Kinh Đời

Tháng Tư ngậm ngùi

Tháng Tư đã có nhiều ngày nắng, bớt ngày mưa. Những giọt nắng lung linh trên cây vừa trổ lá mới.


https://baomai.blogspot.com/ 

Năm nay lễ Phục Sinh nhằm ngày 01 tháng tư. Nhưng cũng nhằm ngày April Fool. Ngày này thiên hạ tung tin vịt vô tôi vạ rồi vội vàng cải chính!

Trong vườn những cây Daffodil đã tàn, nhường cho mấy bụi tulips đủ mầu khoe sắc.

https://baomai.blogspot.com/ 

Tháng Tư đã có nhiều ngày nắng, bớt ngày mưa. Những giọt nắng lung linh trên cây vừa trổ lá mới. Nhưng tháng tư trong tôi là những nhắc nhớ u ám, kinh hoàng. Là những hoài niệm, những xót thương và tiếc nuối. Tim tôi thắt lại, mắt tôi ẩm ướt khi những kênh truyền hình bắt đầu chiếu lại những diễn biến thê thảm trên quê hương tôi mấy chục năm về trước trong cuộc chiến Nam Bắc tương tàn. Tôi không còn đủ can đảm để nhìn lại cảnh binh lính Cộng Hòa rút lui cùng hàng ngàn thường dân trên những con lộ đẫm máu. Tôi không muốn thấy những xác chết không toàn thây bên lề đường.

Tôi không muốn nhìn những gương mặt hốt hoảng lạc thần của những đứa trẻ mất cha mẹ, những người vợ vật vã thảm thiết bên xác chồng. Tôi không còn đủ sức chịu đưng để nhìn những người lính Cộng Hòa vừa khóc vừa tháo bỏ bộ quân phục đang mặc trên người vào giờ có lệnh phải đầu hàng. Tôi cũng không còn lòng dạ nào nhìn lại cảnh người dân níu kéo nhau để leo lên một chiếc tầu hay một chuyến bay trong cơn sốt di tản. Tôi không đủ kiên nhẫn xem lại những thước phim nói về cuộc bắn giết hai chục năm trên đất nước nghèo nàn, rách nát của tôi. Những người lính từ Mỹ, từ Canada, từ Tân Tây Lan và Đại Hàn đã đến, đã chiến đấu và đã chết bên cạnh những anh lính trẻ Việt Nam chưa bao giờ biết hòa bình.

Tháng tư gợi lại trong tôi những mất mát không lường. Tôi mất nhà vào tay người thắng trận. Họ cho tôi đem ra khỏi nhà chỉ vài bộ áo quần. Tất cả đồ đạc, của cải phải để lại chờ ngày ổn định làm đơn xin lại. Nhưng cái ngày ổn định đó có bao giờ đến với gia đình tôi cũng như hàng triệu gia đình khác!

https://baomai.blogspot.com/ 

Và tôi mất bạn bè, những người tôi gắn bó tại sở làm. Sau 30 tháng tư 75, chúng tôi tan đàn, kẻ di tản người ở lại chịu bắt bớ tù đầy. Lại còn phải lánh mặt vì sợ liên lụy cho nhau! Tôi không bao giờ quên ơn anh Cường và anh Tô, hai người bạn đồng nghiệp đã may mắn di tản kịp thời. Khi nghe tin tôi đã sang định cư bên Texas, họ mua vé máy bay mời tôi sang California chơi. Hai anh đã giới thiệu cho tôi kiếm được việc làm và tìm chỗ cho mẹ con tôi trú ngụ trong những ngày chân ướt chân ráo nơi đây. Tôi đã "tái định cư" thật bất ngờ! Ngày nay hai anh không còn nữa nhưng tình bạn của chúng tôi mãi mãi tồn tại.

Tôi đã trắng tay, mất hết những đồng tiền chắt chiu dành dụm cho tương lai con cái vì không kịp ra ngân hàng trong những ngày hoảng loạn, bối rối.

Tôi cũng đã mất thêm nhiều thứ vào những ngày những năm sau đó.  

