Thân Hữu Tiếp Tay...

TẠI SAO KHÔNG CÓ CUỘC BẦU CỬ THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC NĂM 1956 ? - Mai Tú Ân

( HNPD ) Trước giờ chúng ta thường được thông tin của lề phải nói rằng, tại vì chính quyền VNCH


( HNPD )Trước giờ chúng ta thường được thông tin của lề phải nói rằng, tại vì chính quyền VNCH của Tổng thống Ngô Đình Diệm không chấp nhận bầu cử để thống nhất vì sợ sẽ thất cử trước chính quyền VNDCCH của Chủ Tịch Hồ Chí Minh...

Qua nhiều sự nghiên cứu trung thực của nhiều người thì kết luận lại là những người CS đã nói đúng trong trường hợp bầu cử thống nhất đất nước năm 1956 này. Một điều hiếm hoi mà họ đã nói thật, nhưng cũng chỉ nói thật được một nửa...

Như mọi người đều biết, sau chiến thắng vang dội của những người Việt Minh ở Điện Biên Phủ thì thế trận đã hình thành như sau. Toàn bộ vùng núi phía Bắc giáp biên giới Trung Quốc đã lọt vào tay Việt Minh, và những người CS Trung Quốc, đã giành được toàn bộ  Trung Hoa Đại Lục, đuổi quân Tưởng ra Đài Loan trước đó vào năm 1949. Biên giới hai nước CS đã mở toang cửa cho từng đoàn xe tải Trung Cộng chở hàng, chở vũ khí từ Liên Xô ùn ùn sang tiếp viện cho đồng minh mới là CS VN. Ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ thì cũng có trên 3000 cố vấn Trung Cộng tham chiến.

Trước tình hình tuyệt vọng quân sự ở phía Bắc, người Pháp không chịu nổi gánh nặng chiến tranh 9 năm trời nên đã muốn buông bỏ, nhưng quân đội Quốc Gia Việt Nam của Quốc Trưởng Bảo Đại thì lại chưa đủ mạnh để có thể thay thế quân Pháp làm chủ lực chống lại Việt Minh đang được sự trợ giúp vô cùng mạnh mẽ của khối Cộng Sản, qua ngả Trung Quốc. 

Cũng xin nói thêm về sự giúp đỡ của khối CS này cho Việt Minh. Thời điểm trước năm 1953- 54 khi đại nguyên soá J. Staline còn sống, thì mối quan hệ đặc biệt thân thiết giữa Stalin  và Mao Trạch Đông cũng như hai nhà nước CS này là vô cùng thân thiết. Chính nhờ sự giúp đỡ vật chất, khí tài, và chuyên gia của Liên Xô đã giúp cho CS Trung Quốc của Mao thắng quân  QDĐ của Tưởng Giới Thạch và chiếm toàn bộ đại lục. Nhưng kể từ khi Stalin chết năm 1953, những người kế thừa như Khorussop đã bất đồng quan điểm nghiêm trọng với Mao Trạch Đông, và dần dần hai nước từ bạn biến thành thù. Thậm chí 2 nước còn xảy ra xung đột biên giới vào năm 1967. Và CS Bắc Việt cũng chịu sự thất thường của mối quan hệ này cũng như sự viện trợ lên xuống tùy theo sự đóng băng của tình đồng chí giữa hai ông lớn CS anh em. Nên có những sự kiện chính của đất nước Việt Nam trong thời gian này cũng chịu ảnh hưởng  của mối quan hệ giữa hai ông lớn này. Đó là sự kiện Cải Cách Ruộng Đất và ký Hiệp Định Giơnevo  1954, chia đôi đất nước. Xin hẹn dịp khác sẽ trở lại vấn đề này.

Khi Hiệp Định Giơnevơ được ký kết thì phía của Quốc Gia Việt Nam do Bảo Đại làm Quốc Trưởng và Ngô Đình Diệm làm thủ tướng đã ngần ngại không tham gia. Sau cùng thì họ cử ông Ngoại Trưởng Trần Văn Đỗ dẫn đầu một phái đoàn qua Giơnever. Thụy Sĩ.

