Trong
báo cáo được cập nhật cuối tuần trước, ngân hàng Mỹ Goldman Sachs báo
động về nguy cơ « khủng hoảng dầu lửa làm rung chuyển kinh tế toàn
cầu ». Việc Iran đóng eo biển Hormuz không chỉ gây khan hiếm năng lượng
mà còn là một « một vết dầu loang » đe dọa dây chuyền sản xuất và an
ninh lương thực toàn cầu.
Quả bom nổ chậm
Chiến
tranh Iran bước sang tuần lễ thứ sáu. Cho đến sáng 06/04/2026, Teheran
vẫn kiểm soát tình hình tại eo biển Hormuz. Mỗi tàu chở hàng hay tàu dầu
của quốc tế được phép đi qua cửa biển này đều được truyền thông quốc tế
đưa tin như thể là một sự kiện nổi bật trong ngày, cho dù tại
Washington tổng thống Donald Trump hôm 30/03/2026 khẳng định là nhờ ông
mà Teheran đồng ý mỗi ngày cho phép 20 tàu chở dầu đi qua eo biển
Hormuz. Cơ Quan Năng Lượng Quốc Tế báo động, chiến tranh Trung Đông đang
« gây ra một sự xáo trộn lớn nhất trong lịch sử » của ngành dầu hỏa
toàn cầu. Khí đốt từ các quốc gia Vùng Vịnh, mà Qatar là nguồn cung cấp
lớn nhất, bảo đảm 20 % cho thế giới cũng đã bị kẹt ở « bên kia » cửa
biển Hormuz, không đến được tay các khách hàng. Nhiều cơ sở năng lượng
của các quốc gia trong Vịnh Ba Tư như Bahrein, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập
Thống Nhất … bị trúng drone Iran, nhiều nhà máy phải tạm ngừng hoạt
động. Việc sửa chữa phục hồi khả năng sản xuất sẽ phải mất nhiều năm.
Theo
ngân hàng Mỹ Goldman Sachs, trong một tháng chiến tranh, số lượng tàu
đi qua eo biển Hormuz đã giảm 94 %. Giá của tất cả loại hàng hóa trong
chuỗi cung ứng đã tăng, nhưng ngân hàng Mỹ cảnh báo khó khăn đang ở
trước mắt, tình hình sẽ nghiêm trọng hơn trong những tháng tới, khi mà
dự trữ năng lượng trên thế giới giảm dần, « tình trạng khan hiếm dầu sắp
lan rộng theo một trình tự từ đông sang tây trong suốt tháng 4/2026 ».
Sự khan hiếm này đã « bắt đầu được cảm nhận tại châu Á », Châu Âu là
chặng kế tiếp trước khi lan tới Hoa Kỳ. Giữa tháng 3/2026, chỉ 2 tuần
sau khi Washington và đồng minh Israel tấn công Iran và eo biển Hormuz
bị phong tỏa, cũng Goldman Sachs đã dự phóng « trong 12 tháng tới, xác
xuất Mỹ lâm vào suy thoái tăng thêm 30 % ».
Vết dầu loang
Lý
do là các chuỗi cung ứng toàn cầu, vốn đã bị căng thẳng ở Hồng Hải từ
cuối 2024 làm suy yếu, nay lại chịu thêm một áp lực mới, vì các phí tổn
vận chuyển, bảo hiểm gia tăng. Chiến tranh Trung Đông lần này trực tiếp
nhắm vào nhiều ngành, từ hàng không, hóa chất, đến công nghiệp nhựa và
nông nghiệp. Trên thị trường chứng khoán, cổ phiếu của các tập đoàn năng
lượng hàng đầu thế giới tăng mạnh. Ngược lại các tập đoàn vận tải, hàng
không, du lịch lao dốc.
Bên cạnh khủng hoảng năng lượng, còn phải
kể đến nguy cơ chuỗi sản xuất của thế giới bị đứt quãng như hồi đại
dịch Covid 19. Vào lúc mà hàng ngàn tàu chở hàng bị kẹt ở eo biển
Hormuz, nhiều nước, từ Trung Quốc đến Nhật Bản, từ Ý cho đến Thổ Nhĩ Kỳ …
bắt đầu lo thiếu nguyên phân bón, thiếu đồng kẽm… Trung Quốc là nguồn
sản xuất nhôm lớn nhất thế giới thế nhưng nền công nghiệp xe hơi nước
này vẫn phải nhập khẩu nhôm của Bahrain, Qatar hay Các Tiểu Vương Quốc Ả
Rập Thống Nhất.
Khủng hoảng « âm thầm »
Bên
cạnh dầu mỏ, chiến tranh ở Iran còn đang « âm thầm » làm dấy lên một
cuộc khủng hoảng về khoáng sản và những nguyên liệu thiết yếu. Báo tài
chính The Wall Street Journal nêu rõ « việc phong tỏa eo biển Hormuz
không chỉ đe dọa dầu mỏ mà còn ảnh hưởng đến các nguyên liệu quan trọng
như lưu huỳnh và heli, thiết yếu cho công nghiệp, quốc phòng và công
nghệ cao. Khí heli không thể thiếu để làm lạnh thiết bị sản xuất chất
bán dẫn, đặc biệt liên quan đến trí tuệ nhân tạo. Các quốc gia phụ thuộc
nhiều nhất vào loại khí này là Hàn Quốc hay Đài Loan.
Theo tạp
chí chuyên về các vấn đề quốc phòng Defense Express, khoảng 41% xuất
khẩu lưu huỳnh toàn cầu đi qua eo biển Hormuz. Lưu huỳnh là thành phần
không thể thiếu để sản xuất axit sunfuric, dùng trong quá trình tinh chế
đồng. Thiếu lưu huỳnh, toàn bộ ngành vi điện tử sẽ lung lay. Cho nên từ
đầu chiến tranh Iran đến nay, giá lưu huỳnh đã tăng từ 30 đến 50%.
Tất
cả những lý do nói trên giải thích vì sao tổng thống Hoa Kỳ đang nóng
ruột đòi Iran mở cửa eo biển Hormuz. Ông Donald Trump gia hạn cho Iran
đến 20 giờ, giờ bờ đông nước Mỹ ngày Thứ Ba, 07/04/2026 để mở lại eo
biển Hormuz, nếu không sẽ phải chịu « những thiệt hại không thể đảo
ngược ». Trước mắt, Teheran vẫn tiếp tục nhắm vào các cơ sở năng lượng
của các nước trong khu vực.