Xe cán chó

Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của mình, mỉm cười nhìn dòng chữ “lương y như từ mẫu” uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.
Trời bừng sáng sau cơn mưa đêm, bầu không khí tươi mát ùa vào căn phòng trực cấp cứu của bệnh viện.. Cô y tá trẻ mặc bộ blouse trắng nhận ca trực, cô vừa lật cuốn sổ ghi chép của ca trước vừa sửa lại bình hoa tươi trên bàn. Hai má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh và làn môi xinh tươi như hoa hồng mới nở.
Cách đó không xa, ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của mình, mỉm cười nhìn dòng chữ “lương y như từ mẫu” uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.

Bỗng một chiếc xe gắn máy phóng thẳng tới cửa phòng cấp cứu. Gã lái xe mặt mày bậm trợn, ngồi sau là cô gái mặc mỗi chiếc áo nịt ngực, phấn son nhòe nhoẹt. Cô ta đang ôm một thằng bé chừng mười tuổi được quấn trong cái áo khoác phụ nữ loang máu.

Gã lái xe giật thằng bé trên tay cô gái rồi bồng vào trong phòng trực, nói với cô y tá:
- Bác sĩ ơi cấp cứu.
Cô y tá rời mắt khỏi cuốn sổ:
- Sao vậy? Thằng bé bị tai nạn giao thông à? Anh là bố nó phải không?
Không, tôi lái xe ôm…
- Thế còn cô kia?
Cô y tá liếc mắt về phía cô gái ăn mặc hở hang đứng ngoài cửa rồi bĩu môi cau mặt! Nước mưa đã cuốn trôi lớp son phấn rẻ tiền trên mặt cô ta để lộ ra lớp da nhợt nhạt. “Trông chẳng khác gì gái điếm đứng đường mạt hạng. Vào nơi công cộng mà dám phô ra như thế à?” -Cô y tá nghĩ.

Quả thật cô gái mặc áo nịt ngực ấy là một gái điếm nghèo, sáng sớm nay cô đang đi xe ôm của gã kia về phòng trọ thì gặp thằng bé bị tai nạn nằm ngất bên đường. Chiếc xe nào đã quẹt phải nó rồi bỏ chạy luôn. Thương hại, cô cởi áo khoác quấn cho thằng bé rồi cùng anh xe ôm đưa nó đến đây.
Gã xe ôm bối rối liếc qua cô gái, ấp úng trả lời cô y tá:
- À! Cô này…
Cô y tá xinh đẹp không thèm  nhìn hai người, cất giọng lạnh lùng:
- Sang bên kia làm thủ tục nhập viện.

Gã xe ôm đặt thằng bé xuống thềm, rồi chạy sang dãy nhà đối diện. Người bảo vệ chỉ cho gã cái lỗ hình vuông bằng hai bàn tay trên tấm kính dày, chung quanh bịt lưới sắt. Gã khom lưng nhìn vào trong ô vuông đó, thấy gương mặt hồng hào của người nữ nhân viên ngồi sau chiếc bàn chất đầy sổ sách.
Gã nhũn nhặn:
- Chị ơi, cho tôi làm thủ tục nhập viện…
Người nữ nhân viên không ngẩng mặt lên, nói máy móc:
- Tên gì? Hộ khẩu? Chứng minh nhân dân …?
Gã khẩn khoãn:
- Dạ… thằng nhỏ mà …!
Người nữ nhân viên:
- Thằng nhỏ à?... Anh là gì của nó.
Gã lái xe ôm:
- Tôi lái xe ôm… Thấy nó bị tai nạn nên chở tới đây.
Người nữ nhân viên:
- Rắc rối đây! Sao anh không gọi bố mẹ nó tới làm thủ tục nhập viện?
Gã xe ôm nói lắp bắp:
- Tôi đâu biết bố mẹ nó… Với lại gấp quá! Cấp cứu mà!
Người nữ nhân viên:
- Thôi được! Nộp tiền tạm ứng viện phí.
Gã xe ôm ngạc nhiên hỏi:
- … Bao nhiêu chị?
Người nữ nhân viên:
- Hai triệu..
Gã xe ôm ngẩn ra, hắn biết trong túi mình có chưa tới hai trăm ngàn. Gã móc hết tiền ra rồi nói với chị nhân viên:
- Tôi chỉ có bi nhiêu… Chị làm ơn cho thằng bé nhập viện, rồi tôi sẽ tìm bố mẹ nó tới thanh toán.
Người nữ nhân viên dứt khoát:
- Không được! Anh không biết bố mẹ nó thì làm sao mà tìm?
Gã xe ôm tuyệt vọng nói:
- Chị làm ơn… Thằng bé sắp chết …!
Người nữ nhân viên cộc cằn sẳn giọng:
- Đã bảo không được! Bệnh viện đã quy định!
Gã xe ôm đành chạy trở lại lại phòng cấp cứu, hỏi cô gái điếm:
- Cô có tiền không …?
Cô gái khẽ quay đi, moi trong chiếc áo nịt ngực ra mấy tờ bạc được xếp cuốn chặt rồi đưa cho anh xe ôm.
Anh xe ôm cau mặt lắc đầu:
- Chưa tới trăm ngàn …! Bi nhiêu nhằm nhò gì?
Mặt anh xe ôm xám ngắt, mắt đỏ ngầu, hai hàm răng nghiến chặt của anh ta như muốn nhai nát cái gì đó…
Cô gái điếm nhìn bộ mặt cau có của anh ta mà phát sợ, nói như phân trần:
- Đêm qua mưa… tôi không có khách…!

