Truyện Ngắn & Phóng Sự

HUYỀN THOẠI MỘT TRUYỆN TÌNH *

Gởi về Tr/Úy Nguyễn-Đình-Xanh, Đ/U Lê Bình-Liêu, và những Đại-Hiệp Khu-Trục, Trực-Thăng, Quan-Sát của “vùng đất trích” PleiKu.

Gởi về Tr/Úy Nguyễn-Đình-Xanh, Đ/U Lê Bình-Liêu, và những Đại-Hiệp Khu-Trục, Trực-Thăng, Quan-Sát của “vùng đất trích” PleiKu. Để tưởng nhớ cố Th/Tá Bửu-Chuyển Tiểu-Đoàn-Trưởng, cùng những chiến-sĩ anh-hùng của TĐ/62 BĐQ biên phòng đã hy-sinh trên chiến trường Tây-Nguyên vào mùa Hè năm 1972.)

Ai đi Lệ-Khánh chiều sương ấy
Đường về Việt Bắc chẳng về xuôi.

Trần Ngọc Nguyên Vũ

***

https://lh4.googleusercontent.com/-mVx3Qa18AFY/TYX-ysLk0BI/AAAAAAAACSU/EuM4NpRTEBA/s1600/a1e404.jpg

Xanh ghì nhẹ người yêu trong vòng tay rồi thì thầm vào tai nàng:

– Thôi để anh về, ngày mai anh phải bay sớm.

Phượng ôm chặt lấy Xanh rồi gục đầu vào ngực chàng, nói giọng lo lắng:

– Anh ơi! Sao…tự dưng em thấy sợ qúa à!

Xanh cười vuốt tóc người người yêu, giọng nhẹ nhàng:

– Em tôi hôm nay sao nhõng nhẽo thế. Em sợ gì?

– Hồi hôm em nằm mơ.

– Em mơ thấy gì? A! để anh đoán xem nào. Ngày cưới chúng mình, có một đoàn phi-cơ khu-trục, trực thăng, và quan-sát bay trên trời để rước dâu, rồi cả tỉnh PleiKu đổ ra xem, khen cô dâu và chú rể thật là xứng đôi vừa lứa.

Phượng đấm nhẹ vào ngực Xanh nói:

– Anh kỳ qúa à, chọc em hoài. Em nằm mơ thiệt đó. Em mơ thấy mặt trời tự nhiên rớt xuống chân núi, rồi trời đất tối xầm lại. Em giật mình tỉnh dậy, vẫn còn tưởng như thật.

Xanh nâng mặt người yêu lên, trìu mến nhìn vào đôi mắt buồn vời vợi của nàng, giọng vỗ về an ủi:

– Mộng mị là do mình hay xuy nghĩ vẩn vơ mà ra, nhưng để anh thử giải mộng cho em nghe xem nào. Này nhé! Nhà em ở gần chân núi, mặt trời là Thái-Dương, tức là chân mạng của phi-đoàn anh; mặt trời rớt xuống chân núi là ứng vào điềm nhà em sắp có rể là một phi-công của phi-đoàn 530 Thái-Dương. Không tin em cứ hỏi ba má xem có đúng không.

Phượng cấu vào vai chàng, nói giọng hờn dỗi:

– Anh lúc nào cũng dỡn được. Em hổng nói chuyện với anh nữa đâu.

Xanh âu yếm bẹo má Phượng cười:

– Thôi mà…cho anh xin lỗi, đừng giận anh nha. Trưa mai đi bay về, anh ra xin ba má đưa em vào đồn điền trà của bác Tám, chúng mình đi săn.

Phượng phụng phịu nói:

– Em không thích đi săn. Bắn chết mấy con thú, em thấy tội qúa à.

Xanh cười ôm vai Phượng nói:

– Em tôi hiền như “ Ma Soeur ”. Em không thích đi săn thì thôi, mình sẽ đi lượm hạt cà phê cứt chồn vậy.

Nói xong anh đặt nhẹ lên đôi môi mọng của nàng một nụ hôn. Phượng ửng hồng đôi má, đẩy nhẹ chàng ra, khẽ kêu lên:

– Anh…Có ai thấy kìa!

Xanh cười sung sướng, ngắm vẻ mặt thẹn thùng của người yêu, rồi bước ra cửa. Sau lưng anh, mơ hồ có tiếng gọi thảng thốt của Phượng với theo, như muốn níu chân anh lại.

***

…Trên đường lên phi-đoàn, Xanh nhìn về phía cuối phi-đạo 09, cạnh trạm hàng không dân sự, anh thấy nhiều hợp đoàn trực thăng đang quay máy, sửa soạn cất cánh. Tiếng động cơ gầm rú phá tan bầu không khí tĩnh-mịch buổi ban mai nơi vùng trời phố núi. Nhìn đồng hồ thấy mới hơn sáu giờ sáng, Xanh lẩm bẩm: “Hôm nay chắc có đụng độ lớn”…Chiều hôm qua, Trung-Tá Bá, Không-Đoàn Trưởng Không-Đoàn 72 chiến-thuật cho tập họp các nhân viên phi-hành, trong một buổi họp bất thường, để nghe phòng quân báo thuyết-trình về tình-hình chiến sự; các anh được biết mấy ngày nay, Tây Nguyên đang bị áp lực nặng nề của địch. Địch dốc toàn lực tung vào cuộc chiến một số quân đông đảo có xe tăng T54, và đại pháo yểm trợ, để công hãm BenHet và Polei-Kleng (Lệ-Khánh), hai tiền đồn quan trọng của vùng biên-thùy. Vừa vào đến phi-đoàn, Xanh nghe tiếng Trung-Úy Lộc, sĩ-quan trực gọi:

– Ê Xanh, Đại-Úy Liêu đang cần một phi-tuần viên, phi-vụ khẩn cấp, mày bay không?

Xanh nhận lời ngay:

– OK! Để tao bay.

Liêu từ trong phòng hành-quân bước ra, tay cầm tấm bản đồ, nói với Xanh:

– Lệ-Khánh bị đụng nặng, mình lên gấp, làm việc với thằng “Bắc-Đẩu”.

Xanh lấy bút chì lân tinh khoanh tròn vị trí của căn cứ Polei-kleng trên bản đồ, ghi vội hướng bay và tần-số làm việc. Liêu nói tiếp:

– Mình có Rocket và bom Napalm. Tao bay chiếc AD5 trang bị Rocket, còn mày bay chiếc AD6 đi Napalm. Ráng nướng vài con cua sắt đem về làm đồ nhậu nghe mậy.

Xanh nhe răng cười:

– Bay với “Hiệp-Sĩ Say” thì chắc chắn là sẽ không thiếu đồ nhậu rồi. Mai mốt tới ngày đám cưới tui, ông đừng làm thằng em này thất vọng đó nghe.

Liêu cười nhìn Xanh nói:

– Mày không cần phải nhắc. Mấy hôm trước tao với thằng “Trung mọi” theo tụi thằng “Hùng Chùa”, thằng “Tuấn Bokassa”, và thằng “Xuân tóc đỏ” vào buôn thượng đặt mấy hũ rượu cần để mừng “trai anh-hùng” với “gái thuyền-quyên” vùng đất trích rồi. Tới hôm đó cho mày “oắc cần câu” luôn.
Nói xong Liêu thân mật vỗ vai Xanh nói:

– Cẩn thận nghe chú mày. Tao muốn sớm được bồng một chú “Thái-Dương nhí” đó nghe.

Xanh cười trả lời giọng hào-sảng:

– Ông đừng lo, tôi có số được quý nhơn phù trợ. Lần trước bay chung với Thiếu tá Hà và Thiếu tá Thanh, tôi bị bắn rớt; nhẩy dù ra, nhìn lên thấy hai chiếc khu-trục bay ngược chiều, làm một vòng đai lửa bằng đại bác 20ly, để bảo vệ bãi đáp cho trực thăng nhào xuống vớt lên, trước khi bọn V.C ập tới. Trông thật đã con mắt. Đứng giữa nơi trận địa, mà tôi cứ tưởng như mình là một tài tử chính, đang đóng một đoạn phim chiến tranh.

Cả hai ông phi-công khu-trục của phi-đoàn 530 cùng cất tiếng cười vang rồi lừng-lững xách nón bay ra phi-đạo. Hai người cơ-trưởng nhanh nhẹn leo lên cánh máy bay, phụ các anh cột giây dù, rồi theo sườn phi-cơ tuột xuống để quay máy. Lửa từ đầu máy hai chiếc khu-trục cơ phụt ra, tiếng máy rú lên. Người cơ-trưởng kéo tấm trụ cản từ hai bánh xe ra, hai chiếc phi cơ lầm-lỳ di chuyển trên phi-đạo. Liêu liên-lạc với đài kiểm soát:

– Pleiku đài, đây Thái Dương 21, hai phi cơ. Xin cất cánh, phi-vụ khẩn cấp.

– Thái-Dương 21, PleiKu hiểu. Cất cánh khẩn cấp phi đạo 27, gió lặng, tầm nhìn xa 5 dậm. Sau khi cất cánh, bạn lấy cao độ về hướng phải.

– Thái-Dương nhận bạn 5/5.

