Cà Kê Dê Ngỗng

Thế chân vạc Tầu-Nga-Mỹ ở kỷ nguyên mới - Victor Davis Hanson

Chính quyền Trump khôn ngoan nhận thấy mối đe dọa của Bắc Kinh. Mỹ có thể dùng sự hỗ trợ của Nga để ngăn chặn mối đe dọa đó.

Thế chân vạc Tầu-Nga-Mỹ ở kỷ nguyên mới

Victor Davis Hanson | Trà Mi dịch

Chính quyền Trump khôn ngoan nhận thấy mối đe dọa của Bắc Kinh. Mỹ có thể dùng sự hỗ trợ của Nga để ngăn chặn mối đe dọa đó.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin, Vladivostok, Nga, ngày 12 tháng 9 năm 2018. Nguồn: Reuters / Valery Sharifulin.

Gần nửa thế kỷ trước, Bộ trưởng Ngoại giao của chính quyền Richard Nixon, Henry Kissinger, đã đưa ra một chiến lược để đối phó với hai đối thủ nguy hiểm nhất của Mỹ; Henry Kisinger đã thành công. Ông đã đạt được mối quan hệ gần gũi hơn với cả Liên Xô, có hơn 7.000 vũ khí nguyên tử, và Trung Cộng, có dân số lớn nhất thế giới.

Nước cờ của Kissinger đôi khi được gọi là “thế chân vạc”. Nhưng bản chất của cụm từ này có nghĩa là bảo đảm rằng Trung Quốc và Nga không gần nhau hơn là thân với Hoa Kỳ.

Kissinger đặc biệt chú ý đến Bắc Kinh vì ông cho rằng Liên Xô mạnh hơn Trung Quốc nhiều vào thời điểm đó.

Suy nghĩ này tương tự như chính sách của Anh và Pháp vào giữa thập niên 1930, cố làm Reich thứ ba của Adolf Hitler chán nản không mưốn trở thành đối tác của Liên bang Xô Viết hùng mạnh của Josef Stalin. Không may, cố gắng đó đã thất bại, và Đức Quốc xã đã hợp tác với Liên Xô, dẫn đến việc cùng nhau xâm lăng vào Ba Lan năm 1939, châm ngòi nổ cho Thế chiến II.

Chúng ta đã quên sự khôn ngoan của Kissinger, thời chính phủ Obama chiều chuộng Trung Quốc và bấm nút “bắt đầu lại” với một nước Nga tâm thần phân liệt.

Việc bấm nút “bắt đầu lại” ban đầu là một thỏa hiệp vô nguyên tắc, thảm hại với những cuộc xâm lược quy ước và xâm lăng trên không gian mạng của Nga. Thất bại của Mỹ lập tức đi đến một chiến dịch biến diện Tổng thống Nga Vladimir Putin thành loài quỷ giữ, một kẻ độc tài chống dân chủ – như thể ông đã từng, hoặc sẽ không khác gì một bạo chúa.

Nga đã tái nhập/xâm lăng bán đảo Crimea thuộc Ukraine một cách có hệ thống, thúc đẩy Đông Âu, gây rối loạn ở Ukraine, gây sợ hãi ở Tây Âu, trở về Trung Đông sau 40 năm gián đoạn, và tấn công vào các hệ thống bầu cử và cơ chế chính trị của Hoa Kỳ.

Từ năm 2009 đến năm 2017, giới lãnh đạo Hoa Kỳ đã biện luận rằng Trung Quốc sớm muộn sẽ không chỉ là một siêu cường châu Á và Thái Bình Dương mà cuối cùng còn lấn át cả Mỹ – tỉ như sự thống trị thế giới của TQ là định mệnh chứ không phải do sự thờ ơ của Hoa Kỳ.

