Thân Hữu Tiếp Tay...

Hành quân rừng sâu - Lê Phùng Xuân

xxx

1168q

( Năm tháng ở cùng đơn vị với Ngô Kha- người bên kia chiến tuyến.)                      

-Thưa Trung Úy. Có Thiếu Úy Kha mới về trình diện Trung  Úy.

Xuân đang nằm trên võng, vụt ngồi dậy. Người thanh niên hơi lớn tuổi hơn Xuân đang ở trước mặt chàng. Đầu đội nón sắt mới tinh, có lưới ngụy trang; quần áo cáo cạnh ủi hồ thẳng nếp; hai bông mai vàng sáng giới; giây ba chạc một bên có gắn đèn pin màu cứt ngựa, một bên có địa bàn Lensatic bỏ trong bao; giây TAB đeo hơi lỏng, trễ tràng cây Colt 12 xề xệ hơi giống hình ảnh chàng cao bồi mỹ  mà Xuân đã coi từ lúc bé (chỉ khác là khẩu Rouleau), Thiếu Úy Kha đứng nghiêm chào, trình diện rồi bỏ tay xuống. Xuân nhìn vào sự vụ lịnh: Ngô Kha. Có phải Ngô Kha của vụ biến động miền Trung hông mà chàng đã từng biết tên qua báo chí? Sao lại lưu lạc đến tận nơi nầy?

Ngô Kha cũng là một cây đánh tứ sắc. Hoằng, khạp, đôi, lúc nào cũng có đều đều trên tay nó. Nó tới hoài. Hai vợ chồng Chuẩn Úy Nghĩa bứt từ chến nầy đến chến khác. Anh chàng lại có món ớt xào kiểu huế cay điếc con ráy. Mỗi lần ăn cơm là vít ra một miếng dèo dẽo hòa vô nước mắm. Trong đại đội hông có người gốc Huế, nhưng lần hồi, Ngô Kha cũng sống vui vẻ với anh em.Cũng treo võng tèng tèng dưới poncho.

Vậy chớ còn đỡ hơn Chuẩn úy Nghĩa. Hai vợ chồng luôn luôn ăn chay nằm đất. Mà có nằm giường thì kiếm đâu ra. Còn nằm ghế bố xếp nhà binh nhỏ tí tẹo, hẹp té làm sao đủ cho hai người. Phải bỏ tiền túi ra mua ghế bố chớ. Thiếu úy Thanh ngạo: “ nè hai ông bà có ngủ ghế bố thì nhè nhẹ thôi nhen, mạnh quá gãy chơn hết à nghen! ”. Tới phiên vợ Thiếu Úy Thanh ra thăm chồng nhơn dịp bãi trường, ở mươi ngày, thì cũng phải hạ thổ. Bà vợ Chuẩn Úy Nghĩa ghẹo lại: “ Kỳ nầy bà thế nào cũng có bầu. Ra thăm chồng mà cứ ăn chay nằm đất, Trời Phật chứng giám cho bà có con trai! ”

Ở một thời gian, thấm đời nhà binh, nụ cười Ngô Kha hông còn có vẻ khinh khỉnh ngạo mạn nữa.Nhưng bộ dạng vẫn vậy: cà xàng cà xàng.Giọng huế của Ngô Kha cũng giống các bạn thời 60 làm báo Thế kỷ Hai Mươi như Linh Vũ, Trường Dzạ.

- Giọng nói khó nghe quá. Mới đầu tui cứ ư ư hả hả với ảnh hoài. Cái gì mà ngụy chưa tề, ốt dột? Tui hổng hiểu gì ráo!

- Chị Nghĩa.Chị hông biết chớ giọng huế là giọng cổ xưa, còn rặc ròi của tiếng Việt. Chớ giọng Bắc thì lai Tàu Quảng Đông và Nam như mình đây thì lai Miên, lai Thái… một ít rồi. Giọng cô gái huế trầm bổng nghe ví von lắm đó chị!

Chỉ có anh chàng Chúc Bắc kỳ là còn hầm hừ hậm hực như chó giành xương.Rượu vào lời ra.Nó nói phang ngang bữa củi, “dọc ngang nào biết trên đầu có ai” (Kiều).Nó cứ nói Ngô Kha là người đâm sau lưng chiến sĩ. …


- Thôi mầy ơi. Chắc nó cũng bị đì dữ lắm rồi mới ra tới đây đó.

- Mông sừ nầy chơi không được. Cho lủy đụng mấy trận để lủy biết thế nào là gian khổ của lính.

- Sao hôm nay đột nhiên mầy sổ tiếng tây bồi vậy? Thì cũng sắp sửa hành quân rồi đây. Chiều nay tao có lịnh lên Tiểu đoàn họp. Bây giờ, ba thằng con có đầy đủ hết rồi, nên lủy làm đại đội phó, đi theo kè bên tao. Dù sao nó cũng là từng là thầy giáo như tụi mình, còn cà ngơ cà ngáo trận mạc lắm, đẩy nó ra tận cùng thì rủi nó chết cũng tội nghiệp. Mầy cũng nên chuẩn bị đi. Chắc kỳ nầy lủi vô rừng lâu đó.

- Tớ cam đoan với cậu là lủy không ở với mình lâu đâu. Cái phe Phật giáo lúc rày mạnh thế lắm đó, khuynh đảo đủ thứ chuyện. Ít hôm rồi họ cũng móc xừ lủy về cho mà xem!

Vì là hành quân lớn, chuẩn bị rầm rầm rồ rộ, nên có thể kế hoạch hành quân bị lộ hay bị nội tuyến(?). Cũng may là ngày hôm đó, hông hiểu sao Trung đoàn 11 kỵ binh Hoa Kỳ (đóng quân ở Black Horse, Hàng Gòn) lại tiến lên trước, chớ nếu hông thì hổng hiểu Tiểu Đoàn 3/43 đang di chuyển bằng xe có còn nguyên vẹn hôn?

VC đã độn thổ phục kích trên một đoạn đường dài khoảng hơn một cây số từ cuối ấp Bảo Vinh đến Suối Cát. Vài M113 và M41 bị đốt cháy. Thiệt hại hai bên đều đáng kể. Sau nhiều giờ Cobra quần thảo, chiến trường tạm yên. Xuân còn nhìn thấy những chiến binh VC ngụy trang đầy rơm bị chết cháy đen, có khi xác hông còn nguyên vẹn, còn nằm rải rác hai bên đường, bên miệng hố, và những người lính Mỹ còn gục trên pháo tháp M41 và bên hông M113. Có lẽ nhìn thấy lần đầu nên Ngô Kha hơi nhăn mặt. Chiến tranh có tàn ác hôn? Tại sao những người lính Mỹ bỏ mạng nơi xứ người xa lạ và những binh sĩ VC bị bùa mê thuốc lú  nằm bên nhau? Bạn cũng hên đó Ngô Kha! Nếu hông, Tiểu Đoàn đi đầu ngày hôm nay thì có thể bạn đã phơi xác dưới tay các đồng chí của bạn?

- Tụi mình chui vào rừng mấy hôm rồi?

- Hôm nay là bảy ngày.

- Vậy mà không thấy bóng dáng VC nào hết. Lội trong rừng ba ngày bị muỗi đốt, vắt cắn, khát nước.

- Cũng may cho mình. Có thể thằng 275 bị bể rồi khi đụng với Trung đoàn 11 kỵ binh Hoa Kỳ. Chắc nó rút đi xa, ngoài tầm pháo binh. Mầy đừng than. Còn tiếp tế dài dài, thêm nhiều đợt ba ngày nữa để lùng sục Mật Khu Mây Tào nầy. Tội nghiệp Ngô Kha. Chắc lầu đầu tiên nó lội rừng nên hông biết gì hết. Hôm trước có dặn phải đổi bông mai đen và đừng đeo ở hai bên cổ áo. Chỉ cần một bông mai đen gắn ở trước ngực là đủ rồi.

