Truyện Ngắn & Phóng Sự

Chuyến vượt biên rùng rợn - Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Ghe tròng trành giữa dòng nước. Tôi sợ nên phải ngồi bám chặt mạn thuyền.

Ghe tròng trành giữa dòng nước. Tôi sợ nên phải ngồi bám chặt mạn thuyền. Mắt láu liêng nhìn trời đêm sáng lờ mờ dưới ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe, gõ nhe trên mui báo hiệu cho mọi người là đã đến nơi an toàn. Chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che nhìn vào và nói: – Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần, chia ra để khỏi bị lộ, mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên mình, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng. Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ẩn nhẫn ngồi đợi. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập thình thịch thể như ai ngồi gần cũng đều có thể nghe được. Phong nắm tay tôi. Tạy chàng đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng gọn lỏng trong lòng Phong, hai đầu gối co đụng cằm. Khoang ghe quá chật cho 10 người ngồi chèn lên nhau, phía ngoài còn tấn thêm mấy buồng chuối, mùi nhựa xông lên nồng chát.

Bên trái tôi là ba mẹ Phong vúi sát nhau. Một bé trai độ bốn năm tuổi bị cho uống thuốc ngủ nằm im lìm trong lòng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái bà đạp chân tôi, nhưng hình như bà không hay, và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác được, nên đành chịu trận! Người con gái ngồi kế bên, có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt hai người từa tựa nét.

Khí trời đêm hơi lạnh, nhưng bên trong khoang nóng hầm hơi người. Hình như cái nóng hậm hực ấy tăng gấp bội khi nó trộn lẫn với nỗi căn thẳng bập bùng ngợp ngụa không gian.

Tôi lén nhìn đồng hồ giấu trong ngực áo. Khoảng 02:15 sáng. Tôi thì thầm bên tai Phong: “Hơn hai sáng rồi anh”. Phong nhẹ gật đầu.

Người đàn ông chèo lái ngồi im như pho tượng. Đôi khi ánh mắt của hắn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng khi chớp. Cái mũi dài mang nét khoẵm khiến hắn lộ đầy vẻ gian ác, nhưng nụ cười nở rộng với hàm răng thưa làm giảm bớt cái ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc áo bà ba đen, tay áo xắn tới cùi chỏ.

Người đàn ông mà lúc nãy đã trở lại sau khi đưa hai người đàn bà lội bộ băng qua hàng cây thấp. Hơi thở của hắn nóng hôi hổi phà ngay trên mặt tôi khi thò đầu vào khoang để kêu người đàn ông ấm đứa con đang ngủ mê mệt. Người chồng bỏ ra đàng lái ghe, vác đứa bé trên vai như vác bị gạo, mò mẫm bước lên bờ. Vấp phải vật gì trên bờ đất, ông chúi nhủi suýt té, tay cô giữ thằng bé, người lão đão bước quàng xuyên rồi mới đứng thẳng lên được.

Tên dẫn đường bận áo sơ mi màu nâu đen, quần tây nhầu nát, ống nhỏ, túm lại hơi ngắn lên trên mắt cá, có chỗ sờn, mang đôi dép mỏng. Hắn ta tương đối coi được hơn người ngồi đàng lái. Với nước da đen tái, môi thâm vì thuốc lá, nhưng lại vẽ lên một nụ cười thật đẹp với đồng tiền lúm bên trái với kẻ răng đóng đầy nhựa thuốc. Đôi mắt mí to và hàng mi rậm, Duy có ánh mắt của hắn là không thẳng thắn, còn ngoài ra hắn dễ dàng lấy cảm tình của người lạ với giọng nói trầm và chậm.

Chúng tôi chưa bao giờ gặp hai người đàn ông này. Chuyến đi này chúng tôi qua trung gian bởi người bạn thân giới thiệu. Người bạn đó đã đến Mã Lai an toàn, chính vì vậy mà tôi và Phong mới tin tưởng nơi người trung gian này. Hơn nữa chuyến đi nầy lại có cả gia đình người thân gì đó của họ cũng đi nữa. Như vậy thì không có gì để chúng tôi lo ngại. Thường là khi chắc ăn rồi, thì người trung gian mới dẫn gia đình đi sau khi đã mối lái nhiều lần.

Ba mẹ Phong và tôi phải xuống Cần Thơ giả đi thăm bà con. Tôi mặc hai bộ đồ trên người, giấu theo ít vàng và nữ trang. Phong mặc quần áo nhăn nhúm không ủi. Mẹ Phong thì mặc áo bà ba, quần thâm; Ba Phong thì mặc đồ rách, và chùm vá đụp mấy chỗ, chân mang dép xút quay cột nối bằng mấy cọng kẹm. Tất nhiên là không dễ gì qua mắt người dân miệt quê đó, nhưng hình như họ cũng cảm thông mà thấy tội nghiệp trước sự “đóng kịch” một cách vụng về vì trả hình không đúng nên tôi thường bắt gặp ánh mắt ái ngại nhìn mà không dám hỏi vài lần trên suốt đường đi.

Đến nơi, cả bốn chúng tôi (ba mẹ Phong, Phong và tôi) được dẫn đến một căn nhà dựa mé sông chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sông ra cửa biển, nơi có ghe lớn đợi sẵn.

Trong nhà, lúc nầy, có độ hơn 10 người khác đợi sẵn để khi chúng tôi đến rồi biết chia nhóm mà theo ghe.

Tôi dặn Phong là nên tìm cách đi chung với người trung gian thì bảo đảm hơn. Phong gật đầu, nhưng gia đình người đó cả thầy là tám, và thêm hai người nữa thì vừa đủ cho một chuyến. Nhưng tôi và Phong đều không muốn đi tẻ ra riêng, nên đành phải chờ chuyến chót 10 người cho chuyến 10:.00 tối.

Thoạt đầu, ngồi chen chúc nhau trong khoang. Tôi muốn ngộp thở với hơi người, với mùi bùn non, và mùi nước đọng hồi hám ở đáy ghe.

Hai người chèo ghe bắt chúng tôi khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bên ngoài, dằn bên trên mấy buồng chuối xanh sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn lên đầu mọi người.

Đường đi may mắn yên tĩnh không có chuyện gì xảy ra tuy rất chậm và kéo dài như không bao giờ đến nơi.

Người đàn ông dẫn đường khi nãy, đang trở lại, kêu bà vợ và cô em gái của bà cùng đi. Tôi chợt ngửi phải mùi nồng tanh tưởi nơi áo hắn khi hắn nghiêng người khềo vai bà vợ. Bỗng dưng tôi nghe lợm giọng mà không hiểu tại sao. Cái mùi thật là lạ lùng.

Bóng tối trong khoang thuyền không cho phép tôi nhìn rõ mặt hắn. Mùi tanh đến lạ lùng. Hơi thở của hắn cũng nặng nè hơn. Tôi thì thào với Phong sau khi hắn đã đi.

– Anh có nghe mùi gì không?

– Không! Mùi gì?

– Có mùi tanh tanh kỳ lắm!…

Phong bâng quơ qua chuyện.

– Có lẽ mùi bùn đó mà!

Cũng khá lâu, người đàn ông dẫn đường mới trở lại. Có lẽ hắn đi không lâu lắm, nhưng khi chờ đợi thì năm ba phút dễ biến thành năm ba giờ.

Chỉ còn bốn người trong khoảng. Hai người đàn ông bàn tính nho nhỏ trên bờ. Tôi bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Tôi nắm chặt tay Phong. Mồ hồi tươm ướt cả lưng.

Người đàn ông đẹp trai khi nãy kêu chúng tôi ra khỏi khoang. Anh nói với giọng khoan thai:

– Bây giờ tôi dẫn mấy ông bà đi từng hai người một. Để khỏi mất thì giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tôi. Tụi tui chia ra đi hai đường, nhưng đường nào cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đông sẽ có nhiều tiếng động dễ bị lộ”.

Rồi không đợi phản ứng của người nào hết, hắn hất hàm về phía người có cái mũi khoẵm tên Ban, và đẩy cha mẹ Phong về phía đó. Quay nhìn hai đứa tôi, hắn cười, hàm răng lởn nhởn dưới ánh trăng. Bóng đen làm lúm đồng tiền nổi trên má, rồi hắn quay lại bắt đầu đi về phía rừng cây thấp.

Phong nắm tay tôi đi theo hắn. Rừng cây tối mờ dù là rừng thưa, bóng lá đen ngòm trên đường lồi lõm. Tôi vấp té loạng chọang nhiều lần nên đi chậm hẳn lại.