Tiếp theo đó là sự biển lận thương mại và sở hữu trí tuệ một cách có hệ thống của Trung Quốc. Bắc Kinh đã đánh cắp kỹ thuật của Mỹ, cùng lúc có thặng dư thương mại rất lớn với Mỹ, và biến dạng toàn bộ hệ thống thương mại thế giới. Chủ nghĩa con buôn một chiều của Trung Quốc khoác cái nhãn hiệu “tự do mậu dịch”.

Sự xâm lấn bằng quân sự của Trung Quốc trên Biển Đông cũng được Washington nhắm mắt làm ngơ [dù có chính sách “xoay trục” về châu Á, còn gọi là “tái cân bằng” thời Obama – TM]. Vì vậy, Trung Quốc đã xây nhiều căn cứ nhân tạo ở quần đảo Trường Sa để bắt nạt những nước láng giềng và thao túng đường thương mại hàng hải trên Thái Bình Dương.

Chính quyền Obama một lần nữa, nếu có, chỉ có một chút phản kháng. Kết quả là, Chủ tịch Trung Quốc Xi Jinping công khai rêu rao rằng đến năm 2025, Trung Quốc sẽ thống trị nền kỹ nghệ kỹ thuật cao trên toàn thế giới, rồi mười năm sau đó sẽ thống trị Thái Bình Dương, và đến giữa thế kỷ 21 sẽ là bá chủ toàn cầu.

Trong nhiều năm, Putin và Xi đều khinh thường, và không xem Hoa Kỳ là cái gì cả. Họ đã tìm cách lợi dung Syria, Iran và Bắc Hàn để kềm chế ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong khi tiến hành chiến tranh trên mạng chống lại các công ty và cơ chế của Mỹ.

Mỹ, hiện tại, có thể là cường quốc kinh tế và quân sự mạnh nhất trên thế giới, nhưng Mỹ đã vi phạm mọi nguyên lý của Kissinger. Cả Nga và Trung Quốc đều đồng ý rằng ý chí của Hoa Kỳ yếu, và mặc dù có những khác biệt hiện sinh giữa hai nước, họ đã thấy cả hai cùng có lợi chung khi hợp tác trong việc làm giảm tầm vóc của Mỹ.

Đồng minh của Mỹ nhận thấy điều này. Từ Scandinavia đến Trung Đông sang châu Á, họ cho rằng Mỹ không thể hoặc sẽ không lấy lại được uy tín toàn cầu đã có trước đây.

Chính quyền Trump đang tìm cách đảo ngược sự tuột dốc đó.

Đối với tất cả những cáo buộc quan trọng về sự “thông đồng” với Nga, Trump vây hãm Putin bằng những lệnh trừng phạt kinh tế, đồng thời viện trợ quân sự cho Ukraine. Trump cũng tăng cường chi tiêu quốc phòng, đòi NATO phải sẵn sàng hơn, và thúc đẩy sản xuất dầu mỏ của Mỹ – nhưng dù làm như vậy Trump cũng đưa ra lời biện minh cho Putin.

Thân thiện với một đại thụ là khôn ngoan hơn nhiều so với việc khinh miệt một một cành cây.

Hiện tại, Hoa Kỳ đang đánh Trung Quốc bằng thuế nhập cảng để buộc Trung Quốc giảm thặng dư thương mại gần 400 tỷ USD với Mỹ, đồng thời gửi tàu chiến Mỹ vào sâu hơn ở Biển Đông để cho các đồng minh của Mỹ biết rằng Trung Quốc sẽ không còn có thể bắt nạt họ nữa.

Trump đã tìm cách đàm phán trực tiếp với Bắc Hàn về việc hủy diệt vũ khí hạch tâm, và thúc đẩy quan hệ đối tác quốc phòng mới với Australia và Nhật Bản. Ông cũng ký kết các thỏa thuận thương mại song phương với Hàn Quốc, [đa phương] Mexico và Canada để loại Trung Quốc ra ngoài.

