Mỗi Ngày Một Chuyện

"QUÊ HƯƠNG TÔI ĐẸP LẮM" - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) "Quê hương tôi đẹp lắm" ...chớ như bây giờ thì ngượng quá...

        

      "QUÊ HƯƠNG TÔI ĐẸP LẮM"  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Biết tôi gốc "Bắc Kỳ quốc",  có vị vừa hỏi rằng: 

"Thế đã về thăm Hà Nội chưa? Đẹp lắm, sao không về đi? " 

Thú thật với quý vị, cứ nghe giọng nói " Bắc kỳ cộng ", là tôi chán lên tới cổ.

 Nhưng nếu ai hỏi " Tại sao chán ? " thì chính tôi cũng sẽ  chỉ nói được: " Rằng chán đến không còn gì chán hơn được nữa trời ạ " . 

Thủa mới từ bắc di cư vào nam năm 1954, tôi cứ mơ mộng theo khung cảnh ước lệ của Hà Nội trong văn chương Tự Lực Văn Đoàn, hay là nghe kể lại.

Hình ảnh cuối cùng, là ba tôi cho cả nhà lên Hà Nội chơi trước khi di cư, khoảng Noel 1953, để may cho mỗi chị em tôi một chiếc áo veste ở hiệu may đồ veste đường Hàm Long. 

Ăn cơm tám giò chả ở phố Huế, rồi biệt hẳn cái thàm phố lớn nhất miền Bắc ấy . 

 

Vô nam không phải tôi nhớ Hà Nội đến đắm say như quý ông bà Trần Thanh Hiệp, Mai Thảo, Kiều Chinh vv...đâu, vì một lẽ rất giản dị, là tôi không có những kỷ niệm nồng đậm, những mối tình tha thiết, vì tôi không có gì dính dáng tới Hà Nội vậy thôi. 

Song cũng không phải chỉ tôi, mà hầu hết những người Bắc di cư đều mang tư tưởng " quê hương tôi đẹp lắm ", mỗi lần ai hỏi thăm về miền Bắc xa vời. 

Và, không phải chỉ những người làm văn nghệ có tên tuổi cột chặt với miền bắc như thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, nhà văn Doãn Quốc Sỹ, nhạc sĩ Vũ Thành, giáo sư Nguyễn sỹ Tế  vv...mới hãnh diện mỗi lần ai nhắc nhở tới Hà Thành thanh lịch vv...

Các vị niên trưởng trong QL/VNCH như quý đại tá Cao Tiêu, Nguyễn Hữu Duệ, Hoàng Đạo Thế Kiệt, Hoàng Văn Lạc vv... nói tiếng bắc từ trong ngôn ngữ tới ngoài phong cách, cứ là lịch thiệp từng dấu phẩy, khiến ai nghe cũng ngưỡng mộ Hà Nội và xứ Bắc Hà . 

 

Một lần kia, khi tôi đã làm việc ở Phòng Xã Hội QĐI/QKI, tức là đã xa Hà Nội cả 15 năm, có một hạ sĩ quan nói giọng bắc chính tông, ở đơn vị nào đó, tới nhận tặng phẩm cứu trợ cho chiến sĩ tiền đồn, chị phụ tá tôi hỏi thăm: 

Ô, trung sĩ người bắc à, nghe ngoài đó xưa đẹp lắm hả ? 

Người hạ sĩ quan nói thật tình cảm: 

" Quê hương tôi đẹp lắm..." 

khiến các cô xã hội rụng rời cả chân tay vì nghe giọng nói thật quyến rũ.

Nhưng cũng chính các cô xã hội ấy, lại ngạc nhiên một cách ngỡ ngàng luôn, khi nghe " Bên Cướp Cuộc " cất giọng " toàn  en nờ " trong lúc ca tụng miền nam giàu có, sang trọng: 

" Mấy phố gần chợ như Nê Nợi , Nê Nai , Gia Nong ..."thay vì tên các đường là : Lê Lợi , Lê Lai, Gia Long ...vv... chẳng hạn.

 

Người miền nam nghe dân "bắc kỳ mới " nói ngọng, cứ rũ ra cười, họ như bị vỡ mộng, mặc dù không phải đều khắp, mà cũng gần như hầu hết vậy . 

Sự kiện tiên khởi có vẻ khôi hài, không ai tin được những gì lâu nay lớp người di cư cứ sùng thượng cái " quê hương tôi đẹp lắm ". 

