Kinh Đời

Sống và chết - Huy Phương

Ngày 30 Tháng Tư, mỗi năm đều đến và rồi qua, nhưng mỗi lần như thế, vết thương lại như bị xát muối làm cho người ta đau đớn.


Đài Tưởng Niệm các quân nhân VNCH đã chọn cái chết uy dũng ngày 30 Tháng Tư, 1975 (Hình: Thành phố Westminster, California)

Ngày 30 Tháng Tư, mỗi năm đều đến và rồi qua, nhưng mỗi lần như thế, vết thương lại như bị xát muối làm cho người ta đau đớn, mặc dầu là chỉ đau đớn trong hồi tưởng, nhưng sự thật là hôm nay, chúng ta đang còn phải gánh chịu những hậu quả khốc liệt của nó.

Mỗi năm ngày 30 Tháng Tư về, ám ảnh nhiều nhất, tôi thường nghĩ đến những cái chết. Trước hết là cái chết của 5 vị tướng lãnh và hàng trăm người không chịu được nỗi nhục, vì cái phi lý của chuyện thất trận và nhất là việc đầu hàng, từ một sĩ quan đang ở trong văn phòng khi nghe tin thất trận, hay là người lính bị bỏ lại trên một bờ biển nào đó của đất nước.

Mặt khác nhiều binh sĩ đã ra đầu hàng vẫn bị quân thắng trận man rợ mang ra giết như cảnh xử tử ở pháp trường. Dân chúng và cả quân đội thì bị chết trên đường chạy loạn vì bom đạn từ miền Trung vượt đèo Hải Vân vào Nam hay từ cao nguyên đổ xuống miền duyên hải, vì nghĩ biển mênh mông vẫn là sinh lộ.

Sau đó không lâu, lại là những cái chết bi thảm của những người can đảm vào núi để tìm đường phục quốc, chết trong nhà tù hay chết sông, chết biển khi tìm cách vượt thoát chế độ ra đi.

Người lính tôn thờ ba điều tâm niệm cho binh nghiệp của mình và đã chọn cái chết vì “trách nhiệm” không tròn cũng như “danh dự” bị tổn thương. Trong những phút bức bách cuối cùng này, một người chọn cái chết cho mình, là một điều dễ dàng hay khó khăn?

Ai cũng có một mạng sống đáng quý, một gia đình để yêu thương và một đất nước để phụng sự, trong hoàn cảnh này, điều gì được cho là đáng quý hơn hết? Chết hay sống?

Khó khăn khi cần phải cân nhắc, và dễ dàng khi ai đó chỉ cần quyết định trong vài mươi giây, chắc không cần phải ngồi xuống bình tâm suy nghĩ thiệt hơn, để cuối cùng chọn cho mình một giải pháp. Một giải pháp nghe ra có vẻ cần đến thời gian, nhưng chọn cái chết chỉ cần ba giây đồng hồ.

Chúng ta, những người còn sống, không ai có thể nhân danh ai, nhân danh điều gì để thẩm định những chuyện chết và sống, để cho rằng, chết như vậy có đúng không, và cũng trong hoàn cảnh đó, chọn cái sống có sai không?

Hai trong bảy quy tắc đạo đức mà các võ sĩ Samurai Nhật Bản phải tuân theo, phản ánh tinh thần võ sĩ đạo rất sắc nét, mạnh mẽ, chính trực là can đảm và danh dự. Chỉ có quân đội VNCH mới có truyền thống ấy trong ngày miền Nam thất trận.

Trận Okinawa với quân đội Mỹ kéo dài 82 ngày, kết thúc vào Tháng Sáu, 1945, biết không giữ nổi đất đai của tổ quốc, trong những giờ phút cuối cùng ngày 15 Tháng Sáu, Đại Tá Kanayama, Trung Đoàn Trưởng Tr. Đ. 27 BB. đã mổ bụng. Tại Bộ Chỉ Huy Hành Quân Okinawa, Tướng Ushijima và Tướng Cho quỳ gối và tiến hành lễ tự sát. Tướng Cho đưa cổ cho Đại Úy Sakaguchi chém đầu, và Tướng Ushijima lấy gươm tự mổ bụng tự sát cùng với bảy sĩ quan tham mưu trong binh đoàn.

