Di Sản Hồ Chí Minh

Tấn công miền Nam nhưng lại thông tin là Mỹ & VNCH phá hoại đồng bào ăn Tết (Mậu Thân)1968

Thua trận, chết cả chục vạn quân, quá đau khổ, Hồ Chí Minh cũng chết nốt sau đó một năm. Nhưng VC vẫn tổ chức ăn mừng. (Nói láo như Vẹm)
Vào tết mậu thân 1968, VC tổ chức tấn công miền Nam, bị thua thảm, tan rã hàng chục vạn, chết trận hàng vạn quân nhưng báo chí VC vẫn cứ loa loa ăn mừng chiến thắng, không những vậy còn đổ tội cho rằng Mỹ và VNCH đã phá hoại tết của đồng bào.

Xem báo VC Nhân Dân đăng ngày 31 tháng 1 năm 1968.
alt


Thua trận, chết cả chục vạn quân, quá đau khổ, Hồ Chí Minh cũng chết nốt sau đó một năm. Nhưng VC vẫn tổ chức ăn mừng. (Lại còn viết sai cả năm, mậu thân thành mậu tuất, bó cu teo)
alt

Chiến dịch tấn công âm thầm của Hà Nội vào dịp tết Mậu Thân, bất chấp một hiệp ước ngừng bắn đã khiến Huế, Sài Gòn và các tỉnh miền Nam bất ngờ, mặc dù lợi thế này không duy trì được lâu. Bất cứ một sử gia nghiêm túc nào cũng không thể phủ nhận chiến dịch này là một thất bại rõ ràng của quân Bắc Việt. Không nói đến mục tiêu đánh bại miền Nam trong chớp nhoáng đã thất bại hoàn toàn.

Tin tức và hình ảnh của cuộc chiến đẫm máu được các phóng viên hiện trường truyền đi khắp Mỹ và phương Tây, thổi lửa vào phong trào phản chiến đòi rút quân tại Mỹ. Trong số đó, bức ảnh “Hành quyết tại Sài Gòn” do phóng viên Eddie Adams chụp ngay trong ngày đầu tiên Sài Gòn bị tấn công đã trở thành biểu tượng ghê sợ cho sự tàn bạo, chết chóc và hỗn loạn của cuộc chiến tranh Việt Nam.

alt
Bức ảnh chụp khoảnh khắc Tướng Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Ngọc Loan bắn một tù binh Việt Cộng bằng khẩu súng ngắn đặt cạnh thái dương. Khuôn mặt gầy gò, méo mó như đang khóc mếu của người tù bị buộc tay sau lưng, sự bình thản của tướng Loan cùng nét mặt căng ra, nghiến răng vì sợ hãi và căng thẳng của một người lính khác góc trái khung hình đã gây ra hiệu ứng sốc trong tâm lý của người xem.

Biên tập viên BBC mô tả: “Thật khó để không cảm thấy ghê tởm, tội lỗi khi nhìn vào khoảnh khắc của cái chết”.

Ben Wright, giám đốc truyền thông tại Trung tâm Tư liệu về Lịch sử Hoa Kỳ Dolph, nói: “Có một cái gì đó trong bản chất của một bức ảnh tĩnh tác động sâu sắc đến người xem và đọng lại với họ.”

Trung tâm này đặt tại Đại học Texas, Austin, là nơi lưu trữ các bức ảnh, tài liệu và thư từ của Adams.

“Các đoạn phim về cảnh nổ súng này, trong khi gây kinh ngạc, lại không gợi lên được cùng cảm giác về sự khẩn cấp và bi kịch “, Wright nhận xét.

Sau 50 năm, bức ảnh Hành quyết tại Sài Gòn vẫn còn nguyên giá trị biểu tượng cho một cuộc chiến. Tạp chí Time đã chọn nó là một trong 100 bức ảnh có ảnh hưởng nhất trong lịch sử.

Bức ảnh nhanh chóng lan truyền trên mọi hãng truyền thông, được in trên mọi tờ báo lớn phương Tây và trở thành bức hình có tác động nhất đến chiến tranh Việt Nam. Bức ảnh cùng với cuộc tấn công bất ngờ của quân Việt Cộng – lực lượng mà Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson từng mô tả là một đội quân ốm yếu, ô hợp khiến người Mỹ nghi ngờ khả năng sớm chấm dứt chiến tranh và đưa các chàng trai của họ về nhà trong vinh quang.

Phong trào phản chiến ở Mỹ đã xuất hiện từ năm 1965 sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ và Mỹ bắt đầu ném bom xuống miền Bắc Việt Nam, nhưng chỉ là ở tại các trường cao đẳng, đại học với phần lớn người tham gia là sinh viên và các giáo sư. Bức ảnh này dường như đã thổi bùng lên sự tức giận trong công chúng Mỹ.

