Kinh Đời

Giấc mơ Mỹ, Giấc mơ Đức và “Giấc mơ Việt” / The American Dream, Der deutsche Traum and “The Vietnamsese Dream”

Tuần rồi vợ chồng tôi sang Berlin để thăm các thầy cô giáo đã dạy dỗ, chăm sóc tôi từ 50 năm trước cũng như tranh thủ thăm bạn bè ở Đông Đức. Dù bận rộn tôi cũng phải đi bằng được, có thể đây là lần cuối cùng gặp lại một số thầy cô đã ngoài 90. Nếu trễ sẽ ân hận vô cùng.


Nguyễn Thọ

Tuần rồi vợ chồng tôi sang Berlin để thăm các thầy cô giáo đã dạy dỗ, chăm sóc tôi từ 50 năm trước cũng như tranh thủ thăm bạn bè ở Đông Đức. Dù bận rộn tôi cũng phải đi bằng được, có thể đây là lần cuối cùng gặp lại một số thầy cô đã ngoài 90. Nếu trễ sẽ ân hận vô cùng.

Chúng tôi đi máy bay giá rẻ sang Berlin, tá túc ở nhà đứa cháu, con cô bạn. Cháu Việt coi chúng tôi như bác ruột. Mỗi lần đến Berlin, cháu đều đưa đón và cho tôi mượn xe hơi để tự đi.

Việt sở hữu một cửa hàng siêu thị Nahkauf nằm lọt thỏm trong khu phố ở Berlin-Tempelhof, gia đình ở ngay trên gác, nhảy hai vòng cầu thang là xuống đến cửa hàng. “Nahkauf”, nôm na tiếng Việt là “siêu thị sát nách”, một loại siêu thị gọn nhẹ cho bà con lối xóm trong vòng 500 mét trở lại. Đây là mô hình vệ tinh của tập đoàn Rewe, tập đoàn bán lẻ hàng đầu nước Đức. Khách hàng và nhân viên đều là những người quanh đó nên vào ra gặp nhau nói chuyện vui vẻ như trong một cửa hàng ở làng. Ông bà Thielen, nhân viên cửa hàng từ những ngày đầu, gắn bó với ông chủ châu Á như người nhà. Bà đảm nhiệm thêm vai trò quản gia cho Việt, trong khi ông làm bảo mẫu, giúp chăm sóc cậu con trai 6 tuổi khi hai vợ chồng Việt bận bịu.

Những ngày trọ ở đây, Việt luôn chọn các món bơ, fromage, xúc xích, sữa chua, mật ong ngon nhất từ dưới cửa hàng để chúng tôi ăn sáng với bánh mỳ nóng và cafe sữa. Cháu bảo hai bác thích ăn gì tùy chọn. Tôi nói đùa:

- Sáu mươi năm mơ mộng, nay bác mới được hưởng chủ nghĩa cộng sản, ăn uống tùy thích mà không mất tiền.

Nói vậy nhưng tôi biết để có được cái cộng sản đó, vợ chồng cháu đã phải vật lộn lao động hết sức “tư bản” bao nhiêu năm qua.

Khác với cảnh xô bồ, náo nhiệt ở các khu tập trung người Việt như Đồng Xuân, Rhintrasse, cuộc sống ở khu vực này quả là êm đềm. Dù bận rộn, cứ tám giờ tối là ông bố Việt đóng của hàng, lên gác đọc cho cậu con trai một câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ. Cuối tuần hai bố con đạp mountain bike vào rừng chơi để cháu gần gũi với thiên nhiên.

Tôi đã giúp đỡ Việt cách đây gần 20 năm, khi cháu mới sang Đức nên biết rõ sự vất vả của cháu. Việt phải làm từ nghề rửa bát, chạy bàn để theo học ngành tài chính chứng khoán. Nhưng rồi Việt nhận thấy nước Đức không phải là mảnh đất của “The American Dream”, có thể biến thằng rửa bát thành một tỷ phú. Nay Việt đang theo đuổi giấc mơ Đức, một giấc mơ được tóm gọn trong “Mein Job, mein Haus, meine Rente” (công việc, căn nhà và lương hưu).

