Xe cán chó

5 LÝ DO TẠI SAO DU KHÁCH CHINA LẠI QUÁ THÔ LỖ

Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài.


blank
5 lý do Tại sao du khách Trung Quốc lại quá thô lỗ
Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài. Trong vài năm qua, những khách du lịch này đã mang tai tiếng thực sự xấu trên toàn thế giới. Bạn có thể đọc những bài báo này từ bài viết của tờ South China Morning Post, The Economist và Huffington Post.
Ngay cả những người gốc Trung Hoa ở Đông Nam Á như, Hồng Kông và Đài Loan cũng không thể chịu đựng được những hành vi như vậy. Ví dụ, ở Hồng Kông, có những trường hợp mà các bà mẹ Trung Quốc cho phép con của họ đi tiểu ở nơi công cộng khiến nhiều cư dân HK vô cùng bất mãn. Khi bị người HK chỉ trích tận mặt, một bà TQ tát một người vào mặt và cố tình đụng người khác bằng xe đẩy.
Trong thực tế, để đáp lại một cuộc thăm dò của SCMP.com, “Điều gì làm cho một số người Hồng Kông không thích Trung Quốc đại lục và người dân đại lục ?”, Hơn 50% độc giả đổ lỗi vì có những cảm xúc tiêu cực về “khách du lịch xấu”, tin rằng những nguời Trung Quốc CÓ TIỀN nhưng KHÔNG BIẾT CÁCH CƯ XỬ.
Điều này cũng xảy ra ở Đài Loan mới đây, một người mẹ từ Trung Quốc đã để cho con đi vệ sinh trên sàn phi truờng Cao Hùng ở Đài Loan, chổ đó chỉ cách nhà vệ sinh vài mét dù rằng bà ta đã đặt tờ báo xuống đất trước để lót.
Chính chính phủ Trung Quốc cũng đã nhận ra vấn đề này. Trong một động thái táo bạo để dẹp bớt các khách du lịch Trung Quốc thô lỗ, các quan chức đã bắt đầu ghi tên của những kẻ phạm tội trên vào danh sách “đen” có thể ảnh hưởng đến quyền tự do đi lại của họ. Ủy ban Hướng dẫn Trung ương của Đảng Cộng sản để Xây dựng nền Văn minh Tinh thần và Du lịch Quốc gia của Trung Quốc cũng đã phát hành một bài viết có vần điệu dài 128 ký tự để nhắc khách du lịch hành xử theo cách “văn minh” khi ra ngoài.

Nhiều công dân Trung Quốc cũng tỏ ra bực dọc về các hành vi thô lỗ của những người đồng hương. Chỉ trích chê cuời họ là một đề tài rất thành công trên phương tiện truyền thông tại Trung Quốc, một diễn đàn mà các blogger thảo luận và chỉ trích hành vi không văn minh của các du khách Trung Quốc khác - không phải là họ.

Tuy không phải tất cả du khách và nguời nhập cư Trung Quốc đều cư xử xấu xa hay thô lỗ, nhưng thật sự là khá nhiều du khách Trung Quốc đã đem cái từ “thiếu văn minh “ này đến cho đất nước họ qua cách cư xử ở nước ngoài, gây buồn bực cho các nguời dân văn minh hơn ở trong nước.
Trong một thời gian, tôi đã suy nghĩ tại sao có sự khác biệt lớn trong hành vi và tai tiếng của du khách Trung Quốc từ Đại lục và Trung Quốc từ những nơi có dân số Trung Hoa nhiều như Hồng Kông, Đài Loan, Singapore và Malaysia. Vì nguời Hoa chúng tôi đều có chung nguồn gốc dân tộc nên có lẽ điều này không liên quan gì đến di truyền hay văn hóa mà là do môi trường sống ở Trung Quốc.
Sau khi suy nghĩ về chủ đề này, tôi quyết định viết bài này để chia sẻ với độc giả về lý do tại sao người Trung Quốc cư xử như vậy, mong sao nguời ngoài (khôngTQ) trở nên khoan dung, hiểu biết và cảm thông với họ hơn.
1) Sự Khan Hiếm về Mọi mặt và Không có Luật lệ ở Đại Lục đã đưa đến việc vì muốn sinh tồn nguời ta đã đặt lợi ích riêng của họ ở ưu tiên cao nhất.
Một trong những lý do chính tại sao khách du lịch Trung Quốc đã mang tiếng xấu là do cách hành xử tự tung tự tác và vô luật pháp của họ; họ gạt bỏ các quy định của các nước khác như cắt ngang hàng đợi, xô đẩy khách du lịch khác, chụp ảnh với đèn flash khi bị cấm, hoặc đá thúng đụng nia hay làm ầm ỹ lên vì những chuyện nhỏ nhặt.
Điều gì làm cho mọi người "đặt lợi ích và sự sống còn của mình trước hết"?
Sự sỉ nhục công khai và đánh đập những người được coi là không trung thành với ý thức hệ Cộng Sản.

🔹Cách đây không lâu, ngày ngày dân Trung Quốc sống trong một hoàn cảnh khan hiếm đủ thứ. Vì vậy, bất cứ khi nào hay nơi nào có chút thiếu hụt, thì bản năng sinh tồn của họ lập tức vùng lên hoạt động.

Sự nghèo khó và bất ổn này đã trở nên tồi tệ hơn bởi sự sụp đổ của trật tự xã hội từ năm 1967 đến năm 1976. Trong một xã hội cộng sản, không thể có tôn giáo hay bất cứ điều gì được coi là cao hơn nhà nước. Kết quả của cuộc cách mạng văn hóa (無產階級文化大革命), là mọi người đã theo dõi nhau, bị gửi đi trại lao động, trẻ em dò xét bố mẹ, học sinh theo dõi thầy cô vv. Một xã hội làm cho dân chúng ngờ vực và dành giựt nhau về đủ thứ, đủ chuyện.
Ngày nay Trung Quốc đã giàu có hơn và ổn định, mọi việc mọi sự đã được cải tiến. Tuy thế, thái độ và cách sống của họ vẫn như cũ. Hơn nữa, xã hội càng trở nên cạnh tranh hơn xưa. Dân số đã gia tăng khủng khiếp nên không thể cung cấp đủ cho mọi người.
Trong thực tế, một phần ba sinh viên đang theo lớp thi vào Đại Học hằng năm (Gaokao (高考, "Higher Education Exam", báo cáo họ có triệu chứng thần kinh do tâm sinh lý ít nhất một tuần một lần.
Cứ xem sự cạnh tranh trong việc Singapore đã dẫn đầu cái văn hoá kiasu [lúc nào cũng muốn thắng từ việc nhỏ đến lớn ] xấu xa ở đây như thế nào thì tôi tin rằng với một xã hội như Trung Quốc tác động xã hội của nó còn tệ hại hơn nhiều.

Ngoài việc khan hiếm đủ thứ và phải cạnh tranh cho các nguồn tài nguyên, những chuyện như luật lệ không thực sự hiện hữu. Tệ nạn tham nhũng lan tràn khắp nơi.
Hơn nữa việc phải lo cho chính mình sống còn, việc thiếu luật lệ và nạn tham nhũng còn có nghĩa rằng dân
chúng Không hay rất ít tôn trọng luật lệ.