Thằng bé nằm dưới thềm kêu khóc thảm thiết. Nhìn nó thật thê thảm: Chiếc quần đùi rách tướp để lộ ra cẳng chân dập nát, da thịt chỗ đó bầy nhầy. Máu vẫn chảy từ vết thương chưa được băng bó. Da thằng bé bợt nhớt như con cá ươn, ngực thoi thóp và đôi mắt long lanh đảo nhìn mọi người như cầu cứu. Trong túi áo ngực của nó còn thò ra xấp vé số ướt nhẹp.
Gã xe ôm nhìn thằng bé mà ứa nước mắt. Gã chợt quỳ mọp xuống trước mặt ông bác sĩ, hai tay cầm mấy tờ bạc cô gái điếm vừa đưa đội lên đầu:
- Tôi lạy bác sĩ! Bác sĩ làm ơn cứu thằng bé …!
Khuôn mặt đen sạm của gã xe ôm méo mó khổ sở.  Ông bác sĩ ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhịp nhịp chân phải…
Gã xe ôm biết có quỳ xin cũng không được. Gã đứng dậy nói với cô gái điếm:
- Thôi được! Cô trông thằng bé, để tôi đi cầm đỡ chiếc xe vậy
Cô gái điếm lau nước mắt:
- Hay anh… để em qua phòng bên kia… bán máu?
Gã xe ôm nhìn lướt qua thân hình gầy gò của cô gái, lắc đầu:
- Cô thì có bao nhiêu máu mà bán? Chưa chắc họ đã chịu mua…! Gã nói xong hấp tấp chạy ra cửa bệnh viện

Lúc ấy phòng cấp cứu tiếp nhận thêm mấy bệnh nhân: Một cô gái tự tử vì thất tình, một anh chàng say rượu bị trúng gió và một người đàn ông bị nhồi máu cơ tim - ông này được đưa tới bằng xe hơi Mercedes kèm hai Honda @ hộ tống. Người thân của ông nhà giàu đứng chật phòng cấp cứu. Bà vợ mập mạp của ông ta nhanh nhẹn dúi vào tay bác sĩ và cô y tá mỗi người một phong bao:
- Tốn kém bao nhiêu cũng được, bác sĩ mau mau cứu sống chồng tôi.
Ông bác sĩ vội vã rời cái bàn như bị bắt vít từ sáng, cô y tá cuống quýt đẩy băng ca… Ông bệnh nhân “đại gia” được đưa thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt không cần qua thủ tục nào.
Trong khi đó, thằng bé bị bỏ quên ngoài thềm cùng cô gái điếm.

… Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống sân bệnh viện. Ba lá cờ phấp phới tung bay trên đỉnh cột thép không rỉ, trên cùng là cờ đảng, giữa lá cờ tổ quốc và dưới cùng là cờ bệnh viện với hình con rắn mổ cái cốc thủy tinh. Cuộc chào cờ buổi sáng thứ hai của cán bộ nhân viên bệnh viện vừa kết thúc. Người thân của những bệnh nhân nghèo kéo nhau tụ tập dưới chân cột cờ để nhận cơm, nhận cháo từ thiện của một sư bà mang tới.

Đang múc cơm cháo cho mọi người, sư bà bỗng nghe tiếng kêu rên của thằng bé từ phòng cấp cứu vọng ra. Bà ngừng tay lắng nghe… tiếng kêu rên càng lúc càng rõ hơn… Bằng tâm thức của một người tu hành, sư bà thấu hiểu tiếng kêu tuyệt vọng của một sinh linh. Bà vội trao công việc phát cơm cháo cho người khác rồi chạy tới.
Thằng bé đã kiệt sức, mắt nhắm nghiền… Cô gái điếm bất lực ngồi bên cạnh. Sư bà cúi sát xuống khuôn mặt trẻ thơ trắng bệt:
- Nam mô A Di Đà Phật …!
Thằng bé mở mắt nhìn bà sư, nước mắt nó ứa ra. Sư bà nhìn chiếc áo phụ nữ vấy máu, rồi liếc qua cô gái ốm yếu ăn mặc hở hang phong phanh… Bà hiểu ngay sự tình, liền quay lại chỗ phát cơm cháo từ thiện, nói với mọi người:
- Thưa quý vị! Trong kia có một đứa trẻ đang hấp hối vì không có tiền nhập viện. Tôi biết quý vị ở đây cũng không giàu có gì…
Sư bà chỉ nói được như vậy. Những người nghèo khó lại có trái tim nhạy cảm - họ hiểu ngay điều sư bà muốn nói và việc cần làm. Thế là chiếc vung nồi cháo từ thiện biến thành thùng công đức.

Vừa lúc đó gã xe ôm trở về, mặt mướt mồ hôi. Gã đã cầm được chiếc xe gắn máy là cần câu cơm của gia đình, phải năn nỉ mãi mới được triệu rưỡi, cộng với số tiền của gã, của cô gái và lòng hảo tâm của nhiều người nghèo, may quá được hơn hai triệu! - Đủ ứng tiền nhập viện cho thằng bé.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngồi quây quần bên nhau ở góc sân chia nhau húp những bát cháo từ thiện.
Bỗng cô y tá xăm xăm đi tới nói với gã xe ôm
- Thằng bé cần phải tiếp máu. Nhóm máu O…
Gã xe ôm thốt lên!
- Trời! - Thẩn thờ đặt bát cháo đang húp dở xuống nền gạch…

Bầu không khí như chết lặng trước tình huống bất ngờ. Cô gái điếm bỗng lên tiếng:
- Máu O à!?... Tôi nhóm máu O!...
Nói xong, cô nhanh chóng theo y tá vào phòng hiến máu. Gã xe ôm cũng vội vã bước theo…
Nửa giờ sau gã xe ôm dìu cô gái điếm ra. Trên gương mặt nhợt nhạt của cô hé nở nụ cười.

Minh Diện
Hoang Pham chuyen

Bàn ra tán vào (1)

Dung Nguyen
Cau chuyen ma moi nguoi deu can phai doc va PHAI HOC !!!

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của mình, mỉm cười nhìn dòng chữ “lương y như từ mẫu” uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.
Trời bừng sáng sau cơn mưa đêm, bầu không khí tươi mát ùa vào căn phòng trực cấp cứu của bệnh viện.. Cô y tá trẻ mặc bộ blouse trắng nhận ca trực, cô vừa lật cuốn sổ ghi chép của ca trước vừa sửa lại bình hoa tươi trên bàn. Hai má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh và làn môi xinh tươi như hoa hồng mới nở.
Cách đó không xa, ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của mình, mỉm cười nhìn dòng chữ “lương y như từ mẫu” uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.

