Di Sản Hồ Chí Minh

“Mơ thấy mình là người Việt Nam” - K‎ý Thiệt

“Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát xít với gương mặt người”


Vây cá mập phơi trên sân thượng sứ quán
CHXNCN Việt Nam ở Chi-Lê

“Sổ Tay Ký Thiệt” kỳ này chỉ ghi lại tin thời sự và bài viết của người khác mà thấy không cần thêm ý kiến gi cả.
 
Dưới đây là trích đoạn một bài của ông Nguyễn Hưng Quốc, giáo sư Đại Học Victoria, Úc, viết năm 2014:

Thời chiến tranh, từ 1954 đến 1975, ở miền Bắc, bộ máy tuyên truyền của nhà nước lúc nào cũng rang rảng khoe là ở Việt Nam (nghĩa là miền Bắc và “vùng giải phóng” ở miền Nam), chỉ cần bước ra ngõ là gặp ngay anh hùng; còn trên thế giới thì hầu như mọi người đều ngưỡng mộ Việt Nam; nhiều người, tối ngủ, nằm mơ thấy mình làm người Việt Nam!

Trong số những người nằm mơ thấy mình là người Việt Nam ấy, từ cái nhìn của miền Bắc, có cả Susan Sontag (1933-2004), một nhà trí thức và là một nhà văn nổi tiếng của Mỹ.

Sontag nổi tiếng trong nhiều lãnh vực. Với tư cách một nhà văn, bà là người sáng tác khá đa dạng, từ kịch bản đến truyện phim và tiểu thuyết (một số tác phẩm của bà được giải thưởng lớn, ví dụ giải National Book Award năm 2000); bà còn là một nhà phê bình văn học sắc sảo; một lý thuyết gia văn học, với bài tiểu luận “Chống diễn dịch” (Against Interpretation) được xem là một trong những người tiên phong của chủ nghĩa hậu hiện đại; một nhà phân tích văn hoá, bao quát nhiều phạm vi khác nhau, từ xã hội đến nhiếp ảnh, bệnh hoạn và vấn đề phái tính, v.v… Cuối cùng, bà còn là một nhà hoạt động xã hội, trong đó, nổi bật nhất là các hoạt động liên quan đến chiến tranh Việt Nam: Bà được xem là một trong những gương mặt phản chiến lừng danh nhất tại Mỹ.

Trong tất cả các lãnh vực trên, ở đâu Sontag cũng để lại những dấu ấn sâu sắc. Ngày bà mất, nhiều tờ báo lớn khen bà là một trong những người có tính khiêu khích và ảnh hưởng lớn nhất trong thế hệ của bà, thế hệ những người sinh ra trong thập niên 1930 và trưởng thành trong thập niên 1960, thời điểm của nhiều cuộc cách mạng văn hoá, chính trị và xã hội, trong đó, trung tâm là sự xuất hiện của phong trào tự do tình dục, phong trào nữ quyền cũng như sự thức tỉnh của quần chúng (đặc biệt qua các cuộc xuống đường của thanh niên sinh viên tại Pháp vào năm 1968).

Trong các hoạt động của Sontag, đáng kể nhất là các hoạt động phản chiến: Bà tham gia biểu tình rồi thuyết trình rồi xuất hiện trên các cơ quan thông tin đại chúng phản đối việc Mỹ tham chiến tại Việt Nam. Nhờ uy tín của một nhà văn và nhà báo, một giáo sư và một diễn giả có tài hùng biện, bà dần dần trở thành một trong những gương mặt phản chiến tiêu biểu nhất tại Mỹ trong nửa sau thập niên 1960 và những năm đầu của thập niên 1970.
Năm 1968, nhằm tranh thủ sự ủng hộ của Susan Sontag, qua đó, lợi dụng tiếng tăm của bà để thu phục nhân tâm tại Mỹ, nhà cầm quyền miền Bắc đã mời Sontag sang thăm Việt Nam trong hai tuần, từ ngày 3 đến ngày 17 tháng 5. Về lại Mỹ, bà viết cuốn “Trip to Hanoi” (Chuyến đi Hà Nội), thoạt đầu đăng trên tờ Esquire vào cuối năm 1968; sau, in trong cuốn “Styles of Radical Will” năm 1969; sau nữa, in riêng thành một cuốn sách mỏng.