Đau đớn nhất là tôi mất bố. Bố đã giải ngũ từ lâu và gia đình tôi sống tạm thoải mái với việc buôn bán và tài vén khéo của mẹ tôi. Sau ngày cộng sản vô Nam bố phải mua xe đò chở khách, phụ mẹ chống đỡ gia đình. Bệnh áp huyết cao và tim mạch của bố trở nặng vì bao nhiêu thuốc men đã bị người chiến thắng tẩu tán mang đi chỗ khác. Rồi Bố vĩnh biệt mẹ con tôi sau mấy năm chiến đấu với bệnh tật bằng những viên thuốc aspirins và những lọ xuyên tâm liên trị bá bệnh.

https://baomai.blogspot.com/ 

Sau đó, tôi mất chồng. Chồng tôi đi tù vì đã từng mang bom thả xuống nhà cửa ruộng vườn của người chiến thắng. Được thả về sau sáu năm nhưng anh lại ra đi, để mẹ con tôi ở lại với âu lo và mong đợi. Nhưng rồi chim làm tổ mới trên miền đất được gọi là thiên đàng hạ giới. Gương lược xa nhau từ đó. Tôi buồn nhưng không tiếc. Tiếc làm gì chiếc gương đã nứt.

Đau hơn niềm đau mất bố là tôi đã mất quê hương dù quê hương vẫn còn đó. Bây giờ tôi về quê như một người ngoại quốc. Ban đầu phải trình thưa, báo cáo.Bây gìờ thôi trình thưa, nhưng hàng xóm láng giềng không còn là những người xưa thân thiết.Vẫn biết vật đổi sao dời là chuyện đời, chuyện sống. Cũ quá thì phải thay, rách thì phải vá.Nhưng khi trở về để bớt nhớ tôi vẫn nhói lòng và ngẩn ngơ khi Thương xá Tax, Passage Eden và tiệm kem sang cả Givral với bao kỷ niệm ngọt ngào giờ đây không còn nữa.

Tôi đã mất bà con họ hàng vì họ phải bỏ xứ ra đi rồi chết mất xác ngoài biển Đông. Đói nghèo, sự hành hạ tinh thần và kỳ thị giai cấp đã đẩy họ đi, dù biết ra đi thì tỉ lệ cái chết cao hơn sự sống.Biển dữ dằn trong cơn bão, hải tặc hung ác man rợ không làm họ sợ hơn những kẻ đồng loại, đồng cội nguồn nhưng không đồng tư tưởng.

Trước năm 1975 tôi mất đi một đứa em họ khi máy bay của nó phát nổ trong một phi vụ thám thính. Em mới 25 tuổi đời. Người yêu của em đến dự tang lễ trong nước mắt nhạt nhòa. Hai năm sau, nàng theo chồng đi Mỹ vì không đủ can đảm ở lại quê nhà nhìn những cái chết thê thảm quanh mình.

Tôi mất ông nội sau tết Mậu Thân một năm. Ông chết bệnh, nhưng cái chết của ông kéo theo 11 cái chết khác từ tay cộng sản. Chịều đó, sau khi dưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa địa họ đạo, mọi người tề tựu về nhà ông bà ăn cơm chiều rồi chia tay ngày hôm sau. Người về từ Bảo Lộc, Lâm Đồng, Người về từ Hàm Tân, Long Khánh. Vợ chồng chú Chính và hai người con từ Rạch Giá về, ngủ qua đêm ở nhà chú Tiến. Gia đình chú Tiến có 7 người, hai vợ chồng và 5 đứa con.