Sau khi Mỹ đã thả hai quả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản, sáu ngày sau, 15 Tháng Tám, 1945, Nhật Hoàng, đồng ý đầu hàng, nhiều tướng lĩnh và sĩ quan đã tự sát vì danh dự và không chịu nỗi điều ô nhục đầu hàng, trong đó có Bộ Trưởng Lục Quân Anami, Đại Tướng Cựu Tổng Tham Mưu Trưởng Sugiyama, Đại Tướng Tư Lệnh miền Đông Tanaka…

Nhưng chúng ta cũng cần những người phải sống như Đại Tá Yahara để thế giới có cuốn sách mang tựa đề “Trận Đánh Vì Okinawa,” chúng ta có Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy và Y Sĩ TQLC Đặng Vũ Bằng cùng nhiều nhà văn quân đội khác.

Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, trong nỗi xót xa vì mất mát, tù đày và ly tán, nhiều nguồn dư luận lên án mạnh mẽ những cấp chỉ huy bỏ ngũ trước giờ đầu hàng với danh từ “đào ngũ,” nghe ra xót xa và tủi nhục ngần nào. Nhưng liệu là con người, trong hoàn cảnh ấy, chúng ta nếu khổng thể chọn cái chết trung dũng, chỉ là một người bình thường, chúng ta làm gì hơn như thế?

Người ta kể chuyện một ông Tướng thích đội nón dạ (feutre), khi vào nhà tù Cộng Sản ông cũng mang chiếc nón theo. Chỉ tội là những lúc gặp bọn cai tù Cộng Sản, ông đứng lại, khúm núm giở chiếc nón ra, cúi sâu và cất tiếng chào “cán bộ” rất lễ phép. Có lẽ ông cho đó là chuyện bình thường, nhưng đối với đám sĩ quan trẻ, có thể trong đó có nhiều người đã từng ở dưới quyền ông, thì đó là một điều sỉ nhục và xấu hổ ngay cho họ!

Những vị Tướng Lãnh tự sát giờ đầu hàng, là những vị bản chất anh hùng, trọng danh dự, khí khái, không biết quỵ lụy, khó có thể sống qua những ngày tù tội, đói khát và nhất là luôn luôn bị lăng nhục bởi những kẻ thắng trận từ các hang động trở về.

Chắc chắn trong hoàn cảnh ấy, chọn cái chết là một điều tốt. Chúng tôi, những người lính, thật lòng không muốn trông thấy những vị chỉ huy cao cấp thương mến của chúng tôi phải vật vã giữa bầy tù kiệt sức, nhặt nhạnh từng hạt bắp trong cái lon “gô” hay phấn khởi vì một miếng da trâu trong cái bát rỉ sét vào những ngày Lễ Tết như chúng tôi. Với cấp nhỏ, chúng tôi đành lòng, sau cuộc chiến, bị đối xử, bạc đãi dành cho những người thua trận, nhưng xót xa muôn vàn khi thấy những cấp chỉ huy của mình ngày trước phải chịu những thảm cảnh như vậy.

Một mặt khác, dù không muốn nêu đích danh, quả thật chúng ta cũng thấy đau xót và tởm lợm, khi sau này, thấy những vị Tướng Lãnh, đã từng hưởng “ơn Vua, lộc Nước,” cam tâm làm tôi mọi cho kẻ thù, bước qua dư luận và sống, được kẻ thù gọi xem là loại con cái “nghịch tử, hồi đầu,” vẫn thường huênh hoang tuyên bố những lời mạt sát, như con dao nhọn, đâm vào vết thương đang rỉ máu của chúng ta. Sống như thế, chỉ thêm ô danh.

Nói về chuyện chọn cái chết, ngay sau ngày 30 Tháng Tư, 1975 biết rằng gia đình chúng ta bị tan vỡ, quê hương đày đọa và bản thân chúng ta bị lưu đày đi các trại tù trong rừng thiêng nước độc xa xôi, làm lụng vất vả đến kiệt quệ, chịu đói lạnh, không đủ ăn, bươi móc miếng ăn như những con ma đói, và luôn luôn bị sỉ nhục, trong một thời gian dài, không bản án, người thì bảy, người mười ba, mười bảy năm ròng rã, liệu chúng ta có quyết định chọn cái chết cho mình hay không?