Một khảo sát của hãng Gallup vào tháng 2/1968 cho thấy chỉ có 35% người Mỹ ủng hộ việc tổng thống Johnson tham chiến, 50% phản đối, còn lại không có ý kiến. Các cuộc biểu tình chống chiến tranh bắt đầu chỉ từ học sinh, sinh viên và những người thuộc phe tả, đã lan ra tới các cựu chiến binh. Những thành viên của tổ chức Cựu chiến binh Việt Nam chống chiến tranh, rất nhiều người ngồi trên xe lăn, chống nạng, bước ra biểu tình. Hình ảnh họ ném bỏ các tấm huân chương mà chính phủ trao tặng trong cuộc chiến đã tác động sâu sắc tới người Mỹ. Phong trào phản chiến đã được thổi bùng lên thành một cơn bão không thể dập tắt.

Tổng thống Nixon thắng cử năm 1969 và mặc dù sau nhiều năm “giãy giụa” tìm cách gửi nhiều binh lính hơn tới Việt Nam, các cuộc biểu tình biến thành bạo loạn trong nước đã buộc ông phải tuyên bố chấm dứt sự can thiệp của Mỹ vào miền nam Việt Nam năm 1973. Hai năm sau, Sài Gòn thất thủ.

Năm 2000, vợ của người tử tù năm xưa trong cuộc phỏng vấn với tờ AP đã nói rằng bà cảm thấy bức ảnh này đã khiến người Mỹ chống lại cuộc chiến tranh.

Bức ảnh nổi tiếng đã đem lại cho Eddie tiền bạc và danh vọng. Giải thưởng Pulizer danh giá một năm sau đó đã đóng đinh ông vào danh sách các những nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất thế giới. Ông đã chụp ảnh cho Ronald Reagan, Fidel Castro và Malcolm X, giành 500 giải thưởng lớn nhỏ trong suốt sự nghiệp cầm máy của mình, tuy nhiên bức ảnh hành quyết chưa bao giờ được nhắc đến với một sự tự hào.

Tướng Loan, người cầm súng trong bức ảnh đó đóng một vai trò quan trọng trong quân đội Sài Gòn, ông là người lãnh đạo một đội quân bảo vệ thủ đô khỏi những kẻ tấn công. Cùng với sự nổi tiếng của bức ảnh, ông Loan cũng được biết đến như một sát nhân máu lạnh, vô nhân tính, là biểu tượng của sự phi nghĩa trong chiến tranh dưới ngòi bút của các tác giả phản chiến. Eddie Adams cũng nghĩ như vậy trong khoảnh khắc đó, nhưng những ngày tháng theo chân Tướng Loan đã khiến ông nghĩ khác.

“Bức ảnh không nói lên toàn bộ câu chuyện. Nó không nói nguyên nhân tại sao”, Eddie nói sau đó.

Tướng Loan giải thích hành động bắn chết tù nhân của mình: “Ở trong trường hợp này, nếu bạn do dự, bạn không thực hiện nhiệm vụ của mình, binh lính sẽ không nghe theo”.

Người tử tù được cho là Nguyễn Văn Lém, bí danh Bảy Lốp, đại úy đặc công quân Giải phóng miền Nam. Trong cuộc tấn công Sài Gòn, ông Lém đã giết vợ và 6 người con của một binh sĩ miền Nam.

“Họ đã giết rất nhiều người của tôi và rất nhiều đồng bào của ông”, Tướng Loan nói với Adams sau vụ hành quyết và bỏ đi.

Tại lễ trao giải Pulitzer, Eddie Adams đã cay đắng nói: “Tôi kiếm được tiền từ việc trưng ra cảnh một người giết chết một người khác. Hai cuộc đời đã bị hủy hoại, và tôi được trả tiền cho nó. Tôi được gọi là anh hùng.”

Nhưng Adams và Tướng Loan vẫn giữ liên lạc nhiều năm sau đó và thậm chí còn trở thành bạn của nhau.

Sau khi Sài Gòn sụp đổ, ông Loan tới Mỹ xin tị nạn. Chính phủ Mỹ đã muốn trục xuất ông vì bức ảnh trên và họ đã tìm đến Adams để làm chứng chống lại ông. Adams đã từ chối và thậm chí còn lên tiếng ủng hộ ông Loan trên các phương tiện truyền thông, nói rõ hoàn cảnh ra đời của bức ảnh.

alt
Quốc hội Mỹ sau đó đã hủy bỏ lệnh trục xuất và ông Loan được ở lại Mỹ. Ông mở một cửa hàng ở ngoại ô Washington.