Khi Pháp phải chấp nhận ký hiệp định Genever 1954, thì chỉ có 7/9 nước tham gia ký Hiệp Định này. Và hai nước không ký chính là Hoa Kỳ và Quốc Gia Việt Nam. Mặc cho Pháp thúc ép, và ngay cả Quốc Trưởng Bảo Đại cũng thúc giục nhưng Thủ tướng Ngô Đình Diệm vẫn cương quyết không chấp nhận ký hiệp định này, vì lý do như vậy sẽ chia cắt lâu dài đất nước. Ông Diệm đã chỉ đạo cho ngoại trưởng Trần Văn Đỗ, trưởng đoàn Quốc Gia Việt Nam dứt khoát không ký với một tuyên bố long trọng trước tất cả các đoàn để bảo lưu ý kiến rằng : 

"Việc ký hiệp định giữa Pháp và Việt Minh có những điều khoản gây nguy hại nặng nề cho tương lai chính trị của Quốc gia Việt Nam. Hiệp định đã nhường cho Việt Minh những vùng mà quân đội quốc gia còn đóng quân và tước mất của Việt Nam quyền tổ chức phòng thủ quốc gia. Bộ Tư lệnh Pháp đã tự ấn định ngày tổ chức tuyển cử mà không có sự thỏa thuận với phái đoàn Quốc Gia Việt Nam. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội nghị Gienever ghi nhận một cách chính thức rằng, Việt Nam đã long trọng phản đối cách ký kết Hiệp định cùng những điều khoản không tôn trọng nguyện vọng sâu xa của người dân Việt. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội Nghị ghi nhận rằng Chính phủ Việt Nam tự dành cho mình quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở."

Và khi cái Hiệp Định Giơnever 1954 tai họa đó đã được ký thì Quốc Gia Việt Nam và Hoa Kỳ đã không ký. Ông ngoại trưởng Trần Văn Đỗ đã bật khóc. TTg Ngô Đình Diệm thì tuyên bố treo cờ rủ vào ngày ký kết hiệp định vì biết trước đó là sự chia cắt lâu dài đất nước. Và ông đã có một câu nói nổi tiếng :

"Phải thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ"

Thủ Tướng Ngô Đình Diệm biết chắc rằng, CS sẽ tráo trở chứ không bao giờ nghiêm chỉnh thực thi hiệp định cả. Ông nói rằng chẳng bao giờ có chuyện những người CS lại phải ký những hiệp định hòa bình với người phía thế giới dân chủ, nếu họ không bị dồn vào chân tường. Và họ cũng chỉ ký vi tình thế nào đó bức bách thôi. Ngay khi chưa ráo mực thì họ sẵn sàng xé tan hết cho dù mấy cái Hiệp Định như HD Giơ ne vơ.  Nên được sự ủng hộ về mọi mặt của Hoa Kỳ, ông cùng chính phủ  Quốc Gia Việt Nam đã lao vào làm một khối lượng công việc khổng lồ như di dân vào Nam và ổn định nền kinh tế đã tan nát thời hậu chiến. Đây là thời điểm mà ông Diệm và bào đệ là ông Nhu đã phải làm việc đến 18 - 20 giờ mỗi ngày. Thủ tướng nói phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống người dân khấm khá lên là những lá phiếu xứng đáng để hai miền thống nhất. 

Ta sẽ sơ lược để tìm hiểu nhé. Thời điểm từ năm 1954, là năm ký Hiệp Định Giơnevơ cho đến năm 1956 là năm sẽ phải Tổng tuyển cử thống nhất hai miền, thì như các bạn đã biết là công cuộc Cải Cách Ruộng Đất đang "Long Trời Lở Đất" trên khắp lãnh thổ miền Bắc của VNDCCH. Rồi những cuộc di cư của hàng trăm ngàn đồng bào Công Giáo vào Nam vẫn tiếp diễn ,khiến cho các vùng Công Giáo truyền thống như Bùi Chu, Phát Diệm...vắng tanh, chỉ còn các cha ở lại để giữ tài sản Nhà Thờ. Vùng tập kết tự do cho dân di cư ở vùng Hải Phòng vẫn hoạt động trong thời hạn 300 ngày. Ước tính có khoảng 900.000 ngàn đồng bào miền Bắc đã rời bỏ quê hương, mồ mả ông bà tổ tiên cùng nhà cửa ruộng vườn, gạt nước mắt bồng bế nhau đến khu vực tập kết tự do chờ tàu há mồm để di cư vào Nam. Số người di cư vào Nam này, vốn có sự căm thù hiển nhiên với CS, cộng với các Giáo Phái Cao Đài, Hòa Hảo đều có mối thù không khoan nhượng với CS. Và hơn tất cả là tuyệt đại đa số người Miền Nam, miền Trung đều không ủng hộ CS. Và thực tế trong cuộc kháng chiến 9 năm thì Việt Minh không thành công ở các lãnh thổ miền Nam và miền Trung như ở Miền Bắc được. Các khối dân trên là một lực lượng gần như tất cả của Đệ Nhất VNCH đều ủng hộ tuyệt đối Chính phủ của ông Ngô Đình Diệm và hoàn toàn có thể giúp chính phủ thắng cử, nếu có một cuộc bầu cử công bằng.