Đêm đó việt cộng pháo kích, và trái pháo oan nghiệt đã rơi và nổ ngay nóc nhà chú Tiến. Tôi mới chợp mắt ngủ thì giật mình thức giấc vì nghe một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nhà ông bà nội tôi chỉ cách nhà chú Tiến vài trăm mét. Sau tiếng nổ là một sự im lặng rợn người. Tôi đưa tay bật đèn nhưng điện đã bị cúp. Vài phút sau, tôi nghe nhiều tiếng thét, " Pháo kích sập nhà Tiến rồi. Mau ra xem người trong nhà ra sao!"

https://baomai.blogspot.com/ 

Căn nhà gạch mái tôn đã sập đổ tan tành, không còn một bức tường. Chỉ còn là một đống gạch vụn. Tôn rách thành những mảnh nhỏ, bay tứ phía, rải rác đó đây bên những nhà hàng xóm. Mọi người đào bới để đem ra những thây người nát nhừ. Máu. Máu, và thịt xương nát nhừ. Tất cả đã chết ngoại trừ một cháu bé hai tuổi. Người cháu nhuộm mầu đỏ và chỉ còn thoi thóp thở. Cháu đã chết trong tay bà nội tôi trên đường đi nhà thương. Nửa tiếng sau xe cứu thương quân đội và bệnh viện tỉnh mới tới. Nhưng mọi cứu chữa đã không còn cần thiết nữa.

Lúc đó tôi như bị đóng băng, tôi không khóc được. Tay chân tôi lạnh ngắt và tôi nhìn trừng trừng vào những xác chết bầy nhầy. Chỉ vài giờ trước tôi còn nói chuyện với những người vừa chết! Hai hôm sau, 11 chiếc quan tài nằm cạnh nhau trong buổi lễ làm phép xác. Rồi 11 cỗ xe chở họ ra nghĩa địa. Những hình ảnh tang thương, những cái chết thê thảm đó đã ám ảnh tôi nhiều năm qua, và trở lại làm tan nát lòng tôi mỗi tháng tư.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi còn nhớ lúc việt cộng mới chiếm quyền thì dân chúng phải đi học tập tẩy não mỗi tối. Một hôm đến giờ kiểm điểm tự phê, tên cán bộ tuyên truyền hỏi một bà bác lớn tuổi của tôi, "  

Từ ngày cách mạng vào đây bà đã học và thấm nhuần hết đường lối nhân đạo của cách mạng chưa?". Bác tôi nhẩn nha trả lời, "Dạ, tôi thấm lắm ạ! Mà tôi cũng rất mừng vì lúc này mấy thằng Việt cộng ác ôn không còn pháo kích làm dân chết oan! Hồi đó chúng nó pháo trúng nhà cháu tôi, chết hết cả hai gia đình 11 ngừời. "Tên cán bộ vội vàng đập tay lên bàn, quát lớn:

https://baomai.blogspot.com/ 

"Bà chỉ nói linh tinh! Bọn Mỹ ngụy pháo vào dân để vu oan cho cách mạng, chứ Việt cộng nào mà pháo!". Bác tôi đã quá già để y cho đi tù.

image

Gần nửa thế kỷ đã đi qua mà những ngậm ngùi, những đớn đau trong tôi vẫn còn đó. Cho đến bao giờ tôi mới có được một tháng tư đầy hoa trong lòng như hoa ngoài vườn?

Huyền Thoại Thịnh Hương  Toan Trinh chuyen

Bàn ra tán vào (1)

Linhngayxua
Theo cac hoi ky chien truong nam 1975, quan cong san khong thien chien, phan dong rat tre 16 tuoi vi lop gia tren 18 tuoi chet het. Ho chi duoc huan luyen 3 ngay, khong co kinh nghiem chien dau nen lam moi cho quan VNCH tai Long Khanh, Bien Hoa, Saigon. Quan VNCH thien chien, co kinh nghiem nhung bi thua CS vi quan CS dung bien nguoi 5 danh 1, va VNCH thieu sung dan, tuong lanh bo TTM bo chay, tong thong dau hang. Nam 1975, Trung tam HL Quang Trung co 20 ngan tan binh, 2 su doan, du de bo sung quan so cac su doan 18BB, SD 5BB, SD 22 BB, TQLC, Nhay Du, va su doan Biet D Quan, nhung VNCH lai khong dua ho ra chien truong, that la phi pham tai nguyen. Tong dong vien 16 tuoi, bo hoan dich se co them 100 ngan quan nua, chi can huan luyen 1 tuan la hon binh linh mien Bac. Neu cu Tran Van Huong khong giao quyen hanh cho Duong Van Minh, bo ngo Saigon, ban 16 tan vang mua them vu khi, di tan ve Can Tho, dong vien thanh nien nam nu 16 tuoi nhu mien Bac, chi can khang chien giu vung dat nho vung 4 vai nam nua den 1980 thi TC danh CSVN va tong Thong Reagan len, My va TC hai ben hop tac danh VC hai mui giap cong thi CSVN phai thua va tu binh VNCH lai duoc tra ve, khong ai bi tu cai tao nua. Lien So luc 1975 kinh te da kiet que. Neu chien tranh VN them vai nam la sup do som, va 700 trieu dan Dong Au va Nga se som thoat khoi ach CS, ho khong phai doi den 1991. Day la cai xui xeo cho dan mien Nam va Dong Au.