- Cậu có dặn ô đô chỉ cho nó cách mắc võng, căng poncho, quét sạch chung quanh chỗ ngủ để rắn rít không bò vô….

- Cái đó hông cần. Thằng tà lọt nầy lính cũ. Nó rành mấy vụ nầy. Dạo nầy, lính đào ngũ khá nhiều. Về 10 thằng thì đào ngũ hết 5, 6. Riết rồi, toàn thứ sút tay gãy cán, hổng đánh đấm gì được.

Thằng Ca, lính đơ dèm cùi bắp, hông trung đội nào chịu chứa. Nó là thằng ghiền mà hông hiểu sao phòng tuyển mộ lại nhận. Mỗi lần nó lên cơn là bày ống chích nhựa và kim cũ xì, dơ dáy ra. Nó lấy lon sữa bò rỉ sét, bỏ cục gì màu đen vô, đổ chút xíu nước, hơ đèn cầy, nấu cho sôi lên. Xong nó lấy ống chích hút vào độ 5cc. Rồi nó lấy ngón tay trỏ xoa xoa nơi cánh tay nổi u nần đầy gân xanh. Chỉ cần một tay thôi, nó cầm ống chích lanh lẹ bơm vào mạch máu.Thế là, a lê hấp, nó đứng dậy, vươn vai, lấy hai bàn tay chà chà cùng khắp mình mẫy ra vẻ sảng khoái. Bây giờ ai kêu nó làm cái gì nó cũng làm. Khổ hơn nữa là bà vợ lại cũng ghiền như nó. Mỗi ngày hai vợ chồng phải có đều hai cử như vậy, nếu hông, bọn họ ngồi cú rủ như hai con gà nuốt dây thun. Như thế thì làm sao mà đi đánh giặc được?

- Ngày hôm nay, tớ thấy nó “ngã bàn đèn” dọc đường. Ai đi qua cũng mặc kệ. Chừng xong rồi, nó ôm súng, vọt lên trước, tuôn bờ tuôn bụi ào ào, bất kể gai góc… Rủi đụng trận mà nó đang lên cơn như vậy thì chết cũng tội nghiệp.

- Tao biết làm sao bây giờ, hả Chúc? Mầy với tao thực ra còn biết Cộng Sản một chút ít qua sự tìm tòi riêng ở sách vở. Nhà trường thì chỉ có những giờ Công Dân Giáo Dục. Còn đám lính mình có hiểu rõ gì đâu? Khi mầy ở Thủ Đức, có giờ học về chánh trị. Có ai trình bày cho mày rõ ràng về sự nguy hiểm của chủ nghĩa Cọng Sản hôn?...

Chúc im lặng, lấy ra điếu thuốc quăn queo, ngửi ngửi. Trăng đã lên gần khỏi ngọn cây. Ánh sáng nhợt nhờ xuyên qua kẽ lá chập chờn rung theo cơn gió nhẹ. Nhiều cây cao nghều nghệu, thẳng tắp hình như những người khổng lồ vươn tay nắm lấy mặt trăng. Những cây thấp nằm lũng la lũng lẵng im lìm như ngủ say trong đêm ngà vắng lặng.

Đêm dần khuya. Hai đứa ngồi trên nón sắt gần bên nhau. Xuân thò tay vào túi, lấy bao thuốc Ruby Quân Tiếp Vụ xẹp lép ra, để vào lòng bàn tay, phà một hơi dài cho ấm, đưa lên mũi, hít một hơi thật đầy lồng ngực. Mùi thuốc thơm nhè nhẹ len rần rần vào phổi làm cho chàng tỉnh người. Đêm khuya. Rừng âm u, bí hiểm  say ngủ như chết. Thỉnh thoảng có tiếng tắc kè vang lên một hồi gần nơi đóng quân. Rồi, sau đó, từ xa xa, tiếng vượn hú đêm một hơi dài.

- Mình ở trong rừng sâu lâu quá. Gần hai tuần rồi. Thằng Nghĩa ngày hôm qua nó nói với tớ nó bắn máy bay ướt quần hết trơn.

- Nó có vợ đeo nó như đĩa mà còn vậy.

- Cậu đừng có cười. Khuya thức dậy, tớ đi đái xong rồi, mà nó còn không chịu xìu, cứ ngổng lên hoài.

- Thôi đi cha nội, ráng mà chịu. Ai lại hông như vậy… Thôi đi ngủ đi. Ngày mai, thằng Thanh đi đầu…

Đại đội đi khỏi nơi đóng quân khoảng ba tiếng. Có tiếng súng nổ dồn dập và tiếng hô xung phong vang rền. Xuân cùng hai người lính mang máy và Ni, Lang tuôn, vẹt cây đi nhanh lên trước, đến trung đội của Thanh. Tiếng súng vẫn còn nổ dòn và tiếng la hét vang dội kêu các người dưới hầm lên mau.

- Còn mấy người dưới hầm hông chịu lên Trung Úy.Hình tiếng đàn bà con gái hông hà. Lúc tụi tui chạm súng, họ có chống trả lại sơ sài, bắn vài ba phát đạn rồi rút xuống hầm.

- Anh có cho lục soát và bố trí chung quanh đây hết chưa? Để tui cho thằng Nghĩa lên phía bên trái phụ anh.

- Còn mấy người dưới hầm. Tôi nghe tiếng chí chóe, hình như tiếng con gái nhiều hơn. Kêu mỏi miệng rồi mà họ hông chịu lên. Hình như có một người bị thương.

- Dễ mà.Anh cho kêu ít lần nữa đi. Anh hăm hổng lên là ton lựu đạn xuống. Mà khoan, mình hăm vậy thôi chớ ton lựu đạn xuống là họ chết hết. Anh có lựu đạn khói hông? La hét cho dữ nó, rồi bắn ít phát bên ngoài. Hổng được rồi anh hãy cho tụi nó ton lựu đạn khói xuống.

Làn khói phủ trùm miệng hầm. Nhóm người dưới hầm lần lượt ngoi lên lóc nhóc như cá kèo trong bùn non. Ai nấy đều ho sặc sụa. Toàn là các cô gái trẻ bân, mặc đồ bà ba. Thanh cho gom cả đám lại, bắt để hai tay lên đầu. Mặt cô nào cô nấy xanh như tàu lá chuối. Một cô mạnh dạn la lên: còn một cô dưới hầm bị thương nặng ở chơn. Thanh nghĩ chắc có thể là cô du kích, chống cự lúc chạm súng đầu tiên.

Màn khói vừa tan. Cô gái cuối cùng lóc lách như cá rô, lên vừa khỏi miệng hầm. Một người lính nhanh tay bước tới tước lấy khẩu AK. Cô bộ đội áo quần sốc sết, đầu tóc rối nùi, hông bò nổi nữa, nằm bệt ngay ra đó. Hai người lính kéo cô ta lên. Dòng máu đỏ tươi rỉ ra ướt bắp đùi.Xuân cho y tá đại đội lên băng bó.

Các cô gái nhìn đồng đội của họ bị thương nằm im lìm. Họ tỏ vẻ lo sợ. Đám binh sĩ đột nhiên đi qua đi lại nhìn chầm chập vào bầy con gái. Đầu tiên, Xuân hông để ý, nhưng cuối cùng chàng nhận ra có một cô mặc áo bà ba đen đứng trên hàng đầu. Áo cô ta bị bung ra, tuột ba nút. Cái vú hơi lớn có núm hồng nhô ra nơi làn da ngực trắng ngà nõn nà. Hèn gì mà tụi nó…

- Tự nảy giờ anh hổng thấy gì hả anh Thanh?

