Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Chó má! - Việt Nhân

(HNPĐ) Tấm ảnh minh họa bài này, là một anh bạn gửi cho đã lâu


(HNPĐ) Tấm ảnh minh họa bài này, là một anh bạn gửi cho đã lâu nhưng không dùng tới, chưa dùng cũng bởi chưa đáp được yêu cầu bạn muốn mỗ tôi viết một bài về chuyện ‘chó má’… Bạn bỏ công ghép ảnh bọn dép râu, cùng ảnh con chó đã thui vàng lườm, đang nằm trên thớt cửa hàng thịt chó, dưới tấm ảnh có ghi dăm chữ, mà bất cứ ai đọc hiểu ngay ý bạn muốn nói gì: Những bộ răng giống nhau không hề nhỏ.

Lần đó bạn gửi nhân đọc một bài viết của mỗ tôi trong đó có câu: Dân mình có tiếng chửi ‘đồ chó má’, con má là con gì không một ai biết, chỉ nói nó có hình dạng như chó, chỉ phân biệt nơi chi tiết, con chó không ăn thịt đồng loại, con má mới ăn thịt chó mà thôi, đúng sai nào biết?! Nhìn ảnh đám răng hô mã tấu con cháu boác, và như mọi người đều rõ lũ này ghiền thịt chó. Nói thế bọn chúng có là con má hay không tùy người nghĩ, riêng bạn chắc một điều là vẫn trông được đọc bài viết, đến nay cái chờ của bạn đã gần năm năm… Trễ còn hơn không, nay mỗ tôi viết đây mong bạn được vừa ý: Chó má.

Boác kính yêu của chúng ăn thịt chó không, xin thưa là có và rất thích, boác tôn vinh đây là món ngon số một, trong cuốn ‘Những chuyện vui và cảm động về Hồ Chủ tịch’ (tác giả Lê Giản, nxb cand Hà Nội 2000), viết rằng chủ tịt hồ chiếu manh khen: Thịt chó là món ăn độc đáo của Việt Nam và nhiều nước châu Á, Bác lấy làm lạ thấy có người Việt Nam không biết ăn thịt chó.

Mỗ tôi không ăn, vậy là thuộc nhóm những kẻ mà boác cho là lạ! Và mỗ tôi cũng biết mình lạ thật (so với boác), lúc ra tù sống bằng nghề xe thồ, mỗi khi đi ngang hàng thịt chó là dị ứng, nhìn những bọn (giặc từ miền Bắc vô đây), mặt bóng nhẫy đỏ gay vì rượu, ăn nói ồn ào quanh bàn thịt chó, và mười lần như một thấy cảnh đó là không kềm được câu chửi: Chó má.

Đây không là nặng lời với những ai ăn thịt chó, chẳng qua như mọi người thấy bên đĩa thịt chó, vẫn luôn là những bộ mặt lũ ba-ke hai nút nón cối dép râu, nơi chúng toát ra thứ tham ăn hóc uống thô tục vô cùng, y như thằng boác chúng tội đồ của dân Nam. Một tay tiến $ĩ giáo $ư xã nghĩa (trần lâm biền): Ăn thịt chó thuộc về văn hóa ẩm thực của người Việt, với truyền thống có từ xưa không có gì đáng tranh cãi, không có gì đáng trách, đừng nghĩ người nước ngoài không ăn thịt chó là văn minh, và chúng ta ăn chó là lạc hậu… (Đất Việt 22/12/2019)

Nói như tay này, thấy ra cần coi lại thứ văn hóa ẩm thực nào, và người Việt miền nào? Nhìn vào bất cứ đám ăn thịt chó nào cũng đều như một: vừa ăn vừa nói cười hô hố, nhai nhồm nhoàm, húp sùm sụp… Những thứ ấy nói lên được sự giáo dục cùng văn hóa, cho nên dù có bao biện chuyện ăn chó (giữ truyền thống boác), thấy ra không những lạc hậu mà còn là thiếu văn hóa, không những mọi rợ, mà còn là chối bỏ lời khuyên trở nên người văn minh.

Những bộ răng giống nhau không hề nhỏ của bạn gửi, nay có hai bản tin, sự đối nghịch giữa văn hóa (ẩm thực) Ba Đình với người Âu Mỹ cũng không hề nhẹ. Mấy tháng trước VOA (19/09/2019) có bài ‘Chuyện thịt chó, mèo ở Việt Nam lên Quốc hội Mỹ’: Hạ viện Mỹ thông qua một nghị quyết, kêu gọi Việt Nam thực thi các luật lệ cấm buôn bán thịt chó, mèo. Và mới tuần trước đây 18/12/2019, dư luận mạng đã phẫn nộ với cái gọi Đặc sản thịt chó đóng hộp’, của công ty chế biến nông sản thực phẩm xuất khẩu Ninh Bình, đất thiên đàng của boác.

Chó đóng hộp dư luận trong nước chia đôi, bên chống đã có người chửi, xin được trích ra một câu: Man rợ, đặc sản thịt chó đóng hộp, đừng gây kinh dị cho cả thế giới? Và bên bênh thì nhiều vô kể, con cháu boác đại loại như tên ráo $ư (trần lâm biền) đã nói bên trên, và đặc biệt hơn, một tay cuồng hồ đã có câu: thịt chó bác gọi đó là món quốc hồn quốc túy, thì chúng ta phải ra sức bảo tồn phát huy, mặcxác chúng, ta ăn cứ ăn. Sic!

