Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cánh chim Lạc Việt (2) - VIỆT NHÂN

(HNPD) Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.


(HNPĐ) Phía nhà nước An Nam cộng vẫn theo bước chân Hồ, chúng giết dân để duy trì quyền lực đã đành, còn người dân xã nghĩa với nhau đã lại vì đồng tiền mà tiếp tay giúp thầy trò Hán phỉ thực hiện tốt chiến lược cướp nước Việt, giết người Việt, bằng bàn tay người Việt. Căn bịnh ung thư đang là vấn nạn lớn của biết bao gia đình người Việt, chúng giết người Việt ngay từ mâm cơm gia đình qua thức ăn độc hại china!

Trong lúc tình trạng vô phương cứu của xứ xã nghĩa như hiện nay, đã có người với cái nhìn thực tế đó, mà xoay qua đặt niềm tin vào những con người ngày nào mang thân tỵ nạn (đúng nghĩa), đang ở hải ngoại, cùng lớp nối tiếp của họ, và cho đó là nguồn hy vọng độc nhứt của giống nòi. Thoạt nghe có vẽ nghịch lý, bởi trước giờ cuộc quang phục quê hương, cứu dân tộc, vẫn mong nơi người trong nước đứng lên là chính, người bên ngoài chỉ đồng hành và hỗ trợ, nhưng giờ đây đã thấy rõ, sự bất cân xứng giữa hai bên, phe đấu tranh, và phe bảo vệ chế độ.

Thực lực các anh chị em đấu tranh ra sao, bao nhiêu năm rồi chắc không cần phải chi tiết, cả nước có được ngàn người chưa, nhưng phải thật lòng mà nói, đã quá ít lại đấu tranh trong sự vô cảm của những người được họ thay mặt đấu tranh, vậy không trách đã bao năm rồi sự đấu tranh chỉ dậm chân tại chỗ, không một khởi sắc gây niềm tin. Trong khi đó chế độ có 4 triệu đảng viên, cả vợ con cha mẹ thân thuộc, con số chỉ tạm lấy ít là 20 triệu, bằng gần phần tư dân số, được nhà nước chống lưng và rất rõ, chúng đoàn kết với nhau để chia nhau quyền lợi thiết thực.

Với chúng còn đảng, còn chế độ là còn quyền lợi! Chúng thẳng tay đàn áp người đấu tranh, những khuôn mặt côn đồ khoác áo nhà nước ngày càng rõ, chúng không ngại lộ mặt che danh, nhà nước đã công khai bao che khuyến khích đánh chết người trong đồn côn an. Chúng được đảng nuôi, đảng được Tầu cộng nuôi, một mắc xích vững mạnh tạo cho chúng sự tự tin, còn đảng còn tiền, đời cha truyền con cho đến đời cháu, mặc sức bòn rút máu mủ người dân.

Đặt niềm tin vào người Việt hải ngoại không là sai, nhưng sự đấu tranh không là thuận lợi hơn (môi trường và khoảng cách), không là vô cớ mà những người tù chế độ cũ, và người tù đấu tranh bị đưa ra nước ngoài, đó là mục đích cách ly của chế độ cộng sản. Người Việt tỵ nạn năm xưa nay tuổi ngày càng cao, đã ít, lại đang trong khó khăn đối đầu cả cộng sản lẫn tay sai, còn lớp kế thừa (hậu duệ) theo thời gian đã lợt lạt dần sự gắn bó cùng quê hương. Xin đừng trách, hòn than cháy đỏ sẽ tàn dần khi xa bếp, thực tế quanh ta chuyện này không là sai!

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản người Việt hải ngoại, ngay tự ngày đầu như trên phân tách không là một khối thuần nhất, nhìn chung có thể nói cùng là nạn nhân của cộng sản nhưng khác ngay từ căn bản, kẻ vì kinh tế, người vì chính trị. Trong những người bỏ nước ra đi năm xưa, có người đem mạng mình đổi lấy tụ do, nhưng cũng có người không là vậy (dù họ đã từng nhiều lần nói vậy), một Nguyễn Cao Kỳ chính quyền, Tô Văn Lai doanh nhân, Khánh Ly ca sĩ, Nguyễn Ngọc Ngạn quân đội… nay đã lòi ra họ là dân kinh tế, loại hạng người chỉ biết có tiền.

