Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

'Chán Đảng khô Đoàn, nhạt chính trị' có phải là mới?

Trong một văn bản giáo dục văn hóa tư tưởng ở Việt Nam hồi 2009 cụm từ "chán Đảng khô Đoàn nhạt chính trị" đã được nhắc đến.

Xem Thêm

Huyền thoại về muối và cao cholesterol

Lâu nay hễ ăn mặn một chút là sợ cao huyết áp, ăn uống ch iên xào chút mỡ cũng sợ high cholesterol.

Xem Thêm

Đêm ở bải rác lớn nhất Hà Nội.

Nhặt rác cũng là một nghề mưu sinh cũng đủ nuôi sống gia đình, một người nhặt rác trong 30 ngày (một tháng) cũng có thể kiếm được từ 2 đến 3 triệu đồng một tháng.

Xem Thêm

Ngao khổng lồ nặng 300kg.

Ngao khổng lồ nếu được sinh trưởng trong môi trường thích ứng, ngao có thể đạt kích thước 1,5m, nặng 3 tạ.

Xem Thêm

HÀNH TRÌNH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi thuộc lòng từng chi tiết một những gì xẩy ra với mỗi cá nhân đặc biệt, hay từng đơn vị nhỏ mà tôi mặc nhiên hiện diện, ở gia đình quân nhân các cấp trong thành phố, ngoài các trại gia binh, hay tới tận cùng núi non, sông biển, đất lở, đồng lụt vv.

Xem Thêm

Chúng tôi muốn nhiều thuốc độc hơn nữa cho bọn tham nhũng - Mai

( HNPD ) Hôm nay ngày 17/11, tử tù Nguyễn Hải Dương đã nhận những mũi tiêm thuốc độc để đền tội cho việc đã sát hại dã man 6 người trong một gia đình. Đó là cái giá xứng đáng mà anh ta phải trả cho những tội ác

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Giới thiệu bài thơ Đây Mùa Thu Tới của Xuân Diệu - Mai Tú Ân

Chắc "hậu bối" MTA thuộc làu bài thơ "chửi cha, mắng mẹ" của "tiền bối" Xuân Diệu (Xuân Tóc Quăn) khi ca tụng, đưa Xuân Tóc Quăn tới tận mây xanh: " Ai về làng Bái Hạ Nhắn vợ chồng thằng Thu Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . ." (ông bà Ngô Xuân Thu là bố mẹ Xuân Diệu)...

Xem Thêm

Đề bài :Bộ phim "Vietnam: The Real Story"

Tôi đề nghị phần thông dịch nên được tóm tắt lại để những người dân bình thường có thể nghe và hiểu dễ dàng hơn.Có những phần được thông dịch theo sát nghĩa của diễn giả 1 cách máy móc khiến câu nói có phần tối nghĩa.

Xem Thêm

Đề bài :Nền giáo dục Việt Nam: Vẫn lạc đường sau 35 năm

Bưng bô cho lũ lạc đường.........Thì mi ắt thuộc về phường đi hoang.........Lạc đường cùng kẻ đi hoang.........Chúng mày làm mạt xóm làng ,quê hương

Xem Thêm

Đề bài :Đem thân “Chiêu đãi” bạn của chồng

Chắc chắn năm sau cô vợ sẽ xúi anh chồng hóa trang nữa rùi.Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Thiến heo,chăn vịt,thợ hồ..........Mướn thằng khoa bảng bưng bô cho mình.........Nhiều thằng bưng rất tận tình.........Vừa bưng,vừa liếm,thưa trình,chùi lau........

Xem Thêm

Đề bài :NHÂN NGÀY GIỖ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, SUY NGHĨ VỀ CUỘC CHIẾN 1954-1975. Người Lính Già Chu Tất Tiến

Hom nay nhin My lien hiep quan su va vien tro giup cung co che do Cong San VN thi ro rang la quan doi VNCH da bi cac tuong trong hoi dong quan nhan cach mang va My luong gat hy sinh xuong mau vo ich. Quan VNCH hy sinh tu thu Kontum, An Loc,va tai chiem Quang Tri nam 1972 de nguoi My co the manh thuong thuyet lay tu binh ve trong danh du, trong khi do hon 10 ngan tu binh VNCH khong duoc trao tra. Ong Thieu bo roi 200 ngan quan can chanh tai QK I va II roi di qua Dai Loan. Ong Minh thi luong gat quan VNCH la da co giai phap hoa giai va ra lenh quan VNCH o lai ban giao cho quan Cong San, giao nop het 1 trieu ngan quan can chanh cho cong san tra thu. Dung nghe nhung gi Cong San, ong Thieu, ong Minh, ong Ky, va My noi ma hay nhin nhung gi ho lam vi ho dua den dau hang nhuc nha cua 1 trieu quan VNCH. Chung ta da bi ho luong gat hy sinh xuong mau vo ich.

