Kinh Đời

"Tôi Đi Học" - của Từ Thức và Thanh Tịnh ( Trần Văn Giang chuyển )

Sư cha mày, nhà nghèo tiền đâu mua bằng giáo sư, tiến sĩ. Khôn không muốn, muốn ngu. Đi học lớn lên làm dư luận viên, cảnh sát lưu thông không muốn, muốn đi ăn mày hả?

TÔI ĐI HỌC *(1)

.



.

 

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay dổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học.

.

Tôi nói:

.

- Đéo muốn đi học. 

.

Mẹ mắng:

.

- Sư cha mày, nhà nghèo tiền đâu mua bằng giáo sư, tiến sĩ. Khôn không muốn, muốn ngu. Đi học lớn lên làm dư luận viên, cảnh sát lưu thông không muốn, muốn đi ăn mày hả?

.

Tôi nghe mẹ, dậy sớm theo mẹ tới trường. Từ nhỏ, vẫn mơ ước sau này lớn lên làm dư luận viên, được trả tiền chửi cha thiên hạ, hay làm cảnh sát giao thông, cần tiền nhậu hay rút bài, chỉ việc ra góc đường, tóm đầu mấy thằng lớ ngớ chạy xe, về tội vượt đèn đỏ, hay vượt đèn xanh, đội nón hay không đội nón an toàn, vừa chạy xe vừa gọi điện thoại, hay chạy xe mà không trả lời “iPhone.”

.

Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn, vừa uy nghiêm như đình làng Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Mái trường không còn, tường trống trơn : cán bộ đã gỡ ngói, gạch về cất nhà riêng. Cũng như tượng trong chùa đã bị các cán bộ sư đem bán, mua rượu thịt nhậu nhẹt với bồ nhí sau những giờ tụng niệm. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

.

Ông hiệu trưởng gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trưóc lớp ba. Trường làng không có văn phòng hiệu trưởng. Bàn ghế, bảng đen ông đã khênh về tặng vợ lẽ. Ông nhìn chúng tôi, nói nhỏ nhẹ:

.

- Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ vui lòng, thầy dạy các em sung sướng. Năm đầu, và những năm sau, các em chỉ học tư tưởng Bác. Đứa nào không thuộc bài, lần đầu phải đóng cho tao 100 ngàn, lần thứ hai 200 ngàn. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe, nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may mà có tiếng dạ ran của phụ huynh đáp lại).

.

Ông hiệu trưởng ra dấu cho chúng tôi vào lớp. Một cô giáo nạ dòng, mặt mũi sơn phết son phấn, quần áo xịn, ân cần đón chúng tôi vào lớp. Khi cả đám đã ngồi xuống đất ẩm, vì nền nhà đã bị cô giáo.., cô ôn tồn nói:

.

- Năm nay, các em sẽ được học tư tưởng Bác. Phải chăm chỉ học hành cho xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Nhưng trước khi học tư tưởng Bác, phải học thuộc lòng nội quy: Không thuộc bài, nộp cô giáo 200 ngàn, nói chuyện trong lớp 300 ngàn, đi trễ 400, đái ra quần 500 ngàn

.

Một thằng dơ tay hỏi:

.

- Thầy hiệu trưởng nói không thuộc bài chỉ đóng 100 ngàn.

.

- Thằng nào, con nào muốn lấy bao nhiêu tao đéo cần biết. Đây là giang sơn của tao, nội quy do tao đặt ra. Đứa nào không thích thì cút. Mặt mũi chúng mày ngu như lợn, ngoài tao ra, không có đứa nào dạy chúng mày thành người được đâu.

.

Thằng nhỏ hỏi lại:

.

- Nếu nhà nghèo quá, không có tiền nộp thì sao?

.

- Đéo cãi cọ lôi thôi nữa, không có tiền nộp thì cút. Tiên sư cha nhà mày, nghèo mà bày đặt đi học. Tao đéo nói nhiều nữa, chỉ lộn ruột. Con nhà mất dạy, chưa học đã phá đạo đức nhà trường. Nhắc lại cho cả lớp: Đứa nào không có tiền nộp thì cút ngay cho khuất mắt.