Điều này phải xảy ra thôi, khi thường dân ở Trung Quốc thấy quyền hạn của họ và luật pháp bị các nhà lãnh đạo vi phạm hằng ngày. Chen dùng câu ngạn ngữ Trung hoa nghĩa là “ nguời cấp dưới noi gương người cấp trên.”
- Khi tôi còn nhỏ, có lần tôi đi thăm gia đình người chú ở Bắc Kinh. Chúng tôi đi ăn tối ở một tiệm ăn. Người hầu bàn quên mang nước lạnh uống dù đã được nhắc vài lần. Chú tôi làm toáng chuyện lên, quát mắng mấy người hầu và người quản lý tiệm. Tôi thấy phản ứng của chú tôi khá kỳ cục, không thích đáng vì lỗi ấy chẳng có chi nặng và chú tôi vốn là người có tính hoà nhã. Sau đó, cha tôi giải thích đó là phương cách người Trung Hoa giải quyết công việc và nếu mình cứ tỏ ra mềm mỏng, yếu đuối thì người ta sẽ lợi dụng mình.

2) Môi Trường sống Chen chúc của Dân Nghèo thành thị tại Trung Quốc

Một yếu tố đóng góp quan trọng khác cho các hành vi kém văn minh là điều kiện sống của nhiều người nghèo ở Trung Quốc khiến họ gần như không có khái niệm về khoảng không gian riêng, sự kín đáo và riêng tư.
Điểm này được cô Chen nêu ra; cô đến từ Thiên Tân. Chen giải thích rằng cách đây không lâu ở Trung Quốc, có một hệ thống gọi là Hukou (Đăng Ký Hộ Khẩu) đã ngăn cản việc di cư từ làng này sang thành phố khác.
Từ những năm 1990, hệ thống này đã bị bãi bỏ và mọi người được tự do di chuyển. Nhờ vậy, một số bạn trẻ đã đi từ các vùng nông thôn đến các thành phố như Thiên Tân, Quảng Châu và Thượng Hải. Nhiều người kiếm được việc làm trong các nhà máy và phải sống trong điều kiện khủng khiếp như các ký túc xá chật chội như cá hộp. Bởi thế, họ có rất ít khái niệm về không gian cá nhân và sự riêng tư.
Các thành viên trong gia đình dùng chung nhà vệ sinh, phòng ngủ ... mọi thứ. Họ quen với tiếng ồn, thiếu sự riêng tư, thậm chí họ còn nhìn thấy nhau trần truồng, hay ngồi trong nhà vệ sinh, ngược lại tất cả cách cư xử của các tiêu chuẩn xã hội ở phương Tây.
Cô Chen tiếp tục đưa ra ví dụ này:
🔹Điều gì khiến người ta không thể đi tiểu hay đi cầu ở chổ công cọng ở phương Tây và các nước khác là sự kín đáo - họ không muốn những người hoàn toàn xa lạ có thể nhìn thấy họ trong hành động tiểu tiện hay đại tiện. Sự Kín đáo chỉ đơn giản là không hề có ở các người Trung Quốc này; họ không quan tâm việc có ai nhìn thấy họ trần truồng vì họ đã lớn lên trong những điều kiện chật chội và đông đúc như vậy.
Vì vậy, khi người Trung Quốc đi du lịch ra khỏi Trung Quốc, họ không nhận ra rằng những người ở nơi khác coi trọng sự riêng tư và kín đáo vì họ không có các sự xa xỉ ấy trong cuộc sống của họ. Họ không biết rằng hành động như nói lớn tiếng gây ra xáo trộn và khó chịu cho người khác bởi vì họ chỉ được sống trong môi trường mà nói lớn tiếng là một chuẩn mực.
Tôi rất đồng ý với điều nhận xét này. Khi tôi đến những nơi như Sentosa, các du khách nữ Trung Quốc thường đi tắm hoặc thay đồ bên ngoài phòng thay đồ. Hình ảnh khoả thân làm tôi khó chịu. Tôi cũng làm thấy phiền lòng khi người dân Trung Quốc ở Singapore nói lớn tiếng trên điện thoại trong tàu điện ngầm.
Tuy nhiên, bây giờ tôi đã hiểu tại sao. Tôi thử đặt mình vào trong hoàn cảnh của họ và khoan dung hơn. Tại sao vậy? Bởi vì chuyện ấy có thể xảy ra cho tôi nếu tôi được sinh ra trong những điều kiện như họ, thay vì được sinh ra trong một gia đình ở Singapore, nơi tôi có phòng riêng, có cơ hội theo đuổi một nền giáo dục tốt và không phải làm việc thiếu điều kiện vệ sinh và an toàn như một ổ chuột.
3)Thiếu Giáo dục
Theo tôi nghĩ thì các nguời Trung Quốc không hề quan tâm đến sự làm thiệt hại môi trường là do việc họ Thiếu giáo dục. Vâng, Trung Quốc hiện đang trở nên giàu có hơn và nhiều người được giáo dục. Tuy nhiên sự bất bình đẳng xã hội của họ cũng rất cao, có nghĩa là có nhiều người Trung Quốc bị tước đoạt cơ hội tiếp tục học tập.
Hơn nữa, trong giai đoạn 1960-1970, Trung Quốc đã trải qua giai đoạn bất ổn định về mặt chính trị. Nhiều người được sinh ra lúc ấy hoặc hãy còn trẻ trong thời gian đó đã không có một nền giáo dục thích đáng. Bởi vậy, nhiều người không nói được tiếng Anh hoặc thậm chí còn không nói được tiếng Phổ Thông đúng tiêu chuẩn, Thành ra nhiều nguời ra không hiểu nhiều tập quán trong các xã hội bên ngoài Trung Quốc.
Vì vậy, nếu bạn quan sát kỹ luỡng, bạn sẽ thấy không phải tất cả du khách và người nhập cư TQ đều là thô lỗ. Thông thường, những người được giáo dục có cách hành xử tốt hơn những người kém học vấn.
Tôi nghĩ rằng chất lượng giáo dục trong các trường học và giáo dục công kém cỏi là một trong những lý do chính khiến người dân Trung Quốc không ý thức về môi trường như các nước còn lại của thế giới. Sự thịnh vượng của Trung Quốc đã làm tăng nhu cầu về những sản phẫm lấy từ thú vật như lông thú, hổ, cá mập, voi và tê giác dẫn đến sự suy giảm rất lớn ở những loài động vật đang có nguy cơ bị tuyệt diệt này.
Trong thực tế, trong chuyến đi gần đây của tôi đến Maldives, khu nghỉ mát bắt đầu một bài giảng bắt buộc mà mọi người phải tham dự trước khi lặn với ống thở. Khóa học có hai ngôn ngữ - tiếng Quan Thoại và tiếng Anh. Khi tôi hỏi lý do tại sao, các nhân viên nói với tôi đó là do sự gia tăng trong du lịch từ Đại lục, có những người không quen thuộc với cách bảo vệ đại dương của chúng tôi và các rặng đá san hô. Tôi cũng nhận thấy rằng các trang trình bày bằng tiếng Trung Hoa và tiếng Anh nhưng không có bằng các ngôn ngữ khác.
🔹Tại sao họ có nhận thức môi trường kém như vậy? Tôi nghĩ rằng đó là bởi vì sự bảo vệ môi truờng không được nhấn mạnh trong các trường học và văn hóa TQ. Khi mọi người quá bận rộn suy tính về cách sống còn và đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản, rất khó cho họ suy nghĩ về những thứ bậc cao hơn như từ thiện, bảo tồn môi trường, v.v ...
🔹Tuy nhiên tôi tin rằng điều này đang được cải thiện. Điều đáng chú ý là trước năm 1994, Trung Quốc không có các tổ chức phi chính phủ về môi trường (NGO). Tính đến năm 2005, có khoảng 2.000 tổ chức phi chính phủ đã được đăng ký chính thức. Trong năm 2013, Trung Quốc đã cấm dùng Vi cá (mập) trong tất cả các bữa tiệc chính thức và năm nay, doanh thu vi cá mập đã giảm mạnh. Liên minh châu Âu cũng bắt đầu hợp tác với Trung Quốc để theo đuổi việc trồng cây xanh.

