cứu thoát mình trong giây phút thập tử nhất sinh. Trên đường tải thương về BCH tiểu đoàn, trung sĩ Chi đã tắt hơi thở cuối cùng, không kịp ngỏ lời cảm ơn Việt, người đồng đội ốm nhách, nhỏ nhắn, đêm ngủ ngáy còn hơn bò rống.

 

Ngày 10 tháng 4 năm 1975, trong lúc thành phố thân yêu còn đang vùi trong giấc ngủ thì toàn bộ Lữ Đoàn I Nhảy Dù lặng lẽ ba lô súng đạn lên đường chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng của đời lính chiến. Đoàn xe quân vận im lìm nằm dọc theo con đường từ cổng A của Sư Đoàn vào trại Trần quí Mai, hậu cứ của TTiểu Đoàn 8 Nhảy Dù. Dọc theo hai bên đường, những bóng đèn trên hàng trụ điện lặng lẽ trìu mến ngắm nhìn những chàng trai trẻ sắp sửa bước nhịp quân hành, dấn thân vào nơi gíó cát mà chẳng cần biết đến ngày mai của đời mình. Đoàn xe chuyển bánh trong đêm tối, không có ai để gởi lời tạm biệt hay vẫy tay để tạ từ trong đêm. Những người con gái diễm kiều của Sài Gòn yêu dấu ơi, hơi thở thơm tho nồng nàn xin giữ lấy, mai anh về phả lấy mùi hương.

Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù vào trận Xuân Lộc, Long Khánh.

-Tiểu đoàn trưởng: Trung tá Đào thiện Tuyển.

-Tiểu đoàn phó: Thiếu tá Nguyễn viết Thanh.

-Trưởng ban 3: Đại úy Đồng văn Minh.

-Đại đội trưởng ĐĐ80: Trung úy Hà mai Trường.

-Đại đội trưởng ĐĐ81: Trung úy Ngô Huệ.

-Đại đội trưởng ĐĐ82: Trung úy Trần đình Ngọc.

-Đại đội trưởng ĐĐ83: Đại úy Phạm văn Hiệu.

-Đại đội trưởng ĐĐ84: Trung úy Nguyễn phước Bảo Huệ.

Lữ Đoàn I Nhảy Dù đổ quân xuống Trảng Bom, tổ chức tuyến phòng ngự qua đêm. Rồi một ngày trôi qua vẫn chưa thấy chuyển biến gì. Trưa hôm sau, toàn bộ lữ đoàn di chuyển ra khu rừng cao su dọc theo quốc lộ, anh em ngồi trò truyện đấu láo bên những tàn cây, chuyền tay nhau điếu thuốc, chờ đợi lệnh hành quân. Tại BCH đại đội, các trung đội trưởng được phân phối bản đồ hành quân vùng Long Khánh, tiểu đoàn sẽ được trực thăng bốc vào mặt trận, bãi đáp sẽ là đoạn đường lộ cặp dưới chân đồi Chuối. Bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên bị che khuất bởi một rừng máy bay trực thăng đang từ xa bay tới, nhìn không khác gì một đàn chim thiên di khổng lồ. Đàn chim sắt thứ tự nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, cát bụi mịt mù phủ kín không gian, các toán quân Nhảy Dù ngồi chờ sẵn vội đứng lên, khom người chạy ra máy bay. Toàn bộ Trung Đội 1, Đại Đội 84 dồn lên 1 chiếc trực thăng Chinook, máy bay cất cánh, lấy dần cao độ, từ trong máy bay nhìn ra là cả một cảnh trời tuyệt diệu đầy những cánh chim. Ngày hôm ấy là một ngày thật đáng ghi nhớ, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, toàn bộ một Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù được trực thăng vận chớp nhoáng vào Long Khánh để đánh một trận cuối cùng, rồi thôi.

 

 

 

Chiếc Chinook nhẹ nhàng chạm bánh đáp lên mặt đường nhựa. Bửng phi cơ vừa hạ xuống thì đã nhìn thấy ngay một dãy thi hài xếp dọc theo vệ đường. Như dành chỗ ngồi trên xe đò, những người lính Bộ Binh nhanh như chớp, chộp lấy xác chết đưa lên phi cơ ngay, sợ lỡ chuyến tàu, khiến anh em Nhảy Dù dồn đống, khó khăn lắm mới rời khỏi được phi cơ. Một lát sau những người lính ND được đưa ngay vào mặt trận bằng những chuyến xe GMC, tài xế đạp hết chân ga, chiếc xe lồng lên phóng bạt mạng về phía trước, bắc kỳ Luận ngồi không vững bị hất văng xuống đường, cũng may chỉ bị xây sát nhẹ.

Từ quốc lộ I, đoạn gần ấp Bảo Định, đoàn quân mũ đỏ trải rộng đội hình, băng qua những cánh rừng cao su, tiến sâu vào phía thị xã Xuân Lộc. Xế chiều ngày hôm ấy chạm địch ngay, cả một vùng rừng cây đang êm ấm bỗng náo loạn bởi tiếng súng nổ khắp trời, quả thật đoàn quân mũ đỏ quá ư là lợi hại, mới nhập trận đã đánh nát ngay cả một đạo quân đông đảo của địch, chỉ còn sót lại bộ chỉ huy K 8 của địch đang cố thủ chờ viện binh, tiểu đoàn 8 ND nhận lệnh bao vây diệt gọn.

Ngày hôm sau, tiểu đoàn 8 Nhảy Dù gặp tin buồn, thiếu úy Tạ tử Anh, Đại Đội 82, tốt nghiệp khóa 27 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, vừa mới được phân bổ về tiểu đoàn, đã tử trận khi lọt vào ổ phục kích của địch. Trung Đội 1 của Đại Đội 84 được lệnh tăng phái cho Đại Đội 81 đang đụng nặng. Hắn dẫn trung đội di chuyển hàng dọc, giữ khoảng cách thưa. Khi trung đội vừa tới được vị trí của Thiếu Tá Tiểu Đoàn Phó Nguyễn viết Thanh thì cũng là lúc pháo của địch dội lên trận địa, đạn nổ lúc đầu còn sai lạc khá xa, nhưng mỗi lúc lại rơi dần vào vị trí đóng quân. Trung đội vừa mới di chuyển tới nơi, đâu đã kịp đào hầm hố đành phải ôm lấy những gốc cây cao su làm mộc che chắn. Pháo của địch vừa dứt, anh em tốc lên đi lục soát chung quanh. Khi bước vào kiểm soát căn nhà khả nghi thì thấy một ông già đang ngồi vấn thuốc rê, một người lính cất tiếng hỏi:

            -Nhà có mấy người vậy ông già?

