Thân Hữu Tiếp Tay...
Kể Chuyện "Bác" Hồ Tự Học Ngoại Ngữ Nhờ Làm Phụ Bếp? - Lê Bá Vận
Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp ở khách sạn Carlton tại nước Anh, năm 1913. Ảnh: Tư liệu TTXVN.
Ở Anh tháng 1,2,3 rất lạnh. Bác nhận cào tuyết, đốt lò. Hết lạnh Bác phụ bếp ở khách sạn Drayton Court, rồi Carlton. Hình ảnh phụ bếp cũng tương tự trên các thương thuyền đường biển quốc tế chở hàng và khách.
Tuyển dụng phụ bếp không cần kinh nghiệm rất phổ biến.
Người phụ bếp (Commis chef) khi làm việc cần mặc đồng phục chuyên dụng sạch sẽ, gọn gàng, bao gồm áo bếp, quần dài, tạp dề, mũ bếp, khăn bếp, khẩu trang, găng tay và giày chống trượt. Trang phục này không chỉ để đẹp mà còn nhằm đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm (VSTP) và chuyên nghiệp trong môi trường bếp.
Bàn: Phục sức phụ bếp này không ngăn cản được Bác viết chữ lên tay để học ngoại ngữ? Cách học coi đơn giản mà khó, Bác nhằm dạy đồng nghiệp phụ bếp trên tàu biển cả, kẻ khác thiếu phù hợp.
_____
I) Phương Pháp Học.
Theo tài liệu trên mạng Đảng, Nhà nước, câu chuyện Bác Hồ viết chữ lên tay để học ngoại ngữ là một trong những bài học nổi tiếng nhất về tinh thần tự học và sự kiên trì của Người.
Tấm gương tự học của Bác cho thấy sự kiên trì và sáng tạo tuyệt vời trong việc tận dụng mọi hoàn cảnh để trau dồi tri thức, là bài học quý báu cho thế hệ trẻ trong thời đại toàn cầu hóa, giúp mở rộng tri thức và làm chủ công nghệ. Động lực to lớn: Học ngoại ngữ để tìm con đường cứu nước, cứu dân tộc? khỏi ách áp bức và tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại.
Khi rời bến Nhà Rồng năm 1911, Bác Hồ (Nguyễn Tất Thành) không mang theo từ điển Pháp-Việt, nhưng Người tự học tiếng Pháp cực kỳ gian khổ trên tàu bằng cách ghi từ mới lên mu bàn tay, cánh tay hoặc những tờ giấy nhỏ, vừa làm việc, vừa có thể nhẩm lại, tranh thủ hỏi những người lính, thủy thủ các từ thông dụng,
Theo một số tư liệu nhà nước, Bác đặt mục tiêu học thuộc 10 từ mới mỗi ngày Đến cuối ngày, sau khi đã học thuộc, Bác mới rửa sạch những chữ đó để chuẩn bị cho các từ mới vào ngày hôm sau. Tính ra trong 3 tháng Bác học được 1.000 chữ đủ để giao tiếp tiếng Pháp cơ bản hàng ngày, khoảng 600 đến 1.000 từ vựng thông dụng nhất, chiếm 90% các nội dung giao tiếp phổ biến.
Ngoài việc viết lên tay, Bác còn áp dụng nhiều cách sáng tạo khác: Dán giấy ở nơi dễ thấy: Bác viết từ mới vào các mảnh giấy và dán ở những nơi thường xuyên đi qua hoặc nhìn tới để tiện ôn tập.
II) Thời Gian Học.
Năm 1913 Bác Hồ làm phụ bếp ở khách sạn Carlton tại London, Anh Quốc. Không nghe nói Bác học tiếng Anh bằng cách viết chữ lên lòng bàn tay. Bác chỉ học tiếng Pháp cách này lúc đi biển .
Ra đi từ bến Nhà Rồng ngày 05-6-1911, Bác học ngay tiếng Pháp. Tau cập bến Marseille, Pháp ngày 15-7- 1911. Làm quen với đất nước Pháp. Ngày 15 tháng 9 Bác gởi thư lên Tổng thống Pháp, xin nhập học Trường Thuộc địa. Đơn được chuyển về Khâm sứ Trung Kỳ lấy ý kiến. Rút cục đơn xin học không được trả lời và ngày nhập học của Trường đã qua.