Và làm sao để đành lòng bỏ lại các chiến hữu, những người bạn chiến đấu đã từng sống chết có nhau, trong phút “dầu sôi lửa cháy” để ra đi tìm cái sống cho mình. Vì vậy Đại Tá Nguyễn Hữu Thông đã xuống tàu di tản rồi mà vẫn trở lên bờ với anh em, cuối cùng nằm chung với nhau một huyệt mộ chôn vội trong Quân Y Viện Quy Nhơn. Vì vậy mà Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, trong hoàn cảnh các thương binh, cầm tay ông, sợ ông bỏ đi mà mếu máo “Thiếu tướng đừng bỏ tụi em nghe Thiếu Tướng!”

“Không, qua không bỏ các em đâu. Qua ở lại với các em!”

Đó là trách nhiệm, danh dự và cả lòng nhân ái. Như chúng ta đã biết, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam đã ở lại và đã chọn cái chết sau cùng!

Nhưng chúng ta cũng biết đến bao nhiêu người, đành buông theo số phận, sống qua cảnh tù đày hay lưu lạc chốn quê người, xót xa câm nín vì không thể làm gì khác hơn trong hoàn cảnh “Bại binh chi tướng bất khả ngôn dũng, vong quốc chi đại phu bất khả ngôn trí!” Chúng ta kính trọng những cái chết nhưng cũng cúi đầu trước những cái sống, vì chúng tôi biết rằng, sống cho ra con người, có lẽ cũng phải chịu muôn vàn khó khăn hơn là chọn cái chết. (Huy Phương)

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com/nhin-tu-little-saigon/song-va-chet/TVQ chuyen


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Sống và chết - Huy Phương

Ngày 30 Tháng Tư, mỗi năm đều đến và rồi qua, nhưng mỗi lần như thế, vết thương lại như bị xát muối làm cho người ta đau đớn.


Đài Tưởng Niệm các quân nhân VNCH đã chọn cái chết uy dũng ngày 30 Tháng Tư, 1975 (Hình: Thành phố Westminster, California)

Ngày 30 Tháng Tư, mỗi năm đều đến và rồi qua, nhưng mỗi lần như thế, vết thương lại như bị xát muối làm cho người ta đau đớn, mặc dầu là chỉ đau đớn trong hồi tưởng, nhưng sự thật là hôm nay, chúng ta đang còn phải gánh chịu những hậu quả khốc liệt của nó.

Mỗi năm ngày 30 Tháng Tư về, ám ảnh nhiều nhất, tôi thường nghĩ đến những cái chết. Trước hết là cái chết của 5 vị tướng lãnh và hàng trăm người không chịu được nỗi nhục, vì cái phi lý của chuyện thất trận và nhất là việc đầu hàng, từ một sĩ quan đang ở trong văn phòng khi nghe tin thất trận, hay là người lính bị bỏ lại trên một bờ biển nào đó của đất nước.

Mặt khác nhiều binh sĩ đã ra đầu hàng vẫn bị quân thắng trận man rợ mang ra giết như cảnh xử tử ở pháp trường. Dân chúng và cả quân đội thì bị chết trên đường chạy loạn vì bom đạn từ miền Trung vượt đèo Hải Vân vào Nam hay từ cao nguyên đổ xuống miền duyên hải, vì nghĩ biển mênh mông vẫn là sinh lộ.

Sau đó không lâu, lại là những cái chết bi thảm của những người can đảm vào núi để tìm đường phục quốc, chết trong nhà tù hay chết sông, chết biển khi tìm cách vượt thoát chế độ ra đi.

Người lính tôn thờ ba điều tâm niệm cho binh nghiệp của mình và đã chọn cái chết vì “trách nhiệm” không tròn cũng như “danh dự” bị tổn thương. Trong những phút bức bách cuối cùng này, một người chọn cái chết cho mình, là một điều dễ dàng hay khó khăn?

Ai cũng có một mạng sống đáng quý, một gia đình để yêu thương và một đất nước để phụng sự, trong hoàn cảnh này, điều gì được cho là đáng quý hơn hết? Chết hay sống?