            -Chỉ có mình tui thôi chú.

Người lính đảo mắt chợt nhìn thấy chồng bát dĩa đang úp trong chiếc rổ tre. Mũi súng M16 lập tức dí sát vào ông già:

-Ngồi yên không tao bắn.

Sau khi khám xét kỹ càng, anh em tìm ra được một máy truyền tin chưa kịp dấu kín, từ đó tiếng pháo của địch cũng mất hút không còn nghe thấy nữa.

Hắn chuyển sang tần số liên lạc của Đại Đội 81, dẫn trung đội cặp về hướng bên trái tiến sâu vào một vườn cây ăn quả có những dãy hàng rào kẽm gai bao bọc cao hơn đầu người. Bên kia hàng rào thấp thoáng bóng dáng những người lính của Đại Đội 81 đang dàn thành một đội hình hàng ngang. Trung úy Ngô Huệ, đại đội trưởng đại đội 81 vẫy tay gọi hắn, nhận xong chỉ thị, hắn dẫn trung đội lòn dưới chân dãy hàng rào kẽm gai, sang bên kia dàn hàng ngang nối tiếp với Đại Đội 81 về phía cánh trái. Đội hình nhích dần lên, bất ngờ địch chồm người lên khỏi giao thông hào, lấy hết sức ném lựu đạn về phía trung đội của hắn. Lựu đạn nổ bên phía tay phải của đội hình, có tiếng lao sao “ thằng Tốt bị rồi”. Võ phú Hiệp giật mình vội vã quay sang tìm người bạn thân, Nguyễn văn Tốt bị thương nhẹ đang nằm ngửa trên mặt đất, vừa lúc đó trái lựu đạn thứ hai ném tới ngay trước mặt Võ phú Hiệp nổ tung, Hiệp cảm thấy mát rượi, vuốt tay lên mặt chưa thấy gì cả, nhưng vuốt lần thứ hai thì máu đã ướt ngập cả bàn tay, mảnh lựu đạn ghim đầy trên thân thể Hiệp, vai, lưng, hông, tay chân, nhưng nặng nhất là ở mặt, Hiệp dùng chân chỏi trên mặt đất cố lết về phía sau. Trung Sĩ  Nhất Trung Đội Phó Lê viết Hưng lao tới vực Hiệp lên cũng là lúc đạn súng cối của địch rơi trên hàng quân, Trung sĩ nhất Lê viết Hưng đẩy kịp Võ phú Hiệp ngã sấp xuống đất vừa lúc một quả đạn súng cối nổ sát một bên. Địch bắn súng cối vào đội hình hàng ngang của đơn vị, những cụm khói bốc lên, hắn xiết cò súng đẩy một băng đạn về phía địch, anh em khai hỏa tới tấp, địch câm tiếng súng. Hắn xoay người nhìn lại trung đội, một số anh em đã bị trúng đạn, trong đó có cả Trung Sĩ Ngô tiến Nam, Hạ Sĩ Phạm văn Nam, lòng đau như cắt, hắn gào lên:

-Bị thương lùi về phía sau, còn lại nằm tại chỗ.

Vừa lúc ấy phía bên tay phải có tiếng của Thiếu Uùy Sáng, Đại Đội 81, gọi hắn. Hắn quay sang vừa lúc nhìn thấy một đường máu bực ra trên trán của Thiếu Úy Sáng, Sáng ngã đổ xuống mặt đất. Trung đội được lệnh lùi về phía sau dãy hàng rào, đi vòng sang phía bên phải của mục tiêu, cùng lúc BCH Đại Đội 84 do Trung Uùy Nguyễn Phước Bảo Huệ chỉ huy vừa kéo đến nơi, mọi người ngồi nghỉ trong một khoảng sân rộng, mát mẻ với vườn cây ăn trái cặp sát một con suối nhỏ. Bất ngờ có tiếng súng nổ, viên đạn B40 từ bên kia suối bắn sang nổ tung, Lầu A Cẩu trúng đạn ngã ngửa xuống đất, Vòng A Sùi đang ngồi nghỉ ở gần đó vội vã chạy đến, vực Lầu A Cẩu lên tay mình. Vòng A Sùi chỉ còn biết rướm nước mắt bất lực nhìn người bạn thân của mình đang giãy lên từng cơn, mắt trợn trừng, bọt không khí từ trong miệng phun ra không ngừng, mảnh đạn đã khoét sâu vào tận lá phổi của người lính Nhảy Dù to con, lực lưỡng. Trung đội 1 được lệnh di chuyển, ép sang bên phải, băng qua một chiếc cầu nhỏ, bọc lót vào phía sau lưng lực lượng địch đang cố thủ chờ tiếp viện.

Trung đội tập trung phía sau mấy tảng đá lớn. Hắn phóng mắt quan sát kỹ mục tiêu. Địch ẩn nấp dưới những căn hầm đào sâu bên cạnh những gốc cây chôm chôm, vòm lá của những cây chôm chôm xanh um vươn xuống sát tận gốc, phủ kín lấy địch quân, từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy một màu đen. Từ vị trí của trung đội băng đến tuyến phòng thủ của địch quân là một khoảng đồng trống lốc, bằng phẳng, trơ trụi. Để áp sát được vào mục tiêu, trung đội phải băng qua cánh đồng chết tiệt này, ánh nắng buổi xế trưa đang rực rỡ, từ trong bóng tối của vườn chôm chôm địch nhìn ra thấy rõ từng cử động của anh em, địch thấy ta rõ mồn một mà ta thì không thấy địch. Xin pháo binh bắn yểm trợ không có, xin tiểu đoàn bắn súng cối yểm trợ cũng không được, toàn bộ trung đội xông lên mục tiêu vỏn vẹn bằng vũ khí cá nhân và bằng xương thịt của từng người lính, thật quái gở không tài nào hiểu được. Đợt xung phong đầu tiên bị chận đứng bởi hỏa lực của địch bắn ra dữ dội, một số anh em ngã xuống. Hắn gào lên, hò hét giữ vững đội hình, hô hoán xông lên lần thứ hai, cũng lại tiếp tục bị đốn ngã, lại một số anh em không đứng lên được nữa. Hắn nhìn quanh, Trung Sĩ  Nguyễn Hy vẫn còn nguyên vẹn ở bên tay trái của đội hình, hắn khoát tay ra hiệu cho Trung Sĩ Hy:

-Lên nghe anh em.