Trung Quốc đang lo. Các đối thủ của Trump ở Mỹ có thể coi ông ta như là một anh hề, nhưng Bắc Kinh e rằng ông ta có thể là một Machiavelli hay Tôn Tử, đang làm giảm đi quyền lực của Trung Quốc.

Thị trường chứng khoán Trung Quốc đang giảm. Nền kinh tế đang chậm lại và đồng Nhân dân tệ mất giá. Người dân Trung Quốc tự hỏi tại sao, trong thời kỳ khó khăn, giới lãnh đạo của họ đang rất háo hức viện trợ nước ngoài ở châu Phi và các quốc gia châu Á khác trong khi Trung Quốc bị sa lầy trong cuộc chiến thương mại với Hoa Kỳ.

Vì Nga yếu hơn nhiều so với Trung Quốc nên Mỹ nên liên hệ với Moscow để tìm lợi ích chung trong việc kiềm chế sức mạnh của Trung Quốc. Nga có thể có ích khi thỉnh thoảng đứng về phía đối kháng Trung Quốc cùng với Úc, Ấn Độ, Nhật Bản, Philippines, Nam Hàn và Đài Loan.

Nga chắc chắn không muốn thấy trong khu phố của mình một cường quốc hạch tâm Iran hoặc một nước Bắc Hàn cóp vũ khí nguyên tử và tâm thần phân liệt – và Nga cũng không muốn tranh chấp với một Trung Quốc không lồ dọc theo biên giới chung dài cả 2600 dặm.

Sự dỗ dành, nhượng bộ thương mại của Mỹ và sự giàu có ngoại hạng của Trung Quốc đã không làm cho Trung Quốc trở thành một công dân toàn cầu tốt hơn. Có lẽ sự đối kháng mạnh hơn của Mỹ, cùng sự đồng loạt hỗ trợ của những đồng minh châu Á và một nước Nga thâm hiểm, may ra có thể.

© 2018 DCVOnline

Nguồn: My Private Oval Office Press Conference With Donald Trump, Mike Pence, John Kelly, and Mike Pompeo | Olivia Nuzzi | Intelligencer | The New York Magazine, October 11, 2018. © 2018 Tribune Content Agency, LLC

Về tác giả | Victor Davis Hanson – cộng tác viên của NRO Victor Davis Hanson là một thành viên cao cấp tại Học viện Hoover và là tác giả, cuốn “The Second World Wars: How the First Global Conflict Was Fought and Won.” @vdhanson


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Thế chân vạc Tầu-Nga-Mỹ ở kỷ nguyên mới - Victor Davis Hanson

Chính quyền Trump khôn ngoan nhận thấy mối đe dọa của Bắc Kinh. Mỹ có thể dùng sự hỗ trợ của Nga để ngăn chặn mối đe dọa đó.

Thế chân vạc Tầu-Nga-Mỹ ở kỷ nguyên mới

Victor Davis Hanson | Trà Mi dịch

Chính quyền Trump khôn ngoan nhận thấy mối đe dọa của Bắc Kinh. Mỹ có thể dùng sự hỗ trợ của Nga để ngăn chặn mối đe dọa đó.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin, Vladivostok, Nga, ngày 12 tháng 9 năm 2018. Nguồn: Reuters / Valery Sharifulin.

Gần nửa thế kỷ trước, Bộ trưởng Ngoại giao của chính quyền Richard Nixon, Henry Kissinger, đã đưa ra một chiến lược để đối phó với hai đối thủ nguy hiểm nhất của Mỹ; Henry Kisinger đã thành công. Ông đã đạt được mối quan hệ gần gũi hơn với cả Liên Xô, có hơn 7.000 vũ khí nguyên tử, và Trung Cộng, có dân số lớn nhất thế giới.

Nước cờ của Kissinger đôi khi được gọi là “thế chân vạc”. Nhưng bản chất của cụm từ này có nghĩa là bảo đảm rằng Trung Quốc và Nga không gần nhau hơn là thân với Hoa Kỳ.