.

Thằng nhỏ đứng dậy, vùng vằng ra khỏ lớp:

.

- Ông đéo muốn học. Ông đi chăn trâu sướng hơn.

.

Lớp học yên tĩnh trở lại. Một con chim liệng đến đứng trên bờ cửa sổ trống (cánh cửa đã bị cô giáo…), hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi. Nhưng đó chỉ là những kỷ niệm. Ngày nay, cánh đồng không còn một tiếng chim hót, bờ sông trở thành đất của hãng Tàu, nước sông đen, cá chết nổi lềnh bềnh vì hóa chất.

Tiếng phấn của cô giáo gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn cô viết và lẩm bẩm đọc:

.

Bài tập viết: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

 

* (1) Bài này, nếu có những câu giống văn Thanh Tịnh, chỉ là một sự tình cờ, ngoài ý muốn của tác giả.

 

 

 

Từ Thức

 

 

*

Sau đây kính mời quý vị đọc nguyên bản bài 

“TÔI ĐI HỌC” của Thanh Tịnh (viết trước khi cộng sản “cướp” chính quyền):

 

 

TÔI ĐI HỌC

.



.

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

.

Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

.

Mẹ đưa bút thước cho con cầm.

.

Mẹ tôi cúi đầu nhìn tôi với cặp mắt thật âu yếm:

.

Thôi để mẹ nắm cũng được.

.

Tôi có ngay cái ý kiến vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.

.

Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.

.

Trước sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.

.

Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẫy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.

.

Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.

.

Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

.

Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.

.

Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.

.

Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:

.

Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại).

.

Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.

.

Ông đốc lấy cặp kính trắng xuống rồi nói:

.

Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.

.

Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cáng tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.

.

Ông đốc nhẫn nại chờ chúng tôi.

.

Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.

.

Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

.

Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.

.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

.

Bài tập viết: Tôi đi học!

 

 

Thanh Tịnh

(Rút từ tập truyện ngắn “Quê Mẹ,” 1941)

.

 

Trần Văn Giang (st)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

"Tôi Đi Học" - của Từ Thức và Thanh Tịnh ( Trần Văn Giang chuyển )

Sư cha mày, nhà nghèo tiền đâu mua bằng giáo sư, tiến sĩ. Khôn không muốn, muốn ngu. Đi học lớn lên làm dư luận viên, cảnh sát lưu thông không muốn, muốn đi ăn mày hả?

TÔI ĐI HỌC *(1)

.



.

 

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay dổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học.

.

Tôi nói:

.

- Đéo muốn đi học. 

.

Mẹ mắng:

.

- Sư cha mày, nhà nghèo tiền đâu mua bằng giáo sư, tiến sĩ. Khôn không muốn, muốn ngu. Đi học lớn lên làm dư luận viên, cảnh sát lưu thông không muốn, muốn đi ăn mày hả?

.

Tôi nghe mẹ, dậy sớm theo mẹ tới trường. Từ nhỏ, vẫn mơ ước sau này lớn lên làm dư luận viên, được trả tiền chửi cha thiên hạ, hay làm cảnh sát giao thông, cần tiền nhậu hay rút bài, chỉ việc ra góc đường, tóm đầu mấy thằng lớ ngớ chạy xe, về tội vượt đèn đỏ, hay vượt đèn xanh, đội nón hay không đội nón an toàn, vừa chạy xe vừa gọi điện thoại, hay chạy xe mà không trả lời “iPhone.”

.

Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn, vừa uy nghiêm như đình làng Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Mái trường không còn, tường trống trơn : cán bộ đã gỡ ngói, gạch về cất nhà riêng. Cũng như tượng trong chùa đã bị các cán bộ sư đem bán, mua rượu thịt nhậu nhẹt với bồ nhí sau những giờ tụng niệm. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

.

Ông hiệu trưởng gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trưóc lớp ba. Trường làng không có văn phòng hiệu trưởng. Bàn ghế, bảng đen ông đã khênh về tặng vợ lẽ. Ông nhìn chúng tôi, nói nhỏ nhẹ:

.

- Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ vui lòng, thầy dạy các em sung sướng. Năm đầu, và những năm sau, các em chỉ học tư tưởng Bác. Đứa nào không thuộc bài, lần đầu phải đóng cho tao 100 ngàn, lần thứ hai 200 ngàn. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe, nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may mà có tiếng dạ ran của phụ huynh đáp lại).

.

Ông hiệu trưởng ra dấu cho chúng tôi vào lớp. Một cô giáo nạ dòng, mặt mũi sơn phết son phấn, quần áo xịn, ân cần đón chúng tôi vào lớp. Khi cả đám đã ngồi xuống đất ẩm, vì nền nhà đã bị cô giáo.., cô ôn tồn nói:

.

- Năm nay, các em sẽ được học tư tưởng Bác. Phải chăm chỉ học hành cho xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Nhưng trước khi học tư tưởng Bác, phải học thuộc lòng nội quy: Không thuộc bài, nộp cô giáo 200 ngàn, nói chuyện trong lớp 300 ngàn, đi trễ 400, đái ra quần 500 ngàn

.

Một thằng dơ tay hỏi:

.

- Thầy hiệu trưởng nói không thuộc bài chỉ đóng 100 ngàn.

.

- Thằng nào, con nào muốn lấy bao nhiêu tao đéo cần biết. Đây là giang sơn của tao, nội quy do tao đặt ra. Đứa nào không thích thì cút. Mặt mũi chúng mày ngu như lợn, ngoài tao ra, không có đứa nào dạy chúng mày thành người được đâu.

.

Thằng nhỏ hỏi lại:

.

- Nếu nhà nghèo quá, không có tiền nộp thì sao?

.

- Đéo cãi cọ lôi thôi nữa, không có tiền nộp thì cút. Tiên sư cha nhà mày, nghèo mà bày đặt đi học. Tao đéo nói nhiều nữa, chỉ lộn ruột. Con nhà mất dạy, chưa học đã phá đạo đức nhà trường. Nhắc lại cho cả lớp: Đứa nào không có tiền nộp thì cút ngay cho khuất mắt.

.

Thằng nhỏ đứng dậy, vùng vằng ra khỏ lớp:

.

- Ông đéo muốn học. Ông đi chăn trâu sướng hơn.

.

Lớp học yên tĩnh trở lại. Một con chim liệng đến đứng trên bờ cửa sổ trống (cánh cửa đã bị cô giáo…), hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi. Nhưng đó chỉ là những kỷ niệm. Ngày nay, cánh đồng không còn một tiếng chim hót, bờ sông trở thành đất của hãng Tàu, nước sông đen, cá chết nổi lềnh bềnh vì hóa chất.

Tiếng phấn của cô giáo gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn cô viết và lẩm bẩm đọc:

.

Bài tập viết: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

 

* (1) Bài này, nếu có những câu giống văn Thanh Tịnh, chỉ là một sự tình cờ, ngoài ý muốn của tác giả.

 

 

 

Từ Thức

 

 

*

Sau đây kính mời quý vị đọc nguyên bản bài 

“TÔI ĐI HỌC” của Thanh Tịnh (viết trước khi cộng sản “cướp” chính quyền):

 

 

TÔI ĐI HỌC

.



.

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

.

Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

.

Mẹ đưa bút thước cho con cầm.

.

Mẹ tôi cúi đầu nhìn tôi với cặp mắt thật âu yếm:

.

Thôi để mẹ nắm cũng được.

.

Tôi có ngay cái ý kiến vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.

.

Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.

.

Trước sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.

.

Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẫy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.

.

Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.

.

Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

.

Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.

.

Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.

.

Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:

.

Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại).

.

Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.

.

Ông đốc lấy cặp kính trắng xuống rồi nói:

.

Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.

.

Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cáng tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.

.

Ông đốc nhẫn nại chờ chúng tôi.

.

Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.

.

Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

.

Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.

.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

.

Bài tập viết: Tôi đi học!

 

 

Thanh Tịnh

(Rút từ tập truyện ngắn “Quê Mẹ,” 1941)

.

