Thân Hữu Tiếp Tay...
TRUYỆN NGẮN KINH DỊ : Linh hồn bé bỏng - Trần Thế Kỷ
Hôm ấy, sau khi tham quan phố xá rồi ăn tối, tôi ghé một tiệm đồ chơi. Đắn đo mãi, tôi chọn được một chiếc máy bay xinh xinh. Cu Bin nhà tôi mà được món này thì khoái lắm đây.
Sau đó tôi đến một khách sạn nhỏ nằm gần trung tâm thành phố để qua đêm.
Khách sạn khá đẹp, giá phòng rẻ, lại có một vườn cây. Còn nhiều phòng trống nhưng tôi chọn phòng nằm sát ngay khu vườn, cửa sổ nhìn ra một cây mận đang trĩu đầy những trái chín mọng. Người chủ đồng thời là người hướng dẫn do dự một chốc rồi bảo tôi :
- Còn nhiều phòng khác đẹp không kém, thưa ông.
- Nhưng tôi thích phòng này.Tôi đáp. Nó làm tôi nhớ đến căn phòng của mình ở nhà cũng nằm bên một cây mận trĩu quả.
Ông ta như muốn nói thêm điều gì nhưng lại thôi và bằng lòng với sự lựa chọn của tôi.
Căn phòng thật ấm cúng với chiếc giường lớn trải drap màu xanh nhạt và chiếc đồng hồ treo tường dạng mỏ neo đầy duyên dáng. Tắm rửa xong, tôi ra ngoài hóng mát rồi lên giường nằm. Gió mát lẫn cơn mệt mỏi nhanh chóng đưa tôi vào giấc ngủ. Nửa đêm, đang ngon giấc, tôi chợt bị đánh thức bởi những tiếng lạch cạch.
Tôi mở mắt và nhìn thấy, trong cái ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn ngủ, một chú bé chừng ba tuổi đang đùa chơi với chiếc xe tải con con. Mỗi lần cậu ta dùng tay đẩỷ chiếc xe thì nó lại phát ra những âm thanh lạch cạch ấy. Tôi chăm chú nhìn một hồi rồi ngạc nhiên tự hỏi chú bé vào phòng bằng cách nào vì cửa tôi đã khóa.
Tôi bèn với tay bật công tắc để mở đèn nê ông. Đèn vừa sáng thì chú bé biến mất cùng với chiếc xe đồ chơi. Tôi ngồi bật dậy, tự hỏi phải chăng mình vừa nằm mơ.
Không, tôi không hề mơ. Đúng là tôi vừa nhìn thấy cậu bé. Tôi ra ngoài và gõ cửa phòng ông chủ vẫn còn sáng đèn nằm cuối hành lang. Vài phút sau ông ta mở cửa. Tôi thuật lại đầu đuôi những gì vừa thấy . Không hề tỏ vẻ ngạc nhiên , ông ta bảo:
- Cách đây mấy năm có một cặp vợ chồng trẻ và đứa con nhỏ đến thuê căn phòng ông đang ở. Tối hôm ấy vợ chồng họ bỗng cãi cọ nhau vì chuyện gì đó rồi dẫn tới xô xát. Trong lúc xô sát, họ vô tình làm chết đứa con. Sau ngày đấy, khách thuê căn phòng đó luôn kể với tôi những điều ông vừa nói.
Người chủ khách sạn dừng một chốc rồi ngõ ý đổi cho tôi phòng khác.
- Không cần đâu. Tôi lắc đầu. Tôi vốn đang tìm hiểu các vấn đề về tâm linh nên chuyện vừa rồi cũng không hề gì.
Rồi tôi trở về phòng, nghĩ ngợi mãi. Sau đó tôi tắt đèn nê ông và tiếp tục giấc ngủ.
Lúc gần bốn giờ sáng tôi lại bị đánh thức bởi nhũng tiếng lạch cạch khi nãy. Mở mắt ra, tôi lại thấy chú bé đang chơi với chiếc xe con. Tôi ngồi dậy, nhìn nó. Nó dừng chơi và dường như cũng nhìn tôi. Tôi khẽ nói:
- Lại đây bé ơi. Chú đổi cho cháu chiếc máy bay lấy chiếc xe của cháu nhé.
