Cà Kê Dê Ngỗng

ĂN Ở HÀ NỘI

Bây giờ vừa dơ vừa dở lại còn nhiều hóa chất hại sức khỏe



Hà Nội có nhiều món ngon, chuyện ấy ít người cãi. Nhưng món ăn ngon Hà
Nội tập trung ở Phố cổ, mà nhà ở Phố cồ thì bé tẻo teo, thế nên hàng
quán bày bán đầy vỉa hè, muốn ăn thì ngồi ngay đường đi, ghế thấp lè
tè, toàn ghế nhựa. Món ăn cũng bày tràn ra đường mặc cho bụi đường và
vi trùng ồ ạt, mà Hà Nội nổi tiếng là thành phố ô nhiễm bậc nhất cho
nên thức ăn cũng thế thôi. Ra Hà Nội tìm món ăn ngon của một thời
trong văn của Thạch Lam, của Vũ Bằng và cả ông Nguyễn Tuân, những
người được cho là sành ăn, thế nhưng khi thấy mọi người chen chúc ở
vỉa hè và món ăn bày tràn cả lề đường thì ngại ngùng. Cũng có một số
quán bán trong nhà, nhưng chật chội và bẩn, muỗng đũa nhầy nhụa cả mỡ.
Căn nhà ám khói và tràn giấy lau bay như bướm, trắng cả sàn. Chủ tiệm
và người phục vụ có lẽ đắt khách quá nên chẳng cần lịch sự với khách,
trả lời cứ nhấm nha nhấm nhẳng. Chủ và tớ nhễ nhại mồ hôi cứ thế mà
bưng bê. Đặc biệt đi ăn ở quán ăn Hà Nội tuyệt đối đừng bao giờ đi vệ
sinh, bởi đã vào đấy đi ra thì không thể ăn tiếp được vì nhà vệ sinh
quá xá bẩn, bẩn tới phát khiếp.

 Một lần vào Phở Thìn ở Phố Lò Đúc, ngồi một lát chẳng thấy ai hỏi mà
quán thì nóng hầm hập, người chen chúc, bàn ăn là một dãy dài, ngồi
chung chạ nhau. Đợi một hồi thấy chả có ai hỏi dù đã ra dấu nhiều lần
với người phục vụ, nhưng các cậu ấy cứ tảng lờ. Ông khách ngồi chung
bàn thấy thế mới bảo: Ra ngoài kia gọi phở và trả tiền thì nó mới bưng
vào. À ra thế. Gọi mấy bát phở, bảo chín, gầu, cậu phục vụ lắc đầu: Ở
đây chỉ có một món tái lăn, một bát 60 ngàn. Tô phở bưng vào, thử một
muỗng nước lèo, đầy bột ngọt, thế là chỉ ăn được một vệt. Nhìn lui,
một cặp vợ chồng trẻ và đứa con đang đứng chờ ngay sau lưng, đành đứng
dậy, ở đây không bán nước uống, thôi thì để miệng nham nháp bột ngọt
mà đi ra. Người ta bảo Phở Bát Đàn ngon, tui lại không thích quán đó,
dù có ngon, bởi cái kiểu cầm tô xếp hàng và thái độ khinh khi khách
của tên lùn múc phở là tui không chịu được. Lại nghe Phở Dư, Phở
Sướng, Phở Hàng Da.. ăn cũng được lắm, thuê xe đi ngang lại không dám
vào vì quán nào cũng chen chúc, chỗ nào cũng chật chội. Không ăn phở
thì ăn bánh cuốn, nghe bảo ở Hàng Gà có bánh cuốn ngon, chợt nhớ cô
bạn nhắn bảo ở phố Hàng Cót có quán bánh cuốn ăn được lắm, hí hửng lộn
về, gọi một dĩa, thất vọng. Chạy qua Thanh Vân ở Hàng Gà, quán sạch
sẽ, có quầy thu tiền ở cửa. Được giới thiệu combo gồm dĩa bánh cuốn và
hai miếng chả cắt xéo giá 60.000. Gọi ngay rồi cũng đành bỏ vì không
ngon, có lẽ khẩu vị của tui khác chăng? Tui bị cái tật là cảm thấy
không ngon là bỏ, không ăn. Thà nhịn đói chứ không chịu ăn dở.