Kissinger đặc biệt chú ý đến Bắc Kinh vì ông cho rằng Liên Xô mạnh hơn Trung Quốc nhiều vào thời điểm đó.

Suy nghĩ này tương tự như chính sách của Anh và Pháp vào giữa thập niên 1930, cố làm Reich thứ ba của Adolf Hitler chán nản không mưốn trở thành đối tác của Liên bang Xô Viết hùng mạnh của Josef Stalin. Không may, cố gắng đó đã thất bại, và Đức Quốc xã đã hợp tác với Liên Xô, dẫn đến việc cùng nhau xâm lăng vào Ba Lan năm 1939, châm ngòi nổ cho Thế chiến II.

Chúng ta đã quên sự khôn ngoan của Kissinger, thời chính phủ Obama chiều chuộng Trung Quốc và bấm nút “bắt đầu lại” với một nước Nga tâm thần phân liệt.

Việc bấm nút “bắt đầu lại” ban đầu là một thỏa hiệp vô nguyên tắc, thảm hại với những cuộc xâm lược quy ước và xâm lăng trên không gian mạng của Nga. Thất bại của Mỹ lập tức đi đến một chiến dịch biến diện Tổng thống Nga Vladimir Putin thành loài quỷ giữ, một kẻ độc tài chống dân chủ – như thể ông đã từng, hoặc sẽ không khác gì một bạo chúa.

Nga đã tái nhập/xâm lăng bán đảo Crimea thuộc Ukraine một cách có hệ thống, thúc đẩy Đông Âu, gây rối loạn ở Ukraine, gây sợ hãi ở Tây Âu, trở về Trung Đông sau 40 năm gián đoạn, và tấn công vào các hệ thống bầu cử và cơ chế chính trị của Hoa Kỳ.

Từ năm 2009 đến năm 2017, giới lãnh đạo Hoa Kỳ đã biện luận rằng Trung Quốc sớm muộn sẽ không chỉ là một siêu cường châu Á và Thái Bình Dương mà cuối cùng còn lấn át cả Mỹ – tỉ như sự thống trị thế giới của TQ là định mệnh chứ không phải do sự thờ ơ của Hoa Kỳ.

Tiếp theo đó là sự biển lận thương mại và sở hữu trí tuệ một cách có hệ thống của Trung Quốc. Bắc Kinh đã đánh cắp kỹ thuật của Mỹ, cùng lúc có thặng dư thương mại rất lớn với Mỹ, và biến dạng toàn bộ hệ thống thương mại thế giới. Chủ nghĩa con buôn một chiều của Trung Quốc khoác cái nhãn hiệu “tự do mậu dịch”.

Sự xâm lấn bằng quân sự của Trung Quốc trên Biển Đông cũng được Washington nhắm mắt làm ngơ [dù có chính sách “xoay trục” về châu Á, còn gọi là “tái cân bằng” thời Obama – TM]. Vì vậy, Trung Quốc đã xây nhiều căn cứ nhân tạo ở quần đảo Trường Sa để bắt nạt những nước láng giềng và thao túng đường thương mại hàng hải trên Thái Bình Dương.

Chính quyền Obama một lần nữa, nếu có, chỉ có một chút phản kháng. Kết quả là, Chủ tịch Trung Quốc Xi Jinping công khai rêu rao rằng đến năm 2025, Trung Quốc sẽ thống trị nền kỹ nghệ kỹ thuật cao trên toàn thế giới, rồi mười năm sau đó sẽ thống trị Thái Bình Dương, và đến giữa thế kỷ 21 sẽ là bá chủ toàn cầu.

Trong nhiều năm, Putin và Xi đều khinh thường, và không xem Hoa Kỳ là cái gì cả. Họ đã tìm cách lợi dung Syria, Iran và Bắc Hàn để kềm chế ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong khi tiến hành chiến tranh trên mạng chống lại các công ty và cơ chế của Mỹ.