Trong cuốn sách mỏng, chưa tới 100 trang ấy, Sontag ghi chép lại những gì bà nghe, thấy và suy nghĩ về Việt Nam. Dù ở Việt Nam chỉ một thời gian rất ngắn, nhưng với óc quan sát tinh tế, Sontag cũng ghi nhận được rất nhiều những nét khác biệt văn hoá giữa miền Bắc và Tây phương. Không phải điều gì cũng làm bà hài lòng. Bà không thích những cách nhìn hẹp hòi, một chiều và cứng nhắc, đầy tính công thức của những cán bộ và trí thức bà được gặp. Nhưng nói chung, bà không giấu giếm sự ngưỡng mộ đối với lòng yêu nước và sự anh hùng của họ. Cuối cuốn sách, bà cho chuyến đi thăm Hà Nội đã mở rộng tầm mắt của bà. Bắc Việt được xem như một Cái Khác Lý Tưởng (ideal Other) đối lập với một nước Mỹ đang phản bội lại chính những lý tưởng thời lập quốc của mình.

Cùng với cuốn Hanoi (1968) của Mary McCarthy, cuốn sách của Sontag đã gây ảnh hưởng lớn lên giới trí thức, sinh viên và quần chúng Mỹ, góp phần làm cho phong trào phản chiến tại Mỹ càng ngày càng dâng cao, và cuối cùng, đủ để tạo thành sức ép nặng nề lên chính phủ Mỹ khiến chính phủ phải tìm mọi cách rút quân ra khỏi Việt Nam. Chắc chắn Bắc Việt lúc ấy vô cùng cảm kích trước món quà to lớn của Susan Sontag. Trong những lời tuyên truyền của chính phủ Việt Nam cho nhiều người Tây phương, kể cả người Mỹ, cũng ngưỡng mộ Việt Nam và ao ước được sinh ra là người Việt Nam, không chừng có cả hình ảnh của Sontag.

Có điều, đó không phải là toàn bộ sự thật.

Mới đây, tôi đọc cuốn “As Consciousness Is Harnessed to Flesh” bao gồm nhiều trích đoạn từ các cuốn nhật ký và sổ tay Susan Sontag viết trong những năm từ 1964 đến 1980 do con trai của bà, David Rieff biên tập, được Farrar Straus Giroux xuất bản tại New York năm 2012. Trong cuốn này có một số đoạn ghi chép của Sontag thời gian thăm viếng Hà Nội. Một số ghi chép đã được sửa và phát triển thành cuốn Trip to Hanoi; nhưng một số khác thì không. Tôi thích những đoạn không được đưa vào sách, hoặc đưa, nhưng bị sửa chữa khá nhiều: Chúng thực hơn.

Chẳng hạn, bà ghi nhận, tất cả những người Việt Nam bà được gặp, dù toàn là những trí thức hàng đầu và những cán bộ lãnh đạo thuộc loại cao cấp nhất, đều có những cách nói và nội dung giống hẳn nhau (tr. 240), khiến bà cảm thấy bà chẳng học hỏi được gì ở họ (tr. 241). Nói chuyện với họ, nhiều lần bà tự hỏi: Liệu họ có tin những gì họ nói? (tr. 242). Bà có cảm giác họ như những đứa con nít đẹp đẽ, ngây thơ và bướng bỉnh (tr. 242). Nói chuyện, lúc nào họ cũng khẳng định, không bao giờ biết nghi vấn điều gì (tr. 245). Bà so sánh Bắc Việt và Cuba và thừa nhận bà thích Cuba hơn hẳn Bắc Việt: Bà cảm thấy những người cộng sản Cuba “người” hơn, thân thiện hơn, hoạt bát hơn (tr. 245-6).