Giấc mơ tuy chỉ nêu các mục tiêu vật chất rất đời thường, nhưng đòi hỏi người di cư phải hội nhập toàn diện, cả về văn hóa lẫn lối sống. Không thay đổi cách sống, sẽ không có các quan hệ xã hội để bảo đảm công việc và thu nhập.

Cách cửa hàng Nahkauf không xa là cửa hàng may vá sửa chữa quần áo của một người Việt, cũng lọt thỏm trong một phố vắng vẻ. Hằng, cô chủ cửa hàng, từ Hải Dương mới sang đây cưới chồng được vài năm, nhưng đã thu hút được cảm tình của những người Đức xung quanh. Tôi tưởng trong thời buổi của quần áo may sẵn từ Á Châu tràn sang với giá 9-10 Eur thì làm sao có thể duy trì một cửa hàng như vậy. Nhưng Hằng nói người Đức rất tiết kiệm và rất thích cắt sửa các loại quần áo để mặc. Những người Đức làm công việc này không còn nhiều. Dân chúng rất mừng vì có một người nhập cư đã giúp cho họ được sống theo truyền thống. Công việc làm cho Hằng vui, vì được tiếp xúc hàng ngày với người Đức để bổ sung thêm ngôn ngữ và hiểu biết. Hiện cô phải tuyển thêm mấy bạn gái sinh viên để giúp cho công việc chạy.

Phương, em trai Việt, một cử nhân tin học có chứng chỉ Cisco Certified Internetwork Expert CCIE, được ở lại Đức dưới dạng thẻ xanh. Những năm đầu, Phương cũng thử vận may của mình để thực hiện “The American Dream”. Cậu bỏ công sức và vốn liếng ra xoay xở kinh doanh buôn bán, nhưng đều thất bại, kể cả một cửa hàng Bubble Tea (Chè Đài Loan) trị giá hàng chục ngàn Euro. Trắng tay!

Thất bại đã khiến Phương nhận ra thế mạnh của ba chứng chỉ độc cậu đang có trong tay, Cisco, Microsoft và HP. Giấc mơ Đức đã đến với Phương khi một hãng công nghệ mạng tuyển dụng cậu. Hãng loại này ở Đức không thiếu, nhưng chỉ công ty nào có nhân viên đạt những chứng chỉ trên thì mới nhận được hợp đồng béo bở. Phương trở thành bảo bối của hãng và hãng trở thành con thuyền của Phương. Cậu muốn gì hãng chiều nấy: xe Audi, lương cao, home office, các khóa đào tạo tận bên Mỹ, các đợt nghỉ kết hợp. Tuần sau Phương đưa vợ con về Việt Nam nghỉ phép, sau đó cậu sẽ sang Mỹ thi lấy thêm một chứng chỉ Cisco cho hãng.

Khu phố tĩnh mịch Tempelhof và trung tâm Đồng Xuân là hai thế giới khác hẳn nhau. Có thể coi Đồng Xuân là một hình ảnh thu nhỏ của Việt Nam ở Đức. Ở đây, nhiều “Giấc mơ Việt” tiếp tục được mơ dưới bầu trời Âu. Nhiều đồng bào chỉ coi mảnh đất này là nơi kiếm tiền cho tương lai ở quê nhà. Tiền bạc dành dụm được, dù do làm ăn chính đáng, hoặc từ các nguồn thu bất minh, đều được đầu tư vào các mục đích sinh lợi ở Việt Nam, khi thì bất động sản, khi thì cổ phiếu, hoặc có khi chỉ là các kỳ nghỉ với bồ bịch tại quê nhà.

