Mỗi Ngày Một Chuyện

NGƯỜI TÌNH MUỘN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mỗi buổi chiều USA...của những người thích cô đơn, nó gây cho bạn đời ngao ngán, buồn chán ...tưởng mình đi lạc chốn hoang vu nào, không có lối về lại nẻo xưa ...

         

     NGƯỜI TÌNH MUỘN   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Thủa mới qua Mỹ, tôi buồn lắm, chợt liếc thấy anh qua kính viễn vọng đang tủm tỉm cười, vì anh nghĩ rằng tôi ưa tả oán ...

Thì tả oán cũng được, nhưng có ai thương mình đâu, ai cũng phải tất bật dựng lại cơ đồ ...riêng, chỉ có mình là trống tuếch, trống toác cuộc sống tha phương...

Mặc dầu trong hàng ngũ " chiến hữu HO ", nhưng mình bị lạc lõng ngay từ bước khởi hành, ở Los Angeles nên mình không có cơ hội quần tam, tụ ngũ, hội hè đình đám vv...như quý chiến hữu HO cư ngụ tại thủ đô tị nạn Bolsa. 

Song mình lại được mấy tờ báo ở thủ đô tị nạn thông tin chúc mừng " Thi sĩ thiếu tá Cao Mỵ Nhân đã đến bến bờ Tự Do " Lập tức bạn văn cũ, và các bạn lính ở Quân Đoàn I/ QKI xưa, mở rộng vòng tay, nối lại thân tình sau bao năm xa cách. 

Hội cựu quân nhân Chiến Tranh Chính Trị do Hội trưởng Nguyễn Văn Thông đảm trách, đã cấp tốc cho mình 50 vé khiêu vũ ở nhà hàng Ritz, mục đích để mình mời quý bạn và quý khách mua vé đó ủng hộ cho mình chút tiền còm ngày mới tới " tái định cư " mỗi vé ghi giá 15 USD.

Quý vị quen việc Huê Kỳ còn lên tinh thàn mình là: " Cứ đưa vé mời bình thường, còn ai muốn yểm trợ thêm thì tuỳ . 

 

Thế nhưng, tôi biết ai ở nơi xứ lạ quê người mà ...mời với mọc chứ. Tôi phải ứng xử theo lối VN trước 30-4-1975, nghĩa là tặng 10 vé cho thân chủ mình nhờ phân phối thiệp mời . Vị chi còn lại 40 vé để tính tiền khách dự đúng 15 Mỹ kim một vé như thường lệ. 

Kết quả 40v tôi nhận được 600 dollars, thế là quý lắm rôi, có ai mới tới vài tuần đã có hơn nửa ngàn bạc trời ơi không ? Bấy giờ 500 dollars mua được một cây vàng quý vị ạ. 

Điều này chắc chắn là tôi hơn " anh thân kính " của tôi rồi, hay có khi anh hơn mình, vì binh chủng dữ dằn của anh có quỹ lớn hơn tổng cục CTCT lưu vong chẳng hạn. 

Buổi tối đó, tôi được mời lên phát biểu vài lời tâm tình kẻ đến sau, tất nhiên là cảm ơn người đi trước, đã có lòng chia sẻ nỗi hàn ôn với huynh đệ chi binh. 

 Mỗi buổi tối thứ bảy sinh hoạt như vậy, thì có 5 vị HO mới

 " qui Mã " được hỗ trợ, mà phải gốc Chiến Tranh Chính Trị đơn vị . 

 

Thủa đó, đầu thập niên 90 thế kỷ vừa qua, thông tin vẫn chỉ là phone giây để bàn, và báo giấy ...chưa có hand phone phổ thông và email như bây giờ, thủ đô tị nạn Bolsa còn trầm mặc nét buồn châu Á ...

Mặc dầu tôi đã đứng giữa cái nơi mình trông đợi, mang 2 đứa con trai tới khung trời có người chồng cách biệt sấp sỉ hai chục năm.

Và nhất là tôi bị để lại 2 con gái đã có gia đình riêng, có 2 cháu ngoại bé bỏng ...mà hằng ngày mẹ con, bà cháu ở bên nhau " à ơi ví dầu ..." thì chả làm sao vui trọn vẹn được. 

Tương tự như tôi, gia đình Trung tá Nguyễn Văn Bá, thủ khoa Khoá 13 Võ Bị Đalat, nguyên Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị, còn ngang ngửa với bầy con cháu đông đảo hơn tôi nhiều . 

Có lẽ quan 5 Bá phải áp dụng chính sách của cố tổ Âu Cơ, Lạc Long Quân thủa xa xăm, là một nửa số con theo cha mẹ đi lưu vong, nửa số con cháu phải ở lại với quê hương miền Trung vời vợi câu hò buồn muôn thủa . 