“Tôi không nói rằng việc ông ấy làm là đúng, nhưng ông ấy đang chiến đấu trong một cuộc chiến và ông phải chống lại một số người khá là xấu xa”, Adams nói. Ông cho rằng “2 mạng người đã bị hủy hoại trong ngày hôm đó – của Lốp và của Loan – và tôi không muốn hủy hoại cuộc đời của bất kỳ ai. Đó không phải là việc của tôi”.

Khi ông Loan qua đời năm 1998 do ung thư, Eddie Adams viết:

“Có hai người đã chết trong bức ảnh đó. Thiếu tướng giết một người Việt Cộng, còn tôi giết ông ta bằng máy ảnh của mình“.

Trong nghiên cứu khoa học siêu hình có một hiện tượng gọi là “hiệu ứng cánh bướm”: một lần đập cánh của con bướm dưới các xúc tác phù hợp có thể gây ra cơn bão tại bờ kia của Thái Bình Dương, một bức ảnh theo đó cũng có thể quyết định vận mệnh của một cuộc chiến, rẽ ngang hướng đi của một dân tộc cùng hàng triệu người sống trong đó. Gọi là siêu hình bởi chẳng có ai có thể khảo sát cho rõ ràng: liệu cánh bướm kia có phải là nguyên nhân khởi nguồn dẫn đến cơn bão hay bức ảnh của Adams có thực là lý do khiến Sài Gòn thất thủ 7 năm sau, và nếu không có bức ảnh này thì kết cục của chúng ta có khác đi không? Đặt ra câu hỏi này, tôi phải xin lỗi người đọc, vì quả thực chẳng có ích gì ngoài khiến người ta phải chịu dày vò đau đớn như mở lại những vết thương quá sâu, có thể đã lên da nhưng vẫn nhức nhối trong những ngày trái gió. Con người chúng ta dường như quá nhỏ nhoi trong dòng chảy vô tình của lịch sử, ngoài những lúc dãy giụa để rồi tự tổn thương, ta có thể làm gì? Cái ta có chỉ là cách ta đối diện với nó.

Nhưng khi được chứng kiến những người như tướng Loan và Eddie, một người mà cuộc đời bị hủy hoại bởi cái đã mang đến cho người kia tất cả tiền bạc và danh vọng, có thể trở thành bạn hữu và giúp đỡ nhau, thì tôi còn nhìn thấy hy vọng trong con người; chừng nào ta còn có những người sống vì sự chính trực và thiện lương.

Eddie Adams đã qua đời vào năm 2004. Sinh thời ông thường xuyên nhắc rằng ông tự hào nhất là về những bức ảnh hậu chiến vào năm 1977 mà ông chụp những người chạy trốn khỏi Việt Nam. Những bức ảnh này đã gây ảnh hưởng khiến chính phủ Mỹ chấp nhận hơn 200.000 người Việt tị nạn.

alt

Ngày nay thực trạng đất nước đang nguy ngập, nhưng chính quyền thay vì dồn mọi cố gắng để cứu nước lại chỉ có mục đích giữ lấy quyền lực bằng mọi giá nhân danh một chủ nghĩa đã bị thế giới lên án như một tội ác đối với loài người và bị nhân dân Việt Nam coi là nguyên nhân của tình trạng bi đát hiện nay. Nhà nước cộng sản đã thất bại trên mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt, nhưng vẫn tiếp tục cầm quyền như một thách đố với nhân dân và không những thế, còn khẳng định quyết tâm giữ độc quyền chính trị vô thời hạn. Sự xấc xược đã đạt tới tột đỉnh với hiến pháp 2013 quy định các lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng Sản Việt Nam, trước cả nhà nước Việt Nam. Chế độ cộng sản vì vậy là một khiêu khích hàng ngày đối với nhân dân và một tai họa.

Tai họa đó kéo dài quá lâu đã khiến người dân, bất lực và chán chường, không những chỉ ghét chính quyền mà còn dần dần mất cả lòng tin vào đất nước. Mỗi người tự luồn lách để tìm những giải đáp cá nhân cho những vấn đề cá nhân. Mộng ước của rất nhiều người Việt Nam ngày hôm nay là được rời khỏi Việt Nam và làm công dân của một nước khác. Nhà nước mất dần độc quyền bạo lực về tay các băng đảng trộm cướp và xã hội đen, và ngày càng mất độc quyền thu thuế do tình trạng buôn lậu và tham nhũng. Chúng ta đang tiến dần tới sự giải thể quốc gia. Chúng ta phải thét lên tiếng thét báo động. Nếu đà này tiếp tục, ý niệm quốc gia có lúc sẽ mất hết nội dung, các ý đồ ly khai, tự trị sẽ xuất hiện và tăng trưởng, các thế lực ngoại bang sẽ ngày càng có điều kiện khuynh loát chúng ta, trong một thế giới mà ý niệm quốc gia dân tộc đang bị chất vấn. Sự tồn vong của chính đất nước ngày càng không chắc chắn.