Cũng có những người không chủ trương về Việt Nam sống, vì họ đã mua nhà cửa bên này, vì vợ con đã bắt rễ vào xã hôi Đức, nhưng vẫn mơ “Giấc mơ Việt”. Họ luôn tìm kiếm niềm vui, niềm tự hào ở các sinh hoạt và thói quen tồn tại ở Việt Nam mấy chục năm nay. Trên tường một cửa hàng ăn lớn ở Đồng Xuân treo khẩu hiệu chào mừng một vị Ủy viên trung ương từ Việt Nam sang công tác ra đây ăn nhậu. Ông ta đã về nước từ nhiều hôm, nhưng khẩu hiệu vẫn treo đó như một dấu ấn của lòng tự hào. Té ra giai thoại về “không gội đầu cả tuần để giữ vết tay của bộ trưởng” lại có thật ở miền trời tây này.

Dù ở Đức hay ở Nga, ở Ba-Lan hay Tiệp, các loại hội như “Cựu chiến binh”, “Hội phụ nữ”, “Hội đồng hương” mọc lên như nấm. Nếu đồng hương tỉnh chưa đủ đã thì thêm đồng hương huyện, đồng hương xã. Lập hội thì phải có chức sắc, mà đã có chức sắc là lại có chuyện tranh giành góc chiếu giữa đình với kết cục là những cuộc sát phạt như vụ liên hiệp hội gì đó, nghe đâu hồ sơ kiện tụng đã lên đến tòa án Đức.

“Giấc mơ Việt” cũng là một giấc mơ luôn chìm trong khói nhang và tiếng mõ cầu kinh Phật. Người Việt đã mở ra rất nhiều chùa chiền ở châu Âu để một phần tận hưởng cuộc sống tâm linh mới được du nhập từ trong nước sang. Mặt khác chùa cũng là nơi để họ tìm kiếm may mắn trong kinh doanh ở xứ người. Nhiều ngôi chùa Phật giáo bên này đã bắt đầu mang mầu sắc chùa kinh tế như ở Việt Nam, nơi mà người ta hy vọng dùng tiền bạc phúng viếng cuối tuần để rửa bớt những lỗi lầm do làm ăn khuất tất trong tuần gây ra.

Trên đường chở vợ chồng tôi ra sân bay để về Köln, Chu Văn một đồng nghiệp của tôi 30 năm trước, hiện đang kinh doanh ở Berlin, ngán ngẩm than thở với tôi về những điều anh cảm nhận như trên. Đối với Chu Văn, “Giấc mơ Việt” kiểu đó đã trở thành cơn ác mộng mà anh phải giũ bỏ từ vài năm nay.

Ngày thứ bảy, vợ chồng nghệ sỹ Hùng & Hoa ở Berlin mời chúng tôi dự đám cưới cháu Chi. Tôi biết Chi từ thủa cháu còn bé và rất vui thỉnh thoảng được xem cháu đóng phim trên truyền hình Đức.

Nay cháu cưới Arne, cậu bạn học từ hơn 10 năm qua. Hùng giới thiệu ông thông gia Felgendreher với tôi. Ông bà là những người rất cởi mở và yêu văn hóa Việt. Bà Felgendreher mặc chiếc áo dài màu đỏ của mẹ cô dâu tặng. Arne rất thích đồ ăn Việt nên cậu quyết định chọn 100% món ăn Việt để đãi các bạn Đức, từ bún chả, nộm, chả lá lốt đến nem tươi mà người Đức gọi là Sommerrolle. Vui nhất là cảnh nam thanh nữ tú Đức xếp hàng chờ đến lượt mình để được chỉ dẫn gắp các loại rau, trứng, thịt, bún, xếp vào bánh đa nhúng để cuốn. Xong mỗi đứa cầm một cuốn ra đứng ăn nhồm nhoàm, có đứa còn không biết chấm nước mắm.

Kết thúc đám cưới là hòa tấu âm nhạc của hai cặp thông gia. Họ đã mất nhiều buổi để tập hòa tấu mấy bản nhạc dân ca Việt Nam bằng đàn thập lục, guitar và sáo. Một giấc mơ Đức-Việt tuyệt đẹp.