Khó khăn khi cần phải cân nhắc, và dễ dàng khi ai đó chỉ cần quyết định trong vài mươi giây, chắc không cần phải ngồi xuống bình tâm suy nghĩ thiệt hơn, để cuối cùng chọn cho mình một giải pháp. Một giải pháp nghe ra có vẻ cần đến thời gian, nhưng chọn cái chết chỉ cần ba giây đồng hồ.

Chúng ta, những người còn sống, không ai có thể nhân danh ai, nhân danh điều gì để thẩm định những chuyện chết và sống, để cho rằng, chết như vậy có đúng không, và cũng trong hoàn cảnh đó, chọn cái sống có sai không?

Hai trong bảy quy tắc đạo đức mà các võ sĩ Samurai Nhật Bản phải tuân theo, phản ánh tinh thần võ sĩ đạo rất sắc nét, mạnh mẽ, chính trực là can đảm và danh dự. Chỉ có quân đội VNCH mới có truyền thống ấy trong ngày miền Nam thất trận.

Trận Okinawa với quân đội Mỹ kéo dài 82 ngày, kết thúc vào Tháng Sáu, 1945, biết không giữ nổi đất đai của tổ quốc, trong những giờ phút cuối cùng ngày 15 Tháng Sáu, Đại Tá Kanayama, Trung Đoàn Trưởng Tr. Đ. 27 BB. đã mổ bụng. Tại Bộ Chỉ Huy Hành Quân Okinawa, Tướng Ushijima và Tướng Cho quỳ gối và tiến hành lễ tự sát. Tướng Cho đưa cổ cho Đại Úy Sakaguchi chém đầu, và Tướng Ushijima lấy gươm tự mổ bụng tự sát cùng với bảy sĩ quan tham mưu trong binh đoàn.

Sau khi Mỹ đã thả hai quả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản, sáu ngày sau, 15 Tháng Tám, 1945, Nhật Hoàng, đồng ý đầu hàng, nhiều tướng lĩnh và sĩ quan đã tự sát vì danh dự và không chịu nỗi điều ô nhục đầu hàng, trong đó có Bộ Trưởng Lục Quân Anami, Đại Tướng Cựu Tổng Tham Mưu Trưởng Sugiyama, Đại Tướng Tư Lệnh miền Đông Tanaka…

Nhưng chúng ta cũng cần những người phải sống như Đại Tá Yahara để thế giới có cuốn sách mang tựa đề “Trận Đánh Vì Okinawa,” chúng ta có Phan Nhật Nam, Cao Xuân Huy và Y Sĩ TQLC Đặng Vũ Bằng cùng nhiều nhà văn quân đội khác.

Sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, trong nỗi xót xa vì mất mát, tù đày và ly tán, nhiều nguồn dư luận lên án mạnh mẽ những cấp chỉ huy bỏ ngũ trước giờ đầu hàng với danh từ “đào ngũ,” nghe ra xót xa và tủi nhục ngần nào. Nhưng liệu là con người, trong hoàn cảnh ấy, chúng ta nếu khổng thể chọn cái chết trung dũng, chỉ là một người bình thường, chúng ta làm gì hơn như thế?

Người ta kể chuyện một ông Tướng thích đội nón dạ (feutre), khi vào nhà tù Cộng Sản ông cũng mang chiếc nón theo. Chỉ tội là những lúc gặp bọn cai tù Cộng Sản, ông đứng lại, khúm núm giở chiếc nón ra, cúi sâu và cất tiếng chào “cán bộ” rất lễ phép. Có lẽ ông cho đó là chuyện bình thường, nhưng đối với đám sĩ quan trẻ, có thể trong đó có nhiều người đã từng ở dưới quyền ông, thì đó là một điều sỉ nhục và xấu hổ ngay cho họ!

Những vị Tướng Lãnh tự sát giờ đầu hàng, là những vị bản chất anh hùng, trọng danh dự, khí khái, không biết quỵ lụy, khó có thể sống qua những ngày tù tội, đói khát và nhất là luôn luôn bị lăng nhục bởi những kẻ thắng trận từ các hang động trở về.

