Mỗi Ngày Một Chuyện

ĐÁM MÂY BỤI VÀNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)...mà nếu thực sự thiên tai, thì chuyện ông trời chán ghét loài người, muốn xoá sổ cho xong, cũng chẳng ai trốn tránh được...

        

     ĐÁM MÂY BỤI VÀNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Nằm chợp mắt, chưa kịp ngủ nghê gì cả, khuôn cửa kính hướng về phương nam trưa nay, bỗng sáng rực lên, kiểu sáng không đằm thắm, thiết tha như những ngày nắng ấm ...

Mình tỉnh ngủ hẳn khi bắt gặp một đám mây mầu vàng thau, nổi lên lưng trời ...

Đám mây đó bỗng sậm hơn, và hình như nó bắt đầu pha chút da cam lợt ...

Nó lại không mềm mại, không nhẹ như tơ bay lững lờ, mà nó trở nên đục, đám mây ư ? Sao giống đám bụi khổng lồ che lấp mấy ngọn cây nhà hàng xóm vậy? 

Mình bắt đầu hoang mang ...

Sao 4 bề lặng lẽ thế, chẳng thấy nhà ai có tiếng động gì cả ...

 

Không những chỉ buổi trưa, mà ngày nào mình cũng ở nhà một mình ...cả ngày luôn. 

Hai cặp con trai và con dâu đều đi làm xa hàng chục cây số, một người gần nhất cũng 10 phút xe chạy ...

Chuyện gì đây? Vồn thích yên tĩnh, nhưng mình không yên lòng gì cả, bèn kêu điện thoại cho bà giáo Lữ, ở cách nhà mình vài ba ngã tư đèn xanh đỏ, nhưng bà ấy ở phía nam, thì hẳn nhìn thấy đám mây bụi mầu vàng kia...

Bây giờ thì thật quả có là thi sĩ, họa sĩ... cũng không ai còn tâm địa nào ngồi ngắm "mây thu Hà Nội" được nữa, bà Lữ trả lời là đám cháy đang hoành hành ở thành phố núi Anaheim Hills.

 Người cháu bà Lữ đang cùng đoàn dân khu phố giàu sang ấy di tản về Orange County, đang không biết sinh mệnh 2 ngôi nhà to sụ, kẹt lại nơi đường đồi thơ mộng Anaheim Hills  sẽ thế nào? 

 

Biết được vân mòng đám mây bụi mù mầu vàng đó, mình tạm không lo lắng nữa ...

Trước đó mười mấy phút, thấy đám mây bụi mỗi lúc mỗi xoá mờ những nóc nhà trước mặt, dẫu đang ở trong phòng một mình, mình cũng chuẩn bị nhắm mắt lại, và rúc trong mớ chăn gối, để không nhìn thấy tai ương như đại hồng thủy, bão lửa, gió cuốn hết mọi sự vật lên khơi cao...

Mình nhắn cho tụi con, chẳng biết chúng có hoảng hốt như mình không, nhưng chưa thấy cậu cô nào trả lời trước cái đám mây bụi, mà nếu thực sự thiên tai, thì chuyện ông trời chán ghét loài người, muốn xoá sổ cho xong, cũng chẳng ai trốn tránh được. 

 

Mình chợt nghĩ tới anh, người ở xa nhất, mình muốn cầu cứu anh, nhưng anh có ghép chục cánh dù lúc này, cũng không thể bay tới mình ngay...

Biết đâu có phép lạ thần thông, anh tới được thì sao? 

Nhưng không phải là mình lầm, cũng không phải anh lơ cho qua. Mà... với tư cách gì, anh hiện diện trước nơi mình đang nhận định tình hình chứ? 

Không, anh không đến được, nhưng mình cứ quen tay bấm IPhone, cứ " text " cho anh, rằng: "Đám cháy ở đâu lớn lắm, vàng mù trời, sợ lắm..." call không ai nghe, và mình tủi thân chảy nước mắt, khóc vì sợ ...