Để mưu sinh, năm 1912, Nguyễn Tất Thành (NT Thành) xin làm phụ bếp trên một chiếc tàu của hãng Chargeurs Réunis đi vòng quanh châu Phi, dừng lại ở một số nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha,… đi qua Martinique (Trung Mỹ), Uruguay và Argentina (Nam Mỹ) và dừng lại ở NewYork, Mỹ cuối năm 1912 (Từ NewYork ngày 15/12 Bác gởi tiên về cho thân phụ).
Đầu năm 1913, NT Thành theo tàu rời Mỹ trở về Le Havre, Pháp, nhưng chọn sang ở tại Anh (hiếm người Việt), làm phụ bếp ở khách sạn Drayton Court rồi khách sạn Carlton. Ở Anh nhưng làm việc với người Pháp, Bác vẫn nói tiêng Pháp (Thư gửi cụ Phan Chu Trinh). Bác không giao du bạn bè.
.
Sau gần 5 năm ở Anh, cuối năm 1917 NTThành về Pháp theo lời khuyên nhủ của Phan Chu Trinh. NT Thành được PCTrinh truyền nghề, với tiền lương, mở tiệm rửa ảnh, là Nhiếp ảnh gia. Hai cụ PCTrinh và Phan Văn Trường hướng dẫn, NT Thành bắt đầu tham gia hoạt động chính trị và sớm thành công..
Nguyễn Ái Quốc, tên mới của NT Thành, là đảng viên đảng Xã hội Pháp năm 1919 và là đảng viên sáng lập đảng Cộng sản Pháp vào tháng 12/1920 tại Đại hội Tua (Tours).
Tiếng Pháp của Bác cũng khá dần. Đến tháng 6 năm 1923 thì HCM đi Liên Xô.
Tính ra làm phụ bếp, HCM lênh đênh trên biển cả, trong một thời gian tổng cộng là khoảng 14 tháng.
Gồm: năm 1911 là 40 ngày từ Sài Gòn đến cảng Marseille. Suốt năm 1912, và một tháng đầu năm 1913 từ NewYork về cảng Le Havre, Pháp. Lúc làm phụ bếp, lênh trên trên biển, Bác học từ ngữ Pháp cụ thể, phổ thông, không nghe nói Bác có học những từ ngữ về chính trị, kinh tế, triết,, khoa học, v.vv..
III) Phương Tiện Học.
Các phương tiện giúp HCM học ngoại ngữ là thiết yếu song gây tranh cải. Ông vốn ít học, từ trươc.
Sách Luận Ngữ có câu: "Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí", dịch nghĩa là: Muốn làm tốt việc của mình, trước hết phải làm cho công cụ của mình trở nên sắc bén. "Công cụ sắc, làm việc chóng”.
Thành ngữ Pháp: “À bon ouvrier, bons outils” (Thợ giỏi cần công cụ tốt).
HCM dù thiên tài học hành, viết chữ lên da bàn tay cũng cần có công cụ tốt, thích hợp.
Các công cụ ấy, rất đơn giản, đó là 4 thứ bút: Bút chì, bút chấm mực, bút máy và bút bi.
+ Bút chì Bác có bút chì song để viết lên giấy, không thể viết lên da bàn tay.
+ Bút chấm mực (bút ngòi sắt, bút lá tre). Xưa học trò dùng giấy thấm (giấy dậm) khi viết là để hút mực thừa ngay lập tức, tránh bị nhòe nét chữ, giúp bài vở sạch đẹp. Có khi chúng nghịch, viết lên da. Viết được nhưng dễ bị nhòe vì da chảy mồ hôi .Lại phải lè kè mang theo lọ mực. Bác chắc có bút này. .
+ Bút máy. Bút máy có thể viết lên da người nhưng không dễ dàng và không hiệu quả. Mực bút máy gốc nước, khô chậm hơn trên giấy, chảy loang khiến chữ không sắc nét và trôi khi gặp độ ẩm trên da. Da người có lớp dầu tự nhiên, mồ hôi (có khi là nhiều) và các tế bào chết khiến mực khó bám và dễ bị lem nhòe. Chữ viết phải lớn. Nếu cần viết hoặc vẽ lên da thì phải sử dụng các loại bút chuyên dụng.
Bút máy chỉ bắt đầu trở nên phổ biến trên thế giới vào những thập niên đầu thế kỷ 20. Trước năm 1940, bút máy là vật dụng xa xỉ, giá thành cao, mà chắc gì dùng được, chữ nhòe, mồ hôi sớm trôi hết chữ.
