Khoa Học Thực Nghiệm & Tâm Linh

Linh cảm hay giác quan thứ 6

Vì sao động vật đều biết trước thời điểm thảm họa xảy tới trừ con người?


“Sau khi không được thừa nhận trong quá khứ,  điều cấm kỵ về linh cảm đã thu hút được sự chú ý trong lĩnh vực khoa học thần kinh trong những năm gần đây”.

Khả năng xác định “cảm thấy sẽ đến” đối với các tình huống chưa xảy ra, các sự kiện từ xa, hoặc những thay đổi trong môi trường sắp xảy ra, chưa bao giờ có được nhìn nhận một cách nghiêm túc bởi khoa học. Có lẽ bởi nó không phù hợp với các định luật của vật lý chính thống.

Tuy nhiên, “linh cảm”, hoặc là “Tôi không biết sao lại thế nhưng mà tôi biết” hoặc “một cái gì đó nói với tôi rằng tôi không nên có mặt ở đây“, nói với chúng ta  rằng linh cảm giống như một nhận thức chung ở hầu hết các thời đại và các nền văn hóa của hành tinh.

Mẫn cảm hay giác quan thứ sáu?

Một trong những ví dụ rõ ràng nhất của linh cảm là cảm giác đặc trưng của một “mối nguy hiểm sắp xảy ra” thường xảy ra trong vòng vài phút hoặc vài giây trước khi một thảm họa lớn như sóng thần xảy ra ở bờ biển châu Á vào năm 2004, cướp đi mạng sống của hàng ngàn người.

Vài ngày sau thảm họa, Phó giám đốc cơ quan về động vật hoang dã của Sri Lanka đã có một phát biểu đáng chú ý: “Biển đã đẩy trở lại bờ hàng trăm xác người, nhưng không có con voi nào chết. Thậm chí không một con mèo hoặc thỏ (…) Đây là điều kỳ lạ khi không thấy các xác động vật”.

Cũng như sóng thần châu Á, những câu chuyện tương tự trong mỗi trận động đất lớn nói nên một thực tế không thể phủ nhận ngày hôm nay: Các loài động vật có khả năng cảm nhận, theo cách nào đó, những tình huống nguy hiểm sắp xảy ra. Trong thực tế, chúng đã biết phòng tránh một cách chủ động.

Trong thảm họa năm 2004, vài phút trước khi nước biển dâng cao không thể kìm nén và nuốt chửng 3,5km đất liền, tất cả các loài động vật đã thực hiện một cuộc di cư tuyệt vọng đến các khu vực cao hơn của hòn đảo.

Từ hàng ngàn năm tiếp xúc với thiên nhiên khiến các bộ lạc thổ dân biết bắt chước hành động của động vật hoang dã và họ đã rời khỏi những vùng đất thấp. Kết quả là hầu như tất cả dân bản địa đều sống sót sau tai họa của những con sóng khổng lồ.

Làm thế nào những người bản địa và các loài động vật cảm nhận được sự xuất hiện của nguy hiểm theo hướng bờ biển? Câu trả lời dường như là không thể bàn cãi: linh cảm. Nhưng làm thế nào cơ chế sinh học này lại có thể bí ẩn đến vậy? Điều này chắc chắn đòi hỏi phát triển thêm một chút nữa so với câu hỏi đầu tiên.

Theo phỏng đoán của các nhà nghiên cứu, người bản địa của Sri Lanka đã thực hiện một cách vô thức một bài học của môi trường: Tiếng động của những bước chân của voi hoang dã đột nhiên nổi lên hướng về phía trong của đảo, hành vi kỳ lạ của những chú cá heo và kỳ nhông, chim bay loạn xạ…Theo cách linh hoạt và hiệu quả, đã giúp chúng cảm nhận được những gì mà ra – radar phức tạp của con người không thể nhìn thấy, chúng bất động tại thời điểm xảy ra thảm họa.

Theo một công bố trên tạp chí Khoa học của các nhà nghiên cứu từ Đại học Washington ở St Louis, chìa khóa để dự đoán nguy hiểm của thổ dân nằm trong một khu vực của não gọi là “nếp cuộn cingulaire”, nó hoạt động trong các tình huống nguy hiểm môi trường mà ý thức không thể nhận thấy và có lẽ cần thiết cho sự sống còn của cá nhân.