Sau này, từ những năm cuối thập niên 1970, quan điểm của Susan Sontag về chủ nghĩa cộng sản thay đổi hoàn toàn. Trong một cuộc họp tạiTown Hall ở New York vào năm 1982, bà nói một câu gây chấn động giới khuynh tả Tây phương: “Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát xít với gương mặt người” (Communism was fascism with a human face). Bà lớn tiếng phê phán giới trí thức Tây phương, đặc biệt những người khuynh tả - vốn là các “đồng chí” của bà - là họ vô trách nhiệm trước những tội ác do cộng sản gây ra và vô lương tâm trước các nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản, bao gồm những người phản kháng và những người tị nạn, những người bị giết chết và những người bị tù đày.

Một lần, đi xa hơn, bà cho các trí thức khuynh tả đã nói dối về thực trạng các nước cộng sản; sau đó, bà khẳng định: “Người ta phải chống lại chủ nghĩa cộng sản: Nó đòi chúng ta phải nói dối” (One must oppose communism: it asks us to lie). (ngưng trích)

Mới đây, sau khi tờ báo địa phương Elmostrador ở Chile đăng tin ngày 18.1.2018 hàng trăm vây cá mập còn tươi phơi trên nóc đại sứ quán Cộng Hòa XHCN Việt Nam, bay mùi hôi thối khiến dân địa phương, cộng đồng khoa học Chile và thế giới phẫn nộ, ông Minh Phạm đã viết trên FaceBook như sau:

Bạn biết mình là người Việt Nam ở nước ngoài khi.....

Đại sứ quán Việt Nam tại Chile (địa chỉ: Avenida Eliodoro Yáñez 2897, Providencia, thành phố Santiago de Chile) vừa khai trương đại lý khô vây cá mập một nắng, ngay lập tức đã gây chấn động tổ chức Green Peace và cộng đồng quốc tế! Bộ ngoại giao Chile cho biết đã tìm mọi cách liên hệ đặt hàng với toà đại sứ Việt Nam nhưng không được trả lời mà còn bị cúp ngang điện thoại! Có lẽ do hết hàng chăng?
 
Dù lý do là gì thì một lần nữa, hai tiếng Việt Nam lại được xướng danh, hình ảnh Việt Nam lại được quảng bá rộng rãi hơn đến bạn bè quốc tế! Nhưng cũng như bao lần khác, nó không làm tôi thấy tự hào một chút nào cả, mà ngược lại, thấy cay đắng và nghèn nghẹn trong lòng. Từng nhiều lần đi nước ngoài, từng nhiều lần bị hải quan nước bạn tra hỏi cộc cằn tại cửa khẩu nhập cảnh khi họ nhìn thấy bìa passport in chữ "Socialist Republic of Vietnam", rồi bị người dân bản địa nhìn với ánh mắt kỳ thị e dè khi biết xuất xứ Việt Nam của mình, tôi đã bao phen nhục nhã ê chề. Tôi cảm thấy ức chế vô cùng, tự hỏi tại sao mình phải gánh chịu sự kỳ thị vô lý cho những điều mình không làm. Nhiều lúc tôi muốn hét lên thanh minh, "Oh come on! Tôi là một người Việt Nam non-socialist tử tế, tôi đến từ Saigon, tôi không hề giống như mấy người Việt Nam kia đâu!" Nhưng có ích gì, khi mà passport của tôi còn in dòng chữ "Socialist Republic" rành rành ra đó, và họ chỉ đơn giản biết tôi đến từ nước CHXHCN Việt Nam!
 
Bài viết dưới đây là những đúc kết và trải nghiệm của tôi sau những chuyến đi nước ngoài. Tôi ước một ngày, những điều ấy sẽ không còn đúng nữa, để tôi có thể ngẩng cao đầu mà tự hào trả lời: "Yes, I'm from Vietnam!"
Bạn biết mình là người Việt Nam ở nước ngoài khi:
 
1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.
 
2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng "socialist republic...", lập tức sẽ được hỏi "Đến nước Đức làm gì?", "Ở bao lâu? Khi nào về?", "Mang theo bao nhiêu tiền?"...
 
