Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Chính sách của Trump đối với Trung Quốc chỉ là cọp giấy

Tổng thống Donald Trump đã dành rất nhiều thời gian trong chiến dịch tranh cử để chỉ trích Trung Quốc và hứa hẹn sẽ cứng rắn với Trung Quốc khi lên làm làm tổng thống.

Xem Thêm

2 bức hình hot nhất năm 2017, hãy xem vì sao mọi người lại chia sẻ nhiều như vậy

Trong cuộc sống, con người có thể gặp rất nhiều bất ngờ. Có vui – buồn, hờn – giận… đan xen, và cũng không thiếu những điều thú vị, đôi khi phải mở tròn xoe đôi mắt để

Xem Thêm

Câu chuyện "xuất khẩu văn hóa" thần kì của Hàn Quốc

Nếu bạn nghĩ Hàn Quốc chỉ có những “oppa”, kim chi, làn sóng k-pop hay phẫu thuật thẩm mỹ thì bạn đã sai lầm rồi đấy! Họ còn có những điều thú vị hơn như vậy.

Xem Thêm

Thảm Sát Tết Mậu Thân 1968 - Hình Ảnh Mậu Thân

LIFE Feb 16, 1968 - Một ngày đặc biệt ở Huế - Quân địch cho phép tôi chụp hình họ A remarkable day in Huế - The enemy let me take his picture. by Catherine Leroy - LIFE Feb 16, 1968

Xem Thêm

Kỳ tích sông Hàn

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn

Xem Thêm

Những kiểu chở hàng có một không hai ở Trung Quốc

Tình trạng xe chở quá tải xảy ra phổ biến ở nhiều nơi của Trung Quốc, bao gồm những thành phố phát triển như: Thượng Hải, Thọ Quang, cho đến những khu vực nông thôn như Hoài An.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Nhận xét về buổi họp báo của Tổng Thống Trump: Hầu hết các chính khách đều sợ giới Truyền Thông, nhưng Trump thì không sợ.

Tôi cũng thích luôn phân thải ra của Trump. Phân ấy thơm lắm Thích luôn chất thải của cả gia đình Trump nữa Các mùi ấy giống như của Putin ấy Tất cả ngào ngạt

Xem Thêm

Đề bài :LÊ DUẨN, TRUNG QUỐC VÀ TỘI ÁC CHIẾN TRANH

Đồng chí Lê Duẩn xác định : TA ĐÁNH MỸ LÀ ĐÁNH CHO LIÊN XÔ,ĐÁNH CHO TRUNG QUỐC.....đồng bào cả nướ này nhớ thằng nói câu nói đó

Xem Thêm

Đề bài :Những Cái Vô Lý Trong Câu Chuyện Di Dân - Vũ Linh

Cam on mot bai viet ro rang, huu ich. Da dao bon Viet Nam dang ap dung " scare tactic" to their own people

Xem Thêm

Đề bài :Nghị Viên Nguyễn Tâm kiện người gọi ông là "Việt gian"

Qui vi dong huong Viet Nam o San Jose.., qui vi la nguoi bau thang lon giong dieu dom Viet Cong nam vung nay len thi bay gio qui vi dung la phieu de dem no xuong dim vao hu cut vi thang nay khong biet an com chi an cut ma thoi. Bo me cho an hoc dang hoang nhung dau oc den thui muc Tau. Tro co phan boi. Cao tang to ty cao tang to khao thuc ba dai huynh co di ty muoi ca lang nha may thang mat tro trang bong Nguyen Tam. May di chet di cho chung tao nho.

Xem Thêm

Đề bài :Malaysia chính thức công bố danh tính ‘sát thủ’ người Việt

Nam nay Tom duoc 78 tuoi. Neu co hoc them tieng Viet 5 hay 10 nam nua chac cung khong hieu duoc QUANG DINH viet cai gi dau. Ma chac gi song them duoc 10 nam nua ma hoc. Chi tiec la HNPD khong edit ma cu cho dang nhung comment nhu the nay thi toi nghiep cho nhung nguoi kem hieu biet va khong biet tieng Viet nhu Tom ma thoi.

Xem Thêm

Đề bài :Bạch Hoàn - Thôi rồi anh Võ Kim Cự ơi…

BÁNH MỲ ĐỐNG ĐA * Rửa tay lật đật Thích Chân Quang Tam Hoàng Ngũ Đế Thích Trí Quang Ngoáy tai nghe chuyện Hồ Quang đảng Tô Lâm thảo khấu Vũ Huy Hoàng * Vừa đi vừa mộng hôn làng Vũ Khiêu đạo dụ hai càng Cao Kỳ Duyên Ba càng Cai Lậy hoàng tuyền Bạc Liêu trúng tuyển độc huyền cầm Nhã Ca Khăn sô cho Huế Cát Bà Thừa Thiên thiếu đức cống gà đảo Gạc Ma * Hoàng Kiều ngoại hối thúc Kê Gà Nội Y Chị Dậu mở Tây Sa Lò Tôn Nữ Thị Ninh tháu cáy Ngọc Trinh non nước đủ Hồng Hà * Đoàn Thị Hương nhúng khí Gaz bắc Hàn phóng xạ gà ta đá gà Tầu Mã Lai tía các thanh lâu Hồng lâu mộng vỡ đít trâu phân bắc kì Anh hùng gái lệ Diễm My Trà My Ngáo đá bánh mỳ đức cống Đa * TÂM THANH

Xem Thêm

Đề bài :Đại Tướng James Mattis

Obama la`1 tay he`n nha't, quy luy truo'c khung bo^' va` ca'c quo'c gia thu` nghich kha'c.