Köln 13.07.2017

PS: Tôi không viết về Giấc mơ Việt không có ngoặc kép, vì rất nhiều người Việt đang viết về nó.

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Giấc mơ Mỹ, Giấc mơ Đức và “Giấc mơ Việt” / The American Dream, Der deutsche Traum and “The Vietnamsese Dream”

Tuần rồi vợ chồng tôi sang Berlin để thăm các thầy cô giáo đã dạy dỗ, chăm sóc tôi từ 50 năm trước cũng như tranh thủ thăm bạn bè ở Đông Đức. Dù bận rộn tôi cũng phải đi bằng được, có thể đây là lần cuối cùng gặp lại một số thầy cô đã ngoài 90. Nếu trễ sẽ ân hận vô cùng.


Nguyễn Thọ

Tuần rồi vợ chồng tôi sang Berlin để thăm các thầy cô giáo đã dạy dỗ, chăm sóc tôi từ 50 năm trước cũng như tranh thủ thăm bạn bè ở Đông Đức. Dù bận rộn tôi cũng phải đi bằng được, có thể đây là lần cuối cùng gặp lại một số thầy cô đã ngoài 90. Nếu trễ sẽ ân hận vô cùng.

Chúng tôi đi máy bay giá rẻ sang Berlin, tá túc ở nhà đứa cháu, con cô bạn. Cháu Việt coi chúng tôi như bác ruột. Mỗi lần đến Berlin, cháu đều đưa đón và cho tôi mượn xe hơi để tự đi.

Việt sở hữu một cửa hàng siêu thị Nahkauf nằm lọt thỏm trong khu phố ở Berlin-Tempelhof, gia đình ở ngay trên gác, nhảy hai vòng cầu thang là xuống đến cửa hàng. “Nahkauf”, nôm na tiếng Việt là “siêu thị sát nách”, một loại siêu thị gọn nhẹ cho bà con lối xóm trong vòng 500 mét trở lại. Đây là mô hình vệ tinh của tập đoàn Rewe, tập đoàn bán lẻ hàng đầu nước Đức. Khách hàng và nhân viên đều là những người quanh đó nên vào ra gặp nhau nói chuyện vui vẻ như trong một cửa hàng ở làng. Ông bà Thielen, nhân viên cửa hàng từ những ngày đầu, gắn bó với ông chủ châu Á như người nhà. Bà đảm nhiệm thêm vai trò quản gia cho Việt, trong khi ông làm bảo mẫu, giúp chăm sóc cậu con trai 6 tuổi khi hai vợ chồng Việt bận bịu.

Những ngày trọ ở đây, Việt luôn chọn các món bơ, fromage, xúc xích, sữa chua, mật ong ngon nhất từ dưới cửa hàng để chúng tôi ăn sáng với bánh mỳ nóng và cafe sữa. Cháu bảo hai bác thích ăn gì tùy chọn. Tôi nói đùa:

- Sáu mươi năm mơ mộng, nay bác mới được hưởng chủ nghĩa cộng sản, ăn uống tùy thích mà không mất tiền.

Nói vậy nhưng tôi biết để có được cái cộng sản đó, vợ chồng cháu đã phải vật lộn lao động hết sức “tư bản” bao nhiêu năm qua.

Khác với cảnh xô bồ, náo nhiệt ở các khu tập trung người Việt như Đồng Xuân, Rhintrasse, cuộc sống ở khu vực này quả là êm đềm. Dù bận rộn, cứ tám giờ tối là ông bố Việt đóng của hàng, lên gác đọc cho cậu con trai một câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ. Cuối tuần hai bố con đạp mountain bike vào rừng chơi để cháu gần gũi với thiên nhiên.

Tôi đã giúp đỡ Việt cách đây gần 20 năm, khi cháu mới sang Đức nên biết rõ sự vất vả của cháu. Việt phải làm từ nghề rửa bát, chạy bàn để theo học ngành tài chính chứng khoán. Nhưng rồi Việt nhận thấy nước Đức không phải là mảnh đất của “The American Dream”, có thể biến thằng rửa bát thành một tỷ phú. Nay Việt đang theo đuổi giấc mơ Đức, một giấc mơ được tóm gọn trong “Mein Job, mein Haus, meine Rente” (công việc, căn nhà và lương hưu).