Tôi còn nhớ, trước lúc lên đường " qui Mã ", phu nhân Trung tá Nguyễn Văn Bá cứ nước mắt vòng quanh mi, suýt soa thương nhớ con cháu, mỗi lần tôi hỏi thăm, là một tiếng chép miệng trước khi bà trả lời cháu này cháu nọ bị Mỹ phỏng vấn từ chối, với hứa hẹn ông bà qua Mỹ rồi bảo lãnh con cháu ra đi tiếp, theo diện ODP. 

 

Trong bài thơ " Lặng lẽ bước Cali " tôi viết đúng cảnh tượng lưu vong của một số gia đình chiến hữu HO không được ra đi trọn vẹn như các gia đình may mắn, con cháu đề huề thuộc mấy " O " lên đường trước, rằng tuy đã và đang hội nhập xã hội Hoa Kỳ, nhưng làm sao nguôi được nỗi nhớ tha hương : 

" Tôi bỗng nhớ Saigon từng nơi, từng chốn

  Và người thân đang đỏ mắt trông chờ..." ( thơ CMN )

Với những Freeway dài thoong bóng lộn, tưởng như những dòng sông không tìm thấy thuỷ thấy chung, ngồi trong xe bạn chở đi mãi, không tìm ra exit...

Ông xã tôi hiện diện ở Bolsa từ ngày lập quốc tị nạn, nhưng không tham gia vào khối đông người xa xứ, ông giống như kịch sĩ Nguyễn Long, là đã một mình một xe đi đủ nửa trăm tiểu bang, để tìm ...chân lý sống.

Hoá cho nên lúc tôi và 2 cháu trai đến Mỹ, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của người Bohemien, không biết phương trời nào ấm áp cho cả hai, vì xã tôi và tôi mỗi người một trống vắng , một niềm tin khác biệt. 

Thí dụ: tôi thích đoàn tụ, xã tôi lại tiếc thời gian còn ...độc thân, đôi khi ông ngại trở về mỗi buổi chiều USA thăm thẳm tình buồn mới ...lạ. 

 

Mỗi buổi chiều USA...của những người thích cô đơn, nó gây cho bạn đời ngao ngán, buồn chán ...tưởng mình đi lạc chốn hoang vu nào, không có lối về lại nẻo xưa ...

Tôi phải quên đi những điều mà khi còn ở VN, rằng mình sẽ đi để làm lại từ đầu những gì mình thiếu sót trong cuộc sống thủa quê hương còn chinh chiến, vì tuổi thanh xuân đã thất lạc tự bao giờ...

Phải quên đi vì gánh nặng bên ni bên nớ, 2 con trai đang cần ổn định trên hành trình xây dựng tương lai, 2 con gái đang lắt lay trong sinh kế thoi thóp ở VN. 

Tôi phải tỉnh ngủ, bởi vì xã tôi không muốn hiểu VN 2 thập niên sau cuộc đổi đời bi thảm 30-4-1975. 

Tóm lại tôi không có quyền khóc vì hoàn cảnh khó khăn lúc ban đầu. Nhà văn Thế Uyên từ WA state phone xuống, khuyên tôi nên chấp nhận hoàn cảnh mới, là mau chóng ổn định để sống như mọi người đã tha hương ...

 

Bây giờ đã 1/4 thế kỷ rồi ...cuộc sống lưu vong đã mài mòn bao kỷ niệm, hết mùa lá rụng này tiếp qua mùa lá rụng khác ...

Có lẽ chỉ ở Mỹ mới có cơ hội ngắm lá vàng khô rơi xạc xào ...đó là tiếng của thời gian, tiếng của lòng mình ...

Anh có bao giờ thực sự ngồi nghe tiếng lá rơi không ? 

Có nghĩ rằng chúng ta chẳng còn thời gian nào mơ mộng như thủa thanh xuân nữa, chúng ta phải tiếp tục xây lâu đài kỷ niệm cho mai sau bằng cuộc trải nghiệm duy nhất, đang còn tiếp tục đối với thế hệ con cháu mình . 

Chúng ta chỉ còn ký ức dĩ vãng và kỷ niệm hôm nay ...hỡi người anh thân kính, người tình muộn của thời thế và niên đại chúng mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

NGƯỜI TÌNH MUỘN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mỗi buổi chiều USA...của những người thích cô đơn, nó gây cho bạn đời ngao ngán, buồn chán ...tưởng mình đi lạc chốn hoang vu nào, không có lối về lại nẻo xưa ...

         

     NGƯỜI TÌNH MUỘN   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Thủa mới qua Mỹ, tôi buồn lắm, chợt liếc thấy anh qua kính viễn vọng đang tủm tỉm cười, vì anh nghĩ rằng tôi ưa tả oán ...

