Trang lá cải
Trang Lá Cải Ngày 18 Tháng 9 Năm 2026

*****
Huy động vốn để 'lướt đất', 9X Nghệ An chiếm đoạt hơn 19 tỷ đồng
Nguyễn Tình Thứ năm, ngày 17/09/2026 09:30 GMT+7
Võ Thị Ngân ở xã Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An huy động dòng tiền đầu tư, mua bán “lướt đất" với cam kết chỉ sau từ 5 đến 15 ngày sẽ bán được đất, hoàn trả tiền gốc kèm khoản tiền lời nhất định. Bằng thủ đoạn này, Ngân đã lừa đảo chiếm đoạt hơn 19 tỷ đồng của các nhà đầu tư.
Ngày 17/9, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Nghệ An cho biết, đơn vị vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Võ Thị Ngân (SN 1993, trú tại xã Nghĩa Đàn) về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Ngân lợi dụng việc kinh doanh bất động sản, đưa ra nhiều thông tin gian dối về việc đầu tư, mua bán “lướt” đất, hứa hẹn trả tiền gốc kèm lợi nhuận trong thời gian ngắn để huy động hơn 19 tỷ đồng của nhiều người dân nhằm mục đích trả nợ và chi tiêu cá nhân.


Cụ thể, từ năm 2023 đến cuối năm 2025, Võ Thị Ngân rủ một số người dân góp tiền đầu tư mua bán bất động sản. Thời gian đầu, Ngân trả tiền gốc và lợi nhuận đầy đủ, đúng hẹn nên tạo được sự tin tưởng.
Tuy nhiên, khi hoạt động kinh doanh thua lỗ, mất tiền do đầu tư trên mạng, Ngân nảy sinh ý định huy động tiền của người khác để trả nợ và chi tiêu cá nhân.
Để thực hiện được hành vi, Ngân đưa ra thông tin cần huy động dòng tiền đầu tư, mua bán “lướt” đất. Đối tượng cam kết chỉ sau từ 5 đến 15 ngày sẽ bán được đất, hoàn trả tiền gốc kèm khoản tiền lời nhất định. Ngân không chỉ đưa ra những lời hứa hẹn về lợi nhuận cao, thời gian hoàn vốn ngắn mà còn dựng ra những giao dịch, tin nhắn giả nhằm củng cố lòng tin của người góp vốn.
Sau khi nạn nhân chuyển tiền, Ngân không sử dụng tiền vào mục đích mua bán bất động sản như đã cam kết mà chuyển cho những người khác để trả khoản nợ trước đó, đồng thời chi tiêu cá nhân và tiếp tục “xoay vòng” tiền.
Cơ quan chức năng xác định, chỉ từ đầu năm 2025 đến tháng 8/2025, Võ Thị Ngân chiếm đoạt của nhiều bị hại với tổng số tiền 19,7 tỷ đồng. Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập, ngày 15/9, Phòng Cảnh sát hình sự khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Võ Thị Ngân về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, quy định tại khoản 4, Điều 174, Bộ luật Hình sự.
******
Lộ nhóm 6 người lôi kéo đầu tư Bitcoin Defi, có Phạm Tuấn và DJ Tommy
Ngày 17/9, Công an TP Hà Nội cho biết Cơ quan Cảnh sát điều tra đang điều tra vụ án "Đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin mạng máy tính, mạng viễn thông", phát hiện ngày 18/8/2026 tại Hà Nội; đồng thời điều tra vụ án "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", xảy ra năm 2021 tại Hà Nội và một số địa phương trên cả nước.
Theo kết quả điều tra, khoảng năm 2021, Dương Nguyên Hùng (51 tuổi), Nguyễn Tiến Chiến (44 tuổi), Đinh Bạt Hùng (44 tuổi) và Trần Tú Anh (36 tuổi) đã bàn bạc, tạo lập, quản lý và điều hành đồng tiền điện tử Bitcoin Defi.

Sau đó, 4 người này cùng Phạm Tuấn (25 tuổi) và Mai Thế Tùng (tức DJ Tommy, 44 tuổi) tổ chức các sự kiện quảng cáo, giới thiệu về Bitcoin Defi nhằm thu hút, lôi kéo người dân tham gia đầu tư. Theo cơ quan điều tra, nhóm này đã sử dụng phương thức trên để chiếm đoạt tiền của các nhà đầu tư.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội đề nghị những người cho rằng mình là bị hại, bị chiếm đoạt tiền với phương thức, thủ đoạn nêu trên liên hệ Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội để phối hợp giải quyết.
Người bị hại có thể đến số 62 Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, TP Hà Nội hoặc liên hệ trực tiếp điều tra viên qua số điện thoại 0969 547 887 để cung cấp thông tin, tài liệu liên quan
********
Đêm bi kịch của gia đình 4 thế hệ trong nhà cháy ở TP HCM
Bị đánh thức bởi đám cháy từ dàn xe máy dựng kín tầng trệt, bà Nguyễn Thị Tuyết cố kéo mẹ ra ngoài nhưng bất lực bởi khói lửa bủa vây.
"Tôi ngủ với mẹ ở tầng trệt, lúc bật dậy thì ngọn lửa từ 7 xe máy dựng xung quanh đã cháy nghi ngút", bà Tuyết, 66 tuổi, chủ hộ, vẫn sững sờ khi nhớ lại hỏa hoạn bùng phát sáng 17/9 tại căn nhà 4 tầng trên đường Phạm Hữu Chí, phường Chợ Lớn, khiến mẹ và con dâu tử vong, 4 người gia đình con gái bị bỏng nặng.
Nằm điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương với nhiều vết bỏng khắp người, bà Tuyết cho biết ngôi nhà là nơi sinh sống của bốn thế hệ hơn 60 năm qua. Bảy thành viên trong nhà bà gồm mẹ là cụ Nguyễn Thị Giáo, 95 tuổi. Vợ chồng con gái Nguyễn Thị Thanh Tâm, 38 tuổi và Nguyễn Quang Vĩnh Trường, 43 tuổi, ở cùng hai con trai gái (14-15 tuổi). Còn chị Lê Ngọc Đoan Trang, 33 tuổi, là con dâu của bà.
Bà Nguyễn Thị Tuyết nằm điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương, chiều 17/9. Ảnh: Đình Văn
Căn hộ rộng hơn 50 m2 với 4 tầng và sân thượng, diện tích sàn là 200 m2, được sửa lại từ năm 2014. Phía trước nhà không có ban công mà làm cửa sổ mở theo chiều dọc. Lối ra vào cửa chính có cửa kính và cửa sắt. Tầng trệt có bếp, bàn ăn, tủ lạnh, các lầu phía trên có ba phòng ngủ.
Bà Tuyết ngủ ở phòng tầng trệt cùng mẹ để tiện trông nom, phòng khi cụ trở bệnh vào ban đêm. Do nhà chật, buổi tối gia đình thường để 4 xe máy và 3 xe điện ở tầng trệt, ngay lối ra vào. Đêm trước khi xảy ra sự việc, gia đình con gái bà ngủ ở tầng 3 và 4, còn con dâu ở tầng hai. Chồng chị vắng nhà do đi công tác.
Tối 16/9, cả gia đình ăn cơm, trò chuyện về công việc, việc học của hai cháu rồi xem tivi. Theo bà Tuyết, trước khi lên phòng nghỉ, con rể thường cắm sạc xe máy điện để sáng hôm sau các con lái đến trường. Các xe dựng san sát, chỉ chừa một lối nhỏ để đi lại.
Khoảng 1h30 ngày 17/9, bà bị đánh thức bởi nổ phát ra từ xe máy, sau đó đốm lửa bùng lên. Bà định dìu mẹ ra ngoài, hô lớn để báo động con cháu đang ngủ ở các phòng phía trên. "Chỉ 1-2 phút sau là đám cháy bùng lên mạnh", bà nói. Lửa táp vào quần áo, khuôn mặt khiến bà bỏng rát, ho sặc sụa trong làn khói đen mù mịt, không còn thấy đường để đỡ mẹ.