Chợt, một nhánh cây từ đâu đập vào mặt tôi đau điếng! Tôi khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong để cúi người, lom khom, đở nhánh cây lên. Bỗng dưng, tôi nghe thấy tiếng nói của ai đang vọng lại từ một cõi xa xăm nào đó!…. Nhưng không! Không chắc là mình đúng, có lẽ chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng, sao tứ chi tôi chai cứng khi vẫn còn nghe thứ âm thanh nhọn như tiếng mèo gào giữa đêm khuya. Tim tôi đập cùng loạn! Tôi quờ quạng tìm tay Phong. Chàng đứng sát tôi, chợt tôi cảm thấy cả người mệt mỏi và thỏng dài…

Người đàn ông dẫn đường quay nhìn hai đứa tôi. Bóng tối lờ mờ, nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhiên, nỗi sợ hãi ùa tới tràn ngập hồn tôi với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường đã không thúc hối khi thấy chúng tôi khựng lại. Anh không hề kêu chúng tôi nhanh bước.

Thời gian đứng khựng, và cả ba chúng tôi đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau.

Chợt, không hiểu tại sao Phong lại kéo tay tôi thật mạnh chạy ngược trở lại hướng chiếc ghe vừa rời lúc nãy. Tôi chạy cuống cuồng theo tay kéo mù loà của chàng. Rừng cây như cái ma trận. Chúng tôi chạy bất kể mọi thứ.

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sông nơi gặp nhau khi nãy. Người đàn ông tên Ban đang cui khom lục loi chi trên cái bóng đen đang nằm im bên chân hắn. Tôi đứng sựng, chết trân, kêu không ra tiếng. Miệng lưỡi dính thành một khối nghèn nghẹn. Bóng đèn dưới chân hắn là mẹ của Phong vói nửa trên loa thể, tư thế co quập, mặt úp xuống bùn.

Ban, hình như cũng không ngờ sự có mặt của chúng tôi. Hắn đờ người, tay còn cầm sợi dây chuyền vàng lòng thòng. Trong khoảnh khắc chúng tôi nhìn hắn, nhìn cái búa bửa củi vứt bên chân. Tôi không thấy máu, vì bóng đen làm nhòe bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hãi dâng lấp trí óc tôi. Ý nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Tôi chợt hiểu ra ngay là tại sao chúng muốn dẫn từng hai người một. Tôi sực nhớ đến người dẫn đường. Dù hoảng sợ, nhưng tôi vẫn còn sáng suốt để nghe rõ tiếng chân chạy đuổi và tiếng la của hắn đâu đó:

– Ê Ban, coi chừng tụi nó chạy. Ban! Ban! Tụi nó chạy rồi!

Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Tôi chạy theo tay níu của Phong đến sát mé nước chân vấp phải vật gì. Tôi ré lên như đạp phải giòi. Nhìn xuống, ba Phong nằm nửa người vùi dưới nước. Phong khựng lại vì tiếng la của tôi, rồi đấy tôi ra sông. Tôi sặc sụa, nước chỉ mới ngang người. Phong hét vào tai tôi:

– Lội mau lên! Lội ra giữa sông ngay!

Tôi lội hối hả, tay chân nặng trình trịch vì hai bộ đồ sủng nước. Tôi quay người tứ phía, vì không định rõ là mình lội về hướng nào mới đúng.

Tiếng người la hét sau lưng nghe chói tai đến độ hãi hùng.

Một tràng đạn bắn vãi quanh tôi và Phong. Chàng nhấn đầu tôi xuống nước. Không bao lâu, tôi ngộp thở, hất tay Phong để trồi lên hớp không khí.

Súng nổ liên hồi như sát bên tai. Tôi lýnh quýnh đập tay chân loạn xạ. Chưa đầy mấy phút mà đã mệt lã người. Tôi càng cố trồi lên chừng nào thì lại càng bị chìm xuống chừng nấy. Tôi lặn lên hụp xuống như người sắp chết đuối. Có lẽ nhờ vậy và tôi tránh được đạn đang bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn thì kéo tôi hụp xuống, khi nổi lên thì chàng đẩy tôi chùi tới. Tôi lội tới tập với cảm tưởng như mình nổi ì một chỗ. Đầu óc dù rối loạn, nhưng hình như vẫn tỉnh táo, rất tỉnh táo để thấy ánh trăng mờ trên cao, cây cối đứng im nơi bờ, bóng nước lắp lánh quanh mình. Hơi thở hào hển, Cơn mệt muốn đứt hơi và mấy bóng đèn trên bờ với những lọat đạn dữ dội.

Tôi lội như máy, hơi thở dân ngắn với nước tuôn vào mũi miệng sặc sụa. Biết mình không đủ sức, tôi thả ngữa để Phong vịn vai đẩy đi.

Hình như chúng tôi đã ra được giữa sông! Tôi nhìn vào bờ, chỉ thấy dạng chiếc ghe. Hai bóng đen tàn ác nhoè đi, lẫn trong bóng đêm. Nhưng, những đóm lửa nháng lên nơi nòng súng với tiếng nổ vẫn còn đó.

Tôi đạp chân để phụ sức với Phong, mắt nhìn thẳng lên lòng đêm có trăng sao đầy đủ. Trời đất có đó, nhưng hình như đã bịt tai im lặng trước hành động dã man nầy. Tôi nhẩm cầu những đấng tối cao tôi có thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.

Tiếng súng bỗng im bặt. Sự im lặng hãi hùng để chụp lấy tôi. Tiếng đạp nước vùng vậy của chúng tôi bỗng trở thành tiếng động duy nhất nghe rõ mồn một trong đêm. Tôi lật sấp người lại, tiếp tục lội. Bên bờ kia vẫn còn xa thăm thẳm! Có lội ngang sông, mới thấy con sông không nhỏ như tôi tưởng khi còn ngồi trên ghe.

Phong nhìn lại rồi nói qua hơi thờ đứt quảng:

– Tụi nó đang chèo theo! Lội lẹ lên em may ra thoát!

Câu nói của Phong lại được đệm theo bằng những tiếng súng, nhưng rời rạc hơn lúc nãy. Tôi muốn bịt tai lại để đừng nghe thử âm thanh dữ dằn chở đầy gai nhọn đâm thẳng vào tim óc. Tôi nhìn lui, không hiểu sao trong lúc bấn loạn, trí óc vẫn tiếp tục có lúc minh mẫn để sáng suốt những thứ không dính dáng gì cả với quanh mình.

Chiếc ghe trôi lừ đừ ra giữa dòng sông. Lửa đỏ loé quanh. Tôi nghe rõ tiếng mái dầm quậy nước lẫn với tiếng súng mỗi lúc một thưa hơn. Tiếng lủm chùm của đạn rớt không còn nghe gần đâu đây nữa, mà vạt ra xa về phía bờ bên phải.

Phong Kề tai tôi thì thào:

– Tụi nó không thấy mình. Em hãy lội nhẹ dưới nước, thả trôi lần vào bờ, đừng gây tiếng động mạnh, khi tụi nó bắn thì mình lội nhanh hơn một chút”.

Đám lục bình nhỡn nhơ trôi đâu đó làm hai tên kìa nhầm lẫn. Chúng la hét lẫn nhau:

– Mấy bắn lục bình không hà, Ban. Ê, ê, đụ mẹ tụi nó trôi hướng này mà sao mầy cứ bắn hướng đó hoài vậy? Đụ má! Giết có hai đứa mà cũng không xong thì biết làm ăn con cặc gì đây mậy?

– Câm cái miệng mày lại! Đứa nào để xảy. Hả? Mẹ cha nó, tao bắn trúng chỗ. Chắc tụi nó chim rồi! Không tin thì thôi! Đụ má bỏ cho rồi! Sống chết kệ mẹ tụi nó! Đi về cho rồi! Trời gần sáng rồi. làm cả đêm, mệt chết mẹ!

Mọi thứ vụt im, không còn tiếng mái chèo lẫn tiếng chửi thề nữa. Tay Phong nắm cứng vai tôi trong khoảnh khắc rồi buông ra. Tôi chúi đầu sát mặt nước, tay chân cố khuấy thật nhẹ nhưng vẫn mang cảm tưởng nặng trình trịch lào xào khuấy nước.

Im lặng nặng như tấm màn sủng nước phủ đè lên tâm trí tôi. Tìm tui đập rối rít, mạch máu nhảy trong tim hào hễn. Tại tôi nghe được tiếng bình bịch của tim mình tưởng như ai cũng đều nghe thấy. Chợt, như có người dúi chân tôi xuống. Tôi giật mình khi chân đạp phải lớp sinh mềm. Phong đứng, mặt ngữa lên, chỉ chừa mũi thở, cả đầu dìm gần hết dưới nước. Tôi bắt chước Phong, đỡ mệt vì chân đã chạm đáy sông, nhưng thỉnh thoảng phải đổi chân vì lớp sinh mềm khiến chân chùi nghiêng không vững.