Còn hải ngoại này, nay con cháu boác đặc lềnh phố Bolsa, và cái gọi là đặc sản thịt chó đóng hộp mà dân trong nước đang ồn ào, không biết các chợ người mình bên đây đã có bày bán chưa, chắc phải một lần nữa xuống phố ‘xác minh’ cho biết. Lần viết về nước mắm hóa chất của Massan Group, để cho chắc mà đã phải rảo chợ người Việt, nhìn tận mắt chai nước mắm Chin-su đang bày bán, tôn chỉ mỗ tôi khi đã nói là phải thật, khi post lên tức là mắt đã thấy, chuyện đã có.

Vốn là dân cơm hàng cháo chợ, ghé tiệm bún phở là nhiều, có vào chợ thì chỉ để mua vài cóng thức ăn nấu sẵn (to go), nên chuyện đi vòng quanh chợ là chuyện hiếm, không chút hứng thú. Mấy hôm rồi trời âm u mưa, đất Saigon Nhỏ đang trong mùa lạnh, cái ngại ra ngoài những lúc thời tiết như vậy đã khiến mỗ tôi trù trừ chưa đi, trùm mền ôm laptop suốt những ngày lễ Noel, thế cũng lại là cái hay, đọc được thêm tin về đặc sản thịt chó đóng hộp xứ xã nghĩa.

‘Thực tế, chưa tìm thấy mặt hàng này ở các chợ hay siêu thị’, đó là câu xuất hiện trên vài trang Online trong nước (20/12/2019), lại còn cho biết thêm thịt chó đóng hộp là có thật, nhưng đó là chuyện của những năm trước 2004 chứ nay không còn nữa: Công ty ở Ninh Bình sản xuất thử nghiệm, để xuất khẩu sang Hàn Quốc, tuy nhiên, do không tiêu thụ được nên dừng không làm nữa… Đang lười vì lạnh vớ được câu này, thế là mỗ tôi trùm mền tiếp không đi!

Không đi nhưng lại mang lấy cái hụt hẫng, mỗ tôi không ăn thịt chó, nhưng nghe tin không còn đặc sản chó xứ boác xuất khẩu mà tiếc, đã là nét văn hóa của boác, thì cứ cho con cháu boác chút quà đượm mùi boác để nhớ. Vả lại ngoài chuyện kiếm ngoại hối (for a few dollars more) ra, nó còn giải quyết được một điều ‘cực kỳ’ quan trọng, là để không vì nhớ boác mà lũ đít đỏ phải ra tay bắt trộm chó, như chúng đã từng làm bên Đài Loan, và cũng sẽ không có ‘một góc Nhật Tân’, trên đất người vô tư gửi hương cho gió, mùi mắm tôm, giềng húng lá mơ.

Có thật là đã dẹp rồi không, hay lũ chúng vì bị chửi quá mà hê lên ra điều chuyện cũ qua rồi? Nghi lắm, dư luận chẳng rỗi hơi bới chuyện cũ mười lăm năm trước, lại nữa cái con số các nhà lập pháp Mỹ mới đây, trích theo số liệu của các tổ chức thúc đẩy quyền của động vật, ước tính rằng khoảng 200 nghìn con chó, đã bị đưa lậu từ Thái Lan sang xứ xã nghĩa mỗi năm. Đâu chỉ bấy nhiêu, mà còn là từ các nơi khác, lẫn có sẵn trong nước… Sợ quá, lũ nón cối cắn chó khiếp thật.

Trong vai kẻ thắng, cái ác lũ dép râu đã đến mức tận cùng, phơi trần cho thế giới văn minh nhìn thấy, trong đối xử bất nhân giữa chúng với con người, nay với loài vật lại hơn thế nữa, qua cái gọi là văn hóa ẩm thực chó, đã lột truồng thói ăn uống kém văn minh trước dư luận thế giới dép râu nón cối một lũ bẩn thỉu man rợ, thứ man rợ của bọn tham tàn ngu dốt. Để kết, xin trích đoạn viết về chuyện bọn chúng ăn chó bên quê nhà, đăng trên RFA (02/08/2013):

‘Một thực khách tên Dũng cho chúng tôi biết là có thể ăn thịt chó thay cơm, ông là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan cấp tỉnh. Ông nói rằng ăn thịt chó nhưng phải có văn hóa, nghĩa là ăn những quán lịch sự, sang trọng và có rượu ngoại, em út, với ông việc boa tiền cho em út đẹp mắt là một văn hóa đáng trân trọng, thể hiện đẳng cấp của một người quí phái… Hỏi thăm mức lương hằng tháng của ông cán bộ này, ông cười mỉa mai, nói rằng tiền lương cả tháng của ông chỉ đủ để ông ăn một bữa thịt chó vừa vừa, chưa đúng đẳng cấp cho lắm.’

Vậy tiền đâu mà lũ chúng vẫn ăn chó đều đều vậy? Hỏi chơi thôi, chứ đất thiên đàng xã nghĩa ai còn lạ gì chúng, quân ăn cướp với những đồng tiền máu. Mẹ bố, ăn chó mà cũng bày đặt đẳng cấp!
Việt Nhân ( HNPD )

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Chó má! - Việt Nhân

(HNPĐ) Tấm ảnh minh họa bài này, là một anh bạn gửi cho đã lâu