Ngược lại chỉ có khoảng 160.000 ngàn người vừa dân vừa quân đội của Việt Minh đã rời bỏ quê hương để tập kết ra Bắc. Bối cảnh thì như vậy, với sự tan hoang của cả nông thôn miền Bắc lẫn lòng dân sau 2 năm CCRĐ, cộng với truyền thống thắng cử của nền dân chủ trước nền độc đảng thì hẳn là khôi hài nếu cho rằng chính quyền Ngô Đình Diệm không dám Tổng tuyển cử vì sợ thất cử.

Theo các quan chức ngoại giao nước ngoài thì về cá nhân con người thì ông Ngô Đình Diệm là một con người nhỏ bé, và đã bắt đầu hơi đẫy ra với tướng đi vội vàng của một người đã tới tuổi già, dễ gây cảm giác cho người tiếp xúc thấy ông là người đa cảm, yếu đuối. Ông không thích chốn đông người mà ưa trầm tư suy ngẫm. Ông thường đến sớm hơn các em trước bàn thờ Chúa trong các lễ, và ở lại lâu hơn tất cả. Và người ta nghĩ rằng, nếu không có ông em Ngô Đình Nhu thông làu kinh sử, thông tuệ hơn người thì Tổng Thống sẽ lúng túng lắm trong các buổi giao tế tiệc tùng. Thế nhưng ông Diệm lại thường là người cương quyết và quyết định dứt khoát cùng ý chí thể hiện đến cùng mọi quyết sách hơn là ông em. Việc cương quyết từ chối ký Hiệp Định chính thức ở Gioneve sẽ cho chính phủ của ông, như đã nói trong phần bảo lưu hội nghị , có "toàn quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở." Nói thẳng ra là ông giành quyền đáp trả xứng đáng với miền Bắc bất cứ lúc nào, và bất cứ giá nào. 

Quân đội quốc gia được tổ chức cơ động, có sức tấn công chứ không phòng thủ xé lẻ ra như 4 quân đoàn ở 4 quân khu như sau này. Các đơn vị biệt kích gốc Bắc, Nùng Thái...được huấn luyện để nhảy ra Bắc hoạt động du kích. như những chuyến nhảy toán liên tục cho tới khi nền đệ 1 CH sụp đổ năm 1963. Đệ nhị CH đã bị người Mỹ buộc đóng cửa các trại huấn luyện ở Lào. Các chương trình biệt kích cũ, "Bóng Ma Biên Giới" phải giải thể và trở về với hoạt động nội địa với các tên như đơn vị Biệt Cách 81. Với sự cương quyết, không bao giờ khoan nhượng với CS, ông Diệm đã làm tất cả để mơ một ngày Lấp Sông Bến Hải, thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ. 

Lịch sử ngắn ngủi sau đó đã chỉ ra rằng ông đã đúng, bởi khoan nhượng, hay hòa hoãn với CS là tự sát. Như Winton Sớcsin đã nói, một quốc gia hèn nhát, không dám đối đầu sanh tử với kẻ thù thì trước sau gì cũng bị kẻ thù đánh gục trong một cuộc chiến tranh. Trong các cuộc phỏng vấn với báo giới nước ngoài, ông Ngô Đình Nhu nói : Các bạn hãy cho tôi biết trong lịch sử bầu cử đã có một cuộc bầu cử công bằng và tự do giữa thế giới dân chủ và CS chưa. Ví dụ như theo Hiệp Định Gioneve thì đợt đầu sẽ có 1400 cán bộ người của miền Bắc được đưa vào miền Nam để thực hiện việc tổ chức bầu cử, và một số lượng tương ứng người miền Nam được đưa ra Bắc để tổ chức vận động bầu cử. Nhưng tôi tin rằng họ sẽ đưa 1400 tên gián điệp vào Nam để phá hoại mà chúng tôi phải cho họ ở khách sạn và chăm lo đầy đủ, trong khi người của chúng tôi ra Bắc thì sẽ bị chửi bới và kể cả ám sát họ nữa"...