 Từ đó suy ra, những người bị lạc trong mọi tình huống nguy hiểm đến tính mạng, từ bão lụt, động đất, từ lửa cháy mọi ngả trong rừng sâu, đến mưa bom, bão đạn ...

Kể cả từ con trăn trước mặt đến con hổ sau lưng...

Rất nhiều trường hợp thập tử nhất sinh...đã khiến tôi không thể nào không khóc được. 

 

Cũng từ đó tôi liên tưởng tới mấy trường hợp, thủa tôi làm việc ở miền Trung  VN xa vời. 

Hai bố con người lính VNCH đi chơi trên đỉnh Bạch Mã, bỗng một con trăn to như cái cột nhà trườn tới, nó quấn liền chung quanh đứa bé trai trên 10 tuổi. 

Con trăn cứ quấn xiết chặt từ từ, đứa bé la hét vì  sợ, có thể bị gẫy xương...

Con trăn theo cách sống của nó là bất cứ con gì nó sẽ ăn, nó phải đàn hồi con vật đó ra, cho tới khi con vật đó thành một khúc thịt dài, nó mới nuốt từ từ.

Đứa bé tiếp tục la hét, khóc van bố nó là người lính, cứu nó . 

Không thể chịu được nữa, bố nó có mang theo cây súng, và ông ta đã lên nòng, đã ngắm kỹ đầu con trăn, rồi bóp cò, nghĩ là cứu được con, nhưng đứa bé đã nín bặt tiếng kêu bi thảm vì viên đạn của người lính quá tội nghiệp đó rồi...

Trường hợp thứ hai, là một bà mẹ quê, đã khoá cửa bên ngoài, để nhốt một đứa bé gái ở nhà, người mẹ dự định đi vắng một lúc, nhưng bà ta đã về đúng lúc ngôi nhà tranh phát hỏa vì gió thốc vào đống tro đang nhốt mấy cục than hồng. 

Cảnh này ở ngoài phố cũng đã xẩy ra nhiều trường hợp tương tự ... 

 

Đó là những mô hình bình thường, sui khiến nên không bình thường . 

Còn tình cảnh tôi với đám mây mù bụi mầu vàng, hoàn toàn khác biệt đến 180 độ...

Trước nhất tôi đang sống trong một đất nước văn minh, trừ thiên tai từ cửa thiên đường rớt xuống, còn tất cả mọi sinh hoạt đều có kế hoạch riêng của thành phố, lo chi cho mệt. 

Thế nên lúc đầu thì hờn anh lắm, anh chẳng hề thăm hỏi khi mình bày tỏ nỗi sợ hãi...

Rồi càng nghĩ càng cảm thấy cải lương dễ sợ ...Trong kính viễn vọng, anh hất hàm hỏi : " Sợ chi lạ rứa, sợ cả đám mây mù, lẫn mầu sắc thiên nhiên, có biết rằng sợ vô lý, nó biến sợ thành bịnh trưởng giả không hà..."  

Nói rứa chớ sự kiện trở nên thực tế 100%, nếu mà : 

Sông kia giờ đã lên đồng 

Nơi làm nhà cửa, nơi trồng ngô khoai 

Đêm nghe tiếng ếch bên tai 

Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò 

      (Trần Tế Xương) 

Nghĩa là anh chỉ xuất hiện, cứu trợ mình khi trái đất vỡ, hay mặt trời nguội lạnh ... để cùng nghe trái tim vũ trụ thổn thức ...trước những đổi thay có tính cách đại đồng thế giới ...

Còn thì tự lực tự cường nghe, ai cũng "tra" rồi mà...

             

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

ĐÁM MÂY BỤI VÀNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)...mà nếu thực sự thiên tai, thì chuyện ông trời chán ghét loài người, muốn xoá sổ cho xong, cũng chẳng ai trốn tránh được...