Câu trả lời cho cách mà động vật cảm nhận được mối đe dọa có thể khó mô tả hơn. Debbie Martyr, phụ trách chương trình bảo tồn động vật trên đảo Sumatra (một trong những đảo bị ảnh hưởng nhiều nhất của sóng thần) cho rằng nó “có thể ở đó có những rung động và sự thay đổi trong áp suất không khí đã cảnh báo động vật và khiến chúng di chuyển tới những nơi chúng coi là an toàn”

Theo Martyr, “động vật hoang dã đặc biệt rất nhạy cảm” và “chúng có một đôi tai đặc biệt có thể nghe thấy tiếng sóng đến từ rất xa”.

Người ta ghi nhận các loài chim và động vật khác di chuyển trước khi xảy ra phun trào núi lửa. Tương tự như vậy, các nghiên cứu về sinh học đã xác định rằng  nhiều phút trước khi một trận động đất xảy ra trong một khu vực nhất định, mèo, chó và các vật nuôi khác đã có một mức độ lo âu nhất định, biểu hiện trong nhiều trường hợp điển hình là kêu và sủa. Rắn thì rời tổ, chim đập cánh loạn xạ trong lồng và chuột chạy quanh thành phố không theo một hướng cụ thể nào.

Một ví dụ về hành vi của các loài vật diễn ra trước khi xảy ra trận động đất bi thảm ở Tứ Xuyên năm 2008, hàng ngàn con ếch trong hồ đã ồ ạt nhảy đi vài ngày trước khi thảm họa tới. Nhiều người sống sót đã kể lại những con chó của họ đã không chịu vào nhà trong đêm trước trận động đất.

Một khả năng vẫn ngủ yên trong chúng ta? 

Thí nghiệm ban đầu rất đơn giản: 40 người tình nguyện và 2 nhiếp ảnh gia. Ronald Rensink, giáo sư về tin học và tâm lý học, báo cáo trong tạp chí Psychological Science thử nghiệm của mình nhằm khám phá ra nguyên nhân của các vụ tai nạn, khi người lái xe trong một vụ va chạm không thể nhìn thấy chiếc xe mà anh ta đã đâm.

Thí nghiệm này được thực hiện bằng cách cho 40 người tham gia thấy hình ảnh ban đầu của một con đường, và tại một số thời điểm một thay đổi đã được thực hiện trong hình ảnh.

Thí nghiệm yêu cầu những người tham gia nhấn một nút khi họ nhận thấy một sự thay đổi trong chuỗi các hình ảnh. Nhưng sự ngạc nhiên đến sau một ngày thử nghiệm, một số tình nguyện viên đã hỏi người quản lý, họ cần phải nhấn nút khi họ cảm nhận sự thay đổi, hoặc khi họ biết bằng linh cảm rằng nó sẽ xảy ra.

Nghiên cứu này đã gây tranh cãi và Rensink lưu ý rằng không chỉ hầu hết các tình nguyện viên nhận thức được thời điểm xảy ra thay đổi, mà một phần ba số người tham gia đã nhấn nút ngay trước khi nó xảy ra. Theo cách đáng ngạc nhiên và không có lời giải thích rõ ràng, các tình nguyện viên cảm thấy sự thay đổi sẽ xảy ra trong giây tiếp theo.

Trong một thí nghiệm tương tự tại Đại học Rice tại Mỹ, những tình nguyện viên đã được tạm thời làm cho bị mù do các xung điện trong não và phải đoán trong bốn hình ảnh  được hiển thị trên màn hình máy tính của họ. Đáng ngạc nhiên là tỷ lệ câu trả lời đúng là 75%, một con số cao hơn nhiều so với dự kiến theo số liệu thống kê thông thường.

Mặc dù tình nguyện viên vẫn hoàn toàn mù trong thí nghiệm, họ đã có thể dự đoán những hình ảnh: 

Hạn chế duy nhất là họ không thể giải thích làm thế nào họ biết  hình ảnh nào được hiển thị trên màn hình.