Bỗng một chiếc xe gắn máy phóng thẳng tới cửa phòng cấp cứu. Gã lái xe mặt mày bậm trợn, ngồi sau là cô gái mặc mỗi chiếc áo nịt ngực, phấn son nhòe nhoẹt. Cô ta đang ôm một thằng bé chừng mười tuổi được quấn trong cái áo khoác phụ nữ loang máu.

Gã lái xe giật thằng bé trên tay cô gái rồi bồng vào trong phòng trực, nói với cô y tá:
- Bác sĩ ơi cấp cứu.
Cô y tá rời mắt khỏi cuốn sổ:
- Sao vậy? Thằng bé bị tai nạn giao thông à? Anh là bố nó phải không?
Không, tôi lái xe ôm…
- Thế còn cô kia?
Cô y tá liếc mắt về phía cô gái ăn mặc hở hang đứng ngoài cửa rồi bĩu môi cau mặt! Nước mưa đã cuốn trôi lớp son phấn rẻ tiền trên mặt cô ta để lộ ra lớp da nhợt nhạt. “Trông chẳng khác gì gái điếm đứng đường mạt hạng. Vào nơi công cộng mà dám phô ra như thế à?” -Cô y tá nghĩ.

Quả thật cô gái mặc áo nịt ngực ấy là một gái điếm nghèo, sáng sớm nay cô đang đi xe ôm của gã kia về phòng trọ thì gặp thằng bé bị tai nạn nằm ngất bên đường. Chiếc xe nào đã quẹt phải nó rồi bỏ chạy luôn. Thương hại, cô cởi áo khoác quấn cho thằng bé rồi cùng anh xe ôm đưa nó đến đây.
Gã xe ôm bối rối liếc qua cô gái, ấp úng trả lời cô y tá:
- À! Cô này…
Cô y tá xinh đẹp không thèm  nhìn hai người, cất giọng lạnh lùng:
- Sang bên kia làm thủ tục nhập viện.

Gã xe ôm đặt thằng bé xuống thềm, rồi chạy sang dãy nhà đối diện. Người bảo vệ chỉ cho gã cái lỗ hình vuông bằng hai bàn tay trên tấm kính dày, chung quanh bịt lưới sắt. Gã khom lưng nhìn vào trong ô vuông đó, thấy gương mặt hồng hào của người nữ nhân viên ngồi sau chiếc bàn chất đầy sổ sách.
Gã nhũn nhặn:
- Chị ơi, cho tôi làm thủ tục nhập viện…
Người nữ nhân viên không ngẩng mặt lên, nói máy móc:
- Tên gì? Hộ khẩu? Chứng minh nhân dân …?
Gã khẩn khoãn:
- Dạ… thằng nhỏ mà …!
Người nữ nhân viên:
- Thằng nhỏ à?... Anh là gì của nó.
Gã lái xe ôm:
- Tôi lái xe ôm… Thấy nó bị tai nạn nên chở tới đây.
Người nữ nhân viên:
- Rắc rối đây! Sao anh không gọi bố mẹ nó tới làm thủ tục nhập viện?
Gã xe ôm nói lắp bắp:
- Tôi đâu biết bố mẹ nó… Với lại gấp quá! Cấp cứu mà!
Người nữ nhân viên:
- Thôi được! Nộp tiền tạm ứng viện phí.
Gã xe ôm ngạc nhiên hỏi:
- … Bao nhiêu chị?
Người nữ nhân viên:
- Hai triệu..
Gã xe ôm ngẩn ra, hắn biết trong túi mình có chưa tới hai trăm ngàn. Gã móc hết tiền ra rồi nói với chị nhân viên:
- Tôi chỉ có bi nhiêu… Chị làm ơn cho thằng bé nhập viện, rồi tôi sẽ tìm bố mẹ nó tới thanh toán.
Người nữ nhân viên dứt khoát:
- Không được! Anh không biết bố mẹ nó thì làm sao mà tìm?
Gã xe ôm tuyệt vọng nói:
- Chị làm ơn… Thằng bé sắp chết …!
Người nữ nhân viên cộc cằn sẳn giọng:
- Đã bảo không được! Bệnh viện đã quy định!
Gã xe ôm đành chạy trở lại lại phòng cấp cứu, hỏi cô gái điếm:
- Cô có tiền không …?
Cô gái khẽ quay đi, moi trong chiếc áo nịt ngực ra mấy tờ bạc được xếp cuốn chặt rồi đưa cho anh xe ôm.
Anh xe ôm cau mặt lắc đầu:
- Chưa tới trăm ngàn …! Bi nhiêu nhằm nhò gì?
Mặt anh xe ôm xám ngắt, mắt đỏ ngầu, hai hàm răng nghiến chặt của anh ta như muốn nhai nát cái gì đó…
Cô gái điếm nhìn bộ mặt cau có của anh ta mà phát sợ, nói như phân trần:
- Đêm qua mưa… tôi không có khách…!