Chị BN là người nam thuần tuý Saigon, hỏi tôi: 

" Bộ ngày xưa cũng nói như vậy hả ? " 

Tôi nói với chị rằng: lớp " quý tộc " Hà Nội đã di cư đi các nơi trên thế giới từ ngày chia đôi đất nước rồi, số người có kiến thức xưa, bị kẹt lại, cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, bởi vì không hoà đồng vào xã hội cộng sản, không sống được. 

Người bắc nếu xuất xứ từ giai cấp trí thức, tiểu tư sản trước 1954, nếu có chút "chức sắc " trong sinh hoạt ngành nghề đặc biệt như văn học nghệ thuật, cũng đổi thay để cập nhật cái gọi là XHCN. 

Thí dụ điển hình nhất là nhạc sĩ Văn Cao. 

Nhạc sĩ Văn Cao vừa là tác giả của Thiên Thai, Suối Mơ...lại vừa là tác giả của Tiến Quân Ca, mặt nào cũng số I La Mã, thì có ai tự hỏi bài " Mùa Xuân Đầu Tiên " nhạc sĩ Văn Cao viết vào thời điểm nào ? Tả về mùa xuân nào, trả lời một trạng thái tâm thần trong cuộc sống nào nhỉ ? 

 

Mùa xuân đầu tiên đối với Văn Cao trong chiều hướng giải phóng dân tộc, không phải là mùa xuân 1975 à ? Ông đã xác nhận mùa xuân ấy " người đã biết yêu người", non sông đầy nắng ấm độc lập, thống nhất theo lập luận của một số quý vị văn nghệ sĩ như thi sĩ Phùng Cung. 

Nhà thơ ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện thủa sinh thời, đã xác nhận là thi sĩ Phùng Cung vẫn nhất định nói ông, Phùng Cung, theo kháng chiến cho tới lúc thành công " giải phóng dân tộc ", tức là đuổi Pháp, đánh Mỹ, sau 117 năm đất nước đã không còn bóng ngoại xâm . 

Sự kiên cường, ngoan cố, nghiệt ngã của đám người Bên Cướp Cuộc, cho rằng họ thắng Mỹ ( 1975 ), chỉ 20 năm sau, họ đã cầu hoà Mỹ, cùng lúc với sự mở cửa tạp lục đón Nga , Tàu vô chia chác đất đai VN . 

Vậy họ là ai để vỗ ngực " giải phóng dân tộc " chứ . 

 

Mà thôi đó là việc làm của nhân dân trăm họ, tôi chỉ kể lể cái điều " quê hương tôi đẹp lắm " mà những người bắc di cư bị bẽ mặt, khi tập thể Bên Cướp Cuộc xuất hiện ở miền nam, kéo dài tới bây giờ, đi năm châu, thế giới ...mà liên tiếp bị khinh rẻ, bị chê bai, bị chửi bới, bị đánh đập vv...

Sự kiện đã khiến chúng tôi ngán ngẩm, ghê tởm, xa lánh, không thể ngồi chung nơi cái chiếu mối rệp ...nói chuyện hoà hợp hoà giải dân tộc được . 

Không phải cứ xây những lâu đài trên bùn lầy nước đọng rồi tuyên bố hợm hĩnh là " phồn vinh " đâu nhé. 

Nếu thực sự muốn đội danh nghĩa " giải phóng dân tộc ", thử một mình tiến lên, tất cả cho đất nước xem nào . 

Có lẽ khi đó chúng tôi, những người ra đi, vô nam sau ngày 20-7-1954  mới ngửng mặt lên, mới hãnh diện câu nói : 

"Quê hương tôi đẹp lắm" ...chớ như bây giờ thì ngượng quá... 

 

 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

"QUÊ HƯƠNG TÔI ĐẸP LẮM" - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) "Quê hương tôi đẹp lắm" ...chớ như bây giờ thì ngượng quá...

        

      "QUÊ HƯƠNG TÔI ĐẸP LẮM"  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Biết tôi gốc "Bắc Kỳ quốc",  có vị vừa hỏi rằng: 

"Thế đã về thăm Hà Nội chưa? Đẹp lắm, sao không về đi? " 

Thú thật với quý vị, cứ nghe giọng nói " Bắc kỳ cộng ", là tôi chán lên tới cổ.