- Hông. Tui đang lo cho cô gái bị thương.

- Đám lính của anh ngó chăm hẳm vô ngực cô gái bận bộ bà đen kia kìa.

Chắc cô gái hổng biết. Xuân bước tới, kêu cô ta bỏ hai tay xuống, gài ba nút áo lại.Và, chợt nhận ra, hai má cổ đỏ bừng bừng.

- Giống đực người khi nào thấy vú mớm cũng trở thành trẻ con đòi mân mê và bú vú mẹ. Hơn nữa lính mình ở trong rừng gần hơn mười ngày rồi Trung Úy.

- Cho nên tui sợ đám đực rựa mình làm ẩu. Mình ngừa vậy thôi, chớ mấy thằng cốt đột đó biết chỗ tụi nó quậy. Có khám mấy cô đó chưa?

- Có đứa nào dám khám đâu thẩm quyền?Chỉ có Trung sĩ Nhẫn làm bộ gan gan, tới sờ sờ sau lưng và bóp bóp bắp chuối mấy cái. Mấy cổ đã la oai oái rồi. Tui nghĩ đây là mấy đứa con gái cạo mũ ở vùng đồn điền Cẩm Mỹ, Cẩm Đường. Phải có nữ quân nhơn mới mò tới sú chiêng và xì líp mấy cổ coi có giấu gì trong đó hông, chớ có thằng đực rựa nào rớ tới được!

- Thôi, cho tụi nó lấy mấy cuộn vải xé ra trói mấy cổ rồi chút nữa giao cho Tiểu Đoàn. Có lịnh trên rồi. Tuôn mấy bao gạo đổ hết đi. Luôn thuốc tây nữa. Toàn là đồ của mấy gian thương Long Khánh bán cho họ hông đó, chớ ai đâu.

- Còn cô bị thương sao, thẩm quyền? Cô ta bị thương hơi nặng. Có tải thương được hông?

- Tôi báo lên Tiểu Đòan rồi. Chỗ nầy là rừng già. Cây cao to cồ. Trực thăng hông đáp được. Hông biết làm sao. Để lâu chắc hư chưn. Tiểu đoàn có cho trợ y lên chăm sóc thêm. Bây giờ cổ nằm im hổng rên nữa.

Ít lâu sau, hai người cố vấn Mỹ lên đến chỗ Xuân. Tiểu đoàn báo là họ sẽ cố gắng xin trực thăng tải thương. Khoảng một giờ sau, một chiếc trực thăng bay đến, nhưng bay vòng vòng hoài gần mười phút. Rừng già, nhiều cây cổ thụ quá rậm rạp. Họ đã thả mấy trái khói màu rồi mà trực thăng hông tìm ra được. Cuối cùng, họ bắn một trái sáng. Trực thăng bù cắt ( bù cắt hay bồ cắt: môt loại chim giống như ó, diều hâu… thường hay chớp chớp hai cánh bay một chỗ rất lâu trên đồng ruộng ở miền Nam khi săn mồi.) trên ngọn cây, thòng xuống một cái ghế ngồi. Người Mỹ ẳm cô gái đặt lên ghế, buộc dây cho chắc. Cô gái từ từ được rút lên cao. Các bạn của cô ta ngạc nhiên nhìn hai chàng mũi lõ mắt xanh. Họ có biết ơn và hiểu thế nào là lòng vị tha của những kẻ đang đối đầu với họ hôn?

Ngô Kha lên vừa đúng lúc y tá băng bó cô bộ đội. Nó ngạc nhiên đứng nhìn những cử chỉ lanh lẹ và sốt sắng của người lính cứu thương. Rồi, nó quay lại nhìn những cô gái đang ngồi xổm hai tay trói thúc ké. Nó đưa mắt nhìn Xuân như ngầm nói lên điều gì đó mà nó hông ngờ có thể xảy ra được. Khi người Mỹ ân cần bồng ẳm cô gái để lên ghế, Ngô Kha càng ngạc nhiên hơn nữa. Thang dây cuốn cô gái từ từ lên cao. Ngô Kha ngước nhìn theo. Gương mặt nó đăm chiêu. Xuân hổng biết có một sự thay đổi nào hông về cách nhìn của nó đối với người lính quốc gia và những người lính nước ngoài tham chiến ở Việt Nam hông?

Khi đại đội vừa giao xong các cô gái cho Tiểu đoàn thì trời bỗng nhiên tối sầm lại. Sấm chớp nổi lên. Cơn mưa lớn bất thình lình đổ ập xuống. Mỗi người trùm lên một cái poncho lầm lũi tuôn vẹt rừng cây đi âm thầm trong tiếng mưa rơi lộp độp. Chẳng ai nói với ai một lời. Mưa vẫn rơi. Màu nước đục trắng xóa xen trong lá cây. Tiếng mưa ào ào vang lên cùng tiếng gió lộng giống như tiếng thác đổ.

Thanh nhìn những người lính trùm poncho mang trên lưng ba lô nặng nề đi như những người gù. Trong những ba lô đó chứa đủ thứ vật dụng cho những cuộc hành quân dài ngày. Lại còn cái ruột tượng đựng gạo vắt ngang trên vai. Ô đô của chàng còn vất vả hơn với phần ăn hai người. Trong ba lô của Thanh chỉ có một cái poncho, một cái võng nylon, một bộ quần áo và một đôi vớ sạch để thay ngủ trong đêm (còn ban ngày bận lại bộ đồ dơ đi tiếp), một cuốn sổ nhỏ để ghi chép, một lọ thuốc muối, một bình Calamin thoa cho khô chơn, một bình nhỏ thuốc trừ muỗi và vắt. Đầu tiên, Thanh sợ những con vắt tí hon nầy. Chúng nhỏ hơn con đỉa, sống vật vờ trên cành lá. Chúng búng vào lỗ tai, chui vào quần áo len lỏi đến tận nách, háng mà mình hông biết. Cho đến khi cảm thấy ngứa, thò tay vào, đụng một cục nhầy nhớt bằng ngón cái, bốc đem ra mới biết là con vắt hút đầy máu. Vết cắn của con vắt cũng độc như con mòng, nhiều khi làm thành một lỗ sâu nhầy nhụa, phải chữa trị một thời gian dài mới hết.

Mưa càng ngày càng lớn. Những người lính mang trên lưng ba lô nặng nề và súng đạn cộc kệch. Họ di chuyển càng khó khăn và chậm lại. Đường trơn trợt. Thanh cố gắng đi gần lên đầu để dễ quan sát và hướng dẫn đi đúng hướng.

Tiếng súng nổ dòn vang lên. Hình như AK nhiều hơn. Xuân giựt mình chợt nghĩ chắc trung đội của Thanh đã lọt sâu vào căn cứ địch. Chắc do trời mưa mù mịt, lính mình trùm kín poncho hông quan sát được rõ ràng.

- Báo cho thằng 2 biết là có thằng 3 đang lên ở phía trái của nó. Anh Kha, anh đừng nằm xuống. Nằm xuống anh hổng thấy gì đâu, hơn nữa lính nó chê anh nhát. Anh cứ đứng như tui đây. Đạn đang đi hơi thấp mà. Anh nằm, đạn trúng đầu anh. Súng đạn ở chiến trận nó hông chừa ai đâu. Anh cứ từ từ theo tôi. Anh hổng né được đạn đâu, chỉ có đạn nó né anh thôi.

- Trung Úy!