Nguyễn Hy gật đầu, anh em chấp nhận thương đau, chuẩn bị đứng dậy xung phong đợt kế tiếp. Hắn gào lên hô xung phong, dồn sức vào đôi chân cố chạy thật nhanh hy vọng bám được vào hầm của địch trước khi có thể bị bắn ngã. Hắn thấy truớc mắt loé lên những ánh lửa, bên tay phải của hắn, binh nhất Thuận đang trên đà chạy tới bỗng ngã bật ngược về phía sau, khẩu đại liên M60 rơi xuống đất, Thuận la lên:

-Thiếu úy, em bị rồi.

Thuận ôm lấy ngực đầy máu, cố bò lui về phía sau. Hắn nhìn lại hàng ngang của trung đội, thêm mấy anh em nữa đã bị thương. Hắn lượng định tình hình, không thể khơi khơi mà xung phong lên được nữa rồi. Nhìn khẩu đại liên, linh hồn của trung đội nằm phơi trên mặt đất, hắn tiếc rẻ, bằng mọi giá phải đem về. Hắn bò ngang về phía khẩu đại liên, một loạt đạn AK bắn về phía hắn, hắn ước lượng vị trí của địch rồi cầm ngang khẩu M16 đặt sát mặt đất bắn lại. Hắn lăn ngửa người rút băng đạn ra thay, vừa lúc một loạt AK nổ dội lên, chiếc băng cứu thương cài trên dây ba chạc trước ngực của hắn biến mất theo loạt đạn. Hắn vẫn ngoan cố bò thật sát mặt đất, nhoài người về khẩu M60. Liên tiếp 3, 4 trái lựu đạn ném ra, hắn thấy rất rõ những cụm khói và đất cát bục lên trước mặt hắn. Hắn vói tay chụp được khẩu M60, bò lùi về phía sau.

Trung Uùy Nguyễn phước Bảo Huệ dẫn BCH Đại Đội đến nơi lúc trời nhá nhem sập tối, có tin Tiểu Đoàn 1 ND đang bị địch bao vây. Trung Đội 1 phối hợp với BCH đại đội tổ chức phòng thủ qua đêm, tất cả thương binh đều ra hầm chiến đấu. Hắn được lệnh dẫn 5 người lính đi lập tiền đồn, án ngữ về hướng Tiểu Đoàn 1 ND. Hắn thầm nghĩ có thể đêm nay sẽ xảy ra một cuộc tử chiến nên trước khi đi, hắn rảo một vòng trung đội, thăm hỏi, an ủi những anh em bị thương, may mà từ đầu trận chiến tới giờ chưa có ai tử trận. Lòng hắn đau như dao cắt khi nhìn thấy những người đồng đội quần áo đã bị xé rách để băng bó vết thương, tay ghì chặt khẩu súng, mắt vẫn ánh lên vẻ ngang tàng thách thức. Trời ơi! nếu có pháo binh hay súng cối bắn yểm trợ thì đâu có bị thương nhiều đến như thế này. Sáng hôm sau mới phát giác địch quân đã êm thắm rút đi từ giữa đêm khuya, bỏ lại những trang cụ không cần thiết, trong đó có 1 bao súng K54, Trần văn Danh đã nhanh nhẹn báo máy rành rọt, từ đó về sau tiểu đoàn cứ gọi máy xuống tra hỏi về khẩu K54, anh em binh sĩ chết và bị thương thì không hề đếm xỉa gì tới, chỉ xăm soi đến cái bao súng K54.

Ngay sau đó toàn bộ đại đội được lệnh rời bỏ vị trí, rút ngang qua BCH tiểu đoàn, băng qua con đường đất đỏ, lập tuyến phòng thủ về phía quốc lộ 1. Lúc trung đội đi ngang qua BCH tiểu đoàn, Đại Úy Đồng văn Minh, trưởng ban 3 gọi hắn lại nói nhỏ:

-Trận chiến sắp nổ lớn lắm đó, chắc không thua gì trận An Lộc, cẩn thận nghe.

Trung đội tiến sâu vào rừng cao su thì bắt gặp những đường giây điện thoại của địch kéo lê trên mặt đất, vậy là địch đã hiện diện ở đây và quân số không phải là ít. Trung đội được lệnh dừng quân, đào hầm hố chuẩn bị chiến đấu, anh em cắt dây điện thoại rồi cột vào những thân cây cao su, căng thành một hàng rào chung quanh tuyến phòng thủ, sợi dây điện thoại thì nhỏ rất khó thấy, địch quân xớn xác thế nào cũng vấp ngã. Sáng hôm sau hai tên trinh sát của địch mò vào tuyến phòng thủ của Trung Đội 2, bị bắn chạy dạt về phía Trung Đội 1, đâm đầu ngay vào hàng rào dây điện thoại ngã bật ngửa, người lính gác bắn ngay nhưng không trúng, 2 tay trinh sát vùng dậy chạy biến vào rừng cây. Khẩu đại liên M60 của tiểu độí 1 vẫn do Klong ha Thanh làm xạ thủ, Mai viết Kỳ là phụ xạ thủ. Khẩu đại liên M60 của tiểu đội 2, xạ thủ Thuận “già” và phụ xạ thủ Nguyễn văn Tốt đều đã bị thương, được giao cho Điền, quân phạm mới được bổ xung về trung đội, tướng tá cao ráo, ngon lành. Đêm trong rừng cao su, tiếng côn trùng rỉ rích, lá cây rơi sào sạc mà vẫn không ngăn được tiếng loa từ nhà thờ ấp Bảo Định theo gíó bay về, lúc rõ lúc không, cha xứ đang hô hào con chiên đứng lên chiến đấu tới cùng, những người lính Nhảy Dù đang nằm lạnh lẽo phơi sương bỗng cảm thấy ấm cúng lạ thường.