Tôi chỉ tay vào chiếc va li của mình đặt ở góc phòng trong đựng chiếc máy bay mua lúc chiều. Chú bé gật đầu nhưng vẫn ngồi yên. Chúng tôi nhìn nhau một chốc . Khi tôi ngồi dậy, mở sáng đèn nê ông thì nó lại biến mất.
Bảy giờ sáng tôi rời khách sạn để trở về nhà nơi có đứa con bé bỏng của tôi đang ngóng bố. Trên đường về, lúc nào tôi cũng nghĩ tới cậu bé đêm đó, lòng ngập tràn tình yêu và nỗi xót thương. Tôi vừa về tới nhà thì cu Bin chạy ra ôm lấy chân tôi trong khi vợ tôi vào bếp làm cho tôi một ly cam vắt.
- Bố có chiếc máy bay cho con này.
Tôi xoa đầu cu Bin rồi mở va li, lấy chiếc hộp giấy cứng trong đựng chiếc máy bay đưa cho đứa con yêu. Vợ tôi mang ly nước cam ra cho tôi rồi mở chiếc hộp cho cu Bin.
Tôi vừa uống được nửa ly nước cam ngọt lịm thì vợ tôi nói với vẻ ngạc nhiên:
- Chắc người ta đưa nhầm cho anh. Đâu phải là chiếc máy bay mà là một chiếc xe tải.
- Anh không lầm đâu.
Tôi trố mắt nhìn chiếc xe tải vợ tôi vừa lấy ra từ chiếc hộp. Lạ thực, chính tôi sau khi chọn chiếc máy bay đã đặt nó vào hộp cho bà chủ tiệm dán kỹ lại. Có lý nào …
Tôi chợt nhớ tới hồn ma cậu bé với chiếc xe nhỏ.Tôi nhớ lại những lời đã nói với nó: “ Chú đổi cho cháu chiếc máy bay lấy chiếc xe tải của cháu nhé”. Phải chăng nó đã chấp nhận lời tôi? Tôi bâng khuâng nghĩ biết đâu đêm sau và những đêm sau nữa, hồn ma cậu bé lại hiện ra trong căn phòng ấy, chơi đùa với món đồ chơi mới, chiếc máy bay mà tôi mua tặng cu Bin.
Trần Thế Kỷ ( HNPD )
TRUYỆN NGẮN KINH DỊ : Linh hồn bé bỏng - Trần Thế Kỷ
Hôm ấy, sau khi tham quan phố xá rồi ăn tối, tôi ghé một tiệm đồ chơi. Đắn đo mãi, tôi chọn được một chiếc máy bay xinh xinh. Cu Bin nhà tôi mà được món này thì khoái lắm đây.
Sau đó tôi đến một khách sạn nhỏ nằm gần trung tâm thành phố để qua đêm.
Khách sạn khá đẹp, giá phòng rẻ, lại có một vườn cây. Còn nhiều phòng trống nhưng tôi chọn phòng nằm sát ngay khu vườn, cửa sổ nhìn ra một cây mận đang trĩu đầy những trái chín mọng. Người chủ đồng thời là người hướng dẫn do dự một chốc rồi bảo tôi :
- Còn nhiều phòng khác đẹp không kém, thưa ông.
- Nhưng tôi thích phòng này.Tôi đáp. Nó làm tôi nhớ đến căn phòng của mình ở nhà cũng nằm bên một cây mận trĩu quả.
Ông ta như muốn nói thêm điều gì nhưng lại thôi và bằng lòng với sự lựa chọn của tôi.
Căn phòng thật ấm cúng với chiếc giường lớn trải drap màu xanh nhạt và chiếc đồng hồ treo tường dạng mỏ neo đầy duyên dáng. Tắm rửa xong, tôi ra ngoài hóng mát rồi lên giường nằm. Gió mát lẫn cơn mệt mỏi nhanh chóng đưa tôi vào giấc ngủ. Nửa đêm, đang ngon giấc, tôi chợt bị đánh thức bởi những tiếng lạch cạch.
Tôi mở mắt và nhìn thấy, trong cái ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn ngủ, một chú bé chừng ba tuổi đang đùa chơi với chiếc xe tải con con. Mỗi lần cậu ta dùng tay đẩỷ chiếc xe thì nó lại phát ra những âm thanh lạch cạch ấy. Tôi chăm chú nhìn một hồi rồi ngạc nhiên tự hỏi chú bé vào phòng bằng cách nào vì cửa tôi đã khóa.