3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: "Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn."
 
4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus "Không được vất giác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus", những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng "Ăn cắp là pham tội... Camera đang hoạt động". Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.
 
5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt "Không xả rác bừa bãi... Nếu không sẽ bị phạt tiền. Phạt tiền dưới 1 triệu won".
 
6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.
 
7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: "Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!"
 
8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: "Em đang vội. Merci bú ku".
 
9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây "một câu hò Nghệ Tĩnh": "Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó vú bự vãi luôn mầy ạ!"
 
10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút "Đi đâu về?", "Đi làm gì?"..... Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo...
 
fb Minh Pham - Tự hào là người Việt Nam non-XHCN! (hết trích)
 
Ký Thiệt
A Nguyen


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

“Mơ thấy mình là người Việt Nam” - K‎ý Thiệt

“Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát xít với gương mặt người”


Vây cá mập phơi trên sân thượng sứ quán
CHXNCN Việt Nam ở Chi-Lê

“Sổ Tay Ký Thiệt” kỳ này chỉ ghi lại tin thời sự và bài viết của người khác mà thấy không cần thêm ý kiến gi cả.
 
Dưới đây là trích đoạn một bài của ông Nguyễn Hưng Quốc, giáo sư Đại Học Victoria, Úc, viết năm 2014:

Thời chiến tranh, từ 1954 đến 1975, ở miền Bắc, bộ máy tuyên truyền của nhà nước lúc nào cũng rang rảng khoe là ở Việt Nam (nghĩa là miền Bắc và “vùng giải phóng” ở miền Nam), chỉ cần bước ra ngõ là gặp ngay anh hùng; còn trên thế giới thì hầu như mọi người đều ngưỡng mộ Việt Nam; nhiều người, tối ngủ, nằm mơ thấy mình làm người Việt Nam!

Trong số những người nằm mơ thấy mình là người Việt Nam ấy, từ cái nhìn của miền Bắc, có cả Susan Sontag (1933-2004), một nhà trí thức và là một nhà văn nổi tiếng của Mỹ.

Sontag nổi tiếng trong nhiều lãnh vực. Với tư cách một nhà văn, bà là người sáng tác khá đa dạng, từ kịch bản đến truyện phim và tiểu thuyết (một số tác phẩm của bà được giải thưởng lớn, ví dụ giải National Book Award năm 2000); bà còn là một nhà phê bình văn học sắc sảo; một lý thuyết gia văn học, với bài tiểu luận “Chống diễn dịch” (Against Interpretation) được xem là một trong những người tiên phong của chủ nghĩa hậu hiện đại; một nhà phân tích văn hoá, bao quát nhiều phạm vi khác nhau, từ xã hội đến nhiếp ảnh, bệnh hoạn và vấn đề phái tính, v.v… Cuối cùng, bà còn là một nhà hoạt động xã hội, trong đó, nổi bật nhất là các hoạt động liên quan đến chiến tranh Việt Nam: Bà được xem là một trong những gương mặt phản chiến lừng danh nhất tại Mỹ.

Trong tất cả các lãnh vực trên, ở đâu Sontag cũng để lại những dấu ấn sâu sắc. Ngày bà mất, nhiều tờ báo lớn khen bà là một trong những người có tính khiêu khích và ảnh hưởng lớn nhất trong thế hệ của bà, thế hệ những người sinh ra trong thập niên 1930 và trưởng thành trong thập niên 1960, thời điểm của nhiều cuộc cách mạng văn hoá, chính trị và xã hội, trong đó, trung tâm là sự xuất hiện của phong trào tự do tình dục, phong trào nữ quyền cũng như sự thức tỉnh của quần chúng (đặc biệt qua các cuộc xuống đường của thanh niên sinh viên tại Pháp vào năm 1968).

