Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Cái Tuổi Thần Tiên

Chà, nghe sao giống hoàn cảnh bọn mình quá hỷ.

Xem Thêm

Một bài thơ quan trọng của Đông Hồ bị phổ biến sai

“Nhân Tết sắp đến, tôi tìm trên Net xem có bài thơ xuân nào hay và có ý nghĩa. Gặp bài thơ sau đây, thấy nói là của thi sĩ Đông Hồ. Tuy đề bài là “Mùa xuân Mậu Tuất 1958” nhưng lời thơ không có vẻ là thơ xuân.

Xem Thêm

Vụ Donald Trump nhiều chuyện : Nước Mỹ cần «người giữ trẻ»

Le Monde đặt câu hỏi « Trump có lắm mồm với người Nga không ? ». Le Figaro ghi nhận « Trump lại bị tai tiếng sau khi thổ lộ với ngoại trưởng Nga ».

Xem Thêm

Khi Việt Nam BỎ HỘ KHẨU

Một ngày xinh đẹp ở thủ đô ngàn năm văn hiến Hà Nội. Sau khi nhận ra được những sự phiền hạ của chế độ hộ khẩu đối với dân chúng, thủ tướng chính phủ đã ra quyết định ngay lập tức “bỏ hộ khẩu.” Nghĩa là sao, nghĩa là từ nay:

Xem Thêm

MỎI MÒN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bình mình vừa đến nơi này Những tia sáng rọi chân mây, u sầu Bàn tay chặn ngực nghẹn ngào Em vào cư xá, thương nhau mỏi mòn

Xem Thêm

IRAQ, SYRIA VÀ VIỆT NAM – Vì sao Mỹ không thay đổi chế độ

Vì sao Mỹ không thay đổi chế độ] Năm 2003 George W. Bush đưa quân vào Iraq để dẹp bỏ chế độ độc tài Saddam Hussein. Với kỳ vọng rằng sự hy sinh này sẽ thành lập một “hòn đảo tự do” giữa một biển độc tài Hồi Giáo

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Hillary Clinton công bố thành lập nhóm chính trị chống Trump ( Bà và Trump nên theo Obama về Phi Châu thì hơn )

Muon diet gon bon 02 dua nay,hay mo lai ho so nhung nguoi bi giet trong thoi gian chong y lam TT,hay mo lai ho so e-mail leak.cho y nhin thay duong vao nha lao,cho y thay toi phan quoc.cho cac y thi thay toi phung phi tai san tren tien thue cua dan...nghia la lam cho bon nay thay duong vao NHA TU dang mo rong.Voi nhung hang nguoi nay,khong gi can tro duoc ho vi long thu han da lam mo mat va tieu diet le phai.Cach chuc cuu giam doc tinh bao,chi la buoc dau chat dut moi tin tuc xi ra.Hay cho do,moi co hon 04 thang,chua the don sach dong rac da nhieu nam lam ung thoi Bach oc,can thoi gian...hay cho TT thoi gian de don dep.Tam ly chung,xa rac thi de,nhung cong lao don dep lai can nhieu gap doi,gap ba khong phai mot sang,mot chieu la xong duoc,don xong,con phai lau chui cho het mui nua.ON TREN PHU HO CHO NUOC MY !

Xem Thêm

Đề bài :Vì sao Đài Loan phát triển hơn Việt Nam

Chính phủ và người dân Đài Loan KHÔNG " mơ toàn chuyện trên mây" nên Đài Loan phát triển hơn Vn trên mọi lãnh vực.

Xem Thêm

Đề bài :TẠI SAO LẠI NHƯ PARIS ?

đồng chi Phúc bị bệnh teo não , cái hộp sọ không chiụ phát triển đầy đủ bề rộng.Lúc còn trong bào thai,đồng chi bị nhiễm virus zica.Tội nghiệp ! xin đừng chấp..Đảng ta hết người ,không có ai hơn nên phải chọn đồng chí

Xem Thêm

Đề bài :TẠI SAO LẠI NHƯ PARIS ?

Trời làm lụt,lợi thật phiền..... Ra đường phải kéo quần lên qúa đùi.........Chị kia kéo tới,kéo lui.......Hớ hênh để "MẶT BÁC HỒ" lộ ra

Xem Thêm

Đề bài :VÌ SAO PHẬT GIÁO ĐƯỢC BẦU CHỌN là tôn giáo tốt nhất trên thế giới.