- Gì đó anh Kha? Anh đừng nằm nữa. Tiếng đạn kêu chíu chíu là nó đi lên cao lắm đó. Còn chừng nào anh nghe nó sẹt sẹt là nó đi thấp trong rừng cây. Mà anh đừng sợ. Gần 30 lính chết mới có một sĩ quan chết. Từ đầu năm tới giờ mình chưa có người lính nào chết mà. Vậy là chưa tới phiên anh và tui đâu!

Xuân nói vậy chớ chàng thấy tay chơn Kha cũng rung bây bẩy làm tấm bản đồ cũng rung theo, môi lập cà lập cập và mặt xanh lét như tàu lá. Nó cố gắng đi càng sát Xuân càng tốt, làm như chàng là bùa hộ mệnh, có lá chắn cho Kha.

Garant M1, carbin M1, Thompson và trung liên nổ cũng dòn tan, nhưng hông bì được AK nổ chát chúa hơn. Lại thêm B40, B41 lấn át M79. Khói bay mù mịt hoà lẫn trong màn mưa đục ngầu. Thằng 2 bữa nay cũng lì đòn, càng ngày càng bắn rát và dữ dội. Nhiều tiếng lựu đạn M26 nổ đùng đùng. Thanh đang hò hét, thúc anh em hung lắm. Hổng hiểu có chuyện gì đây. Xuân lên bên Thanh. Chàng cho toán trinh sát của Ni, Lang tiến sát trung đội Thanh.

Đôi khi Xuân bực bội với trung đội vũ khí nặng. Cây đại liên 30 khó bề xoay trở. Một người mang nòng. Một người xách càng đi theo. Một nhóm kè kè các thùng đạn lề mề, lúp xúp bám đít. Lắm lúc hay kẹt đạn. Có bắn được gì nhiều để uy hiếp địch. Lại còn cối 60 ly. Nhiều khi hông làm được việc gì. Cũng lại một người vác nòng, một người ôm chân đế, môt nhóm đeo khoảng chục trái đạn. Trong rừng già nầy, đại liên 30 và cối 60 hông hữu dụng bằng trung liên gọn nhẹ. Hạ sĩ A trẻ, to con cốt sì tô coi toán đại liên và ông hạ sĩ già Hanh điếc ù ù cạc cạc coi toán cối 60. Họ làm cho Xuân bối rối. Rừng cây dày đặc. Súng cối bắn đi đâu? Ôi! Súng đạn cổ lổ sĩ thời đệ nhị thế chiến, trang bị cho người lính thân yêu của tôi, cũng như là trói tay họ trong cuộc chiến kỳ quái nầy!

Nhờ thằng 3, trung đội Thanh đã cố gắng tràn lên chiếm được hai hầm, lấy được xác của Ơ và dìu trung sĩ Hơn rồi rút về. Mưa nhiều quá.Trời chiều. Rừng già tối thui. Pháo binh bắt đầu TOT ( Time on Target ). Rừng cây rung động, đổ cành lá ào ào…

Đại đội lui về, bố trí lại, cho canh gác cẩn thận, nghỉ qua đêm. Thằng Ơ và trung sĩ Hơn nằm sát bên Xuân, chung quanh là những thân cây ngã. Mọi người có vẻ mệt mỏi sau cơn mưa tầm tã vì hông ăn được cơm chiều .Quần áo ai nấy cũng đều ướt nhèm nhẹp. Hông căn được lều. Hông mắc được võng. Hông củi lửa. Thằng Sanh chuyền cho Xuân một ít mì vụn nhưng chàng trả lại, đổi lấy bịt gạo xấy ta. Gạo xấy mỹ lạt nhách, ăn như bã mía. Hông có nước nên hông thể ăn mì vụn mặn. Xuân lấy tay nhón một nhúm gạo xấy dòn rụm bỏ vô miệng. Chàng đợi một lúc lâu cho gạo thấm nước miếng mềm đi rồi chắp chắp một vài cái và nuốt. Hổng có mùi. Chỉ có vị hơi đăng đắng nơi cổ họng khô nước. Mình như vầy thì hông hiểu mấy thằng lính của mình như thế nào? Chàng nhổm dậy, rón rén đi lần qua Nghĩa. Tụi lính thằng nào thằng nấy nằm xui cò gối đầu lên ba lô, miệng nhóm nhép. Chắc chúng cũng đang gậm gạo xấy. Đêm nay hông đèn đóm. Hông căng poncho. Hông võng. Mặc sức cho muỗi cắn, cho vắt búng.

Ngô Kha cầm bịch gạo. Nó hông biết làm gì, trở qua trở lại. Xuân thấy nó có vẻ thẩn thờ. Có sự chuyển biến trong đầu của nó? Từ hồi Kha về đại đội đến giờ, anh em tránh hông bao giờ tranh luận với nó về vụ biến động miền Trung, về cuộc chiến Quốc Cộng đang xảy ra, về lòng yêu nước. Xuân biết nếu có tranh luận xảy ra thì thế nào cũng mất lòng anh em với nhau. Người Việt hay tự ái, hay tranh hơn thua và ít khi chịu hòa đồng.

- Anh ăn đi. Đêm nay hông có củi lửa đâu. Nhai mấy nhúm cho đỡ đói. Đừng ăn nhiều quá. Mình hông có nước. Ráng qua đêm.

Trái sáng pháo binh thỉnh thoảng nổ bụp. Vùng sáng lung linh làm bóng cây rừng ngã nghiêng như bóng ma quỉ quái múa may nơi địa ngục. Rồi đột nhiên màn đêm trở lại…

Đêm đã khuya lắm rồi. Hồi lúc chiều, rừng bị động. Thú hoảng sợ, chắc chạy thẳng cẳng. Hông còn nghe tiếng nai tác, mễm chép… chỉ có nghe được tiếng cành gãy rớt nhè nhẹ trong đêm. Thằng Ơ nằm im lặng bên Xuân. Con Tím chắc chưa biết chồng chết. Cổ mà biết rồi thì hổng hiểu cổ khóc đến cỡ nào. Còn Hơn lâu lâu rên khe khẽ.


*****

Phùng Xuân đi vòng quanh mấy lần chỗ ở của thằng Ơ và con Tím. Hổng còn gì hết. Chắc vợ nó tóm sạch đồ đạc rồi gởi đâu đó. Giờ nầy chắc con Tím đang ôm quan tài của thằng Ơ khóc ngất. Rồi nước mắt của những người vợ trẻ khóc chồng cứ tiếp tục .Ôi chiến tranh! Nước mắt chiến tranh triền miên đong đầy được bao nhiêu? Có làm được một dòng sông hông?

Tội nghiệp con Tím sắp sanh. Thằng Ơ hông kịp thấy mặt con. Lều võng của Trung sĩ Hơn cũng mất tiêu. Có lẽ gia đình lên mang về. Hổng hiểu Út Lâm có tới bịnh viện Cọng Hòa thăm nó hông. Hy vọng nó được phân loại hai để về Vỏ Xu làm đám cưới.

- Buồn quá, Chúc. Xúi quảy tận mạng. Mấy thằng lính có vợ trẻ sắp đẻ là bị ngủm củ tẻo hông à? Có gì lai rai chút cho đỡ buồn hôn mậy?

- Để tớ cho thằng Dẫu nướng con khô mực. Có rau càng cua trong mấy bụi chuối. Hái rồi, trộn trộn thành gỏi cũng dô được vài xị.

Bữa ăn cũng đâu có gì. Và bàn ăn, bằng ván thông vụn nối lại xập xệ, kê dưới bụi chuối. Ghế ngồi lặt lìa. Nắng chói chan. Thế mà bọn họ, năm thằng sĩ quan, cũng cù cưa cù nhầy, đưa qua đưa lại cho hết hai bi đông rượu đế đậu nành Gò Đen rồi tới nếp than. Mặt thằng nào thằng nấy buồn so. Nhứt là Thanh, nó ngồi bí xị, chắc nó thương thằng Ơ lắm.