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Tháng Tư ngậm ngùi

Tháng Tư đã có nhiều ngày nắng, bớt ngày mưa. Những giọt nắng lung linh trên cây vừa trổ lá mới.


https://baomai.blogspot.com/ 

Năm nay lễ Phục Sinh nhằm ngày 01 tháng tư. Nhưng cũng nhằm ngày April Fool. Ngày này thiên hạ tung tin vịt vô tôi vạ rồi vội vàng cải chính!

Trong vườn những cây Daffodil đã tàn, nhường cho mấy bụi tulips đủ mầu khoe sắc.

https://baomai.blogspot.com/ 

Tháng Tư đã có nhiều ngày nắng, bớt ngày mưa. Những giọt nắng lung linh trên cây vừa trổ lá mới. Nhưng tháng tư trong tôi là những nhắc nhớ u ám, kinh hoàng. Là những hoài niệm, những xót thương và tiếc nuối. Tim tôi thắt lại, mắt tôi ẩm ướt khi những kênh truyền hình bắt đầu chiếu lại những diễn biến thê thảm trên quê hương tôi mấy chục năm về trước trong cuộc chiến Nam Bắc tương tàn. Tôi không còn đủ can đảm để nhìn lại cảnh binh lính Cộng Hòa rút lui cùng hàng ngàn thường dân trên những con lộ đẫm máu. Tôi không muốn thấy những xác chết không toàn thây bên lề đường.

Tôi không muốn nhìn những gương mặt hốt hoảng lạc thần của những đứa trẻ mất cha mẹ, những người vợ vật vã thảm thiết bên xác chồng. Tôi không còn đủ sức chịu đưng để nhìn những người lính Cộng Hòa vừa khóc vừa tháo bỏ bộ quân phục đang mặc trên người vào giờ có lệnh phải đầu hàng. Tôi cũng không còn lòng dạ nào nhìn lại cảnh người dân níu kéo nhau để leo lên một chiếc tầu hay một chuyến bay trong cơn sốt di tản. Tôi không đủ kiên nhẫn xem lại những thước phim nói về cuộc bắn giết hai chục năm trên đất nước nghèo nàn, rách nát của tôi. Những người lính từ Mỹ, từ Canada, từ Tân Tây Lan và Đại Hàn đã đến, đã chiến đấu và đã chết bên cạnh những anh lính trẻ Việt Nam chưa bao giờ biết hòa bình.

Tháng tư gợi lại trong tôi những mất mát không lường. Tôi mất nhà vào tay người thắng trận. Họ cho tôi đem ra khỏi nhà chỉ vài bộ áo quần. Tất cả đồ đạc, của cải phải để lại chờ ngày ổn định làm đơn xin lại. Nhưng cái ngày ổn định đó có bao giờ đến với gia đình tôi cũng như hàng triệu gia đình khác!

https://baomai.blogspot.com/ 

Và tôi mất bạn bè, những người tôi gắn bó tại sở làm. Sau 30 tháng tư 75, chúng tôi tan đàn, kẻ di tản người ở lại chịu bắt bớ tù đầy. Lại còn phải lánh mặt vì sợ liên lụy cho nhau! Tôi không bao giờ quên ơn anh Cường và anh Tô, hai người bạn đồng nghiệp đã may mắn di tản kịp thời. Khi nghe tin tôi đã sang định cư bên Texas, họ mua vé máy bay mời tôi sang California chơi. Hai anh đã giới thiệu cho tôi kiếm được việc làm và tìm chỗ cho mẹ con tôi trú ngụ trong những ngày chân ướt chân ráo nơi đây. Tôi đã "tái định cư" thật bất ngờ! Ngày nay hai anh không còn nữa nhưng tình bạn của chúng tôi mãi mãi tồn tại.