Giấc mơ tuy chỉ nêu các mục tiêu vật chất rất đời thường, nhưng đòi hỏi người di cư phải hội nhập toàn diện, cả về văn hóa lẫn lối sống. Không thay đổi cách sống, sẽ không có các quan hệ xã hội để bảo đảm công việc và thu nhập.

Cách cửa hàng Nahkauf không xa là cửa hàng may vá sửa chữa quần áo của một người Việt, cũng lọt thỏm trong một phố vắng vẻ. Hằng, cô chủ cửa hàng, từ Hải Dương mới sang đây cưới chồng được vài năm, nhưng đã thu hút được cảm tình của những người Đức xung quanh. Tôi tưởng trong thời buổi của quần áo may sẵn từ Á Châu tràn sang với giá 9-10 Eur thì làm sao có thể duy trì một cửa hàng như vậy. Nhưng Hằng nói người Đức rất tiết kiệm và rất thích cắt sửa các loại quần áo để mặc. Những người Đức làm công việc này không còn nhiều. Dân chúng rất mừng vì có một người nhập cư đã giúp cho họ được sống theo truyền thống. Công việc làm cho Hằng vui, vì được tiếp xúc hàng ngày với người Đức để bổ sung thêm ngôn ngữ và hiểu biết. Hiện cô phải tuyển thêm mấy bạn gái sinh viên để giúp cho công việc chạy.

Phương, em trai Việt, một cử nhân tin học có chứng chỉ Cisco Certified Internetwork Expert CCIE, được ở lại Đức dưới dạng thẻ xanh. Những năm đầu, Phương cũng thử vận may của mình để thực hiện “The American Dream”. Cậu bỏ công sức và vốn liếng ra xoay xở kinh doanh buôn bán, nhưng đều thất bại, kể cả một cửa hàng Bubble Tea (Chè Đài Loan) trị giá hàng chục ngàn Euro. Trắng tay!

Thất bại đã khiến Phương nhận ra thế mạnh của ba chứng chỉ độc cậu đang có trong tay, Cisco, Microsoft và HP. Giấc mơ Đức đã đến với Phương khi một hãng công nghệ mạng tuyển dụng cậu. Hãng loại này ở Đức không thiếu, nhưng chỉ công ty nào có nhân viên đạt những chứng chỉ trên thì mới nhận được hợp đồng béo bở. Phương trở thành bảo bối của hãng và hãng trở thành con thuyền của Phương. Cậu muốn gì hãng chiều nấy: xe Audi, lương cao, home office, các khóa đào tạo tận bên Mỹ, các đợt nghỉ kết hợp. Tuần sau Phương đưa vợ con về Việt Nam nghỉ phép, sau đó cậu sẽ sang Mỹ thi lấy thêm một chứng chỉ Cisco cho hãng.

Khu phố tĩnh mịch Tempelhof và trung tâm Đồng Xuân là hai thế giới khác hẳn nhau. Có thể coi Đồng Xuân là một hình ảnh thu nhỏ của Việt Nam ở Đức. Ở đây, nhiều “Giấc mơ Việt” tiếp tục được mơ dưới bầu trời Âu. Nhiều đồng bào chỉ coi mảnh đất này là nơi kiếm tiền cho tương lai ở quê nhà. Tiền bạc dành dụm được, dù do làm ăn chính đáng, hoặc từ các nguồn thu bất minh, đều được đầu tư vào các mục đích sinh lợi ở Việt Nam, khi thì bất động sản, khi thì cổ phiếu, hoặc có khi chỉ là các kỳ nghỉ với bồ bịch tại quê nhà.