 

Trần Văn Giang (st)

BẢN TIN MỚI NHẤT

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: HỒ SĨ TẢO

( HNPD ) thế gian ô trọc này tỉnh thì ít điên thì nhiều

Xem Thêm

Tô Lâm: Tên lưu manh trong lốt Bộ trưởng

Thực chất, ngành Công An là ổ tội phạm, mà nguy hiểm nhất nó dùng quyền lực nhà nước để gây tội ác.

Xem Thêm

BOM HẸN GIỜ CỦA TRUMP ĐÃ BẮT ĐẦU PHÁT NỔ TRÊN ĐẦU TẬP CẬN BÌNH.

Trong xã hội Trung cộng và thời Tập Cận Bình với uy quyền "cửu ngũ chí tôn" thì việc giới trí thức tinh hoa dám lên tiếng chỉ trích hoàng đế Tập đại đại quả là to gan.

Xem Thêm

CUNG TỬ VI LẠ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Điều mình linh cảm thấy là từ nay lá số tử vi của mình có thêm cung lạ, vừa được khám phá mới toanh: cung HNPD, trên cả cung thân mệnh, lẫn quan lộc, thiên di vv...

Xem Thêm

Tiếng Việt Mới và Tiếng Việt “Truyền Thống.” - Trần Văn Giang

( HNPD )Chỉ khác là ngôn ngữ chết đi có thể sống lại; trong người chết thì không sống lại được

Xem Thêm

ANH VÀ SÁNG NAY - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Trái tim em nóng hổi Càng tức anh xa vời ..

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : Bố mẹ vợ Tổng thống Trump được cấp quốc tịch Mỹ

Lại một tin "láu cá"(tức mình).Việc cấp quốc tịch cho một người "sống hợp pháp" ở Mỹ vẫn phải được tiếp tục cho đến khi nào Hoa kỳ có luật mới dù Tổng Thống Trump hay bất cứ Tổng Thống nào muốn hay không muốn. Sao lại có những người viết bản tin ấu trĩ và coi thường người đọc như thế ni? Thưa các bác.

Xem Thêm

Đề bài : Bố mẹ vợ Tổng thống Trump được cấp quốc tịch Mỹ

Lại một tin "láu cá"(tức mình).Việc cấp quốc tịch cho một người "sống hợp pháp" ở Mỹ vẫn phải được tiếp tục cho đến khi nào Hoa kỳ có luật mới dù Tổng Thống Trump hay bất cứ Tổng Thống nào muốn hay không muốn. Sao lại có những người viết bản tin ấu trĩ và coi thường người đọc như thế ni? Thưa các bác.

Xem Thêm

Đề bài :Người già Tầu di cư: Thì ra nước ngoài là như thế này!

Khong chi rieng nguoi Tau cong san. Du khach va dan di cu tu cac nuoc Cong San nhu VN, China, Nga, Ukraine deu khong co can ban dao duc. Giao duc cong san tieu diet dao duc con nguoi. Ngay ca nguoi VN tu mien Bac di du lich hay du hoc My dao duc kem xa nguoi mien Nam duoc giao duc boi VNCH. Nguoi dan di cu goc Cong san song tai My lap bang dang nha phien, buon lau, gian lan welfare, medicare, lam gian diep an cap bi mat khoa hoc, khi di lam thi ninh bo hoi lo cap tren giong nhu khi ho con o trong nuoc cong san.

Xem Thêm

Đề bài :Âm mưu như thế nào đang khiến những người theo Đảng Dân Chủ như tôi quay mặt lại đảng của chúng tôi

Bài viết rất hay và chân thật. Bà Saritha Prabhu thật là can đảm đã trình bày rõ về âm mưu phá hoại nền dân chủ của Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài :Người già Tầu di cư: Thì ra nước ngoài là như thế này!