Mọi người xé khô mực nhai ngồm ngoàm với ba cái rau tiêu để đưa cay. Lần đầu tiên Ngô Kha nhẩm món đế cay xè nầy. Nắp bi đông đầu tiên, nó nhăn mặt, nhíu mày. Nhưng qua đến nắp thứ năm thứ sáu, có lẽ y hơi thấm. Anh chàng uống vào rồi khà một tiếng nghe có vẻ điệu nghệ. Các “ông nội” uống rượu lộ ra tính khí: có người mới nhậu vài ly là quậy phá; có trự móc colt ra chĩa lên trời bắn pằng pằng; thằng thì đỏ mày đỏ mặt, tía tai; đứa thì ngồi gục gà gục gặt như gà nuốt dây thun- gà chết-; có me sừ hừng chí nói tía lia, có chuyện gì cũng phun ra hết; có chàng đía trên trời dưới đất, khoe ta đây đánh giặc giỏi…

Còn Kha ngồi im lặng. Rồi nó cũng tỏ ra dân nhà binh “chịu chơi chớ hổng phải chơi chịu”, vói lấy điếu Ruby lỏng le vỗ vỗ xuống bàn cho chặt lại. Ngô Kha trề môi ra, nhăn mặt, ngậm điếu thuốc một bên mép rồi thò tay lấy Zippo, để ngón cái, búng một cái trốc. Một ngọn lửa xanh lóe lên. Nó bập bập một vài cái rồi ngước mặt lên trời, phà một làn khói xám bạc dài. Gương mặt thoáng suy tư. Có phải nó muốn nói điều gì? Và rồi, đúng như Chúc nói. Sau đó, khoảng năm 1967, Ngô Kha có sự vụ lịnh trở về Sư Đoàn.

 ( Một vài người cho Phùng Xuân biết rằng sau năm 1975, ở Huế, đã làm lễ truy điệu thiệt lớn cho Ngô Kha.Có phải Ngô Kha đã từng ở đại đội 2 TiểuĐoàn 3/43 với Phùng Xuân? ).

                                  Lê Phùng Xuân 

                          (Trích trong Trăng Suông )


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Hành quân rừng sâu - Lê Phùng Xuân

xxx

1168q

( Năm tháng ở cùng đơn vị với Ngô Kha- người bên kia chiến tuyến.)                      

-Thưa Trung Úy. Có Thiếu Úy Kha mới về trình diện Trung  Úy.

Xuân đang nằm trên võng, vụt ngồi dậy. Người thanh niên hơi lớn tuổi hơn Xuân đang ở trước mặt chàng. Đầu đội nón sắt mới tinh, có lưới ngụy trang; quần áo cáo cạnh ủi hồ thẳng nếp; hai bông mai vàng sáng giới; giây ba chạc một bên có gắn đèn pin màu cứt ngựa, một bên có địa bàn Lensatic bỏ trong bao; giây TAB đeo hơi lỏng, trễ tràng cây Colt 12 xề xệ hơi giống hình ảnh chàng cao bồi mỹ  mà Xuân đã coi từ lúc bé (chỉ khác là khẩu Rouleau), Thiếu Úy Kha đứng nghiêm chào, trình diện rồi bỏ tay xuống. Xuân nhìn vào sự vụ lịnh: Ngô Kha. Có phải Ngô Kha của vụ biến động miền Trung hông mà chàng đã từng biết tên qua báo chí? Sao lại lưu lạc đến tận nơi nầy?

Ngô Kha cũng là một cây đánh tứ sắc. Hoằng, khạp, đôi, lúc nào cũng có đều đều trên tay nó. Nó tới hoài. Hai vợ chồng Chuẩn Úy Nghĩa bứt từ chến nầy đến chến khác. Anh chàng lại có món ớt xào kiểu huế cay điếc con ráy. Mỗi lần ăn cơm là vít ra một miếng dèo dẽo hòa vô nước mắm. Trong đại đội hông có người gốc Huế, nhưng lần hồi, Ngô Kha cũng sống vui vẻ với anh em.Cũng treo võng tèng tèng dưới poncho.

Vậy chớ còn đỡ hơn Chuẩn úy Nghĩa. Hai vợ chồng luôn luôn ăn chay nằm đất. Mà có nằm giường thì kiếm đâu ra. Còn nằm ghế bố xếp nhà binh nhỏ tí tẹo, hẹp té làm sao đủ cho hai người. Phải bỏ tiền túi ra mua ghế bố chớ. Thiếu úy Thanh ngạo: “ nè hai ông bà có ngủ ghế bố thì nhè nhẹ thôi nhen, mạnh quá gãy chơn hết à nghen! ”. Tới phiên vợ Thiếu Úy Thanh ra thăm chồng nhơn dịp bãi trường, ở mươi ngày, thì cũng phải hạ thổ. Bà vợ Chuẩn Úy Nghĩa ghẹo lại: “ Kỳ nầy bà thế nào cũng có bầu. Ra thăm chồng mà cứ ăn chay nằm đất, Trời Phật chứng giám cho bà có con trai! ”

Ở một thời gian, thấm đời nhà binh, nụ cười Ngô Kha hông còn có vẻ khinh khỉnh ngạo mạn nữa.Nhưng bộ dạng vẫn vậy: cà xàng cà xàng.Giọng huế của Ngô Kha cũng giống các bạn thời 60 làm báo Thế kỷ Hai Mươi như Linh Vũ, Trường Dzạ.

- Giọng nói khó nghe quá. Mới đầu tui cứ ư ư hả hả với ảnh hoài. Cái gì mà ngụy chưa tề, ốt dột? Tui hổng hiểu gì ráo!

- Chị Nghĩa.Chị hông biết chớ giọng huế là giọng cổ xưa, còn rặc ròi của tiếng Việt. Chớ giọng Bắc thì lai Tàu Quảng Đông và Nam như mình đây thì lai Miên, lai Thái… một ít rồi. Giọng cô gái huế trầm bổng nghe ví von lắm đó chị!

Chỉ có anh chàng Chúc Bắc kỳ là còn hầm hừ hậm hực như chó giành xương.Rượu vào lời ra.Nó nói phang ngang bữa củi, “dọc ngang nào biết trên đầu có ai” (Kiều).Nó cứ nói Ngô Kha là người đâm sau lưng chiến sĩ. …


- Thôi mầy ơi. Chắc nó cũng bị đì dữ lắm rồi mới ra tới đây đó.

- Mông sừ nầy chơi không được. Cho lủy đụng mấy trận để lủy biết thế nào là gian khổ của lính.

- Sao hôm nay đột nhiên mầy sổ tiếng tây bồi vậy? Thì cũng sắp sửa hành quân rồi đây. Chiều nay tao có lịnh lên Tiểu đoàn họp. Bây giờ, ba thằng con có đầy đủ hết rồi, nên lủy làm đại đội phó, đi theo kè bên tao. Dù sao nó cũng là từng là thầy giáo như tụi mình, còn cà ngơ cà ngáo trận mạc lắm, đẩy nó ra tận cùng thì rủi nó chết cũng tội nghiệp. Mầy cũng nên chuẩn bị đi. Chắc kỳ nầy lủi vô rừng lâu đó.

- Tớ cam đoan với cậu là lủy không ở với mình lâu đâu. Cái phe Phật giáo lúc rày mạnh thế lắm đó, khuynh đảo đủ thứ chuyện. Ít hôm rồi họ cũng móc xừ lủy về cho mà xem!