Chưa bao giờ mà hiểm họa mất nước lớn bằng lúc này. Mất nước vì mất chủ quyền, mất căn cước dân tộc và nhất là vì chậm thích nghi với một thế giới thay đổi dồn dập. Kịch bản mất nước là sự thua kém và thiếu cả chủ quyền lẫn nhân quyền khiến ý niệm Việt Nam mất dần nội dung và trở thành nhàm chán, ý muốn và niềm tự hào làm người Việt Nam tan biến dần, đất nước giải thể trong lòng người trước khi giải thể thực sự.

Nguồn: Tổng Hợp, Trần Minh

Hoang Pham chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Tấn công miền Nam nhưng lại thông tin là Mỹ & VNCH phá hoại đồng bào ăn Tết (Mậu Thân)1968

Thua trận, chết cả chục vạn quân, quá đau khổ, Hồ Chí Minh cũng chết nốt sau đó một năm. Nhưng VC vẫn tổ chức ăn mừng. (Nói láo như Vẹm)
Vào tết mậu thân 1968, VC tổ chức tấn công miền Nam, bị thua thảm, tan rã hàng chục vạn, chết trận hàng vạn quân nhưng báo chí VC vẫn cứ loa loa ăn mừng chiến thắng, không những vậy còn đổ tội cho rằng Mỹ và VNCH đã phá hoại tết của đồng bào.

Xem báo VC Nhân Dân đăng ngày 31 tháng 1 năm 1968.
alt


Thua trận, chết cả chục vạn quân, quá đau khổ, Hồ Chí Minh cũng chết nốt sau đó một năm. Nhưng VC vẫn tổ chức ăn mừng. (Lại còn viết sai cả năm, mậu thân thành mậu tuất, bó cu teo)
alt

Chiến dịch tấn công âm thầm của Hà Nội vào dịp tết Mậu Thân, bất chấp một hiệp ước ngừng bắn đã khiến Huế, Sài Gòn và các tỉnh miền Nam bất ngờ, mặc dù lợi thế này không duy trì được lâu. Bất cứ một sử gia nghiêm túc nào cũng không thể phủ nhận chiến dịch này là một thất bại rõ ràng của quân Bắc Việt. Không nói đến mục tiêu đánh bại miền Nam trong chớp nhoáng đã thất bại hoàn toàn.

Tin tức và hình ảnh của cuộc chiến đẫm máu được các phóng viên hiện trường truyền đi khắp Mỹ và phương Tây, thổi lửa vào phong trào phản chiến đòi rút quân tại Mỹ. Trong số đó, bức ảnh “Hành quyết tại Sài Gòn” do phóng viên Eddie Adams chụp ngay trong ngày đầu tiên Sài Gòn bị tấn công đã trở thành biểu tượng ghê sợ cho sự tàn bạo, chết chóc và hỗn loạn của cuộc chiến tranh Việt Nam.

alt
Bức ảnh chụp khoảnh khắc Tướng Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Ngọc Loan bắn một tù binh Việt Cộng bằng khẩu súng ngắn đặt cạnh thái dương. Khuôn mặt gầy gò, méo mó như đang khóc mếu của người tù bị buộc tay sau lưng, sự bình thản của tướng Loan cùng nét mặt căng ra, nghiến răng vì sợ hãi và căng thẳng của một người lính khác góc trái khung hình đã gây ra hiệu ứng sốc trong tâm lý của người xem.

Biên tập viên BBC mô tả: “Thật khó để không cảm thấy ghê tởm, tội lỗi khi nhìn vào khoảnh khắc của cái chết”.

Ben Wright, giám đốc truyền thông tại Trung tâm Tư liệu về Lịch sử Hoa Kỳ Dolph, nói: “Có một cái gì đó trong bản chất của một bức ảnh tĩnh tác động sâu sắc đến người xem và đọng lại với họ.”

Trung tâm này đặt tại Đại học Texas, Austin, là nơi lưu trữ các bức ảnh, tài liệu và thư từ của Adams.

“Các đoạn phim về cảnh nổ súng này, trong khi gây kinh ngạc, lại không gợi lên được cùng cảm giác về sự khẩn cấp và bi kịch “, Wright nhận xét.

Sau 50 năm, bức ảnh Hành quyết tại Sài Gòn vẫn còn nguyên giá trị biểu tượng cho một cuộc chiến. Tạp chí Time đã chọn nó là một trong 100 bức ảnh có ảnh hưởng nhất trong lịch sử.