4) Thiếu Sự Tiếp Xúc với Văn hóa nước ngoài
Trung Quốc gần đây chỉ trở nên giàu có và đây là lần đầu tiên nhiều khách du lịch thực sự đi du lịch ra nước ngoài. Như vậy, ngay cả những người lớn thường thiếu kinh nghiệm và không quen thuộc với các quy tắc và định mức ở nước ngoài. Đây là theo Liu Simin, nhà nghiên cứu với Trung tâm Nghiên cứu Du lịch của Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc.
"Khách quan nói, khách du lịch của chúng tôi có các nhân vật văn minh tương đối thấp ... Du lịch nước ngoài là một sự sang trọng mới, người Trung Quốc có thể đủ khả năng so sánh với nhau và muốn thể hiện", cô nói.
Bạn có thể tranh luận và nói những lời như “đây cũng là lần đầu tiên tôi đi du lịch nhưng bạn có sự sang trọng của bố mẹ bạn đi cùng bạn trong chuyến đi đầu tiên và giao lưu bạn thành nghi thức du lịch thích hợp, những người này thì không.
Cũng giống như Trung Quốc, những lời chỉ trích về hành vi xấu trong quá khứ đã được san bằng ở khách du lịch Mỹ, Nhật Bản và Đài Loan, khi họ cũng được thưởng thức sự giàu có mới và ra nước ngoài lần đầu tiên.
Các chuyên gia tin rằng hành vi tiêu cực như vậy sẽ mờ đi theo thời gian. Theo Wang Wanfei, một giáo sư du lịch tại Đại học Chiết Giang
"Du lịch là một kinh nghiệm học tập cho khách du lịch ... Họ học cách hấp thụ văn hóa địa phương trong quá trình này, và thoát khỏi hành vi du lịch xấu của họ."
5) Sự Bùng Phát của Các Nhà Giàu Mới nổi 新贵

Bên cạnh hành vi thô lỗ, du khách Trung Quốc còn bị mang tiếng là rất trọng vật chất.
Tuy nhiên, điều này có liên quan nhiều hơn đến thực trạng là họ “mới giàu” hơn là họ là người Trung Quốc.
Một người xuất sắc trên Quora giải thích:
Điều kiện kinh tế của Trung Quốc trong 15-20 năm qua đã làm cho dân chúng dễ dàng kiếm được nhiều tiền, do đó dẫn đến sự gia tăng hiện tại của sự giàu có mới nổi (nouveau rich). Nói chung, giai cấp này hiểu biết về kinh doanh, nhưng họ không được giáo dục đàng hoảng và cũng không có những hành vi & thái độ có văn hoá mà những người có gia thế giàu có từ lâu được tự nhiên thừa hưởng.
Vì vậy, với sự phức tạp với nền văn hóa duy-trì sĩ- diện người dân Trung Quốc thuộc nhóm mới có tiền phải chứng minh tình trạng của họ trong xã hội bằng cách phô truơng rằng họ giàu và có thế lực.
Hãy xét điều này từ góc độ khác:
Phụ nữ Trung Quốc mua ba lần Maseratis và hai lần Ferraris nhiều hơn so với phụ nữ phương Tây. Tại sao? Bởi vì đó là một điểm cho thấy tiềm năng thu nhập, sự độc lập và quyền lực của họ. Trong một xã hội vẫn coi trọng đàn ông hơn phụ nữ, các phụ nữ Trung Quốc thành công phát huy sức mạnh của họ bằng cách lật đổ các khái niệm truyền thống về phái tính - vì thế, cho những người khác thấy là ai cũng như nhau, nếu không thì họ (đàn bà) hay hơn, đầy tham vọng và có khả năng như đàn ông.
Ở Trung Quốc ngay bây giờ, sự tiêu thụ phô truơng, lộ liễu không hẵn thực sự là sự đền bù cho lòng tự trọng thấp, mà là về sự cạnh tranh cho vị thế xã hội (social status) khi vị trí xã hội (social position) của một người không phải lúc nào cũng có thể chiếm được.
Tôi đoán rằng những lý do chi tiết này của Trung Quốc cũng tương tự như Nhật Bản và Hàn Quốc, hai quốc gia có nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng kinh tế tương đối cao gần đây so với các nước phương Tây.
Tôi không nghĩ có bất cứ điều gì về văn hóa châu Á khiến người châu Á ngày nay phải mua hàng xa xỉ - hiện tuợng chỉ xảy ra khi chúng ta sống trong một thời gian khi điều kiện kinh tế ở Đông Á đưa ra Đức tiêu pha lộ liễu như một phương tiện cho người Mới giàu mới đạt được địa thế trong xã hội.
🔹🔹
Để kết luận, trong khi tôi đã có những trải nghiệm tiêu cực với những người từ Trung Quốc, tôi cũng đã có những cuộc gặp gỡ rất tích cực, đáng nhớ.

1. Trong suốt cuộc đời tôi, các giáo viên từ Trung Quốc đã truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều. Nguời giáo viên yêu thích nhất của tôi ở trường trung học là cô Zeng Danlin. Cô ấy đến từ Đại Lục nhưng cô là một trong những giáo viên hiếm hoi quan tâm đến phúc lợi học sinh và thấy những gì tốt nhất trong tôi. Dạo đó tôi là một đứa trẻ thực sự nỗi loạn, nhưng cô ấy đã dạy tôi rất nhiều điều phải lẽ. Vào năm 2011, khi tôi gặp vấn đề với bạn trai, cô ấy cũng đã khuyên nhủ tôi.
2. Trong năm thứ nhất ở đại học, vị giáo sư đã dạy tôi khóa học chính sách công cọng đầu tiên và truyền cảm hứng cho tôi trong việc chọn thêm một chuyên khoa phụ đã đến từ Trung Quốc. Tên giáo sư là Yu Wenxuan. Ông chẳng hề giống như những người Trung Quốc ích kỷ đã cắt ngang hàng đợi và lợi dụng người khác. Thay vào đó, ông là nguời hành xử rất văn minh, tốt bụng, hài hước và hoà nhã. Mọi người đều yêu mến ông ấy.