Mỹ, hiện tại, có thể là cường quốc kinh tế và quân sự mạnh nhất trên thế giới, nhưng Mỹ đã vi phạm mọi nguyên lý của Kissinger. Cả Nga và Trung Quốc đều đồng ý rằng ý chí của Hoa Kỳ yếu, và mặc dù có những khác biệt hiện sinh giữa hai nước, họ đã thấy cả hai cùng có lợi chung khi hợp tác trong việc làm giảm tầm vóc của Mỹ.

Đồng minh của Mỹ nhận thấy điều này. Từ Scandinavia đến Trung Đông sang châu Á, họ cho rằng Mỹ không thể hoặc sẽ không lấy lại được uy tín toàn cầu đã có trước đây.

Chính quyền Trump đang tìm cách đảo ngược sự tuột dốc đó.

Đối với tất cả những cáo buộc quan trọng về sự “thông đồng” với Nga, Trump vây hãm Putin bằng những lệnh trừng phạt kinh tế, đồng thời viện trợ quân sự cho Ukraine. Trump cũng tăng cường chi tiêu quốc phòng, đòi NATO phải sẵn sàng hơn, và thúc đẩy sản xuất dầu mỏ của Mỹ – nhưng dù làm như vậy Trump cũng đưa ra lời biện minh cho Putin.

Thân thiện với một đại thụ là khôn ngoan hơn nhiều so với việc khinh miệt một một cành cây.

Hiện tại, Hoa Kỳ đang đánh Trung Quốc bằng thuế nhập cảng để buộc Trung Quốc giảm thặng dư thương mại gần 400 tỷ USD với Mỹ, đồng thời gửi tàu chiến Mỹ vào sâu hơn ở Biển Đông để cho các đồng minh của Mỹ biết rằng Trung Quốc sẽ không còn có thể bắt nạt họ nữa.

Trump đã tìm cách đàm phán trực tiếp với Bắc Hàn về việc hủy diệt vũ khí hạch tâm, và thúc đẩy quan hệ đối tác quốc phòng mới với Australia và Nhật Bản. Ông cũng ký kết các thỏa thuận thương mại song phương với Hàn Quốc, [đa phương] Mexico và Canada để loại Trung Quốc ra ngoài.

Trung Quốc đang lo. Các đối thủ của Trump ở Mỹ có thể coi ông ta như là một anh hề, nhưng Bắc Kinh e rằng ông ta có thể là một Machiavelli hay Tôn Tử, đang làm giảm đi quyền lực của Trung Quốc.

Thị trường chứng khoán Trung Quốc đang giảm. Nền kinh tế đang chậm lại và đồng Nhân dân tệ mất giá. Người dân Trung Quốc tự hỏi tại sao, trong thời kỳ khó khăn, giới lãnh đạo của họ đang rất háo hức viện trợ nước ngoài ở châu Phi và các quốc gia châu Á khác trong khi Trung Quốc bị sa lầy trong cuộc chiến thương mại với Hoa Kỳ.

Vì Nga yếu hơn nhiều so với Trung Quốc nên Mỹ nên liên hệ với Moscow để tìm lợi ích chung trong việc kiềm chế sức mạnh của Trung Quốc. Nga có thể có ích khi thỉnh thoảng đứng về phía đối kháng Trung Quốc cùng với Úc, Ấn Độ, Nhật Bản, Philippines, Nam Hàn và Đài Loan.

Nga chắc chắn không muốn thấy trong khu phố của mình một cường quốc hạch tâm Iran hoặc một nước Bắc Hàn cóp vũ khí nguyên tử và tâm thần phân liệt – và Nga cũng không muốn tranh chấp với một Trung Quốc không lồ dọc theo biên giới chung dài cả 2600 dặm.