Bức ảnh nhanh chóng lan truyền trên mọi hãng truyền thông, được in trên mọi tờ báo lớn phương Tây và trở thành bức hình có tác động nhất đến chiến tranh Việt Nam. Bức ảnh cùng với cuộc tấn công bất ngờ của quân Việt Cộng – lực lượng mà Tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson từng mô tả là một đội quân ốm yếu, ô hợp khiến người Mỹ nghi ngờ khả năng sớm chấm dứt chiến tranh và đưa các chàng trai của họ về nhà trong vinh quang.

Phong trào phản chiến ở Mỹ đã xuất hiện từ năm 1965 sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ và Mỹ bắt đầu ném bom xuống miền Bắc Việt Nam, nhưng chỉ là ở tại các trường cao đẳng, đại học với phần lớn người tham gia là sinh viên và các giáo sư. Bức ảnh này dường như đã thổi bùng lên sự tức giận trong công chúng Mỹ.

Một khảo sát của hãng Gallup vào tháng 2/1968 cho thấy chỉ có 35% người Mỹ ủng hộ việc tổng thống Johnson tham chiến, 50% phản đối, còn lại không có ý kiến. Các cuộc biểu tình chống chiến tranh bắt đầu chỉ từ học sinh, sinh viên và những người thuộc phe tả, đã lan ra tới các cựu chiến binh. Những thành viên của tổ chức Cựu chiến binh Việt Nam chống chiến tranh, rất nhiều người ngồi trên xe lăn, chống nạng, bước ra biểu tình. Hình ảnh họ ném bỏ các tấm huân chương mà chính phủ trao tặng trong cuộc chiến đã tác động sâu sắc tới người Mỹ. Phong trào phản chiến đã được thổi bùng lên thành một cơn bão không thể dập tắt.

Tổng thống Nixon thắng cử năm 1969 và mặc dù sau nhiều năm “giãy giụa” tìm cách gửi nhiều binh lính hơn tới Việt Nam, các cuộc biểu tình biến thành bạo loạn trong nước đã buộc ông phải tuyên bố chấm dứt sự can thiệp của Mỹ vào miền nam Việt Nam năm 1973. Hai năm sau, Sài Gòn thất thủ.

Năm 2000, vợ của người tử tù năm xưa trong cuộc phỏng vấn với tờ AP đã nói rằng bà cảm thấy bức ảnh này đã khiến người Mỹ chống lại cuộc chiến tranh.

Bức ảnh nổi tiếng đã đem lại cho Eddie tiền bạc và danh vọng. Giải thưởng Pulizer danh giá một năm sau đó đã đóng đinh ông vào danh sách các những nhiếp ảnh gia nổi tiếng nhất thế giới. Ông đã chụp ảnh cho Ronald Reagan, Fidel Castro và Malcolm X, giành 500 giải thưởng lớn nhỏ trong suốt sự nghiệp cầm máy của mình, tuy nhiên bức ảnh hành quyết chưa bao giờ được nhắc đến với một sự tự hào.

Tướng Loan, người cầm súng trong bức ảnh đó đóng một vai trò quan trọng trong quân đội Sài Gòn, ông là người lãnh đạo một đội quân bảo vệ thủ đô khỏi những kẻ tấn công. Cùng với sự nổi tiếng của bức ảnh, ông Loan cũng được biết đến như một sát nhân máu lạnh, vô nhân tính, là biểu tượng của sự phi nghĩa trong chiến tranh dưới ngòi bút của các tác giả phản chiến. Eddie Adams cũng nghĩ như vậy trong khoảnh khắc đó, nhưng những ngày tháng theo chân Tướng Loan đã khiến ông nghĩ khác.

“Bức ảnh không nói lên toàn bộ câu chuyện. Nó không nói nguyên nhân tại sao”, Eddie nói sau đó.

Tướng Loan giải thích hành động bắn chết tù nhân của mình: “Ở trong trường hợp này, nếu bạn do dự, bạn không thực hiện nhiệm vụ của mình, binh lính sẽ không nghe theo”.

Người tử tù được cho là Nguyễn Văn Lém, bí danh Bảy Lốp, đại úy đặc công quân Giải phóng miền Nam. Trong cuộc tấn công Sài Gòn, ông Lém đã giết vợ và 6 người con của một binh sĩ miền Nam.

“Họ đã giết rất nhiều người của tôi và rất nhiều đồng bào của ông”, Tướng Loan nói với Adams sau vụ hành quyết và bỏ đi.

Tại lễ trao giải Pulitzer, Eddie Adams đã cay đắng nói: “Tôi kiếm được tiền từ việc trưng ra cảnh một người giết chết một người khác. Hai cuộc đời đã bị hủy hoại, và tôi được trả tiền cho nó. Tôi được gọi là anh hùng.”

Nhưng Adams và Tướng Loan vẫn giữ liên lạc nhiều năm sau đó và thậm chí còn trở thành bạn của nhau.