3. Năm 2006, tôi tham dự một chương trình trao đổi sinh viên ở Hoàng Sơn (黃山) và Thượng Hải (上海). Các sinh viên và giáo viên ở đây rất hiếu khách và chu đáo với chúng tôi. Tôi đã từng tham dự các cuộc hội thảo tại một số quốc gia như Hàn Quốc, Budapest, Hồng Kông, vv Tôi chưa bao giờ nhận được sự hiếu khách và chăm sóc đến như thế. Cho đến hôm nay, tôi vẫn giữ nhiều món quà mà họ đã tặng tôi một cách hậu hĩ và có những kỹ niệm tuyệt vời.
4. Trong ba tháng đầu của truờng đại học, tôi theo nghành khoa học. Tôi đã cố gắng rất nhiều với môn hóa học vì tôi không có khuynh huớng tự nhiên thiên về môn đó. Các sinh viên kiên nhẫn nhất và giúp tôi nhiều nhất là các học giả TQ và các học giả Malaysia. Sau ba tháng, tôi chuyển sang nghành nghệ thuật /xã hội để tôi có thể biểu diễn tất cả các điểm mạnh của mình. Tuy nhiên, tôi vẫn có ấn tượng rất tốt về các học giả trong khoá 08S30. Đối với tất cả những người nguyền rủa các học giả Trung Quốc vì đã phá hỏng đường cong của của quả chuông, ** tôi sẽ nói rằng các nguoi TQ thực sự làm việc chăm chỉ hơn nhiều người trong chúng ta. Vì vậy, họ xứng đáng có các điểm cao mà họ đang có.
Đó là lý do tại sao tôi đã chọn viết bài này. Để chia sẻ với độc giả của tôi về những hoàn cảnh hình thành tâm lý và thái độ của người từ Trung Quốc. Hy vọng rằng, sau khi đọc bài viết của tôi, bạn sẽ được thông cảm hơn, hiểu biết và khoan dung hơn đối với khách du lịch từ đại lục.
Quan trọng hơn nữa, bạn sẽ được nhắc nhở rằng những khách du lịch không biết cư xử này không đại diện cho tất cả mọi người ở Trung Quốc và vẫn có những người tốt.
Tôi biết rất khó để không bị bực tức với người Trung Quốc cư xử tồi tệ ở nước ngoài hay khi họ làm một chuyện gì đó.
Bản thân tôi không phải là thánh nhân và cũng cảm thấy khó chịu nhất là tại Ocean Park khi hàng đứng đợi của tôi bị cắt ngang hoặc khi tôi bị xô đẩy. Tuy nhiên, chúng ta thực sự phải suy nghĩ về đặc quyền ưu tiên của mình so với loại hoàn cảnh mà các nguời này được sinh ra và phải chịu đựng.
Tôi không nói là họ đúng và hoặc nói chúng ta nên chấp nhận hành vi như vậy. Thực tình tôi nghĩ rằng những người Trung Quốc đến Singapore để nghỉ lễ, để làm việc hoặc học tập, nên cố gắng hết sức để tuân theo các tiêu chuẩn xã hội của chúng ta.
Dẫu sao tôi hy vọng rằng sau khi đọc bài đăng này, độc giả có thể xem xét lại cái quan niêm đóng khuôn (stereotype) đối với những người từ Trung Quốc và thay đổi chúng. Chống lại một cách hành xứ riêng biệt nào đó là một chuyện vả chống lại toàn bộ một nhóm người là một chuyện khác vì các tin xấu xa bạn đọc từ các phương tiện truyền thông và những quả trứng hư mà bạn gặp phải.
Nếu bạn muốn biết thêm về Trung Quốc, hãy kiểm tra bài viết khác của tôi khi về thăm Harbin, một trong những điểm đến du lịch lạnh nhất ở Trung Quốc.

Người dịch: Trần Thuý Hạc 

Hoang Pham chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

5 LÝ DO TẠI SAO DU KHÁCH CHINA LẠI QUÁ THÔ LỖ

Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài.


blank
5 lý do Tại sao du khách Trung Quốc lại quá thô lỗ
Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài. Trong vài năm qua, những khách du lịch này đã mang tai tiếng thực sự xấu trên toàn thế giới. Bạn có thể đọc những bài báo này từ bài viết của tờ South China Morning Post, The Economist và Huffington Post.
Ngay cả những người gốc Trung Hoa ở Đông Nam Á như, Hồng Kông và Đài Loan cũng không thể chịu đựng được những hành vi như vậy. Ví dụ, ở Hồng Kông, có những trường hợp mà các bà mẹ Trung Quốc cho phép con của họ đi tiểu ở nơi công cộng khiến nhiều cư dân HK vô cùng bất mãn. Khi bị người HK chỉ trích tận mặt, một bà TQ tát một người vào mặt và cố tình đụng người khác bằng xe đẩy.
Trong thực tế, để đáp lại một cuộc thăm dò của SCMP.com, “Điều gì làm cho một số người Hồng Kông không thích Trung Quốc đại lục và người dân đại lục ?”, Hơn 50% độc giả đổ lỗi vì có những cảm xúc tiêu cực về “khách du lịch xấu”, tin rằng những nguời Trung Quốc CÓ TIỀN nhưng KHÔNG BIẾT CÁCH CƯ XỬ.
Điều này cũng xảy ra ở Đài Loan mới đây, một người mẹ từ Trung Quốc đã để cho con đi vệ sinh trên sàn phi truờng Cao Hùng ở Đài Loan, chổ đó chỉ cách nhà vệ sinh vài mét dù rằng bà ta đã đặt tờ báo xuống đất trước để lót.
Chính chính phủ Trung Quốc cũng đã nhận ra vấn đề này. Trong một động thái táo bạo để dẹp bớt các khách du lịch Trung Quốc thô lỗ, các quan chức đã bắt đầu ghi tên của những kẻ phạm tội trên vào danh sách “đen” có thể ảnh hưởng đến quyền tự do đi lại của họ. Ủy ban Hướng dẫn Trung ương của Đảng Cộng sản để Xây dựng nền Văn minh Tinh thần và Du lịch Quốc gia của Trung Quốc cũng đã phát hành một bài viết có vần điệu dài 128 ký tự để nhắc khách du lịch hành xử theo cách “văn minh” khi ra ngoài.

Nhiều công dân Trung Quốc cũng tỏ ra bực dọc về các hành vi thô lỗ của những người đồng hương. Chỉ trích chê cuời họ là một đề tài rất thành công trên phương tiện truyền thông tại Trung Quốc, một diễn đàn mà các blogger thảo luận và chỉ trích hành vi không văn minh của các du khách Trung Quốc khác - không phải là họ.