Những nghiên cứu này cho thấy linh cảm, cho dù là vô thức đọc được những thay đổi vô cùng nhỏ trong môi trường hoặc một khả năng cảm nhận được trước sự việc sẽ xảy ra, điều này vẫn không thể giải mã bằng khoa học hiện đại, nó là một “giác quan thứ sáu” tiềm ẩn, hoặc có lẽ vẫn ngủ sau nhiều năm, nhiều năm phát triển công nghệ của con người.

Chúng ta rất tự hào rằng khoa học thời đại này rất hiện đại và phát triển, con người có thể hiểu biết nhiều hơn về vật chất và không gian vũ trụ nhưng nhiều thứ từ cơ thể con người này chúng ta vẫn không thể hiểu biết về nó và luôn cho rằng không tồn tại.

Một câu hỏi được đặt ra rằng: ” Có phải con người thật sự quá nhỏ bé trong vũ trụ hay không khi chính từ những thứ nhỏ bé nhất mà loài người còn chưa nhận thức tới?”

Xuân Hà (biên dịch từ Epoch Times France)
VS chuyen


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Linh cảm hay giác quan thứ 6

Vì sao động vật đều biết trước thời điểm thảm họa xảy tới trừ con người?


“Sau khi không được thừa nhận trong quá khứ,  điều cấm kỵ về linh cảm đã thu hút được sự chú ý trong lĩnh vực khoa học thần kinh trong những năm gần đây”.

Khả năng xác định “cảm thấy sẽ đến” đối với các tình huống chưa xảy ra, các sự kiện từ xa, hoặc những thay đổi trong môi trường sắp xảy ra, chưa bao giờ có được nhìn nhận một cách nghiêm túc bởi khoa học. Có lẽ bởi nó không phù hợp với các định luật của vật lý chính thống.

Tuy nhiên, “linh cảm”, hoặc là “Tôi không biết sao lại thế nhưng mà tôi biết” hoặc “một cái gì đó nói với tôi rằng tôi không nên có mặt ở đây“, nói với chúng ta  rằng linh cảm giống như một nhận thức chung ở hầu hết các thời đại và các nền văn hóa của hành tinh.

Mẫn cảm hay giác quan thứ sáu?

Một trong những ví dụ rõ ràng nhất của linh cảm là cảm giác đặc trưng của một “mối nguy hiểm sắp xảy ra” thường xảy ra trong vòng vài phút hoặc vài giây trước khi một thảm họa lớn như sóng thần xảy ra ở bờ biển châu Á vào năm 2004, cướp đi mạng sống của hàng ngàn người.

Vài ngày sau thảm họa, Phó giám đốc cơ quan về động vật hoang dã của Sri Lanka đã có một phát biểu đáng chú ý: “Biển đã đẩy trở lại bờ hàng trăm xác người, nhưng không có con voi nào chết. Thậm chí không một con mèo hoặc thỏ (…) Đây là điều kỳ lạ khi không thấy các xác động vật”.

Cũng như sóng thần châu Á, những câu chuyện tương tự trong mỗi trận động đất lớn nói nên một thực tế không thể phủ nhận ngày hôm nay: Các loài động vật có khả năng cảm nhận, theo cách nào đó, những tình huống nguy hiểm sắp xảy ra. Trong thực tế, chúng đã biết phòng tránh một cách chủ động.

Trong thảm họa năm 2004, vài phút trước khi nước biển dâng cao không thể kìm nén và nuốt chửng 3,5km đất liền, tất cả các loài động vật đã thực hiện một cuộc di cư tuyệt vọng đến các khu vực cao hơn của hòn đảo.

Từ hàng ngàn năm tiếp xúc với thiên nhiên khiến các bộ lạc thổ dân biết bắt chước hành động của động vật hoang dã và họ đã rời khỏi những vùng đất thấp. Kết quả là hầu như tất cả dân bản địa đều sống sót sau tai họa của những con sóng khổng lồ.

Làm thế nào những người bản địa và các loài động vật cảm nhận được sự xuất hiện của nguy hiểm theo hướng bờ biển? Câu trả lời dường như là không thể bàn cãi: linh cảm. Nhưng làm thế nào cơ chế sinh học này lại có thể bí ẩn đến vậy? Điều này chắc chắn đòi hỏi phát triển thêm một chút nữa so với câu hỏi đầu tiên.