Đành kêu cuốc xe trở về khách sạn. Đi ngang hàng quán bún, miến, cháo,
gà, vịt, ngan, bún thang, bún ốc, chân gà, lòng lợn, cua, ốc, giò,
nộm, chả cá ....đẩy phố, nhưng thấy quán chiếm chật vỉa hè đành nhịn
mà đi.

Một tối đi ăn bún chả gần khách sạn đang ở, đương nhiên là ngồi vỉa
hè, đang ăn chợt thấy trước mặt, chị giúp việc rửa tô bằng cách nhúng
vào một xô nước lợn cợn bún và rau, rồi cầm một cái khăn đã ngã màu
theo tháng năm lau quanh, sắp thành chồng. Nhìn thế, tui nhợn, không
ăn tiếp được.

Buổi sáng thức sớm, anh bạn người Hà Nội đem xe chở đi về làng Ước Lễ,
nơi còn có cái cổng làng chụp hình. Anh bảo ghé Lý Thường Kiệt mua mấy
gói xôi xéo ăn sáng, theo anh, đây là nơi bán xôi ngon nhất Hà thành.
Tới nơi, thấy xôi, hành phi, giò chả để ngay dưới đất trên lối đi của
người đi bộ, không sạp, không bàn ghế là đã thấy oải. Có ngon cũng
thành dở.

Hà Nội vẫn có nhiều nhà hàng lịch sự và vệ sinh, nhưng người Hà Nội
bảo rằng các món ăn ở đó không ngon, không đúng chất Hà Nội. Ăn ở các
nơi đó là chưa thưởng thức được món ăn Hà Nội và chứng tỏ là không
biết ăn.

Có lẽ Hà Nội là nơi có nhiều quán lề đường nhất và cũng có lẽ đó là
phong cách ẩm thực của người Hà Nội. Tui ra Hà Nội rất nhiều lần từ
thập niên 90 đến nay, nhận thấy cung cách mua bán hàng ăn ở Hà Nội
không đổi mà ngày càng xô bồ và nhếch nhác hơn. Đây là ý kiến và cách
nhìn của một cá nhân, có thể chưa bao quát hết nhưng cũng là nhận định
của một người phương xa yêu Hà Nội viết vội về ăn ở Hà Nội.

Do Duy Ngoc

Hà Nội.  ST chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

ĂN Ở HÀ NỘI

Bây giờ vừa dơ vừa dở lại còn nhiều hóa chất hại sức khỏe



Hà Nội có nhiều món ngon, chuyện ấy ít người cãi. Nhưng món ăn ngon Hà
Nội tập trung ở Phố cổ, mà nhà ở Phố cồ thì bé tẻo teo, thế nên hàng
quán bày bán đầy vỉa hè, muốn ăn thì ngồi ngay đường đi, ghế thấp lè
tè, toàn ghế nhựa. Món ăn cũng bày tràn ra đường mặc cho bụi đường và
vi trùng ồ ạt, mà Hà Nội nổi tiếng là thành phố ô nhiễm bậc nhất cho
nên thức ăn cũng thế thôi. Ra Hà Nội tìm món ăn ngon của một thời
trong văn của Thạch Lam, của Vũ Bằng và cả ông Nguyễn Tuân, những
người được cho là sành ăn, thế nhưng khi thấy mọi người chen chúc ở
vỉa hè và món ăn bày tràn cả lề đường thì ngại ngùng. Cũng có một số
quán bán trong nhà, nhưng chật chội và bẩn, muỗng đũa nhầy nhụa cả mỡ.
Căn nhà ám khói và tràn giấy lau bay như bướm, trắng cả sàn. Chủ tiệm
và người phục vụ có lẽ đắt khách quá nên chẳng cần lịch sự với khách,
trả lời cứ nhấm nha nhấm nhẳng. Chủ và tớ nhễ nhại mồ hôi cứ thế mà
bưng bê. Đặc biệt đi ăn ở quán ăn Hà Nội tuyệt đối đừng bao giờ đi vệ
sinh, bởi đã vào đấy đi ra thì không thể ăn tiếp được vì nhà vệ sinh
quá xá bẩn, bẩn tới phát khiếp.