Don gian la DUNG CHO HO NHAP CU NUA!!. Tau Chet thi di dau cung mang tieng nhu nhau thoi

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Ngày 18/4/1972. Chiến xa của VC lừng lững tiến vào vị trí của BCH/HQ tình hình thập phần nguy cấp.Đại-Tá Lê-Nguyên-Vỹ vác khẩu M.72 nhảy ra khỏi chiến hào bắn cháy chiến xa VC vào lúc 7 giờ 5 phút.Quân nhân các cấp reo hò phấn chấn tinh thần , đua nhau dùng M.72 hạ xe tăng địch. Tình hình chiến sự nhờ vậy đã thay đổi, quân ta chuyển bại thành thắng. Chiến tích của Đại Tá Vỹ được tương thuật trên các hệ thống truyền thanh và truyên hình Toàn Quốc và được ghi vào Quân Sử VNCH.Ngày Tổng Thống lặn lội, trân mình đên mặt trận thưởng công thì Đại Tá Vỹ vắng mặt!! Đại -Tá Bùi-Đức-Điềm sống chết từ ngày đầu cho đến ngày cuối thì cũng như Đại Tá Vỹ được " cái búa đẽo" bị bỏ quên như một gốc cây già trong xó xỉnh của rưng Bình Long theo lời của Trung Tá Dưỡng nhận xét.Đời sao lại bất công trắng trợn và phe đảng tồi tệ như vậy?

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Su that mat long. Nhung loi khen che TT Thieu deu duoc ghi lai trong nhung hoi ky chien truong cua nhung nguoi linh that su chien dau. Theo Trong Dat sau khi tong ket cac bai viet tren Triet Thoai Cao Nguyen https://nghiencuulichsu.com/2016/11/11/triet-thoai-cao-nguyen-1975-cuoc-hanh-quan-pha-san/ cac chuyen vien quan su dong y la VNCH sup do nhanh chong la do sai lam tai hai trong viec ra lenh triet thoai Cao Nguyen va QK I. Su doan TQLC anh dung bach chien bach thang nhung mat het 12 ngan quan tai QK I chi con 3000 quan ve den Vung Tau chi vi cai ly luan vi My khong vien tro thi chung ta khong chien dau cho tu do cua cap chi huy VNCH. Vi vay cac don vi VNCH tan ra nhanh chong. Ngay xua anh hung tien nhan VN chien dau cho tu do cho dan toc chong quan Tau, Phap ma khong can co vien tro nuoc ngoai. Hay doc hoi ky Thang Ba Gay Sung cua nguoi linh TQLC Cao Xuan Huy va bai Nhung Nguoi Linh bi Bo Roi cua Bang Phong. Cao Xuan Huy viet "Tuong phai chet theo thanh".Trong bai Triet thoai cao nguyen Trong Dat viet: "Theo ông Cao Văn Viên, kế hoạch rút bỏ Quân khu 2 và 1 của Nguyễn văn Thiệu là do một mình ông ấy nghĩ ra, không hỏi ý kiến ai cả. Kế hoạch được gọi một cách bóng bẩy văn hoa “Tái phối trí lực lượng” nhưng thực ra chỉ là sự tháo chạy một cách hỗn độn vô tổ chức, không nghiên cứ lộ trình, vô kỷ luật… đánh lừa lẫn nhau... Dù kế hoạch đúng về quân sự nhưng cũng không thể chấp nhận được vì nó là một kế hoạch bất nhân, tàn nhẫn. Như chúng ta đã thấy Tướng Thiệu lệnh cho Tướng Phú khi rút Quân đoàn 2 phải dấu kín không được cho địa phương biết để lừa họ phải ở lại chiến đấu. Lệnh này đã gây tệ trạng cấp lớn bỏ quân, bỏ dân chạy trước khi cuộc tháo chạy bắt đầu diễn ra, kế hoạch thật là bất nhân khi rút đi bỏ rơi đồng bào vào tay Cộng sản, quân VNCH đã bỏ rơi lẫn nhau trong khi lại lớn tiếng chỉ trích người Mỹ bỏ rơi đồng minh." Hầu như tất cả giới quân nhân, chính khách, ký giả truyền tin… đều cho rằng kế hoạch tái phối trí, rút bỏ Quân khu 1 và 2 về bảo vệ Quân khu 3 và 4 của Tướng Thiệu là liều lĩnh, ẩu tả nó đã làm sụp đổ miền Nam nhanh chóng lại đẩy bao nhiêu quân, dân vào chỗ chết một cách oan uổng."