Được một lát, tôi ngẩng nhìn, thì vừa lúc trong bóng đêm nơi kia lại nghe họ lên tiếng:

– Đằng kia kìa! Đó! Đụ má, tụi nó vừa hụp xuống chỗ này nè! Mầy bắn chỗ đó coi!”.

Phong nắm tay tôi, kéo hụp xuống nước.

Khi nghe được tiếng nói trên ghe thì tôi kịp chuẩn bị hít một hơi thật dài để không bị ngộp lâu.

Đạn bắn tung tóe sát nôi tôi đứng. Phong dò dẫm bước đi dưới nước. Tôi bước theo mò mẫm, chân đạp sình loạng choạng khi thỉnh thoảng bước hụt vào nơi trủng sâu làm tôi hốt hoảng, níu chặt lấy tay Phong. Miệng há ra bất ngờ khiến nước ủa vào miệng, tôi ngột ngạt trồi đầu lên thờ. Trước mặt tôi, đám lục bình bị kẹt những nhánh cây dừng lại dồn đống bên bờ. Tôi chui sâu vào đám lá, chỗ nước cạn ngang bụng nên ngồi chòm hõm dứới nước.

Bóng ghe đi ngang thật rõ. Tiếng nói chuyện vang vang:

– Kệ mẹ tụi nó! Về cho rồi! Mày cất đồ chưa?

Giọng trầm khoan thai trả lời như không bị ảnh hưởng gì hết với những hỗn loạn máu me vừa rồi.

– Rồi! Hỏi hoài! Tao lục hết mấy cái thây rồi. Trừ khi họ nuốt vô bụng thì tao chịu chết! Ờ! Hay là mình quay lại mỗ mấy cái thây đàn bà? Tụi nó có khi nuốt hột xoàn…”

Giọng kia bẳng gắt hơn:
– Sao hồi nãy hỗng nói? Đụ mẹ! Gì cũng mầy! Đợi xong rồi mới nói. Làm xẩy hết hai đứa… Thôi, gần sáng rồi. Mỗ miết gì nữa. Đụ má nó!

Tiếng đối thoại nhỏ dần theo chiếc ghe đan xa lần trong đêm tối.

Phong lần mò cố đứng lên, nhưng bị trượt lên trượt xuống vì cái lớp sình ở bờ sông. Nhưng, cuối cùng cũng bò lên được bờ đất. Tôi đạp sình nhão nhoẹt len giữa nhũng kẽ ngón chân để theo Phong leo lên chỗ đất cứng. Bờ đất với muôn ngàn rễ cây chằng chịch, mà không rõ là những cây gì, làm chân tôi bị vấp đau điếng. Tôi ngồi bệch xuống đất, lần ngực áo tìm cái đồng hồ. Ánh lân tinh mờ ảo của hai cây kim và những con số của cái đồng hồ cho tôi biết đã 4:20 sáng.

Vừa định nói gì với Phong, thì tôi nhận thấy mình hơi bị lạc giọng:

– 4:20 rồi anh! Giờ tính sao đây?

Phong, có lẽ mệt quá, nên không trả lời, mà cởi áo ra vắt nước. Tôi cũng cởi bớt bộ đồ bên ngoài ra vắt nước, rồi phơi trên nhánh cây gần đó. Hơi lạnh tinh sương thấm qua lần áo ướt còn lại trên người khiến tôi nỗi da gà. Cái lạnh làm tôi run bật lên từng cơn, hai hàm rang đánh bò cạp liên hồi theo phản xạ tự nhiên .

Tôi ngồi bó gối. Hai tay ôm chân. Co ro! Phong choàng tay qua tôi, ôm cho tôi ấm. Hai đứa chúi vào nhau. Đầu óc tĩnh dần, nhưng cố không nghĩ đến những gì vừa xảy ra.

Rừng cây thưa, không một bóng nhà, hay ngay cả một ánh dèn leo lét nào. Sao trên trời thật nhiều, và thật sáng.

Tiếng ếch nhái ễnh ương đâu đó vang lên, thật bình yên như không nghe thấy chuyện gì vừa xảy ra! Bất giác, nước mắt tôi chầm chậm lăn dài xuống má. Cơn sợ hãi đang dần lắng xuống. Giờ chỉ còn bị lạc long khốn cùng sau cơn bão tàn khốc. Tôi có cảm tưởng vừa trống không vừa đầy ấp đến độ buồn nôn! Không biết tôi phải nên nói gì, và làm gì. Sau “cơn giông” tàn bạo, sực thấy mình không là gì cả. Tay chân dư thừa.! Trong đầu đầy rẫy những hình ảnh chết chóc, và cảm thấy như mình rất mong manh, dễ vỡ tan thành mãnh vụn!

Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống như đã khơi dậy những “trùng dương” trong tôi. Bất giác, tôi khóc một cách ngon lành như một đứa trẻ chưa bao giờ được khóc. Trí óc tôi bắt đầu lần mò hồi tưởng lại cái xác người mà tôi bị vấp phải ở mé nước; Sợi dây chuyền vàng đong đưa trong tay gã đàn ông đang cúi mình trên cái xác trần. Tim tôi hụt nhịp. Những người đi chung ghe đã chết. Tôi nhớ thằng bé ngủ say vì thuốc. Cô gái thì thầm với tôi: “Bố em ở Texas. Anh ấy hứa sẽ đón em khi em tới đảo. Mấy năm qua, em chỉ chờ có dịp đi nầy. Tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại rồi chứ!”. Cô cười vui sướng, lòng tràn đầy hy vọng. Giờ thì… không bao giờ gặp được rồi. Em ơi!

Tôi gục đầu, ủ rủ trong nước mắt. Phong vẫn ngồi trong in lặng. Chúng tôi đã gặp bọn cướp. Lũ cướp cùng màu da, cùng tiếng nói với mình. Tôi đã từng nghe người ta kể “hải tăc” Thái lan. Nhưng tại sao tôi chưa bao giờ nghe nói đến lũ cướp cùng màu da, cùng tiếng nói với mình? Giờ thì tôi hiểu ra tại sao rồi. Chúng đã giết sạch hết thì còn lấy ai đâu nữa mà kể lại chuyện thương tâm nơi bờ sông vắng. Và, đã có biết bao nhiêu “bờ sông vắng” chứng kiến những cảnh tượng như thế nầy?

Tôi chậm nước mắt lên tay áo còn ẩm nước sông, rồi nằm lăn ra đất như để những nỗi hờn oan tỏa đều trên mặt đất hầu tâm hồn tôi đươc thanh thảng ít nhiều chăng!

Phong nằm cạnh bên tôi trên mặt đất. Tôi gối đầu lên tay chàng, sờ soạng mặt chàng trong đêm tối với những ngóm tay ướt dầm nước mắt. Tôi vùi mình trong lòng chàng, cảm kích, và đau đớn vô vàn.

__oOo__ oOo

Bà ngoại Phong mất sau 2:00 sáng cùng ngày hôm ấy. Dì Sáu cho chúng tôi hay mấy ngày sau khi chúng tôi mò về được đến nhà. Bà mất đúng ngay ngày chúng tôi bị nạn.

Khoảng lúc 2:00 bà còn đòi dì Sáu rót cho bà tách trà; Sau đó dì đi về giường của mình. Đến sáng thì bà đã chết cứng trong tư thế hai chân đang thò ra ngoài như sửa soạn xuống giường, và tay phải níu chặt thành giường, mắt mở hé.

Phong ôm đầu nghỉ ngợi mông lung. Lát sau, Phong hỏi dì Sáu:

– Dì có chắc là ngoại mất sau 2 giở không?

– Dì biết chắc! Là vì dì còn nhớ là lúc dì rót cho ngoại nửa tách trà, khi để tách xuống bàn, tự nhiên dì chợt nhìn cái đồng hồ để ngay đó chỉ gần 2 giờ, chứ dì có định coi giờ đâu.

Dì Sáu là em út của mẹ Phong. Dì lớn tuổi, nhưng không có con. Chồng dì đang ở trong trại tù “cải tạo” nên dì không muốn đi với chúng tôi; Vả lại, ngoại nay đã hơn 75 rồi, già yếu, lại bệnh hoạn nữa; Nếu dì đi rồi thì ai trông nôm ngoại.

Dì có nhiều nét giống mẹ Phong, nhưng khô khan và cằn cỗi hơn. Mắt dì sung húp vì khóc nhiều.

Lúc mở cửa thấy hai đứa tôi, dì òa lên khóc như một đứa trẻ. Thấy trở về là dì biết ngay là đi không thoát; Phần vì mới chon cất mẹ có một mình nên dì thấy tủi thân, mủi lòng mà khóc. Đến khi biết ba mẹ Phong đã tử nạn, dì bật lên khóc thảm thiết hơn nữa. Phong chỉ ngồi yên nhìn tôi và dì, mặt chai cứng với vẻ giận dữ và oán hờn.