Thằng bé nằm dưới thềm kêu khóc thảm thiết. Nhìn nó thật thê thảm: Chiếc quần đùi rách tướp để lộ ra cẳng chân dập nát, da thịt chỗ đó bầy nhầy. Máu vẫn chảy từ vết thương chưa được băng bó. Da thằng bé bợt nhớt như con cá ươn, ngực thoi thóp và đôi mắt long lanh đảo nhìn mọi người như cầu cứu. Trong túi áo ngực của nó còn thò ra xấp vé số ướt nhẹp.
Gã xe ôm nhìn thằng bé mà ứa nước mắt. Gã chợt quỳ mọp xuống trước mặt ông bác sĩ, hai tay cầm mấy tờ bạc cô gái điếm vừa đưa đội lên đầu:
- Tôi lạy bác sĩ! Bác sĩ làm ơn cứu thằng bé …!
Khuôn mặt đen sạm của gã xe ôm méo mó khổ sở.  Ông bác sĩ ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhịp nhịp chân phải…
Gã xe ôm biết có quỳ xin cũng không được. Gã đứng dậy nói với cô gái điếm:
- Thôi được! Cô trông thằng bé, để tôi đi cầm đỡ chiếc xe vậy
Cô gái điếm lau nước mắt:
- Hay anh… để em qua phòng bên kia… bán máu?
Gã xe ôm nhìn lướt qua thân hình gầy gò của cô gái, lắc đầu:
- Cô thì có bao nhiêu máu mà bán? Chưa chắc họ đã chịu mua…! Gã nói xong hấp tấp chạy ra cửa bệnh viện

Lúc ấy phòng cấp cứu tiếp nhận thêm mấy bệnh nhân: Một cô gái tự tử vì thất tình, một anh chàng say rượu bị trúng gió và một người đàn ông bị nhồi máu cơ tim - ông này được đưa tới bằng xe hơi Mercedes kèm hai Honda @ hộ tống. Người thân của ông nhà giàu đứng chật phòng cấp cứu. Bà vợ mập mạp của ông ta nhanh nhẹn dúi vào tay bác sĩ và cô y tá mỗi người một phong bao:
- Tốn kém bao nhiêu cũng được, bác sĩ mau mau cứu sống chồng tôi.
Ông bác sĩ vội vã rời cái bàn như bị bắt vít từ sáng, cô y tá cuống quýt đẩy băng ca… Ông bệnh nhân “đại gia” được đưa thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt không cần qua thủ tục nào.
Trong khi đó, thằng bé bị bỏ quên ngoài thềm cùng cô gái điếm.

… Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống sân bệnh viện. Ba lá cờ phấp phới tung bay trên đỉnh cột thép không rỉ, trên cùng là cờ đảng, giữa lá cờ tổ quốc và dưới cùng là cờ bệnh viện với hình con rắn mổ cái cốc thủy tinh. Cuộc chào cờ buổi sáng thứ hai của cán bộ nhân viên bệnh viện vừa kết thúc. Người thân của những bệnh nhân nghèo kéo nhau tụ tập dưới chân cột cờ để nhận cơm, nhận cháo từ thiện của một sư bà mang tới.