Tuy không phải tất cả du khách và nguời nhập cư Trung Quốc đều cư xử xấu xa hay thô lỗ, nhưng thật sự là khá nhiều du khách Trung Quốc đã đem cái từ “thiếu văn minh “ này đến cho đất nước họ qua cách cư xử ở nước ngoài, gây buồn bực cho các nguời dân văn minh hơn ở trong nước.
Trong một thời gian, tôi đã suy nghĩ tại sao có sự khác biệt lớn trong hành vi và tai tiếng của du khách Trung Quốc từ Đại lục và Trung Quốc từ những nơi có dân số Trung Hoa nhiều như Hồng Kông, Đài Loan, Singapore và Malaysia. Vì nguời Hoa chúng tôi đều có chung nguồn gốc dân tộc nên có lẽ điều này không liên quan gì đến di truyền hay văn hóa mà là do môi trường sống ở Trung Quốc.
Sau khi suy nghĩ về chủ đề này, tôi quyết định viết bài này để chia sẻ với độc giả về lý do tại sao người Trung Quốc cư xử như vậy, mong sao nguời ngoài (khôngTQ) trở nên khoan dung, hiểu biết và cảm thông với họ hơn.
1) Sự Khan Hiếm về Mọi mặt và Không có Luật lệ ở Đại Lục đã đưa đến việc vì muốn sinh tồn nguời ta đã đặt lợi ích riêng của họ ở ưu tiên cao nhất.
Một trong những lý do chính tại sao khách du lịch Trung Quốc đã mang tiếng xấu là do cách hành xử tự tung tự tác và vô luật pháp của họ; họ gạt bỏ các quy định của các nước khác như cắt ngang hàng đợi, xô đẩy khách du lịch khác, chụp ảnh với đèn flash khi bị cấm, hoặc đá thúng đụng nia hay làm ầm ỹ lên vì những chuyện nhỏ nhặt.
Điều gì làm cho mọi người "đặt lợi ích và sự sống còn của mình trước hết"?
Sự sỉ nhục công khai và đánh đập những người được coi là không trung thành với ý thức hệ Cộng Sản.

🔹Cách đây không lâu, ngày ngày dân Trung Quốc sống trong một hoàn cảnh khan hiếm đủ thứ. Vì vậy, bất cứ khi nào hay nơi nào có chút thiếu hụt, thì bản năng sinh tồn của họ lập tức vùng lên hoạt động.

Sự nghèo khó và bất ổn này đã trở nên tồi tệ hơn bởi sự sụp đổ của trật tự xã hội từ năm 1967 đến năm 1976. Trong một xã hội cộng sản, không thể có tôn giáo hay bất cứ điều gì được coi là cao hơn nhà nước. Kết quả của cuộc cách mạng văn hóa (無產階級文化大革命), là mọi người đã theo dõi nhau, bị gửi đi trại lao động, trẻ em dò xét bố mẹ, học sinh theo dõi thầy cô vv. Một xã hội làm cho dân chúng ngờ vực và dành giựt nhau về đủ thứ, đủ chuyện.
Ngày nay Trung Quốc đã giàu có hơn và ổn định, mọi việc mọi sự đã được cải tiến. Tuy thế, thái độ và cách sống của họ vẫn như cũ. Hơn nữa, xã hội càng trở nên cạnh tranh hơn xưa. Dân số đã gia tăng khủng khiếp nên không thể cung cấp đủ cho mọi người.
Trong thực tế, một phần ba sinh viên đang theo lớp thi vào Đại Học hằng năm (Gaokao (高考, "Higher Education Exam", báo cáo họ có triệu chứng thần kinh do tâm sinh lý ít nhất một tuần một lần.
Cứ xem sự cạnh tranh trong việc Singapore đã dẫn đầu cái văn hoá kiasu [lúc nào cũng muốn thắng từ việc nhỏ đến lớn ] xấu xa ở đây như thế nào thì tôi tin rằng với một xã hội như Trung Quốc tác động xã hội của nó còn tệ hại hơn nhiều.

Ngoài việc khan hiếm đủ thứ và phải cạnh tranh cho các nguồn tài nguyên, những chuyện như luật lệ không thực sự hiện hữu. Tệ nạn tham nhũng lan tràn khắp nơi.
Hơn nữa việc phải lo cho chính mình sống còn, việc thiếu luật lệ và nạn tham nhũng còn có nghĩa rằng dân
chúng Không hay rất ít tôn trọng luật lệ.

Điều này phải xảy ra thôi, khi thường dân ở Trung Quốc thấy quyền hạn của họ và luật pháp bị các nhà lãnh đạo vi phạm hằng ngày. Chen dùng câu ngạn ngữ Trung hoa nghĩa là “ nguời cấp dưới noi gương người cấp trên.”
- Khi tôi còn nhỏ, có lần tôi đi thăm gia đình người chú ở Bắc Kinh. Chúng tôi đi ăn tối ở một tiệm ăn. Người hầu bàn quên mang nước lạnh uống dù đã được nhắc vài lần. Chú tôi làm toáng chuyện lên, quát mắng mấy người hầu và người quản lý tiệm. Tôi thấy phản ứng của chú tôi khá kỳ cục, không thích đáng vì lỗi ấy chẳng có chi nặng và chú tôi vốn là người có tính hoà nhã. Sau đó, cha tôi giải thích đó là phương cách người Trung Hoa giải quyết công việc và nếu mình cứ tỏ ra mềm mỏng, yếu đuối thì người ta sẽ lợi dụng mình.