Con rể và cháu ngoại của bà Tuyết phá cửa sổ thoát khỏi căn nhà cháy để qua ban công hàng xóm. Video: Minh Bằng
Bà vội tìm lối thoát ra ngoài cầu cứu hàng xóm nhưng chỉ qua được cửa kính, còn lớp cửa sắt bên ngoài không có chìa khóa. Nghe tiếng kêu cứu, một số hộ bên cạnh chạy đến, cố xô cửa tạo khoảng trống để bà chui qua. Thoát ra ngoài, bà chỉ kịp nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực ở tầng trệt, khói đen bốc mù mịt từ các phòng ra cửa kính, nơi người thân đang mắc kẹt, rồi ngất xỉu.
Trong số người đến hỗ trợ dập lửa, anh Văn Lâm, ở gần cách nhà cháy khoảng chục mét, cũng đành bất lực trước hoả hoạn bùng lên quá nhanh. Nghe tiếng hô hoán trong khu phố, anh cùng nhiều hàng xóm mang bình chữa cháy mini đến trước cửa để xịt vào nhưng đám cháy ở dàn xe máy càng bùng lan rộng, kèm tiếng nổ liên tục khiến tất cả phải bỏ cuộc.
Khi lửa khiến các phòng ngủ tầng trên đỏ rực, anh Lâm thấy con rể và một cháu ngoại của bà Tuyết cố phá song sắt cửa sổ để chui ra ban công nhà bên cạnh, sau đó được hàng xóm đưa đi cấp cứu. Người con gái 38 tuổi và cháu ngoại còn lại của chủ nhà chạy lên sân thượng, rồi nhảy xuống mái tôn nhà bên cạnh để thoát thân.
"Hai mẹ con bị ám khói đen khắp mặt, tay chân bỏng loang lổ, kêu la rất tội nghiệp", anh Lâm nói.
Nhiều xe máy bị cháy trơ khung được đưa ra từ tầng trệt ngôi nhà xảy ra hoả hoạn. Ảnh: Đình Văn
Đội Cảnh sát PCCC khu vực 10, cách hiện trường khoảng một km, điều 7 xe cùng 44 chiến sĩ đến ứng cứu. Khi lực lượng chức năng có mặt, lửa đã bao trùm tầng 1 và 2. Khói đen, khí độc làm hạn chế tầm nhìn, trong khi lửa bùng phát mạnh khiến việc tiếp cận gặp khó khăn. Sau hơn 30 phút, đám cháy thiêu rụi đồ đạc trên diện tích 145 m2 từ tầng trệt đến tầng 3. Nhiều xe máy chỉ còn trơ khung, tường xung quanh và sân thượng ám khói đen.
Khi cảnh sát tiến vào, họ phát hiện mẹ và con dâu của bà Tuyết tử vong tại phòng ngủ tầng trệt và khu vực tầng hai. Ngoài bà Tuyết đang điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương, 4 người trong gia đình con gái bà đang chữa trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy, trong đó cháu gái bị bỏng nặng nhất, tổn thương 91% cơ thể.
Theo bà Tuyết, tai họa ập đến khiến nhiều dự định của con cháu dang dở. Gia đình con gái bà dự định đi định cư nước ngoài vào năm tới. Con dâu là giám đốc truyền thông của một công ty đa quốc gia, có thu nhập tốt và đang tính chuyện sinh con.
"Buổi tối các cháu còn quây quần chơi với bà cố, sau một đêm hình ảnh đó không còn nữa", bà rầu rĩ nói.

Người dân kể thời điểm hai mẹ con nhảy từ tầng thượng thoát khỏi đám cháy. Video: Minh Hoàng
Đình Văn
*********Cặp đôi đăng ký kết hôn trong trại tạm giam
Một người đàn ông 34 tuổi đang bị tạm giam và bạn gái 21 tuổi vừa được đăng ký kết hôn tại phân trại tạm giam ở Thanh Hóa.
Chiều 17/9, thiếu tá Nguyễn Ngọc Hùng, Trưởng phân trại tạm giam Hoằng Hóa (cơ sở 2), thuộc Trại tạm giam Công an tỉnh Thanh Hóa, cho biết đơn vị vừa phối hợp Viện kiểm sát nhân dân khu vực 5 và UBND xã Nga Sơn tổ chức đăng ký kết hôn lưu động, trao giấy chứng nhận kết hôn cho một nghi phạm.
Đây là lần đầu một phân trại tạm giam ở Thanh Hóa tổ chức đăng ký kết hôn theo hình thức này.
Người nam là anh Trịnh, 34 tuổi, quê Quảng Ngãi, bị tạm giam khoảng 5 tháng trước về hành vi mua bán trái phép chất ma tuý. Người yêu của anh là chị Đỗ, 21 tuổi, quê Thanh Hóa.
Theo thiếu tá Hùng, anh Trịnh có đơn đề nghị đăng ký kết hôn, còn chị Đỗ làm đơn gửi Viện kiểm sát trình bày nguyện vọng. Sau khi xác định trường hợp này không thuộc diện bị pháp luật cấm kết hôn, phân trại phối hợp chính quyền địa phương, công an xã và Viện kiểm sát tổ chức thủ tục ngay tại cơ sở giam giữ.
Việc tạo điều kiện cho người đang bị giam giữ, tạm giam thực hiện quyền kết hôn còn nhằm giúp họ có thêm điểm tựa tinh thần, duy trì quan hệ gia đình và động lực cải tạo tốt khi chấp hành án phạt để sớm trở về với người thân, làm lại cuộc đời. "Hai bên đương sự đều được hỏi để xác nhận sự tự nguyện, không có việc ép buộc hay cản trở gì khác", thiếu tá Hùng nói.
Anh Trịnh và chị Đỗ yêu nhau nhiều năm, hai gia đình đều biết rõ và có thời gian qua lại. Sau khi anh Trịnh bị bắt, chị Đỗ vẫn mong muốn duy trì mối quan hệ và đề nghị đăng ký kết hôn.
Luật sư Trần Đại Xuân, Đoàn Luật sư tỉnh Thanh Hóa, cho biết Luật Hôn nhân và gia đình không quy định tình trạng tạm giam hoặc đang chấp hành án phạt tù là căn cứ cấm kết hôn.
Theo luật sư, điều kiện về quyền kết hôn và điều kiện thực hiện thủ tục đăng ký là hai vấn đề cần phân biệt.
Điều 18 Luật Hộ tịch 2014 quy định khi đăng ký kết hôn, hai bên nam, nữ phải cùng có mặt tại cơ quan đăng ký hộ tịch. Nếu đủ điều kiện, hai bên cùng ký vào Sổ hộ tịch và Giấy chứng nhận kết hôn.
Với người đang bị tạm giam hoặc chấp hành án phạt tù, việc hạn chế đi lại khiến thủ tục đăng ký cần có sự phối hợp giữa cơ quan hộ tịch và cơ sở giam giữ. Mục đích là bảo đảm người bị giam giữ trực tiếp thể hiện ý chí kết hôn và thực hiện các thủ tục theo quy định.
"Không thể ủy quyền cho người khác đăng ký kết hôn thay", luật sư Trần Đại Xuân nói.
Đại diện các cơ quan chức năng chúc mừng cặp đôi sau khi thành vợ chồng. Ảnh: Lam Sơn
Lê Hoàng
**********
Một chiều Vũng Tàu, lặng nghe nhạc sĩ Trần Tiến kể chuyện đời, chuyện nhạc
Chiều Vũng Tàu dần buông. Mây sà xuống sát mặt biển, hòa vào khoảng mênh mông của làn nước. Hữu duyên, chúng tôi được đến thăm gia đình nhạc sĩ Trần Tiến, rồi lại được ngồi bên ông bên chén rượu nồng.
Thời gian trôi đi như sóng vỗ vào ghềnh đá Bãi Dâu trước nhà, nhưng các giai điệu thì cứ ngân mãi trong lòng. Chúng tôi nghe ông kể chuyện đời rồi được nghe ông hát. Kí ức cứ thế ùa về cùng từng lời ca, tiếng nhạc của người nghệ sĩ tài danh.

Tại tòa cao ốc Thủy Tiên, số 84 Trần Phú (Vũng Tàu), vợ chồng nhạc sĩ Trần Tiến sống những ngày bình yên bên tiếng cười con cháu và những người tri kỉ ghé chơi. Ông dành riêng một căn trên tầng 10 lộng gió làm không gian sáng tác âm nhạc, còn căn ở tầng 3 làm nơi quần tụ đại gia đình.
Nắng chiều xiên chéo qua ô cửa sổ, quyện vào những bức tranh sơn dầu khiến căn phòng sáng rực lên như khối hổ phách. Nhạc sĩ Trần Tiến vừa hoàn thành nhiệm vụ đón cháu ngoại Đậu Đỏ từ trường mẫu giáo về. Ông mặc áo thun, đội mũ bê-rê tím mận; còn bà diện chiếc đầm đen dáng dài, môi nở nụ cười đón khách. Trên chiếc bàn gỗ theo lối người Hà Nội cổ, hai bình trà đã châm sẵn, khói tỏa hương thơm, ông bà thong thả ngồi chờ những người bạn văn nghệ phương xa ghé thăm.
Căn phòng bài trí ngăn nắp. Vị trí trung tâm được dành riêng để đặt bàn thờ gia tiên. Ngay đối diện cửa ra vào là bức ảnh nhạc sĩ ôm cây đàn guitar quen thuộc. Dọc hai bên lối đi bày kín những kỉ vật cuộc đời và quà tặng của bạn bè gửi gắm. Trên tường, xen giữa những bức tranh sơn dầu và các bài báo lồng khung kính là ảnh chụp các thành viên trong nhà. Nổi bật nhất là bức hình đen trắng hai vợ chồng ngày mới cưới, từ năm mươi ba năm về trước.
Phía bên ngoài ban công, cô Ngà vợ nhạc sĩ khéo sắp xếp những chậu bonsai, cây cảnh, dây leo xanh mướt hòa quyện với tán cây cổ thụ dưới sân tòa nhà, tạo thành một khu vườn thu nhỏ. Xuyên ngang những sợi tơ trời mỗi lúc càng mờ dần vì nắng nhạt, người ngồi bên trong bàn trà nhìn ra phía ngoài cứ ngỡ rằng mình đang ở dưới mặt đất, trong một khu vườn cổ tích ngày xưa. Tĩnh lặng giữa không gian đầy chất thơ mộng ấy, một người ngoại với đạo âm nhạc như tôi cũng cảm thấy hồn mình rung lên những nốt nhạc đầu tiên.
Dù đã trải qua “ba lần đại phẫu” và vượt qua cửa tử với ba mươi tia xạ rát bỏng điều trị bạo bệnh nhưng nhạc sĩ Trần Tiến vẫn như cây tùng vững chãi. Riêng giọng hát vẫn trầm hùng, ngân vang, tràn đầy sinh lực như thuở nào ông lưu diễn dọc ba miền đất nước. Đôi mắt ông nhìn người đối diện vừa hiền hậu vừa tinh anh. Bà mỉm cười nhớ lại thời còn con gái rồi bảo, ở tuổi 80 nhưng chưa bao giờ ông phải sử dụng đến kính, kể cả đọc báo và lướt màn hình điện thoại. Hằng ngày ông vẫn tự mình lái xe ô tô chở bà đi đó đây và đưa đón cháu ngoại học mẫu giáo. Ở tuổi xế chiều, vợ chồng người nghệ sĩ coi đó là một niềm hạnh phúc!

Thập niên chín mươi, chiếc loa phát thanh treo trên ngọn đa giữa làng tôi chiều nào cũng vang lên bài hát “Sao em nỡ vội lấy chồng” của nhạc sĩ Trần Tiến. Từ lũy tre đầu làng cho đến cánh đồng cuối xóm, người lớn trẻ con cả làng tôi, ai ai cũng thuộc một vài câu, nhiều người thuộc hết cả bài. Sau mùa gặt lúa, cũng là lúc thu thuế nông nghiệp, nộp phạt tảo hôn và “vỡ kế hoạch” hóa gia đình. Khi cô phát thanh viên đọc xong bản tin và danh sách đã nộp, câu hát “Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang…” lại văng vẳng vang lên, cho đến khi mặt trời tắt hẳn. Bà lão hàng xóm chỉ vào mặt cô con gái út, gắt: “Nhà mày có nghe bài hát “Lá Diêu Bông” không mà đến nỗi vụ này không còn một hạt thóc mà bỏ bụng. Con bé đã lấy chồng sớm đi rồi, lại còn đẻ sớm”. Ấy là bà nói chuyện vợ chồng con gái cả nhà bà, gả đứa con gái đầu lòng khi em vừa bước qua tuổi mười sáu. Đám cưới chưa được sáu tháng thì em đã sinh bé gái đầu lòng, lại đúng vào mùa gặt lúa bận rộn.
Tôi kể cho nhạc sĩ Trần Tiến chuyện này. Ông lắng tai nghe rất chăm chú rồi bảo, đoạn ấy có cái chân chất của văn học. Rồi nhân lúc một người bạn trong nhóm gợi ý, mời ông đặt bàn tay vào cuốn sách của mình để chụp chung kiểu hình làm kỉ niệm. Ông nhẹ nhàng từ chối rồi bảo, có sao thì hãy chụp như vậy, khi ông làm theo sự sắp đặt, bức hình đã không còn là nghệ thuật nữa rồi. Văn học, âm nhạc và nghệ thuật nói chung trước hết phải chân thật, không được lên gân hay làm màu cho bất cứ một mục đích nào. Tác phẩm có đời sống tự nhiên của nó, không thế nó sẽ chết yểu. Bài hát “Sao em nỡ vội lấy chồng” của ông cũng là sản phẩm từ dòng cảm xúc chân thật, dù nó được viết theo đơn đặt hàng và có mục đích tuyên truyền khi ấy.

Cách đây nhiều năm, một bạn văn ở nước ngoài đã dựng podcast bài tản văn “Quê ngoại” của tôi. Xuyên suốt cả tác phẩm chị lồng bài hát “Quê nhà” của nhạc sĩ Trần Tiến vào làm nhạc nền: “Quê nhà tôi ơi con đường qua ngõ/Bóng mẹ liêu xiêu trong chiều buông gió/Nhớ thương đàn con, biết phương trời nao…”. Sự cộng hưởng giữa ca từ và giai điệu đã mang đến cho bài tản văn một đời sống mới, xúc động hơn bản văn viết thông thường. Tôi kể lại chuyện này và khi ấy một bạn văn trong nhóm nhắc vui chuyện tác quyền. Nhạc sĩ Trần Tiến liền gạt đi, bảo: Nếu chủ tâm thu tiền bản quyền các ca khúc thì ông đã có một khối tài sản lớn, nhưng hiện tại ông không bận lòng. Tác phẩm một khi đã công bố ra công chúng rồi thì hãy để mọi người tự tìm đến. Nó là tài sản chung của cuộc đời.
Hớp một ngụm rượu đầy trong cái chén sứ miền Nam, nhạc sĩ Trần Tiến cười hào sảng bảo: Dù sinh ra giữa Hà Thành, trong một gia đình nhung lụa nhưng cả cuộc đời ông lại thích làm một gã du ca, làm một kẻ giang hồ hảo hán, bênh vực người yếu thế. Ngay từ nhỏ ông đã mê truyện Thủy Hử và 108 kẻ anh hùng Lương Sơn Bạc. Ông không muốn mình bị bó buộc vào khuôn khổ rồi đánh mất đi cái bản sắc, trời riêng phú cho mình. Chính cái máu giang hồ hảo hán, cái bản tính thích xê dịch đó đã khơi dòng để ông cho ra đời hàng loạt những ca khúc ngẫu hứng, tùy hứng: Ngẫu hứng sông Hồng, Ngẫu hứng lý qua cầu, Ngẫu hứng lý ngựa ô, Ngẫu hứng phố, Ngẫu hứng giao duyên…
Đang rôm rả trong câu chuyện âm nhạc, bỗng nhạc sĩ Trần Tiến thu mình lại bởi cảm giác có một luồng gió lạnh phía sau lưng. Ngay lập tức, người bạn đời tiến lại gần, đứng sát bên ông chặn gió. Sau khi dùng bàn tay kiểm tra thật kĩ các khe cửa sổ phía sau, cô âu yếm ghé sát bên tai chồng nói khẽ: Chỉ là cơn gió lùa thôi anh ơi. Không có ngọn gió nào thổi phía sau anh cả. Rồi cũng bằng giọng điệu dịu dàng của cô giáo dạy văn, cô chia sẻ với chúng tôi, từ sau cơn bạo bệnh chú bỗng trở nên sợ gió, nhất là những ngọn gió lạnh từ phía sau…

Dõi đôi mắt theo người vợ đang lần tìm rồi cài chặt thêm cánh cửa, nhạc sĩ Trần Tiến bảo, cô là năm mươi phần trăm sự nghiệp và một nửa cuộc đời của chú. Một mình cô làm cô giáo dạy học, làm quản lí ở trường, vừa làm người vợ, người mẹ, người bà chăm sóc cho cả gia đình. Cực nhất là những khi chú đi lưu diễn biền biệt. Về già cô lại càng là chỗ dựa vững chắc. Từng miếng ăn, viên thuốc đến những đêm dài thức trắng cùng chú chiến đấu bên giường bệnh. Cô thu vén lo liệu chu toàn đến mức, chú vẫn hay nói đùa rằng: Cô là một “hiệu trưởng nghiêm khắc”, còn chú luôn là một “học sinh cá biệt”. Chàng “Học sinh cá biệt” bị nhắc nhở hoài vì cái tật ham vui vẻ với bạn bè và uống rượu chẳng chịu ăn mồi, có nhắm chăng thì đó cũng chỉ là những câu chuyện, lời ca và ngồi ngắm nhìn tri kỉ.
Ba mươi năm lớn lên bên dòng sông Hồng “đầy nắng đầy gió”, ba mươi năm vào “Thành phố trẻ” lập nghiệp và đến nay gia đình ông đã trải qua mười bảy năm hạnh phúc, hoạn nạn bên nhau trên mảnh đất Vũng Tàu sóng biển trong xanh và mây trời thơ mộng. Sự nghiệp âm nhạc của Trần Tiến đồ sộ với hàng trăm bài hát mang đậm chất du ca, trữ tình, hào sảng được người đời mến mộ. Trong đó có những tác phẩm đã trở thành di sản của nền tân nhạc Việt Nam như: Mặt trời bé con, Lá diêu bông, Chị tôi, Chiếc vòng cầu hôn, Vết chân tròn trên cát, Quê nhà, Mẹ tôi…
Cuộc đời và âm nhạc của Trần Tiến đã dệt vào lòng đất nước, trải qua những biến thiên của lịch sử và văn hóa. Ông bảo, nếu nói khái quát về những sáng tác trong cuộc đời mình thì đó là bốn điều mà ông thường nhắc đến: Thứ nhất, quê hương nơi mẹ “ngồi đan áo”, “bên cha chí lớn không thành”. Nơi người chị cả đời chỉ biết lo cho các em, mòn mỏi “bên bến sông” mà quên đi cả chuyện lấy chồng và nơi có những đứa em tôi bé nhỏ yêu thương; thứ hai, tình yêu, ông yêu tất cả những người yêu cuộc đời này. Những ai yêu thương ông, tìm thấy mình trong dòng nhạc Trần Tiến đều là những người thân của ông; thứ ba chiến tranh, ông đã đi qua những cuộc chiến tranh, đi qua xác thân những bạn bè đã hi sinh, đi qua những thương đau, mất mát chẳng gì bù đắp nổi; và thứ tư những số phận đời người. Ông đã đi qua những người giàu, người nghèo, người thăng quan tiến chức, người tụt xuống tận bùn đen, những người danh dự vẻ vang và cả những người không ai biết mặt biết tên… Nhưng dù bạn là ai thì tất cả chúng ta đều sống bằng chính cuộc đời mình. Hạnh phúc lớn nhất của đời mình, chỉ một mình biết. Với ông, ở tuổi tám mươi, gã du ca ấy đã bước qua cả bến đò sinh tử, nhìn lại một đời rong ruổi bằng cái cười thanh thản của một người đã sống trọn vẹn trong sự tử tế và bao dung.
Chia tay nhạc sĩ Trần Tiến, chúng tôi ra về khi ánh đèn đã thắp sáng những tán bàng sừng sững dọc con đường Trần Phú. Một cơn gió thổi về từ phía biển, đưa cái vị mặn mòi cùng chút se lạnh khe khẽ len vào. Người nhạc sĩ già choàng tay lên bờ vai người bạn đời, dìu bà bước về phía lối vào căn hộ. Ngoài khơi xa, tiếng sóng biển trầm ấm vẫn vỗ nhẹ lên bờ…
******
Tin nhắn Facebook giúp phá án vụ sát hại đôi tình nhân sau 13 năm
MỹSau 13 năm bế tắc, một tin nhắn Facebook từ bạn gái cũ khiến cảnh sát lần ra dấu vết Shaun Gallon, kẻ từng thoát nghi ngờ sát hại đôi tình nhân đang ngủ trên bãi biển.
Tháng 8/2004, bi kịch xảy ra tại bãi biển hẻo lánh Fish Head của ngôi làng nhỏ Jenner - ốc đảo yên bình phía bắc San Francisco với dân số chỉ 136 người.
Nhà chức trách phát hiện hai túi ngủ, bên trong mỗi túi là một thi thể. Nạn nhân được xác định là Lindsay Cutshall, 22 tuổi, và Jason Allen, 26 tuổi.
Đôi tình nhân đã đính hôn và đang đi nghỉ cuối tuần bằng ôtô. Đây lẽ ra là chuyến đi cuối cùng của họ trước khi trở về nhà chuẩn bị cho đám cưới vào tháng 9/2004.
Chuyến đi định mệnh
Từ các giao dịch thẻ tín dụng, cảnh sát lần theo hành trình của đôi tình nhân và xác định họ đã ghé thăm một số địa điểm du lịch dọc bờ biển. Chiếc ôtô của hai người được nhìn thấy tại Sebastopol và Guerneville, nơi họ quyết định dừng lại qua đêm.
Cảnh sát cho rằng vào ngày 14/8, Lindsay và Jason đã tìm thuê phòng tại một nhà nghỉ địa phương nhưng không còn phòng trống. Hai người có mang theo một số dụng cụ cắm trại, nên có lẽ đã quyết định ngủ một đêm trên bãi biển. Họ dựng trại tại Fish Head, để chiếc Ford Tempo màu đỏ tại một điểm tránh xe bên đường cao tốc.
Cảnh sát cho rằng vào khoảng tối 14/8 hoặc rạng sáng 15/8, một người đã tiến đến chỗ đôi tình nhân khi họ đang ngủ. Hắn bắn vào đầu cả hai rồi biến mất.
Bạn bè và người thân tưởng niệm Lindsay Cutshall và Jason Allen tại hiện trường vụ sát hại họ, ngày 14/8/2014. Ảnh: The Chronicle
Mẹ Lindsay kể rằng vừa gửi thiệp mời đám cưới thì nhận được điện thoại thông báo con gái và con rể tương lai mất tích vì không thấy họ trở về sau kỳ nghỉ ba ngày cuối tuần.
Hai ngày sau, vào 18/8/2004, khi đang dùng trực thăng tìm kiếm một người đi bộ đường dài bị mắc kẹt, các điều tra viên phát hiện hai túi ngủ trên bãi biển Fish Head. Một kiểm lâm viên tìm thấy ôtô của Lindsay gần đó rồi phát hiện cảnh tượng kinh hoàng.
Cảnh sát xác định cả hai bị bắn vào đầu ở cự ly gần bằng súng trường Marlin cỡ .45. Tuy nhiên, các điều tra viên gặp khó khăn trong việc xác định động cơ. Không có tài sản nào của nạn nhân bị lấy đi và không có dấu hiệu cho thấy họ bị tấn công tình dục.
Hiện trường để lại rất ít manh mối. Khẩu súng gây án là loại vũ khí phổ biến trong giới chủ trang trại. Khẩu súng được xem là "tương đối hiếm gặp" tại khu vực này, nên cảnh sát đã đi từng nhà để tìm kiếm. Nhưng nỗ lực đó cũng không đem lại kết quả.
Vụ sát hại đôi tình nhân trở thành tin tức gây sốt trên toàn nước Mỹ. Vụ án được đưa vào những danh sách các vụ án chưa được giải đáp bí ẩn nhất. Tuy nhiên, với quá ít manh mối và không có nhân chứng, vụ án bế tắc suốt 13 năm.
Nghi phạm bất thường
Không lâu sau vụ án, cảnh sát xác định Shaun Gallon, 25 tuổi, sống ở Forestville gần đó, là đối tượng cần được điều tra, sau khi bạn gái của Shaun cung cấp thông tin cho rằng anh ta có thể là thủ phạm.
Các điều tra viên cho biết Shaun vốn đã được biết đến trong khu vực bởi những hành vi bất thường cùng những lần vướng vào rắc rối với pháp luật. Anh ta được mô tả là một "người tự học về kỹ năng sinh tồn và cuồng vũ khí".
Shaun phủ nhận liên quan đến cái chết của Lindsay và Jason, ngay cả sau khi không vượt qua bài kiểm tra nói dối với những câu hỏi liên quan đến hiện trường.
Cảnh sát tìm thấy áo chống đạn, súng và một cây giáo tại nhà Shaun nhưng không có đủ bằng chứng để liên kết anh ta với tội ác.
Sau vụ sát hại đôi tình nhân, Shaun yêu cầu cha mình vứt bỏ những khẩu súng của anh ta và đốt đôi dép mà anh ta đã đi trong thời điểm xảy ra vụ án.
Trong những năm tiếp theo, Shaun bị bắt vì nhiều hành vi phạm pháp khác, như vụ dùng cung tên tự chế bắn một người đàn ông vào năm 2009, phải nhận án ba năm tù.
Lời thú tội sau tin nhắn Facebook
Ngày 24/3/2017, Shaun bị bắt với cáo buộc sát hại em trai 36 tuổi, Shamus Gallon, tại nhà của gia đình. Trong quá trình điều tra vụ án này, nhà chức trách đã xin lệnh khám xét tài khoản Facebook của Shaun.
Tháng 5/2017, họ phát hiện một tin nhắn từ bạn gái cũ của anh ta. "Có lẽ tôi nên tố cáo anh cho cảnh sát để nhận khoản tiền thưởng 50.000 USD. Sao anh không đi bắn thêm vài người rồi thử xem có thoát được không?", tin nhắn viết.
Thời điểm đó, vụ sát hại Lindsay và Jason là vụ án duy nhất tại Mỹ có mức tiền thưởng 50.000 USD cho thông tin giúp phá án.
Trước khi cảnh sát kịp thẩm vấn người bạn gái cũ, Shaun thú tội trong tù và chỉ cho các điều tra viên nơi tìm những vỏ đạn được giấu trên khu đất của cha mình. Anh ta khai đã nhặt những vỏ đạn này trên bãi biển sau khi bắn đôi tình nhân. Khẩu súng trường được sử dụng trong vụ án vẫn chưa được tìm thấy.
Shaun Gallon trong phiên tòa tuyên án ngày 15/7/2019 tại California. Ảnh: The Press Democrat
Theo lời khai, khi đi săn tại bãi biển Fish Head, Shaun nhìn thấy Lindsay và Jason đang ngủ, dù tại đây có biển cấm cắm trại. Anh ta lấy súng và quay lại chỗ họ. Đó là lúc Shaun "mất kiểm soát".
Theo điều tra viên, Shaun rất thành thật khai báo về những tội ác đã gây ra. Anh ta bắt đầu với vụ mưu sát một người đàn ông bằng bom tự chế vào tháng 6/2004 và ngày càng táo tợn hơn.
Để tránh án tử hình, tháng 6/2019, Shaun chấp nhận toàn bộ cáo buộc và hình phạt dù không thừa nhận mình có tội.
Tháng 7/2019, Gallon bị tuyên ba án tù chung thân liên tiếp, không được ân xá, liên quan các vụ sát hại Lindsay, Jason và em trai Shamus. Ngoài ra, Shaun phải nhận thêm ít nhất 25 năm tù vì tội sử dụng súng và gây thương tích nghiêm trọng, cộng thêm ít nhất 7 năm tù vì tội âm mưu giết người có chủ đích.
Tuệ Anh (theo CBS, SFGate)
********
**********
Trang Lá Cải Ngày 18 Tháng 9 Năm 2026

*****
Huy động vốn để 'lướt đất', 9X Nghệ An chiếm đoạt hơn 19 tỷ đồng
Nguyễn Tình Thứ năm, ngày 17/09/2026 09:30 GMT+7
Võ Thị Ngân ở xã Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An huy động dòng tiền đầu tư, mua bán “lướt đất" với cam kết chỉ sau từ 5 đến 15 ngày sẽ bán được đất, hoàn trả tiền gốc kèm khoản tiền lời nhất định. Bằng thủ đoạn này, Ngân đã lừa đảo chiếm đoạt hơn 19 tỷ đồng của các nhà đầu tư.
Ngày 17/9, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Nghệ An cho biết, đơn vị vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Võ Thị Ngân (SN 1993, trú tại xã Nghĩa Đàn) về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Ngân lợi dụng việc kinh doanh bất động sản, đưa ra nhiều thông tin gian dối về việc đầu tư, mua bán “lướt” đất, hứa hẹn trả tiền gốc kèm lợi nhuận trong thời gian ngắn để huy động hơn 19 tỷ đồng của nhiều người dân nhằm mục đích trả nợ và chi tiêu cá nhân.


Cụ thể, từ năm 2023 đến cuối năm 2025, Võ Thị Ngân rủ một số người dân góp tiền đầu tư mua bán bất động sản. Thời gian đầu, Ngân trả tiền gốc và lợi nhuận đầy đủ, đúng hẹn nên tạo được sự tin tưởng.
Tuy nhiên, khi hoạt động kinh doanh thua lỗ, mất tiền do đầu tư trên mạng, Ngân nảy sinh ý định huy động tiền của người khác để trả nợ và chi tiêu cá nhân.
Để thực hiện được hành vi, Ngân đưa ra thông tin cần huy động dòng tiền đầu tư, mua bán “lướt” đất. Đối tượng cam kết chỉ sau từ 5 đến 15 ngày sẽ bán được đất, hoàn trả tiền gốc kèm khoản tiền lời nhất định. Ngân không chỉ đưa ra những lời hứa hẹn về lợi nhuận cao, thời gian hoàn vốn ngắn mà còn dựng ra những giao dịch, tin nhắn giả nhằm củng cố lòng tin của người góp vốn.
Sau khi nạn nhân chuyển tiền, Ngân không sử dụng tiền vào mục đích mua bán bất động sản như đã cam kết mà chuyển cho những người khác để trả khoản nợ trước đó, đồng thời chi tiêu cá nhân và tiếp tục “xoay vòng” tiền.
Cơ quan chức năng xác định, chỉ từ đầu năm 2025 đến tháng 8/2025, Võ Thị Ngân chiếm đoạt của nhiều bị hại với tổng số tiền 19,7 tỷ đồng. Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập, ngày 15/9, Phòng Cảnh sát hình sự khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Võ Thị Ngân về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, quy định tại khoản 4, Điều 174, Bộ luật Hình sự.
******
Lộ nhóm 6 người lôi kéo đầu tư Bitcoin Defi, có Phạm Tuấn và DJ Tommy
Ngày 17/9, Công an TP Hà Nội cho biết Cơ quan Cảnh sát điều tra đang điều tra vụ án "Đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin mạng máy tính, mạng viễn thông", phát hiện ngày 18/8/2026 tại Hà Nội; đồng thời điều tra vụ án "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", xảy ra năm 2021 tại Hà Nội và một số địa phương trên cả nước.
Theo kết quả điều tra, khoảng năm 2021, Dương Nguyên Hùng (51 tuổi), Nguyễn Tiến Chiến (44 tuổi), Đinh Bạt Hùng (44 tuổi) và Trần Tú Anh (36 tuổi) đã bàn bạc, tạo lập, quản lý và điều hành đồng tiền điện tử Bitcoin Defi.

Sau đó, 4 người này cùng Phạm Tuấn (25 tuổi) và Mai Thế Tùng (tức DJ Tommy, 44 tuổi) tổ chức các sự kiện quảng cáo, giới thiệu về Bitcoin Defi nhằm thu hút, lôi kéo người dân tham gia đầu tư. Theo cơ quan điều tra, nhóm này đã sử dụng phương thức trên để chiếm đoạt tiền của các nhà đầu tư.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội đề nghị những người cho rằng mình là bị hại, bị chiếm đoạt tiền với phương thức, thủ đoạn nêu trên liên hệ Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội để phối hợp giải quyết.
Người bị hại có thể đến số 62 Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, TP Hà Nội hoặc liên hệ trực tiếp điều tra viên qua số điện thoại 0969 547 887 để cung cấp thông tin, tài liệu liên quan
********
Đêm bi kịch của gia đình 4 thế hệ trong nhà cháy ở TP HCM
Bị đánh thức bởi đám cháy từ dàn xe máy dựng kín tầng trệt, bà Nguyễn Thị Tuyết cố kéo mẹ ra ngoài nhưng bất lực bởi khói lửa bủa vây.
"Tôi ngủ với mẹ ở tầng trệt, lúc bật dậy thì ngọn lửa từ 7 xe máy dựng xung quanh đã cháy nghi ngút", bà Tuyết, 66 tuổi, chủ hộ, vẫn sững sờ khi nhớ lại hỏa hoạn bùng phát sáng 17/9 tại căn nhà 4 tầng trên đường Phạm Hữu Chí, phường Chợ Lớn, khiến mẹ và con dâu tử vong, 4 người gia đình con gái bị bỏng nặng.
Nằm điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương với nhiều vết bỏng khắp người, bà Tuyết cho biết ngôi nhà là nơi sinh sống của bốn thế hệ hơn 60 năm qua. Bảy thành viên trong nhà bà gồm mẹ là cụ Nguyễn Thị Giáo, 95 tuổi. Vợ chồng con gái Nguyễn Thị Thanh Tâm, 38 tuổi và Nguyễn Quang Vĩnh Trường, 43 tuổi, ở cùng hai con trai gái (14-15 tuổi). Còn chị Lê Ngọc Đoan Trang, 33 tuổi, là con dâu của bà.
Bà Nguyễn Thị Tuyết nằm điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương, chiều 17/9. Ảnh: Đình Văn
Căn hộ rộng hơn 50 m2 với 4 tầng và sân thượng, diện tích sàn là 200 m2, được sửa lại từ năm 2014. Phía trước nhà không có ban công mà làm cửa sổ mở theo chiều dọc. Lối ra vào cửa chính có cửa kính và cửa sắt. Tầng trệt có bếp, bàn ăn, tủ lạnh, các lầu phía trên có ba phòng ngủ.
Bà Tuyết ngủ ở phòng tầng trệt cùng mẹ để tiện trông nom, phòng khi cụ trở bệnh vào ban đêm. Do nhà chật, buổi tối gia đình thường để 4 xe máy và 3 xe điện ở tầng trệt, ngay lối ra vào. Đêm trước khi xảy ra sự việc, gia đình con gái bà ngủ ở tầng 3 và 4, còn con dâu ở tầng hai. Chồng chị vắng nhà do đi công tác.
Tối 16/9, cả gia đình ăn cơm, trò chuyện về công việc, việc học của hai cháu rồi xem tivi. Theo bà Tuyết, trước khi lên phòng nghỉ, con rể thường cắm sạc xe máy điện để sáng hôm sau các con lái đến trường. Các xe dựng san sát, chỉ chừa một lối nhỏ để đi lại.
Khoảng 1h30 ngày 17/9, bà bị đánh thức bởi nổ phát ra từ xe máy, sau đó đốm lửa bùng lên. Bà định dìu mẹ ra ngoài, hô lớn để báo động con cháu đang ngủ ở các phòng phía trên. "Chỉ 1-2 phút sau là đám cháy bùng lên mạnh", bà nói. Lửa táp vào quần áo, khuôn mặt khiến bà bỏng rát, ho sặc sụa trong làn khói đen mù mịt, không còn thấy đường để đỡ mẹ.

Con rể và cháu ngoại của bà Tuyết phá cửa sổ thoát khỏi căn nhà cháy để qua ban công hàng xóm. Video: Minh Bằng
Bà vội tìm lối thoát ra ngoài cầu cứu hàng xóm nhưng chỉ qua được cửa kính, còn lớp cửa sắt bên ngoài không có chìa khóa. Nghe tiếng kêu cứu, một số hộ bên cạnh chạy đến, cố xô cửa tạo khoảng trống để bà chui qua. Thoát ra ngoài, bà chỉ kịp nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực ở tầng trệt, khói đen bốc mù mịt từ các phòng ra cửa kính, nơi người thân đang mắc kẹt, rồi ngất xỉu.
Trong số người đến hỗ trợ dập lửa, anh Văn Lâm, ở gần cách nhà cháy khoảng chục mét, cũng đành bất lực trước hoả hoạn bùng lên quá nhanh. Nghe tiếng hô hoán trong khu phố, anh cùng nhiều hàng xóm mang bình chữa cháy mini đến trước cửa để xịt vào nhưng đám cháy ở dàn xe máy càng bùng lan rộng, kèm tiếng nổ liên tục khiến tất cả phải bỏ cuộc.
Khi lửa khiến các phòng ngủ tầng trên đỏ rực, anh Lâm thấy con rể và một cháu ngoại của bà Tuyết cố phá song sắt cửa sổ để chui ra ban công nhà bên cạnh, sau đó được hàng xóm đưa đi cấp cứu. Người con gái 38 tuổi và cháu ngoại còn lại của chủ nhà chạy lên sân thượng, rồi nhảy xuống mái tôn nhà bên cạnh để thoát thân.
"Hai mẹ con bị ám khói đen khắp mặt, tay chân bỏng loang lổ, kêu la rất tội nghiệp", anh Lâm nói.
Nhiều xe máy bị cháy trơ khung được đưa ra từ tầng trệt ngôi nhà xảy ra hoả hoạn. Ảnh: Đình Văn
Đội Cảnh sát PCCC khu vực 10, cách hiện trường khoảng một km, điều 7 xe cùng 44 chiến sĩ đến ứng cứu. Khi lực lượng chức năng có mặt, lửa đã bao trùm tầng 1 và 2. Khói đen, khí độc làm hạn chế tầm nhìn, trong khi lửa bùng phát mạnh khiến việc tiếp cận gặp khó khăn. Sau hơn 30 phút, đám cháy thiêu rụi đồ đạc trên diện tích 145 m2 từ tầng trệt đến tầng 3. Nhiều xe máy chỉ còn trơ khung, tường xung quanh và sân thượng ám khói đen.
Khi cảnh sát tiến vào, họ phát hiện mẹ và con dâu của bà Tuyết tử vong tại phòng ngủ tầng trệt và khu vực tầng hai. Ngoài bà Tuyết đang điều trị tại Bệnh viện Trưng Vương, 4 người trong gia đình con gái bà đang chữa trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy, trong đó cháu gái bị bỏng nặng nhất, tổn thương 91% cơ thể.
Theo bà Tuyết, tai họa ập đến khiến nhiều dự định của con cháu dang dở. Gia đình con gái bà dự định đi định cư nước ngoài vào năm tới. Con dâu là giám đốc truyền thông của một công ty đa quốc gia, có thu nhập tốt và đang tính chuyện sinh con.
"Buổi tối các cháu còn quây quần chơi với bà cố, sau một đêm hình ảnh đó không còn nữa", bà rầu rĩ nói.

Người dân kể thời điểm hai mẹ con nhảy từ tầng thượng thoát khỏi đám cháy. Video: Minh Hoàng
Đình Văn
*********Cặp đôi đăng ký kết hôn trong trại tạm giam
Một người đàn ông 34 tuổi đang bị tạm giam và bạn gái 21 tuổi vừa được đăng ký kết hôn tại phân trại tạm giam ở Thanh Hóa.
Chiều 17/9, thiếu tá Nguyễn Ngọc Hùng, Trưởng phân trại tạm giam Hoằng Hóa (cơ sở 2), thuộc Trại tạm giam Công an tỉnh Thanh Hóa, cho biết đơn vị vừa phối hợp Viện kiểm sát nhân dân khu vực 5 và UBND xã Nga Sơn tổ chức đăng ký kết hôn lưu động, trao giấy chứng nhận kết hôn cho một nghi phạm.
Đây là lần đầu một phân trại tạm giam ở Thanh Hóa tổ chức đăng ký kết hôn theo hình thức này.
Người nam là anh Trịnh, 34 tuổi, quê Quảng Ngãi, bị tạm giam khoảng 5 tháng trước về hành vi mua bán trái phép chất ma tuý. Người yêu của anh là chị Đỗ, 21 tuổi, quê Thanh Hóa.
Theo thiếu tá Hùng, anh Trịnh có đơn đề nghị đăng ký kết hôn, còn chị Đỗ làm đơn gửi Viện kiểm sát trình bày nguyện vọng. Sau khi xác định trường hợp này không thuộc diện bị pháp luật cấm kết hôn, phân trại phối hợp chính quyền địa phương, công an xã và Viện kiểm sát tổ chức thủ tục ngay tại cơ sở giam giữ.
Việc tạo điều kiện cho người đang bị giam giữ, tạm giam thực hiện quyền kết hôn còn nhằm giúp họ có thêm điểm tựa tinh thần, duy trì quan hệ gia đình và động lực cải tạo tốt khi chấp hành án phạt để sớm trở về với người thân, làm lại cuộc đời. "Hai bên đương sự đều được hỏi để xác nhận sự tự nguyện, không có việc ép buộc hay cản trở gì khác", thiếu tá Hùng nói.
Anh Trịnh và chị Đỗ yêu nhau nhiều năm, hai gia đình đều biết rõ và có thời gian qua lại. Sau khi anh Trịnh bị bắt, chị Đỗ vẫn mong muốn duy trì mối quan hệ và đề nghị đăng ký kết hôn.
Luật sư Trần Đại Xuân, Đoàn Luật sư tỉnh Thanh Hóa, cho biết Luật Hôn nhân và gia đình không quy định tình trạng tạm giam hoặc đang chấp hành án phạt tù là căn cứ cấm kết hôn.
Theo luật sư, điều kiện về quyền kết hôn và điều kiện thực hiện thủ tục đăng ký là hai vấn đề cần phân biệt.
Điều 18 Luật Hộ tịch 2014 quy định khi đăng ký kết hôn, hai bên nam, nữ phải cùng có mặt tại cơ quan đăng ký hộ tịch. Nếu đủ điều kiện, hai bên cùng ký vào Sổ hộ tịch và Giấy chứng nhận kết hôn.
Với người đang bị tạm giam hoặc chấp hành án phạt tù, việc hạn chế đi lại khiến thủ tục đăng ký cần có sự phối hợp giữa cơ quan hộ tịch và cơ sở giam giữ. Mục đích là bảo đảm người bị giam giữ trực tiếp thể hiện ý chí kết hôn và thực hiện các thủ tục theo quy định.
"Không thể ủy quyền cho người khác đăng ký kết hôn thay", luật sư Trần Đại Xuân nói.
Đại diện các cơ quan chức năng chúc mừng cặp đôi sau khi thành vợ chồng. Ảnh: Lam Sơn
Lê Hoàng
**********
Một chiều Vũng Tàu, lặng nghe nhạc sĩ Trần Tiến kể chuyện đời, chuyện nhạc
Chiều Vũng Tàu dần buông. Mây sà xuống sát mặt biển, hòa vào khoảng mênh mông của làn nước. Hữu duyên, chúng tôi được đến thăm gia đình nhạc sĩ Trần Tiến, rồi lại được ngồi bên ông bên chén rượu nồng.
Thời gian trôi đi như sóng vỗ vào ghềnh đá Bãi Dâu trước nhà, nhưng các giai điệu thì cứ ngân mãi trong lòng. Chúng tôi nghe ông kể chuyện đời rồi được nghe ông hát. Kí ức cứ thế ùa về cùng từng lời ca, tiếng nhạc của người nghệ sĩ tài danh.

Tại tòa cao ốc Thủy Tiên, số 84 Trần Phú (Vũng Tàu), vợ chồng nhạc sĩ Trần Tiến sống những ngày bình yên bên tiếng cười con cháu và những người tri kỉ ghé chơi. Ông dành riêng một căn trên tầng 10 lộng gió làm không gian sáng tác âm nhạc, còn căn ở tầng 3 làm nơi quần tụ đại gia đình.
Nắng chiều xiên chéo qua ô cửa sổ, quyện vào những bức tranh sơn dầu khiến căn phòng sáng rực lên như khối hổ phách. Nhạc sĩ Trần Tiến vừa hoàn thành nhiệm vụ đón cháu ngoại Đậu Đỏ từ trường mẫu giáo về. Ông mặc áo thun, đội mũ bê-rê tím mận; còn bà diện chiếc đầm đen dáng dài, môi nở nụ cười đón khách. Trên chiếc bàn gỗ theo lối người Hà Nội cổ, hai bình trà đã châm sẵn, khói tỏa hương thơm, ông bà thong thả ngồi chờ những người bạn văn nghệ phương xa ghé thăm.
Căn phòng bài trí ngăn nắp. Vị trí trung tâm được dành riêng để đặt bàn thờ gia tiên. Ngay đối diện cửa ra vào là bức ảnh nhạc sĩ ôm cây đàn guitar quen thuộc. Dọc hai bên lối đi bày kín những kỉ vật cuộc đời và quà tặng của bạn bè gửi gắm. Trên tường, xen giữa những bức tranh sơn dầu và các bài báo lồng khung kính là ảnh chụp các thành viên trong nhà. Nổi bật nhất là bức hình đen trắng hai vợ chồng ngày mới cưới, từ năm mươi ba năm về trước.
Phía bên ngoài ban công, cô Ngà vợ nhạc sĩ khéo sắp xếp những chậu bonsai, cây cảnh, dây leo xanh mướt hòa quyện với tán cây cổ thụ dưới sân tòa nhà, tạo thành một khu vườn thu nhỏ. Xuyên ngang những sợi tơ trời mỗi lúc càng mờ dần vì nắng nhạt, người ngồi bên trong bàn trà nhìn ra phía ngoài cứ ngỡ rằng mình đang ở dưới mặt đất, trong một khu vườn cổ tích ngày xưa. Tĩnh lặng giữa không gian đầy chất thơ mộng ấy, một người ngoại với đạo âm nhạc như tôi cũng cảm thấy hồn mình rung lên những nốt nhạc đầu tiên.
Dù đã trải qua “ba lần đại phẫu” và vượt qua cửa tử với ba mươi tia xạ rát bỏng điều trị bạo bệnh nhưng nhạc sĩ Trần Tiến vẫn như cây tùng vững chãi. Riêng giọng hát vẫn trầm hùng, ngân vang, tràn đầy sinh lực như thuở nào ông lưu diễn dọc ba miền đất nước. Đôi mắt ông nhìn người đối diện vừa hiền hậu vừa tinh anh. Bà mỉm cười nhớ lại thời còn con gái rồi bảo, ở tuổi 80 nhưng chưa bao giờ ông phải sử dụng đến kính, kể cả đọc báo và lướt màn hình điện thoại. Hằng ngày ông vẫn tự mình lái xe ô tô chở bà đi đó đây và đưa đón cháu ngoại học mẫu giáo. Ở tuổi xế chiều, vợ chồng người nghệ sĩ coi đó là một niềm hạnh phúc!

Thập niên chín mươi, chiếc loa phát thanh treo trên ngọn đa giữa làng tôi chiều nào cũng vang lên bài hát “Sao em nỡ vội lấy chồng” của nhạc sĩ Trần Tiến. Từ lũy tre đầu làng cho đến cánh đồng cuối xóm, người lớn trẻ con cả làng tôi, ai ai cũng thuộc một vài câu, nhiều người thuộc hết cả bài. Sau mùa gặt lúa, cũng là lúc thu thuế nông nghiệp, nộp phạt tảo hôn và “vỡ kế hoạch” hóa gia đình. Khi cô phát thanh viên đọc xong bản tin và danh sách đã nộp, câu hát “Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang…” lại văng vẳng vang lên, cho đến khi mặt trời tắt hẳn. Bà lão hàng xóm chỉ vào mặt cô con gái út, gắt: “Nhà mày có nghe bài hát “Lá Diêu Bông” không mà đến nỗi vụ này không còn một hạt thóc mà bỏ bụng. Con bé đã lấy chồng sớm đi rồi, lại còn đẻ sớm”. Ấy là bà nói chuyện vợ chồng con gái cả nhà bà, gả đứa con gái đầu lòng khi em vừa bước qua tuổi mười sáu. Đám cưới chưa được sáu tháng thì em đã sinh bé gái đầu lòng, lại đúng vào mùa gặt lúa bận rộn.
Tôi kể cho nhạc sĩ Trần Tiến chuyện này. Ông lắng tai nghe rất chăm chú rồi bảo, đoạn ấy có cái chân chất của văn học. Rồi nhân lúc một người bạn trong nhóm gợi ý, mời ông đặt bàn tay vào cuốn sách của mình để chụp chung kiểu hình làm kỉ niệm. Ông nhẹ nhàng từ chối rồi bảo, có sao thì hãy chụp như vậy, khi ông làm theo sự sắp đặt, bức hình đã không còn là nghệ thuật nữa rồi. Văn học, âm nhạc và nghệ thuật nói chung trước hết phải chân thật, không được lên gân hay làm màu cho bất cứ một mục đích nào. Tác phẩm có đời sống tự nhiên của nó, không thế nó sẽ chết yểu. Bài hát “Sao em nỡ vội lấy chồng” của ông cũng là sản phẩm từ dòng cảm xúc chân thật, dù nó được viết theo đơn đặt hàng và có mục đích tuyên truyền khi ấy.

Cách đây nhiều năm, một bạn văn ở nước ngoài đã dựng podcast bài tản văn “Quê ngoại” của tôi. Xuyên suốt cả tác phẩm chị lồng bài hát “Quê nhà” của nhạc sĩ Trần Tiến vào làm nhạc nền: “Quê nhà tôi ơi con đường qua ngõ/Bóng mẹ liêu xiêu trong chiều buông gió/Nhớ thương đàn con, biết phương trời nao…”. Sự cộng hưởng giữa ca từ và giai điệu đã mang đến cho bài tản văn một đời sống mới, xúc động hơn bản văn viết thông thường. Tôi kể lại chuyện này và khi ấy một bạn văn trong nhóm nhắc vui chuyện tác quyền. Nhạc sĩ Trần Tiến liền gạt đi, bảo: Nếu chủ tâm thu tiền bản quyền các ca khúc thì ông đã có một khối tài sản lớn, nhưng hiện tại ông không bận lòng. Tác phẩm một khi đã công bố ra công chúng rồi thì hãy để mọi người tự tìm đến. Nó là tài sản chung của cuộc đời.
Hớp một ngụm rượu đầy trong cái chén sứ miền Nam, nhạc sĩ Trần Tiến cười hào sảng bảo: Dù sinh ra giữa Hà Thành, trong một gia đình nhung lụa nhưng cả cuộc đời ông lại thích làm một gã du ca, làm một kẻ giang hồ hảo hán, bênh vực người yếu thế. Ngay từ nhỏ ông đã mê truyện Thủy Hử và 108 kẻ anh hùng Lương Sơn Bạc. Ông không muốn mình bị bó buộc vào khuôn khổ rồi đánh mất đi cái bản sắc, trời riêng phú cho mình. Chính cái máu giang hồ hảo hán, cái bản tính thích xê dịch đó đã khơi dòng để ông cho ra đời hàng loạt những ca khúc ngẫu hứng, tùy hứng: Ngẫu hứng sông Hồng, Ngẫu hứng lý qua cầu, Ngẫu hứng lý ngựa ô, Ngẫu hứng phố, Ngẫu hứng giao duyên…
Đang rôm rả trong câu chuyện âm nhạc, bỗng nhạc sĩ Trần Tiến thu mình lại bởi cảm giác có một luồng gió lạnh phía sau lưng. Ngay lập tức, người bạn đời tiến lại gần, đứng sát bên ông chặn gió. Sau khi dùng bàn tay kiểm tra thật kĩ các khe cửa sổ phía sau, cô âu yếm ghé sát bên tai chồng nói khẽ: Chỉ là cơn gió lùa thôi anh ơi. Không có ngọn gió nào thổi phía sau anh cả. Rồi cũng bằng giọng điệu dịu dàng của cô giáo dạy văn, cô chia sẻ với chúng tôi, từ sau cơn bạo bệnh chú bỗng trở nên sợ gió, nhất là những ngọn gió lạnh từ phía sau…

Dõi đôi mắt theo người vợ đang lần tìm rồi cài chặt thêm cánh cửa, nhạc sĩ Trần Tiến bảo, cô là năm mươi phần trăm sự nghiệp và một nửa cuộc đời của chú. Một mình cô làm cô giáo dạy học, làm quản lí ở trường, vừa làm người vợ, người mẹ, người bà chăm sóc cho cả gia đình. Cực nhất là những khi chú đi lưu diễn biền biệt. Về già cô lại càng là chỗ dựa vững chắc. Từng miếng ăn, viên thuốc đến những đêm dài thức trắng cùng chú chiến đấu bên giường bệnh. Cô thu vén lo liệu chu toàn đến mức, chú vẫn hay nói đùa rằng: Cô là một “hiệu trưởng nghiêm khắc”, còn chú luôn là một “học sinh cá biệt”. Chàng “Học sinh cá biệt” bị nhắc nhở hoài vì cái tật ham vui vẻ với bạn bè và uống rượu chẳng chịu ăn mồi, có nhắm chăng thì đó cũng chỉ là những câu chuyện, lời ca và ngồi ngắm nhìn tri kỉ.
Ba mươi năm lớn lên bên dòng sông Hồng “đầy nắng đầy gió”, ba mươi năm vào “Thành phố trẻ” lập nghiệp và đến nay gia đình ông đã trải qua mười bảy năm hạnh phúc, hoạn nạn bên nhau trên mảnh đất Vũng Tàu sóng biển trong xanh và mây trời thơ mộng. Sự nghiệp âm nhạc của Trần Tiến đồ sộ với hàng trăm bài hát mang đậm chất du ca, trữ tình, hào sảng được người đời mến mộ. Trong đó có những tác phẩm đã trở thành di sản của nền tân nhạc Việt Nam như: Mặt trời bé con, Lá diêu bông, Chị tôi, Chiếc vòng cầu hôn, Vết chân tròn trên cát, Quê nhà, Mẹ tôi…
Cuộc đời và âm nhạc của Trần Tiến đã dệt vào lòng đất nước, trải qua những biến thiên của lịch sử và văn hóa. Ông bảo, nếu nói khái quát về những sáng tác trong cuộc đời mình thì đó là bốn điều mà ông thường nhắc đến: Thứ nhất, quê hương nơi mẹ “ngồi đan áo”, “bên cha chí lớn không thành”. Nơi người chị cả đời chỉ biết lo cho các em, mòn mỏi “bên bến sông” mà quên đi cả chuyện lấy chồng và nơi có những đứa em tôi bé nhỏ yêu thương; thứ hai, tình yêu, ông yêu tất cả những người yêu cuộc đời này. Những ai yêu thương ông, tìm thấy mình trong dòng nhạc Trần Tiến đều là những người thân của ông; thứ ba chiến tranh, ông đã đi qua những cuộc chiến tranh, đi qua xác thân những bạn bè đã hi sinh, đi qua những thương đau, mất mát chẳng gì bù đắp nổi; và thứ tư những số phận đời người. Ông đã đi qua những người giàu, người nghèo, người thăng quan tiến chức, người tụt xuống tận bùn đen, những người danh dự vẻ vang và cả những người không ai biết mặt biết tên… Nhưng dù bạn là ai thì tất cả chúng ta đều sống bằng chính cuộc đời mình. Hạnh phúc lớn nhất của đời mình, chỉ một mình biết. Với ông, ở tuổi tám mươi, gã du ca ấy đã bước qua cả bến đò sinh tử, nhìn lại một đời rong ruổi bằng cái cười thanh thản của một người đã sống trọn vẹn trong sự tử tế và bao dung.
Chia tay nhạc sĩ Trần Tiến, chúng tôi ra về khi ánh đèn đã thắp sáng những tán bàng sừng sững dọc con đường Trần Phú. Một cơn gió thổi về từ phía biển, đưa cái vị mặn mòi cùng chút se lạnh khe khẽ len vào. Người nhạc sĩ già choàng tay lên bờ vai người bạn đời, dìu bà bước về phía lối vào căn hộ. Ngoài khơi xa, tiếng sóng biển trầm ấm vẫn vỗ nhẹ lên bờ…
******
Tin nhắn Facebook giúp phá án vụ sát hại đôi tình nhân sau 13 năm
MỹSau 13 năm bế tắc, một tin nhắn Facebook từ bạn gái cũ khiến cảnh sát lần ra dấu vết Shaun Gallon, kẻ từng thoát nghi ngờ sát hại đôi tình nhân đang ngủ trên bãi biển.
Tháng 8/2004, bi kịch xảy ra tại bãi biển hẻo lánh Fish Head của ngôi làng nhỏ Jenner - ốc đảo yên bình phía bắc San Francisco với dân số chỉ 136 người.
Nhà chức trách phát hiện hai túi ngủ, bên trong mỗi túi là một thi thể. Nạn nhân được xác định là Lindsay Cutshall, 22 tuổi, và Jason Allen, 26 tuổi.
Đôi tình nhân đã đính hôn và đang đi nghỉ cuối tuần bằng ôtô. Đây lẽ ra là chuyến đi cuối cùng của họ trước khi trở về nhà chuẩn bị cho đám cưới vào tháng 9/2004.
Chuyến đi định mệnh
Từ các giao dịch thẻ tín dụng, cảnh sát lần theo hành trình của đôi tình nhân và xác định họ đã ghé thăm một số địa điểm du lịch dọc bờ biển. Chiếc ôtô của hai người được nhìn thấy tại Sebastopol và Guerneville, nơi họ quyết định dừng lại qua đêm.
Cảnh sát cho rằng vào ngày 14/8, Lindsay và Jason đã tìm thuê phòng tại một nhà nghỉ địa phương nhưng không còn phòng trống. Hai người có mang theo một số dụng cụ cắm trại, nên có lẽ đã quyết định ngủ một đêm trên bãi biển. Họ dựng trại tại Fish Head, để chiếc Ford Tempo màu đỏ tại một điểm tránh xe bên đường cao tốc.
Cảnh sát cho rằng vào khoảng tối 14/8 hoặc rạng sáng 15/8, một người đã tiến đến chỗ đôi tình nhân khi họ đang ngủ. Hắn bắn vào đầu cả hai rồi biến mất.
Bạn bè và người thân tưởng niệm Lindsay Cutshall và Jason Allen tại hiện trường vụ sát hại họ, ngày 14/8/2014. Ảnh: The Chronicle
Mẹ Lindsay kể rằng vừa gửi thiệp mời đám cưới thì nhận được điện thoại thông báo con gái và con rể tương lai mất tích vì không thấy họ trở về sau kỳ nghỉ ba ngày cuối tuần.
Hai ngày sau, vào 18/8/2004, khi đang dùng trực thăng tìm kiếm một người đi bộ đường dài bị mắc kẹt, các điều tra viên phát hiện hai túi ngủ trên bãi biển Fish Head. Một kiểm lâm viên tìm thấy ôtô của Lindsay gần đó rồi phát hiện cảnh tượng kinh hoàng.
Cảnh sát xác định cả hai bị bắn vào đầu ở cự ly gần bằng súng trường Marlin cỡ .45. Tuy nhiên, các điều tra viên gặp khó khăn trong việc xác định động cơ. Không có tài sản nào của nạn nhân bị lấy đi và không có dấu hiệu cho thấy họ bị tấn công tình dục.
Hiện trường để lại rất ít manh mối. Khẩu súng gây án là loại vũ khí phổ biến trong giới chủ trang trại. Khẩu súng được xem là "tương đối hiếm gặp" tại khu vực này, nên cảnh sát đã đi từng nhà để tìm kiếm. Nhưng nỗ lực đó cũng không đem lại kết quả.
Vụ sát hại đôi tình nhân trở thành tin tức gây sốt trên toàn nước Mỹ. Vụ án được đưa vào những danh sách các vụ án chưa được giải đáp bí ẩn nhất. Tuy nhiên, với quá ít manh mối và không có nhân chứng, vụ án bế tắc suốt 13 năm.
Nghi phạm bất thường
Không lâu sau vụ án, cảnh sát xác định Shaun Gallon, 25 tuổi, sống ở Forestville gần đó, là đối tượng cần được điều tra, sau khi bạn gái của Shaun cung cấp thông tin cho rằng anh ta có thể là thủ phạm.
Các điều tra viên cho biết Shaun vốn đã được biết đến trong khu vực bởi những hành vi bất thường cùng những lần vướng vào rắc rối với pháp luật. Anh ta được mô tả là một "người tự học về kỹ năng sinh tồn và cuồng vũ khí".
Shaun phủ nhận liên quan đến cái chết của Lindsay và Jason, ngay cả sau khi không vượt qua bài kiểm tra nói dối với những câu hỏi liên quan đến hiện trường.
Cảnh sát tìm thấy áo chống đạn, súng và một cây giáo tại nhà Shaun nhưng không có đủ bằng chứng để liên kết anh ta với tội ác.
Sau vụ sát hại đôi tình nhân, Shaun yêu cầu cha mình vứt bỏ những khẩu súng của anh ta và đốt đôi dép mà anh ta đã đi trong thời điểm xảy ra vụ án.
Trong những năm tiếp theo, Shaun bị bắt vì nhiều hành vi phạm pháp khác, như vụ dùng cung tên tự chế bắn một người đàn ông vào năm 2009, phải nhận án ba năm tù.
Lời thú tội sau tin nhắn Facebook
Ngày 24/3/2017, Shaun bị bắt với cáo buộc sát hại em trai 36 tuổi, Shamus Gallon, tại nhà của gia đình. Trong quá trình điều tra vụ án này, nhà chức trách đã xin lệnh khám xét tài khoản Facebook của Shaun.
Tháng 5/2017, họ phát hiện một tin nhắn từ bạn gái cũ của anh ta. "Có lẽ tôi nên tố cáo anh cho cảnh sát để nhận khoản tiền thưởng 50.000 USD. Sao anh không đi bắn thêm vài người rồi thử xem có thoát được không?", tin nhắn viết.
Thời điểm đó, vụ sát hại Lindsay và Jason là vụ án duy nhất tại Mỹ có mức tiền thưởng 50.000 USD cho thông tin giúp phá án.
Trước khi cảnh sát kịp thẩm vấn người bạn gái cũ, Shaun thú tội trong tù và chỉ cho các điều tra viên nơi tìm những vỏ đạn được giấu trên khu đất của cha mình. Anh ta khai đã nhặt những vỏ đạn này trên bãi biển sau khi bắn đôi tình nhân. Khẩu súng trường được sử dụng trong vụ án vẫn chưa được tìm thấy.
Shaun Gallon trong phiên tòa tuyên án ngày 15/7/2019 tại California. Ảnh: The Press Democrat
Theo lời khai, khi đi săn tại bãi biển Fish Head, Shaun nhìn thấy Lindsay và Jason đang ngủ, dù tại đây có biển cấm cắm trại. Anh ta lấy súng và quay lại chỗ họ. Đó là lúc Shaun "mất kiểm soát".
Theo điều tra viên, Shaun rất thành thật khai báo về những tội ác đã gây ra. Anh ta bắt đầu với vụ mưu sát một người đàn ông bằng bom tự chế vào tháng 6/2004 và ngày càng táo tợn hơn.
Để tránh án tử hình, tháng 6/2019, Shaun chấp nhận toàn bộ cáo buộc và hình phạt dù không thừa nhận mình có tội.
Tháng 7/2019, Gallon bị tuyên ba án tù chung thân liên tiếp, không được ân xá, liên quan các vụ sát hại Lindsay, Jason và em trai Shamus. Ngoài ra, Shaun phải nhận thêm ít nhất 25 năm tù vì tội sử dụng súng và gây thương tích nghiêm trọng, cộng thêm ít nhất 7 năm tù vì tội âm mưu giết người có chủ đích.
Tuệ Anh (theo CBS, SFGate)
********
**********










.639252572738446589.png)



.639252572738446589.png)