Đang múc cơm cháo cho mọi người, sư bà bỗng nghe tiếng kêu rên của thằng bé từ phòng cấp cứu vọng ra. Bà ngừng tay lắng nghe… tiếng kêu rên càng lúc càng rõ hơn… Bằng tâm thức của một người tu hành, sư bà thấu hiểu tiếng kêu tuyệt vọng của một sinh linh. Bà vội trao công việc phát cơm cháo cho người khác rồi chạy tới.
Thằng bé đã kiệt sức, mắt nhắm nghiền… Cô gái điếm bất lực ngồi bên cạnh. Sư bà cúi sát xuống khuôn mặt trẻ thơ trắng bệt:
- Nam mô A Di Đà Phật …!
Thằng bé mở mắt nhìn bà sư, nước mắt nó ứa ra. Sư bà nhìn chiếc áo phụ nữ vấy máu, rồi liếc qua cô gái ốm yếu ăn mặc hở hang phong phanh… Bà hiểu ngay sự tình, liền quay lại chỗ phát cơm cháo từ thiện, nói với mọi người:
- Thưa quý vị! Trong kia có một đứa trẻ đang hấp hối vì không có tiền nhập viện. Tôi biết quý vị ở đây cũng không giàu có gì…
Sư bà chỉ nói được như vậy. Những người nghèo khó lại có trái tim nhạy cảm - họ hiểu ngay điều sư bà muốn nói và việc cần làm. Thế là chiếc vung nồi cháo từ thiện biến thành thùng công đức.

Vừa lúc đó gã xe ôm trở về, mặt mướt mồ hôi. Gã đã cầm được chiếc xe gắn máy là cần câu cơm của gia đình, phải năn nỉ mãi mới được triệu rưỡi, cộng với số tiền của gã, của cô gái và lòng hảo tâm của nhiều người nghèo, may quá được hơn hai triệu! - Đủ ứng tiền nhập viện cho thằng bé.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngồi quây quần bên nhau ở góc sân chia nhau húp những bát cháo từ thiện.
Bỗng cô y tá xăm xăm đi tới nói với gã xe ôm
- Thằng bé cần phải tiếp máu. Nhóm máu O…
Gã xe ôm thốt lên!
- Trời! - Thẩn thờ đặt bát cháo đang húp dở xuống nền gạch…

Bầu không khí như chết lặng trước tình huống bất ngờ. Cô gái điếm bỗng lên tiếng:
- Máu O à!?... Tôi nhóm máu O!...
Nói xong, cô nhanh chóng theo y tá vào phòng hiến máu. Gã xe ôm cũng vội vã bước theo…
Nửa giờ sau gã xe ôm dìu cô gái điếm ra. Trên gương mặt nhợt nhạt của cô hé nở nụ cười.

Minh Diện
Hoang Pham chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

KHI SẾP CHƠI PHÂY..(Phê Tê Bốc)

Chuyện dài nhân dân việt cộng: Cả công ty bỗng dưng xôn xao vì sếp bắt đầu dùng phây.

Xem Thêm

Đây Là Lý Do Tại Sao Nên Đi Du Lịch Khi Còn Trẻ!

Già du lich sướng theo già, được ngủ trên sông Venise, có người chèo gondole hát tiếng Italiano ru vào giấc mộng...

Xem Thêm

9 điều khiến Paris không hoa lệ như bạn tưởng.

Những con hẻm nồng nặc mùi nước tiểu, những đường phố đầy phân chó, giá cả đắt đỏ, tàu điện ngầm chen chúc... là mặt trái ít ai biết về kinh đô ánh sáng.

Xem Thêm

NỤ VÀNG XUÂN XƯA. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Trái tim ai để bên trời Nụ vàng ảo giác đợi người trăm năm(HNPD)

Xem Thêm

Năm mới nói chuyện cũ

“Tôi nhớ mãi một chiều Xuân năm xưa…” Lời bài hát này, không chỉ khiến cho tôi nhớ về những mùa Xuân thanh bình cũ, của một thời thơ ấu,....