Hai chiếc phi-cơ đậu song song trên phi-đạo cất cánh. Liêu ra hiệu cho Xanh, từ phòng lái của chiếc phi-cơ bên cạnh, Xanh bình tĩnh gật đầu. Hai chiếc phi-cơ lao về phía trước, rồi cùng bốc mình lên khỏi mặt đất như hai con Phượng-Hoàng xoải cánh bay vào vùng trời dông bão.
Hai chiếc khu-trục A1 trang bị đầy bom đạn, trong đội hình cận phi, lao mình xuyên mây hướng về phía Polei-Kleng. Bám sát bên cánh phải của Liêu, Xanh nghe trên tần-số FM tiếng quân bạn, tiếng của phi-cơ quan-sát, lẫn lộn cùng với tiếng đại bác vọng lên qua ống nghe trong nón bay như tiếng réo gọi của tử thần…

Xanh chợt cảm thấy rúng động khi nghe tiếng vị Tiểu-Đoàn-Trưởng tiểu-đoàn 62 Biệt-Động-Quân biên phòng, yêu cầu phi-cơ quan-sát cho oanh kích ngay trên hầm chỉ huy của ông…Ông tình nguyện ở lại cản đường quân giặc, và chết theo đồn để cho đồng đội của ông có đủ thời giờ cùng gia đình mở đường máu rút ra khỏi căn-cứ…Dòng sông PoKor lờ mờ hiện ra bên dưới qua màn sương mù buổi sáng của vùng núi rừng Tây-Nguyên. Căn cứ Polei-Kleng đang quằn quại, gầm thét như một con mãnh hổ bị thương. Khói lửa ngùn ngụt bốc lên theo với luồng hào-khí ngất trời của những tráng-sĩ chốn biên cương…

Liêu ra hiệu cho Xanh đổi ra hợp đoàn chiến đấu, rồi liên-lạc với phi-cơ quan-sát để xác định vị-trí. Người quan-sát-viên cho Liêu và Xanh biết quân bạn đang rút ra khỏi căn cứ, và hướng dẫn Thái-Dương oanh-kích ngay trên tiền đồn. Liêu liên-lạc với Xanh, điều chỉnh lại cao độ, chúi mũi phi-cơ lao xuống, làm một vòng quay 360 độ, rồi phóng ra hai dàn hỏa tiễn công phá. Những trái hoả-tiễn cầy lên mặt đất đá một luồng đạn đạo như cơn địa chấn, làm rung chuyển cả núi rừng, xác địch bắn tung theo với những tàn cây gẫy vụn. Đạn phòng không từ bên dưới phóng lên tới tấp. Tiếng Liêu dồn dập trên tần-số:

– Thái-Dương 22 coi chừng phòng không từ hướng phải. Có hai xe tăng ở cạnh bồn xăng nơi đầu phi-đạo.

Xanh mím môi lật ngược phi-cơ, lao đầu xuống thấp sát ngọn cây, rồi bấm nút thả hai trái bom Napalm một lúc.

Một cuộn lửa bung ra, phủ trùm lên hai chiếc tăng T54 được ngụy trang bằng những cành cây cạnh bồn xăng, gây ra những tiếng nổ long trời lở đất. Xanh tiếp tục giữ phi-cơ ở cao độ 25 thước dọc theo phi-đạo, bay qua bãi mìn ngoài tiền đồn, rồi kéo mũi phi-cơ thẳng đứng phóng vụt lên. Đạn 12ly7, cùng với 37ly đan chéo hai bên cánh con chim sắt như những lằn sét ngoằn ngoèo trong cơn dông bão. Bỗng Xanh nghe thấy những tiếng nổ lụp bụp, phi-cơ rung lên dữ dội, khói đen bốc ra mù mịt che kín cả bảng phi-cụ trong phòng lái, rồi một ngọn lửa từ đầu máy bốc ra. Trong khoảnh khắc, Xanh cảm thấy người nóng rát, anh với tay để giựt dây dù nhưng không nắm được chốt giựt. Xanh thấy mắt mình cay xè vì khói. Thảng thốt qua nón bay, anh nghe tiếng Liêu la lớn: “- Số hai nhẩy dù ngay, phi-cơ mày đang bốc cháy”. Xanh cảm thấy ngộp thở, không trả lời được…Trong một thoáng vô vọng, Xanh khẽ kêu lên: “- Chúa ơi cứu con!” Bỗng bàn tay Xanh nắm được chốt giựt, anh kéo mạnh con chốt. Một tiếng nổ chát chúa phát ra, anh cảm thấy người bị bắn tung lên, quay lộn nhiều vòng, rồi ngất đi vì sức kéo qúa mạnh của lực “G”…

…Khi tỉnh dậy, Xanh thấy mình đang đong đưa theo cánh dù. Anh nhìn xuống bên dưới, Liêu đang tung hoành, nhào lộn dọc theo sân bay của căn cứ Polei-Kleng. Bất chấp màn lưới phòng không dầy đặc của địch bủa vây quanh thân tầu. Người phi-tuần trưởng gan lỳ, và dũng cảm của phi-đoàn Thái-Dương 530, vẫn bình tĩnh nhả từng tràng hỏa-tiễn công phá, và đại-bác 20ly vào đám V.C từ hàng rào căn cứ tràn vào để đón bắt cánh dù của người phi-công lâm nạn…

Trong giây phút nguy khổn, Xanh thấy được hỏa lực dũng mãnh của chiếc phi-cơ khu-trục, và lòng can-đảm tuyệt vời của người phi-công đàn anh. Thoáng một giây, Xanh cầu xin ơn trên che trở cho Liêu được an toàn…Ngước mắt nhìn lên, thấy bông hoa dù lỗ chỗ những lỗ đạn, Xanh có cảm tưởng như cánh dù rơi qúa chậm; anh kéo dây, cố điều khiển cho cánh dù bay về hướng sông PoKor. Vừa vượt qua khỏi bãi mìn, dù rơi xuống khu rừng rậm. Cánh dù vướng vào ngọn cây cao khỏang 30-40 thước. Sức nặng của thân hình Xanh theo dây dù giựt ngược lên, đập mạnh vào cành cây, làm Xanh cảm thấy toàn thân đau nhói. Bỗng Xanh nghe một tiếng hô to: “ – Đưa tay lên!” Xanh cảm thấy lạnh người…Còn đang lủng lẳng trên cành cây, Xanh trông thấy lưng của một tên cán binh Việt Cộng (V.C), nhưng hắn không thấy anh. Xanh vội mở khóa an toàn dây dù, rồi cho người rơi xuống đất. Nghe tiếng động, tên V.C nổ một tràng AK. Xanh không biết hắn bắn mình hay bắn ai. Lẫn với tiếng đạn, Xanh nghe thấy nhiều tiếng quát tháo xung quanh. Anh khom người, vừa bò vừa chạy xa tên V.C và những tiếng quát tháo. Anh không rõ là mình đã đi được bao xa…Bỗng một hợp đoàn 2 chiếc UH1 bay ào ngang qua đầu Xanh. Xanh nhìn lên vừa kịp thấy người xạ thủ của chiếc “gun” đang nhoài nửa người ra khỏi thân tầu để tìm kiếm, nhưng anh ta không nhìn thấy Xanh. Hai chiếc UH1 quần thảo trên đầu ngọn tre cách chỗ Xanh đứng khoảng 100 thước. Xanh đoán họ đang ở trên vị trí của chiếc dù anh bỏ lại hồi nãy. Bỗng Xanh nhìn thấy một tên V.C cách anh khoảng 50 thước, đang kê khẩu AK lên cành cây bắn xối xả lên hai chiếc UH1. Một chiếc trúng đạn, dầu từ đầu máy phun tóe ra. Xanh nhìn thấy những tia dầu óng ánh đọng trên lá cây, chiếc trực thăng trúng đạn tròng-trành, chập-choạng lạng ra khỏi vùng. Chiếc còn lại vẫn tiếp tục bay quanh chiếc dù. Sức gió từ hai cánh quạt khổng lồ của con tầu cấp cứu thổi xuống, tạo ra một trận cuồng phong cuốn tung cả một khoảng rừng…Một luồng cảm-xúc mãnh liệt nổi lên, trong một giây, Xanh như quên hẳn hoàn-cảnh nghiệt-ngã của mình. Tất cả mọi thứ đều mờ đi, trước mắt anh, chỉ còn lại con tầu dũng mãnh đang chập-chờn nghiêng-ngả trong cơn bão lửa chập-chùng, và hình ảnh hào-hùng của những tráng-sĩ trên phi-cơ, vì nghĩa quên mình, bất chấp những luồng đạn thù nghịch, chằng chịt như mạng lưới, bủa vây quanh thân tầu…

Hào-khí của người phi-công lâm nạn bừng lên, Xanh rút cây P38 đeo bên hông, hướng về phía tên V.C bắn liên tiếp mấy phát nhưng không trúng hắn ta. Xanh chỉ còn 2 viên đạn trong súng. Anh quyết định không bắn nữa, vì có bắn cũng vô ích. Khẩu súng cá nhân nhỏ bé này không phải là thứ vũ-khí xử-dụng ngoài chiến trường…Xanh nghĩ phi-hành-đòan của chiếc UH1 không thể cứu Xanh được, vì họ không thấy anh, và họ đang lọt vào ổ phục kích của địch. Xanh quyết định không dùng đạn flare để báo cho phi-hành-đoàn của chiếc trục thăng cấp cứu biết vị-trí của mình; vì anh biết, khi thấy đạn Flare bắn lên chiếc trực thăng này sẽ bay đến thả giây xuống để bốc anh lên, và như vậy nhất định họ sẽ bị phòng không địch bắn rớt.