Cũng có những người không chủ trương về Việt Nam sống, vì họ đã mua nhà cửa bên này, vì vợ con đã bắt rễ vào xã hôi Đức, nhưng vẫn mơ “Giấc mơ Việt”. Họ luôn tìm kiếm niềm vui, niềm tự hào ở các sinh hoạt và thói quen tồn tại ở Việt Nam mấy chục năm nay. Trên tường một cửa hàng ăn lớn ở Đồng Xuân treo khẩu hiệu chào mừng một vị Ủy viên trung ương từ Việt Nam sang công tác ra đây ăn nhậu. Ông ta đã về nước từ nhiều hôm, nhưng khẩu hiệu vẫn treo đó như một dấu ấn của lòng tự hào. Té ra giai thoại về “không gội đầu cả tuần để giữ vết tay của bộ trưởng” lại có thật ở miền trời tây này.

Dù ở Đức hay ở Nga, ở Ba-Lan hay Tiệp, các loại hội như “Cựu chiến binh”, “Hội phụ nữ”, “Hội đồng hương” mọc lên như nấm. Nếu đồng hương tỉnh chưa đủ đã thì thêm đồng hương huyện, đồng hương xã. Lập hội thì phải có chức sắc, mà đã có chức sắc là lại có chuyện tranh giành góc chiếu giữa đình với kết cục là những cuộc sát phạt như vụ liên hiệp hội gì đó, nghe đâu hồ sơ kiện tụng đã lên đến tòa án Đức.

“Giấc mơ Việt” cũng là một giấc mơ luôn chìm trong khói nhang và tiếng mõ cầu kinh Phật. Người Việt đã mở ra rất nhiều chùa chiền ở châu Âu để một phần tận hưởng cuộc sống tâm linh mới được du nhập từ trong nước sang. Mặt khác chùa cũng là nơi để họ tìm kiếm may mắn trong kinh doanh ở xứ người. Nhiều ngôi chùa Phật giáo bên này đã bắt đầu mang mầu sắc chùa kinh tế như ở Việt Nam, nơi mà người ta hy vọng dùng tiền bạc phúng viếng cuối tuần để rửa bớt những lỗi lầm do làm ăn khuất tất trong tuần gây ra.

Trên đường chở vợ chồng tôi ra sân bay để về Köln, Chu Văn một đồng nghiệp của tôi 30 năm trước, hiện đang kinh doanh ở Berlin, ngán ngẩm than thở với tôi về những điều anh cảm nhận như trên. Đối với Chu Văn, “Giấc mơ Việt” kiểu đó đã trở thành cơn ác mộng mà anh phải giũ bỏ từ vài năm nay.

Ngày thứ bảy, vợ chồng nghệ sỹ Hùng & Hoa ở Berlin mời chúng tôi dự đám cưới cháu Chi. Tôi biết Chi từ thủa cháu còn bé và rất vui thỉnh thoảng được xem cháu đóng phim trên truyền hình Đức.

Nay cháu cưới Arne, cậu bạn học từ hơn 10 năm qua. Hùng giới thiệu ông thông gia Felgendreher với tôi. Ông bà là những người rất cởi mở và yêu văn hóa Việt. Bà Felgendreher mặc chiếc áo dài màu đỏ của mẹ cô dâu tặng. Arne rất thích đồ ăn Việt nên cậu quyết định chọn 100% món ăn Việt để đãi các bạn Đức, từ bún chả, nộm, chả lá lốt đến nem tươi mà người Đức gọi là Sommerrolle. Vui nhất là cảnh nam thanh nữ tú Đức xếp hàng chờ đến lượt mình để được chỉ dẫn gắp các loại rau, trứng, thịt, bún, xếp vào bánh đa nhúng để cuốn. Xong mỗi đứa cầm một cuốn ra đứng ăn nhồm nhoàm, có đứa còn không biết chấm nước mắm.

Kết thúc đám cưới là hòa tấu âm nhạc của hai cặp thông gia. Họ đã mất nhiều buổi để tập hòa tấu mấy bản nhạc dân ca Việt Nam bằng đàn thập lục, guitar và sáo. Một giấc mơ Đức-Việt tuyệt đẹp.