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Trước khi khen hay chê Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu xin quí ông bỏ chút thì giờ đọc lại trang hồi ký của Trung Tá Nguyễn Văn Dưỡng Trưởng Phỏng Nhì Sư Đoàn 5 BB, "Tướng Lê Văn Hưng và nhưng sự thật ở Mặt trận An Lộc 1972".

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Đọc comment của "linhngayxua" thấy đúng là không biết mà ưa nói ,người xưa có câu : Điếc hay ngóng ,ngọng hay nói !!, là đây ,tôi là 1 người lính từng qua các mặt trận từ căn cứ Bagstone ,mùa hè đỏ lửa....cuối cùng bị bắt tù binh tại bãi biển Thuận An -Huế ngày 26/03/1975 ,tù 6 năm tới 81 mới thả về.Nhưng chưa bao giờ oán trách cấp chỉ huy ,hoặc chính phủ VNCH cao nhất là vị Tỗng thống kiêm Tỗng Tư lệnh QLVNCH Nguyễn văn Thiệu .Ông đáng được kính trọng từ các hành động khi còn quyền cao chức trọng ,luôn có mặt nơi tuyến đầu lửa đạn với anh em binh sỉ.Rất nhiều anh em chúng ta đã thấy ông hiên ngang sãi bước trên chiến trường khi tiếng súng đạn vẫn vang rền ,ông khoát tay từ chối áo giáp của một vị Đại tá đưa cho ông .Chúng ta thua vì Đồng minh phản bội ,bỏ rơi ,chúng ta thua vì không còn súng đạn ,máy bay , pháo binh bất khiển dụng...ông "linhngayxua"chắc là lính kiểng nên không biết điều này ,thật tội nghiệp.!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Tiếng Việt Mới và Tiếng Việt “Truyền Thống.” - Trần Văn Giang

( HNPD )Chỉ khác là ngôn ngữ chết đi có thể sống lại; trong người chết thì không sống lại được

Xem Thêm

ANH VÀ SÁNG NAY - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Trái tim em nóng hổi Càng tức anh xa vời ..

Xem Thêm

Thơ …đỡ buồn - Lão Phan

(HNPD) Nhà lầu, dinh thự như chơi, Xây vài chục tỉ là đời lên hương. Công nhân đói rách, tha phương, Cùng nông dân khỏi tìm đường đi đâu,

Xem Thêm

Nước chanh nóng

Thường xuyên ăn khuya có thể làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày.

Xem Thêm

Nhìn lại cuộc tổng khởi nghĩa cướp chính quyền ngày 19 - 8 - 1945 tại Việt Nam

(HNPD) Đôi khi cần, chúng tôi xin phép ghi chú thêm bằng Anh Ngữ để các bạn trẻ dễ nhận rõ những sự việc đã xẩy ra trong Lịch Sử dân tộc của chúng ta.

Xem Thêm

Đảng Cộng hòa của ông Trump sẽ chiến thắng cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới?

Hôm 13/8, tờ Fox News cho đăng bài viết của bà Sarah Chamberlain, nhận định đảng Cộng hòa có thể chiến thắng cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ tháng 11 tới.

Xem Thêm

Chữ & Nghĩa… thời nay

Tôi không ngụy biện… chỉ biết lấy câu của các cụ ta xưa thường nói: “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài” để “biện minh” cho những lỗi của mình.

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN : HẠC THÀNH HOA

( HNPD ) cái học Xuân Thu và Chiến Quốc /nhin chung sao giống ván cờ tàn ?

Xem Thêm

Tin vắn chính trường Mỹ AUGUST 11-2018 - Vũ Linh

Trong tuần qua, có vài vụ bầu cử, chẳng có vụ nào quan trọng, nhưng đã được TTDC khua chiêng trống đinh tai luôn.

Xem Thêm

Sáu (6) điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam - Trần Văn Giang

( HNPD ) Bài viết này phổ biến trên trang “Blog” của cô Blossom O’Bradovich, một nữ y tá trẻ tuổi người Mỹ gốc Anh quốc

Xem Thêm