Việc từ chối Tổng tuyển cử thống nhất đất nước vào năm 1956 của chính quyền miền Nam là có thật chứ không phải là sự bịa đặt của chính quyền Hà Nội. Và chúng ta hiểu vì sao một con người Kính Chúa yêu nước như ông Diệm, nhưng năm đó luôn đáu đáu trong lòng việc lớn nhất đời ông, đó là thống nhất đất nước, thu giang san về một mối rồi rũ áo từ quan để trở về dòng tu cũ để đọc kinh dâng lễ, lại từ chối việc bầu cử để thống nhất đất nước vào năm 1956 ấy. Bởi vì ông biết là cuộc bầu cử ấy sẽ không bao giờ có.

Và khi năm bầu cử 1956 đến, khi đó ông đã là Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, ông đã cương quyết bác bỏ mọi khả năng bầu cử để thống nhất hai miền. Vì ông luôn mạnh mẽ tin rằng, chính quyền CS của ông Hồ Chí Minh sẽ không nghiêm chỉnh thực hiện đầy đủ trách nhiệm để có một cuộc bầu cử hợp lệ, tự do và công bằng.

Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa sau đó cũng đã liên tiếp đưa ra các đề nghị bầu cử để thống nhất đất nước theo Hiệp Định 1954, và thậm chí đưa ra Ủy Hội Giám Sát QT. Nhưng chính quyền Đệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã không trả lời. Rồi chiến tranh giữa hai miền nổ ra sau đó đưa đến bao cảnh tan nát điêu linh và kéo dài. Và bao giờ chính quyền VNDCCH cũng lên tiếng tố cáo chính quyền VNCH của TT Diệm là kẻ chịu hoàn toàn trách nhiệm vì không chịu tham gia bầu cử để thống nhất hai miền. Điều đó cũng không sai... 

Nhưng trong vòng thân tình với báo giới quốc tế thì ông cố vấn Ngô Đình Nhu bao giờ cũng cười mỉm chi mà rằng : "Các bạn có thể tiếc nuối bất cứ cái gì, nhưng đừng tiếc nuối câu chuyện bầu cử đó. Vì nó sẽ không bao giờ có cả. Bởi nếu có bầu cử thì cho dù chúng tôi có nhắm một mắt lại để cho họ (CS) gian lận bầu cử thì chúng tôi vẫn thắng tuyệt đối. Vì biết chắc rằng họ cũng phá đám bầu cử nếu thấy rằng họ không thể thắng. Họ không bao giờ có thể thắng, nên sẽ không bao giờ có cuộc bầu cử đó "

Mai Tú Ân ( HNPD )

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

TẠI SAO KHÔNG CÓ CUỘC BẦU CỬ THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC NĂM 1956 ? - Mai Tú Ân

( HNPD ) Trước giờ chúng ta thường được thông tin của lề phải nói rằng, tại vì chính quyền VNCH


( HNPD )Trước giờ chúng ta thường được thông tin của lề phải nói rằng, tại vì chính quyền VNCH của Tổng thống Ngô Đình Diệm không chấp nhận bầu cử để thống nhất vì sợ sẽ thất cử trước chính quyền VNDCCH của Chủ Tịch Hồ Chí Minh...

Qua nhiều sự nghiên cứu trung thực của nhiều người thì kết luận lại là những người CS đã nói đúng trong trường hợp bầu cử thống nhất đất nước năm 1956 này. Một điều hiếm hoi mà họ đã nói thật, nhưng cũng chỉ nói thật được một nửa...

Như mọi người đều biết, sau chiến thắng vang dội của những người Việt Minh ở Điện Biên Phủ thì thế trận đã hình thành như sau. Toàn bộ vùng núi phía Bắc giáp biên giới Trung Quốc đã lọt vào tay Việt Minh, và những người CS Trung Quốc, đã giành được toàn bộ  Trung Hoa Đại Lục, đuổi quân Tưởng ra Đài Loan trước đó vào năm 1949. Biên giới hai nước CS đã mở toang cửa cho từng đoàn xe tải Trung Cộng chở hàng, chở vũ khí từ Liên Xô ùn ùn sang tiếp viện cho đồng minh mới là CS VN. Ngay trong chiến dịch Điện Biên Phủ thì cũng có trên 3000 cố vấn Trung Cộng tham chiến.