Theo phỏng đoán của các nhà nghiên cứu, người bản địa của Sri Lanka đã thực hiện một cách vô thức một bài học của môi trường: Tiếng động của những bước chân của voi hoang dã đột nhiên nổi lên hướng về phía trong của đảo, hành vi kỳ lạ của những chú cá heo và kỳ nhông, chim bay loạn xạ…Theo cách linh hoạt và hiệu quả, đã giúp chúng cảm nhận được những gì mà ra – radar phức tạp của con người không thể nhìn thấy, chúng bất động tại thời điểm xảy ra thảm họa.

Theo một công bố trên tạp chí Khoa học của các nhà nghiên cứu từ Đại học Washington ở St Louis, chìa khóa để dự đoán nguy hiểm của thổ dân nằm trong một khu vực của não gọi là “nếp cuộn cingulaire”, nó hoạt động trong các tình huống nguy hiểm môi trường mà ý thức không thể nhận thấy và có lẽ cần thiết cho sự sống còn của cá nhân.

Câu trả lời cho cách mà động vật cảm nhận được mối đe dọa có thể khó mô tả hơn. Debbie Martyr, phụ trách chương trình bảo tồn động vật trên đảo Sumatra (một trong những đảo bị ảnh hưởng nhiều nhất của sóng thần) cho rằng nó “có thể ở đó có những rung động và sự thay đổi trong áp suất không khí đã cảnh báo động vật và khiến chúng di chuyển tới những nơi chúng coi là an toàn”

Theo Martyr, “động vật hoang dã đặc biệt rất nhạy cảm” và “chúng có một đôi tai đặc biệt có thể nghe thấy tiếng sóng đến từ rất xa”.

Người ta ghi nhận các loài chim và động vật khác di chuyển trước khi xảy ra phun trào núi lửa. Tương tự như vậy, các nghiên cứu về sinh học đã xác định rằng  nhiều phút trước khi một trận động đất xảy ra trong một khu vực nhất định, mèo, chó và các vật nuôi khác đã có một mức độ lo âu nhất định, biểu hiện trong nhiều trường hợp điển hình là kêu và sủa. Rắn thì rời tổ, chim đập cánh loạn xạ trong lồng và chuột chạy quanh thành phố không theo một hướng cụ thể nào.

Một ví dụ về hành vi của các loài vật diễn ra trước khi xảy ra trận động đất bi thảm ở Tứ Xuyên năm 2008, hàng ngàn con ếch trong hồ đã ồ ạt nhảy đi vài ngày trước khi thảm họa tới. Nhiều người sống sót đã kể lại những con chó của họ đã không chịu vào nhà trong đêm trước trận động đất.

Một khả năng vẫn ngủ yên trong chúng ta? 

Thí nghiệm ban đầu rất đơn giản: 40 người tình nguyện và 2 nhiếp ảnh gia. Ronald Rensink, giáo sư về tin học và tâm lý học, báo cáo trong tạp chí Psychological Science thử nghiệm của mình nhằm khám phá ra nguyên nhân của các vụ tai nạn, khi người lái xe trong một vụ va chạm không thể nhìn thấy chiếc xe mà anh ta đã đâm.

Thí nghiệm này được thực hiện bằng cách cho 40 người tham gia thấy hình ảnh ban đầu của một con đường, và tại một số thời điểm một thay đổi đã được thực hiện trong hình ảnh.

Thí nghiệm yêu cầu những người tham gia nhấn một nút khi họ nhận thấy một sự thay đổi trong chuỗi các hình ảnh. Nhưng sự ngạc nhiên đến sau một ngày thử nghiệm, một số tình nguyện viên đã hỏi người quản lý, họ cần phải nhấn nút khi họ cảm nhận sự thay đổi, hoặc khi họ biết bằng linh cảm rằng nó sẽ xảy ra.