Xem Thêm

Đề bài :Ủng hộ ca sĩ Mai Khôi - Mai Tú Ân

Không biết đến bao giờ MTA mới mở mắt khi ủng hộ con điếm vô giáo dục Mai Khôi đã làm trò thô bỉ như vậy...MTA thử làm việc này với Tập Cận Bình xem sao đi ! Thách đấy !!!

Xem Thêm

Đề bài :LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN

Câu châm ngôn của chúng tôi, những chiến sỉ QLVNCH khi trong trại tù Lao Bảo-Cồn Tiên ,Ái Tử ,Bình Điền là : - THÀ ĐỂ CHÚNG NÓ ( cán bộ VC ) GHÉT ,CHỚ KHÔNG ĐỂ CHÚNG NÓ KHINH. vẪN GIỮ TRONG ĐẦU CHO MÃI ĐẾN SAU NÀY.

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Đừng nói đây là "một thanh niên Việt Nam", không đúng. Đây là con cháu bác sau 70 năm trồng người. Tận cùng của sự hèn hạ!!

Xem Thêm

Đề bài :Áo yếm tiếp APEC để “khoe” nét truyền thống? - Phan Đức Minh

Yếm là áo lót phụ nữ xưa, tức là xú-chiên của đàn bà con gái ngày nay. Loại này chỉ mặc trong phòng ngủ thôi, ai lại mặc ngoài chứ đừng nói mặc tiếp khách. Ngày nay con cháu bác Hồ chơi trội, cho con gái Việt mặc yếm tiếp rượu cho khách. Cứ như là bôi tro trát trấu phụ nữ Việt nam, hạ phụ nữ Việt Nam xuống hàng con cháu Tú Bà hết cả. Mẹ kiếp, đó là thứ Văn Hóa Cọng sản đó sao??

Xem Thêm

TIN MỚI

Chúng tôi muốn nhiều thuốc độc hơn nữa cho bọn tham nhũng - Mai

( HNPD ) Hôm nay ngày 17/11, tử tù Nguyễn Hải Dương đã nhận những mũi tiêm thuốc độc để đền tội cho việc đã sát hại dã man 6 người trong một gia đình. Đó là cái giá xứng đáng mà anh ta phải trả cho những tội ác

Xem Thêm

Chủ nghĩa xã hội đã phá nát Venezuela ra sao?

Chavez lấy cảm hứng của mình từ nhà tư vấn của ông ta, Fidel Castro. Như người tư vấn của mình, ông ta thích thực hiện các bài diễn văn – vài cái kéo dài đến 7 tiếng đồng hồ.

Xem Thêm

Việc gì khó có Cờ Đỏ - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Phát huy tinh thần ranh ngôn xuýt chó vào bụi rậm, xúi trẻ ăn kít gà “Đâu cần thanh niên có,việc gì khó có thanh niên” trên đường xích hóa Việt Nam theo lệnh “ông nội” của “Bác” xưa kia

Xem Thêm

‘Tuyệt chiêu’ để rơi vào giấc ngủ trong 60 giây

Đêm đã về khuya, đèn đóm cũng tắt cả rồi, nhưng đầu não vẫn không yên để cho đôi mắt bạn được khép lại.

Xem Thêm

Đất nước vĩ đại mà lạ lùng ! -Phan Đức Minh

(HNPD) -Chu choa ! Đường xá, xe cộ ở Mỹ thế này!-

Xem Thêm

TRÁI TIM PHA LÊ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Buồn vương ngày đợi tháng chờ Hình như em đã cắt bờ tóc mây Lược anh là đôi bàn tay Chải cho em mối tơ này rối tinh

Xem Thêm

Ghé thăm Sydney, kinh đô ánh sáng của Úc - Lão Phan sưu tầm

(HNPD) Nếu có dịp hạ cánh đến Sydney vào ban đêm, du khách sẽ được nhìn thấy ánh sáng chói lòa của thành phố xa hoa nhất nước Úc, với nhà hát Opera House và cây cầu cảng nổi tiếng.Thành phố cảng Sydney

Xem Thêm

Thanksgiving -Tạ Ơn

(HNPD) Tạ ơn Thiên Chúa, đã ban cho những ngày mùa Hạ, Nắng ấm mặt trời, rực rỡ muôn hoa, Những chiếc nụ non cuối cùng dù đang héo úa Vần ở trên cành, cho đến lúc mùa Hạ đi qua.

Xem Thêm

Một câu chuyện cảm động - Nguyên Trần

Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.

Xem Thêm

Những bài thơ chữa bệnh

Lá non đu đủ thêm củ tỏi xào Chịu khó ăn vào, sỏi nào cũng hết.

Xem Thêm