Người ta gọi chúng là loài cỏ đuôi chó, những kẻ ngày nào đã đem chính sinh mạng mình để đánh đổi lợi lộc cuộc sống, loại người mà tên tưởng thú vẹm Đồng Vẩu gọi không sai là thứ liếm bơ thừa sữa cặn, cả cho lúc xưa bỏ đi và cả nay cho lúc quay về….  Mỗi kẻ một mức độ, có đứa trong số đó không phải chỉ để quay về liếm phân, mà hơn thế nữa là còn cắn sủa vào chính cộng đồng tỵ nạn cộng sản, đánh phá công cuộc đấu tranh cho đất nước, những Phùng Tuệ Châu, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Lý kiến Trúc… là loại đó.

Ngày nào 1986 thời mở cửa của tên bí thư Nguyễn Văn Linh, bắt đầu cho cái bát nháo của xã hội người dân xã nghĩa, nó phơi bày thật đầy đủ những gì đang xảy ra từ năm tháng đó mãi cho đến hôm nay, cả bên đây và cho cả bên kia, nhìn thấy rất rõ mà không cần đến một lời chú thích! Từ năm đó những đồng tiền đô xanh, những gói quà nước ngoài gửi về (cứu nguy), đã là những thúc hối muộn màng cho những chuyến chót vượt biên chợ chiều, để rồi sau đó là những sự ra đi có trật tự, những cuộc ra đi thật sự vì kinh tế chiếm ít nhất ba phần tư tổng số.

Cộng sản Việt thoát chết từ năm đó, không vì nhờ tay Tầu cộng do Nguyễn Văn Linh ký mật ước Thành Đô, mà nhờ tiền kiều hối gửi về đã cứu sống chế độ, một chế độ không làm được con ốc vít, nhưng mức độ ăn tàn phá hại lại vô địch. Nhà nước xã nghĩa đã tìm ra con đường sống còn nhờ vào những khúc ruột ngàn dặm, có thể nói những đồng đô la của vịt kiều lúc ấy đã cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt sống lại một cách ngoạn mục, và hôm nay bước chân họ rầm rộ kéo về nhiều đến nỗi, nhà cầm quyền rồi phải hạn chế bớt người ra đón đưa tại sân bay Tân Sơn Nhất!

Đảng và chế độ thoát chết nhờ vịt kiều, nên khúc ruột ngàn dặm phải là của đảng, cả chục tỷ đô mỗi năm, ăn cây nào rào cây nấy và chúng thừa biết phải rào thế nào, vậy mới có cái gọi là nghị quyết ba sáu (NQ.36). Để sống mạnh sống bền thì chuyện cấy sinh tử phù là chuyện phải làm, từ chuyện thầy chùa quốc doanh ồ ạt sang hải ngoại để săn sóc tinh thần tín đồ, đến chợ búa tiệm ăn do vịt cộng len vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng Sản, những cơ sở kinh tài vả rửa tiền này đã có từ hàng năm bảy năm trước.

Sau khi ăn no là đến nói (được ăn, được nói, được gói mang về), vịt cộng muốn nói cho khúc ruột ngàn dặm nghe, nên đã có mặt trong lãnh vực báo chí truyền thông, rồi đây chúng sẽ làm bá chủ! Chắc không ai quên một tờ báo gọi là lớn đã bị vịt cộng và tay sai thắng kiện tóm thâu cơ ngơi, từ chổi cùn, ghế gãy, đến cái quần xì của bà chủ cũ cũng đã bị lượm sạch. Tại các khu vực cộng đồng người Việt đông, các đài truyền hình, truyền thanh mang mùi vị đảng cũng đã tìm cách tung mùi thối, chuyện này xét ra cũng không khó với cái đảng cướp nhiều tiền, để khuynh đảo một cộng đồng nghèo từ tay trắng làm nên.

Vậy ra anh chị em đấu tranh trong nước và người Việt hải ngoại tỵ nạn ai cũng gặp phải cái khó, và cho thấy chưa hẳn ai được thuận lợi hơn ai, và thấy ra con đường nào cũng là con đường dài với nhiều hy sinh… Câu hỏi trong phần một bài viết: Đất nước rồi sẽ ra sao, cánh chim Lạc Việt sẽ còn, liệu có đủ sức tung cánh? Câu trả lời là ở tự chúng ta thôi! Đúng, tất cả đều nằm trong bàn tay chúng ta, thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng là tự nơi chúng ta, lòng trời vẫn còn cho giòng giống Lạc Việt con đường sống, và có chịu làm, chịu hy sinh đó mới là cái cần.