Trong một giây quyết định, Xanh rời bỏ chiếc UH1 và chạy về hướng Nam…Khoảng 30 phút sau, Xanh ra khỏi khu rừng tre và đến một bãi rẫy hoang. Nhìn về phía trước, không xa chỗ Xanh đứng, anh thấy một cái chòi lá. Trong chòi lúc nhúc một nhóm cán binh V.C với mấy khẩu pháo 37ly, và 12ly7. Những khẩu pháo này được phủ cỏ khô để ngụy trang, chỉ chừa họng súng đen ngòm chỉa ra ngòai, chỗ Xanh đang ẩn núp. Nhìn về phía Bắc và Tây Bắc, Xanh thấy V.C đông như kiến, tản mác khắp nơi trên một bãi trống hoang rộng, mở ra một khoảng không-gian chập-chùng đồi núi, nối tiếp nhau chạy dài đến tận chân trời. Xanh cảm thấy thân thể mình mỏi nhừ không thể đi thêm được nữa. Anh đảo mắt nhìn quanh, rồi chui vào một bụi rậm, hy vọng núp ở đây đợi đêm đến sẽ đi tiếp…

Từ lúc nhẩy dù ra khỏi chiếc phi-cơ bốc cháy trên vòm trời lửa đạn đến giờ, đầu óc Xanh lúc nào cũng căng thẳng. Xanh ngồi tựa lưng vào một tảng đá, định bụng là nhắm mắt nghỉ giây lát để lấy lại sức, nhưng rồi anh thiếp đi lúc nào không biết; trong cơn mê mơ hồ thảng thốt, Xanh thấy Phượng đầu tóc rối bù, chạy ào đến, gục đầu vào ngực anh giọng nức nở: “- Anh ơi! Em thấy sợ qúa à…” Xanh ôm chặt lấy Phượng, rồi âu yếm vuốt tóc nàng nói: “- Em đừng sợ, anh về với em rồi nè”…Một luồng gió lạnh thổi rít lên xuyên qua cành cây kẽ lá, Xanh rùng mình tỉnh dậy. Nhìn quanh, anh chỉ thấy những dây leo hoang dại quấn lấy mình. Xanh sờ lên vai, thấy vai áo mình dính máu. Lúc bấy giờ Xanh mới để ý đến vết thương trên đầu đang rỉ máu rơi xuống ướt đẫm vai anh. Xanh cởi chiếc khăn quàng cổ bằng giải lụa mầu tím hoa sim, mà Phượng khâu tặng anh trong ngày lễ hỏi để buộc vết thương. Mầu tím hoa sim là mầu của một tình yêu lãng-mạn, nhưng cũng là mầu của tử biệt, chia ly. Nghĩ đến người yêu, Xanh thấy tim mình như thắt lại:

“Em đâu quê nhà chong mắt đợi
Hồn theo mây trắng ra sa trường
Thôi em yêu chi ta thêm tội
Vô duyên xui rơi lược vỡ guơng
Ngày về hôn lễ hay tang lễ
Hoặc ngày ta nhắm mắt tay buông
Thôi em chớ liều thân cô phụ
Chiến trường đầy những nỗi đoạn trường
Nơi đất lạnh trăm dòng sông Dịch
Kinh-Kha nhìn quanh cả vạn muôn
Há chỉ mình ta xuôi biên tái
“Nhất khứ bất phục phản” là thường.” (*)

Ngồi nghỉ một lát, Xanh cảm thấy trong người khỏe lại, anh lấy chiếc máy vô-tuyến cầm tay trong túi áo lưới phi-hành ra, bật nút rồi ghé sát miệng chuyển tín-hiệu “May day May day!”…Một luồng sóng vô-tuyến cực mạnh phát ra; qua máy, Xanh nghe tiếng người phi-công Mỹ báo cho bộ chỉ huy hành quân của họ để đến cứu Xanh, vì họ đã nhận được tín-hiệu cấp cứu của anh. Một phút sau, người phi-công bạn nói chuyện trực tiếp với Xanh:

– Thái-Dương, tôi đã nhận được tín-hiệu của bạn. Cứ tiếp tục chuyển tín hiệu, tôi sẽ bay đến bốc bạn trong vòng vài phút nữa.

Từ trong bụi cây nhìn ra, Xanh thấy chiếc trực thăng Cobra của Lục-Quân Mỹ đang lao về phía anh ẩn nấp. Người phi công tiếp tục đàm-thoại với Xanh để giữ tín-hiệu cho khỏi bị thất lạc. Anh ta cũng cho Xanh biết vì địa điểm phát tuyến của Xanh là nơi đóng quân của V.C, nên anh ta sẽ bất thần đáp xuống thật nhanh để bốc Xanh. Xanh mừng rỡ khi thấy chiếc trực thăng đang bay về chỗ mình đứng…

Thình lình, một tiếng quát lạnh lùng và khô khan sau lưng Xanh nổi lên: “- Đưa tay lên!”. Xanh điếng người, và cảm thấy như có một luồng lãnh khí chạy luồn qua xương sống, anh đứng im không nhúc nhích. Anh nghĩ chúng chỉ giả vờ la hét chứ chúng không nhìn thấy mình. Lại thêm 2, 3 tiếng la nữa sát mang tai Xanh: “Đưa tay lên!” Xanh ngoảnh đầu lại thấy một đám cán binh V.C chĩa đầu súng AK về phía anh. Một tên V.C hung hãn ấn mạnh đầu súng vào lưng anh. Xanh bình tĩnh đưa hai tay lên khỏi đầu. Tên V.C hằn học quát lên hỏi một cách thô-lỗ:

– Mày có súng trong người không?

Xanh trả lời:

– Không! Chỉ có cây súng nhỏ này thôi.

Một tên V.C khác cũng vừa bước tới. Hắn hùng hổ lục soát khắp người Xanh, rồi thẳng tay nện cho anh một báng súng vào sau gáy. Xanh cảm thấy choáng váng, lảo đảo như muốn té xuống. Anh bậm môi gồng cứng hai chân để đứng thẳng người trước bọn cán binh rừng rú, và thô bạo. Chiếc máy cấp cúu vẫn còn nằm trên mặt đất. Tiếng của người phi-công Mỹ dồn dập phát ra hỏi Xanh: “Thái-Dương! Bạn đang ở đâu?” Tên V.C đầu tiên nhặt cái máy lên. Tên thứ hai bảo tắt nó đi kẻo máy bay đến đánh. Chúng loay hoay mãi mà không biết làm sao để tắt. Chúng đưa cho Xanh và bảo anh tắt. Xanh cầm lấy cái máy nói: “- Nếu bẻ cái cây này (cần anten) đi, thì cái máy sẽ không dùng được nữa”. Rồi anh đưa tay bẻ gẫy cần anten và tắt núm điều chỉnh. Xanh cảm thấy lòng mình đau nhói, vì đây là vật hộ thân cuối cùng có thể cứu Xanh thoát khỏi tay địch, bây giờ anh phải bẻ nó đi, chẳng khác nào anh bẻ gẫy một phương-tiện duy nhất để liên-lạc với thế giới bên ngoài. Chiếc trực thăng không liên-lạc được với Xanh cũng đã bỏ đi. Xanh nghe tiếng động cơ càng lúc càng xa dần theo khoảng cách…

Xanh thấy lòng mình hụt hẫng. Thế là hết! Anh tự hỏi không biết những người bạn trên những chiếc khu-trục, và trực thăng cấp cứu vừa qua có nhìn thấy anh bị bắt hay không? Phần anh, anh nhìn thấy họ rất rõ…và anh cũng thấy được sự hy-sinh cao cả, và gắn bó của tình đồng đội, qua những hành động can-trường và hào-sảng của họ. Anh thầm nói: “- Xin cám ơn các bạn! Cám ơn các đại-hiệp, những anh-hùng hảo-hán nơi biên-cương quan-tái chốn sa trường…Xin vĩnh biệt em! Vĩnh biệt người yêu bé nhỏ của anh. Hôm nay anh đành lỗi hẹn, nhưng anh sẽ trở về, cho dù…rất muộn.”

Trời đã về chiều. Buổi chiều Tây Nguyên ngày 9 tháng 5 năm 1972, từng tảng mây đen từ đỉnh Trường-Sơn lặng lẽ kéo về, chụp xuống vùng núi rừng sâu thẳm một bầu không khí ảm-đạm, thê-lương. Xanh ngẩng mặt nhìn lên khoảng không-gian mịt mù sương khói, như muốn gọi một cánh chim trời bạt gió nào đó, nhưng biết gọi ai bây giờ. Danh-hiệu nào giờ này bắt được tần-số thầm lặng của anh. “- Ơi những Lạc-Long, Sơn-Dương, Thần-Tượng, KingBee, Bắc-Đẩu…Các bạn có nghe Thái-Dương gọi không, trả lời?” Tiếng gọi thầm lặng mà sao nghe như vang dội cả một bầu trời tang tóc…

“Chiều hôm bắc tay làm loa gọi
Gọi ai nơi viễn xứ sa trường
Gọi ai giữa sơn cùng thủy tận
Ai người thiên cổ chốn biên-cương.” (*)

Giờ này, giữa chốn rừng sâu núi thẳm, không còn một danh-hiệu nào đáp lại tiếng gọi thầm lặng của Xanh cả, mà chỉ có Hồn-Thiêng-Sông-Núi đang lẩn khuất đâu đây để lắng nghe, để vỗ về và che chở cho đứa con yêu của đất nước…

Những tiếng quát tháo của bọn cán binh kéo Xanh về với thực tại. Chúng bắt Xanh lột giầy ra. Một tên bẻ quặt hai cánh tay Xanh về phía sau và trói lại. Một tên thúc báng súng vào lưng Xanh bắt anh đi theo chúng. Xanh lặng lẽ nhấc đôi chân trần bước đi theo lệnh của hai tên V.C. Mỗi bước đi của anh, là một bước dẫm lên những đau đớn, tủi nhục…Bất giác Xanh để thoát ra một tiếng thở dài…Kể từ giờ phút này, Xanh phải đương đầu với một cuộc chiến mới, một cuộc chiến đơn độc, và tàn khốc gấp trăm ngàn lần cuộc chiến anh vừa tham dự. Đó là “Cuộc chiến với chính bản thân mình”. Kẻ thù của anh bây giờ không phải là những tên cán binh V.C cuồng tín và khát máu nữa; mà là lòng tự-kỷ, sự kiên-trì và sức chịu đựng của anh. Anh không thể đầu hàng nghịch cảnh. Bằng mọi cách anh phải đứng vững. Anh phải đứng thẳng, đứng cao như một loài chim mang huyền-thoại của vầng Thái-Dương chói lọi: “Phượng-Hoàng gẫy cánh mòn nanh vuốt – Đâu thể vùi chung với kiếp gà”. Anh không thể gục ngã. Anh phải sống để tìm cách trở về đền bù lại cho người thân những mất mát, những nỗi lo sợ kinh hoàng. Nhất là Phượng, người con gái còn nồng thơm mùi vị tinh-khiết thánh-thiện của cuộc đời, người vợ sắp cưới của anh, chưa một lần được hưởng hạnh-phúc vui vầy xum họp, đã phải mòn mỏi đợi chờ trong cách biệt chia ly…

Anh phải sống! Cuộc sống mới bắt đầu bằng cuộc hành-trình đầy gian khổ,
dưới sự quản thúc và hành hạ tàn-bạo của lũ người vô nhân tính, trên con đường xuôi biên tái…

***

…Ngày tháng vẫn lạnh lùng trôi theo với những cơn mưa rừng dai dẳng, dăng kín bầu trời phố núi, và người con gái đang độ tuổi xuân thì vẫn khép mình trong niềm thương nỗi nhớ, day dứt khôn nguôi:

Anh đi rồi PleiKu gầy guộc nhớ
Đồi Cù-Hanh sương khói phủ lê thê
Bao nhiêu chiều con đường xưa vẫn đợi
Từng mùa mưa lầy lội lối đi về.