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :CỰU PHÓ GIÁM ĐỐC FBI NHÌN NHẬN ĐÃ CÓ ÂM MƯU LẬT ĐỔ TRUMP

Mot tay nay co cho an keo cung khong dam ho he,dang sau y la ca mot tap doan mafia ung ho,vien tro tai chanh,nhan luc va thong tin dai chung. T.T goi la dong rac o D.C phai dep bo.Dung cham lon den cac ong lon,ba lon va be lu cua bill-Obama,cua tat ca cac quan chuc duoc gai lai sau bao nhieu nam bam re vao cac co quan chinh quyen.Trump da vat va de dep bo tu tu,chat goc re tu tu va bay gio da tam on dinh de di buoc ke tiep TAY UE,con can nhieu thoi gian nua,de day du tang chung tom gon ca bon,bay gio,chi con mot vai tay com can da bi boc me loi mat an hai-pha hoai day nuoc.Cho duong cung bao gio cung can can,sua bay,Nhung T.T da biet cach tia tu tu,kien nhan bop bao tu cua no,kiet que thi suc dau ma sua ma can ? Xin on tren phu ho va gin giu ong truoc moi muu du cua ke thu.

Xem Thêm

Đề bài :Trời mưa !

" Nhat qui,nhi ma.Thu ba hoc tro " Xua kia, cac tro nu mac ao trang,(khong dam noi quan trang ) ma gap thang mua.e-ap cap che nguc,liu ra,liu riu thay…….de thuong het suc.Cac tro trai nhu lan gap phao,xep hang dai ngoai mai hien….hoc them gio su-dia.Ngoai cong truong ,gom hom nay sao lam cac chang linh den don nguoi yeu nhieu gap doi nhung hom troi hong mua ? Oi cai thuo ngay xua ay...

Xem Thêm

Đề bài : Về quê ăn Tết, nỗi đau xé lòng! LA- Hoàng Anh Tuấn

Đôi khi ngẫm nghĩ tại sao không về thăm quê hương ? Việt Nam là của ta mà chứ đâu phải chỉ là của tụi việt cộng không đâu ! Chờ chừng nào VC tiêu mới dắt con cháu về thì người lớn đã gần đất xa trời...Nếu không dắt con cháu về thì VN đối với chúng chĩ là một nơi du lịch không hơn không kém...Con cháu ta năm bảy mươi năm nữa chỉ là những người mỹ, úc, pháp, đức mà thôi...Cái quan trọng : chớ rót tiền quá nhiều vào VN để nuôi cộng phỉ và ngoài ra tập hư cho người khác xài tiền không mồ hôi không tiếc xót.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng hai biên giới - Hà Thượng Thủ

Đánh máy thừa chữ "kiếp" trong câu cuối nên xin sửa lại thành : " Vòng kim cô siết chặt bầy tôi "

Xem Thêm

Đề bài :Xuất hiện áo cờ vàng ba sọc đỏ VNCH trên VTV3

Tôi thấy trên áo ghi "I'm not Romantic" mà, sao bác nói trên áo ghi rõ chữ "I'm not communist". Tôi thấy tinh thần chống cộng của bác hơi thái quá!

Xem Thêm

Đề bài :Khôn Lỏi: Nét Văn Hóa Tệ Hại Trong Cách Ứng Xử Của Người Việt

Nguoi VN Cong san dung gian gioi de lan ap ke khac. Chi co VN moi co chuyen xung la MTGP MN mac du da so la bo doi mien Bac, ho hao huu chien Mau Than de tong tan cong, vien co Pathet Lao de khong tra tu binh tai Ha Lao, ky HD Paris roi mot nam sau xoa bo, du do than nhan bo nha di kinhte moi de than nhan cai tao di ve som. Nguoi Bac Han, Dong Duc khong gian xao nhu nguoi Bac Viet nen ho khong chiem duoc am Han, Tay Duc nhu CSVN. Vi song gian doi nen mot so nguoi VN tuy thanh dat nhung khong thanh cong lon duoc. Tre con VN song o My duoc giao duc thanh that dao duc nen ho lon len tro thanh nguoi tot. Con nguoi VN du di qua My du hoc, ho van giu cai xau cua nguoi CS VN.

Xem Thêm

Đề bài :Đốt lò đốt cả Trung Ương - Lê Minh Nguyên

https://ok.ru/shikhany/topic/68344991883399 - Такси Саратов Балаково ПОДРОБНЕЕ

Xem Thêm

Đề bài :BỐ GIÀ ĐẤU VỚI MAFIA CHÁNH TRỊ MỸ - Tran Hung

Thằng Đào binh mặt ngựa, Mỹ Hầu Vương và mụ Killary họp thành gia đình táo quân đúng điệu bà lang trọc

Xem Thêm

Đề bài : Chuyện có thật về Quốc Tịch Việt Nam .