Tôi bèn với tay bật công tắc để mở đèn nê ông. Đèn vừa sáng thì chú bé biến mất cùng với chiếc xe đồ chơi. Tôi ngồi bật dậy, tự hỏi phải chăng mình vừa nằm mơ.
Không, tôi không hề mơ. Đúng là tôi vừa nhìn thấy cậu bé. Tôi ra ngoài và gõ cửa phòng ông chủ vẫn còn sáng đèn nằm cuối hành lang. Vài phút sau ông ta mở cửa. Tôi thuật lại đầu đuôi những gì vừa thấy . Không hề tỏ vẻ ngạc nhiên , ông ta bảo:
- Cách đây mấy năm có một cặp vợ chồng trẻ và đứa con nhỏ đến thuê căn phòng ông đang ở. Tối hôm ấy vợ chồng họ bỗng cãi cọ nhau vì chuyện gì đó rồi dẫn tới xô xát. Trong lúc xô sát, họ vô tình làm chết đứa con. Sau ngày đấy, khách thuê căn phòng đó luôn kể với tôi những điều ông vừa nói.
Người chủ khách sạn dừng một chốc rồi ngõ ý đổi cho tôi phòng khác.
- Không cần đâu. Tôi lắc đầu. Tôi vốn đang tìm hiểu các vấn đề về tâm linh nên chuyện vừa rồi cũng không hề gì.
Rồi tôi trở về phòng, nghĩ ngợi mãi. Sau đó tôi tắt đèn nê ông và tiếp tục giấc ngủ.
Lúc gần bốn giờ sáng tôi lại bị đánh thức bởi nhũng tiếng lạch cạch khi nãy. Mở mắt ra, tôi lại thấy chú bé đang chơi với chiếc xe con. Tôi ngồi dậy, nhìn nó. Nó dừng chơi và dường như cũng nhìn tôi. Tôi khẽ nói:
- Lại đây bé ơi. Chú đổi cho cháu chiếc máy bay lấy chiếc xe của cháu nhé.
Tôi chỉ tay vào chiếc va li của mình đặt ở góc phòng trong đựng chiếc máy bay mua lúc chiều. Chú bé gật đầu nhưng vẫn ngồi yên. Chúng tôi nhìn nhau một chốc . Khi tôi ngồi dậy, mở sáng đèn nê ông thì nó lại biến mất.
Bảy giờ sáng tôi rời khách sạn để trở về nhà nơi có đứa con bé bỏng của tôi đang ngóng bố. Trên đường về, lúc nào tôi cũng nghĩ tới cậu bé đêm đó, lòng ngập tràn tình yêu và nỗi xót thương. Tôi vừa về tới nhà thì cu Bin chạy ra ôm lấy chân tôi trong khi vợ tôi vào bếp làm cho tôi một ly cam vắt.
- Bố có chiếc máy bay cho con này.
Tôi xoa đầu cu Bin rồi mở va li, lấy chiếc hộp giấy cứng trong đựng chiếc máy bay đưa cho đứa con yêu. Vợ tôi mang ly nước cam ra cho tôi rồi mở chiếc hộp cho cu Bin.
Tôi vừa uống được nửa ly nước cam ngọt lịm thì vợ tôi nói với vẻ ngạc nhiên:
- Chắc người ta đưa nhầm cho anh. Đâu phải là chiếc máy bay mà là một chiếc xe tải.
- Anh không lầm đâu.
Tôi trố mắt nhìn chiếc xe tải vợ tôi vừa lấy ra từ chiếc hộp. Lạ thực, chính tôi sau khi chọn chiếc máy bay đã đặt nó vào hộp cho bà chủ tiệm dán kỹ lại. Có lý nào …
Tôi chợt nhớ tới hồn ma cậu bé với chiếc xe nhỏ.Tôi nhớ lại những lời đã nói với nó: “ Chú đổi cho cháu chiếc máy bay lấy chiếc xe tải của cháu nhé”. Phải chăng nó đã chấp nhận lời tôi? Tôi bâng khuâng nghĩ biết đâu đêm sau và những đêm sau nữa, hồn ma cậu bé lại hiện ra trong căn phòng ấy, chơi đùa với món đồ chơi mới, chiếc máy bay mà tôi mua tặng cu Bin.
Trần Thế Kỷ ( HNPD )


