…Nhưng đất trời dường như cũng rúng động trước tấm lòng chung thủy của kẻ đợi chờ, nên đã ra tay nối lại cuộc tình vừa đứt đoạn của trai anh hùng với gái thuyền quyên trong thời ly loạn…Để rồi vào một ngày mà cả một vùng núi đồi trùng điệp của miền Tây-Nguyên đất Việt bỗng rực lên ánh vàng chói lọi của những khóm dã-quỳ đua nở, lót đường cho đứa con yêu của đất nước đang lừng lững bước ra từ cõi chết…Người phi-công bị bắn rớt máy bay, nhẩy dù ra và sa vào tay địch ngày nào, đã trở về đúng như lời anh hứa cùng người yêu. Ngày đi, anh khẳng khái ngâm câu:

“ Trịch ly bôi hề! Vũ Long-Tuyền”
“Hoành chính sáo hề! Chỉ hổ huyệt” (*)

Và cùng các chiến hữu của KĐ72/CT nâng ly uống nửa chén rượu tiễn, rồi lạnh lùng quay lưng vượt dòng sông định-mệnh…

Ngày anh về, cả Sư-Đoàn 6 Không-Quân hân-hoan chào đón người tráng-sĩ năm xưa. Lần này anh đã hiên-ngang ngửa cổ uống cạn chén thề còn dang dở, và uống cạn luôn cả một hồ-trường, để đêm tân hôn nằm nghe cô dâu tâm-tình thủ thỉ:

“Xin vì chàng thay bào cởi giáp
Xin vì chàng rũ lớp phong sương
Vì chàng tay chuốc chén vàng
Vì chàng điểm phấn đeo hương não nùng.
Dở khăn lệ chàng trông từng tấm
Đọc thơ sầu chàng thẩm từng câu
Câu vui đổi với câu sầu
Rượu khà cùng kể trước sau mọi lời.
Sẽ rót vơi lần lần đòi chén
Sẽ ca dần len lén đòi liên
Liên-ngâm đối-ẩm từng phen
Cùng chàng lại kết mối duyên đến gìa.
Cho bõ lúc sầu xa cách nhớ
Giữ gìn nhau vui thủa thanh bình
Ngâm nga mong gởi chữ tình
Dường này âu hẳn tài lành trượng phu!” (*)

Đêm hôm đó, người phi-công trẻ của phi-đoàn Thái-Dương 530 đã ôm chặt cô dâu trong vòng tay, như để san xẻ hết những đau thương buồn tủi của nàng qua những tháng ngày mỏi mòn mong đợi…Rồi dìu người yêu bước vào đêm huyền-thoại của ca-dao: “Cái đêm hôm đó đêm gì – Bóng trăng lồng bóng trà-mi chập-chùng”…

Sáng hôm sau, cặp vợ chồng trẻ ngồi tựa vai nhau, nhìn đôi vành khuyên trên cành liễu líu lo trổi khúc nhạc tình…Người vợ đắm đuối nhìn gương mặt phong sương của chồng, rồi nhẹ nâng bình trà rót ra tách. Người chồng đỡ tách trà từ đôi bàn tay ngà ngọc của nàng, đưa lên miệng nhấp ngụm trà thơm ngát hương sen, như muốn uống cả những ân tình trong đáy mắt giai nhân, rồi cất giọng hào-sảng ngâm câu:

“Ta hồ trượng-phu đương như thị!” (*)

Và bắt đầu kể cho người vợ mới cưới nghe câu chuyện bi hùng của tráng-sĩ trên đoạn đường xuôi biên tái, cùng những tháng ngày tù túng của con Phượng-Hoàng bị cầm chân trong chốn địa-ngục của trần-gian…”


Tư Lệnh SĐ6KQ chúc mừng Trai Anh Hùng với Gái Thuyền Quyên.

Trần Ngọc Nguyên vũ
(Một thời ly loạn)

http://www.quehuongngaymai.com/forums/showthread.php?151739


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

HUYỀN THOẠI MỘT TRUYỆN TÌNH *

Gởi về Tr/Úy Nguyễn-Đình-Xanh, Đ/U Lê Bình-Liêu, và những Đại-Hiệp Khu-Trục, Trực-Thăng, Quan-Sát của “vùng đất trích” PleiKu.

Gởi về Tr/Úy Nguyễn-Đình-Xanh, Đ/U Lê Bình-Liêu, và những Đại-Hiệp Khu-Trục, Trực-Thăng, Quan-Sát của “vùng đất trích” PleiKu. Để tưởng nhớ cố Th/Tá Bửu-Chuyển Tiểu-Đoàn-Trưởng, cùng những chiến-sĩ anh-hùng của TĐ/62 BĐQ biên phòng đã hy-sinh trên chiến trường Tây-Nguyên vào mùa Hè năm 1972.)

Ai đi Lệ-Khánh chiều sương ấy
Đường về Việt Bắc chẳng về xuôi.

Trần Ngọc Nguyên Vũ

***

https://lh4.googleusercontent.com/-mVx3Qa18AFY/TYX-ysLk0BI/AAAAAAAACSU/EuM4NpRTEBA/s1600/a1e404.jpg

Xanh ghì nhẹ người yêu trong vòng tay rồi thì thầm vào tai nàng:

– Thôi để anh về, ngày mai anh phải bay sớm.

Phượng ôm chặt lấy Xanh rồi gục đầu vào ngực chàng, nói giọng lo lắng:

– Anh ơi! Sao…tự dưng em thấy sợ qúa à!

Xanh cười vuốt tóc người người yêu, giọng nhẹ nhàng:

– Em tôi hôm nay sao nhõng nhẽo thế. Em sợ gì?

– Hồi hôm em nằm mơ.

– Em mơ thấy gì? A! để anh đoán xem nào. Ngày cưới chúng mình, có một đoàn phi-cơ khu-trục, trực thăng, và quan-sát bay trên trời để rước dâu, rồi cả tỉnh PleiKu đổ ra xem, khen cô dâu và chú rể thật là xứng đôi vừa lứa.

Phượng đấm nhẹ vào ngực Xanh nói:

– Anh kỳ qúa à, chọc em hoài. Em nằm mơ thiệt đó. Em mơ thấy mặt trời tự nhiên rớt xuống chân núi, rồi trời đất tối xầm lại. Em giật mình tỉnh dậy, vẫn còn tưởng như thật.

Xanh nâng mặt người yêu lên, trìu mến nhìn vào đôi mắt buồn vời vợi của nàng, giọng vỗ về an ủi:

– Mộng mị là do mình hay xuy nghĩ vẩn vơ mà ra, nhưng để anh thử giải mộng cho em nghe xem nào. Này nhé! Nhà em ở gần chân núi, mặt trời là Thái-Dương, tức là chân mạng của phi-đoàn anh; mặt trời rớt xuống chân núi là ứng vào điềm nhà em sắp có rể là một phi-công của phi-đoàn 530 Thái-Dương. Không tin em cứ hỏi ba má xem có đúng không.

Phượng cấu vào vai chàng, nói giọng hờn dỗi:

– Anh lúc nào cũng dỡn được. Em hổng nói chuyện với anh nữa đâu.

Xanh âu yếm bẹo má Phượng cười:

– Thôi mà…cho anh xin lỗi, đừng giận anh nha. Trưa mai đi bay về, anh ra xin ba má đưa em vào đồn điền trà của bác Tám, chúng mình đi săn.

Phượng phụng phịu nói:

– Em không thích đi săn. Bắn chết mấy con thú, em thấy tội qúa à.

Xanh cười ôm vai Phượng nói:

– Em tôi hiền như “ Ma Soeur ”. Em không thích đi săn thì thôi, mình sẽ đi lượm hạt cà phê cứt chồn vậy.

Nói xong anh đặt nhẹ lên đôi môi mọng của nàng một nụ hôn. Phượng ửng hồng đôi má, đẩy nhẹ chàng ra, khẽ kêu lên:

– Anh…Có ai thấy kìa!

Xanh cười sung sướng, ngắm vẻ mặt thẹn thùng của người yêu, rồi bước ra cửa. Sau lưng anh, mơ hồ có tiếng gọi thảng thốt của Phượng với theo, như muốn níu chân anh lại.

***

…Trên đường lên phi-đoàn, Xanh nhìn về phía cuối phi-đạo 09, cạnh trạm hàng không dân sự, anh thấy nhiều hợp đoàn trực thăng đang quay máy, sửa soạn cất cánh. Tiếng động cơ gầm rú phá tan bầu không khí tĩnh-mịch buổi ban mai nơi vùng trời phố núi. Nhìn đồng hồ thấy mới hơn sáu giờ sáng, Xanh lẩm bẩm: “Hôm nay chắc có đụng độ lớn”…Chiều hôm qua, Trung-Tá Bá, Không-Đoàn Trưởng Không-Đoàn 72 chiến-thuật cho tập họp các nhân viên phi-hành, trong một buổi họp bất thường, để nghe phòng quân báo thuyết-trình về tình-hình chiến sự; các anh được biết mấy ngày nay, Tây Nguyên đang bị áp lực nặng nề của địch. Địch dốc toàn lực tung vào cuộc chiến một số quân đông đảo có xe tăng T54, và đại pháo yểm trợ, để công hãm BenHet và Polei-Kleng (Lệ-Khánh), hai tiền đồn quan trọng của vùng biên-thùy. Vừa vào đến phi-đoàn, Xanh nghe tiếng Trung-Úy Lộc, sĩ-quan trực gọi:

– Ê Xanh, Đại-Úy Liêu đang cần một phi-tuần viên, phi-vụ khẩn cấp, mày bay không?