Chắc chắn trong hoàn cảnh ấy, chọn cái chết là một điều tốt. Chúng tôi, những người lính, thật lòng không muốn trông thấy những vị chỉ huy cao cấp thương mến của chúng tôi phải vật vã giữa bầy tù kiệt sức, nhặt nhạnh từng hạt bắp trong cái lon “gô” hay phấn khởi vì một miếng da trâu trong cái bát rỉ sét vào những ngày Lễ Tết như chúng tôi. Với cấp nhỏ, chúng tôi đành lòng, sau cuộc chiến, bị đối xử, bạc đãi dành cho những người thua trận, nhưng xót xa muôn vàn khi thấy những cấp chỉ huy của mình ngày trước phải chịu những thảm cảnh như vậy.

Một mặt khác, dù không muốn nêu đích danh, quả thật chúng ta cũng thấy đau xót và tởm lợm, khi sau này, thấy những vị Tướng Lãnh, đã từng hưởng “ơn Vua, lộc Nước,” cam tâm làm tôi mọi cho kẻ thù, bước qua dư luận và sống, được kẻ thù gọi xem là loại con cái “nghịch tử, hồi đầu,” vẫn thường huênh hoang tuyên bố những lời mạt sát, như con dao nhọn, đâm vào vết thương đang rỉ máu của chúng ta. Sống như thế, chỉ thêm ô danh.

Nói về chuyện chọn cái chết, ngay sau ngày 30 Tháng Tư, 1975 biết rằng gia đình chúng ta bị tan vỡ, quê hương đày đọa và bản thân chúng ta bị lưu đày đi các trại tù trong rừng thiêng nước độc xa xôi, làm lụng vất vả đến kiệt quệ, chịu đói lạnh, không đủ ăn, bươi móc miếng ăn như những con ma đói, và luôn luôn bị sỉ nhục, trong một thời gian dài, không bản án, người thì bảy, người mười ba, mười bảy năm ròng rã, liệu chúng ta có quyết định chọn cái chết cho mình hay không?

Và làm sao để đành lòng bỏ lại các chiến hữu, những người bạn chiến đấu đã từng sống chết có nhau, trong phút “dầu sôi lửa cháy” để ra đi tìm cái sống cho mình. Vì vậy Đại Tá Nguyễn Hữu Thông đã xuống tàu di tản rồi mà vẫn trở lên bờ với anh em, cuối cùng nằm chung với nhau một huyệt mộ chôn vội trong Quân Y Viện Quy Nhơn. Vì vậy mà Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, trong hoàn cảnh các thương binh, cầm tay ông, sợ ông bỏ đi mà mếu máo “Thiếu tướng đừng bỏ tụi em nghe Thiếu Tướng!”

“Không, qua không bỏ các em đâu. Qua ở lại với các em!”

Đó là trách nhiệm, danh dự và cả lòng nhân ái. Như chúng ta đã biết, Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam đã ở lại và đã chọn cái chết sau cùng!

Nhưng chúng ta cũng biết đến bao nhiêu người, đành buông theo số phận, sống qua cảnh tù đày hay lưu lạc chốn quê người, xót xa câm nín vì không thể làm gì khác hơn trong hoàn cảnh “Bại binh chi tướng bất khả ngôn dũng, vong quốc chi đại phu bất khả ngôn trí!” Chúng ta kính trọng những cái chết nhưng cũng cúi đầu trước những cái sống, vì chúng tôi biết rằng, sống cho ra con người, có lẽ cũng phải chịu muôn vàn khó khăn hơn là chọn cái chết. (Huy Phương)

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com/nhin-tu-little-saigon/song-va-chet/TVQ chuyen


BẢN TIN MỚI NHẤT

Thiên nhiên đôi khi kỳ ảo đến mức nếu không được chụp lại, chẳng ai tin đó là thật

Mỗi năm một lần, những đợt sóng trên đảo Giáng Sinh lại được thay thế bằng nhiều triệu con cua đỏ

Xem Thêm

Tiền giấy của Nhật là đồng tiền sạch nhất thế giới

Nhân dân tệ là đồng tiền bẩn nhất châu Á

Xem Thêm

NN Trần Xuân Tin – Buồn Vui Đời Quân Ngũ

Nhân dịp nghe lại bản nhạc : Người Nhái Hành Khúc có câu : Liên Đoàn Người Nhái như những bày ma trơi, tay chiếc dầm bơi và tay mang súng thép . Khi tấn công như sóng thần dâng bờ .