        

     ĐÁM MÂY BỤI VÀNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Nằm chợp mắt, chưa kịp ngủ nghê gì cả, khuôn cửa kính hướng về phương nam trưa nay, bỗng sáng rực lên, kiểu sáng không đằm thắm, thiết tha như những ngày nắng ấm ...

Mình tỉnh ngủ hẳn khi bắt gặp một đám mây mầu vàng thau, nổi lên lưng trời ...

Đám mây đó bỗng sậm hơn, và hình như nó bắt đầu pha chút da cam lợt ...

Nó lại không mềm mại, không nhẹ như tơ bay lững lờ, mà nó trở nên đục, đám mây ư ? Sao giống đám bụi khổng lồ che lấp mấy ngọn cây nhà hàng xóm vậy? 

Mình bắt đầu hoang mang ...

Sao 4 bề lặng lẽ thế, chẳng thấy nhà ai có tiếng động gì cả ...

 

Không những chỉ buổi trưa, mà ngày nào mình cũng ở nhà một mình ...cả ngày luôn. 

Hai cặp con trai và con dâu đều đi làm xa hàng chục cây số, một người gần nhất cũng 10 phút xe chạy ...

Chuyện gì đây? Vồn thích yên tĩnh, nhưng mình không yên lòng gì cả, bèn kêu điện thoại cho bà giáo Lữ, ở cách nhà mình vài ba ngã tư đèn xanh đỏ, nhưng bà ấy ở phía nam, thì hẳn nhìn thấy đám mây bụi mầu vàng kia...

Bây giờ thì thật quả có là thi sĩ, họa sĩ... cũng không ai còn tâm địa nào ngồi ngắm "mây thu Hà Nội" được nữa, bà Lữ trả lời là đám cháy đang hoành hành ở thành phố núi Anaheim Hills.

 Người cháu bà Lữ đang cùng đoàn dân khu phố giàu sang ấy di tản về Orange County, đang không biết sinh mệnh 2 ngôi nhà to sụ, kẹt lại nơi đường đồi thơ mộng Anaheim Hills  sẽ thế nào? 

 

Biết được vân mòng đám mây bụi mù mầu vàng đó, mình tạm không lo lắng nữa ...

Trước đó mười mấy phút, thấy đám mây bụi mỗi lúc mỗi xoá mờ những nóc nhà trước mặt, dẫu đang ở trong phòng một mình, mình cũng chuẩn bị nhắm mắt lại, và rúc trong mớ chăn gối, để không nhìn thấy tai ương như đại hồng thủy, bão lửa, gió cuốn hết mọi sự vật lên khơi cao...

Mình nhắn cho tụi con, chẳng biết chúng có hoảng hốt như mình không, nhưng chưa thấy cậu cô nào trả lời trước cái đám mây bụi, mà nếu thực sự thiên tai, thì chuyện ông trời chán ghét loài người, muốn xoá sổ cho xong, cũng chẳng ai trốn tránh được. 

 

Mình chợt nghĩ tới anh, người ở xa nhất, mình muốn cầu cứu anh, nhưng anh có ghép chục cánh dù lúc này, cũng không thể bay tới mình ngay...

Biết đâu có phép lạ thần thông, anh tới được thì sao? 

Nhưng không phải là mình lầm, cũng không phải anh lơ cho qua. Mà... với tư cách gì, anh hiện diện trước nơi mình đang nhận định tình hình chứ? 

Không, anh không đến được, nhưng mình cứ quen tay bấm IPhone, cứ " text " cho anh, rằng: "Đám cháy ở đâu lớn lắm, vàng mù trời, sợ lắm..." call không ai nghe, và mình tủi thân chảy nước mắt, khóc vì sợ ...

 Từ đó suy ra, những người bị lạc trong mọi tình huống nguy hiểm đến tính mạng, từ bão lụt, động đất, từ lửa cháy mọi ngả trong rừng sâu, đến mưa bom, bão đạn ...

Kể cả từ con trăn trước mặt đến con hổ sau lưng...