Vì là hành quân lớn, chuẩn bị rầm rầm rồ rộ, nên có thể kế hoạch hành quân bị lộ hay bị nội tuyến(?). Cũng may là ngày hôm đó, hông hiểu sao Trung đoàn 11 kỵ binh Hoa Kỳ (đóng quân ở Black Horse, Hàng Gòn) lại tiến lên trước, chớ nếu hông thì hổng hiểu Tiểu Đoàn 3/43 đang di chuyển bằng xe có còn nguyên vẹn hôn?

VC đã độn thổ phục kích trên một đoạn đường dài khoảng hơn một cây số từ cuối ấp Bảo Vinh đến Suối Cát. Vài M113 và M41 bị đốt cháy. Thiệt hại hai bên đều đáng kể. Sau nhiều giờ Cobra quần thảo, chiến trường tạm yên. Xuân còn nhìn thấy những chiến binh VC ngụy trang đầy rơm bị chết cháy đen, có khi xác hông còn nguyên vẹn, còn nằm rải rác hai bên đường, bên miệng hố, và những người lính Mỹ còn gục trên pháo tháp M41 và bên hông M113. Có lẽ nhìn thấy lần đầu nên Ngô Kha hơi nhăn mặt. Chiến tranh có tàn ác hôn? Tại sao những người lính Mỹ bỏ mạng nơi xứ người xa lạ và những binh sĩ VC bị bùa mê thuốc lú  nằm bên nhau? Bạn cũng hên đó Ngô Kha! Nếu hông, Tiểu Đoàn đi đầu ngày hôm nay thì có thể bạn đã phơi xác dưới tay các đồng chí của bạn?

- Tụi mình chui vào rừng mấy hôm rồi?

- Hôm nay là bảy ngày.

- Vậy mà không thấy bóng dáng VC nào hết. Lội trong rừng ba ngày bị muỗi đốt, vắt cắn, khát nước.

- Cũng may cho mình. Có thể thằng 275 bị bể rồi khi đụng với Trung đoàn 11 kỵ binh Hoa Kỳ. Chắc nó rút đi xa, ngoài tầm pháo binh. Mầy đừng than. Còn tiếp tế dài dài, thêm nhiều đợt ba ngày nữa để lùng sục Mật Khu Mây Tào nầy. Tội nghiệp Ngô Kha. Chắc lầu đầu tiên nó lội rừng nên hông biết gì hết. Hôm trước có dặn phải đổi bông mai đen và đừng đeo ở hai bên cổ áo. Chỉ cần một bông mai đen gắn ở trước ngực là đủ rồi.

- Cậu có dặn ô đô chỉ cho nó cách mắc võng, căng poncho, quét sạch chung quanh chỗ ngủ để rắn rít không bò vô….

- Cái đó hông cần. Thằng tà lọt nầy lính cũ. Nó rành mấy vụ nầy. Dạo nầy, lính đào ngũ khá nhiều. Về 10 thằng thì đào ngũ hết 5, 6. Riết rồi, toàn thứ sút tay gãy cán, hổng đánh đấm gì được.

Thằng Ca, lính đơ dèm cùi bắp, hông trung đội nào chịu chứa. Nó là thằng ghiền mà hông hiểu sao phòng tuyển mộ lại nhận. Mỗi lần nó lên cơn là bày ống chích nhựa và kim cũ xì, dơ dáy ra. Nó lấy lon sữa bò rỉ sét, bỏ cục gì màu đen vô, đổ chút xíu nước, hơ đèn cầy, nấu cho sôi lên. Xong nó lấy ống chích hút vào độ 5cc. Rồi nó lấy ngón tay trỏ xoa xoa nơi cánh tay nổi u nần đầy gân xanh. Chỉ cần một tay thôi, nó cầm ống chích lanh lẹ bơm vào mạch máu.Thế là, a lê hấp, nó đứng dậy, vươn vai, lấy hai bàn tay chà chà cùng khắp mình mẫy ra vẻ sảng khoái. Bây giờ ai kêu nó làm cái gì nó cũng làm. Khổ hơn nữa là bà vợ lại cũng ghiền như nó. Mỗi ngày hai vợ chồng phải có đều hai cử như vậy, nếu hông, bọn họ ngồi cú rủ như hai con gà nuốt dây thun. Như thế thì làm sao mà đi đánh giặc được?

- Ngày hôm nay, tớ thấy nó “ngã bàn đèn” dọc đường. Ai đi qua cũng mặc kệ. Chừng xong rồi, nó ôm súng, vọt lên trước, tuôn bờ tuôn bụi ào ào, bất kể gai góc… Rủi đụng trận mà nó đang lên cơn như vậy thì chết cũng tội nghiệp.

- Tao biết làm sao bây giờ, hả Chúc? Mầy với tao thực ra còn biết Cộng Sản một chút ít qua sự tìm tòi riêng ở sách vở. Nhà trường thì chỉ có những giờ Công Dân Giáo Dục. Còn đám lính mình có hiểu rõ gì đâu? Khi mầy ở Thủ Đức, có giờ học về chánh trị. Có ai trình bày cho mày rõ ràng về sự nguy hiểm của chủ nghĩa Cọng Sản hôn?...

Chúc im lặng, lấy ra điếu thuốc quăn queo, ngửi ngửi. Trăng đã lên gần khỏi ngọn cây. Ánh sáng nhợt nhờ xuyên qua kẽ lá chập chờn rung theo cơn gió nhẹ. Nhiều cây cao nghều nghệu, thẳng tắp hình như những người khổng lồ vươn tay nắm lấy mặt trăng. Những cây thấp nằm lũng la lũng lẵng im lìm như ngủ say trong đêm ngà vắng lặng.

Đêm dần khuya. Hai đứa ngồi trên nón sắt gần bên nhau. Xuân thò tay vào túi, lấy bao thuốc Ruby Quân Tiếp Vụ xẹp lép ra, để vào lòng bàn tay, phà một hơi dài cho ấm, đưa lên mũi, hít một hơi thật đầy lồng ngực. Mùi thuốc thơm nhè nhẹ len rần rần vào phổi làm cho chàng tỉnh người. Đêm khuya. Rừng âm u, bí hiểm  say ngủ như chết. Thỉnh thoảng có tiếng tắc kè vang lên một hồi gần nơi đóng quân. Rồi, sau đó, từ xa xa, tiếng vượn hú đêm một hơi dài.

- Mình ở trong rừng sâu lâu quá. Gần hai tuần rồi. Thằng Nghĩa ngày hôm qua nó nói với tớ nó bắn máy bay ướt quần hết trơn.

- Nó có vợ đeo nó như đĩa mà còn vậy.

- Cậu đừng có cười. Khuya thức dậy, tớ đi đái xong rồi, mà nó còn không chịu xìu, cứ ngổng lên hoài.

- Thôi đi cha nội, ráng mà chịu. Ai lại hông như vậy… Thôi đi ngủ đi. Ngày mai, thằng Thanh đi đầu…

Đại đội đi khỏi nơi đóng quân khoảng ba tiếng. Có tiếng súng nổ dồn dập và tiếng hô xung phong vang rền. Xuân cùng hai người lính mang máy và Ni, Lang tuôn, vẹt cây đi nhanh lên trước, đến trung đội của Thanh. Tiếng súng vẫn còn nổ dòn và tiếng la hét vang dội kêu các người dưới hầm lên mau.

- Còn mấy người dưới hầm hông chịu lên Trung Úy.Hình tiếng đàn bà con gái hông hà. Lúc tụi tui chạm súng, họ có chống trả lại sơ sài, bắn vài ba phát đạn rồi rút xuống hầm.

- Anh có cho lục soát và bố trí chung quanh đây hết chưa? Để tui cho thằng Nghĩa lên phía bên trái phụ anh.

- Còn mấy người dưới hầm. Tôi nghe tiếng chí chóe, hình như tiếng con gái nhiều hơn. Kêu mỏi miệng rồi mà họ hông chịu lên. Hình như có một người bị thương.