Trước tình hình tuyệt vọng quân sự ở phía Bắc, người Pháp không chịu nổi gánh nặng chiến tranh 9 năm trời nên đã muốn buông bỏ, nhưng quân đội Quốc Gia Việt Nam của Quốc Trưởng Bảo Đại thì lại chưa đủ mạnh để có thể thay thế quân Pháp làm chủ lực chống lại Việt Minh đang được sự trợ giúp vô cùng mạnh mẽ của khối Cộng Sản, qua ngả Trung Quốc. 

Cũng xin nói thêm về sự giúp đỡ của khối CS này cho Việt Minh. Thời điểm trước năm 1953- 54 khi đại nguyên soá J. Staline còn sống, thì mối quan hệ đặc biệt thân thiết giữa Stalin  và Mao Trạch Đông cũng như hai nhà nước CS này là vô cùng thân thiết. Chính nhờ sự giúp đỡ vật chất, khí tài, và chuyên gia của Liên Xô đã giúp cho CS Trung Quốc của Mao thắng quân  QDĐ của Tưởng Giới Thạch và chiếm toàn bộ đại lục. Nhưng kể từ khi Stalin chết năm 1953, những người kế thừa như Khorussop đã bất đồng quan điểm nghiêm trọng với Mao Trạch Đông, và dần dần hai nước từ bạn biến thành thù. Thậm chí 2 nước còn xảy ra xung đột biên giới vào năm 1967. Và CS Bắc Việt cũng chịu sự thất thường của mối quan hệ này cũng như sự viện trợ lên xuống tùy theo sự đóng băng của tình đồng chí giữa hai ông lớn CS anh em. Nên có những sự kiện chính của đất nước Việt Nam trong thời gian này cũng chịu ảnh hưởng  của mối quan hệ giữa hai ông lớn này. Đó là sự kiện Cải Cách Ruộng Đất và ký Hiệp Định Giơnevo  1954, chia đôi đất nước. Xin hẹn dịp khác sẽ trở lại vấn đề này.

Khi Hiệp Định Giơnevơ được ký kết thì phía của Quốc Gia Việt Nam do Bảo Đại làm Quốc Trưởng và Ngô Đình Diệm làm thủ tướng đã ngần ngại không tham gia. Sau cùng thì họ cử ông Ngoại Trưởng Trần Văn Đỗ dẫn đầu một phái đoàn qua Giơnever. Thụy Sĩ.

Khi Pháp phải chấp nhận ký hiệp định Genever 1954, thì chỉ có 7/9 nước tham gia ký Hiệp Định này. Và hai nước không ký chính là Hoa Kỳ và Quốc Gia Việt Nam. Mặc cho Pháp thúc ép, và ngay cả Quốc Trưởng Bảo Đại cũng thúc giục nhưng Thủ tướng Ngô Đình Diệm vẫn cương quyết không chấp nhận ký hiệp định này, vì lý do như vậy sẽ chia cắt lâu dài đất nước. Ông Diệm đã chỉ đạo cho ngoại trưởng Trần Văn Đỗ, trưởng đoàn Quốc Gia Việt Nam dứt khoát không ký với một tuyên bố long trọng trước tất cả các đoàn để bảo lưu ý kiến rằng : 

"Việc ký hiệp định giữa Pháp và Việt Minh có những điều khoản gây nguy hại nặng nề cho tương lai chính trị của Quốc gia Việt Nam. Hiệp định đã nhường cho Việt Minh những vùng mà quân đội quốc gia còn đóng quân và tước mất của Việt Nam quyền tổ chức phòng thủ quốc gia. Bộ Tư lệnh Pháp đã tự ấn định ngày tổ chức tuyển cử mà không có sự thỏa thuận với phái đoàn Quốc Gia Việt Nam. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội nghị Gienever ghi nhận một cách chính thức rằng, Việt Nam đã long trọng phản đối cách ký kết Hiệp định cùng những điều khoản không tôn trọng nguyện vọng sâu xa của người dân Việt. Chính phủ Quốc gia Việt Nam yêu cầu Hội Nghị ghi nhận rằng Chính phủ Việt Nam tự dành cho mình quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở."