Rất nhiều trường hợp thập tử nhất sinh...đã khiến tôi không thể nào không khóc được. 

 

Cũng từ đó tôi liên tưởng tới mấy trường hợp, thủa tôi làm việc ở miền Trung  VN xa vời. 

Hai bố con người lính VNCH đi chơi trên đỉnh Bạch Mã, bỗng một con trăn to như cái cột nhà trườn tới, nó quấn liền chung quanh đứa bé trai trên 10 tuổi. 

Con trăn cứ quấn xiết chặt từ từ, đứa bé la hét vì  sợ, có thể bị gẫy xương...

Con trăn theo cách sống của nó là bất cứ con gì nó sẽ ăn, nó phải đàn hồi con vật đó ra, cho tới khi con vật đó thành một khúc thịt dài, nó mới nuốt từ từ.

Đứa bé tiếp tục la hét, khóc van bố nó là người lính, cứu nó . 

Không thể chịu được nữa, bố nó có mang theo cây súng, và ông ta đã lên nòng, đã ngắm kỹ đầu con trăn, rồi bóp cò, nghĩ là cứu được con, nhưng đứa bé đã nín bặt tiếng kêu bi thảm vì viên đạn của người lính quá tội nghiệp đó rồi...

Trường hợp thứ hai, là một bà mẹ quê, đã khoá cửa bên ngoài, để nhốt một đứa bé gái ở nhà, người mẹ dự định đi vắng một lúc, nhưng bà ta đã về đúng lúc ngôi nhà tranh phát hỏa vì gió thốc vào đống tro đang nhốt mấy cục than hồng. 

Cảnh này ở ngoài phố cũng đã xẩy ra nhiều trường hợp tương tự ... 

 

Đó là những mô hình bình thường, sui khiến nên không bình thường . 

Còn tình cảnh tôi với đám mây mù bụi mầu vàng, hoàn toàn khác biệt đến 180 độ...

Trước nhất tôi đang sống trong một đất nước văn minh, trừ thiên tai từ cửa thiên đường rớt xuống, còn tất cả mọi sinh hoạt đều có kế hoạch riêng của thành phố, lo chi cho mệt. 

Thế nên lúc đầu thì hờn anh lắm, anh chẳng hề thăm hỏi khi mình bày tỏ nỗi sợ hãi...

Rồi càng nghĩ càng cảm thấy cải lương dễ sợ ...Trong kính viễn vọng, anh hất hàm hỏi : " Sợ chi lạ rứa, sợ cả đám mây mù, lẫn mầu sắc thiên nhiên, có biết rằng sợ vô lý, nó biến sợ thành bịnh trưởng giả không hà..."  

Nói rứa chớ sự kiện trở nên thực tế 100%, nếu mà : 

Sông kia giờ đã lên đồng 

Nơi làm nhà cửa, nơi trồng ngô khoai 

Đêm nghe tiếng ếch bên tai 

Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò 

      (Trần Tế Xương) 

Nghĩa là anh chỉ xuất hiện, cứu trợ mình khi trái đất vỡ, hay mặt trời nguội lạnh ... để cùng nghe trái tim vũ trụ thổn thức ...trước những đổi thay có tính cách đại đồng thế giới ...

Còn thì tự lực tự cường nghe, ai cũng "tra" rồi mà...

             

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Tuyên bố của các tổ chức XHDS về việc bắt cóc và câu lưu Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A và Bùi Thị Minh Hằng

Các nhà hoạt động nêu trên bị công an bắt cóc ngay sau khi kết thúc một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) ở toà nhà Lotte, Hà Nội.

Xem Thêm

Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng

Chỉ đến khi nào chiếc thẻ đảng không còn là "kim lệnh bài" cho đảng viên bòn xương, hút máu, gây tội ác với nhân dân, thì đất nước, xã hội mới có cơ may yên ổn và trường tồn.