Tiền quân của địch đã xuất hiện, lính gác báo cáo thấy xa xa những đoàn người di chuyển khơi khơi như đi chợ, trinh sát địch thì vẫn bám sát vị trí của ta. Xế trưa ngày 20 tháng 4 năm 1975, vùng trách nhiệm kế cận của Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù bỗng bùng lên dữ dội tiếng nổ tấp nập của loại đại liên 50 gắn trên chiến xa cùng với các loại súng khác. Tiếng súng nổ dữ dội không ngưng nghỉ mỗi lúc một dày dặc kéo dài cho tới tận sập tối, tiếng xích xe nghiến lên lồng lộn hòa trong tiếng máy gầm gừ nghe rất rõ, thời buổi khó khăn đạn ở đâu mà phung phí quá trớn như thế này, nghe mà xót cả ruột, hẳn là bên cánh quân của Tiểu Đoàn 9 ND đang diễn ra một trận chiến vô cùng khốc liệt.

Đến buổi chiều, các trung đội trưởng được lệnh về họp tại BCH đại đội. Trước khi các trung đội trưởng trở về vị trí, Trung Uùy Đại Đội Trưởng Nguyễn phước Bảo Huệ lại cẩn thận căn dặn lần nữa:

-Nhớ kỹ nhé, cho anh em gài mìn và lựu đạn chung quanh vị trí, chỉ chừa đường rút. Vũ khí đạn dược đem theo đầy đủ, lấy miếng vải trắng cột lên cánh tay bên trái làm dấu hiệu nhận bạn. Khi rút phải thật êm, giữ im lặng tuyệt đối, chốt ở xa rút trước, tất cả sẽ gom về đại đội. Trực máy, khi nghe ám hiệu “ 161 đây Vũng Tàu gọi “ thì bắt đầu rút.

Vậy là thi hài của hai tử sĩ thuộc Trung Đội 3 mới chết hồi chiều, vẫn còn nằm bất động ngay trước miệng hầm của địch, dự định sáng ngày mai lên tapi lấy lại, nay đành gởi theo nước Chúa, một trong hai tử sĩ là quân phạm gốc Hải Quân, mới tăng cường về Trung Đội 3 chưa được bao lâu.

Hắn trở về trung đội, đi từng hầm dặn dò anh em, nhưng hắn nói khác đi một chút “ tối nay trung đội mình rút về nằm bảo vệ cho tiểu đoàn “, anh em ai nấy đều vui vẻ hẳn lên. Nửa khuya Trần văn Danh, người mang máy truyền tin gọi hắn:

-Thiếu úy, Trung úy chờ đầu máy.

Hắn áp ống liên hợp lên tai và nghe trong máy tiếng Trung úy đại đội trưởng:

-161 đây Vũng Tàu gọi.

Khi toàn bộ trung đội rút về tới BCH Đại Đội thì hắn thở phào nhẹ nhõm, trút được bao nhiêu là gánh nặng. Hắn chỉ sợ bị địch tấn công từ phía sau lưng ngay lúc đang rút quân, thật quá là hiểm nghèo khi đang mặt đối mặt với địch quân bỗng dưng quay lưng trở thành những tấm bia để lui binh. Hắn ngỡ ngàng khi nghe tin toàn bộ Lữ Đoàn I ND sẽ mở đường máu triệt thoái vượt theo liên tỉnh lộ số 2, con đường nối liền Long Khánh và Phước Tuy, nằm trong vòng kiểm soát của địch từ nhiều năm về trước. Trời mờ mờ ánh trăng, toàn bộ lữ đoàn rút quân trên mặt lộ, đội hình hàng dọc giữ khoảng cách thưa, lệnh từ trên đưa xuống “Nếu địch nổ súng tuyệt đối không được bắn trả, chết bỏ lại, bị thương đem theo “. Từ trên một ngọn đồi cách con lộ không xa lắm, một khẩu 12.8 ly của địch bắn dọc xuống đoàn quân, những viên đạn lửa xé rực màn đêm, đoàn quân vẫn tiếp tục lặng thinh rảo bước như không nghe thấy, không hề có một tiếng súng bắn lại, con rắn khổng lồ vẫn nín lặng trườn đi, một lúc sau không hiểu vì lý do gì, địch bỗng ngưng tiếng súng. Trời đã sáng hẳn, trước mặt hắn là một cảnh tượng đau lòng, mấy chiếc xe GMC nằm quay ngang trên mặt đường, trên xe ngả nghiêng những xác chết phụ nữ, dưới mặt đường là những thi hài vẫn còn tươi của anh em Pháo Dù. Tiểu đoàn nhận lệnh không di chuyển trên đường lộ nữa, mở rộng đội hình ra phía cánh đồng, tiến lên cặp theo trục lộ. Không biết Nghĩa kiếm ở đâu ra được một chiếc xe Jeep, nối dây điện đề máy nổ rồi lái chạy tà tà theo cánh quân, trên xe lủ khủ một số anh em nghịch ngợm cười đùa ầm ĩ. Súng bắt đầu nổ khi đoàn quân vướng phải chốt của địch, vướng thì nhổ, đoàn quân cứ bương lên, chốt của địch tan nát dưới gót giày trận. Trung Sĩ Nhất Trung Đội Phó Lê viết Hưng tận tụy theo sát anh em, chia phiên để anh em thay nhau khiêng cáng Binh Nhì Lâm bị đạn vào chân lúc giao tranh trong thị trấn Xuân Lộc. Con đường triệt thoái từ Long Khánh về Phước Tuy trầy trật với bao gian nguy máu lửa, nhưng tình đồng đội sắt son của những người lính Nhảy Dù đã san bằng tất cả, quyết không bỏ rơi bạn bè trong cơn nguy khốn. Những người lính của Đại Đội 84, Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đã để lại cho đời một đoá hoa nồng thắm, ngát hương tình đồng đội, những phiến hoa được dệt nên bởi những trái tim hào hùng, dũng cảm, không một chút vị kỷ. Nguyễn văn Việt ốm nhách vẫn tươi cười khiêng cáng binh nhì Lâm, có ai ngờ trong con người nhỏ bé này lại có một tâm hồn không bé nhỏ tí nào. Khi đi đến khu vực đèo Con Rắn, mọi người theo nhau ngước mắt nhìn lên đỉnh đồi, hun hút trên cao là một lá cờ của địch, một chiếc máy bay L19 đang lượn lờ bên trên. Xế chiều thì đoàn quân đã vượt qua được địa phận Xa Bang, Ngãi Giao, ngã 3 vào Bình Giả, rồi tới được Bình Ba. Thì ra địa danh Bình Giả nổi tiếng một thời lại nằm ngay ở đây, tới ngã 3 rẽ tay trái vào thêm 5 cây số nữa là gặp ngay chiến trường xưa, hoá ra đâu có xa xôi gì, cách thủ đô Sài Gòn đâu có bao nhiêu theo đường chim bay. Buổi chiều cuối ngày đoàn quân đến được Đức Thạnh, anh em được lệnh tạm dừng quân, ngồi nghỉ ven đường, cuộc di hành không ngừng nghỉ với ba lô súng đạn đầy đủ khởi sự từ 12 giờ khuya ngày hôm trước đến 6 giờ chiều ngày hôm sau, hai bàn chân như muốn phồng lên. Đêm hôm ấy Tiểu Đoàn 8 ND về đến quân trường Vạn Kiếp, Bà Rịa, tỉnh Phước Tuy. Hôm sau, Đại Đội 84 lập tuyến phòng thủ trên địa bàn giáo xứ Láng Cát, Trung Đội 1 chịu trách nhiệm phía sau lưng giáo xứ Láng Cát nhìn về hướng núi Ông Trịnh. Cuộc triệt thoái của Lữ Đoàn I Nhảy Dù mở đường máu xuyên qua vùng kiểm soát của địch về đến Phước Tuy diễn ra thật hoàn hảo, tuyệt vời, chính là nhờ vào kỷ luật tác chiến sắt thép đã khuôn đúc lên từng người lính trong từng tiểu đội. Sau khi về đến Bà Rịa, Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù được đặt dưới quyền điều khiển của Thiếu Tá Nguyễn viết Thanh, Trung Uùy Đại Đội Trưởng ĐĐ81 Ngô Huệ và Trung Uùy Đại Đội Trưởng ĐĐ82 Trần đình Ngọc được thăng cấp Đại Uùy.