Kẻ cướp sống còn là nhờ vào của cướp, đảng An Nam cộng là đảng cướp, cướp từ ngày Hồ đặt chân vào biên giới đất Việt, nay đàn em Hồ tồn tại cũng là từ cướp của dân Việt, xin hỏi không cướp được thì chúng sống ra sao? Tài nguyên đất nước chúng đã bán, bán cả người dân đi lao nô làm đĩ, ngày nay chúng đang đối diện với tình trạng cạn kiệt không còn gì bán, nhân danh người dân mượn nợ để sống đã không còn được một ai cho vay, chúng đang quay ra chia phe giết cướp lẫn nhau, chuyên đấu đá Trọng lú, Dũng xà mâu vẫn chưa hồi kết.

Năm nay cái bánh kiều hối đã mất đi một góc tư, chín tỷ thay vì mười hai tỷ thường lệ, đã làm chúng rối ren, cái rối trong bối cảnh chợ chiều xã nghĩa, và ngay sự ôm tiền tháo chạy của các đảng viên gộc, cũng đã làm lung lay chân đứng chế độ. Ăn quen nhịn không quen! Những đứa bỏ chạy vì chúng tạm gọi là no là đủ, còn những đứa chỉ vừa đủ bỏ miệng thì chưa thỏa, qua đó chúng ta thấy được cái điên cuồng trong cơn đói, chúng nhũng lạm khắp nơi, ăn bẩn từ đồng bạc của dân nghèo, đến cướp đất dân đen đem bán.

Trong khi sự tồn vong của đất nước và dân tộc đang trong cảnh chỉ mành treo chuông, các lực lượng cứu nguy dân tộc gặp khó khăn do cộng sản bủa vây, nhưng con đường thoát của dân tộc đất nước vẫn còn. Đã đến lúc dẹp bỏ cái chế độ thối tha này, mọi người hãy quyết tâm cắt đứt sự sống của chúng, không một xu gửi về từ nay cho đến ngày chúng sập, chắc chắn ngày đó không xa, tình trạng chúng không khác những năm trước 1986 là mấy.

Đây là cái may của dân Việt, và là chuyện dễ làm với những ai nặng lòng cùng quê hương, đặt đất nước dân tộc trên tình cảm gia đình, biết hy sinh cá nhân vì đại cuộc, và dĩ nhiên nó là cái khó của những kẻ coi trọng cái lợi cá nhân. Trong nước chín chục triệu dân, con số đứng lên đấu tranh vỏn vẹn dăm trăm người, ngoài hải ngoại người Việt là 4,5 triệu, mong lắm thay, chỉ cần cái số lẻ nằm sau dấu phẩy, cũng đã đủ làm nên kết quả mong muốn.

Bài quá dài, cám ơn Quý bạn đã đọc đến những dòng chữ cuối! Đây là lời chân tình của Việt Nhân tôi, xin các bạn hãy bỏ ra vài phút suy nghĩ, mà giúp cho cánh chim Lạc Việt vẫn tiếp tục bay cao… Đừng vì vô cảm mà giết nó, và cũng xin ngừng ngay những bàn tay góp gió cho giông bão.

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

CẢM TÍNH CÁ NHÂN TRONG CUỘC ĐẤU TRANH CÂN NÃO - Ts. Lê Thiện Phúc

Bài viết nầy có hai phần rõ rệt thể hiện qua cái tựa đề của nó, đó là “Cảm tính cá nhân” và “Cuộc đấu tranh cân não”Cảm tính cá nhân thì hình như ai cũng có

Xem Thêm

Nóng: Biểu tình lớn bất thường ở Bắc Kinh trước Đại hội 19

Gần đây, tại Bắc Kinh đã diễn ra một cuộc biểu tình quy mô lớn nhất trong nhiều năm qua. Hàng chục ngàn “nhà đầu tư” lo lắng tiền vốn của mình không lấy lại được, đã đổ về Bắc Kinh tiến h

Xem Thêm

Phản đối văn công từ việt nam sang trình diễn tại Melbourne

"... Có rất nhiều người bị "sốc" khi thấy lá Cờ Vàng ... lá cờ này ... không phải do Cộng Đồng của chúng ta bỏ lên mà do chính nhà hàng họ đem lá Cờ Vàng, lá cờ tự do, lá cờ dân chủ, lá cờ biểu tượng của chúng ta, họ treo lên đây,

Xem Thêm

Người Mỹ dự trữ dầu nhiều khủng khiếp để làm gì?