Nghiên cứu này đã gây tranh cãi và Rensink lưu ý rằng không chỉ hầu hết các tình nguyện viên nhận thức được thời điểm xảy ra thay đổi, mà một phần ba số người tham gia đã nhấn nút ngay trước khi nó xảy ra. Theo cách đáng ngạc nhiên và không có lời giải thích rõ ràng, các tình nguyện viên cảm thấy sự thay đổi sẽ xảy ra trong giây tiếp theo.

Trong một thí nghiệm tương tự tại Đại học Rice tại Mỹ, những tình nguyện viên đã được tạm thời làm cho bị mù do các xung điện trong não và phải đoán trong bốn hình ảnh  được hiển thị trên màn hình máy tính của họ. Đáng ngạc nhiên là tỷ lệ câu trả lời đúng là 75%, một con số cao hơn nhiều so với dự kiến theo số liệu thống kê thông thường.

Mặc dù tình nguyện viên vẫn hoàn toàn mù trong thí nghiệm, họ đã có thể dự đoán những hình ảnh: 

Hạn chế duy nhất là họ không thể giải thích làm thế nào họ biết  hình ảnh nào được hiển thị trên màn hình.

Những nghiên cứu này cho thấy linh cảm, cho dù là vô thức đọc được những thay đổi vô cùng nhỏ trong môi trường hoặc một khả năng cảm nhận được trước sự việc sẽ xảy ra, điều này vẫn không thể giải mã bằng khoa học hiện đại, nó là một “giác quan thứ sáu” tiềm ẩn, hoặc có lẽ vẫn ngủ sau nhiều năm, nhiều năm phát triển công nghệ của con người.

Chúng ta rất tự hào rằng khoa học thời đại này rất hiện đại và phát triển, con người có thể hiểu biết nhiều hơn về vật chất và không gian vũ trụ nhưng nhiều thứ từ cơ thể con người này chúng ta vẫn không thể hiểu biết về nó và luôn cho rằng không tồn tại.

Một câu hỏi được đặt ra rằng: ” Có phải con người thật sự quá nhỏ bé trong vũ trụ hay không khi chính từ những thứ nhỏ bé nhất mà loài người còn chưa nhận thức tới?”

Xuân Hà (biên dịch từ Epoch Times France)
VS chuyen


BẢN TIN MỚI NHẤT

Hãy Nói Lời Dịu Ngọt - Đào Văn Bình

Thế giới ngày hôm nay do kỹ nghệ hóa, do cơ khí phát triển, cho nên con người đang phải đối đầu với nạn NOISE POLUTION tức bị Ô NHIỄM TIẾNG ĐỘNG.

Xem Thêm

MƠ MÀNG THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Như con mèo ngủ Chợt thức trong đêm

Xem Thêm

Kim Jong-un lo lắng đảo chính trong thời gian dự hội nghị tại Singapore

Theo báo cáo của Business Insider, Kim Jong-un ít quan tâm đến việc gặp Tổng thống Trump hơn là về những gì có thể xảy ra ở Bình Nhưỡng trong khi ông ta ra nước ngoài.

Xem Thêm

Khách hàng không trả tiền, bà thợ nail nhảy bám theo xe

Cuộc đấu khẩu cho thấy nhân viên tiệm nail tố cáo khách hàng không trả tiền sau khi làm nail, trong khi người khách nói ngược lại và cứ lái xe lùi ra.

Xem Thêm

Thấm thía,Phước phận......

Kính Chuyển. Những giòng chữ thật nhẹ nhàng, ngọt ngào... nhưng thấm thía.

Xem Thêm

Ăn Quả - Dr Stephen Mak

Đọc và suy nghĩ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Bí mật được tiết lộ: Lý do thực sự khiến Mỹ rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran?

Thằng bán than làm tổng thống nó đã bán đứng đất nước cho hồi giáo ! Yêu cầu chính quyền Hoa kỳ truy tố nó ra trước pháp luật luôn cả con me Hilary và thanh tra tài sản của chúng nó.