Xem Thêm

Cung nghinh -Hà Thượng Thủ

( HNPD ) Hai mốt thần công đón Cận Bình /Một bầy thần tử kính cung nghinh /Nái xề ưỡn ẹo vung tay vén /Heo nọc lim dim hé mắt rình

Xem Thêm

TẠ ƠN ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình

Xem Thêm

Trương Nhân Tuấn - Nền văn minh thịt chó rực rỡ

Không phải vì người ta sợ loài chó bị “diệt chủng”, mà vì các lý do đạo đức. Chó là con vật có nghĩa, trung thành, sống chết với chủ. Con chó trở thành bạn với con người. Không ai giết bạn mình để ăn thịt bao giờ.

Xem Thêm

10 VIỆC CHỈ NÊN LÀM TRONG 3 PHÚT MỖI NGÀY ĐỂ SỐNG KHỎE CẢ ĐỜI

Tức giận không quá 3 phút: Cứ 10 phút tức giận, bạn bị tiêu hao sức lực như chạy 3.000 mét..

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng - JB. Nguyễn Hữu Vinh

Giết người,cướp của,hiếp dâm.........CÓ CÔNG VỚI ĐẢNG,đéo làm gì tao........ĐẢNG TAO cứ mãi tự hào : .........Đánh Tây,đánh Mỹ cho Tàu vinh quang

Xem Thêm

Đề bài :Giới thiệu bài thơ Đây Mùa Thu Tới của Xuân Diệu - Mai Tú Ân

Chắc "hậu bối" MTA thuộc làu bài thơ "chửi cha, mắng mẹ" của "tiền bối" Xuân Diệu (Xuân Tóc Quăn) khi ca tụng, đưa Xuân Tóc Quăn tới tận mây xanh: " Ai về làng Bái Hạ Nhắn vợ chồng thằng Thu Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . ." (ông bà Ngô Xuân Thu là bố mẹ Xuân Diệu)...

Xem Thêm

Đề bài :Bộ phim "Vietnam: The Real Story"

Tôi đề nghị phần thông dịch nên được tóm tắt lại để những người dân bình thường có thể nghe và hiểu dễ dàng hơn.Có những phần được thông dịch theo sát nghĩa của diễn giả 1 cách máy móc khiến câu nói có phần tối nghĩa.

Xem Thêm

Đề bài :Nền giáo dục Việt Nam: Vẫn lạc đường sau 35 năm

Bưng bô cho lũ lạc đường.........Thì mi ắt thuộc về phường đi hoang.........Lạc đường cùng kẻ đi hoang.........Chúng mày làm mạt xóm làng ,quê hương

Xem Thêm

Đề bài :Đem thân “Chiêu đãi” bạn của chồng

Chắc chắn năm sau cô vợ sẽ xúi anh chồng hóa trang nữa rùi.Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Thiến heo,chăn vịt,thợ hồ..........Mướn thằng khoa bảng bưng bô cho mình.........Nhiều thằng bưng rất tận tình.........Vừa bưng,vừa liếm,thưa trình,chùi lau........

Xem Thêm

Đề bài :NHÂN NGÀY GIỖ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, SUY NGHĨ VỀ CUỘC CHIẾN 1954-1975. Người Lính Già Chu Tất Tiến

Hom nay nhin My lien hiep quan su va vien tro giup cung co che do Cong San VN thi ro rang la quan doi VNCH da bi cac tuong trong hoi dong quan nhan cach mang va My luong gat hy sinh xuong mau vo ich. Quan VNCH hy sinh tu thu Kontum, An Loc,va tai chiem Quang Tri nam 1972 de nguoi My co the manh thuong thuyet lay tu binh ve trong danh du, trong khi do hon 10 ngan tu binh VNCH khong duoc trao tra. Ong Thieu bo roi 200 ngan quan can chanh tai QK I va II roi di qua Dai Loan. Ong Minh thi luong gat quan VNCH la da co giai phap hoa giai va ra lenh quan VNCH o lai ban giao cho quan Cong San, giao nop het 1 trieu ngan quan can chanh cho cong san tra thu. Dung nghe nhung gi Cong San, ong Thieu, ong Minh, ong Ky, va My noi ma hay nhin nhung gi ho lam vi ho dua den dau hang nhuc nha cua 1 trieu quan VNCH. Chung ta da bi ho luong gat hy sinh xuong mau vo ich.