2) Môi Trường sống Chen chúc của Dân Nghèo thành thị tại Trung Quốc

Một yếu tố đóng góp quan trọng khác cho các hành vi kém văn minh là điều kiện sống của nhiều người nghèo ở Trung Quốc khiến họ gần như không có khái niệm về khoảng không gian riêng, sự kín đáo và riêng tư.
Điểm này được cô Chen nêu ra; cô đến từ Thiên Tân. Chen giải thích rằng cách đây không lâu ở Trung Quốc, có một hệ thống gọi là Hukou (Đăng Ký Hộ Khẩu) đã ngăn cản việc di cư từ làng này sang thành phố khác.
Từ những năm 1990, hệ thống này đã bị bãi bỏ và mọi người được tự do di chuyển. Nhờ vậy, một số bạn trẻ đã đi từ các vùng nông thôn đến các thành phố như Thiên Tân, Quảng Châu và Thượng Hải. Nhiều người kiếm được việc làm trong các nhà máy và phải sống trong điều kiện khủng khiếp như các ký túc xá chật chội như cá hộp. Bởi thế, họ có rất ít khái niệm về không gian cá nhân và sự riêng tư.
Các thành viên trong gia đình dùng chung nhà vệ sinh, phòng ngủ ... mọi thứ. Họ quen với tiếng ồn, thiếu sự riêng tư, thậm chí họ còn nhìn thấy nhau trần truồng, hay ngồi trong nhà vệ sinh, ngược lại tất cả cách cư xử của các tiêu chuẩn xã hội ở phương Tây.
Cô Chen tiếp tục đưa ra ví dụ này:
🔹Điều gì khiến người ta không thể đi tiểu hay đi cầu ở chổ công cọng ở phương Tây và các nước khác là sự kín đáo - họ không muốn những người hoàn toàn xa lạ có thể nhìn thấy họ trong hành động tiểu tiện hay đại tiện. Sự Kín đáo chỉ đơn giản là không hề có ở các người Trung Quốc này; họ không quan tâm việc có ai nhìn thấy họ trần truồng vì họ đã lớn lên trong những điều kiện chật chội và đông đúc như vậy.
Vì vậy, khi người Trung Quốc đi du lịch ra khỏi Trung Quốc, họ không nhận ra rằng những người ở nơi khác coi trọng sự riêng tư và kín đáo vì họ không có các sự xa xỉ ấy trong cuộc sống của họ. Họ không biết rằng hành động như nói lớn tiếng gây ra xáo trộn và khó chịu cho người khác bởi vì họ chỉ được sống trong môi trường mà nói lớn tiếng là một chuẩn mực.
Tôi rất đồng ý với điều nhận xét này. Khi tôi đến những nơi như Sentosa, các du khách nữ Trung Quốc thường đi tắm hoặc thay đồ bên ngoài phòng thay đồ. Hình ảnh khoả thân làm tôi khó chịu. Tôi cũng làm thấy phiền lòng khi người dân Trung Quốc ở Singapore nói lớn tiếng trên điện thoại trong tàu điện ngầm.
Tuy nhiên, bây giờ tôi đã hiểu tại sao. Tôi thử đặt mình vào trong hoàn cảnh của họ và khoan dung hơn. Tại sao vậy? Bởi vì chuyện ấy có thể xảy ra cho tôi nếu tôi được sinh ra trong những điều kiện như họ, thay vì được sinh ra trong một gia đình ở Singapore, nơi tôi có phòng riêng, có cơ hội theo đuổi một nền giáo dục tốt và không phải làm việc thiếu điều kiện vệ sinh và an toàn như một ổ chuột.
3)Thiếu Giáo dục
Theo tôi nghĩ thì các nguời Trung Quốc không hề quan tâm đến sự làm thiệt hại môi trường là do việc họ Thiếu giáo dục. Vâng, Trung Quốc hiện đang trở nên giàu có hơn và nhiều người được giáo dục. Tuy nhiên sự bất bình đẳng xã hội của họ cũng rất cao, có nghĩa là có nhiều người Trung Quốc bị tước đoạt cơ hội tiếp tục học tập.
Hơn nữa, trong giai đoạn 1960-1970, Trung Quốc đã trải qua giai đoạn bất ổn định về mặt chính trị. Nhiều người được sinh ra lúc ấy hoặc hãy còn trẻ trong thời gian đó đã không có một nền giáo dục thích đáng. Bởi vậy, nhiều người không nói được tiếng Anh hoặc thậm chí còn không nói được tiếng Phổ Thông đúng tiêu chuẩn, Thành ra nhiều nguời ra không hiểu nhiều tập quán trong các xã hội bên ngoài Trung Quốc.
Vì vậy, nếu bạn quan sát kỹ luỡng, bạn sẽ thấy không phải tất cả du khách và người nhập cư TQ đều là thô lỗ. Thông thường, những người được giáo dục có cách hành xử tốt hơn những người kém học vấn.
Tôi nghĩ rằng chất lượng giáo dục trong các trường học và giáo dục công kém cỏi là một trong những lý do chính khiến người dân Trung Quốc không ý thức về môi trường như các nước còn lại của thế giới. Sự thịnh vượng của Trung Quốc đã làm tăng nhu cầu về những sản phẫm lấy từ thú vật như lông thú, hổ, cá mập, voi và tê giác dẫn đến sự suy giảm rất lớn ở những loài động vật đang có nguy cơ bị tuyệt diệt này.
Trong thực tế, trong chuyến đi gần đây của tôi đến Maldives, khu nghỉ mát bắt đầu một bài giảng bắt buộc mà mọi người phải tham dự trước khi lặn với ống thở. Khóa học có hai ngôn ngữ - tiếng Quan Thoại và tiếng Anh. Khi tôi hỏi lý do tại sao, các nhân viên nói với tôi đó là do sự gia tăng trong du lịch từ Đại lục, có những người không quen thuộc với cách bảo vệ đại dương của chúng tôi và các rặng đá san hô. Tôi cũng nhận thấy rằng các trang trình bày bằng tiếng Trung Hoa và tiếng Anh nhưng không có bằng các ngôn ngữ khác.
🔹Tại sao họ có nhận thức môi trường kém như vậy? Tôi nghĩ rằng đó là bởi vì sự bảo vệ môi truờng không được nhấn mạnh trong các trường học và văn hóa TQ. Khi mọi người quá bận rộn suy tính về cách sống còn và đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản, rất khó cho họ suy nghĩ về những thứ bậc cao hơn như từ thiện, bảo tồn môi trường, v.v ...
🔹Tuy nhiên tôi tin rằng điều này đang được cải thiện. Điều đáng chú ý là trước năm 1994, Trung Quốc không có các tổ chức phi chính phủ về môi trường (NGO). Tính đến năm 2005, có khoảng 2.000 tổ chức phi chính phủ đã được đăng ký chính thức. Trong năm 2013, Trung Quốc đã cấm dùng Vi cá (mập) trong tất cả các bữa tiệc chính thức và năm nay, doanh thu vi cá mập đã giảm mạnh. Liên minh châu Âu cũng bắt đầu hợp tác với Trung Quốc để theo đuổi việc trồng cây xanh.

4) Thiếu Sự Tiếp Xúc với Văn hóa nước ngoài
Trung Quốc gần đây chỉ trở nên giàu có và đây là lần đầu tiên nhiều khách du lịch thực sự đi du lịch ra nước ngoài. Như vậy, ngay cả những người lớn thường thiếu kinh nghiệm và không quen thuộc với các quy tắc và định mức ở nước ngoài. Đây là theo Liu Simin, nhà nghiên cứu với Trung tâm Nghiên cứu Du lịch của Học viện Khoa học Xã hội Trung Quốc.
"Khách quan nói, khách du lịch của chúng tôi có các nhân vật văn minh tương đối thấp ... Du lịch nước ngoài là một sự sang trọng mới, người Trung Quốc có thể đủ khả năng so sánh với nhau và muốn thể hiện", cô nói.
Bạn có thể tranh luận và nói những lời như “đây cũng là lần đầu tiên tôi đi du lịch nhưng bạn có sự sang trọng của bố mẹ bạn đi cùng bạn trong chuyến đi đầu tiên và giao lưu bạn thành nghi thức du lịch thích hợp, những người này thì không.
Cũng giống như Trung Quốc, những lời chỉ trích về hành vi xấu trong quá khứ đã được san bằng ở khách du lịch Mỹ, Nhật Bản và Đài Loan, khi họ cũng được thưởng thức sự giàu có mới và ra nước ngoài lần đầu tiên.
Các chuyên gia tin rằng hành vi tiêu cực như vậy sẽ mờ đi theo thời gian. Theo Wang Wanfei, một giáo sư du lịch tại Đại học Chiết Giang
"Du lịch là một kinh nghiệm học tập cho khách du lịch ... Họ học cách hấp thụ văn hóa địa phương trong quá trình này, và thoát khỏi hành vi du lịch xấu của họ."
5) Sự Bùng Phát của Các Nhà Giàu Mới nổi 新贵