+ Bút bi. Bút này viết được trên da bàn tay khá dễ dàng, song phải viết chữ lớn mới dễ đọc, Tiếng Pháp đa âm tiết, lăm chữ rất dài, nhiều khi choán hết chỗ với chỉ một chữ, nói gì đến viết 10 chữ lên tay. Bác tất nhiên chưa dùng bút này vì mãi đên năm 1938 bút bi mới được sáng chế.
+ Dán giấy vào vách, tường. Bác phải chọn loại keo tốt để giấy bám chắc. .
Tuy nhiên dán giấy bừa bãi nhiều nơi làm mất thẩm mỹ. Dán và bóc giấy mỗi ngày để thay thế có thể làm hư hỏng vách, tường, bong tróc lớp sơn, ố màu. Sau cùng HCM không thể sống vô trật tự, tự ý dán giấy khắp nơi. Đâu phải Nhà sàn của minh để Bác muốn dán gì, làm gì thì tự ý? .
Lời Kết. HCM viết lên tay để nhập môn học ngoại ngữ là chuyện bịa đặt thêm thắt nhảm nhí.
+ Cộng sản khoe HCM viết chữ lên tay mà không nghĩ đến việc Bác thiếu công cụ để thực hiện.
+ Không thể viết chi chít lên tay, nhòe, khó đọc và trông rất bẩn. Viết lên cánh tay thì mực thấm bẩn áo.
+ Chữ viết lên tay vướng bộ trang phục, để lâu vài giờ bị nhòe hẳn. Khỏi tốn công tối ôn lại?
+ Phụ bếp xách, vác, rửa chén bát, xoong chảo… thì chữ viết mực xóa hết, có hay không găng tay
+ Các thủy thủ không vào trong bếp, chỉ bảo cho HCM. Họ có phận sự rất bận, nơi khác, phải làm.
“En toute chose, il faut considérer la fin". Trong mọi việc, người ta phải nghĩ đến kết quả cuối cùng, là một câu châm ngôn nổi tiếng của Jean de La Fontaine, Pháp, được trích từ truyện ngụ ngôn "Con cáo và con dê". Dân ta thì có câu: “Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó”. Đừng bịa đặt.
Lê Bá Vận. ( HNPD )
Bàn ra tán vào (0)
Kể Chuyện "Bác" Hồ Tự Học Ngoại Ngữ Nhờ Làm Phụ Bếp? - Lê Bá Vận
Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp ở khách sạn Carlton tại nước Anh, năm 1913. Ảnh: Tư liệu TTXVN.
Ở Anh tháng 1,2,3 rất lạnh. Bác nhận cào tuyết, đốt lò. Hết lạnh Bác phụ bếp ở khách sạn Drayton Court, rồi Carlton. Hình ảnh phụ bếp cũng tương tự trên các thương thuyền đường biển quốc tế chở hàng và khách.
Tuyển dụng phụ bếp không cần kinh nghiệm rất phổ biến.
Người phụ bếp (Commis chef) khi làm việc cần mặc đồng phục chuyên dụng sạch sẽ, gọn gàng, bao gồm áo bếp, quần dài, tạp dề, mũ bếp, khăn bếp, khẩu trang, găng tay và giày chống trượt. Trang phục này không chỉ để đẹp mà còn nhằm đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm (VSTP) và chuyên nghiệp trong môi trường bếp.
Bàn: Phục sức phụ bếp này không ngăn cản được Bác viết chữ lên tay để học ngoại ngữ? Cách học coi đơn giản mà khó, Bác nhằm dạy đồng nghiệp phụ bếp trên tàu biển cả, kẻ khác thiếu phù hợp.
_____
I) Phương Pháp Học.
Theo tài liệu trên mạng Đảng, Nhà nước, câu chuyện Bác Hồ viết chữ lên tay để học ngoại ngữ là một trong những bài học nổi tiếng nhất về tinh thần tự học và sự kiên trì của Người.
Tấm gương tự học của Bác cho thấy sự kiên trì và sáng tạo tuyệt vời trong việc tận dụng mọi hoàn cảnh để trau dồi tri thức, là bài học quý báu cho thế hệ trẻ trong thời đại toàn cầu hóa, giúp mở rộng tri thức và làm chủ công nghệ. Động lực to lớn: Học ngoại ngữ để tìm con đường cứu nước, cứu dân tộc? khỏi ách áp bức và tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại.