Xanh nhận lời ngay:

– OK! Để tao bay.

Liêu từ trong phòng hành-quân bước ra, tay cầm tấm bản đồ, nói với Xanh:

– Lệ-Khánh bị đụng nặng, mình lên gấp, làm việc với thằng “Bắc-Đẩu”.

Xanh lấy bút chì lân tinh khoanh tròn vị trí của căn cứ Polei-kleng trên bản đồ, ghi vội hướng bay và tần-số làm việc. Liêu nói tiếp:

– Mình có Rocket và bom Napalm. Tao bay chiếc AD5 trang bị Rocket, còn mày bay chiếc AD6 đi Napalm. Ráng nướng vài con cua sắt đem về làm đồ nhậu nghe mậy.

Xanh nhe răng cười:

– Bay với “Hiệp-Sĩ Say” thì chắc chắn là sẽ không thiếu đồ nhậu rồi. Mai mốt tới ngày đám cưới tui, ông đừng làm thằng em này thất vọng đó nghe.

Liêu cười nhìn Xanh nói:

– Mày không cần phải nhắc. Mấy hôm trước tao với thằng “Trung mọi” theo tụi thằng “Hùng Chùa”, thằng “Tuấn Bokassa”, và thằng “Xuân tóc đỏ” vào buôn thượng đặt mấy hũ rượu cần để mừng “trai anh-hùng” với “gái thuyền-quyên” vùng đất trích rồi. Tới hôm đó cho mày “oắc cần câu” luôn.
Nói xong Liêu thân mật vỗ vai Xanh nói:

– Cẩn thận nghe chú mày. Tao muốn sớm được bồng một chú “Thái-Dương nhí” đó nghe.

Xanh cười trả lời giọng hào-sảng:

– Ông đừng lo, tôi có số được quý nhơn phù trợ. Lần trước bay chung với Thiếu tá Hà và Thiếu tá Thanh, tôi bị bắn rớt; nhẩy dù ra, nhìn lên thấy hai chiếc khu-trục bay ngược chiều, làm một vòng đai lửa bằng đại bác 20ly, để bảo vệ bãi đáp cho trực thăng nhào xuống vớt lên, trước khi bọn V.C ập tới. Trông thật đã con mắt. Đứng giữa nơi trận địa, mà tôi cứ tưởng như mình là một tài tử chính, đang đóng một đoạn phim chiến tranh.

Cả hai ông phi-công khu-trục của phi-đoàn 530 cùng cất tiếng cười vang rồi lừng-lững xách nón bay ra phi-đạo. Hai người cơ-trưởng nhanh nhẹn leo lên cánh máy bay, phụ các anh cột giây dù, rồi theo sườn phi-cơ tuột xuống để quay máy. Lửa từ đầu máy hai chiếc khu-trục cơ phụt ra, tiếng máy rú lên. Người cơ-trưởng kéo tấm trụ cản từ hai bánh xe ra, hai chiếc phi cơ lầm-lỳ di chuyển trên phi-đạo. Liêu liên-lạc với đài kiểm soát:

– Pleiku đài, đây Thái Dương 21, hai phi cơ. Xin cất cánh, phi-vụ khẩn cấp.

– Thái-Dương 21, PleiKu hiểu. Cất cánh khẩn cấp phi đạo 27, gió lặng, tầm nhìn xa 5 dậm. Sau khi cất cánh, bạn lấy cao độ về hướng phải.

– Thái-Dương nhận bạn 5/5.

Hai chiếc phi-cơ đậu song song trên phi-đạo cất cánh. Liêu ra hiệu cho Xanh, từ phòng lái của chiếc phi-cơ bên cạnh, Xanh bình tĩnh gật đầu. Hai chiếc phi-cơ lao về phía trước, rồi cùng bốc mình lên khỏi mặt đất như hai con Phượng-Hoàng xoải cánh bay vào vùng trời dông bão.
Hai chiếc khu-trục A1 trang bị đầy bom đạn, trong đội hình cận phi, lao mình xuyên mây hướng về phía Polei-Kleng. Bám sát bên cánh phải của Liêu, Xanh nghe trên tần-số FM tiếng quân bạn, tiếng của phi-cơ quan-sát, lẫn lộn cùng với tiếng đại bác vọng lên qua ống nghe trong nón bay như tiếng réo gọi của tử thần…

Xanh chợt cảm thấy rúng động khi nghe tiếng vị Tiểu-Đoàn-Trưởng tiểu-đoàn 62 Biệt-Động-Quân biên phòng, yêu cầu phi-cơ quan-sát cho oanh kích ngay trên hầm chỉ huy của ông…Ông tình nguyện ở lại cản đường quân giặc, và chết theo đồn để cho đồng đội của ông có đủ thời giờ cùng gia đình mở đường máu rút ra khỏi căn-cứ…Dòng sông PoKor lờ mờ hiện ra bên dưới qua màn sương mù buổi sáng của vùng núi rừng Tây-Nguyên. Căn cứ Polei-Kleng đang quằn quại, gầm thét như một con mãnh hổ bị thương. Khói lửa ngùn ngụt bốc lên theo với luồng hào-khí ngất trời của những tráng-sĩ chốn biên cương…

Liêu ra hiệu cho Xanh đổi ra hợp đoàn chiến đấu, rồi liên-lạc với phi-cơ quan-sát để xác định vị-trí. Người quan-sát-viên cho Liêu và Xanh biết quân bạn đang rút ra khỏi căn cứ, và hướng dẫn Thái-Dương oanh-kích ngay trên tiền đồn. Liêu liên-lạc với Xanh, điều chỉnh lại cao độ, chúi mũi phi-cơ lao xuống, làm một vòng quay 360 độ, rồi phóng ra hai dàn hỏa tiễn công phá. Những trái hoả-tiễn cầy lên mặt đất đá một luồng đạn đạo như cơn địa chấn, làm rung chuyển cả núi rừng, xác địch bắn tung theo với những tàn cây gẫy vụn. Đạn phòng không từ bên dưới phóng lên tới tấp. Tiếng Liêu dồn dập trên tần-số:

– Thái-Dương 22 coi chừng phòng không từ hướng phải. Có hai xe tăng ở cạnh bồn xăng nơi đầu phi-đạo.

Xanh mím môi lật ngược phi-cơ, lao đầu xuống thấp sát ngọn cây, rồi bấm nút thả hai trái bom Napalm một lúc.

Một cuộn lửa bung ra, phủ trùm lên hai chiếc tăng T54 được ngụy trang bằng những cành cây cạnh bồn xăng, gây ra những tiếng nổ long trời lở đất. Xanh tiếp tục giữ phi-cơ ở cao độ 25 thước dọc theo phi-đạo, bay qua bãi mìn ngoài tiền đồn, rồi kéo mũi phi-cơ thẳng đứng phóng vụt lên. Đạn 12ly7, cùng với 37ly đan chéo hai bên cánh con chim sắt như những lằn sét ngoằn ngoèo trong cơn dông bão. Bỗng Xanh nghe thấy những tiếng nổ lụp bụp, phi-cơ rung lên dữ dội, khói đen bốc ra mù mịt che kín cả bảng phi-cụ trong phòng lái, rồi một ngọn lửa từ đầu máy bốc ra. Trong khoảnh khắc, Xanh cảm thấy người nóng rát, anh với tay để giựt dây dù nhưng không nắm được chốt giựt. Xanh thấy mắt mình cay xè vì khói. Thảng thốt qua nón bay, anh nghe tiếng Liêu la lớn: “- Số hai nhẩy dù ngay, phi-cơ mày đang bốc cháy”. Xanh cảm thấy ngộp thở, không trả lời được…Trong một thoáng vô vọng, Xanh khẽ kêu lên: “- Chúa ơi cứu con!” Bỗng bàn tay Xanh nắm được chốt giựt, anh kéo mạnh con chốt. Một tiếng nổ chát chúa phát ra, anh cảm thấy người bị bắn tung lên, quay lộn nhiều vòng, rồi ngất đi vì sức kéo qúa mạnh của lực “G”…

…Khi tỉnh dậy, Xanh thấy mình đang đong đưa theo cánh dù. Anh nhìn xuống bên dưới, Liêu đang tung hoành, nhào lộn dọc theo sân bay của căn cứ Polei-Kleng. Bất chấp màn lưới phòng không dầy đặc của địch bủa vây quanh thân tầu. Người phi-tuần trưởng gan lỳ, và dũng cảm của phi-đoàn Thái-Dương 530, vẫn bình tĩnh nhả từng tràng hỏa-tiễn công phá, và đại-bác 20ly vào đám V.C từ hàng rào căn cứ tràn vào để đón bắt cánh dù của người phi-công lâm nạn…