Tên hải quan này nói đúng...VC không có chấp nhận song tịch...Khi có chuyện, chúng xét bạn theo diện người Việt vi lý do bất th̀ành văn như sau: 1---Bạn nói tiếng Việt, vóc giáng Á châu thỉ bạn là dân Viêt...?? 2---Nơi sinh của bạn ghi Viétnam thì bạn là dân Việt....?? 3---Tên họ của bạn là tên họ Việt thì bạn là dân Việt...?? Lúc nào cũng nhận là khúc ruột không thể tách rời, Nhưng khi vể VN bạn phãi biết: 1----Xin Visa nhập cảnh, với gịá trên trời do nhân viên sứ quan ấn định không theo gía thông báo..Gía đó để đứa nào mắt xanh mũi lõ thôi...?? 2----Khi xuống hay ra phi cảng chuyên lót tay thì đương nhiên...?? Hàng mất thì cứ la cho đỡ tức rồi Huề..Vì chẳng cơ quan nào nhiệt tình g̉iải quyết cho bạn..Cứ chờ...?? 3---Việt kiều là loại bò sữa cho mọi giao dịch...??..mọi gía, mọi dịch vụ đều đặc biệt hơn người ngoài...?? 4---Ngay tình cảm gia đình họ hàng cũng có sự thiếu thành thật...?? Nên tự nghĩ có nên vì VN để lãnh những bực tức từ thễ xác tới tinh thần...??

Xem Thêm

Đề bài :CHAI NƯỚC NGHĨA TÌNH?

Mo^t lu~ an cuo'p ba`y da.t do'ng phim. Ai khong bie't bo^.ma.t gian a'c cua chu'ng ma`y.

Xem Thêm

TIN MỚI

KHI SẾP CHƠI PHÂY..(Phê Tê Bốc)

Chuyện dài nhân dân việt cộng: Cả công ty bỗng dưng xôn xao vì sếp bắt đầu dùng phây.

Xem Thêm

Đây Là Lý Do Tại Sao Nên Đi Du Lịch Khi Còn Trẻ!

Già du lich sướng theo già, được ngủ trên sông Venise, có người chèo gondole hát tiếng Italiano ru vào giấc mộng...

Xem Thêm

9 điều khiến Paris không hoa lệ như bạn tưởng.

Những con hẻm nồng nặc mùi nước tiểu, những đường phố đầy phân chó, giá cả đắt đỏ, tàu điện ngầm chen chúc... là mặt trái ít ai biết về kinh đô ánh sáng.

Xem Thêm

NỤ VÀNG XUÂN XƯA. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Trái tim ai để bên trời Nụ vàng ảo giác đợi người trăm năm(HNPD)

Xem Thêm

Năm mới nói chuyện cũ

“Tôi nhớ mãi một chiều Xuân năm xưa…” Lời bài hát này, không chỉ khiến cho tôi nhớ về những mùa Xuân thanh bình cũ, của một thời thơ ấu,....

Xem Thêm

Thơ…cà chớn : Bệnh này…hết thuôc chữa ! - LÃO PHAN

(HNPD) Rứa cho nên mới có Thơ như vầy...

Xem Thêm

Đố Vui các bạn – Số 38 - LÃO PHAN

(HNPD) Có vị Tổng thống nào giữ chức vụ lâu hơn 2 nhiệm kỳ không ? Nếu có, xin nói rõ cho bà con nghe !

Xem Thêm

Du khách TQ hay là " Bầy Ong vỡ tổ "

Người Việt thành công dân hạng hai.

Xem Thêm

Tiểu Bang Mississippi sắp thông qua luật cấm phá thai sau khi có tim thai

Quốc hội Tiểu bang Mississippi đang làm việc tích cực để ban hành một trong những luật cấm phá thai nghiêm khắc nhất nước Mỹ.

Xem Thêm