Buổi chiều nghe tiếng chuông nhà thờ đổ, tiếng cầu kinh êm êm của người em xóm đạo, không gian êm ả làm sao. Hắn bước ra đứng bên lề đường, dõi mắt nhìn theo những chuyến xe bon bon chạy về Sài Gòn, quãng đường từ đây về Sài Gòn đâu có là bao xa, hắn chợt nghĩ nếu mình được chết ở đây thì thật là hạnh phúc, được chết gần nhà. Ngày 22 tháng 4 năm 1975, các quân nhân của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù lãnh tháng lương cuối cùng trong đời lính chiến của mình. Anh em đi chợ, nấu những bữa cơm tươm tất, ngon lành, chả bù với những ngày trên đường triệt thoái chỉ vốc gạo xấy và bỏ lá giang vào miệng nhai cho đỡ khát. Xong bữa cơm trưa, hắn châm điếu thuốc nhả khói lên trời, thấy trời cũng buồn mênh mang.

Việt bước đến gần, khẽ nói:

-Thiếu úy, cho em chuồn về Sài Gòn thăm nhà mấy bữa nha.

Hắn nhìn người đồng đội:

-Việt tính về mấy ngày?

-Em xin về 2 bữa thôi Thiếu úy.

-Ừ, khéo khéo đừng để tiểu đoàn nhìn thấy nha.

-Dạ, em bọc đường hẻm ra đón xe đò, không ai nhìn thấy đâu.

-Về nhà vui nhé, mà nhớ trở lên nghe ông thần.

-Dạ, em trở lên chớ Thiếu úy.

Nhìn theo bóng Việt khuất sau lũy tre, hắn biết những người lính Nhảy Dù như Việt dù có đuổi đi thì cũng vẫn tìm cách mò về đơn vị.

Ngày 27 tháng 4 năm 1975, Sư Đoàn 304 và Sư Đoàn 325 của địch đã thọc sâu chiếm toàn bộ Chi Khu Long Thành, cắt đứt quốc lộ 15 nối Vũng Tàu-Sài Gòn, kể từ đó Việt sẽ không bao giờ trở về với anh em được nữa. Cùng ngày, Sư Đoàn 3 của địch có chiến xa T54 yểm trợ bất ngờ tấn công trực diện vào BCH Lữ Đoàn I Nhảy Dù, nhưng đã bị lực lượng Nhảy Dù phản công đánh bật trở ra, sau đó BCH lữ đoàn rút qua cầu Cỏ May sang bên kia Vũng Tàu đơn vị bạn chịu trách nhiệm giữ cầu Cỏ May thấy BCH/LĐ1ND rút qua cầu Cỏ May hốt hoảng đặt mìn giựt sập cầu Cỏ May. Ba tiểu đoàn tác chiến, TĐ1ND, TĐ8ND và TD9ND bị kẹt lại bên này Phước Tuy, địch đang áp sát, quốc lộ 15 về Sài Gòn đã bị cắt đứt, cầu Cỏ May đi Vũng Tàu đã bị giựt sập.