 Nhưng nếu ai hỏi " Tại sao chán ? " thì chính tôi cũng sẽ  chỉ nói được: " Rằng chán đến không còn gì chán hơn được nữa trời ạ " . 

Thủa mới từ bắc di cư vào nam năm 1954, tôi cứ mơ mộng theo khung cảnh ước lệ của Hà Nội trong văn chương Tự Lực Văn Đoàn, hay là nghe kể lại.

Hình ảnh cuối cùng, là ba tôi cho cả nhà lên Hà Nội chơi trước khi di cư, khoảng Noel 1953, để may cho mỗi chị em tôi một chiếc áo veste ở hiệu may đồ veste đường Hàm Long. 

Ăn cơm tám giò chả ở phố Huế, rồi biệt hẳn cái thàm phố lớn nhất miền Bắc ấy . 

 

Vô nam không phải tôi nhớ Hà Nội đến đắm say như quý ông bà Trần Thanh Hiệp, Mai Thảo, Kiều Chinh vv...đâu, vì một lẽ rất giản dị, là tôi không có những kỷ niệm nồng đậm, những mối tình tha thiết, vì tôi không có gì dính dáng tới Hà Nội vậy thôi. 

Song cũng không phải chỉ tôi, mà hầu hết những người Bắc di cư đều mang tư tưởng " quê hương tôi đẹp lắm ", mỗi lần ai hỏi thăm về miền Bắc xa vời. 

Và, không phải chỉ những người làm văn nghệ có tên tuổi cột chặt với miền bắc như thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, nhà văn Doãn Quốc Sỹ, nhạc sĩ Vũ Thành, giáo sư Nguyễn sỹ Tế  vv...mới hãnh diện mỗi lần ai nhắc nhở tới Hà Thành thanh lịch vv...

Các vị niên trưởng trong QL/VNCH như quý đại tá Cao Tiêu, Nguyễn Hữu Duệ, Hoàng Đạo Thế Kiệt, Hoàng Văn Lạc vv... nói tiếng bắc từ trong ngôn ngữ tới ngoài phong cách, cứ là lịch thiệp từng dấu phẩy, khiến ai nghe cũng ngưỡng mộ Hà Nội và xứ Bắc Hà . 

 

Một lần kia, khi tôi đã làm việc ở Phòng Xã Hội QĐI/QKI, tức là đã xa Hà Nội cả 15 năm, có một hạ sĩ quan nói giọng bắc chính tông, ở đơn vị nào đó, tới nhận tặng phẩm cứu trợ cho chiến sĩ tiền đồn, chị phụ tá tôi hỏi thăm: 

Ô, trung sĩ người bắc à, nghe ngoài đó xưa đẹp lắm hả ? 

Người hạ sĩ quan nói thật tình cảm: 

" Quê hương tôi đẹp lắm..." 

khiến các cô xã hội rụng rời cả chân tay vì nghe giọng nói thật quyến rũ.

Nhưng cũng chính các cô xã hội ấy, lại ngạc nhiên một cách ngỡ ngàng luôn, khi nghe " Bên Cướp Cuộc " cất giọng " toàn  en nờ " trong lúc ca tụng miền nam giàu có, sang trọng: 

" Mấy phố gần chợ như Nê Nợi , Nê Nai , Gia Nong ..."thay vì tên các đường là : Lê Lợi , Lê Lai, Gia Long ...vv... chẳng hạn.

 

Người miền nam nghe dân "bắc kỳ mới " nói ngọng, cứ rũ ra cười, họ như bị vỡ mộng, mặc dù không phải đều khắp, mà cũng gần như hầu hết vậy . 

Sự kiện tiên khởi có vẻ khôi hài, không ai tin được những gì lâu nay lớp người di cư cứ sùng thượng cái " quê hương tôi đẹp lắm ". 

Chị BN là người nam thuần tuý Saigon, hỏi tôi: 

" Bộ ngày xưa cũng nói như vậy hả ? " 

Tôi nói với chị rằng: lớp " quý tộc " Hà Nội đã di cư đi các nơi trên thế giới từ ngày chia đôi đất nước rồi, số người có kiến thức xưa, bị kẹt lại, cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, bởi vì không hoà đồng vào xã hội cộng sản, không sống được. 