Xem Thêm

Đề bài :Ủng hộ ca sĩ Mai Khôi - Mai Tú Ân

Không biết đến bao giờ MTA mới mở mắt khi ủng hộ con điếm vô giáo dục Mai Khôi đã làm trò thô bỉ như vậy...MTA thử làm việc này với Tập Cận Bình xem sao đi ! Thách đấy !!!

Xem Thêm

Đề bài :LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN

Câu châm ngôn của chúng tôi, những chiến sỉ QLVNCH khi trong trại tù Lao Bảo-Cồn Tiên ,Ái Tử ,Bình Điền là : - THÀ ĐỂ CHÚNG NÓ ( cán bộ VC ) GHÉT ,CHỚ KHÔNG ĐỂ CHÚNG NÓ KHINH. vẪN GIỮ TRONG ĐẦU CHO MÃI ĐẾN SAU NÀY.

Xem Thêm

TIN MỚI

Tuyên bố của các tổ chức XHDS về việc bắt cóc và câu lưu Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A và Bùi Thị Minh Hằng

Các nhà hoạt động nêu trên bị công an bắt cóc ngay sau khi kết thúc một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) ở toà nhà Lotte, Hà Nội.

Xem Thêm

Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng

Chỉ đến khi nào chiếc thẻ đảng không còn là "kim lệnh bài" cho đảng viên bòn xương, hút máu, gây tội ác với nhân dân, thì đất nước, xã hội mới có cơ may yên ổn và trường tồn.

Xem Thêm

Cung nghinh -Hà Thượng Thủ

( HNPD ) Hai mốt thần công đón Cận Bình /Một bầy thần tử kính cung nghinh /Nái xề ưỡn ẹo vung tay vén /Heo nọc lim dim hé mắt rình

Xem Thêm

TẠ ƠN ANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tạ ơn thân kính vô vàn Thiệt thua mà vẫn son vàng cho ai Tạ ơn hò hẹn đơn sai Một lần khổ lụy vương hai cuộc tình

Xem Thêm

Trương Nhân Tuấn - Nền văn minh thịt chó rực rỡ

Không phải vì người ta sợ loài chó bị “diệt chủng”, mà vì các lý do đạo đức. Chó là con vật có nghĩa, trung thành, sống chết với chủ. Con chó trở thành bạn với con người. Không ai giết bạn mình để ăn thịt bao giờ.

Xem Thêm

10 VIỆC CHỈ NÊN LÀM TRONG 3 PHÚT MỖI NGÀY ĐỂ SỐNG KHỎE CẢ ĐỜI

Tức giận không quá 3 phút: Cứ 10 phút tức giận, bạn bị tiêu hao sức lực như chạy 3.000 mét..

Xem Thêm

Khói bụi gây nguy cơ loãng xương nơi người già.

Nghiên cứu mới nhất cho thấy: Khói bụi trong không khí làm tăng nguy cơ loãng xương, và gãy xương nơi người cao niên,

Xem Thêm

Tuổi thơ trên thành phố Saigon

Những ngày đó cứ nhớ hoài Mùi thơm mực tím trong bài Giáo Khoa

Xem Thêm

6 cách người Israel áp dụng vào sa mạc khô cằn, làm thay đổi nền nông nghiệp thế giới

Nghiên cứu về giống cây trồng là một trong những đề tài quan trọng nhất của những cơ sở nghiên cứu nông nghiệp tại quốc gia sa mạc này.

Xem Thêm

Nữ kỹ sư gốc Việt rạng danh trên đất Mỹ:

“Tất cả những gì tôi mong muốn là đất nước trở nên tốt đẹp hơn”

Xem Thêm