Xem Thêm

Lại múa rối nước - Việt Nhân

(HNPĐ) Như vậy cuối cùng ngày 16/07/2019, cái gọi là nhà nước xã nghĩa qua con mõ (lê thị thu hằng), cũng đã loa loa

Xem Thêm

VẦNG TRĂNG BẠC - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bởi vì em lỡ si cuồng trăng bạc Khiến đêm dâng dòng cổ nguyệt chan hoà

Xem Thêm

Những hình ảnh chứng minh người Nhật luôn đi trước thế giới

Có nhiều lý do khiến Nhật Bản là quốc gia độc đáo nhất thế giới. Những phát minh của người Nhật Bản cho các vấn đề hàng ngày đã chứng minh điều đó.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :CHEN XIANGMEI: THẾ LỰC BÍ ẨN TRONG CHÍNH TRƯỜNG MỸ By Robert D. McFadden

Nguoi My rat ky viec ngoai quoc can thiep vao bau cu Tong Thong. Ba nay xui duc TT Thieu giup Nixon danh bai UCV Dan Chu dua den hau qua la su tra thu cua dang DC ngung vien tro cho VNCH. Roi Nixon lai ban dung VNCH va Dai Loan cho CS.

Xem Thêm

Đề bài :Hồ sơ quý hiếm An táng hai Ông Ngô-Đình-Diệm và Ngô-Đình-Nhu,

Chinh nhung thanh phan tranh dau dao chanh nay thang 4 nam 1975 mang sung AK47 chiem truong DH Van Hanh roi mang bang do bat giam cac vien chuc VNCH. Mot so sinh vien hoc sinh tranh dau nam vung giup CS chon song 5000 nguoi tai Hue nam Mau Than 1968. Trong luc VNCH dang danh nhau voi Cong san thi nhung ke bieu tinh chong doi chanh phu VNCH chi lam loi cho Cong San. Nay da hon 40 nam sau cuoc chien thi phai luan cong va toi cua nhung nguoi lam mat nuoc de lam sang to lich su. Quan VNCH khong thua CS de dang neu chung ta co lanh tu yeu nuoc, biet de quyen loi dan toc tren tien bac danh loi.

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân Đại tá Hồ Tấn Quyền với Lực Lượng Hải Thuyền - Nguyễn Văn Ơn

Mấy ông Tướng Tá ngày xưa, không biết vô tình hay cố ý, hay đằng sau các ông có một con đường đi nào khác, hay ngoài việc thân Mỹ cũng 2 ba phe. Mấy ông nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà không mất Miền Nam mới là chuyện lạ. Tôi là lính, sau 75 mới hiểu ra rằng chúng tôi đã vì yêu Tổ Quốc , yêu Tự Do nên tình nguyện vào Quân ngủ nhưng chúng tôi không biết các ông đã âm thầm đâm sau lưng chúng tôi, các ông đã bán đứng linh hồn VNCH cho Vc, sau này tôi mới thấy các ông nhan nhản ngoài đường phố, các ông được Vc trân qúy được ở nhà mà không đi tù như chúng tôi, thật là mỉa mai, tôi xin nhắn ở Cmmt này nếu các ông còn sống hãy tự nhủ lòng mình có đúng chưa ? Tôi dấu tên nhưng địa danh Ninh Hoa Nha Trang , cán ông mang cấp bậc Th/tá và Đ/Úy đã bán đứng nguyên một Đại đội cho Vc. Nếu các ông còn sống cũng bị người đời nguyền rủa. Nhất là những anh em nào còn sống, đã bao năm dưới quyền của các ông,xin nhắc lại một qúa khứ tủi nhục và đau buồn.

Xem Thêm

Đề bài :Phát hiện Bản Đồ Việt Nam Trên Mô Hình Tượng Đài Tử Sĩ Hoàng Sa Không Có Quần Đảo Trường Sa

Muu do that Tuyet dieu cua bon cong san va nhung thanh phan phan boi,xa gi mot la co,xa gi vai ngan de lam mot tam bia,va xa gi chut cong lao han ma de nhan lai bong loc cua VC!va day la cai co cho bon cho de mao nhan khong co hoang-truong xa...Bia da moi tinh khoi…. dua nao lam bia ky niem nay,dang nhan lanh phat…..AN HUE !