Tôi đã trắng tay, mất hết những đồng tiền chắt chiu dành dụm cho tương lai con cái vì không kịp ra ngân hàng trong những ngày hoảng loạn, bối rối.

Tôi cũng đã mất thêm nhiều thứ vào những ngày những năm sau đó.  

Đau đớn nhất là tôi mất bố. Bố đã giải ngũ từ lâu và gia đình tôi sống tạm thoải mái với việc buôn bán và tài vén khéo của mẹ tôi. Sau ngày cộng sản vô Nam bố phải mua xe đò chở khách, phụ mẹ chống đỡ gia đình. Bệnh áp huyết cao và tim mạch của bố trở nặng vì bao nhiêu thuốc men đã bị người chiến thắng tẩu tán mang đi chỗ khác. Rồi Bố vĩnh biệt mẹ con tôi sau mấy năm chiến đấu với bệnh tật bằng những viên thuốc aspirins và những lọ xuyên tâm liên trị bá bệnh.

https://baomai.blogspot.com/ 

Sau đó, tôi mất chồng. Chồng tôi đi tù vì đã từng mang bom thả xuống nhà cửa ruộng vườn của người chiến thắng. Được thả về sau sáu năm nhưng anh lại ra đi, để mẹ con tôi ở lại với âu lo và mong đợi. Nhưng rồi chim làm tổ mới trên miền đất được gọi là thiên đàng hạ giới. Gương lược xa nhau từ đó. Tôi buồn nhưng không tiếc. Tiếc làm gì chiếc gương đã nứt.

Đau hơn niềm đau mất bố là tôi đã mất quê hương dù quê hương vẫn còn đó. Bây giờ tôi về quê như một người ngoại quốc. Ban đầu phải trình thưa, báo cáo.Bây gìờ thôi trình thưa, nhưng hàng xóm láng giềng không còn là những người xưa thân thiết.Vẫn biết vật đổi sao dời là chuyện đời, chuyện sống. Cũ quá thì phải thay, rách thì phải vá.Nhưng khi trở về để bớt nhớ tôi vẫn nhói lòng và ngẩn ngơ khi Thương xá Tax, Passage Eden và tiệm kem sang cả Givral với bao kỷ niệm ngọt ngào giờ đây không còn nữa.

Tôi đã mất bà con họ hàng vì họ phải bỏ xứ ra đi rồi chết mất xác ngoài biển Đông. Đói nghèo, sự hành hạ tinh thần và kỳ thị giai cấp đã đẩy họ đi, dù biết ra đi thì tỉ lệ cái chết cao hơn sự sống.Biển dữ dằn trong cơn bão, hải tặc hung ác man rợ không làm họ sợ hơn những kẻ đồng loại, đồng cội nguồn nhưng không đồng tư tưởng.

Trước năm 1975 tôi mất đi một đứa em họ khi máy bay của nó phát nổ trong một phi vụ thám thính. Em mới 25 tuổi đời. Người yêu của em đến dự tang lễ trong nước mắt nhạt nhòa. Hai năm sau, nàng theo chồng đi Mỹ vì không đủ can đảm ở lại quê nhà nhìn những cái chết thê thảm quanh mình.

Tôi mất ông nội sau tết Mậu Thân một năm. Ông chết bệnh, nhưng cái chết của ông kéo theo 11 cái chết khác từ tay cộng sản. Chịều đó, sau khi dưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa địa họ đạo, mọi người tề tựu về nhà ông bà ăn cơm chiều rồi chia tay ngày hôm sau. Người về từ Bảo Lộc, Lâm Đồng, Người về từ Hàm Tân, Long Khánh. Vợ chồng chú Chính và hai người con từ Rạch Giá về, ngủ qua đêm ở nhà chú Tiến. Gia đình chú Tiến có 7 người, hai vợ chồng và 5 đứa con.