Bốn mươi năm sau, thế giới đã thay đổi. Chính phủ Mỹ đang bắt đầu đặt câu hỏi liệu dự trữ dầu quốc gia quá lớn có còn cần thiết.

Xem Thêm

Chính Thống Hay Ngụy Quyền - Trần Gia Phụng:

Từ năm 1945 cho đến nay, cộng sản (CS) luôn luôn giành chính nghĩa về phần mình, gọi Quốc Gia Việt Nam (QGVN) rồi Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) là “ngụy quân”, “ngụy quyền” … Bài nói chuyện nầy xin dựa vào lịch sử để xác định rõ ràng ai là chính thống và ai là ngụy quyền?

Xem Thêm

BS Nguyễn Ý Ðức: Điếc Và Trợ Thính Cụ

Ðiếc không chỉ là vấn đề của cá nhân người điếc, mà đã được các nhà y tế quốc gia cũng như quốc tế quan tâm như một vấn nạn xã hội.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :GIAI THOẠI VĂN CHƯƠNG: HAI SẮC HOA TIGÔN & TÁC GIẢ TTKh LÀ AI? - Anh Phương TRẦN VĂN NGÀ

Tri ân thể chế Cộng Hoà.......Miền Nam một thuở chan hoà nhạc thơ......Tiếng ngân còn đến bao giờ.......Khắp Trung , Nam , Bắc bến bờ vang vang.........Đó là THỰC TẾ RÕ RÀNG.......XÁC MINH CHÍNH NGHÃ HUY HOÀNG MIỀN NAM

Xem Thêm

Đề bài :So kè sức mạnh quân sự: Trung Quốc có dễ 'bắt nạt' Ấn Độ?

Trung-An moi la 01.Nga-Trung mat 02-Tay tang-noi mong#trong long,quan trong NHAT.Bien giap gioi Trung-Trieu# mat 03.Tu be tho dich,Lay troi! cho thang chet dan don-thong minh nao do khoi dong phat sung dau tien...Amen.

Xem Thêm

Đề bài :Chuyện chưa kể về ngôi mộ “chó tổ” duy nhất tại Việt Nam ( Sao, ngôi mộ này trong Lăng Ba Đình mà )

Vậy la Hà nội có 2 cái lăng : lăng CHÓ TỔ và lăng VẸM TỔ...tổ của chó và tổ của Vẹm đều có năng khiếu PHỐI GIỐNG....he he he...

Xem Thêm

Đề bài :Những vần thơ đẹp nhất trong lịch văn hoá Việt Cộng

Giết ! Giết ! Giết....Nhựng giết đồng bào để làm chi vậy ? Tố Hữu trả lời ngay : để THỜ MAO ,THỜ XÍT TA LIN là hai thằng đồ tể ngoại bang......"Cùng rập bức chung lòng" với Lê Duẩn : " Ta đánh Tây,đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô,đánh cho Trung Quốc".......Thật là "quang vinh " đến vô liêm sỉ .Chưa từng có trong lịch sử loài người.Chỉ có loài súc vật mới " chung hàng ngũ " với nhũng con thú này

Xem Thêm

Đề bài :NHÀ THƠ NGUYỄN DUY: CHUYỆN VÕ THỊ SÁU TOÀN BỊA ĐẶT

SÁU với TÁM , bịa đặt mà còn thích SỐ CHẴN ..he he he !

Xem Thêm

Đề bài :Cộng sản có sợ các nhà đấu tranh dân chủ không?

ong nay NTH dai noi phe (stop lying) v+ chua toi thoi xup do , dan VN. chung ta chua co nguoi tai hon chung va dan VN vhung co nhieu nguoi ngu qua (nghu nhu con lon)

Xem Thêm

Đề bài :XẤU THÌ SÀI GÒN, TỐT THÌ TPCHM

Ma cô Hồ chí Minh chỉ đáng là đàn em của ma cô Bác Kinh

Xem Thêm

Đề bài :​​Bắt trộm, thu hồi xe đạp của nữ du khách ( Báo VC gọi ăn trộm bằng ÔNG, gọi côn đồ là CHIẾN SĨ, gọi Tồng thống bằng THẰNG )

