Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Chuyện quê nhà - Việt Nhân

(HNPĐ) Xứ xã nghĩa chuyện thâu tóm bất động sản, cùng đất đai hôm nay

(HNPĐ) Xứ xã nghĩa chuyện thâu tóm bất động sản, cùng đất đai hôm nay của người TQ, đã được xem đươc là chuyện thường ở huyện! Cuối năm 2018, công ty nghiên cứu thị trường CBRE, công bố thống kê về khách hàng mua nhà tại thành Hồ, trong chín tháng đầu năm 2018 tỉ lệ khách mua TQ đạt 31%, nếu tính cả người mua là Hong Kong và Đài Loan, tỷ lệ này lên tới 44%. trong khi người Việt chỉ đạt 24%. (Dân Trí 11/12/2018).

Do nhà nước xã nghĩa nói rằng không bán cho người nước ngoài, mà để được làm chủ đất, người TQ đã thuê người đứng tên mua giùm, đây là cách mà thoạt đầu là do người dân huyện Kỳ Anh (Nghệ Tĩnh), từ hai mươi năm trước dùng để mua đất cho người TQ. Hình thức này nay đã lan ra đều khắp từ bắc chí nam, những mảnh đất có diện tích khoảng 1.000-2.000 m2 với giá thành khoảng 1-2 tỉ tiền Hồ, chuyện mua bán dễ như mua cái bánh.

Một vụ mua bán ở xã Cửa Cạn, Phú Quốc, Kiên Giang bị đổ bể, cho thấy người TQ thuê người Việt đứng tên lô đất rộng đến 23 héc ta, trị giá khoảng 13,8 tỉ tiền Hồ, những chuyện mua bán như vậy, chính nhà nước xã nghĩa cũng đã phải buộc lên tiếng khi bị dư luận đặt vấn đề, như cơ quan quản lý đất đai quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng đã thừa nhận có 246 lô đất ven biển Đà Nẵng bị người TQ núp bóng thu gom (NLĐO 16/12/2016).

Nhà nước tham nhũng, quan đỏ ăn dơ và người dân hám lợi, mà chuyện đất đai hiện nay qua tay người TQ làm chủ là chuyện rất tự nhiên, và có thể nói diễn ra công khai không chút e ngại. Ngay đất tại ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc, người TQ nay bằng mọi cách đã làm chủ hầu hết, mà không cần đợi đến lúc cuốc hội xã nghĩa ban hành luật đặc khu… Cho nên chuyện không lạ, dân mạng đã ném đá khi tay bộ trưởng tài nguyên môi trường (trần hồng hà), trước cái gọi là cuốc hội xã nghĩa hắn khẳng định: Chính phủ chỉ đạo các cơ quan kiểm tra, qua đó chúng tôi chưa phát hiện người nước ngoài mua đất (sic).

Dân mạng gọi tay bộ trưởng này là một tên vừa điếc vừa đui, hắn giả đui điếc để không nhìn không nghe, những cái xảy ra trên khắp nước hàng chục năm. Và cho là hắn dở, đã giả đui điếc nhưng sao không giả câm luôn cho được việc, nên chửi: Thằng này bị mù đui lại điếc đặc, phải chi nó được thêm cái bệnh câm, thì đỡ cho thiên hạ biết mấy, để không rác tai với những câu nói có thành không của nó.

Chẳng có tay vịt cộng nào đui điếc cả, chúng rặt một phường bán nước, nên chúng phải đui điếc trước những gì có hại cho đất nước, chỉ nói những gì có lợi cho chủ. Tên tài môi này trước đây, trong lúc vụ cá miền Trung chết trắng biển, và Formosa Hà Tĩnh cũng đã chịu nhận là nguyên nhân gây nên thảm họa, với $500 triệu bồi thường. Thì cũng hắn cùng đám cán đỏ Quảng Trị đã xuống tắm ở bãi biển Cửa Việt (Gio Linh, Quảng Trị), và bày trò ăn uống hải sản cho báo chí chụp hình! (VNExpress 22/08/2016)

Tên ma đầu diễn tuồng biển sạch để cứu Formosa, dân mạng cũng đã chửi chuyện nó tắm và ăn cá: Trấn an dư luận, bằng cách ngồi nhai cá và cởi quần lao xuống biển, là hành động ngu quá mức cần thiết. Thấy ra chửi vậy cũng có chút gì đó sai, chúng khôn đấy chứ, nhưng là cái khôn của loài Hán nô, nên chúng phải làm thế, phái nói thế thì chủ (Hán) mới nuôi, ngay Trọng Lú cũng đã được Formosa cho ăn no đấy thôi, ăn một lúc năm mươi ký vàng ròng thì hỏi rằng ngu ở chỗ nào?