Tối hôm đó, Phong đang ngồi trên giường ngoại. Chợt nhớ ra điều gì, Phong bỗng la lên:

– Mình thoát được là nhờ ngoại đó. Em ơi!

Tôi nhìn Phong, không hiểu gì. Dì Sáu hỏi:

– Con nói sao?

Đôi mắt xa xôi, Phong chậm rãi nói:

– Lúc vợ con giật tay con đứng lại, tự nhiên con thấy bà ngoại. Thấy như thế nào thì con không biết, lúc đó, chỉ biết là thấy mà trong người không hề thắc mắc tại sao.

Bà ngoại xua xua tay biểu: “Chạy đi con, lội qua bên kia sông mau! Lẹ lên! Chạy đi con!”. Con nghe rõ ràng giọng thúc hối nóng lòng của Ngoại. Con đang hoang mang chưa biết làm gì thì lại nghe bà nói: “Mẹ mày chết rồi. Chạy mau lên đi con ơi!”. Rồi như có gì ám, con lôi tay vợ con chạy về phía bờ sông theo lời Ngoại.

Tôi nghe lạnh nơi sống lưng. Đến phiên tôi nhớ lại. Vậy là tôi đã không vô cớ kéo tay Phong đứng lại, rõ ràng là có nhánh cây đập nơi mặt đau như trời giáng nên tôi đứng lại không suy nghĩ. Khi mặt trời lên, Phong nhìn vào chỗ cây đập trên người tôi mà không thấy vết bầm hay trầy trụa nào trên mặt tôi cả. Tại sao vậy? Tôi tự hỏi. Điều này khiến tôi ngạc nhiên vì cái đau xé da thịt kia không thể nào không để lại dấu vết trên mặt. Còn tiếng gào, thứ tiếng đau đớn của một con thú bị nạn. Thứ âm thanh chỉ có thể tạo được bởi cơn đau tận cùng xương tuỷ. Phong đã không nghe tiếng gào nào hết khi giật tay tôi quay lui chạy ngược về hướng cũ.

Không dám suy nghĩ nhiều hơn, tôi chỉ đơn giản cho rằng mẹ Phong đã tìm cách cứu chúng tôi bằng tiếng gào mà bà đã không kịp thoát thành tiếng. Tôi đã nghe được thứ âm thanh xé rách màn đêm chọc thẳng óc mình, đã ngửi được mùi máu trên áo kẻ sát nhân. Nếu không có nhánh cây quật vào mặt, thì tôi đã không dừng lại và đã tiếp tục ngoan ngoãn đi theo tên dẫn đường gian ác kia rồi. Nếu không có tiếng gào, có lẽ tôi vẫn tiếp tục đi không chút ngờ vực. Tiếng gào và cái đau của nhánh cây quật mặt, cả hai đều là thật, thật như nỗi hãi hùng của cuộc thảm sát ghê rợn nơi bờ sông vắng. Tôi đã cảm thấy được tất cả mọi thứ bằng mọi giác quan trên người. Có thể, nhánh cây làm tôi đau nhưng không để lại dấu vết, nhưng còn tiếng gào, tôi phải giải thích làm sao khi Phong không hề nghe có tiếng gào nào hết. Như vậy thì rõ ràng là hai đứa tôi đã được báo động cùng một lúc bằng hai hình thức khác nhau. Và nhờ hành động vụt chạy bất thần khiến tên dẫn đường không kịp trở tay. Nếu không, nếu không… tôi vẫn thường tự hỏi, nếu không, nếu không, chuyện gì sẽ xảy ra và tôi sẽ làm gì nếu gã đàn ông không gờm tay với mình giả như tôi và Phong cùng rơi vào tình trạng sống chết dưới tay hắn?

Đây là nỗi ám ảnh không biết đến khi nào tôi mới được quên dù đã yên ổn xứ người nhiều năm sau đó.

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Dan  Dao chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Chuyến vượt biên rùng rợn - Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Ghe tròng trành giữa dòng nước. Tôi sợ nên phải ngồi bám chặt mạn thuyền.

Ghe tròng trành giữa dòng nước. Tôi sợ nên phải ngồi bám chặt mạn thuyền. Mắt láu liêng nhìn trời đêm sáng lờ mờ dưới ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe, gõ nhe trên mui báo hiệu cho mọi người là đã đến nơi an toàn. Chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che nhìn vào và nói: – Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần, chia ra để khỏi bị lộ, mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên mình, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng. Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ẩn nhẫn ngồi đợi. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập thình thịch thể như ai ngồi gần cũng đều có thể nghe được. Phong nắm tay tôi. Tạy chàng đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng gọn lỏng trong lòng Phong, hai đầu gối co đụng cằm. Khoang ghe quá chật cho 10 người ngồi chèn lên nhau, phía ngoài còn tấn thêm mấy buồng chuối, mùi nhựa xông lên nồng chát.

Bên trái tôi là ba mẹ Phong vúi sát nhau. Một bé trai độ bốn năm tuổi bị cho uống thuốc ngủ nằm im lìm trong lòng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái bà đạp chân tôi, nhưng hình như bà không hay, và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác được, nên đành chịu trận! Người con gái ngồi kế bên, có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt hai người từa tựa nét.

Khí trời đêm hơi lạnh, nhưng bên trong khoang nóng hầm hơi người. Hình như cái nóng hậm hực ấy tăng gấp bội khi nó trộn lẫn với nỗi căn thẳng bập bùng ngợp ngụa không gian.

Tôi lén nhìn đồng hồ giấu trong ngực áo. Khoảng 02:15 sáng. Tôi thì thầm bên tai Phong: “Hơn hai sáng rồi anh”. Phong nhẹ gật đầu.

Người đàn ông chèo lái ngồi im như pho tượng. Đôi khi ánh mắt của hắn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng khi chớp. Cái mũi dài mang nét khoẵm khiến hắn lộ đầy vẻ gian ác, nhưng nụ cười nở rộng với hàm răng thưa làm giảm bớt cái ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc áo bà ba đen, tay áo xắn tới cùi chỏ.

Người đàn ông mà lúc nãy đã trở lại sau khi đưa hai người đàn bà lội bộ băng qua hàng cây thấp. Hơi thở của hắn nóng hôi hổi phà ngay trên mặt tôi khi thò đầu vào khoang để kêu người đàn ông ấm đứa con đang ngủ mê mệt. Người chồng bỏ ra đàng lái ghe, vác đứa bé trên vai như vác bị gạo, mò mẫm bước lên bờ. Vấp phải vật gì trên bờ đất, ông chúi nhủi suýt té, tay cô giữ thằng bé, người lão đão bước quàng xuyên rồi mới đứng thẳng lên được.

Tên dẫn đường bận áo sơ mi màu nâu đen, quần tây nhầu nát, ống nhỏ, túm lại hơi ngắn lên trên mắt cá, có chỗ sờn, mang đôi dép mỏng. Hắn ta tương đối coi được hơn người ngồi đàng lái. Với nước da đen tái, môi thâm vì thuốc lá, nhưng lại vẽ lên một nụ cười thật đẹp với đồng tiền lúm bên trái với kẻ răng đóng đầy nhựa thuốc. Đôi mắt mí to và hàng mi rậm, Duy có ánh mắt của hắn là không thẳng thắn, còn ngoài ra hắn dễ dàng lấy cảm tình của người lạ với giọng nói trầm và chậm.

Chúng tôi chưa bao giờ gặp hai người đàn ông này. Chuyến đi này chúng tôi qua trung gian bởi người bạn thân giới thiệu. Người bạn đó đã đến Mã Lai an toàn, chính vì vậy mà tôi và Phong mới tin tưởng nơi người trung gian này. Hơn nữa chuyến đi nầy lại có cả gia đình người thân gì đó của họ cũng đi nữa. Như vậy thì không có gì để chúng tôi lo ngại. Thường là khi chắc ăn rồi, thì người trung gian mới dẫn gia đình đi sau khi đã mối lái nhiều lần.

Ba mẹ Phong và tôi phải xuống Cần Thơ giả đi thăm bà con. Tôi mặc hai bộ đồ trên người, giấu theo ít vàng và nữ trang. Phong mặc quần áo nhăn nhúm không ủi. Mẹ Phong thì mặc áo bà ba, quần thâm; Ba Phong thì mặc đồ rách, và chùm vá đụp mấy chỗ, chân mang dép xút quay cột nối bằng mấy cọng kẹm. Tất nhiên là không dễ gì qua mắt người dân miệt quê đó, nhưng hình như họ cũng cảm thông mà thấy tội nghiệp trước sự “đóng kịch” một cách vụng về vì trả hình không đúng nên tôi thường bắt gặp ánh mắt ái ngại nhìn mà không dám hỏi vài lần trên suốt đường đi.