Sau khi Sài Gòn sụp đổ, ông Loan tới Mỹ xin tị nạn. Chính phủ Mỹ đã muốn trục xuất ông vì bức ảnh trên và họ đã tìm đến Adams để làm chứng chống lại ông. Adams đã từ chối và thậm chí còn lên tiếng ủng hộ ông Loan trên các phương tiện truyền thông, nói rõ hoàn cảnh ra đời của bức ảnh.

alt
Quốc hội Mỹ sau đó đã hủy bỏ lệnh trục xuất và ông Loan được ở lại Mỹ. Ông mở một cửa hàng ở ngoại ô Washington.

“Tôi không nói rằng việc ông ấy làm là đúng, nhưng ông ấy đang chiến đấu trong một cuộc chiến và ông phải chống lại một số người khá là xấu xa”, Adams nói. Ông cho rằng “2 mạng người đã bị hủy hoại trong ngày hôm đó – của Lốp và của Loan – và tôi không muốn hủy hoại cuộc đời của bất kỳ ai. Đó không phải là việc của tôi”.

Khi ông Loan qua đời năm 1998 do ung thư, Eddie Adams viết:

“Có hai người đã chết trong bức ảnh đó. Thiếu tướng giết một người Việt Cộng, còn tôi giết ông ta bằng máy ảnh của mình“.

Trong nghiên cứu khoa học siêu hình có một hiện tượng gọi là “hiệu ứng cánh bướm”: một lần đập cánh của con bướm dưới các xúc tác phù hợp có thể gây ra cơn bão tại bờ kia của Thái Bình Dương, một bức ảnh theo đó cũng có thể quyết định vận mệnh của một cuộc chiến, rẽ ngang hướng đi của một dân tộc cùng hàng triệu người sống trong đó. Gọi là siêu hình bởi chẳng có ai có thể khảo sát cho rõ ràng: liệu cánh bướm kia có phải là nguyên nhân khởi nguồn dẫn đến cơn bão hay bức ảnh của Adams có thực là lý do khiến Sài Gòn thất thủ 7 năm sau, và nếu không có bức ảnh này thì kết cục của chúng ta có khác đi không? Đặt ra câu hỏi này, tôi phải xin lỗi người đọc, vì quả thực chẳng có ích gì ngoài khiến người ta phải chịu dày vò đau đớn như mở lại những vết thương quá sâu, có thể đã lên da nhưng vẫn nhức nhối trong những ngày trái gió. Con người chúng ta dường như quá nhỏ nhoi trong dòng chảy vô tình của lịch sử, ngoài những lúc dãy giụa để rồi tự tổn thương, ta có thể làm gì? Cái ta có chỉ là cách ta đối diện với nó.

Nhưng khi được chứng kiến những người như tướng Loan và Eddie, một người mà cuộc đời bị hủy hoại bởi cái đã mang đến cho người kia tất cả tiền bạc và danh vọng, có thể trở thành bạn hữu và giúp đỡ nhau, thì tôi còn nhìn thấy hy vọng trong con người; chừng nào ta còn có những người sống vì sự chính trực và thiện lương.

Eddie Adams đã qua đời vào năm 2004. Sinh thời ông thường xuyên nhắc rằng ông tự hào nhất là về những bức ảnh hậu chiến vào năm 1977 mà ông chụp những người chạy trốn khỏi Việt Nam. Những bức ảnh này đã gây ảnh hưởng khiến chính phủ Mỹ chấp nhận hơn 200.000 người Việt tị nạn.

alt

Ngày nay thực trạng đất nước đang nguy ngập, nhưng chính quyền thay vì dồn mọi cố gắng để cứu nước lại chỉ có mục đích giữ lấy quyền lực bằng mọi giá nhân danh một chủ nghĩa đã bị thế giới lên án như một tội ác đối với loài người và bị nhân dân Việt Nam coi là nguyên nhân của tình trạng bi đát hiện nay. Nhà nước cộng sản đã thất bại trên mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt, nhưng vẫn tiếp tục cầm quyền như một thách đố với nhân dân và không những thế, còn khẳng định quyết tâm giữ độc quyền chính trị vô thời hạn. Sự xấc xược đã đạt tới tột đỉnh với hiến pháp 2013 quy định các lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng Sản Việt Nam, trước cả nhà nước Việt Nam. Chế độ cộng sản vì vậy là một khiêu khích hàng ngày đối với nhân dân và một tai họa.