Khi rời bến Nhà Rồng năm 1911, Bác Hồ (Nguyễn Tất Thành) không mang theo từ điển Pháp-Việt, nhưng Người tự học tiếng Pháp cực kỳ gian khổ trên tàu bằng cách ghi từ mới lên mu bàn tay, cánh tay hoặc những tờ giấy nhỏ, vừa làm việc, vừa có thể nhẩm lại, tranh thủ hỏi những người lính, thủy thủ các từ thông dụng,
Theo một số tư liệu nhà nước, Bác đặt mục tiêu học thuộc 10 từ mới mỗi ngày Đến cuối ngày, sau khi đã học thuộc, Bác mới rửa sạch những chữ đó để chuẩn bị cho các từ mới vào ngày hôm sau. Tính ra trong 3 tháng Bác học được 1.000 chữ đủ để giao tiếp tiếng Pháp cơ bản hàng ngày, khoảng 600 đến 1.000 từ vựng thông dụng nhất, chiếm 90% các nội dung giao tiếp phổ biến.
Ngoài việc viết lên tay, Bác còn áp dụng nhiều cách sáng tạo khác: Dán giấy ở nơi dễ thấy: Bác viết từ mới vào các mảnh giấy và dán ở những nơi thường xuyên đi qua hoặc nhìn tới để tiện ôn tập.
II) Thời Gian Học.
Năm 1913 Bác Hồ làm phụ bếp ở khách sạn Carlton tại London, Anh Quốc. Không nghe nói Bác học tiếng Anh bằng cách viết chữ lên lòng bàn tay. Bác chỉ học tiếng Pháp cách này lúc đi biển .
Ra đi từ bến Nhà Rồng ngày 05-6-1911, Bác học ngay tiếng Pháp. Tau cập bến Marseille, Pháp ngày 15-7- 1911. Làm quen với đất nước Pháp. Ngày 15 tháng 9 Bác gởi thư lên Tổng thống Pháp, xin nhập học Trường Thuộc địa. Đơn được chuyển về Khâm sứ Trung Kỳ lấy ý kiến. Rút cục đơn xin học không được trả lời và ngày nhập học của Trường đã qua.
Để mưu sinh, năm 1912, Nguyễn Tất Thành (NT Thành) xin làm phụ bếp trên một chiếc tàu của hãng Chargeurs Réunis đi vòng quanh châu Phi, dừng lại ở một số nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha,… đi qua Martinique (Trung Mỹ), Uruguay và Argentina (Nam Mỹ) và dừng lại ở NewYork, Mỹ cuối năm 1912 (Từ NewYork ngày 15/12 Bác gởi tiên về cho thân phụ).
Đầu năm 1913, NT Thành theo tàu rời Mỹ trở về Le Havre, Pháp, nhưng chọn sang ở tại Anh (hiếm người Việt), làm phụ bếp ở khách sạn Drayton Court rồi khách sạn Carlton. Ở Anh nhưng làm việc với người Pháp, Bác vẫn nói tiêng Pháp (Thư gửi cụ Phan Chu Trinh). Bác không giao du bạn bè.
.
Sau gần 5 năm ở Anh, cuối năm 1917 NTThành về Pháp theo lời khuyên nhủ của Phan Chu Trinh. NT Thành được PCTrinh truyền nghề, với tiền lương, mở tiệm rửa ảnh, là Nhiếp ảnh gia. Hai cụ PCTrinh và Phan Văn Trường hướng dẫn, NT Thành bắt đầu tham gia hoạt động chính trị và sớm thành công..
Nguyễn Ái Quốc, tên mới của NT Thành, là đảng viên đảng Xã hội Pháp năm 1919 và là đảng viên sáng lập đảng Cộng sản Pháp vào tháng 12/1920 tại Đại hội Tua (Tours).
Tiếng Pháp của Bác cũng khá dần. Đến tháng 6 năm 1923 thì HCM đi Liên Xô.
Tính ra làm phụ bếp, HCM lênh đênh trên biển cả, trong một thời gian tổng cộng là khoảng 14 tháng.
Gồm: năm 1911 là 40 ngày từ Sài Gòn đến cảng Marseille. Suốt năm 1912, và một tháng đầu năm 1913 từ NewYork về cảng Le Havre, Pháp. Lúc làm phụ bếp, lênh trên trên biển, Bác học từ ngữ Pháp cụ thể, phổ thông, không nghe nói Bác có học những từ ngữ về chính trị, kinh tế, triết,, khoa học, v.vv..
III) Phương Tiện Học.