- Dễ mà.Anh cho kêu ít lần nữa đi. Anh hăm hổng lên là ton lựu đạn xuống. Mà khoan, mình hăm vậy thôi chớ ton lựu đạn xuống là họ chết hết. Anh có lựu đạn khói hông? La hét cho dữ nó, rồi bắn ít phát bên ngoài. Hổng được rồi anh hãy cho tụi nó ton lựu đạn khói xuống.

Làn khói phủ trùm miệng hầm. Nhóm người dưới hầm lần lượt ngoi lên lóc nhóc như cá kèo trong bùn non. Ai nấy đều ho sặc sụa. Toàn là các cô gái trẻ bân, mặc đồ bà ba. Thanh cho gom cả đám lại, bắt để hai tay lên đầu. Mặt cô nào cô nấy xanh như tàu lá chuối. Một cô mạnh dạn la lên: còn một cô dưới hầm bị thương nặng ở chơn. Thanh nghĩ chắc có thể là cô du kích, chống cự lúc chạm súng đầu tiên.

Màn khói vừa tan. Cô gái cuối cùng lóc lách như cá rô, lên vừa khỏi miệng hầm. Một người lính nhanh tay bước tới tước lấy khẩu AK. Cô bộ đội áo quần sốc sết, đầu tóc rối nùi, hông bò nổi nữa, nằm bệt ngay ra đó. Hai người lính kéo cô ta lên. Dòng máu đỏ tươi rỉ ra ướt bắp đùi.Xuân cho y tá đại đội lên băng bó.

Các cô gái nhìn đồng đội của họ bị thương nằm im lìm. Họ tỏ vẻ lo sợ. Đám binh sĩ đột nhiên đi qua đi lại nhìn chầm chập vào bầy con gái. Đầu tiên, Xuân hông để ý, nhưng cuối cùng chàng nhận ra có một cô mặc áo bà ba đen đứng trên hàng đầu. Áo cô ta bị bung ra, tuột ba nút. Cái vú hơi lớn có núm hồng nhô ra nơi làn da ngực trắng ngà nõn nà. Hèn gì mà tụi nó…

- Tự nảy giờ anh hổng thấy gì hả anh Thanh?

- Hông. Tui đang lo cho cô gái bị thương.

- Đám lính của anh ngó chăm hẳm vô ngực cô gái bận bộ bà đen kia kìa.

Chắc cô gái hổng biết. Xuân bước tới, kêu cô ta bỏ hai tay xuống, gài ba nút áo lại.Và, chợt nhận ra, hai má cổ đỏ bừng bừng.

- Giống đực người khi nào thấy vú mớm cũng trở thành trẻ con đòi mân mê và bú vú mẹ. Hơn nữa lính mình ở trong rừng gần hơn mười ngày rồi Trung Úy.

- Cho nên tui sợ đám đực rựa mình làm ẩu. Mình ngừa vậy thôi, chớ mấy thằng cốt đột đó biết chỗ tụi nó quậy. Có khám mấy cô đó chưa?

- Có đứa nào dám khám đâu thẩm quyền?Chỉ có Trung sĩ Nhẫn làm bộ gan gan, tới sờ sờ sau lưng và bóp bóp bắp chuối mấy cái. Mấy cổ đã la oai oái rồi. Tui nghĩ đây là mấy đứa con gái cạo mũ ở vùng đồn điền Cẩm Mỹ, Cẩm Đường. Phải có nữ quân nhơn mới mò tới sú chiêng và xì líp mấy cổ coi có giấu gì trong đó hông, chớ có thằng đực rựa nào rớ tới được!

- Thôi, cho tụi nó lấy mấy cuộn vải xé ra trói mấy cổ rồi chút nữa giao cho Tiểu Đoàn. Có lịnh trên rồi. Tuôn mấy bao gạo đổ hết đi. Luôn thuốc tây nữa. Toàn là đồ của mấy gian thương Long Khánh bán cho họ hông đó, chớ ai đâu.

- Còn cô bị thương sao, thẩm quyền? Cô ta bị thương hơi nặng. Có tải thương được hông?

- Tôi báo lên Tiểu Đòan rồi. Chỗ nầy là rừng già. Cây cao to cồ. Trực thăng hông đáp được. Hông biết làm sao. Để lâu chắc hư chưn. Tiểu đoàn có cho trợ y lên chăm sóc thêm. Bây giờ cổ nằm im hổng rên nữa.

Ít lâu sau, hai người cố vấn Mỹ lên đến chỗ Xuân. Tiểu đoàn báo là họ sẽ cố gắng xin trực thăng tải thương. Khoảng một giờ sau, một chiếc trực thăng bay đến, nhưng bay vòng vòng hoài gần mười phút. Rừng già, nhiều cây cổ thụ quá rậm rạp. Họ đã thả mấy trái khói màu rồi mà trực thăng hông tìm ra được. Cuối cùng, họ bắn một trái sáng. Trực thăng bù cắt ( bù cắt hay bồ cắt: môt loại chim giống như ó, diều hâu… thường hay chớp chớp hai cánh bay một chỗ rất lâu trên đồng ruộng ở miền Nam khi săn mồi.) trên ngọn cây, thòng xuống một cái ghế ngồi. Người Mỹ ẳm cô gái đặt lên ghế, buộc dây cho chắc. Cô gái từ từ được rút lên cao. Các bạn của cô ta ngạc nhiên nhìn hai chàng mũi lõ mắt xanh. Họ có biết ơn và hiểu thế nào là lòng vị tha của những kẻ đang đối đầu với họ hôn?

Ngô Kha lên vừa đúng lúc y tá băng bó cô bộ đội. Nó ngạc nhiên đứng nhìn những cử chỉ lanh lẹ và sốt sắng của người lính cứu thương. Rồi, nó quay lại nhìn những cô gái đang ngồi xổm hai tay trói thúc ké. Nó đưa mắt nhìn Xuân như ngầm nói lên điều gì đó mà nó hông ngờ có thể xảy ra được. Khi người Mỹ ân cần bồng ẳm cô gái để lên ghế, Ngô Kha càng ngạc nhiên hơn nữa. Thang dây cuốn cô gái từ từ lên cao. Ngô Kha ngước nhìn theo. Gương mặt nó đăm chiêu. Xuân hổng biết có một sự thay đổi nào hông về cách nhìn của nó đối với người lính quốc gia và những người lính nước ngoài tham chiến ở Việt Nam hông?

Khi đại đội vừa giao xong các cô gái cho Tiểu đoàn thì trời bỗng nhiên tối sầm lại. Sấm chớp nổi lên. Cơn mưa lớn bất thình lình đổ ập xuống. Mỗi người trùm lên một cái poncho lầm lũi tuôn vẹt rừng cây đi âm thầm trong tiếng mưa rơi lộp độp. Chẳng ai nói với ai một lời. Mưa vẫn rơi. Màu nước đục trắng xóa xen trong lá cây. Tiếng mưa ào ào vang lên cùng tiếng gió lộng giống như tiếng thác đổ.