Thì tả oán cũng được, nhưng có ai thương mình đâu, ai cũng phải tất bật dựng lại cơ đồ ...riêng, chỉ có mình là trống tuếch, trống toác cuộc sống tha phương...

Mặc dầu trong hàng ngũ " chiến hữu HO ", nhưng mình bị lạc lõng ngay từ bước khởi hành, ở Los Angeles nên mình không có cơ hội quần tam, tụ ngũ, hội hè đình đám vv...như quý chiến hữu HO cư ngụ tại thủ đô tị nạn Bolsa. 

Song mình lại được mấy tờ báo ở thủ đô tị nạn thông tin chúc mừng " Thi sĩ thiếu tá Cao Mỵ Nhân đã đến bến bờ Tự Do " Lập tức bạn văn cũ, và các bạn lính ở Quân Đoàn I/ QKI xưa, mở rộng vòng tay, nối lại thân tình sau bao năm xa cách. 

Hội cựu quân nhân Chiến Tranh Chính Trị do Hội trưởng Nguyễn Văn Thông đảm trách, đã cấp tốc cho mình 50 vé khiêu vũ ở nhà hàng Ritz, mục đích để mình mời quý bạn và quý khách mua vé đó ủng hộ cho mình chút tiền còm ngày mới tới " tái định cư " mỗi vé ghi giá 15 USD.

Quý vị quen việc Huê Kỳ còn lên tinh thàn mình là: " Cứ đưa vé mời bình thường, còn ai muốn yểm trợ thêm thì tuỳ . 

 

Thế nhưng, tôi biết ai ở nơi xứ lạ quê người mà ...mời với mọc chứ. Tôi phải ứng xử theo lối VN trước 30-4-1975, nghĩa là tặng 10 vé cho thân chủ mình nhờ phân phối thiệp mời . Vị chi còn lại 40 vé để tính tiền khách dự đúng 15 Mỹ kim một vé như thường lệ. 

Kết quả 40v tôi nhận được 600 dollars, thế là quý lắm rôi, có ai mới tới vài tuần đã có hơn nửa ngàn bạc trời ơi không ? Bấy giờ 500 dollars mua được một cây vàng quý vị ạ. 

Điều này chắc chắn là tôi hơn " anh thân kính " của tôi rồi, hay có khi anh hơn mình, vì binh chủng dữ dằn của anh có quỹ lớn hơn tổng cục CTCT lưu vong chẳng hạn. 

Buổi tối đó, tôi được mời lên phát biểu vài lời tâm tình kẻ đến sau, tất nhiên là cảm ơn người đi trước, đã có lòng chia sẻ nỗi hàn ôn với huynh đệ chi binh. 

 Mỗi buổi tối thứ bảy sinh hoạt như vậy, thì có 5 vị HO mới

 " qui Mã " được hỗ trợ, mà phải gốc Chiến Tranh Chính Trị đơn vị . 

 

Thủa đó, đầu thập niên 90 thế kỷ vừa qua, thông tin vẫn chỉ là phone giây để bàn, và báo giấy ...chưa có hand phone phổ thông và email như bây giờ, thủ đô tị nạn Bolsa còn trầm mặc nét buồn châu Á ...

Mặc dầu tôi đã đứng giữa cái nơi mình trông đợi, mang 2 đứa con trai tới khung trời có người chồng cách biệt sấp sỉ hai chục năm.

Và nhất là tôi bị để lại 2 con gái đã có gia đình riêng, có 2 cháu ngoại bé bỏng ...mà hằng ngày mẹ con, bà cháu ở bên nhau " à ơi ví dầu ..." thì chả làm sao vui trọn vẹn được. 

Tương tự như tôi, gia đình Trung tá Nguyễn Văn Bá, thủ khoa Khoá 13 Võ Bị Đalat, nguyên Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị, còn ngang ngửa với bầy con cháu đông đảo hơn tôi nhiều . 

Có lẽ quan 5 Bá phải áp dụng chính sách của cố tổ Âu Cơ, Lạc Long Quân thủa xa xăm, là một nửa số con theo cha mẹ đi lưu vong, nửa số con cháu phải ở lại với quê hương miền Trung vời vợi câu hò buồn muôn thủa . 

Tôi còn nhớ, trước lúc lên đường " qui Mã ", phu nhân Trung tá Nguyễn Văn Bá cứ nước mắt vòng quanh mi, suýt soa thương nhớ con cháu, mỗi lần tôi hỏi thăm, là một tiếng chép miệng trước khi bà trả lời cháu này cháu nọ bị Mỹ phỏng vấn từ chối, với hứa hẹn ông bà qua Mỹ rồi bảo lãnh con cháu ra đi tiếp, theo diện ODP. 