Tai họa đó kéo dài quá lâu đã khiến người dân, bất lực và chán chường, không những chỉ ghét chính quyền mà còn dần dần mất cả lòng tin vào đất nước. Mỗi người tự luồn lách để tìm những giải đáp cá nhân cho những vấn đề cá nhân. Mộng ước của rất nhiều người Việt Nam ngày hôm nay là được rời khỏi Việt Nam và làm công dân của một nước khác. Nhà nước mất dần độc quyền bạo lực về tay các băng đảng trộm cướp và xã hội đen, và ngày càng mất độc quyền thu thuế do tình trạng buôn lậu và tham nhũng. Chúng ta đang tiến dần tới sự giải thể quốc gia. Chúng ta phải thét lên tiếng thét báo động. Nếu đà này tiếp tục, ý niệm quốc gia có lúc sẽ mất hết nội dung, các ý đồ ly khai, tự trị sẽ xuất hiện và tăng trưởng, các thế lực ngoại bang sẽ ngày càng có điều kiện khuynh loát chúng ta, trong một thế giới mà ý niệm quốc gia dân tộc đang bị chất vấn. Sự tồn vong của chính đất nước ngày càng không chắc chắn.

Chưa bao giờ mà hiểm họa mất nước lớn bằng lúc này. Mất nước vì mất chủ quyền, mất căn cước dân tộc và nhất là vì chậm thích nghi với một thế giới thay đổi dồn dập. Kịch bản mất nước là sự thua kém và thiếu cả chủ quyền lẫn nhân quyền khiến ý niệm Việt Nam mất dần nội dung và trở thành nhàm chán, ý muốn và niềm tự hào làm người Việt Nam tan biến dần, đất nước giải thể trong lòng người trước khi giải thể thực sự.

Nguồn: Tổng Hợp, Trần Minh

Hoang Pham chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ông giáo già gốc Huế ở đất Bắc làm thơ như hơi thở...

Đảng"ta" nói CÓ là KHÔNG......Nói KHÔNG là CÓ;nói TRONG là NGOÀI......Nòi NGẮN phải hiểu là DÀI......MƯỜI NGÀY,có thể là VÀI CHỤC NĂM.....TƯ DO là bị HÃM GIAM......NGôi TÙ ,đ̉ng nói là NẰM HILTON.....

Xem Thêm

Đề bài :Không chửi không được - Việt Nhân

Đảng "ta" đáng chửi vô cùng.......Bao che.không chửi thì khùng hoặc GIAN.....Chửi phường bán nước buôn dân......Chính là bộc bạch thiện tâm con người.....Đã yêu CHÂN,THIỆN,MỸ rồi.....Đương nhiên ghét lũ gian,hôi tham hèn....

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Ca`ng nga`y dan My~ ca`ng tha'y ro~ bo.ma.t pha?n dan ha.i nuo'c cua ca'i dang luu manh goi la` dang Dan chu. Ho.cong khai ra ma.t cho'ng la.i moi chi'nh sa'ch cua chi'nh phu Trump, ung ho. he't mi`nh bon illegals DACA va` to? tha'i do. ma't da.y khi TT Trump doc dien van Lien bang. Mong ra`ng cu?tri se~ sa'ng suo't loa.i ra nhung con sau mo.t na`y trong ky` ba`u cu? tha'ng 11 nam nay.

Xem Thêm

Đề bài :Bài viết chối tội mới nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường: Lời cuối cho câu chuyện quá buồn

thăng này vô ý tự thú cái BẢN CHÂT GIAN ,MẠO DANH ,VƠ VÀO...Nỏ đã GIAN như vây thì ...hết ý ! ! !

Xem Thêm

Đề bài :THIẾU KÍNH TRỌNG VÀ LỄ ĐỘ TRƯỚC MẮT THẾ GIỚI

Thời kỳ TT Obama,tôi đã ko bàu cho đang CH bất cứ phiếu nào chỉ vì tôi thấy các vị dân cử của đảng CH hầu như chống lại mọi kế hoạch của Obama...Nhưng bây giờ tôi thấy rõ hơn,các vị dân cử của DC còn tệ hơn nhiều lần.Họ ko còn đủ tư cách của 1 vị dân cử nữa.Dân biểu mà ko chào đón TT của QG thì chỉ có loại vô học,ngay cả tại VN,sách Quốc văn Giáo khoa thư đã dạy học trò phải biết kính trọng người lớn hơn mình,người đại diện dân tộc các nước khác,...Họ phải từ chức cho nước Mỹ khỏi xấu hổ.

Xem Thêm

Đề bài : Đá bóng - Hà Thượng Thủ

Đá bóng chỉ là môn thể thao.......Nhưng là cơ hội để tự hào :.....Khoe mông,khoe vú,khoe"mặt bác"......."Cụ Hồ" của tớ cũng xôn xao....