Xem Thêm

Đề bài :Mỹ ‘thanh lọc’ các nhà khoa học gốc Hoa

Tuy la cham,nhung van rat tot viec thanh loc nay,chang cu la Trung cong ma bat cu Quoc gia nao noi tieng AN CAP la diet ngay.Lich su da chung minh rat nhieu lan nguoi MY GOC TRUNG HOA lam gian diep va an cap,co le dung danh tu AN CAP THANH TANH tuy co ve hoi qua,nhung gio day,ca the gioi deu biet tieng nuoc TRUNG HOA la chuyen vien an cap tu thuong tang den hang cam.Vo nguc la cuong quoc nhung hen ha thi cung dang mat CUONG QUOC,cai gi ho cung nhat cung number one ke ca viec an thit lan nhau nhu hien nay.

Xem Thêm

Đề bài :Nghệ sĩ và sự ngộ nhận về tính trăng hoa để tìm cảm hứng khi làm nghề

" nghệ sĩ KHÔNG CÓ TUỔI" cho nên người nghệ sĩ coi nhau,gọi nhau là anh em ,bất kễ thế hệ.... Vô LUÂN đến như vậy sao ?

Xem Thêm

Đề bài : Vua nói láo, Donald Trump

Nguyễn trung Trực đã sống được bao nhiều mùa xuân tại Mỹ rồi mà đã quên lời dạy của tổ tiên ta dạy: Khiêm tốn là bản tính cơ bản của một người có ăn học....Người có ăn học đâu có viết lách bẩn thỉu như vậy Xin miễn bình luận...vì không thích hợp để trò chuyện.

Xem Thêm

TIN MỚI

Kim Jong-un lo lắng đảo chính trong thời gian dự hội nghị tại Singapore

Theo báo cáo của Business Insider, Kim Jong-un ít quan tâm đến việc gặp Tổng thống Trump hơn là về những gì có thể xảy ra ở Bình Nhưỡng trong khi ông ta ra nước ngoài.

Xem Thêm

Khách hàng không trả tiền, bà thợ nail nhảy bám theo xe

Cuộc đấu khẩu cho thấy nhân viên tiệm nail tố cáo khách hàng không trả tiền sau khi làm nail, trong khi người khách nói ngược lại và cứ lái xe lùi ra.

Xem Thêm

Thấm thía,Phước phận......

Kính Chuyển. Những giòng chữ thật nhẹ nhàng, ngọt ngào... nhưng thấm thía.

Xem Thêm

Ăn Quả - Dr Stephen Mak

Đọc và suy nghĩ

Xem Thêm

Côn an, an ninh Việt Nam: Lực lượng “hành” dân? - Hòa Ái, phóng viên RFA

Trong chuyến tới Việt Nam của ông John MacCain thì lần đó thiệt là kinh khủng. Họ huy động hơn 100 người; bao gồm cảnh sát cơ động, cảnh sát chống khủng bố, ...

Xem Thêm

DẤU CHÂN TRÊN CÁT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Chỉ có đại dương là già muôn tuổi, chỉ có mặt trời là sống muôn năm, còn vết chân tan vỡ, nhưng tình mình không bị sóng cuốn ra khơi, nó cứ mãi chất chứa đầy thêm,...

Xem Thêm

Thông Cáo Báo Chí - TNS JANET NGUYEN - Họp Báo hôm nay 22/5 lúc 4 p.m

Sẽ cung cấp một bản cập nhật quan trọng về Dự luật Thượng viện 895 (SB 895) và sẽ giải quyết các điểm không chính xác nguy hiểm được các chính trị gia địa phương nói về SB 895

Xem Thêm

Cựu đặc vụ CIA nghi bị Trung Quốc mua chuộc với 100.000 USD

Bắc Kinh cũng được cho là đã hứa "chăm lo cả đời" với điệp viên Jerry Chun Shing Lee, người bị cáo buộc đứng sau một trong những vụ rò rỉ thông tin lớn...

Xem Thêm

THƠ XƯỚNG HOẠ: CAO MỴ NHÂN - MỘNG TUYẾT THẤT TIỂU MUỘI

(HNPD) Yễm Yễm thi thư buồn ngẩn ngơ Từng bước thời gian qua thấp thoáng

Xem Thêm

Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần! - Mây Hồng

Khi tôi xuất viện về Tiểu đoàn để nhận đại đội 21, thì cả tiểu đoàn chỉ còn lại 165 người !... và cũng kể từ đó tôi không nghe ai nói về Trung Sĩ Lê Trọng Nhuần …

Xem Thêm