Trong các hoạt động của Sontag, đáng kể nhất là các hoạt động phản chiến: Bà tham gia biểu tình rồi thuyết trình rồi xuất hiện trên các cơ quan thông tin đại chúng phản đối việc Mỹ tham chiến tại Việt Nam. Nhờ uy tín của một nhà văn và nhà báo, một giáo sư và một diễn giả có tài hùng biện, bà dần dần trở thành một trong những gương mặt phản chiến tiêu biểu nhất tại Mỹ trong nửa sau thập niên 1960 và những năm đầu của thập niên 1970.
Năm 1968, nhằm tranh thủ sự ủng hộ của Susan Sontag, qua đó, lợi dụng tiếng tăm của bà để thu phục nhân tâm tại Mỹ, nhà cầm quyền miền Bắc đã mời Sontag sang thăm Việt Nam trong hai tuần, từ ngày 3 đến ngày 17 tháng 5. Về lại Mỹ, bà viết cuốn “Trip to Hanoi” (Chuyến đi Hà Nội), thoạt đầu đăng trên tờ Esquire vào cuối năm 1968; sau, in trong cuốn “Styles of Radical Will” năm 1969; sau nữa, in riêng thành một cuốn sách mỏng.

Trong cuốn sách mỏng, chưa tới 100 trang ấy, Sontag ghi chép lại những gì bà nghe, thấy và suy nghĩ về Việt Nam. Dù ở Việt Nam chỉ một thời gian rất ngắn, nhưng với óc quan sát tinh tế, Sontag cũng ghi nhận được rất nhiều những nét khác biệt văn hoá giữa miền Bắc và Tây phương. Không phải điều gì cũng làm bà hài lòng. Bà không thích những cách nhìn hẹp hòi, một chiều và cứng nhắc, đầy tính công thức của những cán bộ và trí thức bà được gặp. Nhưng nói chung, bà không giấu giếm sự ngưỡng mộ đối với lòng yêu nước và sự anh hùng của họ. Cuối cuốn sách, bà cho chuyến đi thăm Hà Nội đã mở rộng tầm mắt của bà. Bắc Việt được xem như một Cái Khác Lý Tưởng (ideal Other) đối lập với một nước Mỹ đang phản bội lại chính những lý tưởng thời lập quốc của mình.

Cùng với cuốn Hanoi (1968) của Mary McCarthy, cuốn sách của Sontag đã gây ảnh hưởng lớn lên giới trí thức, sinh viên và quần chúng Mỹ, góp phần làm cho phong trào phản chiến tại Mỹ càng ngày càng dâng cao, và cuối cùng, đủ để tạo thành sức ép nặng nề lên chính phủ Mỹ khiến chính phủ phải tìm mọi cách rút quân ra khỏi Việt Nam. Chắc chắn Bắc Việt lúc ấy vô cùng cảm kích trước món quà to lớn của Susan Sontag. Trong những lời tuyên truyền của chính phủ Việt Nam cho nhiều người Tây phương, kể cả người Mỹ, cũng ngưỡng mộ Việt Nam và ao ước được sinh ra là người Việt Nam, không chừng có cả hình ảnh của Sontag.

Có điều, đó không phải là toàn bộ sự thật.

Mới đây, tôi đọc cuốn “As Consciousness Is Harnessed to Flesh” bao gồm nhiều trích đoạn từ các cuốn nhật ký và sổ tay Susan Sontag viết trong những năm từ 1964 đến 1980 do con trai của bà, David Rieff biên tập, được Farrar Straus Giroux xuất bản tại New York năm 2012. Trong cuốn này có một số đoạn ghi chép của Sontag thời gian thăm viếng Hà Nội. Một số ghi chép đã được sửa và phát triển thành cuốn Trip to Hanoi; nhưng một số khác thì không. Tôi thích những đoạn không được đưa vào sách, hoặc đưa, nhưng bị sửa chữa khá nhiều: Chúng thực hơn.

