Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Thách thức chờ đón tân tổng thống Hàn Quốc

Chiến thắng của ông Moon không có gì đáng ngạc nhiên: ông đã dẫn đầu các cuộc thăm dò trong bốn tháng. Sự ủng hộ cho Đảng Minjoo (Dân chủ) theo xu hướng tự do của ông đạt mức kỷ lục trong suốt chiến dịch.

Xem Thêm

Tại sao Việt Nam không bị đồng hóa sau 1.000 năm Bắc thuộc?

Đồng hóa dân tộc (national assimilation) gồm: 1- Đồng hóa tự nhiên, tức quá trình dân tộc A trong giao tiếp với dân tộc B, do chịu ảnh hưởng lâu dài của B mà A tự nhiên dần dần mất bản sắc của mình, cuối cùng bị B đồng hóa; đây là một xu hướng tự nh

Xem Thêm

Kính gửi: ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam - Mại Dâm

xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”.

Xem Thêm

CÃI NHAU NHƯ MỔ BÒ

Thật tình sống ở thành phố, chưa bao giờ tôi được chứng kiến cảnh mổ bò như thế nào, nên cũng không hiểu tại sao khi mổ bò phải cãi nhau. Chắc là cãi nhau dữ lắm nên người ta mới ví như vậy.

Xem Thêm

Nếu bạn ăn trứng mỗi ngày thì điều gì sẽ xảy ra?

Trứng gà từng bị tẩy chay vì nhiều cholesterol nhưng các nghiên cứu đã chứng minh đây là thực phẩm bổ dưỡng hàng đầu.

Xem Thêm

THƯƠNG MẾN MUÔN ĐỜI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) "Có Những Người Anh" là bài hát thời sự của nhạc sĩ Võ Đức Hảo đã như một luồng gió mát, một ánh nắng sớm tới với tôi trong ngày Quân Lực vừa qua ở hải ngoại sau 42 năm vắng bóng những cuộc diễn hành ngày 19/6 thân quen

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Sinh viên Mỹ được thả đã chết, Trump lên án Bình Nhưỡng tàn bạo

Nghe cảnh sát bắc Hàn nói ông Otto Warmbier này cũng tự tử bằng dây thung quần mà .

Xem Thêm

Đề bài :Thế giới lên án Bắc Hàn sau cái chết của sinh viên Mỹ

Chết cũng có nhiều cách và cái chết nào cũng để lại dau buồn cho người còn sống.Nhưng có những cái chết mà người ko thân thích chẳng chút mủi lòng.

Xem Thêm

Đề bài :Ba truyện ngắn hay về đề tài chiến tranh Nam – Bắc ( 1955- 1975).

Tôi có nghe về cái tên Bà Đầm xòe ở đâu đó,ko nhớ.Tuy nhiên,khi đọc bài này,tôi bất chợt có ác cảm với người viết.Tôi,người lính của miền Nam tự do,tôi chưa hề nghĩ đến lý tưởng tự do,cũng như ngay bây giờ,tôi đang có tự do nhưng vẫn ko nghĩ đến nó,cũng chẳng muốn tìm hiểu lý do tại sao. Người lính miền Nam chiến đấu vì phải chiến đấu,cái suy nghĩ cũng ngừng ngay tại đây,người lính cũng ko buồn mất thời giờ để tìm hiểu,họ còn nhiều việc cần làm hơn.Chắc nhiều phần người lính CSBV cũng vậy thôi,khi cần thiết,người lính BV chỉ cần nhắc lại câu thuộc lòng,ko cần để ý đến cái nghĩa của câu nói.Đặc tính chung của người lính là tận dụng thời gian để sống riêng cho mình trước khi chết. Nói gọn lại,người lính VNCH phải chiến đấu vì chính cuộc sống của họ(tự nguyện hoặc bắt buộc).Người lính miền Bắc cũng vậy,nêu ko đi B,họ và gia đình sẽ gặp khó khăn ngay,thế nên trong thâm tâm người lính hoàn toàn ko có chút hận thù với nhau...Không cần đến chuyện hòa giải. Người dân miền Bắc và Nam lại càng vô can hơn,họ có gì hận thù đâu?Họ có gì xung đột đâu?Họ không có nhu cầu hòa giải. Điều mà tôi viết ngay trên đầu,ác cảm với người viết là chính ở câu hòa giải.NGƯỜI VN 2 MIỀN KHÔNG CÓ NHU CẦU HÒA GIẢI.Chì đảng CSVN,kẻ gây tội ác mới cần đến hòa giải,hay nói chính xác hơn,đảng CSVN PHẢI HỐI CẢI ĐỂ ĐƯỢC TOÀN DÂN VN THA THỨ.Nếu tác giả vô tình dùng chữ ko đúng thì có thể viết lại,nhưng nếu là tư tưởng của người viết thì cái ác cảm của tôi là chính xác "Người này đóng vai trò gì trong hệ thống tuyên truyền của VC?"