Tác giả bài nầy chưa đắc đạo, còn chuộng hư danh "tốt nhất". Đạo là đường, tin thì theo. Đâu có phải là cuộc thi đâu và ai cho những người nầy cái quyền cho điểm đạo nầy tốt nhứt, tốt nhì!? Dởm quá.

Xem Thêm

Đề bài :Nữ sinh viên VC bán thân để tồn tại ( Lấy mấy cha Việt kiều già là...an thân )

PHỊCH CỦ TÈ DẦM * Hồ Quang Ngâm Kíu tù lương tâm Kim Ngân phản động cấm hôn lầm Tô Lâm tướng cướp Tòng thị Phóng Hot Boy Thanh Hóa hồng thủ dâm * Chí Phèo Xuân Fuck âm thầm đại du Chị Dậu mặt mâm chờ Xì Trum Mít tơ bèo muỗi giúp giùm Võ Kim Cự Phú Trọng cùm Thị Nở hoa Bởi chưng Nguyễn Hữu Tấn China An Nam mít ướt Cát Bà Formosa * Hoàng Sa phái tưởng thú Kê Gà Băng quỷ Ba Đình lỡ Gạc Ma Lê Hồng Anh chị Bành Lệ Viện Tập Cận Bình Đà Nẳng Phục Ba * Cây Da Xà xẽo ngặc ca Pu Tin Hà Nội Mút Cu Ngụy Văn Thà Vương Văn Thả nổi Cu Ba Bạch Hồng Quyền cước Đống Đa Phí Thái Bình Đặng Xuân Khu đĩ Ngọc Trinh Hoàng Kiều ngoại hối nội tình Hồ Chí Minh * TÂM THANH

Xem Thêm

Đề bài :Bài viết về Tướng Nguyễn Ngọc Loan

Ông Cao hồng Lê nói gia đình tướng Loan bị phiền muộn vì có nhiều xét đoán về ông Tướng.Tiếc rằng Ông Lê ko nêu tên ai hay thành phần nào.Riêng tôi,người lính VNCH,ko hề nghe ai trong số những người miền Nam xét đoán có ý xấu về tướng Loan,còn nếu người hay thành phần xét đoán là Mỹ,VC thì chả cần quan tâm đến đám ruồi nhặng,kên kên này nhé.

Xem Thêm

Đề bài :Vì sao Đài Loan phát triển hơn Việt Nam

Lân bang tiến những bước dài.......Việt Nam có đảng ta cài số de......Lân bang tiến đã khá xa......Việt Nam có đảng tà tà bước lui......Tương lại dân tộc tối thui........Đảng ta đổi mới rúc chui vào Tàu.......Bị thằng Tàu nó kẹp đầu.......Nằm trong ĐẠI HÁN(G),khẩn cầu chú Sam

Xem Thêm

Đề bài :VÌ SAO PHẬT GIÁO ĐƯỢC BẦU CHỌN là tôn giáo tốt nhất trên thế giới.

Phật và Pháp thì tuyệt diệu, nhưng cần cảnh giác với " TĂNG " và "PHÂT TỬ "... Cảnh giác để bảo vệ Phật và Pháp

Xem Thêm

Đề bài :Ảnh hưởng của Trung Quốc đối với chế độ Pol Pot

THIÊN KINH ĐỊA HẢI ĐỘNG ĐÌNH * Áo LoL quần lót O K Depot huynh đệ pín trâu Phe Trust tặc cầu ruồi bâu dái ngựa PolPốt Anh em "Lúc Sặc= con cờ ặc=tự do" độc lập đảng lo Ấm no xin cho liên hiệp Cuốc=Condom tái sanh duyên bắc thuộc * Ba Đình Thấm thuốc Bắc Kinh Cu Ba rể má cửa mình mò ngò om Thăng Long đối thoại cấm Còm Sỹ Nông Đức Mạnh cống dòm ống lom khom Cầu tiêu Toiltet buồng tòm đại đồng phản biện bà Hom ông hem rình * Liên hoan giao hợp Tập Cận Bình Hoa Bành Lệ Viện đĩ Ngọc Trinh Hoàng Kiều hoa hoét hòe nụ sói Ngoại thương nội ghét Nguyễn Thị Bình * Muỗi bèo Thị Định Chế Linh Quyền Linh tạo tác Lê Bình Nguyễn Văn Linh Minh Khai Nguyễn Thị cửa mình Làm sao cho sướng=làm tình Hồ Chí Minh Long trời lở đất Ba Đình=thiên kinh địa hải động đình Hồ Tập Chương * TÂM THANH