Xem Thêm

Đề bài :Malaysia chính thức công bố danh tính ‘sát thủ’ người Việt

Cam on loi khuyen cua Lynda va Binh Bon. Tom khong viet chu Viet vi khong bo dau duoc. Chu khong phai la khong biet tieng Viet. Xin Mao Ton Cung thu loi. Chi? tiec cho HNPD co nhung comment duoc dang len cho moi nguoi xem, nhung nhieu nguoi khong hieu la dang viet ve chuyen gi. Vi vay co doi loi thac mac, chu khong co tinh y trach moc hay da kich bat cu mot ai.

Xem Thêm

Đề bài :Quá ghen, một bà ở Long An xẻo ‘của quý’ chồng ném xuống kênh ( Lúc sinh tiền, Bác Hồ rất hãi chiêu thức này )

Cu thật đã "vì bướm quên mình" mà đã hy sinh ....Sông nước " ghi công " (hổng có ơn nhé). Cu giả sẽ cầm sự vụ lềnh về trình diện đơn vị mới và sẵn sàng tác xạ trên giường nệm không biết mệt mõi.

Xem Thêm

TIN MỚI

Nước Mỹ và số phận của di dân

Hôm Thứ Sáu tuần qua, AP loan tin, “Bộ Nội An đang cân nhắc dự án sử dụng Vệ Binh Quốc Gia vào việc bố ráp các di dân bất hợp pháp.” Hãng tin này nói là, theo bản dự thảo đề nghị dài 11 trang mà họ thu được

Xem Thêm

Tin Cập Nhật Thứ Sáu 24/2

1. Trung Quốc đang đàm phán song phương về Biển Đông — Trung Quốc hứa không xây dựng tại Scarborough — Mỹ kêu gọi Trung Quốc đổi lập trường Biển Đông

Xem Thêm

Chuyện kể (như đùa) nhân 17-2

Đêm trước đó, ngày 16, tôi ghé lên Đà Lạt và gọi nhà thơ Nguyễn Tấn Cứ ra tán gẫu. Anh Cứ uống bia, còn tôi ăn phở và uống cafe. Mọi thứ thật bình an

Xem Thêm

Khi cả xã hội đồng lòng dối trá

Đến nay thì cô bé ấy đã là một sĩ quan cảnh sát của CHLB Đức, được đào tạo chính quy tại chính mảnh đất này, nơi em đã sinh ra và lớn lên.

Xem Thêm

Sự mù quáng của độc tài toàn trị

Sự việc ông Kim Jong-nam bị ám sát tại phi trường Kuala Lumpur ở Malaysia hôm 13/2/2017 hoàn toàn không liên hệ gì đến thảm họa môi trường tại 4 tỉnh miền Trung Việt Nam

Xem Thêm

Định hướng trong một thế giới hỗn loạn

Trào lưu dân túy, hậu qủa của Brexit, phân hoá xã hội và khủng hoảng hệ thống đưa Liên Âu và nền dân chủ phương Tây tới chỗ suy tàn; số lượng người tỵ nạn chính trị, di dân kinh tế và bùng nổ dân số gây động loạn nhiều nướ

Xem Thêm

Nhận xét về buổi họp báo của Tổng Thống Trump: Hầu hết các chính khách đều sợ giới Truyền Thông, nhưng Trump thì không sợ.

Dường như các chính khách đều sợ các phương tiện truyền thông hay ít ra cũng không muốn làm mất lòng họ để tránh bị họ đưa ra những bản tin tiêu cực.

Xem Thêm

Sơ lược về cách xưng hô của người Việt - Trần Văn Giang

( HNPĐ )Hiện nay, số người Việt sinh sống ở hải ngoại cũng khá đông -có đến 4 triệu người (?) - Có nhiều gia đình đã có 3-4 thế hệ sống bên ngoài Việt Nam.

Xem Thêm

Ảnh: Nhìn lại cuộc chiến biên giới Việt-Trung 17/2/1979

Một đơn vị pháo của Quân đội Việt Nam tại tỉnh Lạng Sơn đang chiến đấu chống lại cuộc xâm lấn của Trung Quốc dọc biên giới dài 230 km giữa hai nước ngày 23/2/1979. Vào ngày 17/2/1979

Xem Thêm

CÀNH CÂY CHÁY DỞ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lại đưa cái màn tìm đủ cách để tự trấn an mình, tôi vẫn hốt hoảng mong được... hoá kiếp, không phải tôi đang "lảm nhảm" như một kẻ tình si, bị phụ bạc đứng giữa đường khóc lóc, làm nhàm chán khách... lãng du.

Xem Thêm