Xem Thêm

Đề bài :TOÀN BỘ LÃNH THỔ VIỆT NAM ĐÃ AN BÀI !!!

Kinh goi ban bien tap cua Ba cay truc.Toi thiet nghi,xin vui long dung dang nhung tin qua YEM THE ve dat nuoc,con nuoc con tat,Dung dang nhung tin tuc nay nhu mot chien tranh tam ly,chua danh da thua.Chac han qui vi con nho nam 1975,mien trung chua mat,dai voa+bbc deu da dang tin la da bo ngo,mac du tin tuc chien tran con day du quan binh tuong si.Chien tranh TAM LY lam hao hut y chi cua nguoi dan.Vai dong tho thien goi qui vi san co Phuong tien truyen thong trong tay.Than kinh.Doan

Xem Thêm

Đề bài :SÁU VÌ SAO LẠC TẠI SACRAMENTO (bài 2) - Nhà báo TRẦN VĂN

Sau khi giết Tổng Thống rồi........Bồi Tây,bồi Mỹ tranh ngôi,tranh quyền........Cao bồi,đầu trọc nổi lên........Quân,dân ngao ngán nỗi niềm quốc gia.........

Xem Thêm

Đề bài :Con của phi công từng ném bom Dinh Độc Lập treo cổ tự sát ( Cha ăn mặn con khát nước )

Trong việc phân chia mâm trên mâm dưới của cái lủ CSVN , chỉ có hàng Tướng đổ lên thì mới có mâm rượu thịt , còn từ hàng Tá đổ xuống , chỉ có nước là bú cặt thôi.

Xem Thêm

Đề bài :Những chuyện ngu nhất trên đời - Đoàn Dự ghi chép

Tao có công với cách mạng,teo đéo sợ thằng nào.

Xem Thêm

Đề bài :Quan ông quan bà đều xài bằng giả - Văn Quang

Văn bằng giả rất thích hợp với quốc hội giả,nhà nước giả ( côn đồ thật)

Xem Thêm

Đề bài : NGƯỜI MỸ CẤP TIẾN HAY CỰC ĐOAN? - Đại-Dương

Lau lau moi co mot nguoi viet bai co tinh than trach nhiem va luong tam

Xem Thêm

Đề bài :Trận Xa Chiến Giữa Thiết Đoàn 5 Kỵ Binh và Chiến Xa Địch

Xin "ANHLINHNGAYXUA" suy nghi lai. Xin anh goi. la` TT Thie^u. Ne^u' anh goi. la` Thie^u. kho^ng chuc' vu. thi` cha('c anh la` khoa' 1 Dda^p. Dda' voi' o^ng Thie^u. ro^i`. "Thieu va Cao Van Vien khong chiu dong vien tat ca sinh vien hoc sinh ra chien truong de doi pho voi quan CS dong quan so gap 5 lan." Tu+` nam 1972 tie^p lie^u da bi ca('t gia?m. Dia Phuong quan va Nghia Quan kho^ng co`n dan M79 nua~. Nixon da~ ban` giao VNCH cho Chu An Lai trong chuye^'n di tha(m Ba('c Kinh. Chuo+ng trinh` 1 ddo^?i 1 thi` co' the^m qua^n nua~ cu~ng cha(?ng con` tie^p' lie^u de^? ma` chie^'n dda^u'. Phao' binh chi? duoc. ba('n 1 vie^n 1 ngay`. Kho^ng qua^n kho^ng con` bom. Phai? tha? thu`ng xa(ng dda(c. tro^n. voi' Napham. Xin "LINHNGAYXUA" suy nghi~ lai. "Voi ty so it nhat 3 danh 1 tu thu, neu TT Thieu de cho 6000 TQLC tu thu Hue thi CS phai mat it nhat mot su doan, neu TT Thieu ra lenh TQLC va Su Doan 2, 3 tu thu Danang thi CS phai mat it nhat 4 su doan moi chiem duoc." Die^u` nay` cu~ng kho^ng du'ng cho la('m. Ne^u' kho^ng ru't la^y' ai bao? ve^. vu`ng 3? Saigon na(`m trong vung` 3. CS chi? ca^n` co^ la^p. ngoai` Da` Na(~ng va` sau do' chuye^?n qua^n dda'nh tha(?ng Saigon. Thi` ngay` ma^'t nuo"c kho^ng phai? la` 30 tha'ng 4 nua~ ma` la` ngay` 22 thang' 3 do'.