 Một lần vào Phở Thìn ở Phố Lò Đúc, ngồi một lát chẳng thấy ai hỏi mà
quán thì nóng hầm hập, người chen chúc, bàn ăn là một dãy dài, ngồi
chung chạ nhau. Đợi một hồi thấy chả có ai hỏi dù đã ra dấu nhiều lần
với người phục vụ, nhưng các cậu ấy cứ tảng lờ. Ông khách ngồi chung
bàn thấy thế mới bảo: Ra ngoài kia gọi phở và trả tiền thì nó mới bưng
vào. À ra thế. Gọi mấy bát phở, bảo chín, gầu, cậu phục vụ lắc đầu: Ở
đây chỉ có một món tái lăn, một bát 60 ngàn. Tô phở bưng vào, thử một
muỗng nước lèo, đầy bột ngọt, thế là chỉ ăn được một vệt. Nhìn lui,
một cặp vợ chồng trẻ và đứa con đang đứng chờ ngay sau lưng, đành đứng
dậy, ở đây không bán nước uống, thôi thì để miệng nham nháp bột ngọt
mà đi ra. Người ta bảo Phở Bát Đàn ngon, tui lại không thích quán đó,
dù có ngon, bởi cái kiểu cầm tô xếp hàng và thái độ khinh khi khách
của tên lùn múc phở là tui không chịu được. Lại nghe Phở Dư, Phở
Sướng, Phở Hàng Da.. ăn cũng được lắm, thuê xe đi ngang lại không dám
vào vì quán nào cũng chen chúc, chỗ nào cũng chật chội. Không ăn phở
thì ăn bánh cuốn, nghe bảo ở Hàng Gà có bánh cuốn ngon, chợt nhớ cô
bạn nhắn bảo ở phố Hàng Cót có quán bánh cuốn ăn được lắm, hí hửng lộn
về, gọi một dĩa, thất vọng. Chạy qua Thanh Vân ở Hàng Gà, quán sạch
sẽ, có quầy thu tiền ở cửa. Được giới thiệu combo gồm dĩa bánh cuốn và
hai miếng chả cắt xéo giá 60.000. Gọi ngay rồi cũng đành bỏ vì không
ngon, có lẽ khẩu vị của tui khác chăng? Tui bị cái tật là cảm thấy
không ngon là bỏ, không ăn. Thà nhịn đói chứ không chịu ăn dở.

Đành kêu cuốc xe trở về khách sạn. Đi ngang hàng quán bún, miến, cháo,
gà, vịt, ngan, bún thang, bún ốc, chân gà, lòng lợn, cua, ốc, giò,
nộm, chả cá ....đẩy phố, nhưng thấy quán chiếm chật vỉa hè đành nhịn
mà đi.

Một tối đi ăn bún chả gần khách sạn đang ở, đương nhiên là ngồi vỉa
hè, đang ăn chợt thấy trước mặt, chị giúp việc rửa tô bằng cách nhúng
vào một xô nước lợn cợn bún và rau, rồi cầm một cái khăn đã ngã màu
theo tháng năm lau quanh, sắp thành chồng. Nhìn thế, tui nhợn, không
ăn tiếp được.

Buổi sáng thức sớm, anh bạn người Hà Nội đem xe chở đi về làng Ước Lễ,
nơi còn có cái cổng làng chụp hình. Anh bảo ghé Lý Thường Kiệt mua mấy
gói xôi xéo ăn sáng, theo anh, đây là nơi bán xôi ngon nhất Hà thành.
Tới nơi, thấy xôi, hành phi, giò chả để ngay dưới đất trên lối đi của
người đi bộ, không sạp, không bàn ghế là đã thấy oải. Có ngon cũng
thành dở.

Hà Nội vẫn có nhiều nhà hàng lịch sự và vệ sinh, nhưng người Hà Nội
bảo rằng các món ăn ở đó không ngon, không đúng chất Hà Nội. Ăn ở các
nơi đó là chưa thưởng thức được món ăn Hà Nội và chứng tỏ là không
biết ăn.