Köln 13.07.2017

PS: Tôi không viết về Giấc mơ Việt không có ngoặc kép, vì rất nhiều người Việt đang viết về nó.

BẢN TIN MỚI NHẤT

Thằng Phải Gió

Mùa cúm tầu, dễ phải gió!

Xem Thêm

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, 10-August 2020 giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Xem Thêm

Giận chồng không sắm điều hòa

Nên cô vợ mới lăn ra ghế nằm.

Xem Thêm

Từ VIỆT NAM, từ vùng dịch, nghĩ về DONALD JOHN TRUMP - Nguyễn Quang Chơn

. . . Đất nước tôi kiên cường, Dân tộc tôi anh hùng. Hơn bốn ngàn năm nay chúng tôi đâu sợ giặc Tàu. Nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất cần một đồng minh vững mạnh.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 10/08/1945: Nhật Bản đồng ý đầu hàng vô điều kiện

Vào ngày này năm 1945, chỉ một ngày sau vụ ném bom Nagasaki, Nhật Bản đã chấp nhận các điều khoản đầu hàng vô điều kiện của Hội nghị Potsdam,...

Xem Thêm

MÙA NÀY. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lá chưa vàng bao la Rơi trên đường đưa tiễn

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một bức ảnh, vạn lời nó

Joe vat vo da khang dinh : neu dac cu,y se thay doi the che..." the che nao thi y khong noi.Viec tau cong muon chiem nuoc My thi da ro rang co ke hoach han hoi tu 2005 va da duoc cong khai pho bien va moc quyet dinh : 2025 va 2050 de nam tron the gioi. Viec bau cu 11-2020 toi day,co the gia dinh nhu the nay : con Lua se pha roi bau cu,va vi mot ly do nao do,bau cu bat thanh va theo hien phap,T.T Trump se het hieu luc va phai ban giao chuc vu cho tan tong thong, ma tan T.T lai chua co vi truc trac phieu bau.Vay theo hien phap,nguoi thu 03 duoc quyen giu chuc vu T.T tam thoi la mu nancy va khi nancy lam T.T,cho du la t.t tam thoi,mu ta van co toan quyen hien dinh va khi do con lua tung hoang ngang doc.....buon qua,hau xet.

Xem Thêm

Đề bài : Chuyện cụ Biden

Đọc Vu Linh viết bài nào cũng có lý , qua đây mới biết bộ mặt thật của Joe biden đối với người tỵ nạm Việt , 33t làm tns có những kẻ ngu mới tin là ông ta thiếu suy nghĩ ? óc bã đậu . cám ơn VŨ LINH ....

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"...

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"... Hoàng Nguyễn

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Bài viết phân tích tật nói ngọng của dàn lảnh đạo cao cấp VN hiện nay rất sâu sắc và hữu ích ,tuy nhiên bây giờ tật nói ngọng này đã ăn sâu thành lề lối nên khó thay đổi. Cái đáng nói đến là nguyên nhân ,từ xa xưa thời cách mạng tháng tám ,Đảng VC và cấp lảnh đạo có chủ trương nêu cao giai cấp tiên tiến là công nông ,còn giai cấp địa chủ tư sản là kẻ thù phải tiêu diệt giết sạch ,mà đại đa số thành phần cốt cán công nông là dân quê ,hoặc lao động chân tay cho nên tật nói ngọng rất phổ biến ,còn đám tiểu tư sản hay trí thức muốn sống sót thì bắt buộc phải cúi mình nương theo quần chúng nếu không muốn bị đem ra đấu tố ,mà trước hết là cố gắng hòa đồng bằng cách tập nói ngọng ,không còn kiểu ăn nói văn hoa lịch lãm ,từ đó phong trào nói ngọng trở thành biểu trưng của giai cấp cách mạng tiên tiến.Nhà nhà nói ngọng ,người người nói ngọng lâu dần không ai thấy khó chịu khi nghe người khác và ngay cả bản thân cùng gia đình cũng nói ngong.. niu..no !! Nếu tác giả sinh trong thời đó thì bây giờ có lẻ không có bài phân tích này .