Và khi cái Hiệp Định Giơnever 1954 tai họa đó đã được ký thì Quốc Gia Việt Nam và Hoa Kỳ đã không ký. Ông ngoại trưởng Trần Văn Đỗ đã bật khóc. TTg Ngô Đình Diệm thì tuyên bố treo cờ rủ vào ngày ký kết hiệp định vì biết trước đó là sự chia cắt lâu dài đất nước. Và ông đã có một câu nói nổi tiếng :

"Phải thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ"

Thủ Tướng Ngô Đình Diệm biết chắc rằng, CS sẽ tráo trở chứ không bao giờ nghiêm chỉnh thực thi hiệp định cả. Ông nói rằng chẳng bao giờ có chuyện những người CS lại phải ký những hiệp định hòa bình với người phía thế giới dân chủ, nếu họ không bị dồn vào chân tường. Và họ cũng chỉ ký vi tình thế nào đó bức bách thôi. Ngay khi chưa ráo mực thì họ sẵn sàng xé tan hết cho dù mấy cái Hiệp Định như HD Giơ ne vơ.  Nên được sự ủng hộ về mọi mặt của Hoa Kỳ, ông cùng chính phủ  Quốc Gia Việt Nam đã lao vào làm một khối lượng công việc khổng lồ như di dân vào Nam và ổn định nền kinh tế đã tan nát thời hậu chiến. Đây là thời điểm mà ông Diệm và bào đệ là ông Nhu đã phải làm việc đến 18 - 20 giờ mỗi ngày. Thủ tướng nói phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống người dân khấm khá lên là những lá phiếu xứng đáng để hai miền thống nhất. 

Ta sẽ sơ lược để tìm hiểu nhé. Thời điểm từ năm 1954, là năm ký Hiệp Định Giơnevơ cho đến năm 1956 là năm sẽ phải Tổng tuyển cử thống nhất hai miền, thì như các bạn đã biết là công cuộc Cải Cách Ruộng Đất đang "Long Trời Lở Đất" trên khắp lãnh thổ miền Bắc của VNDCCH. Rồi những cuộc di cư của hàng trăm ngàn đồng bào Công Giáo vào Nam vẫn tiếp diễn ,khiến cho các vùng Công Giáo truyền thống như Bùi Chu, Phát Diệm...vắng tanh, chỉ còn các cha ở lại để giữ tài sản Nhà Thờ. Vùng tập kết tự do cho dân di cư ở vùng Hải Phòng vẫn hoạt động trong thời hạn 300 ngày. Ước tính có khoảng 900.000 ngàn đồng bào miền Bắc đã rời bỏ quê hương, mồ mả ông bà tổ tiên cùng nhà cửa ruộng vườn, gạt nước mắt bồng bế nhau đến khu vực tập kết tự do chờ tàu há mồm để di cư vào Nam. Số người di cư vào Nam này, vốn có sự căm thù hiển nhiên với CS, cộng với các Giáo Phái Cao Đài, Hòa Hảo đều có mối thù không khoan nhượng với CS. Và hơn tất cả là tuyệt đại đa số người Miền Nam, miền Trung đều không ủng hộ CS. Và thực tế trong cuộc kháng chiến 9 năm thì Việt Minh không thành công ở các lãnh thổ miền Nam và miền Trung như ở Miền Bắc được. Các khối dân trên là một lực lượng gần như tất cả của Đệ Nhất VNCH đều ủng hộ tuyệt đối Chính phủ của ông Ngô Đình Diệm và hoàn toàn có thể giúp chính phủ thắng cử, nếu có một cuộc bầu cử công bằng.

Ngược lại chỉ có khoảng 160.000 ngàn người vừa dân vừa quân đội của Việt Minh đã rời bỏ quê hương để tập kết ra Bắc. Bối cảnh thì như vậy, với sự tan hoang của cả nông thôn miền Bắc lẫn lòng dân sau 2 năm CCRĐ, cộng với truyền thống thắng cử của nền dân chủ trước nền độc đảng thì hẳn là khôi hài nếu cho rằng chính quyền Ngô Đình Diệm không dám Tổng tuyển cử vì sợ thất cử.