Chẳng hạn, bà ghi nhận, tất cả những người Việt Nam bà được gặp, dù toàn là những trí thức hàng đầu và những cán bộ lãnh đạo thuộc loại cao cấp nhất, đều có những cách nói và nội dung giống hẳn nhau (tr. 240), khiến bà cảm thấy bà chẳng học hỏi được gì ở họ (tr. 241). Nói chuyện với họ, nhiều lần bà tự hỏi: Liệu họ có tin những gì họ nói? (tr. 242). Bà có cảm giác họ như những đứa con nít đẹp đẽ, ngây thơ và bướng bỉnh (tr. 242). Nói chuyện, lúc nào họ cũng khẳng định, không bao giờ biết nghi vấn điều gì (tr. 245). Bà so sánh Bắc Việt và Cuba và thừa nhận bà thích Cuba hơn hẳn Bắc Việt: Bà cảm thấy những người cộng sản Cuba “người” hơn, thân thiện hơn, hoạt bát hơn (tr. 245-6).

Sau này, từ những năm cuối thập niên 1970, quan điểm của Susan Sontag về chủ nghĩa cộng sản thay đổi hoàn toàn. Trong một cuộc họp tạiTown Hall ở New York vào năm 1982, bà nói một câu gây chấn động giới khuynh tả Tây phương: “Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa phát xít với gương mặt người” (Communism was fascism with a human face). Bà lớn tiếng phê phán giới trí thức Tây phương, đặc biệt những người khuynh tả - vốn là các “đồng chí” của bà - là họ vô trách nhiệm trước những tội ác do cộng sản gây ra và vô lương tâm trước các nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản, bao gồm những người phản kháng và những người tị nạn, những người bị giết chết và những người bị tù đày.

Một lần, đi xa hơn, bà cho các trí thức khuynh tả đã nói dối về thực trạng các nước cộng sản; sau đó, bà khẳng định: “Người ta phải chống lại chủ nghĩa cộng sản: Nó đòi chúng ta phải nói dối” (One must oppose communism: it asks us to lie). (ngưng trích)

Mới đây, sau khi tờ báo địa phương Elmostrador ở Chile đăng tin ngày 18.1.2018 hàng trăm vây cá mập còn tươi phơi trên nóc đại sứ quán Cộng Hòa XHCN Việt Nam, bay mùi hôi thối khiến dân địa phương, cộng đồng khoa học Chile và thế giới phẫn nộ, ông Minh Phạm đã viết trên FaceBook như sau:

Bạn biết mình là người Việt Nam ở nước ngoài khi.....

Đại sứ quán Việt Nam tại Chile (địa chỉ: Avenida Eliodoro Yáñez 2897, Providencia, thành phố Santiago de Chile) vừa khai trương đại lý khô vây cá mập một nắng, ngay lập tức đã gây chấn động tổ chức Green Peace và cộng đồng quốc tế! Bộ ngoại giao Chile cho biết đã tìm mọi cách liên hệ đặt hàng với toà đại sứ Việt Nam nhưng không được trả lời mà còn bị cúp ngang điện thoại! Có lẽ do hết hàng chăng?
 
Dù lý do là gì thì một lần nữa, hai tiếng Việt Nam lại được xướng danh, hình ảnh Việt Nam lại được quảng bá rộng rãi hơn đến bạn bè quốc tế! Nhưng cũng như bao lần khác, nó không làm tôi thấy tự hào một chút nào cả, mà ngược lại, thấy cay đắng và nghèn nghẹn trong lòng. Từng nhiều lần đi nước ngoài, từng nhiều lần bị hải quan nước bạn tra hỏi cộc cằn tại cửa khẩu nhập cảnh khi họ nhìn thấy bìa passport in chữ "Socialist Republic of Vietnam", rồi bị người dân bản địa nhìn với ánh mắt kỳ thị e dè khi biết xuất xứ Việt Nam của mình, tôi đã bao phen nhục nhã ê chề. Tôi cảm thấy ức chế vô cùng, tự hỏi tại sao mình phải gánh chịu sự kỳ thị vô lý cho những điều mình không làm. Nhiều lúc tôi muốn hét lên thanh minh, "Oh come on! Tôi là một người Việt Nam non-socialist tử tế, tôi đến từ Saigon, tôi không hề giống như mấy người Việt Nam kia đâu!" Nhưng có ích gì, khi mà passport của tôi còn in dòng chữ "Socialist Republic" rành rành ra đó, và họ chỉ đơn giản biết tôi đến từ nước CHXHCN Việt Nam!
 