Xem Thêm

TIN MỚI

Trung Quốc điều 2 tàu hộ vệ tên lửa "trục xuất" chiến hạm Mỹ tuần tra biển Đông

Phát ngôn viên Bộ quốc phòng Trung Quốc Nhậm Quốc Cường lên tiếng về cuộc tuần tra biển Đông đầu tiên của Mỹ dưới thời chính quyền Trump.

Xem Thêm

Nghĩa địa ở Sài Gòn ngày trước

Trong số các nghĩa địa tại Sài Gòn cách nay nửa thế kỷ, tôi không hình dung ra được khu nghĩa trang giải tỏa sau năm 1975, nằm phía sau Bộ Tổng tham mưu cũ và phía đối diện là Trung tâm hành quân. Đó là nghĩa trang của Hội tương tế Bắc Việt

Xem Thêm

Cái cách mà chúng ta đã lớn lên

Trong bài viết này, ngoài những điều đã đề cập trong status trên, mình thử liệt kê thêm vài sự việc có tính chất tương tự để bạn bè mình đọc thêm. Những câu chuyện mình nói ở đây có thể chỉ đúng với ai cùng hay gần trang lứa với mình, còn đối với các thế hệ sau này

Xem Thêm

Phượng tím, Tháng Năm & Ngày

Tháng năm là mùa phượng tím (jacaranda) ở California. Cũng trong Tháng Năm chúng ta đón Ngày Của Mẹ. Còn nhớ năm nào Yến Tuyết viết trên Người Việt Online. “Từ cái bàn nhỏ nơi tôi ngồi viết thư cho bạn, nhìn ra ngoài nền trời trong xanh của Mùa Xuân ở quận Cam

Xem Thêm

TRẦN HOÀI THƯ, NGƯỜI NGỒI VÁ LẠI NHỮNG LINH HỒN

Cuối tuần, có bác nhà thơ già đến thăm, ghé mắt vào bài đang viết về nhà văn Trần Hoài Thư của tôi, rồi gật gật, lắc lắc, bảo: Cái tựa, Người ngồi vá lại những linh hồn, thấy rờn rợn thế nào ấy

Xem Thêm

Tàu chiến Mỹ tiếp cận Đá Vành Khăn

Truyền thông Hoa Kỳ dẫn nguồn tin ẩn danh cho hay, chiếc USS Dewey đi vào vùng 12 hải lý của Đá Vành Khăn, một trong số các đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền nhưng bị Trung Quốc kiểm soát và tiến hành bồi đắp.

Xem Thêm

Đây là một bằng chứng cho tấm gương Giáo dục Hàn Quốc

Nhìn vào Hàn Quốc ta cũng thấy họ có chuyện nọ, chuyện kia nhưng truyền thống giáo dục và văn hóa của nước này quả là một bằng chứng sáng đẹp, cần học hỏi.

Xem Thêm

Ngày Này Năm Xưa:25/05/1660: Trung hưng nền quân chủ Anh

Vào ngày này năm 1660, theo lời mời của các lãnh đạo Khối Thịnh vượng chung, Charles II, vị vua lưu vong của nước Anh, đã trở về Dover để đảm nhiệm

Xem Thêm

Châu Âu hy vọng Donald Trump đổi thái độ trên nhiều hồ sơ thiết yếu

Chưa bao giờ giới lãnh đạo Liên Hiệp Châu Âu lại nôn nóng chờ đợi cuộc gặp với tân lãnh đạo Hoa Kỳ như vào lúc này, sau một loạt những tín hiệu không mấy thuận lợi mà tân chủ nhân Nhà Trắng đã tung ra nhằm đả kích châu Âu,

Xem Thêm

TRÁI TIM TRÊN YÊN NGỰA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tại Đà Nẵng có một trường Tây sang trọng, tên là Lycee Pascal, mà nếu nói đầy đủ, thì phải là: Lycee Blaise Pascal.

Xem Thêm