Các phương tiện giúp HCM học ngoại ngữ là thiết yếu song gây tranh cải. Ông vốn ít học, từ trươc.
Sách Luận Ngữ có câu: "Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí", dịch nghĩa là: Muốn làm tốt việc của mình, trước hết phải làm cho công cụ của mình trở nên sắc bén. "Công cụ sắc, làm việc chóng”.
Thành ngữ Pháp: “À bon ouvrier, bons outils” (Thợ giỏi cần công cụ tốt).
HCM dù thiên tài học hành, viết chữ lên da bàn tay cũng cần có công cụ tốt, thích hợp.
Các công cụ ấy, rất đơn giản, đó là 4 thứ bút: Bút chì, bút chấm mực, bút máy và bút bi.
+ Bút chì Bác có bút chì song để viết lên giấy, không thể viết lên da bàn tay.
+ Bút chấm mực (bút ngòi sắt, bút lá tre). Xưa học trò dùng giấy thấm (giấy dậm) khi viết là để hút mực thừa ngay lập tức, tránh bị nhòe nét chữ, giúp bài vở sạch đẹp. Có khi chúng nghịch, viết lên da. Viết được nhưng dễ bị nhòe vì da chảy mồ hôi .Lại phải lè kè mang theo lọ mực. Bác chắc có bút này. .
+ Bút máy. Bút máy có thể viết lên da người nhưng không dễ dàng và không hiệu quả. Mực bút máy gốc nước, khô chậm hơn trên giấy, chảy loang khiến chữ không sắc nét và trôi khi gặp độ ẩm trên da. Da người có lớp dầu tự nhiên, mồ hôi (có khi là nhiều) và các tế bào chết khiến mực khó bám và dễ bị lem nhòe. Chữ viết phải lớn. Nếu cần viết hoặc vẽ lên da thì phải sử dụng các loại bút chuyên dụng.
Bút máy chỉ bắt đầu trở nên phổ biến trên thế giới vào những thập niên đầu thế kỷ 20. Trước năm 1940, bút máy là vật dụng xa xỉ, giá thành cao, mà chắc gì dùng được, chữ nhòe, mồ hôi sớm trôi hết chữ.
+ Bút bi. Bút này viết được trên da bàn tay khá dễ dàng, song phải viết chữ lớn mới dễ đọc, Tiếng Pháp đa âm tiết, lăm chữ rất dài, nhiều khi choán hết chỗ với chỉ một chữ, nói gì đến viết 10 chữ lên tay. Bác tất nhiên chưa dùng bút này vì mãi đên năm 1938 bút bi mới được sáng chế.
+ Dán giấy vào vách, tường. Bác phải chọn loại keo tốt để giấy bám chắc. .
Tuy nhiên dán giấy bừa bãi nhiều nơi làm mất thẩm mỹ. Dán và bóc giấy mỗi ngày để thay thế có thể làm hư hỏng vách, tường, bong tróc lớp sơn, ố màu. Sau cùng HCM không thể sống vô trật tự, tự ý dán giấy khắp nơi. Đâu phải Nhà sàn của minh để Bác muốn dán gì, làm gì thì tự ý? .
Lời Kết. HCM viết lên tay để nhập môn học ngoại ngữ là chuyện bịa đặt thêm thắt nhảm nhí.
+ Cộng sản khoe HCM viết chữ lên tay mà không nghĩ đến việc Bác thiếu công cụ để thực hiện.
+ Không thể viết chi chít lên tay, nhòe, khó đọc và trông rất bẩn. Viết lên cánh tay thì mực thấm bẩn áo.
+ Chữ viết lên tay vướng bộ trang phục, để lâu vài giờ bị nhòe hẳn. Khỏi tốn công tối ôn lại?
+ Phụ bếp xách, vác, rửa chén bát, xoong chảo… thì chữ viết mực xóa hết, có hay không găng tay
+ Các thủy thủ không vào trong bếp, chỉ bảo cho HCM. Họ có phận sự rất bận, nơi khác, phải làm.
“En toute chose, il faut considérer la fin". Trong mọi việc, người ta phải nghĩ đến kết quả cuối cùng, là một câu châm ngôn nổi tiếng của Jean de La Fontaine, Pháp, được trích từ truyện ngụ ngôn "Con cáo và con dê". Dân ta thì có câu: “Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó”. Đừng bịa đặt.
Lê Bá Vận. ( HNPD )

