Bài viết dưới đây là những đúc kết và trải nghiệm của tôi sau những chuyến đi nước ngoài. Tôi ước một ngày, những điều ấy sẽ không còn đúng nữa, để tôi có thể ngẩng cao đầu mà tự hào trả lời: "Yes, I'm from Vietnam!"
Bạn biết mình là người Việt Nam ở nước ngoài khi:
 
1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.
 
2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng "socialist republic...", lập tức sẽ được hỏi "Đến nước Đức làm gì?", "Ở bao lâu? Khi nào về?", "Mang theo bao nhiêu tiền?"...
 
3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: "Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn."
 
4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus "Không được vất giác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus", những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng "Ăn cắp là pham tội... Camera đang hoạt động". Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.
 
5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt "Không xả rác bừa bãi... Nếu không sẽ bị phạt tiền. Phạt tiền dưới 1 triệu won".
 
6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.
 
7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: "Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!"
 
8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: "Em đang vội. Merci bú ku".
 
9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây "một câu hò Nghệ Tĩnh": "Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó vú bự vãi luôn mầy ạ!"
 
10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút "Đi đâu về?", "Đi làm gì?"..... Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo...
 
fb Minh Pham - Tự hào là người Việt Nam non-XHCN! (hết trích)
 
Ký Thiệt
A Nguyen


BẢN TIN MỚI NHẤT

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ông giáo già gốc Huế ở đất Bắc làm thơ như hơi thở...

Đảng"ta" nói CÓ là KHÔNG......Nói KHÔNG là CÓ;nói TRONG là NGOÀI......Nòi NGẮN phải hiểu là DÀI......MƯỜI NGÀY,có thể là VÀI CHỤC NĂM.....TƯ DO là bị HÃM GIAM......NGôi TÙ ,đ̉ng nói là NẰM HILTON.....

Xem Thêm

Đề bài :Không chửi không được - Việt Nhân

Đảng "ta" đáng chửi vô cùng.......Bao che.không chửi thì khùng hoặc GIAN.....Chửi phường bán nước buôn dân......Chính là bộc bạch thiện tâm con người.....Đã yêu CHÂN,THIỆN,MỸ rồi.....Đương nhiên ghét lũ gian,hôi tham hèn....

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Ca`ng nga`y dan My~ ca`ng tha'y ro~ bo.ma.t pha?n dan ha.i nuo'c cua ca'i dang luu manh goi la` dang Dan chu. Ho.cong khai ra ma.t cho'ng la.i moi chi'nh sa'ch cua chi'nh phu Trump, ung ho. he't mi`nh bon illegals DACA va` to? tha'i do. ma't da.y khi TT Trump doc dien van Lien bang. Mong ra`ng cu?tri se~ sa'ng suo't loa.i ra nhung con sau mo.t na`y trong ky` ba`u cu? tha'ng 11 nam nay.

Xem Thêm

Đề bài :Bài viết chối tội mới nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường: Lời cuối cho câu chuyện quá buồn

thăng này vô ý tự thú cái BẢN CHÂT GIAN ,MẠO DANH ,VƠ VÀO...Nỏ đã GIAN như vây thì ...hết ý ! ! !

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Thời kỳ TT Obama,tôi đã ko bàu cho đang CH bất cứ phiếu nào chỉ vì tôi thấy các vị dân cử của đảng CH hầu như chống lại mọi kế hoạch của Obama...Nhưng bây giờ tôi thấy rõ hơn,các vị dân cử của DC còn tệ hơn nhiều lần.Họ ko còn đủ tư cách của 1 vị dân cử nữa.Dân biểu mà ko chào đón TT của QG thì chỉ có loại vô học,ngay cả tại VN,sách Quốc văn Giáo khoa thư đã dạy học trò phải biết kính trọng người lớn hơn mình,người đại diện dân tộc các nước khác,...Họ phải từ chức cho nước Mỹ khỏi xấu hổ.