NỬU ƯỚC THƯỚC CÔNG ƯỚC * Quốc Thước Công Ước được Cần Đước Rạch Gầm Soài Mút Ba Chúc Đặng Xuân Khu Đặc cỏ Chú Thu ngu Nông Thị Vàng chặt cọn Đá bèo nắng cực cao mu Xuân Từ Dủ đệ giả mù sa nước mưa * Ủy ban liên hợp Cuốc dừa Mã Lai la lựa sọc dưa Nhậm ngả Hành Lệnh Hồ Xung Nhậm Doanh Doanh Lỗ đen Nguyễn Trãi hắc khoành khoành mãn doanh Ba Giai Tú Xuất tunh hoành Táng Sân Túng Dẫn vòng quanh tử cấm thành * Dân Tiên Trần Vũ Quỳnh Anh Thanh Khả Phiêu Lê Đức Anh Hồng Anh Mỹ Đức Đống Đa Nguyễn Đình Cống Hari Won tệ Bath Trấn Thành * Khánh Hòa bình hóa chiến tranh bắp Ngô Xuân Lịch Cam Ranh vịnh Ba Ngòi Tướng hèn Nguyễn Chí Vịnh moi Cục hai mưa móc bài chòi Phùng Quang Thanh Hồ Quang Bành Lệ Viện thành sân bay bến phượt rượt banh Tập Cận Bình * TÂM THANH

Xem Thêm

TIN MỚI

Người Mỹ dự trữ dầu nhiều khủng khiếp để làm gì?

Bốn mươi năm sau, thế giới đã thay đổi. Chính phủ Mỹ đang bắt đầu đặt câu hỏi liệu dự trữ dầu quốc gia quá lớn có còn cần thiết.

Xem Thêm

Chính Thống Hay Ngụy Quyền - Trần Gia Phụng:

Từ năm 1945 cho đến nay, cộng sản (CS) luôn luôn giành chính nghĩa về phần mình, gọi Quốc Gia Việt Nam (QGVN) rồi Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) là “ngụy quân”, “ngụy quyền” … Bài nói chuyện nầy xin dựa vào lịch sử để xác định rõ ràng ai là chính thống và ai là ngụy quyền?

Xem Thêm

BS Nguyễn Ý Ðức: Điếc Và Trợ Thính Cụ

Ðiếc không chỉ là vấn đề của cá nhân người điếc, mà đã được các nhà y tế quốc gia cũng như quốc tế quan tâm như một vấn nạn xã hội.

Xem Thêm

MÈO VỜN CHUỘT, CHUỘT NHÁT MÈO TẠI CHÂU Á-THÁI BÌNH DƯƠNG

Chính quyền Donald Trump đã mở các mặt trận quân sự, chính trị, ngoại giao để cuốn chiếu tham vọng của Bắc Kinh tại Biển Nam Trung Hoa.

Xem Thêm

KÉO KHÔNG GIAN LẠI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Làm sao giữ được nhớ mong Không làm vẩn đục tình nồng thiết tha Khi anh là của người ta Còn em mang nỗi bao la bên người

Xem Thêm

Cải Tổ Y Tế Trong Hỏa Mù

chính cựu TT Bill Clinton chồng Hillary đã nói: "Obamacare là một chương trình điên rồ nhất thế giới"

Xem Thêm

Khi dân số Hồi Giáo gia tăng, bạo lực và khủng bố cũng vậy

Hồi Giáo không phải chỉ là một tôn giáo mà nó là một hệ thống toàn trị. Hồi Giáo có những yếu tố tôn giáo, luật pháp, chính trị, kinh tế và quân sự. Phần tín ngưỡng là phần chính che giấu tất cả những phần khác.

Xem Thêm

Venezuela đình công hai ngày, tăng áp cho TT Maduro ( Phải nhờ CHXHCN-VN cứu mới xong )

Phe đối lập Venezuela bắt đầu một cuộc đình công kéo dài hai ngày nhằm tăng áp lực đòi Tổng thống Nicolas Maduro hủy bỏ một cuộc trưng cầu dân ý để thành lập quốc hội mới.

Xem Thêm

Tượng đài cộng sản, một gia tài không ai muốn nhận

Làm thế nào một lãnh đạo của chỉ ba triệu đảng viên CS lại có thể đem ra so sánh vua Hùng, sáng tổ của cả dân tộc?

Xem Thêm

TÌM LẠI THỜI GIAN ĐÃ MẤT TƯỞNG NHỚ MỘT VỊ DANH SƯ GIÁO SƯ Y KHOA PHẠM BIỂU TÂM

Suốt thời tuổi trẻ, Giáo sư Phạm Biểu Tâm đã là một hướng đạo sinh, rất hoạt động trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng của đất nước.

Xem Thêm