Đến nơi, cả bốn chúng tôi (ba mẹ Phong, Phong và tôi) được dẫn đến một căn nhà dựa mé sông chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sông ra cửa biển, nơi có ghe lớn đợi sẵn.

Trong nhà, lúc nầy, có độ hơn 10 người khác đợi sẵn để khi chúng tôi đến rồi biết chia nhóm mà theo ghe.

Tôi dặn Phong là nên tìm cách đi chung với người trung gian thì bảo đảm hơn. Phong gật đầu, nhưng gia đình người đó cả thầy là tám, và thêm hai người nữa thì vừa đủ cho một chuyến. Nhưng tôi và Phong đều không muốn đi tẻ ra riêng, nên đành phải chờ chuyến chót 10 người cho chuyến 10:.00 tối.

Thoạt đầu, ngồi chen chúc nhau trong khoang. Tôi muốn ngộp thở với hơi người, với mùi bùn non, và mùi nước đọng hồi hám ở đáy ghe.

Hai người chèo ghe bắt chúng tôi khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bên ngoài, dằn bên trên mấy buồng chuối xanh sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn lên đầu mọi người.

Đường đi may mắn yên tĩnh không có chuyện gì xảy ra tuy rất chậm và kéo dài như không bao giờ đến nơi.

Người đàn ông dẫn đường khi nãy, đang trở lại, kêu bà vợ và cô em gái của bà cùng đi. Tôi chợt ngửi phải mùi nồng tanh tưởi nơi áo hắn khi hắn nghiêng người khềo vai bà vợ. Bỗng dưng tôi nghe lợm giọng mà không hiểu tại sao. Cái mùi thật là lạ lùng.

Bóng tối trong khoang thuyền không cho phép tôi nhìn rõ mặt hắn. Mùi tanh đến lạ lùng. Hơi thở của hắn cũng nặng nè hơn. Tôi thì thào với Phong sau khi hắn đã đi.

– Anh có nghe mùi gì không?

– Không! Mùi gì?

– Có mùi tanh tanh kỳ lắm!…

Phong bâng quơ qua chuyện.

– Có lẽ mùi bùn đó mà!

Cũng khá lâu, người đàn ông dẫn đường mới trở lại. Có lẽ hắn đi không lâu lắm, nhưng khi chờ đợi thì năm ba phút dễ biến thành năm ba giờ.

Chỉ còn bốn người trong khoảng. Hai người đàn ông bàn tính nho nhỏ trên bờ. Tôi bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Tôi nắm chặt tay Phong. Mồ hồi tươm ướt cả lưng.

Người đàn ông đẹp trai khi nãy kêu chúng tôi ra khỏi khoang. Anh nói với giọng khoan thai:

– Bây giờ tôi dẫn mấy ông bà đi từng hai người một. Để khỏi mất thì giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tôi. Tụi tui chia ra đi hai đường, nhưng đường nào cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đông sẽ có nhiều tiếng động dễ bị lộ”.

Rồi không đợi phản ứng của người nào hết, hắn hất hàm về phía người có cái mũi khoẵm tên Ban, và đẩy cha mẹ Phong về phía đó. Quay nhìn hai đứa tôi, hắn cười, hàm răng lởn nhởn dưới ánh trăng. Bóng đen làm lúm đồng tiền nổi trên má, rồi hắn quay lại bắt đầu đi về phía rừng cây thấp.

Phong nắm tay tôi đi theo hắn. Rừng cây tối mờ dù là rừng thưa, bóng lá đen ngòm trên đường lồi lõm. Tôi vấp té loạng chọang nhiều lần nên đi chậm hẳn lại.

Chợt, một nhánh cây từ đâu đập vào mặt tôi đau điếng! Tôi khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong để cúi người, lom khom, đở nhánh cây lên. Bỗng dưng, tôi nghe thấy tiếng nói của ai đang vọng lại từ một cõi xa xăm nào đó!…. Nhưng không! Không chắc là mình đúng, có lẽ chỉ là tưởng tượng thôi. Nhưng, sao tứ chi tôi chai cứng khi vẫn còn nghe thứ âm thanh nhọn như tiếng mèo gào giữa đêm khuya. Tim tôi đập cùng loạn! Tôi quờ quạng tìm tay Phong. Chàng đứng sát tôi, chợt tôi cảm thấy cả người mệt mỏi và thỏng dài…

Người đàn ông dẫn đường quay nhìn hai đứa tôi. Bóng tối lờ mờ, nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhiên, nỗi sợ hãi ùa tới tràn ngập hồn tôi với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường đã không thúc hối khi thấy chúng tôi khựng lại. Anh không hề kêu chúng tôi nhanh bước.

Thời gian đứng khựng, và cả ba chúng tôi đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau.

Chợt, không hiểu tại sao Phong lại kéo tay tôi thật mạnh chạy ngược trở lại hướng chiếc ghe vừa rời lúc nãy. Tôi chạy cuống cuồng theo tay kéo mù loà của chàng. Rừng cây như cái ma trận. Chúng tôi chạy bất kể mọi thứ.

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sông nơi gặp nhau khi nãy. Người đàn ông tên Ban đang cui khom lục loi chi trên cái bóng đen đang nằm im bên chân hắn. Tôi đứng sựng, chết trân, kêu không ra tiếng. Miệng lưỡi dính thành một khối nghèn nghẹn. Bóng đèn dưới chân hắn là mẹ của Phong vói nửa trên loa thể, tư thế co quập, mặt úp xuống bùn.

Ban, hình như cũng không ngờ sự có mặt của chúng tôi. Hắn đờ người, tay còn cầm sợi dây chuyền vàng lòng thòng. Trong khoảnh khắc chúng tôi nhìn hắn, nhìn cái búa bửa củi vứt bên chân. Tôi không thấy máu, vì bóng đen làm nhòe bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hãi dâng lấp trí óc tôi. Ý nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Tôi chợt hiểu ra ngay là tại sao chúng muốn dẫn từng hai người một. Tôi sực nhớ đến người dẫn đường. Dù hoảng sợ, nhưng tôi vẫn còn sáng suốt để nghe rõ tiếng chân chạy đuổi và tiếng la của hắn đâu đó:

– Ê Ban, coi chừng tụi nó chạy. Ban! Ban! Tụi nó chạy rồi!

Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Tôi chạy theo tay níu của Phong đến sát mé nước chân vấp phải vật gì. Tôi ré lên như đạp phải giòi. Nhìn xuống, ba Phong nằm nửa người vùi dưới nước. Phong khựng lại vì tiếng la của tôi, rồi đấy tôi ra sông. Tôi sặc sụa, nước chỉ mới ngang người. Phong hét vào tai tôi:

– Lội mau lên! Lội ra giữa sông ngay!

Tôi lội hối hả, tay chân nặng trình trịch vì hai bộ đồ sủng nước. Tôi quay người tứ phía, vì không định rõ là mình lội về hướng nào mới đúng.

Tiếng người la hét sau lưng nghe chói tai đến độ hãi hùng.

Một tràng đạn bắn vãi quanh tôi và Phong. Chàng nhấn đầu tôi xuống nước. Không bao lâu, tôi ngộp thở, hất tay Phong để trồi lên hớp không khí.

Súng nổ liên hồi như sát bên tai. Tôi lýnh quýnh đập tay chân loạn xạ. Chưa đầy mấy phút mà đã mệt lã người. Tôi càng cố trồi lên chừng nào thì lại càng bị chìm xuống chừng nấy. Tôi lặn lên hụp xuống như người sắp chết đuối. Có lẽ nhờ vậy và tôi tránh được đạn đang bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn thì kéo tôi hụp xuống, khi nổi lên thì chàng đẩy tôi chùi tới. Tôi lội tới tập với cảm tưởng như mình nổi ì một chỗ. Đầu óc dù rối loạn, nhưng hình như vẫn tỉnh táo, rất tỉnh táo để thấy ánh trăng mờ trên cao, cây cối đứng im nơi bờ, bóng nước lắp lánh quanh mình. Hơi thở hào hển, Cơn mệt muốn đứt hơi và mấy bóng đèn trên bờ với những lọat đạn dữ dội.

Tôi lội như máy, hơi thở dân ngắn với nước tuôn vào mũi miệng sặc sụa. Biết mình không đủ sức, tôi thả ngữa để Phong vịn vai đẩy đi.

Hình như chúng tôi đã ra được giữa sông! Tôi nhìn vào bờ, chỉ thấy dạng chiếc ghe. Hai bóng đen tàn ác nhoè đi, lẫn trong bóng đêm. Nhưng, những đóm lửa nháng lên nơi nòng súng với tiếng nổ vẫn còn đó.