Đêm đó việt cộng pháo kích, và trái pháo oan nghiệt đã rơi và nổ ngay nóc nhà chú Tiến. Tôi mới chợp mắt ngủ thì giật mình thức giấc vì nghe một tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nhà ông bà nội tôi chỉ cách nhà chú Tiến vài trăm mét. Sau tiếng nổ là một sự im lặng rợn người. Tôi đưa tay bật đèn nhưng điện đã bị cúp. Vài phút sau, tôi nghe nhiều tiếng thét, " Pháo kích sập nhà Tiến rồi. Mau ra xem người trong nhà ra sao!"

https://baomai.blogspot.com/ 

Căn nhà gạch mái tôn đã sập đổ tan tành, không còn một bức tường. Chỉ còn là một đống gạch vụn. Tôn rách thành những mảnh nhỏ, bay tứ phía, rải rác đó đây bên những nhà hàng xóm. Mọi người đào bới để đem ra những thây người nát nhừ. Máu. Máu, và thịt xương nát nhừ. Tất cả đã chết ngoại trừ một cháu bé hai tuổi. Người cháu nhuộm mầu đỏ và chỉ còn thoi thóp thở. Cháu đã chết trong tay bà nội tôi trên đường đi nhà thương. Nửa tiếng sau xe cứu thương quân đội và bệnh viện tỉnh mới tới. Nhưng mọi cứu chữa đã không còn cần thiết nữa.

Lúc đó tôi như bị đóng băng, tôi không khóc được. Tay chân tôi lạnh ngắt và tôi nhìn trừng trừng vào những xác chết bầy nhầy. Chỉ vài giờ trước tôi còn nói chuyện với những người vừa chết! Hai hôm sau, 11 chiếc quan tài nằm cạnh nhau trong buổi lễ làm phép xác. Rồi 11 cỗ xe chở họ ra nghĩa địa. Những hình ảnh tang thương, những cái chết thê thảm đó đã ám ảnh tôi nhiều năm qua, và trở lại làm tan nát lòng tôi mỗi tháng tư.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi còn nhớ lúc việt cộng mới chiếm quyền thì dân chúng phải đi học tập tẩy não mỗi tối. Một hôm đến giờ kiểm điểm tự phê, tên cán bộ tuyên truyền hỏi một bà bác lớn tuổi của tôi, "  

Từ ngày cách mạng vào đây bà đã học và thấm nhuần hết đường lối nhân đạo của cách mạng chưa?". Bác tôi nhẩn nha trả lời, "Dạ, tôi thấm lắm ạ! Mà tôi cũng rất mừng vì lúc này mấy thằng Việt cộng ác ôn không còn pháo kích làm dân chết oan! Hồi đó chúng nó pháo trúng nhà cháu tôi, chết hết cả hai gia đình 11 ngừời. "Tên cán bộ vội vàng đập tay lên bàn, quát lớn:

https://baomai.blogspot.com/ 

"Bà chỉ nói linh tinh! Bọn Mỹ ngụy pháo vào dân để vu oan cho cách mạng, chứ Việt cộng nào mà pháo!". Bác tôi đã quá già để y cho đi tù.

image

Gần nửa thế kỷ đã đi qua mà những ngậm ngùi, những đớn đau trong tôi vẫn còn đó. Cho đến bao giờ tôi mới có được một tháng tư đầy hoa trong lòng như hoa ngoài vườn?

Huyền Thoại Thịnh Hương  Toan Trinh chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

MÙA THU ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD_ Nắng vàng đang đổ xuống Nhớ anh đong đầy trời

Xem Thêm

Các nhóm thờ Satan xúm lại ếm bùa thẩm phán Kavanaugh vào ngày 20 tháng 10.

Các nhóm thờ Satan xúm lại ếm bùa thẩm phán Kavanaugh vào ngày 20 tháng 10. Người Công Giáo nên làm gì?

Xem Thêm

“hành tung bí ẩn” của con gái Tập Cận Bình

Âm thầm đến Đại học Harvard và âm thầm trở về

Xem Thêm

Nếu loài người không xuất hiện thế giới động vật sẽ ra sao?