Xem Thêm

TIN MỚI

THƯƠNG MẾN MUÔN ĐỜI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) "Có Những Người Anh" là bài hát thời sự của nhạc sĩ Võ Đức Hảo đã như một luồng gió mát, một ánh nắng sớm tới với tôi trong ngày Quân Lực vừa qua ở hải ngoại sau 42 năm vắng bóng những cuộc diễn hành ngày 19/6 thân quen

Xem Thêm

TÌM HIỂU VỀ NGÔN NGỮ “GIẢ CẦY” -TS ĐÀM TRUNG PHÁP

Hồi còn nhỏ, người viết đã nhiều lần được nghe người lớn nhắc đến giai thoại về tiếng Tây bồi của một nông dân người Việt ít học. Anh ta được mướn để làm vườn trong tư dinh viên công sứ người Pháp tại miền thượng du Bắc Kỳ.

Xem Thêm

Ăn dưa hấu nhiều nhưng bạn đã biết loại quả này có giống đực và giống cái?

Có một sự thật ít ai biết đó là dưa hấu là loài thực vật duy nhất phân chia giới tính ở quả.

Xem Thêm

Mại Dâm - Nguyễn Tiến Dân

Ngay từ “thằng bán tơ” mạt hạng, cũng biết cách câu kết với quan lại, sai nha để ngang nhiên ăn cướp của dân lành

Xem Thêm

Nhà sư có lý luận

Là bởi trước đây nó xấu. Nay ta dần dần nhận thức được bản chất kinh tế thị trường không xấu mà là tốt, đặc biệt chúng ta định hướng xã hội chủ nghĩa vào đấy nữa thì lại càng tốt. Đức Mác Mâu Ni dạy như vậy đấy!

Xem Thêm

Trung Quốc thắng thế việc kiểm soát Biển Đông ( Nó sẽ kiểm soát tất cả 4 biển khác he he )

Bắc Kinh đạt được một đỉnh cao mới trong việc kiểm soát Biển Đông có nhiều tranh chấp sau khi trấn an các đối thủ, đẩy Washington ra xa và xây các đảo nhân tạo để thiết lập cơ sở quân sự.

Xem Thêm

Kỷ Niệm Ngày Quân Lực : TRƯỜNG CA CÁCH MẠNG DÂN TỘC - NGUYỄN NHƠN

( HNPĐ ) Trước nhục nước do Tàu phù xâm lấn Biển Đông /Biết đồng lòng đứng lên chống đối / Thanh niên xông lên trước /Già trẻ trai gái bước theo

Xem Thêm

Khâu đít chuột

Ở VN, người ta đưa những hình ảnh tàn bạo, dã man, không phải chỉ giữa người với vật, mà giữa người với người

Xem Thêm

Ba Tôi “Chống Cộng Tới Chiều”

Tôi giống tánh thẳng thắn của Ba tôi, nhất là tinh thần chống cộng quyết liệt và “chống cộng tới chiều” của Người. Có thể nói, tôi rất hảnh diện để được giống Ba mình.

Xem Thêm

BÀI THƠ CŨ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Người yêu hỡi, mộng mơ rồi cũng hết Làm sao mình giữ mãi mảnh hồn ...si Để cho mình giả bộ bài thơ ni Đã không còn chút dư âm cuồng nhiệt ...

Xem Thêm