Trong giây phút nguy khổn, Xanh thấy được hỏa lực dũng mãnh của chiếc phi-cơ khu-trục, và lòng can-đảm tuyệt vời của người phi-công đàn anh. Thoáng một giây, Xanh cầu xin ơn trên che trở cho Liêu được an toàn…Ngước mắt nhìn lên, thấy bông hoa dù lỗ chỗ những lỗ đạn, Xanh có cảm tưởng như cánh dù rơi qúa chậm; anh kéo dây, cố điều khiển cho cánh dù bay về hướng sông PoKor. Vừa vượt qua khỏi bãi mìn, dù rơi xuống khu rừng rậm. Cánh dù vướng vào ngọn cây cao khỏang 30-40 thước. Sức nặng của thân hình Xanh theo dây dù giựt ngược lên, đập mạnh vào cành cây, làm Xanh cảm thấy toàn thân đau nhói. Bỗng Xanh nghe một tiếng hô to: “ – Đưa tay lên!” Xanh cảm thấy lạnh người…Còn đang lủng lẳng trên cành cây, Xanh trông thấy lưng của một tên cán binh Việt Cộng (V.C), nhưng hắn không thấy anh. Xanh vội mở khóa an toàn dây dù, rồi cho người rơi xuống đất. Nghe tiếng động, tên V.C nổ một tràng AK. Xanh không biết hắn bắn mình hay bắn ai. Lẫn với tiếng đạn, Xanh nghe thấy nhiều tiếng quát tháo xung quanh. Anh khom người, vừa bò vừa chạy xa tên V.C và những tiếng quát tháo. Anh không rõ là mình đã đi được bao xa…Bỗng một hợp đoàn 2 chiếc UH1 bay ào ngang qua đầu Xanh. Xanh nhìn lên vừa kịp thấy người xạ thủ của chiếc “gun” đang nhoài nửa người ra khỏi thân tầu để tìm kiếm, nhưng anh ta không nhìn thấy Xanh. Hai chiếc UH1 quần thảo trên đầu ngọn tre cách chỗ Xanh đứng khoảng 100 thước. Xanh đoán họ đang ở trên vị trí của chiếc dù anh bỏ lại hồi nãy. Bỗng Xanh nhìn thấy một tên V.C cách anh khoảng 50 thước, đang kê khẩu AK lên cành cây bắn xối xả lên hai chiếc UH1. Một chiếc trúng đạn, dầu từ đầu máy phun tóe ra. Xanh nhìn thấy những tia dầu óng ánh đọng trên lá cây, chiếc trực thăng trúng đạn tròng-trành, chập-choạng lạng ra khỏi vùng. Chiếc còn lại vẫn tiếp tục bay quanh chiếc dù. Sức gió từ hai cánh quạt khổng lồ của con tầu cấp cứu thổi xuống, tạo ra một trận cuồng phong cuốn tung cả một khoảng rừng…Một luồng cảm-xúc mãnh liệt nổi lên, trong một giây, Xanh như quên hẳn hoàn-cảnh nghiệt-ngã của mình. Tất cả mọi thứ đều mờ đi, trước mắt anh, chỉ còn lại con tầu dũng mãnh đang chập-chờn nghiêng-ngả trong cơn bão lửa chập-chùng, và hình ảnh hào-hùng của những tráng-sĩ trên phi-cơ, vì nghĩa quên mình, bất chấp những luồng đạn thù nghịch, chằng chịt như mạng lưới, bủa vây quanh thân tầu…

Hào-khí của người phi-công lâm nạn bừng lên, Xanh rút cây P38 đeo bên hông, hướng về phía tên V.C bắn liên tiếp mấy phát nhưng không trúng hắn ta. Xanh chỉ còn 2 viên đạn trong súng. Anh quyết định không bắn nữa, vì có bắn cũng vô ích. Khẩu súng cá nhân nhỏ bé này không phải là thứ vũ-khí xử-dụng ngoài chiến trường…Xanh nghĩ phi-hành-đòan của chiếc UH1 không thể cứu Xanh được, vì họ không thấy anh, và họ đang lọt vào ổ phục kích của địch. Xanh quyết định không dùng đạn flare để báo cho phi-hành-đoàn của chiếc trục thăng cấp cứu biết vị-trí của mình; vì anh biết, khi thấy đạn Flare bắn lên chiếc trực thăng này sẽ bay đến thả giây xuống để bốc anh lên, và như vậy nhất định họ sẽ bị phòng không địch bắn rớt.

Trong một giây quyết định, Xanh rời bỏ chiếc UH1 và chạy về hướng Nam…Khoảng 30 phút sau, Xanh ra khỏi khu rừng tre và đến một bãi rẫy hoang. Nhìn về phía trước, không xa chỗ Xanh đứng, anh thấy một cái chòi lá. Trong chòi lúc nhúc một nhóm cán binh V.C với mấy khẩu pháo 37ly, và 12ly7. Những khẩu pháo này được phủ cỏ khô để ngụy trang, chỉ chừa họng súng đen ngòm chỉa ra ngòai, chỗ Xanh đang ẩn núp. Nhìn về phía Bắc và Tây Bắc, Xanh thấy V.C đông như kiến, tản mác khắp nơi trên một bãi trống hoang rộng, mở ra một khoảng không-gian chập-chùng đồi núi, nối tiếp nhau chạy dài đến tận chân trời. Xanh cảm thấy thân thể mình mỏi nhừ không thể đi thêm được nữa. Anh đảo mắt nhìn quanh, rồi chui vào một bụi rậm, hy vọng núp ở đây đợi đêm đến sẽ đi tiếp…

Từ lúc nhẩy dù ra khỏi chiếc phi-cơ bốc cháy trên vòm trời lửa đạn đến giờ, đầu óc Xanh lúc nào cũng căng thẳng. Xanh ngồi tựa lưng vào một tảng đá, định bụng là nhắm mắt nghỉ giây lát để lấy lại sức, nhưng rồi anh thiếp đi lúc nào không biết; trong cơn mê mơ hồ thảng thốt, Xanh thấy Phượng đầu tóc rối bù, chạy ào đến, gục đầu vào ngực anh giọng nức nở: “- Anh ơi! Em thấy sợ qúa à…” Xanh ôm chặt lấy Phượng, rồi âu yếm vuốt tóc nàng nói: “- Em đừng sợ, anh về với em rồi nè”…Một luồng gió lạnh thổi rít lên xuyên qua cành cây kẽ lá, Xanh rùng mình tỉnh dậy. Nhìn quanh, anh chỉ thấy những dây leo hoang dại quấn lấy mình. Xanh sờ lên vai, thấy vai áo mình dính máu. Lúc bấy giờ Xanh mới để ý đến vết thương trên đầu đang rỉ máu rơi xuống ướt đẫm vai anh. Xanh cởi chiếc khăn quàng cổ bằng giải lụa mầu tím hoa sim, mà Phượng khâu tặng anh trong ngày lễ hỏi để buộc vết thương. Mầu tím hoa sim là mầu của một tình yêu lãng-mạn, nhưng cũng là mầu của tử biệt, chia ly. Nghĩ đến người yêu, Xanh thấy tim mình như thắt lại:

“Em đâu quê nhà chong mắt đợi
Hồn theo mây trắng ra sa trường
Thôi em yêu chi ta thêm tội
Vô duyên xui rơi lược vỡ guơng
Ngày về hôn lễ hay tang lễ
Hoặc ngày ta nhắm mắt tay buông
Thôi em chớ liều thân cô phụ
Chiến trường đầy những nỗi đoạn trường
Nơi đất lạnh trăm dòng sông Dịch
Kinh-Kha nhìn quanh cả vạn muôn
Há chỉ mình ta xuôi biên tái
“Nhất khứ bất phục phản” là thường.” (*)

Ngồi nghỉ một lát, Xanh cảm thấy trong người khỏe lại, anh lấy chiếc máy vô-tuyến cầm tay trong túi áo lưới phi-hành ra, bật nút rồi ghé sát miệng chuyển tín-hiệu “May day May day!”…Một luồng sóng vô-tuyến cực mạnh phát ra; qua máy, Xanh nghe tiếng người phi-công Mỹ báo cho bộ chỉ huy hành quân của họ để đến cứu Xanh, vì họ đã nhận được tín-hiệu cấp cứu của anh. Một phút sau, người phi-công bạn nói chuyện trực tiếp với Xanh:

– Thái-Dương, tôi đã nhận được tín-hiệu của bạn. Cứ tiếp tục chuyển tín hiệu, tôi sẽ bay đến bốc bạn trong vòng vài phút nữa.

Từ trong bụi cây nhìn ra, Xanh thấy chiếc trực thăng Cobra của Lục-Quân Mỹ đang lao về phía anh ẩn nấp. Người phi công tiếp tục đàm-thoại với Xanh để giữ tín-hiệu cho khỏi bị thất lạc. Anh ta cũng cho Xanh biết vì địa điểm phát tuyến của Xanh là nơi đóng quân của V.C, nên anh ta sẽ bất thần đáp xuống thật nhanh để bốc Xanh. Xanh mừng rỡ khi thấy chiếc trực thăng đang bay về chỗ mình đứng…

Thình lình, một tiếng quát lạnh lùng và khô khan sau lưng Xanh nổi lên: “- Đưa tay lên!”. Xanh điếng người, và cảm thấy như có một luồng lãnh khí chạy luồn qua xương sống, anh đứng im không nhúc nhích. Anh nghĩ chúng chỉ giả vờ la hét chứ chúng không nhìn thấy mình. Lại thêm 2, 3 tiếng la nữa sát mang tai Xanh: “Đưa tay lên!” Xanh ngoảnh đầu lại thấy một đám cán binh V.C chĩa đầu súng AK về phía anh. Một tên V.C hung hãn ấn mạnh đầu súng vào lưng anh. Xanh bình tĩnh đưa hai tay lên khỏi đầu. Tên V.C hằn học quát lên hỏi một cách thô-lỗ:

– Mày có súng trong người không?

Xanh trả lời:

– Không! Chỉ có cây súng nhỏ này thôi.