Sự dỗ dành, nhượng bộ thương mại của Mỹ và sự giàu có ngoại hạng của Trung Quốc đã không làm cho Trung Quốc trở thành một công dân toàn cầu tốt hơn. Có lẽ sự đối kháng mạnh hơn của Mỹ, cùng sự đồng loạt hỗ trợ của những đồng minh châu Á và một nước Nga thâm hiểm, may ra có thể.

© 2018 DCVOnline

Nguồn: My Private Oval Office Press Conference With Donald Trump, Mike Pence, John Kelly, and Mike Pompeo | Olivia Nuzzi | Intelligencer | The New York Magazine, October 11, 2018. © 2018 Tribune Content Agency, LLC

Về tác giả | Victor Davis Hanson – cộng tác viên của NRO Victor Davis Hanson là một thành viên cao cấp tại Học viện Hoover và là tác giả, cuốn “The Second World Wars: How the First Global Conflict Was Fought and Won.” @vdhanson


BẢN TIN MỚI NHẤT

" Quan bà " vc họp báo - Hà Thượng Thủ

Ngày 8/1/2019, trong khi chủ tọa buổi họp báo

Xem Thêm

Tại sao người già ngủ ít hơn?

Một thực tế là chúng ta ngủ ít hơn khi đến tuổi già, và thật không may,

Xem Thêm

Mày Lại Về "Ăn Tết" - Trần Văn Lương

Giang san đã bán cho Tàu, Người về "ăn Tết" có đau tấc lòng?

Xem Thêm

MỒNG TƠI...và công dụng

Rau mồng tơi quen thuộc với mọi người, nhưng công dụng lớn của rau mồng tơi thì ít ai biết.

Xem Thêm

KHI ĐỒNG MINH CỦA TRUMP RA MẶT CHẶT TAY CỘNG TÀU

Bấy lâu nay khối Liên Âu được xem là đồng minh của Mỹ nhưng từ khi Trump lên làm tổng thống thì sự thật "ở trong chăn có rận" được phơi bày.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Lương Y Như Từ Mẫu của XHCN/VN

Cau chuyen ma moi nguoi deu can phai doc va PHAI HOC !!!

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Mỹ yếu lắm ! nó thua nước nhỏ như ta ,thì nó phải sợ nước lớn Trung quốc đễn nỗi ...teo " bác hồ " . Biết ta mạnh nó năn nỉ ta giúp ,chống đỡ Trung quốc cho nó .Bây giờ CHỈ MÌNH TA THỨC CANH GÁC HOÀ BÌNH CHO THẾ GIÁI ...Ta theo chủ trương của bác Hồ :LỦNG LẲNG ĐONG ĐƯA cho hai thằng đều ghét thì rồi "bác" cũng teo,hết còn lủng lẳng đong đưa...

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

Bác Hồ chẳng hề dối gian......Không tin,cứ hỏi THẰNG TRẦN DÂN TIÊN......Đảng không lừa phỉnh dân hiền.....Hỏi Lê văn Tám,nó liền chứng minh

Xem Thêm

Đề bài :Chửi nữa! - Việt Nhân

🦀 Nước ta có Hồ chí Minh..... Từ con,giết vợ khoe mình còn trinh....... Nước ta còn có Trường Chinh........ Đấu cha,tố mẹ đoạn tình anh em....... Nước ta có đảng gian hèn...... Chui Nga ,rúc Chệt giết nhân dân mình...... Tự khen rằng chúng " quang vinh"........ Nhân dân thì đã TỞM KINH CHÚNG RỒI....... Thơ,vè,biếm hoạ,chuyện cười......... Nhân dân mắng chửi tơi bời ,te tua......... Vẹm ơi có biết nhục chưa?....... Nếu không biết nhục,Vẹm thua bọ , giòi...

Xem Thêm

Đề bài :Sáng Kiến của TT D.Trump. - Phạm Thị Như Ý

Gui A Nguyen,ban co the lam la thu chung de nhung nguoi dan dong ky ten ung ho cat muc luong vo ly cua bon an hai va pha hoai dat nuoc khong ? thu chung goi thang cho T.T va luong vien quoc hoi... Neu duoc,cam on ban !