Tôi đạp chân để phụ sức với Phong, mắt nhìn thẳng lên lòng đêm có trăng sao đầy đủ. Trời đất có đó, nhưng hình như đã bịt tai im lặng trước hành động dã man nầy. Tôi nhẩm cầu những đấng tối cao tôi có thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.

Tiếng súng bỗng im bặt. Sự im lặng hãi hùng để chụp lấy tôi. Tiếng đạp nước vùng vậy của chúng tôi bỗng trở thành tiếng động duy nhất nghe rõ mồn một trong đêm. Tôi lật sấp người lại, tiếp tục lội. Bên bờ kia vẫn còn xa thăm thẳm! Có lội ngang sông, mới thấy con sông không nhỏ như tôi tưởng khi còn ngồi trên ghe.

Phong nhìn lại rồi nói qua hơi thờ đứt quảng:

– Tụi nó đang chèo theo! Lội lẹ lên em may ra thoát!

Câu nói của Phong lại được đệm theo bằng những tiếng súng, nhưng rời rạc hơn lúc nãy. Tôi muốn bịt tai lại để đừng nghe thử âm thanh dữ dằn chở đầy gai nhọn đâm thẳng vào tim óc. Tôi nhìn lui, không hiểu sao trong lúc bấn loạn, trí óc vẫn tiếp tục có lúc minh mẫn để sáng suốt những thứ không dính dáng gì cả với quanh mình.

Chiếc ghe trôi lừ đừ ra giữa dòng sông. Lửa đỏ loé quanh. Tôi nghe rõ tiếng mái dầm quậy nước lẫn với tiếng súng mỗi lúc một thưa hơn. Tiếng lủm chùm của đạn rớt không còn nghe gần đâu đây nữa, mà vạt ra xa về phía bờ bên phải.

Phong Kề tai tôi thì thào:

– Tụi nó không thấy mình. Em hãy lội nhẹ dưới nước, thả trôi lần vào bờ, đừng gây tiếng động mạnh, khi tụi nó bắn thì mình lội nhanh hơn một chút”.

Đám lục bình nhỡn nhơ trôi đâu đó làm hai tên kìa nhầm lẫn. Chúng la hét lẫn nhau:

– Mấy bắn lục bình không hà, Ban. Ê, ê, đụ mẹ tụi nó trôi hướng này mà sao mầy cứ bắn hướng đó hoài vậy? Đụ má! Giết có hai đứa mà cũng không xong thì biết làm ăn con cặc gì đây mậy?

– Câm cái miệng mày lại! Đứa nào để xảy. Hả? Mẹ cha nó, tao bắn trúng chỗ. Chắc tụi nó chim rồi! Không tin thì thôi! Đụ má bỏ cho rồi! Sống chết kệ mẹ tụi nó! Đi về cho rồi! Trời gần sáng rồi. làm cả đêm, mệt chết mẹ!

Mọi thứ vụt im, không còn tiếng mái chèo lẫn tiếng chửi thề nữa. Tay Phong nắm cứng vai tôi trong khoảnh khắc rồi buông ra. Tôi chúi đầu sát mặt nước, tay chân cố khuấy thật nhẹ nhưng vẫn mang cảm tưởng nặng trình trịch lào xào khuấy nước.

Im lặng nặng như tấm màn sủng nước phủ đè lên tâm trí tôi. Tìm tui đập rối rít, mạch máu nhảy trong tim hào hễn. Tại tôi nghe được tiếng bình bịch của tim mình tưởng như ai cũng đều nghe thấy. Chợt, như có người dúi chân tôi xuống. Tôi giật mình khi chân đạp phải lớp sinh mềm. Phong đứng, mặt ngữa lên, chỉ chừa mũi thở, cả đầu dìm gần hết dưới nước. Tôi bắt chước Phong, đỡ mệt vì chân đã chạm đáy sông, nhưng thỉnh thoảng phải đổi chân vì lớp sinh mềm khiến chân chùi nghiêng không vững.

Được một lát, tôi ngẩng nhìn, thì vừa lúc trong bóng đêm nơi kia lại nghe họ lên tiếng:

– Đằng kia kìa! Đó! Đụ má, tụi nó vừa hụp xuống chỗ này nè! Mầy bắn chỗ đó coi!”.

Phong nắm tay tôi, kéo hụp xuống nước.

Khi nghe được tiếng nói trên ghe thì tôi kịp chuẩn bị hít một hơi thật dài để không bị ngộp lâu.

Đạn bắn tung tóe sát nôi tôi đứng. Phong dò dẫm bước đi dưới nước. Tôi bước theo mò mẫm, chân đạp sình loạng choạng khi thỉnh thoảng bước hụt vào nơi trủng sâu làm tôi hốt hoảng, níu chặt lấy tay Phong. Miệng há ra bất ngờ khiến nước ủa vào miệng, tôi ngột ngạt trồi đầu lên thờ. Trước mặt tôi, đám lục bình bị kẹt những nhánh cây dừng lại dồn đống bên bờ. Tôi chui sâu vào đám lá, chỗ nước cạn ngang bụng nên ngồi chòm hõm dứới nước.

Bóng ghe đi ngang thật rõ. Tiếng nói chuyện vang vang:

– Kệ mẹ tụi nó! Về cho rồi! Mày cất đồ chưa?

Giọng trầm khoan thai trả lời như không bị ảnh hưởng gì hết với những hỗn loạn máu me vừa rồi.

– Rồi! Hỏi hoài! Tao lục hết mấy cái thây rồi. Trừ khi họ nuốt vô bụng thì tao chịu chết! Ờ! Hay là mình quay lại mỗ mấy cái thây đàn bà? Tụi nó có khi nuốt hột xoàn…”

Giọng kia bẳng gắt hơn:
– Sao hồi nãy hỗng nói? Đụ mẹ! Gì cũng mầy! Đợi xong rồi mới nói. Làm xẩy hết hai đứa… Thôi, gần sáng rồi. Mỗ miết gì nữa. Đụ má nó!

Tiếng đối thoại nhỏ dần theo chiếc ghe đan xa lần trong đêm tối.

Phong lần mò cố đứng lên, nhưng bị trượt lên trượt xuống vì cái lớp sình ở bờ sông. Nhưng, cuối cùng cũng bò lên được bờ đất. Tôi đạp sình nhão nhoẹt len giữa nhũng kẽ ngón chân để theo Phong leo lên chỗ đất cứng. Bờ đất với muôn ngàn rễ cây chằng chịch, mà không rõ là những cây gì, làm chân tôi bị vấp đau điếng. Tôi ngồi bệch xuống đất, lần ngực áo tìm cái đồng hồ. Ánh lân tinh mờ ảo của hai cây kim và những con số của cái đồng hồ cho tôi biết đã 4:20 sáng.

Vừa định nói gì với Phong, thì tôi nhận thấy mình hơi bị lạc giọng:

– 4:20 rồi anh! Giờ tính sao đây?

Phong, có lẽ mệt quá, nên không trả lời, mà cởi áo ra vắt nước. Tôi cũng cởi bớt bộ đồ bên ngoài ra vắt nước, rồi phơi trên nhánh cây gần đó. Hơi lạnh tinh sương thấm qua lần áo ướt còn lại trên người khiến tôi nỗi da gà. Cái lạnh làm tôi run bật lên từng cơn, hai hàm rang đánh bò cạp liên hồi theo phản xạ tự nhiên .

Tôi ngồi bó gối. Hai tay ôm chân. Co ro! Phong choàng tay qua tôi, ôm cho tôi ấm. Hai đứa chúi vào nhau. Đầu óc tĩnh dần, nhưng cố không nghĩ đến những gì vừa xảy ra.

Rừng cây thưa, không một bóng nhà, hay ngay cả một ánh dèn leo lét nào. Sao trên trời thật nhiều, và thật sáng.

Tiếng ếch nhái ễnh ương đâu đó vang lên, thật bình yên như không nghe thấy chuyện gì vừa xảy ra! Bất giác, nước mắt tôi chầm chậm lăn dài xuống má. Cơn sợ hãi đang dần lắng xuống. Giờ chỉ còn bị lạc long khốn cùng sau cơn bão tàn khốc. Tôi có cảm tưởng vừa trống không vừa đầy ấp đến độ buồn nôn! Không biết tôi phải nên nói gì, và làm gì. Sau “cơn giông” tàn bạo, sực thấy mình không là gì cả. Tay chân dư thừa.! Trong đầu đầy rẫy những hình ảnh chết chóc, và cảm thấy như mình rất mong manh, dễ vỡ tan thành mãnh vụn!

Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống như đã khơi dậy những “trùng dương” trong tôi. Bất giác, tôi khóc một cách ngon lành như một đứa trẻ chưa bao giờ được khóc. Trí óc tôi bắt đầu lần mò hồi tưởng lại cái xác người mà tôi bị vấp phải ở mé nước; Sợi dây chuyền vàng đong đưa trong tay gã đàn ông đang cúi mình trên cái xác trần. Tim tôi hụt nhịp. Những người đi chung ghe đã chết. Tôi nhớ thằng bé ngủ say vì thuốc. Cô gái thì thầm với tôi: “Bố em ở Texas. Anh ấy hứa sẽ đón em khi em tới đảo. Mấy năm qua, em chỉ chờ có dịp đi nầy. Tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại rồi chứ!”. Cô cười vui sướng, lòng tràn đầy hy vọng. Giờ thì… không bao giờ gặp được rồi. Em ơi!

Tôi gục đầu, ủ rủ trong nước mắt. Phong vẫn ngồi trong in lặng. Chúng tôi đã gặp bọn cướp. Lũ cướp cùng màu da, cùng tiếng nói với mình. Tôi đã từng nghe người ta kể “hải tăc” Thái lan. Nhưng tại sao tôi chưa bao giờ nghe nói đến lũ cướp cùng màu da, cùng tiếng nói với mình? Giờ thì tôi hiểu ra tại sao rồi. Chúng đã giết sạch hết thì còn lấy ai đâu nữa mà kể lại chuyện thương tâm nơi bờ sông vắng. Và, đã có biết bao nhiêu “bờ sông vắng” chứng kiến những cảnh tượng như thế nầy?

Tôi chậm nước mắt lên tay áo còn ẩm nước sông, rồi nằm lăn ra đất như để những nỗi hờn oan tỏa đều trên mặt đất hầu tâm hồn tôi đươc thanh thảng ít nhiều chăng!

Phong nằm cạnh bên tôi trên mặt đất. Tôi gối đầu lên tay chàng, sờ soạng mặt chàng trong đêm tối với những ngóm tay ướt dầm nước mắt. Tôi vùi mình trong lòng chàng, cảm kích, và đau đớn vô vàn.

__oOo__ oOo

Bà ngoại Phong mất sau 2:00 sáng cùng ngày hôm ấy. Dì Sáu cho chúng tôi hay mấy ngày sau khi chúng tôi mò về được đến nhà. Bà mất đúng ngay ngày chúng tôi bị nạn.

Khoảng lúc 2:00 bà còn đòi dì Sáu rót cho bà tách trà; Sau đó dì đi về giường của mình. Đến sáng thì bà đã chết cứng trong tư thế hai chân đang thò ra ngoài như sửa soạn xuống giường, và tay phải níu chặt thành giường, mắt mở hé.

Phong ôm đầu nghỉ ngợi mông lung. Lát sau, Phong hỏi dì Sáu:

– Dì có chắc là ngoại mất sau 2 giở không?

– Dì biết chắc! Là vì dì còn nhớ là lúc dì rót cho ngoại nửa tách trà, khi để tách xuống bàn, tự nhiên dì chợt nhìn cái đồng hồ để ngay đó chỉ gần 2 giờ, chứ dì có định coi giờ đâu.

Dì Sáu là em út của mẹ Phong. Dì lớn tuổi, nhưng không có con. Chồng dì đang ở trong trại tù “cải tạo” nên dì không muốn đi với chúng tôi; Vả lại, ngoại nay đã hơn 75 rồi, già yếu, lại bệnh hoạn nữa; Nếu dì đi rồi thì ai trông nôm ngoại.

Dì có nhiều nét giống mẹ Phong, nhưng khô khan và cằn cỗi hơn. Mắt dì sung húp vì khóc nhiều.

Lúc mở cửa thấy hai đứa tôi, dì òa lên khóc như một đứa trẻ. Thấy trở về là dì biết ngay là đi không thoát; Phần vì mới chon cất mẹ có một mình nên dì thấy tủi thân, mủi lòng mà khóc. Đến khi biết ba mẹ Phong đã tử nạn, dì bật lên khóc thảm thiết hơn nữa. Phong chỉ ngồi yên nhìn tôi và dì, mặt chai cứng với vẻ giận dữ và oán hờn.

Tối hôm đó, Phong đang ngồi trên giường ngoại. Chợt nhớ ra điều gì, Phong bỗng la lên:

– Mình thoát được là nhờ ngoại đó. Em ơi!

Tôi nhìn Phong, không hiểu gì. Dì Sáu hỏi:

– Con nói sao?

Đôi mắt xa xôi, Phong chậm rãi nói:

– Lúc vợ con giật tay con đứng lại, tự nhiên con thấy bà ngoại. Thấy như thế nào thì con không biết, lúc đó, chỉ biết là thấy mà trong người không hề thắc mắc tại sao.

Bà ngoại xua xua tay biểu: “Chạy đi con, lội qua bên kia sông mau! Lẹ lên! Chạy đi con!”. Con nghe rõ ràng giọng thúc hối nóng lòng của Ngoại. Con đang hoang mang chưa biết làm gì thì lại nghe bà nói: “Mẹ mày chết rồi. Chạy mau lên đi con ơi!”. Rồi như có gì ám, con lôi tay vợ con chạy về phía bờ sông theo lời Ngoại.

Tôi nghe lạnh nơi sống lưng. Đến phiên tôi nhớ lại. Vậy là tôi đã không vô cớ kéo tay Phong đứng lại, rõ ràng là có nhánh cây đập nơi mặt đau như trời giáng nên tôi đứng lại không suy nghĩ. Khi mặt trời lên, Phong nhìn vào chỗ cây đập trên người tôi mà không thấy vết bầm hay trầy trụa nào trên mặt tôi cả. Tại sao vậy? Tôi tự hỏi. Điều này khiến tôi ngạc nhiên vì cái đau xé da thịt kia không thể nào không để lại dấu vết trên mặt. Còn tiếng gào, thứ tiếng đau đớn của một con thú bị nạn. Thứ âm thanh chỉ có thể tạo được bởi cơn đau tận cùng xương tuỷ. Phong đã không nghe tiếng gào nào hết khi giật tay tôi quay lui chạy ngược về hướng cũ.

Không dám suy nghĩ nhiều hơn, tôi chỉ đơn giản cho rằng mẹ Phong đã tìm cách cứu chúng tôi bằng tiếng gào mà bà đã không kịp thoát thành tiếng. Tôi đã nghe được thứ âm thanh xé rách màn đêm chọc thẳng óc mình, đã ngửi được mùi máu trên áo kẻ sát nhân. Nếu không có nhánh cây quật vào mặt, thì tôi đã không dừng lại và đã tiếp tục ngoan ngoãn đi theo tên dẫn đường gian ác kia rồi. Nếu không có tiếng gào, có lẽ tôi vẫn tiếp tục đi không chút ngờ vực. Tiếng gào và cái đau của nhánh cây quật mặt, cả hai đều là thật, thật như nỗi hãi hùng của cuộc thảm sát ghê rợn nơi bờ sông vắng. Tôi đã cảm thấy được tất cả mọi thứ bằng mọi giác quan trên người. Có thể, nhánh cây làm tôi đau nhưng không để lại dấu vết, nhưng còn tiếng gào, tôi phải giải thích làm sao khi Phong không hề nghe có tiếng gào nào hết. Như vậy thì rõ ràng là hai đứa tôi đã được báo động cùng một lúc bằng hai hình thức khác nhau. Và nhờ hành động vụt chạy bất thần khiến tên dẫn đường không kịp trở tay. Nếu không, nếu không… tôi vẫn thường tự hỏi, nếu không, nếu không, chuyện gì sẽ xảy ra và tôi sẽ làm gì nếu gã đàn ông không gờm tay với mình giả như tôi và Phong cùng rơi vào tình trạng sống chết dưới tay hắn?

Đây là nỗi ám ảnh không biết đến khi nào tôi mới được quên dù đã yên ổn xứ người nhiều năm sau đó.

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Dan  Dao chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

Biển Đông July 4,2020

Hàng Không Mẫu Hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan cùng các tàu hộ tống tập trận trên Biển Đông.

Xem Thêm

Đánh dấu mốc thời gian qua hình ảnh của D-Day: Khởi đầu và sự kết thúc của Thế chiến II

Sự tàn phá của cuộc chiến này đă khiến khoảng tám mươi triệu người thiệt mạng sau khi nó xảy ra, dấu vết của nền văn mình bị thiêu rụi trên quy mô rộng lớn,

Xem Thêm

Tinh thần Yên Bái dưới trời Covid tại Atlanta - Bút Ông

Dịch Tàu, hay dịch Covid 19, hoành hành gây tang tóc khắp thế gi

Xem Thêm

ANH VÀ DÒNG SÔNG - CAO MỴ NHÂN (cập nhật)

(HNPD) Phải không thốt một lời Nên, cuộc tình xa vắng

Xem Thêm

An Nam Lives Matter! - Việt Nhân

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn?