Theo các quan chức ngoại giao nước ngoài thì về cá nhân con người thì ông Ngô Đình Diệm là một con người nhỏ bé, và đã bắt đầu hơi đẫy ra với tướng đi vội vàng của một người đã tới tuổi già, dễ gây cảm giác cho người tiếp xúc thấy ông là người đa cảm, yếu đuối. Ông không thích chốn đông người mà ưa trầm tư suy ngẫm. Ông thường đến sớm hơn các em trước bàn thờ Chúa trong các lễ, và ở lại lâu hơn tất cả. Và người ta nghĩ rằng, nếu không có ông em Ngô Đình Nhu thông làu kinh sử, thông tuệ hơn người thì Tổng Thống sẽ lúng túng lắm trong các buổi giao tế tiệc tùng. Thế nhưng ông Diệm lại thường là người cương quyết và quyết định dứt khoát cùng ý chí thể hiện đến cùng mọi quyết sách hơn là ông em. Việc cương quyết từ chối ký Hiệp Định chính thức ở Gioneve sẽ cho chính phủ của ông, như đã nói trong phần bảo lưu hội nghị , có "toàn quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho toàn xứ sở." Nói thẳng ra là ông giành quyền đáp trả xứng đáng với miền Bắc bất cứ lúc nào, và bất cứ giá nào. 

Quân đội quốc gia được tổ chức cơ động, có sức tấn công chứ không phòng thủ xé lẻ ra như 4 quân đoàn ở 4 quân khu như sau này. Các đơn vị biệt kích gốc Bắc, Nùng Thái...được huấn luyện để nhảy ra Bắc hoạt động du kích. như những chuyến nhảy toán liên tục cho tới khi nền đệ 1 CH sụp đổ năm 1963. Đệ nhị CH đã bị người Mỹ buộc đóng cửa các trại huấn luyện ở Lào. Các chương trình biệt kích cũ, "Bóng Ma Biên Giới" phải giải thể và trở về với hoạt động nội địa với các tên như đơn vị Biệt Cách 81. Với sự cương quyết, không bao giờ khoan nhượng với CS, ông Diệm đã làm tất cả để mơ một ngày Lấp Sông Bến Hải, thống nhất đất nước trong tự do chứ không phải trong nô lệ. 

Lịch sử ngắn ngủi sau đó đã chỉ ra rằng ông đã đúng, bởi khoan nhượng, hay hòa hoãn với CS là tự sát. Như Winton Sớcsin đã nói, một quốc gia hèn nhát, không dám đối đầu sanh tử với kẻ thù thì trước sau gì cũng bị kẻ thù đánh gục trong một cuộc chiến tranh. Trong các cuộc phỏng vấn với báo giới nước ngoài, ông Ngô Đình Nhu nói : Các bạn hãy cho tôi biết trong lịch sử bầu cử đã có một cuộc bầu cử công bằng và tự do giữa thế giới dân chủ và CS chưa. Ví dụ như theo Hiệp Định Gioneve thì đợt đầu sẽ có 1400 cán bộ người của miền Bắc được đưa vào miền Nam để thực hiện việc tổ chức bầu cử, và một số lượng tương ứng người miền Nam được đưa ra Bắc để tổ chức vận động bầu cử. Nhưng tôi tin rằng họ sẽ đưa 1400 tên gián điệp vào Nam để phá hoại mà chúng tôi phải cho họ ở khách sạn và chăm lo đầy đủ, trong khi người của chúng tôi ra Bắc thì sẽ bị chửi bới và kể cả ám sát họ nữa"...

Việc từ chối Tổng tuyển cử thống nhất đất nước vào năm 1956 của chính quyền miền Nam là có thật chứ không phải là sự bịa đặt của chính quyền Hà Nội. Và chúng ta hiểu vì sao một con người Kính Chúa yêu nước như ông Diệm, nhưng năm đó luôn đáu đáu trong lòng việc lớn nhất đời ông, đó là thống nhất đất nước, thu giang san về một mối rồi rũ áo từ quan để trở về dòng tu cũ để đọc kinh dâng lễ, lại từ chối việc bầu cử để thống nhất đất nước vào năm 1956 ấy. Bởi vì ông biết là cuộc bầu cử ấy sẽ không bao giờ có.