Xem Thêm

Đề bài :Hồ sơ quý hiếm An táng hai Ông Ngô-Đình-Diệm và Ngô-Đình-Nhu,

That dung voi tieu de :" Ho so qui hiem".Nhung ong tuong tham du truc tiep dao chanh,va cai chet cua vi Tong Thong vang danh the gioi vi tai nang on dinh mot quoc gia tu con so ZERO tro thanh mot quoc gia phu cuong vao bac nhat a chau thoi do(1963).Vet o nhuc nay va o nhuc ban dung VNCH cua My khong mot but muc nao co the tay xoa va bao chua.Den nay,cung khong ngac nhien khi rat nhieu nuoc a chau-da khong con niem tin doi voi My nua,(that dang buon va may man cho TAIWAN,mem chut xiu nua neu nhu hill dac cu thi bai hoc VNCH duoc lap lai).Nuoc My va nguoi My noi rieng,ho rat thuc te,thuc te den doi khi tan nhan.CACH CHO hon CUA CHO,vi sao nuoc My bi da so cac nuoc tren the gioi ghet bo,du van ngua tay nhan vien tro?Cau hoi nay,phai de cho chinh dan My ho moi tra loi duoc ro rang.Tro lai van de ho so qui hiem,khong hieu ai da con giu,ma mai toi nay moi boc lo ro rang,nhung vi tuong lanh da so la goc Phap,han da khong biet NHUC khi nhan 01 vali tien dollars khoang dau tren duoi 30 ngan dollars la so tien tra cho gia mau cua T.T+co van va cac vi dai ta+trung ta...va he qua mat nuoc 1975.Vao thoi buoi do,da mang toi quan ham tuong lanh,tuc nhien van hoa va giao duc,duc do phai co nhung tat ca deu dang gia 30.000 dollars,chia nhau ra 10 ten,moi ten 3000,thoi buoi do,mot dong dollar=400 dong tien VNCH.Ngay sau khi bi giet,da biet bao loi nguyen rua cua dan chung mien nam Viet nam do len dau cha con,dong ho cua 10 ten du dang(danh tu cua pho t.t Johnson) vay ma chung con gia mu sa mua choi bay choi bien:BON CHO DE HEN NHAT.mot quyen hoi ky da viet ro,de bo phieu de quyet dinh chung thi 09 GIET,01 THA.Do Mau khi gan chet,van hot hoang Lay cu,xin tha...Gia mau cua ca mot dong ho,cua ca mot dat nuoc va biet bao nhieu xuong mau da guc xuong de bao ve VNCH tat ca deu do lai tren dau bon cho nay va dong ho nha no,nhung ke uong mau chi vi 3000 dollars.Triet ly va he qua dong Phuong that ranh mach:GIEO NHAN thi GAT QUA. Luoi troi long long,tuy thua ma khong ai lot ra noi.Bon cho de Cong san cung the,tam mau dan lanh,de nen tham nhung uc hiep...cai qua no dang treo lo lung tren dau,nhu Pham van dong,ve gia moi lo vao chua tu....tu gi vay? bo dao de te thi thanh phat, noi the thi ra boi bac dao giao qua suc,cai QUA de dau ???

Xem Thêm

Đề bài :Hồ sơ quý hiếm An táng hai Ông Ngô-Đình-Diệm và Ngô-Đình-Nhu,

Den bay gio su that da ro la phe dao chanh cung tan ac. Neu dan chung va hoc sinh Saigon am muu cuop xac de dot tra thu thi ho con tan ac hon la phe cong san vi CS khi thay the che do chi bo phe nghia trang Bien Hoa nhung khong dem xac tu si VNCH ra dot. Dao chanh chi thay the che do cu voi nguoi xau. Loi tai nguoi My.

Xem Thêm

Đề bài : Tự Do Nhân Quyền Là Đây!