Nếu không có sự tàn phá thiên nhiên của loài người, Trái đất hẳn sẽ khác xa so với bây giờ.

Xem Thêm

Chiến tranh thương mại: Trung Quốc còn nhiều nhức nhối

Một số ngân hàng đầu tư, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Đơn vị Kinh tế Tình báo đã hạ thấp dự báo tăng trưởng của Trung Quốc xuống còn 6,2% vào năm 2019, ước tính hậu qủa của cuộc chiến

Xem Thêm

Bước nhảy lùi vĩ đại của Trung Quốc - Jonathan Tepperman -

Ông Bùi cảnh báo tình hình còn có thể đáng sợ hơn nếu những vấn đề kinh tế của Trung Quốc hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ở Hải Ngoại không ai lạnh nhạt với Con đâu, Quỳnh ạ - Đồ Ngu

Chắc Ông Đồ biết rành gia thế của bà QUỲNH,Ngày bà đi Mỹ, thân mẫu bà đã dẫn các con bà chờ sẵn tai Sân bay nhưng có điều,không nghe nói gì về người cha của hai cháu bé. Ông ấy là ai? Ở đâu và làm gì?Thời gian bà ở tù cũng không thấy nói đến nhân vật này, kể cũng lạ...

Xem Thêm

Đề bài :Ở Hải Ngoại không ai lạnh nhạt với Con đâu, Quỳnh ạ - Đồ Ngu

Chắc Ông Đồ biết rành gia thế của bà QUỲNH,Ngày bà đi Mỹ, thân mẫu bà đã dẫn các con bà chờ sẵn tai Sân bay nhưng có điều,không nghe nói gì về người cha của hai cháu bé. Ông ấy là ai? Ở đâu và làm gì?Thời gian bà ở tù cũng không thấy nói đến nhân vật này, kể cũng lạ...

Xem Thêm

Đề bài :Hoà Thượng Thích Quảng Độ bị đuổi khỏi Thanh Minh Thiền Viện

Tien su bo chung no dam duoi nguoi tu hanh ra khoi chua. Bon nay thuoc loai ma quy hien hon chu khong phai con nguoi

Xem Thêm

Đề bài :TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

Bao chi truyen thong thien ta lien tuc da kich TT Trump khong ngung nghi se co cai hau qua Tang Sam Giet Nguoi, dan chung My bi tay nao dau doc giong nhu cong san da lam. Trump co the bi hau qua Tang Sam giet nguoi. Dung nhu Trump noi, bao chi truyen thong la ke thu cua quan chung. CS chiem duoc mien Nam cung nho bao chi truyen hinh thien ta.

Xem Thêm

Đề bài :THÔNG BÁO: Lễ Tưởng Niệm cố Tổng ThốngVNCHNgô Đình Diệm

Cai sai lam lon nhat cua TT Diem la dau hang nam 1963. Lam lanh tu quoc gia chien tranh thi phaichien dau den cung chap nhan cai chet de lam guong cho quan can chinh vnch. Dau hang chi lam hai thuoc cap bi tra thu.

Xem Thêm

Đề bài :Thật chẳng giống ai khi lãnh đạo thành phố sắp hàng để nhắn tin như thế - Mai Tú Ân

Tựa đề bài "Chẳng giống ai", theo tui nghĩ nó không đúng sự thật. Cái bọn "lảnh đạn mặt mẹt da dầy" của thành Hù có giống y hệt một thứ đó chớ ! Đó là mặt giống loài khỉ nhe răng chu mỏ, bắt chước đại tài đó mà.

Xem Thêm

Đề bài :Em Ơi, Đừng "Hám" Việt Kiều…- Ngọc Lan

Phai noi nguoc lai, Anh oi dung ham gai o Vietnam. Vi cong san, Viet nam bay gio dao duc suy doi, viet kieu ve vn lay vo chi gap ho ly yeu quai, tien mat tat mang. Khong con nhung nguoi dan ba ngay xua o nha tan tao nuoi con tham chong cai tao 10 nam. Ngay nay viet kieu het tien la vo bo chong con di theo nguoi khac.