Nay dân Việt dù có là mù chăng nữa, thì cũng thấy được đất nước dân tộc đang trong cơn lũ cuốn. Mỗ tôi mang phận tha hương, như mọi người nên vẫn luôn đau đáu trông về quê nhà, cái tuổi về chiều nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, lại càng mãnh liệt và thấm đậm hơn… Nhớ từng góc phố từng con đường, hình ảnh cũ của quê nhà trong ký ức, là những hồn ma cũ réo gọi không ngơi, là niềm đau vật vã vào những lúc nữa đêm thức giấc. Đó là cái thường tình của con người, là niềm thôi thúc của lá tìm về cội!

Thiết tha nhớ vùng đất Nam nắng ấm hiền hòa, không chỉ thuở hạnh phúc êm đềm niên thiếu, mà cả thời gian rày đây mai đó của người lính ngược xuôi… Từ ngày đất nước đổi chủ tháng Tư, đến cuối một chín chín ba lúc tuổi đã quá hơn nửa đời người, cũng bởi cái xéo xắt của đứa tiểu nhân trong vai kẻ thắng, mà quê hương đã không còn là nơi dung thân, chỉ đầy những đắng cay tủi nhục, nên lại thêm một lần biệt xứ. Có ra đi trong tiếc nuối, mới thấy không dễ buông bỏ, và biết sẽ khó có ngày quay lại, mà một lần cuối muốn nhìn lại tất cả … Có nơi nhìn lại được nhưng có nơi không, và Nha Trang là không!

Hôm nay trên mạng có một tấm ảnh về Nha Trang, và xin lấy nó để minh họa cho câu chuyện kỳ này, nơi đó năm mươi năm trước, đó là chốn quen vẫn thường ngồi nghe sóng biển của những đôi trai gái yêu nhau. Phạm Duy cũng thế trong ‘Nha trang ngày về’, một mình trên bãi cát mà nhớ đến một tình yêu đã không còn:

Nha Trang biển đầy, tình yêu không có đây

Tôi như là con ốc, bơ vơ nằm trên cát

Chui sâu vào thân xác lưu đầy

Dã tràng ơi! Sao lấp cho vơi sầu này? (PD)

Xa rồi cả một đại dương, nghe thèm được một lần ‘Nha trang ngày về’, nhưng biết có được như mong ước, tuy Nha Trang ngày về với tôi, chỉ đơn giản là tìm về quê hương của kẻ đã bao năm lưu lạc. Nha Trang hôm nay, thành phố du lịch này khách Âu đã dần không đến, người Nga chỉ một ít, và người Tầu là chính, tiếng nói cùng chữ viết tượng hình đặc thù TQ bao trùm lấy thành phố, đây đã là lãnh địa riêng của họ, từ con người đến cảnh vật.

Những đồng tiền Yuan mặc nhiên lưu hành chính thức trong giao tiếp, nói lên đây là đất Tầu, dân Nam đứng bên lề trên chính quê hương mình, ngay cả chính quyền địa phương, các cơ sở nhà nước không khó để thấy chúng đang phục vụ cho ai? Còn câu hỏi người Tầu có đã làm chủ thành phố biển đẹp vào hàng thế giới này chưa, không ai trả lời, nhưng cả một nhà nước thuộc Tầu, thì đặt câu hỏi đó e là thừa, hàng chữ tiếng Trung ‘hướng về trung quốc’, lẫn tiếng Việt ‘khu vực dành riêng cho người TQ’ trên tấm pa-nô đã nói lên tất cả.

Nha Trang trong tôi những gì còn nhớ, là hình ảnh những năm tháng trước bảy lăm, mà giờ đây vẫn thoảng gặp trên internet những tấm ảnh đen trắng xưa, một bạn già tại Nha Trang đã cho đó là cái may, bởi vẫn còn giữ được trong ký ức, một thành phố cát trắng biển xanh tĩnh lặng ngày nào… Anh nói Nha Trang hôm nay không biết gọi như thế nào cho đúng, bởi nó là ‘thành quả’ của sự pha trộn giữa đám ba-ke 75, quện cùng lũ Tầu Mao cộng, vô văn hóa ngông nghênh.

Anh khuyên: Dù có cho là không chuyện gì xảy ra với anh đi nữa nếu tìm về, thì cũng không nên nhìn thấy thực tế hôm nay, nó sẽ làm cho anh đau gấp nhiều lần hơn nỗi nhớ quê đang mang!
Việt Nhân ( HNPD )
PhoTau-nhatrang

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Chuyện quê nhà - Việt Nhân

(HNPĐ) Xứ xã nghĩa chuyện thâu tóm bất động sản, cùng đất đai hôm nay