Xem Thêm

Đề bài : Đá bóng - Hà Thượng Thủ

Đá bóng chỉ là môn thể thao.......Nhưng là cơ hội để tự hào :.....Khoe mông,khoe vú,khoe"mặt bác"......."Cụ Hồ" của tớ cũng xôn xao....

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Trong chế độ VGCS đứa nào càng làm bậy lại càng được đề bạt lên chưc vụ lớn hơn..Như tên LVB ăn trôm sò tại Mỹ bây giờ là ĐS VGCS tại LHQ..Oai như cóc...??vv..vv Nên nhớ những tên VC làm bậy này , theo luật của VGCS thì họ chỉ có phạm luật dân sự . nhưng không có vi phạm gì đối với luật Đảng, vì luật Đảng còn trên cả Hiến Pháp, nên những vi phạ̣m luật nước đều nhẹ, do đó tên VC nào từ nhỏ tới lớn đều được xử nhẹ hều..Cái gì tham ô được cứ tự nhiên xử dụng, đảng không truy thu, vì của đó là của dân chứ không phải của đảng..Cứ vô tư..Đó là phân thưởng cho những ai trung thành phục vụ Đảng.!

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Con chó ốm yếu vì thiếu ăn thì chủ nuôi mắc cở,xấu hổ.....Việt cộng man rợ thì người Việt tự trọng phải nhục lây (dù chính VC không biết nhục)Thật là : "CHÓ GẦY HỔ MẶT NGƯỜI NUÔI "........CỘNG NÔ MAN RỢ,DÂN TÔI BẼ BÀNG.......

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Mot bai rat duoc hoan ho va cho nguoi tre mo dau ra va dung bang hai chan tai VN chung ta theo toi nghi VN chung ta nhung nhuoi me VN chung ta sinh ra ho hoan thieu dinh duong nen ho chi bo khong thoi mot nuoc thay xau ho tu lanh dao cho toi nguoi dan toan thu vo hoc .

Xem Thêm

Đề bài :SAU 50 NĂM HUẾ 1968 - CAO MỴ NHÂN

Neu cac tuong lanh dao VNCH khong ra lenh tra tu do cho sinh vien tranh dau Hue thang 11/1963 thi nhung ke noi tuyen cho VC nhu HP Ngoc Tuong, Ngoc Phan, Ng Dac Xuan, Ton That Duong Ky, van con nam trong tu va khong co co hoi chi diem quan can chanh VNCH cho CS chon song. Ve cai chet cua dan Hue nam Mau Than, phe Cong San va cac tuong lanh VNCH nhu Duong van Minh, N V Thieu, Ng Cao Ky deu nhuom mau. Mot ben CS nam vung lam sat thu, mot ben cac tuong lanh dao tha cac dao phu thu ra hoat dong de tan sat dan, hai ben deu co toi.

Xem Thêm

TIN MỚI

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

QUÊN MỜI GỌI HỒN THƠ - PHẠM ĐỨC NHÌ

( HNPD ) Cách đây mấy tháng tôi đã có hân hạnh viết lời bình cho bài thơ Con Về Ngõ Nhỏ của Ngọc Mai

Xem Thêm

CUNG CHÚC TÂN XUÂN HẢI NGOẠI PHIẾM ĐÀM VẠN SỰ TỐT LÀNH THĂNG TIẾN THÀNH CÔNG - CMN

(HNPD) So với tháng năm vừa kết thúc Như bằng tâm ý mới canh tân

Xem Thêm

Phạm Quỳnh: TÂM LÝ NGÀY TẾT

TẾT không phải hoàn toàn không có nghĩa lý, mà lại còn bao trùm cả một “triết lý”.

Xem Thêm

460 năm Nguyễn Hoàng vào Thuận Hóa (1558-2018)

Nay ta thử tìm hiểu về sự kiện tạm gọi là nghi án Nguyễn Uông trong mối quan hệ Nguyễn Kim, Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng với Trịnh Kiểm.

Xem Thêm