Ong Cha Oanh nay moi la nguoi nghia khi. Cach day khoang 20 nam, may ong trong cong dong VN Minnesota moi ong cha quoc doanh den choi, ong doi ha la co VNCH moi den. Vay ma ong chu tich cong dong VN Minnesota chiu ha la co vang truoc tru so de tiep don ong cha quoc doanh nay. Vu nay no lon vi cong dong VN Minn phan doi viec ha la co. Roi hai ben kien tung ra toa ve toi phi bang.

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân Đại tá Hồ Tấn Quyền với Lực Lượng Hải Thuyền - Nguyễn Văn Ơn

Cac tuong lanh VNCH nam 1963 ra lenh giet cac si quan VNCH nhu Ho Tan Quyen, Le Quang Tung, thi ho khong khac gi nhung du kich CS thieu hoc bat giet cac vien chuc VNCH. Nguoi My va cac tuong dao chanh nam 1963 roi cat vien tro nam 1974. Sau do cai lenh tiet kiem dan duoc dua 1 trieu quan VNCH vao the cung luc kiet. Neu biet duoc nguoi My se giet VNCH thi ta khong nen theo nguoi My.

Xem Thêm

Đề bài :LỖI KỸ THUẬT TRONG HAI BẢN NHẠC CỦA ĐỨC HUY - PHẠM ĐỨC NHÌ

Bạn hãy xem thêm vài ba bản nhạc nữa thôi,bạn sẽ thấy "Chẳng có gì để nói".Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Hàng trăm nghìn người nhảy sóng ở bãi biển nước đục ngầu

Cách nay 15 năm,cảnh này được đưa lên internet và nói là bên Tàu...Hihiii...15 năm sau,xuất hiện bên VN...Kết luận,Tàu nhập cảnh tắm biển của nó vào VN hay người Tàu sang VN sinh sống nhiều như bên...Tàu?

Xem Thêm

TIN MỚI

NN Trần Xuân Tin – Buồn Vui Đời Quân Ngũ

Nhân dịp nghe lại bản nhạc : Người Nhái Hành Khúc có câu : Liên Đoàn Người Nhái như những bày ma trơi, tay chiếc dầm bơi và tay mang súng thép . Khi tấn công như sóng thần dâng bờ .

Xem Thêm

Lại múa rối nước - Việt Nhân

(HNPĐ) Như vậy cuối cùng ngày 16/07/2019, cái gọi là nhà nước xã nghĩa qua con mõ (lê thị thu hằng), cũng đã loa loa

Xem Thêm

VẦNG TRĂNG BẠC - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bởi vì em lỡ si cuồng trăng bạc Khiến đêm dâng dòng cổ nguyệt chan hoà

Xem Thêm

Những hình ảnh chứng minh người Nhật luôn đi trước thế giới

Có nhiều lý do khiến Nhật Bản là quốc gia độc đáo nhất thế giới. Những phát minh của người Nhật Bản cho các vấn đề hàng ngày đã chứng minh điều đó.

Xem Thêm

Nhục quốc tế thể: Dịch Tây ba lô ăn xin ở châu Á:

“Hãy cho tôi tiền đi vòng quanh thế giới”

Xem Thêm

MỘT NGÀY VỚI MÙA XUÂN HÀ NỘI kim thanh

Hà Nội mà tôi chưa bao giờ được thấy, nhưng biết qua thơ văn nhờ hồi đi lính bắt đầu đọc những tiểu thuyết tiền chiến và những tạp chí của mấy ông nhà văn, nhà thơ Bắc kỳ di cư

Xem Thêm

Kỷ niệm 50 năm ngày con người đặt chân lên mặt trăng

Ngày 20 Tháng Bảy, 1969, phi thuyền Apollo 11 đã đưa ba phi hành gia tới quỹ đạo mặt trăng.

Xem Thêm

CÂU CHUYỆN TÌNH TRONG QUÂN NGŨ -Trần Văn

Xuyên qua Rừng U Minh Thượng của Rạch Giá đi đường thủy xuống Rừng U Minh Hạ của Cà Mau, thường sử dụng con sông mang tên Trèm Trẹm

Xem Thêm

NGƯỜI TRUNG QUỐC KHÔNG CÒN XẤU XÍ - Cánh Cò

Bá Dương – nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia được tờ The New York Times mệnh danh là “Voltaire của Trung Quốc” bởi tác phẩm “Người Trung Quốc Xấu Xí” ...

Xem Thêm