Một tên V.C khác cũng vừa bước tới. Hắn hùng hổ lục soát khắp người Xanh, rồi thẳng tay nện cho anh một báng súng vào sau gáy. Xanh cảm thấy choáng váng, lảo đảo như muốn té xuống. Anh bậm môi gồng cứng hai chân để đứng thẳng người trước bọn cán binh rừng rú, và thô bạo. Chiếc máy cấp cúu vẫn còn nằm trên mặt đất. Tiếng của người phi-công Mỹ dồn dập phát ra hỏi Xanh: “Thái-Dương! Bạn đang ở đâu?” Tên V.C đầu tiên nhặt cái máy lên. Tên thứ hai bảo tắt nó đi kẻo máy bay đến đánh. Chúng loay hoay mãi mà không biết làm sao để tắt. Chúng đưa cho Xanh và bảo anh tắt. Xanh cầm lấy cái máy nói: “- Nếu bẻ cái cây này (cần anten) đi, thì cái máy sẽ không dùng được nữa”. Rồi anh đưa tay bẻ gẫy cần anten và tắt núm điều chỉnh. Xanh cảm thấy lòng mình đau nhói, vì đây là vật hộ thân cuối cùng có thể cứu Xanh thoát khỏi tay địch, bây giờ anh phải bẻ nó đi, chẳng khác nào anh bẻ gẫy một phương-tiện duy nhất để liên-lạc với thế giới bên ngoài. Chiếc trực thăng không liên-lạc được với Xanh cũng đã bỏ đi. Xanh nghe tiếng động cơ càng lúc càng xa dần theo khoảng cách…

Xanh thấy lòng mình hụt hẫng. Thế là hết! Anh tự hỏi không biết những người bạn trên những chiếc khu-trục, và trực thăng cấp cứu vừa qua có nhìn thấy anh bị bắt hay không? Phần anh, anh nhìn thấy họ rất rõ…và anh cũng thấy được sự hy-sinh cao cả, và gắn bó của tình đồng đội, qua những hành động can-trường và hào-sảng của họ. Anh thầm nói: “- Xin cám ơn các bạn! Cám ơn các đại-hiệp, những anh-hùng hảo-hán nơi biên-cương quan-tái chốn sa trường…Xin vĩnh biệt em! Vĩnh biệt người yêu bé nhỏ của anh. Hôm nay anh đành lỗi hẹn, nhưng anh sẽ trở về, cho dù…rất muộn.”

Trời đã về chiều. Buổi chiều Tây Nguyên ngày 9 tháng 5 năm 1972, từng tảng mây đen từ đỉnh Trường-Sơn lặng lẽ kéo về, chụp xuống vùng núi rừng sâu thẳm một bầu không khí ảm-đạm, thê-lương. Xanh ngẩng mặt nhìn lên khoảng không-gian mịt mù sương khói, như muốn gọi một cánh chim trời bạt gió nào đó, nhưng biết gọi ai bây giờ. Danh-hiệu nào giờ này bắt được tần-số thầm lặng của anh. “- Ơi những Lạc-Long, Sơn-Dương, Thần-Tượng, KingBee, Bắc-Đẩu…Các bạn có nghe Thái-Dương gọi không, trả lời?” Tiếng gọi thầm lặng mà sao nghe như vang dội cả một bầu trời tang tóc…

“Chiều hôm bắc tay làm loa gọi
Gọi ai nơi viễn xứ sa trường
Gọi ai giữa sơn cùng thủy tận
Ai người thiên cổ chốn biên-cương.” (*)

Giờ này, giữa chốn rừng sâu núi thẳm, không còn một danh-hiệu nào đáp lại tiếng gọi thầm lặng của Xanh cả, mà chỉ có Hồn-Thiêng-Sông-Núi đang lẩn khuất đâu đây để lắng nghe, để vỗ về và che chở cho đứa con yêu của đất nước…

Những tiếng quát tháo của bọn cán binh kéo Xanh về với thực tại. Chúng bắt Xanh lột giầy ra. Một tên bẻ quặt hai cánh tay Xanh về phía sau và trói lại. Một tên thúc báng súng vào lưng Xanh bắt anh đi theo chúng. Xanh lặng lẽ nhấc đôi chân trần bước đi theo lệnh của hai tên V.C. Mỗi bước đi của anh, là một bước dẫm lên những đau đớn, tủi nhục…Bất giác Xanh để thoát ra một tiếng thở dài…Kể từ giờ phút này, Xanh phải đương đầu với một cuộc chiến mới, một cuộc chiến đơn độc, và tàn khốc gấp trăm ngàn lần cuộc chiến anh vừa tham dự. Đó là “Cuộc chiến với chính bản thân mình”. Kẻ thù của anh bây giờ không phải là những tên cán binh V.C cuồng tín và khát máu nữa; mà là lòng tự-kỷ, sự kiên-trì và sức chịu đựng của anh. Anh không thể đầu hàng nghịch cảnh. Bằng mọi cách anh phải đứng vững. Anh phải đứng thẳng, đứng cao như một loài chim mang huyền-thoại của vầng Thái-Dương chói lọi: “Phượng-Hoàng gẫy cánh mòn nanh vuốt – Đâu thể vùi chung với kiếp gà”. Anh không thể gục ngã. Anh phải sống để tìm cách trở về đền bù lại cho người thân những mất mát, những nỗi lo sợ kinh hoàng. Nhất là Phượng, người con gái còn nồng thơm mùi vị tinh-khiết thánh-thiện của cuộc đời, người vợ sắp cưới của anh, chưa một lần được hưởng hạnh-phúc vui vầy xum họp, đã phải mòn mỏi đợi chờ trong cách biệt chia ly…

Anh phải sống! Cuộc sống mới bắt đầu bằng cuộc hành-trình đầy gian khổ,
dưới sự quản thúc và hành hạ tàn-bạo của lũ người vô nhân tính, trên con đường xuôi biên tái…

***

…Ngày tháng vẫn lạnh lùng trôi theo với những cơn mưa rừng dai dẳng, dăng kín bầu trời phố núi, và người con gái đang độ tuổi xuân thì vẫn khép mình trong niềm thương nỗi nhớ, day dứt khôn nguôi:

Anh đi rồi PleiKu gầy guộc nhớ
Đồi Cù-Hanh sương khói phủ lê thê
Bao nhiêu chiều con đường xưa vẫn đợi
Từng mùa mưa lầy lội lối đi về.

…Nhưng đất trời dường như cũng rúng động trước tấm lòng chung thủy của kẻ đợi chờ, nên đã ra tay nối lại cuộc tình vừa đứt đoạn của trai anh hùng với gái thuyền quyên trong thời ly loạn…Để rồi vào một ngày mà cả một vùng núi đồi trùng điệp của miền Tây-Nguyên đất Việt bỗng rực lên ánh vàng chói lọi của những khóm dã-quỳ đua nở, lót đường cho đứa con yêu của đất nước đang lừng lững bước ra từ cõi chết…Người phi-công bị bắn rớt máy bay, nhẩy dù ra và sa vào tay địch ngày nào, đã trở về đúng như lời anh hứa cùng người yêu. Ngày đi, anh khẳng khái ngâm câu:

“ Trịch ly bôi hề! Vũ Long-Tuyền”
“Hoành chính sáo hề! Chỉ hổ huyệt” (*)

Và cùng các chiến hữu của KĐ72/CT nâng ly uống nửa chén rượu tiễn, rồi lạnh lùng quay lưng vượt dòng sông định-mệnh…

Ngày anh về, cả Sư-Đoàn 6 Không-Quân hân-hoan chào đón người tráng-sĩ năm xưa. Lần này anh đã hiên-ngang ngửa cổ uống cạn chén thề còn dang dở, và uống cạn luôn cả một hồ-trường, để đêm tân hôn nằm nghe cô dâu tâm-tình thủ thỉ:

“Xin vì chàng thay bào cởi giáp
Xin vì chàng rũ lớp phong sương
Vì chàng tay chuốc chén vàng
Vì chàng điểm phấn đeo hương não nùng.
Dở khăn lệ chàng trông từng tấm
Đọc thơ sầu chàng thẩm từng câu
Câu vui đổi với câu sầu
Rượu khà cùng kể trước sau mọi lời.
Sẽ rót vơi lần lần đòi chén
Sẽ ca dần len lén đòi liên
Liên-ngâm đối-ẩm từng phen
Cùng chàng lại kết mối duyên đến gìa.
Cho bõ lúc sầu xa cách nhớ
Giữ gìn nhau vui thủa thanh bình
Ngâm nga mong gởi chữ tình
Dường này âu hẳn tài lành trượng phu!” (*)

Đêm hôm đó, người phi-công trẻ của phi-đoàn Thái-Dương 530 đã ôm chặt cô dâu trong vòng tay, như để san xẻ hết những đau thương buồn tủi của nàng qua những tháng ngày mỏi mòn mong đợi…Rồi dìu người yêu bước vào đêm huyền-thoại của ca-dao: “Cái đêm hôm đó đêm gì – Bóng trăng lồng bóng trà-mi chập-chùng”…

Sáng hôm sau, cặp vợ chồng trẻ ngồi tựa vai nhau, nhìn đôi vành khuyên trên cành liễu líu lo trổi khúc nhạc tình…Người vợ đắm đuối nhìn gương mặt phong sương của chồng, rồi nhẹ nâng bình trà rót ra tách. Người chồng đỡ tách trà từ đôi bàn tay ngà ngọc của nàng, đưa lên miệng nhấp ngụm trà thơm ngát hương sen, như muốn uống cả những ân tình trong đáy mắt giai nhân, rồi cất giọng hào-sảng ngâm câu:

“Ta hồ trượng-phu đương như thị!” (*)

Và bắt đầu kể cho người vợ mới cưới nghe câu chuyện bi hùng của tráng-sĩ trên đoạn đường xuôi biên tái, cùng những tháng ngày tù túng của con Phượng-Hoàng bị cầm chân trong chốn địa-ngục của trần-gian…”


Tư Lệnh SĐ6KQ chúc mừng Trai Anh Hùng với Gái Thuyền Quyên.

Trần Ngọc Nguyên vũ
(Một thời ly loạn)

http://www.quehuongngaymai.com/forums/showthread.php?151739


BẢN TIN MỚI NHẤT

Thế giới hôm nay: 17/02/2020

New York yêu cầu các doanh nghiệp tiếp tục nhận thanh toán bằng tiền mặt

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Hai 17/02/2020

Các tổ chức thúc giục Chính phủ Việt Nam đóng cửa các địa điểm buôn bán động vật hoang dã (RFA)

Xem Thêm

Nhãn tiền qủa báo - Hà Thượng Thủ

Tuyệt mệnh Hán nô cũng tới nơi !