 

Trong bài thơ " Lặng lẽ bước Cali " tôi viết đúng cảnh tượng lưu vong của một số gia đình chiến hữu HO không được ra đi trọn vẹn như các gia đình may mắn, con cháu đề huề thuộc mấy " O " lên đường trước, rằng tuy đã và đang hội nhập xã hội Hoa Kỳ, nhưng làm sao nguôi được nỗi nhớ tha hương : 

" Tôi bỗng nhớ Saigon từng nơi, từng chốn

  Và người thân đang đỏ mắt trông chờ..." ( thơ CMN )

Với những Freeway dài thoong bóng lộn, tưởng như những dòng sông không tìm thấy thuỷ thấy chung, ngồi trong xe bạn chở đi mãi, không tìm ra exit...

Ông xã tôi hiện diện ở Bolsa từ ngày lập quốc tị nạn, nhưng không tham gia vào khối đông người xa xứ, ông giống như kịch sĩ Nguyễn Long, là đã một mình một xe đi đủ nửa trăm tiểu bang, để tìm ...chân lý sống.

Hoá cho nên lúc tôi và 2 cháu trai đến Mỹ, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của người Bohemien, không biết phương trời nào ấm áp cho cả hai, vì xã tôi và tôi mỗi người một trống vắng , một niềm tin khác biệt. 

Thí dụ: tôi thích đoàn tụ, xã tôi lại tiếc thời gian còn ...độc thân, đôi khi ông ngại trở về mỗi buổi chiều USA thăm thẳm tình buồn mới ...lạ. 

 

Mỗi buổi chiều USA...của những người thích cô đơn, nó gây cho bạn đời ngao ngán, buồn chán ...tưởng mình đi lạc chốn hoang vu nào, không có lối về lại nẻo xưa ...

Tôi phải quên đi những điều mà khi còn ở VN, rằng mình sẽ đi để làm lại từ đầu những gì mình thiếu sót trong cuộc sống thủa quê hương còn chinh chiến, vì tuổi thanh xuân đã thất lạc tự bao giờ...

Phải quên đi vì gánh nặng bên ni bên nớ, 2 con trai đang cần ổn định trên hành trình xây dựng tương lai, 2 con gái đang lắt lay trong sinh kế thoi thóp ở VN. 

Tôi phải tỉnh ngủ, bởi vì xã tôi không muốn hiểu VN 2 thập niên sau cuộc đổi đời bi thảm 30-4-1975. 

Tóm lại tôi không có quyền khóc vì hoàn cảnh khó khăn lúc ban đầu. Nhà văn Thế Uyên từ WA state phone xuống, khuyên tôi nên chấp nhận hoàn cảnh mới, là mau chóng ổn định để sống như mọi người đã tha hương ...

 

Bây giờ đã 1/4 thế kỷ rồi ...cuộc sống lưu vong đã mài mòn bao kỷ niệm, hết mùa lá rụng này tiếp qua mùa lá rụng khác ...

Có lẽ chỉ ở Mỹ mới có cơ hội ngắm lá vàng khô rơi xạc xào ...đó là tiếng của thời gian, tiếng của lòng mình ...

Anh có bao giờ thực sự ngồi nghe tiếng lá rơi không ? 

Có nghĩ rằng chúng ta chẳng còn thời gian nào mơ mộng như thủa thanh xuân nữa, chúng ta phải tiếp tục xây lâu đài kỷ niệm cho mai sau bằng cuộc trải nghiệm duy nhất, đang còn tiếp tục đối với thế hệ con cháu mình . 

Chúng ta chỉ còn ký ức dĩ vãng và kỷ niệm hôm nay ...hỡi người anh thân kính, người tình muộn của thời thế và niên đại chúng mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :Lịch sử thăng trầm 4000 năm của người Do Thái (P.1)

Có một điều tôi không hiểu là : Thượng đế tạo ra con người bắt đầu là Adam rồi lấy xương sườn của ông Adame tạo thành Eva ,2 ông bà Adame Eva sinh con để phát triển loài người theo lời Chúa dạy.Sau đó dòng con của Adame & Eva lấy ai nữa để tiếp tục duy trì loài người?.Chổ này không thấy kinh Thánh nói tới ,không lẻ anh em ruột lấy nhau à !!Chớ ngoài ra đâu còn ai khác.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

Ông Lão bán kem - Lê Văn Hưởng

Đường Đời Dễ Có Mấy Ai?

Xem Thêm

NHỚ CÁNH DIỀU HÂU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình ảnh giống như con gái My Sa của tôi hiện ở xa tôi nửa vòng trái đất, nó đã từng phải đứng một mình để đối phó với hoàn cảnh khó khăn của My Sa ấy, cả về tinh thần lẫn vật chất.

Xem Thêm

Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm

Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù....

Xem Thêm

Những cái nhất của thế giới - World's Largest

Óc sáng tạo của con người thật vô biên.

Xem Thêm