Ngày hôm ấy, các quân nhân thuộc Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đang đóng quân trên địa bàn Bà Rịa chứng kiến một cảnh tượng dị thường, lựu đạn lân tinh được tháo chốt ném vào nòng súng đại bác 105 ly, xe Jeep của tiểu đoàn trưởng đem ra châm lửa đốt bỏ. Tiểu đoàn được lệnh bỏ lại tất cả vật dụng nặng, cồng kềnh, súng đạn phải đem theo đầy đủ, vượt sông tiến về thành phố Vũng Tàu. Mỗi đại đội của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đều mất đi một số đồng đội trong chuyến vượt sông bất ngờ không hề có một chút phương tiện nào trong tay. Trung Đội 1, Đại Đội 84 mất Hùng cận, mới tăng cường lúc trung đội còn ở trong Long Khánh, đau nhất là mất Nguyễn văn Tốt, người phụ xạ thủ đại liên M60 đã từng trải qua những trận đánh dữ dội trên đỉnh 1062 Thường Đức Quảng Nam, cuộc hành quân đẩy lùi địch quân trong chớp nhoáng ở quận Hương Thủy Thừa Thiên, và trận chiến cuối mùa Xuân Lộc Long Khánh, không trận nào là không lưu lại chứng tích chiến tranh trên người. Số phận của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù không biết sẽ ra sao nếu không may mắn gặp được một chiếc ghe bầu tình cờ đi ngang, người chủ ghe tốt bụng và cô con gái đã hết sức tận tình cứu giúp nên phần lớn anh em Tiểu Đoàn 8 ND đã qua được bên kia sông. Tiếng máy nổ sành sạch, chiếc ghe lướt chậm trên mặt nước, anh em ngồi sát cánh trên sàn ghe ngoảnh mặt nhìn về phía sau, đạn pháo của địch đang vung vãi theo đường rút quân. Bất ngờ từ trên sàn tàu có người nhìn thấy phía bờ bên trái lố nhố một đám du kích đang xớn xác chỉ trỏ, Võ phú Lâm, người thư ký của Đại Đội 84, lẹ làng chụp lấy khẩu súng M16 nhả một loạt đạn về phía địch, ngay lập tức địch quân khai hỏa, cô gái con của người chủ ghe vội vã la lên:

-Xuống dưới hầm ghe đi các anh ơi, lẹ lên.

 Một viên đạn M79 của địch câu trúng ngay lên sàn tàu, binh nhì Nghĩa ngồi sát bên tay trái Đại Úy Đồng văn Minh bỗng thấy đau nhói trên ngực, Nghĩa vội vã đưa bàn tay lên ngực kiểm soát, máu loang ra trên những ngón tay, rất may mảnh đạn chỉ cắt ngang một đường trên bề mặt.

Đại úy Đồng văn Minh giận dữ:

-Ai cho lệnh bắn? không được bắn nghe rõ chưa.

 Đám du kích cũng chùn tay không dám bắn thêm khi nhìn thấy trên ghe đầy lính Nhảy Dù, súng ống lăm lăm, mặt mũi đằng đằng sát khí. Những người lính của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù sẽ không bao giờ quên ơn hai vị đại ân nhân chẳng ngại hiểm nguy, đã tận lực cứu giúp anh em thoát khỏi cơn hiểm nghèo, vào giữa lúc thập tử nhất sinh.

 Giữa đêm khuya lạnh lẽo, một phần của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đã đặt chân lên được thành phố Vũng Tàu. Người người đang chìm trong giấc ngủ say, có ai hay một đoàn quân tơi tả đang cất bước trên đường phố, mất giày trận, mất vũ khí, mất nón sắt, mất ba lô, có người đi chân không, trên áo trận dưới quần xà lỏn, đầu đội nón sắt không có nón nhựa bên trong, trông giống như một con rùa. Chiếc ba lô bên trong có cuốn lý lịch trung đội và cuốn nhật ký hành quân đã chìm xuống dòng sông trong đêm khuya khoắt, đau hơn một cuộc tình đã mất.

Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù di chuyển ngay trong đêm tới hậu cứ Tiểu Đoàn 6 ND, doanh trại nằm ngay trong thị xã Vũng Tàu. Trung Đội 1, Đại Đội 84 nhận lệnh án ngữ ngay cổng chính của hậu cứ, anh em nghỉ ngơi trong căn phòng trực, thay phiên nhau canh gác giữ gìn an ninh. Sau một đêm ngủ say như chết, anh em thức dậy lúc mặt trời đã lên cao, nắng ấm của vùng biển lung linh trong gíó nhẹ, trên cao có những đám mây trắng dật dờ không buồn trôi, như linh hồn của những người lính chết trên sông đêm hôm qua, vẫn còn luyến tiếc chưa nỡ rời bỏ bạn bè đồng đội. Doanh trại Tiểu Đoàn 6 ND vắng hoe, thấp thoáng một vài người lính hậu cứ, Tiểu Đoàn 6 ND đã rút từ Khánh Dương, đang tập trung trong trại Hoàng hoa Thám, Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù ở Sài Gòn, nằm trừ bị và chờ bổ sung quân số. Một lát sau, Thiếu Uùy Trịnh Pha, sĩ quan chỉ huy hậu cứ  của TĐ6ND , chạy xe gắn máy tới, thấy trung đội thê thảm quá, Thiếu Uùy Trịnh Pha lấy chìa khóa mở kho cấp phát ba lô, giày trận, nón sắt, lựu đạn tái trang bị cho Trung Đội 1, Đại Đội 84.  TĐ8ND. Hắn lại đưọc thiếu úy Trịnh Pha chở ra Vũng Tàu uống café, lính tráng đủ mọi đơn vị binh chủng khắp nơi đổ dồn về hỗn độn, lang thang khắp phố, không ai chỉ huy ai, người nào cũng lơ ngơ như kẻ mất hồn, chẳng biết đi hay ở, mà đi thì đi về đâu? Rồi chạnh lòng nghĩ đến những người lính Nhảy Dù, thấy mà thương, tới nước này mà vẫn ngăn nắp kỷ luật, tinh thần chiến đấu vẫn vững vàng không hề suy suyển, các anh lính Nhảy Dù ơi, các anh thật đáng khâm phục, làm sao có thể nói hết được những ngưỡng mộ đối với các anh, những người Binh Sĩ, Hạ Sĩ, Trung Sĩ, Thượng Sĩ của Sư Đoàn Nhảy Dù.