Xem Thêm

Đề bài :TNS Joe Manchin (DC) xin lỗi dân Mỹ và lên án Rashida Tlaib và Nancy Pelosi

bà lảo 78 tuổi Pelosi đầu óc bà ta có đề: bộ óc già bà ta chứa toàn là :cứng đầu, kiêu ngạo, ganh tỵ, ngu đần . Bằng chứng nhà bà ta thì hàng xung quanh vững chắc, camera từ trong nhà ra ngoài dẩy đầy theo dõi kẻ gian vào nha để giữ an toàn cho gia đình bà ta , trong khi đó thì bà ta không cậ̀n sự an toàn cuả dân Mỹ nên ngoan cố chống đối không chịu chi gần sáu tỷ để xây bức tường biên giới.

Xem Thêm

Đề bài :Mở Lại Những Trang Chiến Sử Xem Người Mỹ Đã Phản Công Như Thế Nào

Ở phần “đối phương”, xin tác giả ghi thêm một đệ tử của chúng nữa: Vịt nem. Cám ơn !

Xem Thêm

Đề bài :Hải Quân và Những Tính Toán của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Khi VNCH Lâm Nguy.

Cái tên Linhngayxua này ko biết tuổi đời bao nhiêu,kiến thức thấp kém như học trò tiểu học mà hằn ko tự biết.Đây là lần thứ 2 tôi thấy cái nhận xét ngây ngô,thiển cận của kẻ ít học...Xin ông suy nghĩ lại những gì định nói nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Vừa kiểm soát Hạ viện, đảng Dân chủ tăng mạnh ngân sách phá thai

Da?ng DC la`da?ng kho^'n na.n khong thua gi`da?ng Csvn, ho.da~ bie^'n cha^'t tu`lu'c Obama la`m TT.

Xem Thêm

TIN MỚI

" Quan bà " vc họp báo - Hà Thượng Thủ

Ngày 8/1/2019, trong khi chủ tọa buổi họp báo

Xem Thêm

Tại sao người già ngủ ít hơn?

Một thực tế là chúng ta ngủ ít hơn khi đến tuổi già, và thật không may,

Xem Thêm

Mày Lại Về "Ăn Tết" - Trần Văn Lương

Giang san đã bán cho Tàu, Người về "ăn Tết" có đau tấc lòng?

Xem Thêm

MỒNG TƠI...và công dụng

Rau mồng tơi quen thuộc với mọi người, nhưng công dụng lớn của rau mồng tơi thì ít ai biết.

Xem Thêm

KHI ĐỒNG MINH CỦA TRUMP RA MẶT CHẶT TAY CỘNG TÀU

Bấy lâu nay khối Liên Âu được xem là đồng minh của Mỹ nhưng từ khi Trump lên làm tổng thống thì sự thật "ở trong chăn có rận" được phơi bày.

Xem Thêm

Khối tài sản sắp bị chia của vợ chồng người giàu nhất hành tinh

Ngoài cổ phần trong Amazon, Jeff Bezos còn sở hữu Washington Post, Blue Origin và nhiều bất động sản.

Xem Thêm

Thư mời: CÂU LẠC BỘ HÙNG SỬ VIỆT SAN DIEGO

Thư mời: CÂU LẠC BỘ HÙNG SỬ VIỆT SAN DIEGO

Xem Thêm

TẬP CẬN BÌNH VÀ KIM JONG UN ĐÃ "SAI LẦM NGHIÊM TRỌNG"

TRONG CHIẾN LƯỢC VÀ CHIẾN THUẬT KHI ỨNG PHÓ VỚI TỶ PHÚ TRUMP.

Xem Thêm

Thơ cà chớn : Ông đâu có ngán ! - LÃO PHAN

(HNPD) Đã mần là mần tưới, sợ chi, kể luôn ông Trời.

Xem Thêm