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Trong chế độ VGCS đứa nào càng làm bậy lại càng được đề bạt lên chưc vụ lớn hơn..Như tên LVB ăn trôm sò tại Mỹ bây giờ là ĐS VGCS tại LHQ..Oai như cóc...??vv..vv Nên nhớ những tên VC làm bậy này , theo luật của VGCS thì họ chỉ có phạm luật dân sự . nhưng không có vi phạm gì đối với luật Đảng, vì luật Đảng còn trên cả Hiến Pháp, nên những vi phạ̣m luật nước đều nhẹ, do đó tên VC nào từ nhỏ tới lớn đều được xử nhẹ hều..Cái gì tham ô được cứ tự nhiên xử dụng, đảng không truy thu, vì của đó là của dân chứ không phải của đảng..Cứ vô tư..Đó là phân thưởng cho những ai trung thành phục vụ Đảng.!

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Con chó ốm yếu vì thiếu ăn thì chủ nuôi mắc cở,xấu hổ.....Việt cộng man rợ thì người Việt tự trọng phải nhục lây (dù chính VC không biết nhục)Thật là : "CHÓ GẦY HỔ MẶT NGƯỜI NUÔI "........CỘNG NÔ MAN RỢ,DÂN TÔI BẼ BÀNG.......

Xem Thêm

Đề bài :Mang quốc tịch Việt Cộng nhục nhã đủ đường?

Mot bai rat duoc hoan ho va cho nguoi tre mo dau ra va dung bang hai chan tai VN chung ta theo toi nghi VN chung ta nhung nhuoi me VN chung ta sinh ra ho hoan thieu dinh duong nen ho chi bo khong thoi mot nuoc thay xau ho tu lanh dao cho toi nguoi dan toan thu vo hoc .

Xem Thêm

Đề bài :SAU 50 NĂM HUẾ 1968 - CAO MỴ NHÂN

Neu cac tuong lanh dao VNCH khong ra lenh tra tu do cho sinh vien tranh dau Hue thang 11/1963 thi nhung ke noi tuyen cho VC nhu HP Ngoc Tuong, Ngoc Phan, Ng Dac Xuan, Ton That Duong Ky, van con nam trong tu va khong co co hoi chi diem quan can chanh VNCH cho CS chon song. Ve cai chet cua dan Hue nam Mau Than, phe Cong San va cac tuong lanh VNCH nhu Duong van Minh, N V Thieu, Ng Cao Ky deu nhuom mau. Mot ben CS nam vung lam sat thu, mot ben cac tuong lanh dao tha cac dao phu thu ra hoat dong de tan sat dan, hai ben deu co toi.

Xem Thêm

TIN MỚI

XUÂN VẪN NỒNG NÀN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tưởng là hoa sầu vô ưu Hoá ra rực trời nhung nhớ Mùa xuân vẫn nồng nàn đó Chẳng hề hư hao mộng mơ

Xem Thêm

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Vào những ngày chuẩn bị đón năm mới này, một lần nữa dư luận lại dậy sóng vì câu chuyện của 50 năm trước, biến cố Mậu Thân 1968.

Xem Thêm

Hung thủ xả súng khiến 17 người thiệt mạng đã ra cảnh báo từ một năm trước?

Theo đài CNN, anh Ben Bennight, một blogger 36 tuổi trên YouTube sống tại Mississippi, là người phát hiện thấy một bình luận gây lo ngại với một video anh đưa lên trang YouTube.

Xem Thêm

Dấu ấn tuần qua: Thực tế man rợ đằng sau cuộc ‘tấn công quyến rũ’ của Triều Tiên ở Olympic PyeongChang

Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm.

Xem Thêm

MÙNG HAI TẾT - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.

Xem Thêm

Đêm qua em mơ gặp con Tuất - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Sau khi lì xì chúc mừng năm mới cho bạn gái đồng sàng đồng mộng, Cu Tèo chưa chịu lăn đùng ra ngủ

Xem Thêm

QUÊN MỜI GỌI HỒN THƠ - PHẠM ĐỨC NHÌ

( HNPD ) Cách đây mấy tháng tôi đã có hân hạnh viết lời bình cho bài thơ Con Về Ngõ Nhỏ của Ngọc Mai

Xem Thêm

CUNG CHÚC TÂN XUÂN HẢI NGOẠI PHIẾM ĐÀM VẠN SỰ TỐT LÀNH THĂNG TIẾN THÀNH CÔNG - CMN

(HNPD) So với tháng năm vừa kết thúc Như bằng tâm ý mới canh tân

Xem Thêm

Phạm Quỳnh: TÂM LÝ NGÀY TẾT

TẾT không phải hoàn toàn không có nghĩa lý, mà lại còn bao trùm cả một “triết lý”.

Xem Thêm

460 năm Nguyễn Hoàng vào Thuận Hóa (1558-2018)

Nay ta thử tìm hiểu về sự kiện tạm gọi là nghi án Nguyễn Uông trong mối quan hệ Nguyễn Kim, Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng với Trịnh Kiểm.

Xem Thêm