Những chuyến trực thăng bắt đầu nhộn nhịp từ Sài Gòn bay ra tiếp tế súng đạn, trang bị, lương thực, đồng thời bốc thương binh về các bệnh viện. BCH Lữ Đoàn I Nhảy Dù đóng tại bến Đá, Vũng Tàu, từng đại đội của các tiểu đoàn tác chiến được lệnh cử người đi thu xếp thuyền bè, sẵn sàng ra khơi khi có lệnh. Xế chiều ngày 29 tháng 4 năm 1975, Tiểu Đoàn 8 ND di chuyển từ hậu cứ Tiểu Đoàn 6 ND về bến Đá, tập trung trong sân nơi BCH Lữ Đoàn đóng quân, sau đó từng đại đội nhận lệnh xuống tàu. Toàn bộ Lữ Đoàn I Nhảy Dù ra khơi không để sót một quân nhân nào ở lại, vũ khí đạn dược mang theo đầy đủ, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Chiếc ghe chở Đại Đội 84 vừa tách bến thì kẹt chân vịt, một sợi dây thừng quấn chặt vào trục máy khiến chiếc ghe không chạy được, cứ dừng bập bềnh một chỗ, giữa lúc ấy đại bác của địch đã bắn lên đài ra đa, cùng lúc những tràng đạn bắn dọc bờ biển rải theo đoàn quân, người chủ ghe lặn xuống gỡ sợi dây thừng nhưng bị chân vịt cứa vào cánh tay chảy máu, một người lính trên ghe vội cởi quần áo, hít một hơi dài rồi quẫy người lặn xuống gỡ được sợi dây thừng, chiếc ghe nổ máy ròn rã lướt sóng nối đuôi vào đoàn tàu mang theo những đứa con thân yêu hướng về cửa Cần Giờ. Chiều hôm ấy, đoàn tàu quây lại với nhau ở ngoài khơi, tình hình không cho phép tiến vào sông Sài Gòn, và đơn vị đã hoàn toàn mất liên lạc với các thẩm quyền. Trung Úy Đại Đội Trưởng Nguyễn phước Bảo Huệ đích thân gom tiền anh em trao lại cho người chủ ghe, toàn bộ đại đội rời ghe nhỏ chuyển lên chiếc tàu chở dầu rất đồ sộ. Con tàu dầu hướng mũi về vàm Láng, Gò Công, nhả khói hoà vào đám mây xám đang lững lờ trôi trên bầu trời u uất của buổi hoàng hôn. Đại Đội 81 ở lại trên tàu, các ĐĐ82, ĐĐ83, ĐĐ84 đổ xuống vàm Láng, đào hầm hố dựng tuyến phòng thủ. Suốt cả ngày lẫn đêm, từng đoàn trực thăng ầm ầm bay ngang qua, tiếng động cơ nhỏ dần rồi mất hút về phía biển đông, mọi người không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra ở hậu phương, anh em vẫn nắm chặt tay súng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Sáng hôm sau, ngày 30 tháng 4 năm 1975, bỗng có người lính đập nát chiếc radio và gào lên thống thiết:

- Thấy mẹ rồi anh em ơi, có lệnh đầu hàng. Đ. mẹ nó.

Những người lính đứng rũ ra như đã chết, có người quăng cuốc xẻng ngồi phịch xuống đất ôm mặt đau đớn, không thấy ai cử động, mọi người như tê liệt đi.

Lệnh của Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng, anh em nào muốn di tản sang Mỹ thì lên tàu, anh em nào muốn trở về với gia đình thì tự tìm lấy phương tiện. Vàm Láng Gò Công, nơi chia tay của các quân nhân thuộc Lữ Đoàn I Nhảy Dù, kẻ ra đi, người ở lại, từ nay thôi vĩnh biệt.

 

Kể từ tháng 3 năm 1975, tình hình đất nước càng lúc càng nguy ngập sau khi để mất Phước Long, mất Buôn mê Thuột, tiếp đến là một loạt sai lầm về chiến lược khi ra lệnh triệt thoái cao nguyên, bỏ ngỏ Quân Khu I, rồi đến Quân Khu II. Địch tiến quân xuống phía nam như nước vỡ bờ không gì ngăn cản nổi, địch chuyển quân cấp quân đoàn, rầm rộ trên đường lộ bất kể ngày đêm. Lữ đoàn III Nhảy Dù được bốc ra Khánh Dương chận địch, một lữ đoàn thiện chiến nhưng quá ít ỏi so với lực lượng của địch, trung đội của Thiếu Uùy Nam, Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù, bắn hết đạn phải rút vào rừng, địch quân đông như kiến. Phá vỡ được tuyến phòng thủ của Lữ Đoàn III Nhảy Dù, địch tiếp tục tràn xuống tới Phan Rang, Lữ Đoàn II Nhảy Dù được gởi tới lập tuyến ngăn cản. Địch sử dụng Sư Đoàn 3, Trung Đoàn 25 Tây Nguyên, và một phần lực lượng của Sư Đoàn 325 có chiến xa yểm trợ tấn kích dữ dội vào phòng tuyến của Lữ Đoàn II Nhảy Dù và các đơn vị bảo vệ Phan Rang, cuối cùng Lữ Đoàn II Nhảy Dù cũng đành chung một số phận với Lữ Đoàn III Nhảy Dù. Lữ Đoàn I Nhảy Dù, gồm TĐ1ND, TĐ8ND, và TD9ND được trực thăng vận vào giải vây cho thị xã Xuân Lộc, Long Khánh, rồi cũng phải triệt thoái về Phước Tuy nếu không muốn cùng chung số phận với Lữ Đoàn II ND, Lữ Đoàn III ND, và cuối cùng thì cũng đã tan theo bọt nước ở vàm Láng, Gò Công. Lữ đoàn IV Nhảy Dù gồm TĐ12ND, TĐ14ND, và TĐ15ND dàn quân bảo vệ vòng đai thành phố Sài Gòn, vẫn chiến đấu kiên cường bất khuất đến giây phút cuối cùng, dù đã mất liên lạc với Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù. Lữ đoàn đã tan nát ngay trên thành phố thân yêu sau khi chống cự quyết liệt với đại quân của địch, xác chiến xa T54 nằm chết dọc theo con đường từ vùng bà Quẹo, xuống ngã tư Bảy Hiền, cổng Phi Long.