Có lẽ Hà Nội là nơi có nhiều quán lề đường nhất và cũng có lẽ đó là
phong cách ẩm thực của người Hà Nội. Tui ra Hà Nội rất nhiều lần từ
thập niên 90 đến nay, nhận thấy cung cách mua bán hàng ăn ở Hà Nội
không đổi mà ngày càng xô bồ và nhếch nhác hơn. Đây là ý kiến và cách
nhìn của một cá nhân, có thể chưa bao quát hết nhưng cũng là nhận định
của một người phương xa yêu Hà Nội viết vội về ăn ở Hà Nội.

Do Duy Ngoc

Hà Nội.  ST chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

Tội nghiệp nước Mỹ - Mặc Lâm

báo trên Zing của tác giả Minh Đức có tựa “Gần nửa dân số Mỹ nghèo đói và sống bấp bênh?”

Xem Thêm

TÌNH NGOÀI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tiếng tim nghe thật buông tuồng Xin thôi mộng mị để còn ...làm thơ

Xem Thêm

5 điều xảy ra với não bộ trong khi bạn nhảy.

Những ai thích nhảy có lẽ sẽ ngạc nhiên khi biết rằng mình đang tạo ra những tác động rất tốt tới bản thân.

Xem Thêm

11 sự khác biệt giữa phở và cơm.

Cuối cùng thì phở bao giờ cũng nhiều nước hơn cơm. Cơm muốn có nước thì phải thêm canh, rất phức tạp.

Xem Thêm

Tiếc cho Trần Long Ẩn, Dương Thu Hương đã có máy giặt quần

Trần Long Ẩn- Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thành Hồ-

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 15/11/2019

Deval Patrick, cựu thống đốc bang Massachusetts, vừa muộn màng tham gia vào cuộc đua giành đề cử của đảng Dân chủ cho vị trí tổng thống.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Rất hay ! Cám ơn tác giả Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Tác giả viết bài này có nhiều chi tiết chưa đúng lắm. Có lẽ vì ông chỉ nghe người ta nói. Tôi là người từng ở trong cái cư xá có tiệm phở này nên biết khá rõ về nó. Dậu là tên người con bà chủ tiệm đầu tiên. Gia đình bà ở trong cư xá này từ lâu chứ không phải ở nơi khác dọn đến. Khoảng đầu thập niên 1960, bà Dậu trúng số độc đắc nên sang lại tiệm phở và truyền nghề cho một người khác cũng ở trong cư xá và gia đình bà dọn ra khỏi cư xá nhưng cũng ở trên đường Công Lý. Bà chủ tiệm sau đã tiếp tục kế nghiệp bà Dậu bán phở mà ít ai biết nó đã đổi chủ cho đến khi bà đi định cư ở Mỹ theo diện ODP vào giữa thập niên 1990 và sang lại tiệm phở cho người con trai của bà chủ cũ (bà Dậu). Thế là tiệm phở Dậu nay lại châu về hiệp phố và khuếch trương lớn cho đến ngày nay.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Tranh đấu cho VN là chuyện tùy thich của mỗi cá nhân..Còn hô hào tái lập hiệp định Paris ̃73 là một chuyên mơ giữa ban ngày cũa các ông chính khách salon....?? Hồi hiệp định còn hiệu lực, VC vi phạm rầm rầm, quốc tế còn No Care, huống hồ đã 44 năm qua mà mơ phục họat hiệp định này qủa thật là giấc mơ dài...?? Ai đủ tư cách để nói chuyện với quôc tế xin moi cái hiệp định đã cũ mèn... không ai còn quan tâm ra bàn cãi....?? Ai đứng tên quyên góp tiền ủng hộ mướn luật sư....?? có chắc ăn không mà thưa LHQ..?? xưa nay LHQ đã nổi tiếng là cơ quan NATO cho những việc hệ trọng..chỉ giỏi đem tiền bá tánh đi làm từ thiện.....Mỹ đòi gia6i tan LHQ là một ý nghĩ hợp thời....!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian? Nguyên Bá Chổi

Xem Thêm

Đề bài :Thích Trí Quang - Hà Thượng Thủ

Tên hắn Trí Quang, trí hắn quàng Vì làm theo hắn, nước tan hoang Tu không nên nết, ham quyền lực Yêu nước đầu môi, dạ ngoại bang Chống Diệm ra mưu đi sát hại Xui Minh bày kế phải đầu hàng Bàn thờ hắn đẩy ra đường phố Thử hỏi Phật nào độ kẻ gian?