Xem Thêm

TỰ CÚP !!! Quanbac Nguyen

Không kể các cụ di tản thì dân ta chắc khó mà quên được cái đoạn đời khốn khổ , đến nỗi mà nhiều câu vè , câu ví đã lan truyền khắp dân gian như :Hoan hô hồ chí minh mua cây đinh cũng không có

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Quanbac Nguyen: “VỢ BÉ “

Quan bac Nguyen rat hay trong van de te nhi nay.Dong thoi cung de tra loi rang : tai sao luc chua cuoi,cac nang nho nhe cu nhu la be ti.Nhung khi da du khi de duoc cuoi Xin thi ...Oi gioi ! bay gio thi biet tay ba,va ti le cang thuan khi con cai cang dong.Xua kia bat nat-an hiep ba...nha !

Xem Thêm

Đề bài :Dân Mỹ sắp sửa bị diệt chủng rồi, không cần bầu cử gì nữa.

Ay cho ! cho nghe loi ban tam bay cua ai do thi hong chuyen to ! No ung cu ma khong ai bau thi co nghia la 100% dan chung dong y,khong co phieu trang hoac phieu trong , thi ro rang la 100% ,100% em oi ! 100%... Hay la day lai la cai chieu tro cua con LUA ? dam lam a nhe ! LUA ma !

Xem Thêm

Đề bài :Chơi khăm - Hà Thượng Thủ

Dan choi ngay xua co cau : " Dai den tu dang,khong bang dao phay chem len ".Ke tieu nhan,quan trom cuop va bat luong luon rinh rap. chung ta so ho la no ra tay.Cach hay nhat,danh phu dau va danh khong con manh giap de no nho doi va tranh xa.Noi theo kieu mao Xu chieng la " suc manh tren dau sung ".Cu nhan dao-lo mo voi no va Di hoa vi qui la trong guong VNCH.

Xem Thêm

Đề bài :Xin cẩn thận ➖ TỜ $ TIỀN DOLLAR 100$ GIẢ.

Doc lai hai chu state va hundred cua dong tien gia.Toi cu phan van,kieu nay chem chet cung xuat phat tu VN. Vi VN qua nhung bieu ngu cang ngoai duong o Saigon bang tieng anh hoac bang tieng viet deu sai net chinh ta.Neu la no ! toi khong tin, Nhung biet dau duoc vi tau la anh viet cong la em nhu loi "thang" nguyen thien nhan tuyen bo...

Xem Thêm

Đề bài :Hãy đợi đấy - Nguyễn Bá Chổi

Nhận thấy Hai bức tranh này có đôi chi tiết giống nhau và được để gần nhau nên có thể gây nên hiểu lầm đáng tiếc, tác giả xin xác minh hai tranh này hoàn toàn không liên hệ gì nhau (Đối tượng của "Hãy đợi đấy". Trân trọng, HatKa.

Xem Thêm

Đề bài :Ông Trump “khổ” vì 3 cuộc khủng hoảng ập đến cùng một lúc

Hy vong vao phut chot, hien nay theo hau het cac poll, TT Trump da thua tai cac TB chien luoc , ke ca Florida

Xem Thêm

Đề bài :Ông Trump “khổ” vì 3 cuộc khủng hoảng ập đến cùng một lúc

Hy vong vao phut chot, hien nay theo hau het cac poll, TT Trump da thua tai cac TB chien luoc , ke ca Florida

Xem Thêm

Đề bài : Trump tung đòn mới: Không cho phép người Trung Quốc định cư tại Mỹ

Hoan ho ong Trump co quyet dinh nay.Moi toe,.hay nhin Canada mo rong cua,cap quoc tich cho cac Tu ban va Dai tu ban khi Hongkong dao han phai tra ve cho tau cong,Ket qua bay gio thi sao ? da co rat nhieu cac khu pho china,da co rat nhieu bao lanh than nhan o dai luc...Va tuong lai thi co the Canada co 03 ngon ngu ANH-PHAP-CHINA...va dan chung von sinh de kho khan so voi de nhu vit cua tau thi…...

Xem Thêm

Đề bài :Biển đông có thể là trận thư hùng giửa Taù và Mỹ .

Man kich Bien dong,VN la la bai chinh.Gia thu tau danh chiem VN ve bat cu ly do gi,tau se ep VN chap thuan va thi hanh cong ham dong veu,va nguyen mot hai phan thenh thang se bi tau lam chu va chiem dong,luc do,taiwan-Japan-s.korea cung chi la canh cua so nho thong hoi.Tau cung biet rang,neu xam chiem VN ve bat cu ly do gi,tau se bi 02 dieu kinh khung khong luong truoc duoc.Thu nhat;Dan VN se tu dong dung len danh tau,va voi tinh than bai tau,lich su dau thuong cot dong ma vien...va voi kinh Nghiem chien tranh,tau phai tra mot gia rat dat va bai hoc 1979 con so so truoc mat.Thu hai,do dau My dieu 03 ham doi toi bien dong ? va moi day,Philippine da tro lai voi My va Vn thi dang du giay lap lung,vu du giay nay se phai cham dut vao nhiem ky 2020.Hien nay,tau dang tang gia boi roi,chi co the xi hoi o mat tran AN-Trung,Xi hoi gioi han vi An cung da la lien minh phong thu cua My-Anh-Uc-Nhat...Chua nang thi lien minh chua nhuc nhich,An con du suc chua can toi hau thuan Lien minh.So di goi la chien tranh gioi han la chi de cho co mot lo thong hoi xi bot cang thang trong noi dia va che dau dan tau: Kinh te the tham,that nghiep tran lan da len hon 70 trieu nguoi,cong so dong cua.Thien tai lu lut-cao cao chau chau,dat trong cay khong con nhieu vi xay dung hao nhoang cho bang va hon My.Doi ngoai thi con te hon Phi chau duoi tau-the gioi ham he cat dut nhap cang hang hoa tau-Bi bao vay tu phia,ngoanh mat ve huong nao cung thay bi bao vay va thu han.Khong co lay mot nhuoi ban kha di goi la: Va nhu vay con duong tan cua nat nha da lo ngay ra truoc mat,Co khon ra thi hay lam nhu gorbachop,thi may ra...may ra thoi.Trump da ky 02 lenh hanh phap ung ho Hoi va Tay tang,con lai Mong va Noi Mong,Cai loi nho nhoi xi hoi o AN -Trung qua la tam bo va bat loi neu Hoi-Tay tang-Mong va Noi Mong cung dung len danh lai doc lap va dat nuoc thi sao ?

Xem Thêm

TIN MỚI

Đánh dấu mốc thời gian qua hình ảnh của D-Day: Khởi đầu và sự kết thúc của Thế chiến II

Sự tàn phá của cuộc chiến này đă khiến khoảng tám mươi triệu người thiệt mạng sau khi nó xảy ra, dấu vết của nền văn mình bị thiêu rụi trên quy mô rộng lớn,

Xem Thêm

Tinh thần Yên Bái dưới trời Covid tại Atlanta - Bút Ông

Dịch Tàu, hay dịch Covid 19, hoành hành gây tang tóc khắp thế gi

Xem Thêm

ANH VÀ DÒNG SÔNG - CAO MỴ NHÂN (cập nhật)

(HNPD) Phải không thốt một lời Nên, cuộc tình xa vắng

Xem Thêm

An Nam Lives Matter! - Việt Nhân

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn?

Xem Thêm

TỰ CÚP !!! Quanbac Nguyen

Không kể các cụ di tản thì dân ta chắc khó mà quên được cái đoạn đời khốn khổ , đến nỗi mà nhiều câu vè , câu ví đã lan truyền khắp dân gian như :Hoan hô hồ chí minh mua cây đinh cũng không có

Xem Thêm

George Floyd có thể chết vì ma túy Fentanyl quá liều?

Chính trị gia Paul Roberts bàn về bản chất các “cuộc biểu tình ôn hòa” ở Mỹ và cách áp đặt chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vào tư duy người Mỹ.

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Bảy 04/07/2020

Các tổ chức nhân quyền kêu gọi chính phủ Nguyễn Xuân Phúc trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn (BoxitVN)

Xem Thêm

Đuốc Olympic China vào Thành Hồ - Nguyễn Bá Chổi

(HNPD) Đuốc Olympic China vào Thành Hồ - Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Chuyện tào lao cuối tuần: Ông đến thăm cháu - Trần Văn Giang

He arrests the bad guys. If you’re bad guy he handcuffs you too

Xem Thêm

CON TRAI 85 TUỔI CHĂM MẸ GIÀ 113 TUỔI

Hình ảnh cụ ông tóc bạc trắng vẫn ngày ngày chăm sóc, cõng mẹ trên lưng khiến nhiều người không cầm được nước mắt.

Xem Thêm