Xem Thêm

Đề bài :Washington Post: Ông Trump có thể là tổng thống trung thực nhất lịch sử hiện đại

Vi Tt Trump thong minh khong chiu di theo nhung sai lam cua cac tong thong truoc, nen bao chi truyen hinh thien ta da kich tham te. Giong nhu chuyen Tang Sam giet nguoi, dan My bi dau doc tay nao boi Cnn, Abc, Nbc, bao NYT, WP, va ho se tin la Tang Sam thuc su giet nguoi. Chi vi mot ky gia nuoc ngoai bi giet ma bao chi truyen hinh ra ra chui boi Trump ca may tuan, trong khi do cong dan My da bi bao lut thi chi noi vai ngay va nay khong con thay noi nua. Trump chu truong American First, bao chi Tv chu truong foreigner first. Dung nhu loi TT Trump noi, media la ke thu cua quan chung. C

Xem Thêm

Đề bài :Washington Post: Ông Trump có thể là tổng thống trung thực nhất lịch sử hiện đại

Từ rất lâu,Washington Post luôn trịch thượng tự cho mình có đủ thông minh để "dẫn dắt" đám ngu dân,trong khi đám "ngu dân" ứa gan với trò láu cá của kẻ đá cá lăn dưa,già mồm,lươn lẹo,...thì nay TT Trump đã thay họ vạch trần bộ mặt đểu cáng của kẻ vô nhân cách nên nó giả lả làm hòa để chờ thời.

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Cũng bởi VẸM DÂN ngu quá lợn......Cho nên THIẾN LỢN dễ làm vua ( Nguên tác củ cụ Tản Đà là : Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn.....Cho nên chúng nó dễ làm quan

Xem Thêm

TIN MỚI

MÙA THU ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD_ Nắng vàng đang đổ xuống Nhớ anh đong đầy trời

Xem Thêm

Các nhóm thờ Satan xúm lại ếm bùa thẩm phán Kavanaugh vào ngày 20 tháng 10.

Các nhóm thờ Satan xúm lại ếm bùa thẩm phán Kavanaugh vào ngày 20 tháng 10. Người Công Giáo nên làm gì?

Xem Thêm

“hành tung bí ẩn” của con gái Tập Cận Bình

Âm thầm đến Đại học Harvard và âm thầm trở về

Xem Thêm

Nếu loài người không xuất hiện thế giới động vật sẽ ra sao?

Nếu không có sự tàn phá thiên nhiên của loài người, Trái đất hẳn sẽ khác xa so với bây giờ.

Xem Thêm

Chiến tranh thương mại: Trung Quốc còn nhiều nhức nhối

Một số ngân hàng đầu tư, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Đơn vị Kinh tế Tình báo đã hạ thấp dự báo tăng trưởng của Trung Quốc xuống còn 6,2% vào năm 2019, ước tính hậu qủa của cuộc chiến

Xem Thêm

Bước nhảy lùi vĩ đại của Trung Quốc - Jonathan Tepperman -

Ông Bùi cảnh báo tình hình còn có thể đáng sợ hơn nếu những vấn đề kinh tế của Trung Quốc hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Xem Thêm

NGƯỜI BẠN XƯA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Người bạn xưa lúc nào cũng giữ nụ cười ...hiu hắt ( không phải héo hắt ), buồn lạ lùng .

Xem Thêm

DƯ HƯƠNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lỡ ra vườn mộng tàn hoa Mai sau còn chút phấn hoà dư hương ...

Xem Thêm

Tổ cha nó ! - Việt Nhân

(HNPĐ) Chuyện cái nhà hát 1500 tỷ, như được đổ thêm dầu vào lửa

Xem Thêm

Sống Ở Mỹ Khổ Lắm Ai Ơi…. Thật Đấy

Sống ở Mỹ khổ lắm vì con cái đi học từ lớp 1 tới lớp 12 không được đóng một đồng học phí nào mà còn bị xe buýt đưa đón tận nhà và bắt ăn sáng ăn trưa ở trường học.

Xem Thêm