Và khi năm bầu cử 1956 đến, khi đó ông đã là Tổng Thống của nền Đệ Nhất Cộng Hòa, ông đã cương quyết bác bỏ mọi khả năng bầu cử để thống nhất hai miền. Vì ông luôn mạnh mẽ tin rằng, chính quyền CS của ông Hồ Chí Minh sẽ không nghiêm chỉnh thực hiện đầy đủ trách nhiệm để có một cuộc bầu cử hợp lệ, tự do và công bằng.

Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa sau đó cũng đã liên tiếp đưa ra các đề nghị bầu cử để thống nhất đất nước theo Hiệp Định 1954, và thậm chí đưa ra Ủy Hội Giám Sát QT. Nhưng chính quyền Đệ Nhất Cộng Hòa của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã không trả lời. Rồi chiến tranh giữa hai miền nổ ra sau đó đưa đến bao cảnh tan nát điêu linh và kéo dài. Và bao giờ chính quyền VNDCCH cũng lên tiếng tố cáo chính quyền VNCH của TT Diệm là kẻ chịu hoàn toàn trách nhiệm vì không chịu tham gia bầu cử để thống nhất hai miền. Điều đó cũng không sai... 

Nhưng trong vòng thân tình với báo giới quốc tế thì ông cố vấn Ngô Đình Nhu bao giờ cũng cười mỉm chi mà rằng : "Các bạn có thể tiếc nuối bất cứ cái gì, nhưng đừng tiếc nuối câu chuyện bầu cử đó. Vì nó sẽ không bao giờ có cả. Bởi nếu có bầu cử thì cho dù chúng tôi có nhắm một mắt lại để cho họ (CS) gian lận bầu cử thì chúng tôi vẫn thắng tuyệt đối. Vì biết chắc rằng họ cũng phá đám bầu cử nếu thấy rằng họ không thể thắng. Họ không bao giờ có thể thắng, nên sẽ không bao giờ có cuộc bầu cử đó "

Mai Tú Ân ( HNPD )

BẢN TIN MỚI NHẤT

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

TIN MỚI

KHÔNG MUỐN GỌI HỒN THƠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùa đã vào đông, giá lạnh nhiều Nhịp tim nghe có chút hoang liêu Nhắn tin, sao phải cần tin nhắn Cứ để tình phai, sẽ hết yêu

Xem Thêm

Giải phóng để làm gì???

Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

Xem Thêm

Tôi quyết định từ bỏ Facebook

Nghiện tới mức ăn, ngủ, chơi, làm việc đều gắn liền với FB. Tôi sử dụng và cập nhật trạng thái FB mọi lúc mọi nơi.

Xem Thêm

Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn - Nguyễn Tấn Phận

Ngày 24 tháng Tư, Đại tướng Khiêm: Lúc 15:00 giờ vào dinh Độc Lập gặp cựu Tổng thống Thiệu, sau đó qua văn phòng Tổng thống Hương...

Xem Thêm

Trên cả tuyệt vời. TOMMY TRẦN, San Jose. Học Sinh giỏi toàn thế giới với Điểm Toàn Hảo - Giao Chỉ, San Jose.

Trên thế giới có 4 triệu và 700 ngàn hoc sinh dự thi. Kết quả có 6 em được điểm toàn hảo. 4 em tại Hoa kỳ, một em tại Úc và một em tại Đức.

Xem Thêm

Ngụy - Tiểu Tử

Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Xem Thêm

NHƯ CHIM SẺ HÓT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bởi ở đó, tình cảm được giãi bày ra bất tận, không dứt được tâm tư thanh thoát ...Chỉ có cuộc tình nó mang lại cho người đời mỗi ngày" Qui ne finira jamais

Xem Thêm

“khủng bố?” kinh hoàng tại Canada, 9 người thiệt mạng trên đường! 26 người bị thương

Một tài xế đã lao chiếc xe Ryder trắng phóng vào đám đông trên con đường đông đúc tại Toronto vào chiều nay, thứ 2. Hậu quả là 9 người thiệt mạng và ít nhất là 26 người bị thương.

Xem Thêm

Tổng thống Pháp Macron công du Hoa Kỳ

Hôm nay, 23/04/2018, tổng thống Pháp Emmanuel Macron và phu nhân lên đường công du Hoa Kỳ đến 25/04/2018. Đây là lần đầu tiên tổng thống Donald Trump tiếp một nguyên thủ nước ngoài với nghi lễ của một chuyến viếng thăm cấp nhà nước.

Xem Thêm

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm