Kinh Đời

Ði ăn cơm Bắc Hàn

Thời đó Phnôm Pênh đã bắt đầu lấy lại được một phần nào cái phong độ phảng phất Sài Gòn thời sau Ðổi Mới, hàng quán mọc lên khắp nơi, đa số nghèo nàn, nhưng cũng có những quán ăn sang trọng lịch sự.
Thời cuối thập niên 1990 khi có lần tới Phnôm Pênh làm phóng sự tôi được một cô bạn đồng nghiệp ở đài BBC đang làm phóng viên thường trú ở đó mời đi ăn cơm ở một quán ăn mà cô bảo độc nhất vô nhị: Quán Bình Nhưỡng chuyên nấu các món ăn Bắc Hàn.

Thời đó Phnôm Pênh đã bắt đầu lấy lại được một phần nào cái phong độ phảng phất Sài Gòn thời sau Ðổi Mới, hàng quán mọc lên khắp nơi, đa số nghèo nàn, nhưng cũng có những quán ăn sang trọng lịch sự. Ở một cái villa xinh xắn chẳng hạn, bạn có thể ăn cơm Tây rất đúng điệu, có điều chủ nhân là một “ông Tây gốc Việt,” từ Paris về mở quán kiếm sống. Hỏi thăm thì ông bảo cũng lai rai sống được.

Nhưng quả như cô bạn của tôi đã giới thiệu không có quán nào kỳ lạ bằng Quán Bình Nhưỡng. Ðúng khoảng 7:30 tối, các cô bồi rất xinh bỏ khay chén xuống và bắt đầu trình diễn. Mặc bộ quốc phục màu sắc rực rỡ, họ nhảy múa trong một sự pha trộn giữa các bản nhạc pop Tây phương và nhạc “tuyên truyền cách mạng” của Bắc Hàn.

http://img2.news.zing.vn/2013/06/02/a16.jpg

Cũng phải xin thêm ngay là cơm Bắc Hàn thực ra không có gì là đáng phải tìm đến thưởng thức cả. Món thịt chó hầm thua xa “rựa mận” của ta và thiếu gia vị nhưng quán đã dọn kèm mỗi món một đĩa kim chi đủ loại nên cũng là một cách thêm gia vị. Ðiều làm quán này hấp dẫn với đám “ngoại quốc” chúng tôi, bởi hôm đó kéo đi một bầy nhà báo, là nó cho một cơ hội hiếm có hé nhìn vào quốc gia bí ẩn nhất thế giới.

Ở cái thời thập niên 1990, khi mà tôi còn nhớ là ở Luân Ðôn chương trình East Asia Today luôn gặp khó khăn tìm ai phỏng vấn về Bắc Hàn mỗi khi hữu sự, mà thường là thiên tai hay khi ông Kim nổi cơn lên quậy phá. Có lần tôi gọi liều điện thoại của Cơ Quan Thực Phẩm Liên Hiệp Quốc vì có tin về lụt gây nạn đói ở Bắc Hàn, thì đã bắt gặp một bà người Pháp gốc Việt, đại diện cho WFP ở Bình Nhưỡng. Mừng quá vì có thể nói tiếng Việt, ít có triển vọng là đám công an nghe lén hiểu mình nói gì, nhất là khi bà ta thích chêm rất nhiều tiếng Pháp vào câu chuyện, bà kể về tình hình đói kém ở ngoài Bình Nhưỡng: “Quả thật người ta ăn cọng cỏ chị ơi, hổng tin cũng phải tin khi mình chứng kiến.” Với giọng miền Nam chân thực, bà đột nhiên bảo, “Chị biết không, nghe đâu đoàn xe lửa của ổng mới bị tai nạn thì phải.” Giật mình tôi cố hỏi nhưng thấy bà bỏ lững luôn thì biết là chuyện quá giật gân nên đành bỏ qua. Sau đó, cả mấy tuần sau thì tin này quả được xác nhận qua ngả Trung Quốc, và cho đến bây giờ cũng không biết là tai nạn hay một âm mưu ám sát.

Kể chuyện dài dòng là để giải thích tại sao có những người hiếu kỳ tìm đến ăn cơm Bắc Hàn. Quán Bình Nhưỡng ở Phnôm Pênh là mở đầu của một loạt những quán tương tự mở ra ở nhiều quốc gia Á Châu, mặc dù trước đó đã có một số mở ở Trung Quốc.

Theo ông Bill Gertz, của blog Washington Free Beacon thì hiện có khoảng 60 nhà hàng như vậy ở Á Châu: 44 ở Trung Quốc (11 ở Bắc Kinh, 6 ở Thượng Hải và 6 ở Dandong sát biên giới), năm ở Việt Nam, năm ở Cambodia, và ở Bangladesh, Miến Ðiện, Malaysia, Nepal, Indonesia, và Lào mỗi nơi một. Nhưng ông Gertz bỏ sót một ở Dubai. Có lẽ hoạt động trong bầu không khí “cởi mở” của các quốc gia này dễ hơn là tìm vào thị trường Âu Châu. Tiệm đầu tiên mở ở Amsterdam, Hòa Lan, hồi năm 2012 đã bị đóng cửa vì đụng chạm vấn đề lao động với chủ nhân người Hòa Lan. Nghe đâu quán này mới mở lại đầu năm nay.

Lần chúng tôi tới ăn, quán khá đông đến vài trăm thực khách, đa số là các ông người Cambodia và Nam Hàn.

Ông bạn Bertil Lintner, ông nhà báo già nay đã dọn về ở Chiang Mai chuyên về hai chế độ độc tài khó hiểu nhất của Á Châu, Miến Ðiện và Bắc Hàn, thì hệ thống nhà hàng này có nhiều lợi ích tài chánh cho chế độ.

Ông giải thích, “Chính quyền Bắc Hàn tổ chức những nhà hàng này để 1) gây quỹ ngoại tệ cho chính quyền, 2) tài trợ cho các hoạt động của tòa đại sứ Bắc Hàn nơi mà các nhà hàng này được lập nên, và 3) rửa tiền cho các hoạt động khác.” Ông bảo những nhà hàng này là “một cơ chế toàn hảo” để rửa tiền.
Ðược thành lập bởi Phòng Tình Báo Chung hay là Phòng 39 thuộc công an, theo ông Gertz, hệ thống này không phải chỉ là một cố gắng kiếm ngoại tệ mà còn là một cố gắng của nhà nước Bình Nhưỡng nhằm thúc đẩy ngành tình báo hải ngoại tự tài trợ lấy cho mình. Tất cả các nguồn tin tình báo đều nhắc đến mục tiêu tình báo của các quán ăn này, vốn bao gồm cả tình báo thương mại đối với các doanh nghiệp Nam Hàn cũng như là các hoạt động bất hợp pháp khác, kể cả đổi chác những giấy bạc giả mà Bắc Hàn vẫn thường sản xuất.

Câu hỏi nữa là những quán này kiếm được bao nhiêu tiền cho chế độ. Nguồn tin của ông Gertz trong cộng đồng tình báo nghĩ là số tiền gửi về cho Bình Nhưỡng lên đến 1.8 triệu đô la mỗi tiệm. Tính ra thì con số này thật quá cao, với mỗi tiệm phải thu ít nhất 5,000 đô la một đêm, nghe ra khó tin quá, nhưng có lẽ nếu chúng ta cộng thêm với những hoạt động bất hợp pháp khác thì cũng có thể lắm.

Thành ra một địa điểm có vẻ chỉ là một trò chơi lạ cho du khách, nhưng như tờ Guardian ở Anh nhắc nhở, đã cung cấp những số tiền để củng cố cho một quốc gia bị cáo buộc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và đang bị cấm vận nữa.

Các cô bồi kiêm diễn viên làm việc cho các nhà hàng này không được phép tự tiện đi ra ngoài, sợ họ trốn. Giáo Sư James Hoare, chuyên gia về Bắc Hàn ở trường Ðông phương và Phi Châu học SOAS của Viện Ðại Học Luân Ðôn, vốn cũng từng là xử lý thường vụ tòa đại sứ Anh ở Bình Nhưỡng, giải thích là các cô bồi này được tuyển từ nhưng gia đình trung thành với lãnh tụ và thuộc hàng thế tộc. Họ sống trong các khu nhà “tập thể” ngay gần tiệm. Ông Hoare giải thích, “Họ hẳn là phải từ giai cấp lãnh đạo chính trị; loại người sống ở Bình Nhưỡng. Không ai khác được quyền đi ngoại quốc.” Và đó là lý do họ sẽ hiếm khi tìm cách bỏ trốn.

Bởi bỏ trốn từ là phải bỏ nước luôn. Nghe đâu mới đây có một cô đã bỏ trốn với một người đàn ông Nam Hàn, tạo căng thẳng cho hai miền Nam Bắc. Người ta cũng sợ là gia đình cô ở trong nước hẳn sẽ bị tù tội nếu không mất mạng vì cô.

Theo tờ Guardian, một trong những “viên chức” điều khiển quán ăn ở Phnôm Pênh, tuy ẩn danh, cho biết là các cô được phép rời khu nhà tập thể đi shopping, nhưng không ai bỏ trốn vì bỏ trốn tức là phải bỏ nước ra đi và chắc chắn nhà nước sẽ trừng phạt. Khi được hỏi liệu các cô có được cho phép đi ra ngoài và “vui vẻ” với những người không phải là người Hàn không thì ông ta ngạc nhiên hỏi ngược lại: “Tại sao họ lại muốn làm vậy? Họ đâu có muốn đi ra ngoài gặp người khác!”

Và vì vai trò của các nhà hàng này trong hệ thống kinh tài của chế độ, dĩ nhiên nó đã đụng phải các lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Nhưng phải nói hiện nay khó có cách nào để bóp chặt nguồn ngoại tệ dồi dào này, trừ phi chúng ta có thể dựa vào việc đột nhập vào hệ thống tài chánh mà đồng tiền này được chuyển đi. Khổ một nỗi có lẽ đa số của hệ thống này bao gồm những người đưa thư cầm tiền mặt, sử dụng các túi ngoại giao và những hệ thống khác kể cả ngân hàng. Một blog của Viện Nghiên Cứu Kinh Tế Quốc Tế Peterson thì cho là dù sao chăng nữa cấm vận tài chánh phải được nêu lên cho những loại lợi tức từ dịch vụ nữa vì nay nó đã trở thành một cách kiếm ngoại tệ khá lớn.

Thành ra đối với một chế độ như Bắc Hàn, đến cả một nhà hàng cũng là một công cụ. Ði ăn cơm Bắc Hàn như vậy trở thành khó nuốt quá.

Lê Phan

(Người Việt)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Ði ăn cơm Bắc Hàn

Thời đó Phnôm Pênh đã bắt đầu lấy lại được một phần nào cái phong độ phảng phất Sài Gòn thời sau Ðổi Mới, hàng quán mọc lên khắp nơi, đa số nghèo nàn, nhưng cũng có những quán ăn sang trọng lịch sự.
Thời cuối thập niên 1990 khi có lần tới Phnôm Pênh làm phóng sự tôi được một cô bạn đồng nghiệp ở đài BBC đang làm phóng viên thường trú ở đó mời đi ăn cơm ở một quán ăn mà cô bảo độc nhất vô nhị: Quán Bình Nhưỡng chuyên nấu các món ăn Bắc Hàn.

Thời đó Phnôm Pênh đã bắt đầu lấy lại được một phần nào cái phong độ phảng phất Sài Gòn thời sau Ðổi Mới, hàng quán mọc lên khắp nơi, đa số nghèo nàn, nhưng cũng có những quán ăn sang trọng lịch sự. Ở một cái villa xinh xắn chẳng hạn, bạn có thể ăn cơm Tây rất đúng điệu, có điều chủ nhân là một “ông Tây gốc Việt,” từ Paris về mở quán kiếm sống. Hỏi thăm thì ông bảo cũng lai rai sống được.

Nhưng quả như cô bạn của tôi đã giới thiệu không có quán nào kỳ lạ bằng Quán Bình Nhưỡng. Ðúng khoảng 7:30 tối, các cô bồi rất xinh bỏ khay chén xuống và bắt đầu trình diễn. Mặc bộ quốc phục màu sắc rực rỡ, họ nhảy múa trong một sự pha trộn giữa các bản nhạc pop Tây phương và nhạc “tuyên truyền cách mạng” của Bắc Hàn.

http://img2.news.zing.vn/2013/06/02/a16.jpg

Cũng phải xin thêm ngay là cơm Bắc Hàn thực ra không có gì là đáng phải tìm đến thưởng thức cả. Món thịt chó hầm thua xa “rựa mận” của ta và thiếu gia vị nhưng quán đã dọn kèm mỗi món một đĩa kim chi đủ loại nên cũng là một cách thêm gia vị. Ðiều làm quán này hấp dẫn với đám “ngoại quốc” chúng tôi, bởi hôm đó kéo đi một bầy nhà báo, là nó cho một cơ hội hiếm có hé nhìn vào quốc gia bí ẩn nhất thế giới.

Ở cái thời thập niên 1990, khi mà tôi còn nhớ là ở Luân Ðôn chương trình East Asia Today luôn gặp khó khăn tìm ai phỏng vấn về Bắc Hàn mỗi khi hữu sự, mà thường là thiên tai hay khi ông Kim nổi cơn lên quậy phá. Có lần tôi gọi liều điện thoại của Cơ Quan Thực Phẩm Liên Hiệp Quốc vì có tin về lụt gây nạn đói ở Bắc Hàn, thì đã bắt gặp một bà người Pháp gốc Việt, đại diện cho WFP ở Bình Nhưỡng. Mừng quá vì có thể nói tiếng Việt, ít có triển vọng là đám công an nghe lén hiểu mình nói gì, nhất là khi bà ta thích chêm rất nhiều tiếng Pháp vào câu chuyện, bà kể về tình hình đói kém ở ngoài Bình Nhưỡng: “Quả thật người ta ăn cọng cỏ chị ơi, hổng tin cũng phải tin khi mình chứng kiến.” Với giọng miền Nam chân thực, bà đột nhiên bảo, “Chị biết không, nghe đâu đoàn xe lửa của ổng mới bị tai nạn thì phải.” Giật mình tôi cố hỏi nhưng thấy bà bỏ lững luôn thì biết là chuyện quá giật gân nên đành bỏ qua. Sau đó, cả mấy tuần sau thì tin này quả được xác nhận qua ngả Trung Quốc, và cho đến bây giờ cũng không biết là tai nạn hay một âm mưu ám sát.

Kể chuyện dài dòng là để giải thích tại sao có những người hiếu kỳ tìm đến ăn cơm Bắc Hàn. Quán Bình Nhưỡng ở Phnôm Pênh là mở đầu của một loạt những quán tương tự mở ra ở nhiều quốc gia Á Châu, mặc dù trước đó đã có một số mở ở Trung Quốc.

Theo ông Bill Gertz, của blog Washington Free Beacon thì hiện có khoảng 60 nhà hàng như vậy ở Á Châu: 44 ở Trung Quốc (11 ở Bắc Kinh, 6 ở Thượng Hải và 6 ở Dandong sát biên giới), năm ở Việt Nam, năm ở Cambodia, và ở Bangladesh, Miến Ðiện, Malaysia, Nepal, Indonesia, và Lào mỗi nơi một. Nhưng ông Gertz bỏ sót một ở Dubai. Có lẽ hoạt động trong bầu không khí “cởi mở” của các quốc gia này dễ hơn là tìm vào thị trường Âu Châu. Tiệm đầu tiên mở ở Amsterdam, Hòa Lan, hồi năm 2012 đã bị đóng cửa vì đụng chạm vấn đề lao động với chủ nhân người Hòa Lan. Nghe đâu quán này mới mở lại đầu năm nay.

Lần chúng tôi tới ăn, quán khá đông đến vài trăm thực khách, đa số là các ông người Cambodia và Nam Hàn.

Ông bạn Bertil Lintner, ông nhà báo già nay đã dọn về ở Chiang Mai chuyên về hai chế độ độc tài khó hiểu nhất của Á Châu, Miến Ðiện và Bắc Hàn, thì hệ thống nhà hàng này có nhiều lợi ích tài chánh cho chế độ.

Ông giải thích, “Chính quyền Bắc Hàn tổ chức những nhà hàng này để 1) gây quỹ ngoại tệ cho chính quyền, 2) tài trợ cho các hoạt động của tòa đại sứ Bắc Hàn nơi mà các nhà hàng này được lập nên, và 3) rửa tiền cho các hoạt động khác.” Ông bảo những nhà hàng này là “một cơ chế toàn hảo” để rửa tiền.
Ðược thành lập bởi Phòng Tình Báo Chung hay là Phòng 39 thuộc công an, theo ông Gertz, hệ thống này không phải chỉ là một cố gắng kiếm ngoại tệ mà còn là một cố gắng của nhà nước Bình Nhưỡng nhằm thúc đẩy ngành tình báo hải ngoại tự tài trợ lấy cho mình. Tất cả các nguồn tin tình báo đều nhắc đến mục tiêu tình báo của các quán ăn này, vốn bao gồm cả tình báo thương mại đối với các doanh nghiệp Nam Hàn cũng như là các hoạt động bất hợp pháp khác, kể cả đổi chác những giấy bạc giả mà Bắc Hàn vẫn thường sản xuất.

Câu hỏi nữa là những quán này kiếm được bao nhiêu tiền cho chế độ. Nguồn tin của ông Gertz trong cộng đồng tình báo nghĩ là số tiền gửi về cho Bình Nhưỡng lên đến 1.8 triệu đô la mỗi tiệm. Tính ra thì con số này thật quá cao, với mỗi tiệm phải thu ít nhất 5,000 đô la một đêm, nghe ra khó tin quá, nhưng có lẽ nếu chúng ta cộng thêm với những hoạt động bất hợp pháp khác thì cũng có thể lắm.

Thành ra một địa điểm có vẻ chỉ là một trò chơi lạ cho du khách, nhưng như tờ Guardian ở Anh nhắc nhở, đã cung cấp những số tiền để củng cố cho một quốc gia bị cáo buộc vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và đang bị cấm vận nữa.

Các cô bồi kiêm diễn viên làm việc cho các nhà hàng này không được phép tự tiện đi ra ngoài, sợ họ trốn. Giáo Sư James Hoare, chuyên gia về Bắc Hàn ở trường Ðông phương và Phi Châu học SOAS của Viện Ðại Học Luân Ðôn, vốn cũng từng là xử lý thường vụ tòa đại sứ Anh ở Bình Nhưỡng, giải thích là các cô bồi này được tuyển từ nhưng gia đình trung thành với lãnh tụ và thuộc hàng thế tộc. Họ sống trong các khu nhà “tập thể” ngay gần tiệm. Ông Hoare giải thích, “Họ hẳn là phải từ giai cấp lãnh đạo chính trị; loại người sống ở Bình Nhưỡng. Không ai khác được quyền đi ngoại quốc.” Và đó là lý do họ sẽ hiếm khi tìm cách bỏ trốn.

Bởi bỏ trốn từ là phải bỏ nước luôn. Nghe đâu mới đây có một cô đã bỏ trốn với một người đàn ông Nam Hàn, tạo căng thẳng cho hai miền Nam Bắc. Người ta cũng sợ là gia đình cô ở trong nước hẳn sẽ bị tù tội nếu không mất mạng vì cô.

Theo tờ Guardian, một trong những “viên chức” điều khiển quán ăn ở Phnôm Pênh, tuy ẩn danh, cho biết là các cô được phép rời khu nhà tập thể đi shopping, nhưng không ai bỏ trốn vì bỏ trốn tức là phải bỏ nước ra đi và chắc chắn nhà nước sẽ trừng phạt. Khi được hỏi liệu các cô có được cho phép đi ra ngoài và “vui vẻ” với những người không phải là người Hàn không thì ông ta ngạc nhiên hỏi ngược lại: “Tại sao họ lại muốn làm vậy? Họ đâu có muốn đi ra ngoài gặp người khác!”

Và vì vai trò của các nhà hàng này trong hệ thống kinh tài của chế độ, dĩ nhiên nó đã đụng phải các lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Nhưng phải nói hiện nay khó có cách nào để bóp chặt nguồn ngoại tệ dồi dào này, trừ phi chúng ta có thể dựa vào việc đột nhập vào hệ thống tài chánh mà đồng tiền này được chuyển đi. Khổ một nỗi có lẽ đa số của hệ thống này bao gồm những người đưa thư cầm tiền mặt, sử dụng các túi ngoại giao và những hệ thống khác kể cả ngân hàng. Một blog của Viện Nghiên Cứu Kinh Tế Quốc Tế Peterson thì cho là dù sao chăng nữa cấm vận tài chánh phải được nêu lên cho những loại lợi tức từ dịch vụ nữa vì nay nó đã trở thành một cách kiếm ngoại tệ khá lớn.

Thành ra đối với một chế độ như Bắc Hàn, đến cả một nhà hàng cũng là một công cụ. Ði ăn cơm Bắc Hàn như vậy trở thành khó nuốt quá.

Lê Phan

(Người Việt)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Thằng Phải Gió

Mùa cúm tầu, dễ phải gió!

Xem Thêm

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, 10-August 2020 giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Xem Thêm

Giận chồng không sắm điều hòa

Nên cô vợ mới lăn ra ghế nằm.

Xem Thêm

Từ VIỆT NAM, từ vùng dịch, nghĩ về DONALD JOHN TRUMP - Nguyễn Quang Chơn

. . . Đất nước tôi kiên cường, Dân tộc tôi anh hùng. Hơn bốn ngàn năm nay chúng tôi đâu sợ giặc Tàu. Nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất cần một đồng minh vững mạnh.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 10/08/1945: Nhật Bản đồng ý đầu hàng vô điều kiện

Vào ngày này năm 1945, chỉ một ngày sau vụ ném bom Nagasaki, Nhật Bản đã chấp nhận các điều khoản đầu hàng vô điều kiện của Hội nghị Potsdam,...

Xem Thêm

Không cần phong tỏa, nhưng tất cả người Mỹ cần thực hiện 5 hoặc 6 "Biện pháp cơ bản" - Anthony Fauci

Phong tỏa là không cần thiết để kiểm soát COVID-19 - Giám đốc của Viện Quốc gia về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm (NIAID) cho biết...

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một bức ảnh, vạn lời nó

Joe vat vo da khang dinh : neu dac cu,y se thay doi the che..." the che nao thi y khong noi.Viec tau cong muon chiem nuoc My thi da ro rang co ke hoach han hoi tu 2005 va da duoc cong khai pho bien va moc quyet dinh : 2025 va 2050 de nam tron the gioi. Viec bau cu 11-2020 toi day,co the gia dinh nhu the nay : con Lua se pha roi bau cu,va vi mot ly do nao do,bau cu bat thanh va theo hien phap,T.T Trump se het hieu luc va phai ban giao chuc vu cho tan tong thong, ma tan T.T lai chua co vi truc trac phieu bau.Vay theo hien phap,nguoi thu 03 duoc quyen giu chuc vu T.T tam thoi la mu nancy va khi nancy lam T.T,cho du la t.t tam thoi,mu ta van co toan quyen hien dinh va khi do con lua tung hoang ngang doc.....buon qua,hau xet.

Xem Thêm

Đề bài : Chuyện cụ Biden

Đọc Vu Linh viết bài nào cũng có lý , qua đây mới biết bộ mặt thật của Joe biden đối với người tỵ nạm Việt , 33t làm tns có những kẻ ngu mới tin là ông ta thiếu suy nghĩ ? óc bã đậu . cám ơn VŨ LINH ....

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"...

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"... Hoàng Nguyễn

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Bài viết phân tích tật nói ngọng của dàn lảnh đạo cao cấp VN hiện nay rất sâu sắc và hữu ích ,tuy nhiên bây giờ tật nói ngọng này đã ăn sâu thành lề lối nên khó thay đổi. Cái đáng nói đến là nguyên nhân ,từ xa xưa thời cách mạng tháng tám ,Đảng VC và cấp lảnh đạo có chủ trương nêu cao giai cấp tiên tiến là công nông ,còn giai cấp địa chủ tư sản là kẻ thù phải tiêu diệt giết sạch ,mà đại đa số thành phần cốt cán công nông là dân quê ,hoặc lao động chân tay cho nên tật nói ngọng rất phổ biến ,còn đám tiểu tư sản hay trí thức muốn sống sót thì bắt buộc phải cúi mình nương theo quần chúng nếu không muốn bị đem ra đấu tố ,mà trước hết là cố gắng hòa đồng bằng cách tập nói ngọng ,không còn kiểu ăn nói văn hoa lịch lãm ,từ đó phong trào nói ngọng trở thành biểu trưng của giai cấp cách mạng tiên tiến.Nhà nhà nói ngọng ,người người nói ngọng lâu dần không ai thấy khó chịu khi nghe người khác và ngay cả bản thân cùng gia đình cũng nói ngong.. niu..no !! Nếu tác giả sinh trong thời đó thì bây giờ có lẻ không có bài phân tích này .

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Một bài viết trào phúng đầy ý nghĩa ! Một bài viết "dành cho những người thông minh", không phải "cho những kẻ tầm thường". Cảm ơn tác giả.

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Toi la nguoi Vietnam ty nan tai My.Nhung toi KHONG ghi ten vao to chuc Vietnamese-Americans va toi khang dinh : Toi CHUA quyet dinh bau phieu cho ai ca.Xin dung loi dung va gom chung nhung nguoi Vietnam o My va cai hoi nay,vao hay khong la quyen tu do cua moi nguoi.Toi khang dinh va toi chiu trach nhiem ve su khang dinh nay./-

Xem Thêm

Đề bài :Khấn Người Tình Địch - Tràm Cà Mau

Có gì đâu ông bạn JUDO ! Tốt hơn hết mỗi khi thấy còm có tên DON VU thì coi như "bãi rác", tránh cho xa...Thế thôi !!!

Xem Thêm

Đề bài :Nữ dân biểu gốc Việt bị đồng hương chụp mũ vì ủng hộ BLM

Search these links below, please: https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1364608 https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/cong-dong/ung-ho-blm-dan-bieu-goc-viet-bi-chup-than-cong-doanh-gia-goc-viet-bi-doa-giet/ http://www.vsam1040.com/vi-vn/tin-tuc/tin-nguoi-viet-hai-ngoai/nu-dan-bieu-goc-viet-bi-dong-huong-chup-mu-vi-ung

Xem Thêm

TIN MỚI

Thằng Phải Gió

Mùa cúm tầu, dễ phải gió!

Xem Thêm

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, 10-August 2020 giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Xem Thêm

Giận chồng không sắm điều hòa

Nên cô vợ mới lăn ra ghế nằm.

Xem Thêm

Từ VIỆT NAM, từ vùng dịch, nghĩ về DONALD JOHN TRUMP - Nguyễn Quang Chơn

. . . Đất nước tôi kiên cường, Dân tộc tôi anh hùng. Hơn bốn ngàn năm nay chúng tôi đâu sợ giặc Tàu. Nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất cần một đồng minh vững mạnh.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 10/08/1945: Nhật Bản đồng ý đầu hàng vô điều kiện

Vào ngày này năm 1945, chỉ một ngày sau vụ ném bom Nagasaki, Nhật Bản đã chấp nhận các điều khoản đầu hàng vô điều kiện của Hội nghị Potsdam,...

Xem Thêm

MÙA NÀY. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lá chưa vàng bao la Rơi trên đường đưa tiễn

Xem Thêm

Không cần phong tỏa, nhưng tất cả người Mỹ cần thực hiện 5 hoặc 6 "Biện pháp cơ bản" - Anthony Fauci

Phong tỏa là không cần thiết để kiểm soát COVID-19 - Giám đốc của Viện Quốc gia về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm (NIAID) cho biết...

Xem Thêm

Lần đầu tiên, TQLC Mỹ có thiếu tướng gốc Việt

Tướng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ William H. Seely III vừa được gắn lon thiếu tướng tại một buổi lễ tổ chức vào lúc 11 giờ sáng Thứ Sáu, 31 Tháng Bảy, tại căn cứ MacDill Air Force Base,

Xem Thêm

Trong số gần 8500 người Trung Quốc nằm trong danh sách đen “chờ” bị trục xuất khỏi Mỹ

hơn 900 người bị cảnh sát liên bang vừa bắt vì liên quan đến hoạt động phân phối những hạt giống mầm trong túi lạ nghi ngờ nhiễm khuẩn mầm bệnh SARS-nCoV-2.

Xem Thêm