Xem Thêm

Phòng thí nghiệm San Diego chỉ trong 3 giờ, tìm ra vắc xin trị COVID-19

Inovio Pharmaceuticals, có trụ sở đặt tại Sorrento Valley, nằm sát cạnh thành phố San Diego, trước đây đã từng chế ra thuốc vắc xin chống virus Zika...

Xem Thêm

Bỗng Nhiên - Nguyễn Chí Tuyến

Bỗng nhiên người dân Trung Quốc nhận ra đất nước của họ không hùng mạnh như lời đảng cộng sản nói mà liêu xiêu, lao đao trước một con siêu vi khuẩn nhỏ bé có tên corona.

Xem Thêm

CHIM BAY MỎI CÁNH. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Giữa trời mây nước bao la Chim bay mỏi cánh vẫn là đứng yên

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Kìa quân tầu ô !!!!

"Kìa quân tầu ô !!!!" Nghe tựa đề bài này lại nhớ tói thời kỳ quân tầu phù được quân đồng minh điều vào giải giới vũ khí Nhật bản ! Hồi đó trẻ con chúng tôi thường hát: "Đoàn quân tầu ô đi, sao mà thối thế..." Đến giờ, bọn nó vẫn còn thối và càng ngày càng thối hơn !!!

Xem Thêm

Đề bài :Kìa quân tầu ô !!!!

"Kìa quân tầu ô !!!!" Nghe tựa đề bài này lại nhớ tói thời kỳ quân tầu phù được quân đồng minh điều vào giải giới vũ khí Nhật bản ! Hồi đó trẻ con chúng tôi thường hát: "Đoàn quân tầu ô đi, sao mà thối thế..." Đến giờ, bọn nó vẫn còn thối và càng ngày càng thối hơn !!!

Xem Thêm

Đề bài :Lần đầu tiên Không Quân Mỹ có tướng gốc Việt

Không Quân Mỹ đến bây giờ mới có Tướng gốc Việt, trước đây mấy chục năm Không Quân QLVNCH đã có mấy Tướng gốc Việt rồi, bỏ xa Không Quân Mỹ..

Xem Thêm

Đề bài :Ghê rợn!

Đoạn phim (video clip) ăn súp dơi không phải quay ở Vũ Hán mà là tại Palau, đảo quốc ở Thái Bình Dương. Nhân vật trong đó là blogger chuyên về du lịch Wang Mengyun (Vương Mộng Vân). Theo tờ South China Morning Post, cô Vương mới đây cho biết đoạn phim được quay vào năm 2016, đăng vào năm 2017, trong một chương trình giới thiệu các món ăn địa phương tại Palau, trong đó có món súp dơi.

Xem Thêm

Đề bài :Thêm một kẻ trở lưỡi theo giặc - Ông Bút ( Cập nhật )

Vào khoảng năm 1997 hay 98 gì đó,tôi vớ được 1 tờ báo chợ,tờ báo có nhiều trang và là 1 tờ báo mới xuất bản được vài số,tên tờ báo là Chính nghĩa do Há văn Sơn chủ trương.Đọc bài của HVS phê bình LM Phạm hữu Lễ về trường hợp của 1 cựu Đ/Uý làm ăng ten và đánh chết người bạn tù trong trại tù ngoài Bắc,tôi bèn chuyển cho người bạn cùng đang đứng nói chuyện xem và nói...Thằng nào viết báo mà lý luận ấu trĩ thế này mà dám đăng trên báo thì tôi phục nó thật...Quả thật,người bạn cũng đồng ý,từ văn viết cho đến lý luận chỉ đáng lớp 3 Tiểu học...vậy mà HVS dám làm báo.Đúng HVS xứng đáng danh liều mạng,điếc ko sợ súng.

Xem Thêm

Đề bài :MỘT LẦN XA BẾN - Mỹ Lệ

Một bài viết mang bao niềm thương mến sâu xa... Thật buồn ! Những kỷ niệm thân thương của "những ngày xưa thân ái" sẽ không bao giờ trở lại. Chân thành cảm ơn tác giả.

Xem Thêm

Đề bài :Nữ bác sĩ cơ bắp chữa khỏi nhiều ca nhiễm virus corona

Đọc bản tin này của Lão Phan,tôi nghi ngờ là 1 bút danh khác của tên TS chồng mụ Lê Phan...Cả 2 vợ chồng nhà này là công dân của Anh,gốc Việt,ko biết sao họ thù ghét Trump lộ liễu đến thế.Có thể họ đi theo khuynh hướng của Châu Âu,chống mọi thứ của Mỹ chăng ???

Xem Thêm

Đề bài :Cách Nhìn Trump của Nghệ Sĩ Da Đen Steve Harvey

Cho du Nancy va toan dang hoac ai do co thu ghet Mr.Trump toi co nao chang nua,cung nen nhin va xem xet thanh qua 03 nam ma ong va chinh phu da lam duoc cho dat nuoc nay( MY ).Nuoc My da lay lai duoc danh du-kham phuc cua moi quoc gia tren the gioi,cho du la ke thu nhu tau cong hien nay.Kinh te da tang truong,viec lam da tran day.Moi gian manh tro cap dang tu tu duoc cuu xet,tham dinh lai.Nghia la tien thue cua chung ta da it bi phung phi(ngoai tru con Lua)de xu dung sai cach va thiet hai cho chinh nguoi dong thue.Khong thich Trump ve tu cach:khong sao! khong thich Trump ve cach an noi : Khong sao! vi tat ca nhung cai khong thich,khong sao nay da vuc nuoc My dung day. Sau khi cu phai khom lung cui chao va xin loi lung tung ca.Su hen ha da qua,su ban thiu cua nha trang da qua va do moi la dieu chung ta THICH hay KHONG THICH TRUMP !

Xem Thêm

Đề bài :NHỮNG BÌNH LUẬN BÊN LỀ VỀ DIỄN VĂN LIEN BANG CỦA TT DONALD TRUMP

Toi nghiep ME DI va dong bon ,ngoi ngay nguoi nghe bon ho hoan ho va bi xi va khong kip vuot mat cho ca ban dan the gioi chiem nguong guong mat gian hung va dong bon. 03 nam tung hoanh ngang doc,mac suc ve rong ve ran du moi xau xa,ban thiu cho ke thu ( ? ) de gio day,ngoi tran minh don nhan moi phi nho da so nguoi.Chua het dau,con nhung oan hon cua cac bao thai nua,tieng keu cua chung da thau den troi cao.Bung lam da chiu !

Xem Thêm

Đề bài :Những Điều Ta Không Để Ý:

Hồi tâm ? Tác giả mấy tuổi ? Chệt Cộng và lũ Vịt Cộng khg bao giờ có 2 chữ “hồi tâm”..... Tội nghiệp tác giả quá !

Xem Thêm

TIN MỚI

Nhãn tiền qủa báo - Hà Thượng Thủ

Tuyệt mệnh Hán nô cũng tới nơi !

Xem Thêm

Phòng thí nghiệm San Diego chỉ trong 3 giờ, tìm ra vắc xin trị COVID-19

Inovio Pharmaceuticals, có trụ sở đặt tại Sorrento Valley, nằm sát cạnh thành phố San Diego, trước đây đã từng chế ra thuốc vắc xin chống virus Zika...

Xem Thêm

Bỗng Nhiên - Nguyễn Chí Tuyến

Bỗng nhiên người dân Trung Quốc nhận ra đất nước của họ không hùng mạnh như lời đảng cộng sản nói mà liêu xiêu, lao đao trước một con siêu vi khuẩn nhỏ bé có tên corona.

Xem Thêm

CHIM BAY MỎI CÁNH. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Giữa trời mây nước bao la Chim bay mỏi cánh vẫn là đứng yên

Xem Thêm

Nhật hoàng Naruhito dùng tiếng Anh đón tiếp TT Trump

Ngày 27/5, Nhật hoàng Naruhito và Hoàng hậu Masako bất ngờ sử dụng tiếng Anh để chào đón

Xem Thêm

Báo Trung cộng ghi tiêu đề “Tới Vũ Hán đi” sau sự xuất hiện của ông Tập Cận Bình - Minh Lam

Vào ngày 10/2, sự xuất hiện hiếm hoi của ông Tập Cận Bình kể từ khi dịch virus corona bùng phát tại Vũ Hán, đã được truyền thông Trung cộng đưa tin rầm rộ.

Xem Thêm

Điểm Tin Chủ Nhật 16/02/2020

Ngoại trưởng TQ chỉ trích ‘phản ứng thái quá’ về dịch corona (VOA)

Xem Thêm

Diễn Hành Walk for Peace và Hội Chợ Đa Văn Hóa tại City Heights

Cộng Đồng Việt Nam San Diego phối hợp với trường Tiểu Học Rosa Parks tham dự cuộc diễn hành Walk for Peace và Hội Chợ Đa Văn Hóa tại Officer Jeremy Henwood Park.

Xem Thêm

Kìa quân tầu ô !!!!

Đợi đến khi nào dân Mỹ thấy tỵ nạn Việt mà bịt mũi, bịt mồm quay qua chỗ khác, khu Bolsa tại thủ đô Tỵ Nạn vắng teo như chùa Bà Đanh lúc bấy giờ nước đến chân…. hết nhảy!

Xem Thêm

Ánh Mắt Của Cha - Tác giả: Tâm Chánh

Nếu bây giờ ông Trời ban cho tôi một ước nguyện thì điều tôi sẽ cầu xin không một giây ngần ngại: xin cho Cha của tôi được sống lại dù chỉ là một ngày để Mẹ tôi có được niềm vui trước khi bà từ giã cõi đời

Xem Thêm