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Một bài viết trào phúng đầy ý nghĩa ! Một bài viết "dành cho những người thông minh", không phải "cho những kẻ tầm thường". Cảm ơn tác giả.

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Toi la nguoi Vietnam ty nan tai My.Nhung toi KHONG ghi ten vao to chuc Vietnamese-Americans va toi khang dinh : Toi CHUA quyet dinh bau phieu cho ai ca.Xin dung loi dung va gom chung nhung nguoi Vietnam o My va cai hoi nay,vao hay khong la quyen tu do cua moi nguoi.Toi khang dinh va toi chiu trach nhiem ve su khang dinh nay./-

Xem Thêm

Đề bài :Khấn Người Tình Địch - Tràm Cà Mau

Có gì đâu ông bạn JUDO ! Tốt hơn hết mỗi khi thấy còm có tên DON VU thì coi như "bãi rác", tránh cho xa...Thế thôi !!!

Xem Thêm

Đề bài :Nữ dân biểu gốc Việt bị đồng hương chụp mũ vì ủng hộ BLM

Search these links below, please: https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1364608 https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/cong-dong/ung-ho-blm-dan-bieu-goc-viet-bi-chup-than-cong-doanh-gia-goc-viet-bi-doa-giet/ http://www.vsam1040.com/vi-vn/tin-tuc/tin-nguoi-viet-hai-ngoai/nu-dan-bieu-goc-viet-bi-dong-huong-chup-mu-vi-ung

Xem Thêm

TIN MỚI

Thằng Phải Gió

Mùa cúm tầu, dễ phải gió!

Xem Thêm

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Một vụ nổ khí đốt tự nhiên đã phá hủy ba dãy nhà ở Baltimore hôm Thứ Hai, 10-August 2020 giết chết một phụ nữ và khiến những người khác mắc kẹt trong đống đổ nát.

Xem Thêm

Giận chồng không sắm điều hòa

Nên cô vợ mới lăn ra ghế nằm.

Xem Thêm

Từ VIỆT NAM, từ vùng dịch, nghĩ về DONALD JOHN TRUMP - Nguyễn Quang Chơn

. . . Đất nước tôi kiên cường, Dân tộc tôi anh hùng. Hơn bốn ngàn năm nay chúng tôi đâu sợ giặc Tàu. Nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất cần một đồng minh vững mạnh.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 10/08/1945: Nhật Bản đồng ý đầu hàng vô điều kiện

Vào ngày này năm 1945, chỉ một ngày sau vụ ném bom Nagasaki, Nhật Bản đã chấp nhận các điều khoản đầu hàng vô điều kiện của Hội nghị Potsdam,...

Xem Thêm

MÙA NÀY. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lá chưa vàng bao la Rơi trên đường đưa tiễn

Xem Thêm

Không cần phong tỏa, nhưng tất cả người Mỹ cần thực hiện 5 hoặc 6 "Biện pháp cơ bản" - Anthony Fauci

Phong tỏa là không cần thiết để kiểm soát COVID-19 - Giám đốc của Viện Quốc gia về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm (NIAID) cho biết...

Xem Thêm

Lần đầu tiên, TQLC Mỹ có thiếu tướng gốc Việt

Tướng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ William H. Seely III vừa được gắn lon thiếu tướng tại một buổi lễ tổ chức vào lúc 11 giờ sáng Thứ Sáu, 31 Tháng Bảy, tại căn cứ MacDill Air Force Base,

Xem Thêm

Trong số gần 8500 người Trung Quốc nằm trong danh sách đen “chờ” bị trục xuất khỏi Mỹ

hơn 900 người bị cảnh sát liên bang vừa bắt vì liên quan đến hoạt động phân phối những hạt giống mầm trong túi lạ nghi ngờ nhiễm khuẩn mầm bệnh SARS-nCoV-2.

Xem Thêm