Bên cạnh hành vi thô lỗ, du khách Trung Quốc còn bị mang tiếng là rất trọng vật chất.
Tuy nhiên, điều này có liên quan nhiều hơn đến thực trạng là họ “mới giàu” hơn là họ là người Trung Quốc.
Một người xuất sắc trên Quora giải thích:
Điều kiện kinh tế của Trung Quốc trong 15-20 năm qua đã làm cho dân chúng dễ dàng kiếm được nhiều tiền, do đó dẫn đến sự gia tăng hiện tại của sự giàu có mới nổi (nouveau rich). Nói chung, giai cấp này hiểu biết về kinh doanh, nhưng họ không được giáo dục đàng hoảng và cũng không có những hành vi & thái độ có văn hoá mà những người có gia thế giàu có từ lâu được tự nhiên thừa hưởng.
Vì vậy, với sự phức tạp với nền văn hóa duy-trì sĩ- diện người dân Trung Quốc thuộc nhóm mới có tiền phải chứng minh tình trạng của họ trong xã hội bằng cách phô truơng rằng họ giàu và có thế lực.
Hãy xét điều này từ góc độ khác:
Phụ nữ Trung Quốc mua ba lần Maseratis và hai lần Ferraris nhiều hơn so với phụ nữ phương Tây. Tại sao? Bởi vì đó là một điểm cho thấy tiềm năng thu nhập, sự độc lập và quyền lực của họ. Trong một xã hội vẫn coi trọng đàn ông hơn phụ nữ, các phụ nữ Trung Quốc thành công phát huy sức mạnh của họ bằng cách lật đổ các khái niệm truyền thống về phái tính - vì thế, cho những người khác thấy là ai cũng như nhau, nếu không thì họ (đàn bà) hay hơn, đầy tham vọng và có khả năng như đàn ông.
Ở Trung Quốc ngay bây giờ, sự tiêu thụ phô truơng, lộ liễu không hẵn thực sự là sự đền bù cho lòng tự trọng thấp, mà là về sự cạnh tranh cho vị thế xã hội (social status) khi vị trí xã hội (social position) của một người không phải lúc nào cũng có thể chiếm được.
Tôi đoán rằng những lý do chi tiết này của Trung Quốc cũng tương tự như Nhật Bản và Hàn Quốc, hai quốc gia có nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng kinh tế tương đối cao gần đây so với các nước phương Tây.
Tôi không nghĩ có bất cứ điều gì về văn hóa châu Á khiến người châu Á ngày nay phải mua hàng xa xỉ - hiện tuợng chỉ xảy ra khi chúng ta sống trong một thời gian khi điều kiện kinh tế ở Đông Á đưa ra Đức tiêu pha lộ liễu như một phương tiện cho người Mới giàu mới đạt được địa thế trong xã hội.
🔹🔹
Để kết luận, trong khi tôi đã có những trải nghiệm tiêu cực với những người từ Trung Quốc, tôi cũng đã có những cuộc gặp gỡ rất tích cực, đáng nhớ.

1. Trong suốt cuộc đời tôi, các giáo viên từ Trung Quốc đã truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều. Nguời giáo viên yêu thích nhất của tôi ở trường trung học là cô Zeng Danlin. Cô ấy đến từ Đại Lục nhưng cô là một trong những giáo viên hiếm hoi quan tâm đến phúc lợi học sinh và thấy những gì tốt nhất trong tôi. Dạo đó tôi là một đứa trẻ thực sự nỗi loạn, nhưng cô ấy đã dạy tôi rất nhiều điều phải lẽ. Vào năm 2011, khi tôi gặp vấn đề với bạn trai, cô ấy cũng đã khuyên nhủ tôi.
2. Trong năm thứ nhất ở đại học, vị giáo sư đã dạy tôi khóa học chính sách công cọng đầu tiên và truyền cảm hứng cho tôi trong việc chọn thêm một chuyên khoa phụ đã đến từ Trung Quốc. Tên giáo sư là Yu Wenxuan. Ông chẳng hề giống như những người Trung Quốc ích kỷ đã cắt ngang hàng đợi và lợi dụng người khác. Thay vào đó, ông là nguời hành xử rất văn minh, tốt bụng, hài hước và hoà nhã. Mọi người đều yêu mến ông ấy.

3. Năm 2006, tôi tham dự một chương trình trao đổi sinh viên ở Hoàng Sơn (黃山) và Thượng Hải (上海). Các sinh viên và giáo viên ở đây rất hiếu khách và chu đáo với chúng tôi. Tôi đã từng tham dự các cuộc hội thảo tại một số quốc gia như Hàn Quốc, Budapest, Hồng Kông, vv Tôi chưa bao giờ nhận được sự hiếu khách và chăm sóc đến như thế. Cho đến hôm nay, tôi vẫn giữ nhiều món quà mà họ đã tặng tôi một cách hậu hĩ và có những kỹ niệm tuyệt vời.
4. Trong ba tháng đầu của truờng đại học, tôi theo nghành khoa học. Tôi đã cố gắng rất nhiều với môn hóa học vì tôi không có khuynh huớng tự nhiên thiên về môn đó. Các sinh viên kiên nhẫn nhất và giúp tôi nhiều nhất là các học giả TQ và các học giả Malaysia. Sau ba tháng, tôi chuyển sang nghành nghệ thuật /xã hội để tôi có thể biểu diễn tất cả các điểm mạnh của mình. Tuy nhiên, tôi vẫn có ấn tượng rất tốt về các học giả trong khoá 08S30. Đối với tất cả những người nguyền rủa các học giả Trung Quốc vì đã phá hỏng đường cong của của quả chuông, ** tôi sẽ nói rằng các nguoi TQ thực sự làm việc chăm chỉ hơn nhiều người trong chúng ta. Vì vậy, họ xứng đáng có các điểm cao mà họ đang có.
Đó là lý do tại sao tôi đã chọn viết bài này. Để chia sẻ với độc giả của tôi về những hoàn cảnh hình thành tâm lý và thái độ của người từ Trung Quốc. Hy vọng rằng, sau khi đọc bài viết của tôi, bạn sẽ được thông cảm hơn, hiểu biết và khoan dung hơn đối với khách du lịch từ đại lục.
Quan trọng hơn nữa, bạn sẽ được nhắc nhở rằng những khách du lịch không biết cư xử này không đại diện cho tất cả mọi người ở Trung Quốc và vẫn có những người tốt.
Tôi biết rất khó để không bị bực tức với người Trung Quốc cư xử tồi tệ ở nước ngoài hay khi họ làm một chuyện gì đó.
Bản thân tôi không phải là thánh nhân và cũng cảm thấy khó chịu nhất là tại Ocean Park khi hàng đứng đợi của tôi bị cắt ngang hoặc khi tôi bị xô đẩy. Tuy nhiên, chúng ta thực sự phải suy nghĩ về đặc quyền ưu tiên của mình so với loại hoàn cảnh mà các nguời này được sinh ra và phải chịu đựng.
Tôi không nói là họ đúng và hoặc nói chúng ta nên chấp nhận hành vi như vậy. Thực tình tôi nghĩ rằng những người Trung Quốc đến Singapore để nghỉ lễ, để làm việc hoặc học tập, nên cố gắng hết sức để tuân theo các tiêu chuẩn xã hội của chúng ta.
Dẫu sao tôi hy vọng rằng sau khi đọc bài đăng này, độc giả có thể xem xét lại cái quan niêm đóng khuôn (stereotype) đối với những người từ Trung Quốc và thay đổi chúng. Chống lại một cách hành xứ riêng biệt nào đó là một chuyện vả chống lại toàn bộ một nhóm người là một chuyện khác vì các tin xấu xa bạn đọc từ các phương tiện truyền thông và những quả trứng hư mà bạn gặp phải.
Nếu bạn muốn biết thêm về Trung Quốc, hãy kiểm tra bài viết khác của tôi khi về thăm Harbin, một trong những điểm đến du lịch lạnh nhất ở Trung Quốc.