Người bắc nếu xuất xứ từ giai cấp trí thức, tiểu tư sản trước 1954, nếu có chút "chức sắc " trong sinh hoạt ngành nghề đặc biệt như văn học nghệ thuật, cũng đổi thay để cập nhật cái gọi là XHCN. 

Thí dụ điển hình nhất là nhạc sĩ Văn Cao. 

Nhạc sĩ Văn Cao vừa là tác giả của Thiên Thai, Suối Mơ...lại vừa là tác giả của Tiến Quân Ca, mặt nào cũng số I La Mã, thì có ai tự hỏi bài " Mùa Xuân Đầu Tiên " nhạc sĩ Văn Cao viết vào thời điểm nào ? Tả về mùa xuân nào, trả lời một trạng thái tâm thần trong cuộc sống nào nhỉ ? 

 

Mùa xuân đầu tiên đối với Văn Cao trong chiều hướng giải phóng dân tộc, không phải là mùa xuân 1975 à ? Ông đã xác nhận mùa xuân ấy " người đã biết yêu người", non sông đầy nắng ấm độc lập, thống nhất theo lập luận của một số quý vị văn nghệ sĩ như thi sĩ Phùng Cung. 

Nhà thơ ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện thủa sinh thời, đã xác nhận là thi sĩ Phùng Cung vẫn nhất định nói ông, Phùng Cung, theo kháng chiến cho tới lúc thành công " giải phóng dân tộc ", tức là đuổi Pháp, đánh Mỹ, sau 117 năm đất nước đã không còn bóng ngoại xâm . 

Sự kiên cường, ngoan cố, nghiệt ngã của đám người Bên Cướp Cuộc, cho rằng họ thắng Mỹ ( 1975 ), chỉ 20 năm sau, họ đã cầu hoà Mỹ, cùng lúc với sự mở cửa tạp lục đón Nga , Tàu vô chia chác đất đai VN . 

Vậy họ là ai để vỗ ngực " giải phóng dân tộc " chứ . 

 

Mà thôi đó là việc làm của nhân dân trăm họ, tôi chỉ kể lể cái điều " quê hương tôi đẹp lắm " mà những người bắc di cư bị bẽ mặt, khi tập thể Bên Cướp Cuộc xuất hiện ở miền nam, kéo dài tới bây giờ, đi năm châu, thế giới ...mà liên tiếp bị khinh rẻ, bị chê bai, bị chửi bới, bị đánh đập vv...

Sự kiện đã khiến chúng tôi ngán ngẩm, ghê tởm, xa lánh, không thể ngồi chung nơi cái chiếu mối rệp ...nói chuyện hoà hợp hoà giải dân tộc được . 

Không phải cứ xây những lâu đài trên bùn lầy nước đọng rồi tuyên bố hợm hĩnh là " phồn vinh " đâu nhé. 

Nếu thực sự muốn đội danh nghĩa " giải phóng dân tộc ", thử một mình tiến lên, tất cả cho đất nước xem nào . 

Có lẽ khi đó chúng tôi, những người ra đi, vô nam sau ngày 20-7-1954  mới ngửng mặt lên, mới hãnh diện câu nói : 

"Quê hương tôi đẹp lắm" ...chớ như bây giờ thì ngượng quá... 

 

 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :Lịch sử thăng trầm 4000 năm của người Do Thái (P.1)

Có một điều tôi không hiểu là : Thượng đế tạo ra con người bắt đầu là Adam rồi lấy xương sườn của ông Adame tạo thành Eva ,2 ông bà Adame Eva sinh con để phát triển loài người theo lời Chúa dạy.Sau đó dòng con của Adame & Eva lấy ai nữa để tiếp tục duy trì loài người?.Chổ này không thấy kinh Thánh nói tới ,không lẻ anh em ruột lấy nhau à !!Chớ ngoài ra đâu còn ai khác.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

Ông Lão bán kem - Lê Văn Hưởng

Đường Đời Dễ Có Mấy Ai?

Xem Thêm

NHỚ CÁNH DIỀU HÂU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình ảnh giống như con gái My Sa của tôi hiện ở xa tôi nửa vòng trái đất, nó đã từng phải đứng một mình để đối phó với hoàn cảnh khó khăn của My Sa ấy, cả về tinh thần lẫn vật chất.

Xem Thêm

Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm

Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù....

Xem Thêm

Những cái nhất của thế giới - World's Largest

Óc sáng tạo của con người thật vô biên.

Xem Thêm