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Tái Lập Hiệp định Pari 1973

Trong 1 lần về thăm lại nơi chôn rau cắt rốn trước khia quá già,tôi đã quan sát và nói chuyện với vài người bà con vẫn còn sống tại miền Bắc sau 75,tôi đã có ý định viết về cái ý tưởng này.Bởi vì hầu hết dân miền Bắc vẫn còn tin vào chế độ CS nên chuyện thống nhất như hiện nay chỉ là chuyện cưỡng bức,chỉ là chuyện cả vú lấp miệng em.Dĩ nhiên cưỡng bức là ý nghĩ của miền Nam,còn miền Bắc thì ok.Mà chuyện dân Bắc tin và phù trợ chế độ CS nói về phương diện cuộc sống, chúng ta ko trách họ được,cũng tựa như chuyện họ mừng ngày 30/4 như ngày giải phóng cũng hoàn toàn đúng,vì nếu ko có ngày 30/4 thì dân Bắc vẫn còn lầm than và tệ hơn nữa là có thể họ đã là vợ những tên Chệt ghẻ rồi vì chiến tranh đã cướp đi những thanh niên VN,còn ai để mà làm chồng họ? Nói khác đi,ngày 30/4 đã giải phóng dân Bắc khỏi nạn diệt vong và nghèo đói,nhưng nó lại tàn phá cả miền Nam thịnh vượng và tự do. Đó là cái mâu thuẫn tự nhiên gây ra bởi sự chiến thắng của VC.Nếu VNCH là kẻ chiến thắng thì chắc không có hiện tượng này.

Xem Thêm

Đề bài :Ai đã ra lệnh giết ông Ngô Đình Diệm? Tại sao? - Phan Đức Minh

Kinh Phật :'Muốn biết nhân Quá Khứ, nhìn quả Hiện Tai. NHÂN gieo Hiện Tại, chính là QUẢ trong Tương Lai".Ác nghiệp đã gieo, trốn đi đâu cho thoát?

Xem Thêm

Đề bài :ĐI ĂN PHỞ - DODUYNGOC

Kakaka, Đoạn kết hay và chí lý quá ... không tiền không có phở, không tiền gái VN kẹp cứng không có hở !!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Tội nghiệp nước Mỹ - Mặc Lâm

báo trên Zing của tác giả Minh Đức có tựa “Gần nửa dân số Mỹ nghèo đói và sống bấp bênh?”

Xem Thêm

TÌNH NGOÀI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tiếng tim nghe thật buông tuồng Xin thôi mộng mị để còn ...làm thơ

Xem Thêm

5 điều xảy ra với não bộ trong khi bạn nhảy.

Những ai thích nhảy có lẽ sẽ ngạc nhiên khi biết rằng mình đang tạo ra những tác động rất tốt tới bản thân.

Xem Thêm

11 sự khác biệt giữa phở và cơm.

Cuối cùng thì phở bao giờ cũng nhiều nước hơn cơm. Cơm muốn có nước thì phải thêm canh, rất phức tạp.

Xem Thêm

Tiếc cho Trần Long Ẩn, Dương Thu Hương đã có máy giặt quần

Trần Long Ẩn- Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thành Hồ-

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 15/11/2019

Deval Patrick, cựu thống đốc bang Massachusetts, vừa muộn màng tham gia vào cuộc đua giành đề cử của đảng Dân chủ cho vị trí tổng thống.

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Sáu 15/11/2019

Phiên xử Luật sư Trần Vũ Hải: Tòa ‘Câu giờ’,một luật sư bị ‘kẹp cổ, xốc nách' khỏi tòa (RFA)

Xem Thêm

NƠI VƯỜN TÌNH. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Còn ngại ngùng hoa nở Nơi vườn tình trầm luân

Xem Thêm

Khẩu hiệu

Nước Mỹ không co' những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới

Xem Thêm

Thế giới hôm nay: 14/11/2019

Israel tăng cường các cuộc tấn công không quân và pháo kích vào dải Gaza, giết chết ít nhất 24 người, theo Bộ Y tế Palestine.

Xem Thêm