Người dịch: Trần Thuý Hạc 

Hoang Pham chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

Nọc độc giết người và cứu người - Alfie Shaw

Những nguy hiểm do nọc độc gây ra đã được ghi nhận đầy đủ, nhưng những chất gây chết người đó cũng có tính năng cứu mạng.

Xem Thêm

Tiêu diệt Trung cộng

Có lẽ Trump cần một tướng rất giỏi về khu vực Châu Á và xuất thân từ hải quân.

Xem Thêm

ƯỚC GÌ ĐƯỢC NẤY!

Mai này dừng bước gian truân Có anh chung, bóng quây quần đẹp hơn!

Xem Thêm

Bức tường _ Biểu tượng của chính khách giả dối và cử tri U mê

“Tới giờ tôi vẫn đợi một lập luận vững chắc chống lại việc xây tường biên giới”. Vị độc giả đó sẽ có quyền chờ tới Tết Congo,

Xem Thêm

NGHĨA KHÍ VÀ TẤM LÒNG CỦA BÁC SĨ MỸ

Cái gọi là bạn vàng, đồng minh,đồng chí Trung Quốc thì chẳng bao giờ nghe giúp đỡ chỉ toàn toan tính mưu đồ hãm hại người khác.

Xem Thêm

TT. Trump hoãn chuyến công du của bà Pelosi do "đóng cửa chính phủ"

Trump nói thêm rằng ông cảm thấy "nó sẽ tốt hơn" nếu có được Pelosi ở Washington đàm phán với ông và tham gia tiến trình củng cố An ninh Biên giới vững mạnh để chấm dứt sự đóng cửa chính phủ.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

Cau chuyen ma moi nguoi deu can phai doc va PHAI HOC !!!

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Mỹ yếu lắm ! nó thua nước nhỏ như ta ,thì nó phải sợ nước lớn Trung quốc đễn nỗi ...teo " bác hồ " . Biết ta mạnh nó năn nỉ ta giúp ,chống đỡ Trung quốc cho nó .Bây giờ CHỈ MÌNH TA THỨC CANH GÁC HOÀ BÌNH CHO THẾ GIÁI ...Ta theo chủ trương của bác Hồ :LỦNG LẲNG ĐONG ĐƯA cho hai thằng đều ghét thì rồi "bác" cũng teo,hết còn lủng lẳng đong đưa...

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

Bác Hồ chẳng hề dối gian......Không tin,cứ hỏi THẰNG TRẦN DÂN TIÊN......Đảng không lừa phỉnh dân hiền.....Hỏi Lê văn Tám,nó liền chứng minh

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

🦀 Nước ta có Hồ chí Minh..... Từ con,giết vợ khoe mình còn trinh....... Nước ta còn có Trường Chinh........ Đấu cha,tố mẹ đoạn tình anh em....... Nước ta có đảng gian hèn...... Chui Nga ,rúc Chệt giết nhân dân mình...... Tự khen rằng chúng " quang vinh"........ Nhân dân thì đã TỞM KINH CHÚNG RỒI....... Thơ,vè,biếm hoạ,chuyện cười......... Nhân dân mắng chửi tơi bời ,te tua......... Vẹm ơi có biết nhục chưa?....... Nếu không biết nhục,Vẹm thua bọ , giòi...

Xem Thêm

Đề bài :Sáng Kiến của TT D.Trump. - Phạm Thị Như Ý

Gui A Nguyen,ban co the lam la thu chung de nhung nguoi dan dong ky ten ung ho cat muc luong vo ly cua bon an hai va pha hoai dat nuoc khong ? thu chung goi thang cho T.T va luong vien quoc hoi... Neu duoc,cam on ban !

Xem Thêm

Đề bài :TNS Joe Manchin (DC) xin lỗi dân Mỹ và lên án Rashida Tlaib và Nancy Pelosi

bà lảo 78 tuổi Pelosi đầu óc bà ta có đề: bộ óc già bà ta chứa toàn là :cứng đầu, kiêu ngạo, ganh tỵ, ngu đần . Bằng chứng nhà bà ta thì hàng xung quanh vững chắc, camera từ trong nhà ra ngoài dẩy đầy theo dõi kẻ gian vào nha để giữ an toàn cho gia đình bà ta , trong khi đó thì bà ta không cậ̀n sự an toàn cuả dân Mỹ nên ngoan cố chống đối không chịu chi gần sáu tỷ để xây bức tường biên giới.

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Ở phần “đối phương”, xin tác giả ghi thêm một đệ tử của chúng nữa: Vịt nem. Cám ơn !

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân và Những Tính Toán của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Khi VNCH Lâm Nguy.

Cái tên Linhngayxua này ko biết tuổi đời bao nhiêu,kiến thức thấp kém như học trò tiểu học mà hằn ko tự biết.Đây là lần thứ 2 tôi thấy cái nhận xét ngây ngô,thiển cận của kẻ ít học...Xin ông suy nghĩ lại những gì định nói nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Vừa kiểm soát Hạ viện, đảng Dân chủ tăng mạnh ngân sách phá thai

Da?ng DC la`da?ng kho^'n na.n khong thua gi`da?ng Csvn, ho.da~ bie^'n cha^'t tu`lu'c Obama la`m TT.

Xem Thêm

TIN MỚI

Tiêu diệt Trung cộng

Có lẽ Trump cần một tướng rất giỏi về khu vực Châu Á và xuất thân từ hải quân.

Xem Thêm

ƯỚC GÌ ĐƯỢC NẤY!

Mai này dừng bước gian truân Có anh chung, bóng quây quần đẹp hơn!

Xem Thêm

Bức tường _ Biểu tượng của chính khách giả dối và cử tri U mê

“Tới giờ tôi vẫn đợi một lập luận vững chắc chống lại việc xây tường biên giới”. Vị độc giả đó sẽ có quyền chờ tới Tết Congo,

Xem Thêm

NGHĨA KHÍ VÀ TẤM LÒNG CỦA BÁC SĨ MỸ

Cái gọi là bạn vàng, đồng minh,đồng chí Trung Quốc thì chẳng bao giờ nghe giúp đỡ chỉ toàn toan tính mưu đồ hãm hại người khác.

Xem Thêm

TT. Trump hoãn chuyến công du của bà Pelosi do "đóng cửa chính phủ"

Trump nói thêm rằng ông cảm thấy "nó sẽ tốt hơn" nếu có được Pelosi ở Washington đàm phán với ông và tham gia tiến trình củng cố An ninh Biên giới vững mạnh để chấm dứt sự đóng cửa chính phủ.

Xem Thêm

Thêm một đoàn di dân ‘caravan’ trên đường tới Mexico

Hơn 1,700 người đã vượt qua biên giới tại vùng Agua Caliente dưới sự theo dõi kỹ càng của khoảng 200 cảnh sát và quân nhân Guatemala.

Xem Thêm

" Quan bà " vc họp báo - Hà Thượng Thủ

Ngày 8/1/2019, trong khi chủ tọa buổi họp báo

Xem Thêm

Tại sao người già ngủ ít hơn?

Một thực tế là chúng ta ngủ ít hơn khi đến tuổi già, và thật không may,

Xem Thêm

Mày Lại Về "Ăn Tết" - Trần Văn Lương

Giang san đã bán cho Tàu, Người về "ăn Tết" có đau tấc lòng?

Xem Thêm