Từng Lữ Đoàn Nhảy Dù lần lượt được ném ra cản bước tiến của địch quân cấp quân đoàn mạnh như đê vỡ, hòng kềm bớt tốc độ tiến quân của địch, cứ nhìn từng cái chết tức tưởi, tuần tự của từng Lữ Đoàn Nhảy Dù, tự dưng anh em Nhảy Dù chợt lờ mờ cảm nhận ra được cái thân phận là kẻ lót đường của mình. Nước thí quân để kéo dài ván cờ tàn, thí 4 Lữ Đoàn Nhảy Dù thiện chiến để cầm chân địch thêm được vài ngày, để cơn hấp hối kéo dài thêm được một vài khoảnh khắc, để những kẻ tai to mặt lớn có đủ thời gian quí báu lẹ tay gom góp, nhanh chân đào tẩu. Trong khi lính Nhảy Dù đang vất vả chận đánh những đợt tấn công phủ đầu của địch thì những người có quyền uy từng ra lệnh cho các đơn vị Nhảy Dù, lại đã nhanh chân tẩu thoát, họ đã biến mất khi chưa có lệnh đầu hàng.

Tháng 8 năm 1975, trại cải tạo Trảng Lớn, Tây Ninh, hòm thơ L3T4, các sĩ quan Nhảy Dù nối lại với nhau, trò chuyện. Thiếu Úy Nam, Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù, sau 16 ngày đói khát lặn lội trong rừng tìm đường thoát hiểm, may mắn được trực thăng tìm thấy bốc về. Sau khi tan hàng ở Khánh Dương, số anh em còn sót lại của Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù được tập trung về trại Hoàng hoa Thám, ứng chiến cho sư đoàn và chờ bổ sung quân số. Vào một buổi sáng, Thiếu Uùy Nam được lệnh dẫn trung đội sang phi trường Tân sơn Nhất, nhận nhiệm vụ bảo vệ, giữ gìn an ninh trật tự ngay tại bãi chất hàng hành quân của SĐND (bãi cargo) lúc đó cơ quan DAO dùng làm bãi bốc người mang đi ngoại quốc. Lính Nhảy Dù vai đeo súng, miệng nhai gạo sấy đứng gác, lặng lẽ nhìn người ta nối đuôi nhau lên phi cơ. Rất nhiều cấp chỉ huy, có người mặc đồ đại lễ, trên vai đeo lon tướng, trên ngực máng huy chương nặng trĩu cả ngực áo, tay xách vali lớn vali nhỏ, ung dung dẫn bầu đoàn thê tử bước lên máy bay. Mũ Đỏ các anh là lính tác chiến đơn vị Tổng Trừ Bị của QLVNCH  hãy ở lại giử an ninh phi trường cho chúng tôi ra đi bình yên, tam thập lục kế tẩu vi thượng sách.

Thiếu úy Nam nghiến răng hậm hực:

-Nếu lúc ấy tao mà biết chúng nó trốn chạy thì

Thiếu úy Trần kỳ Tâm, Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù, đưa tay xoa bụng đói, tiếc rẻ:

-Đừng có chữ nếu thì xong mẹ nó rồi.,.

 

 

10-09-2006

Vũ đình Hải

http://nhaydu.com/index_83hg_files/left_files/AnhVietNgu.htm

Sinh Tồn chuyển

BẢN TIN MỚI NHẤT

Hải chiến Hoàng Sa _ Hà Thượng Thủ

Tưởng niệm và ghi ơn các chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong Hải chiến Hoàng Sa

Xem Thêm

"Không Phàn Nàn" -Huy Phương. ( Trần Văn Giang ghi lại )

Khi người ta bất như ý, người ta có thói quen oán Trời trách Đất

Xem Thêm

NHẶT NẮNG XUÂN. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nở tràn đường lữ thứ Xuân bên anh ngậm ngùi

Xem Thêm

Cha già háo danh - Nguyễn Bá Chổi

Cha già háo danh - Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Tiên đoán - Hà Thượng Thủ ( Câu: "Phản bội đồng minh nên quả báo" cay đắng quá ! )

Cai gi cung co mat phai va mat trai.Tuc ngu :" doi cha an man,doi con khat nuoc".Luat tuan hoan vay tra,tra vay.Thien ac dao dau...vv...Oan hon cua cac tu si,nan nhan chien cuoc vi bao ve non song.Oan hon cua nhung nguoi vuot bien+duong bo tim tu do bi vui thay o bien dong+rung nui...Nhung oan khuat,uat han tu toi...ngay dem keu gao su tra le cong ly cho su mat mat chinh dang cua ho."Thien vong khoi khoi,thua ma khong lot.Van te Thap loai chung sinh.Van te cac tu si hy sinh vi bao ve non song dat nuoc van con vang ren moi nam vao ngay ky niem cua ho...

Xem Thêm

Đề bài :Philippines muốn đổi y tá lấy vaccine Covid-19

Xuất khẫu Lao động kiễu Philippine mới nên gọi là xuất khẩu lao động... Còn xuất khẩu lao đông kiễu XHCNVN chỉ đi làm cu li, bán sức lao đông với gía rẻ, còn bị đám đầu nậu trong nước nó hút thêm máu... BAo giờ XHCNVN mới có loại lao động cao cấp này để hãnh diện với đời là VN ta vô Địt...?? còn không chỉ là bán băp thit kiếm ăn...Làm nhiều mà hưởng ít...!!!! B́ất hạnh cho dân VN...thông minh,cần cù mà không được hướng nghiệp đúng cách....??????

Xem Thêm

TIN MỚI

Hải chiến Hoàng Sa _ Hà Thượng Thủ

Tưởng niệm và ghi ơn các chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong Hải chiến Hoàng Sa

Xem Thêm

"Không Phàn Nàn" -Huy Phương. ( Trần Văn Giang ghi lại )

Khi người ta bất như ý, người ta có thói quen oán Trời trách Đất

Xem Thêm

NHẶT NẮNG XUÂN. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nở tràn đường lữ thứ Xuân bên anh ngậm ngùi

Xem Thêm

Cha già háo danh - Nguyễn Bá Chổi

Cha già háo danh - Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

VAI DIỄN. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bây giờ giữ mảnh hồn suông Để năm tháng đóng hết tuồng thế nhân

Xem Thêm

Cha già dâm tặc - Nguyễn Bá Chổi

Cha già dâm tặc - Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Đố Vui các Bạn - Lão Phan

Với những gì đã xảy ra, cặp đôi này được mệnh danh là đen đủi nhất thế giới.

Xem Thêm