Thanh nhìn những người lính trùm poncho mang trên lưng ba lô nặng nề đi như những người gù. Trong những ba lô đó chứa đủ thứ vật dụng cho những cuộc hành quân dài ngày. Lại còn cái ruột tượng đựng gạo vắt ngang trên vai. Ô đô của chàng còn vất vả hơn với phần ăn hai người. Trong ba lô của Thanh chỉ có một cái poncho, một cái võng nylon, một bộ quần áo và một đôi vớ sạch để thay ngủ trong đêm (còn ban ngày bận lại bộ đồ dơ đi tiếp), một cuốn sổ nhỏ để ghi chép, một lọ thuốc muối, một bình Calamin thoa cho khô chơn, một bình nhỏ thuốc trừ muỗi và vắt. Đầu tiên, Thanh sợ những con vắt tí hon nầy. Chúng nhỏ hơn con đỉa, sống vật vờ trên cành lá. Chúng búng vào lỗ tai, chui vào quần áo len lỏi đến tận nách, háng mà mình hông biết. Cho đến khi cảm thấy ngứa, thò tay vào, đụng một cục nhầy nhớt bằng ngón cái, bốc đem ra mới biết là con vắt hút đầy máu. Vết cắn của con vắt cũng độc như con mòng, nhiều khi làm thành một lỗ sâu nhầy nhụa, phải chữa trị một thời gian dài mới hết.

Mưa càng ngày càng lớn. Những người lính mang trên lưng ba lô nặng nề và súng đạn cộc kệch. Họ di chuyển càng khó khăn và chậm lại. Đường trơn trợt. Thanh cố gắng đi gần lên đầu để dễ quan sát và hướng dẫn đi đúng hướng.

Tiếng súng nổ dòn vang lên. Hình như AK nhiều hơn. Xuân giựt mình chợt nghĩ chắc trung đội của Thanh đã lọt sâu vào căn cứ địch. Chắc do trời mưa mù mịt, lính mình trùm kín poncho hông quan sát được rõ ràng.

- Báo cho thằng 2 biết là có thằng 3 đang lên ở phía trái của nó. Anh Kha, anh đừng nằm xuống. Nằm xuống anh hổng thấy gì đâu, hơn nữa lính nó chê anh nhát. Anh cứ đứng như tui đây. Đạn đang đi hơi thấp mà. Anh nằm, đạn trúng đầu anh. Súng đạn ở chiến trận nó hông chừa ai đâu. Anh cứ từ từ theo tôi. Anh hổng né được đạn đâu, chỉ có đạn nó né anh thôi.

- Trung Úy!

- Gì đó anh Kha? Anh đừng nằm nữa. Tiếng đạn kêu chíu chíu là nó đi lên cao lắm đó. Còn chừng nào anh nghe nó sẹt sẹt là nó đi thấp trong rừng cây. Mà anh đừng sợ. Gần 30 lính chết mới có một sĩ quan chết. Từ đầu năm tới giờ mình chưa có người lính nào chết mà. Vậy là chưa tới phiên anh và tui đâu!

Xuân nói vậy chớ chàng thấy tay chơn Kha cũng rung bây bẩy làm tấm bản đồ cũng rung theo, môi lập cà lập cập và mặt xanh lét như tàu lá. Nó cố gắng đi càng sát Xuân càng tốt, làm như chàng là bùa hộ mệnh, có lá chắn cho Kha.

Garant M1, carbin M1, Thompson và trung liên nổ cũng dòn tan, nhưng hông bì được AK nổ chát chúa hơn. Lại thêm B40, B41 lấn át M79. Khói bay mù mịt hoà lẫn trong màn mưa đục ngầu. Thằng 2 bữa nay cũng lì đòn, càng ngày càng bắn rát và dữ dội. Nhiều tiếng lựu đạn M26 nổ đùng đùng. Thanh đang hò hét, thúc anh em hung lắm. Hổng hiểu có chuyện gì đây. Xuân lên bên Thanh. Chàng cho toán trinh sát của Ni, Lang tiến sát trung đội Thanh.

Đôi khi Xuân bực bội với trung đội vũ khí nặng. Cây đại liên 30 khó bề xoay trở. Một người mang nòng. Một người xách càng đi theo. Một nhóm kè kè các thùng đạn lề mề, lúp xúp bám đít. Lắm lúc hay kẹt đạn. Có bắn được gì nhiều để uy hiếp địch. Lại còn cối 60 ly. Nhiều khi hông làm được việc gì. Cũng lại một người vác nòng, một người ôm chân đế, môt nhóm đeo khoảng chục trái đạn. Trong rừng già nầy, đại liên 30 và cối 60 hông hữu dụng bằng trung liên gọn nhẹ. Hạ sĩ A trẻ, to con cốt sì tô coi toán đại liên và ông hạ sĩ già Hanh điếc ù ù cạc cạc coi toán cối 60. Họ làm cho Xuân bối rối. Rừng cây dày đặc. Súng cối bắn đi đâu? Ôi! Súng đạn cổ lổ sĩ thời đệ nhị thế chiến, trang bị cho người lính thân yêu của tôi, cũng như là trói tay họ trong cuộc chiến kỳ quái nầy!

Nhờ thằng 3, trung đội Thanh đã cố gắng tràn lên chiếm được hai hầm, lấy được xác của Ơ và dìu trung sĩ Hơn rồi rút về. Mưa nhiều quá.Trời chiều. Rừng già tối thui. Pháo binh bắt đầu TOT ( Time on Target ). Rừng cây rung động, đổ cành lá ào ào…

Đại đội lui về, bố trí lại, cho canh gác cẩn thận, nghỉ qua đêm. Thằng Ơ và trung sĩ Hơn nằm sát bên Xuân, chung quanh là những thân cây ngã. Mọi người có vẻ mệt mỏi sau cơn mưa tầm tã vì hông ăn được cơm chiều .Quần áo ai nấy cũng đều ướt nhèm nhẹp. Hông căn được lều. Hông mắc được võng. Hông củi lửa. Thằng Sanh chuyền cho Xuân một ít mì vụn nhưng chàng trả lại, đổi lấy bịt gạo xấy ta. Gạo xấy mỹ lạt nhách, ăn như bã mía. Hông có nước nên hông thể ăn mì vụn mặn. Xuân lấy tay nhón một nhúm gạo xấy dòn rụm bỏ vô miệng. Chàng đợi một lúc lâu cho gạo thấm nước miếng mềm đi rồi chắp chắp một vài cái và nuốt. Hổng có mùi. Chỉ có vị hơi đăng đắng nơi cổ họng khô nước. Mình như vầy thì hông hiểu mấy thằng lính của mình như thế nào? Chàng nhổm dậy, rón rén đi lần qua Nghĩa. Tụi lính thằng nào thằng nấy nằm xui cò gối đầu lên ba lô, miệng nhóm nhép. Chắc chúng cũng đang gậm gạo xấy. Đêm nay hông đèn đóm. Hông căng poncho. Hông võng. Mặc sức cho muỗi cắn, cho vắt búng.

Ngô Kha cầm bịch gạo. Nó hông biết làm gì, trở qua trở lại. Xuân thấy nó có vẻ thẩn thờ. Có sự chuyển biến trong đầu của nó? Từ hồi Kha về đại đội đến giờ, anh em tránh hông bao giờ tranh luận với nó về vụ biến động miền Trung, về cuộc chiến Quốc Cộng đang xảy ra, về lòng yêu nước. Xuân biết nếu có tranh luận xảy ra thì thế nào cũng mất lòng anh em với nhau. Người Việt hay tự ái, hay tranh hơn thua và ít khi chịu hòa đồng.

- Anh ăn đi. Đêm nay hông có củi lửa đâu. Nhai mấy nhúm cho đỡ đói. Đừng ăn nhiều quá. Mình hông có nước. Ráng qua đêm.

Trái sáng pháo binh thỉnh thoảng nổ bụp. Vùng sáng lung linh làm bóng cây rừng ngã nghiêng như bóng ma quỉ quái múa may nơi địa ngục. Rồi đột nhiên màn đêm trở lại…

Đêm đã khuya lắm rồi. Hồi lúc chiều, rừng bị động. Thú hoảng sợ, chắc chạy thẳng cẳng. Hông còn nghe tiếng nai tác, mễm chép… chỉ có nghe được tiếng cành gãy rớt nhè nhẹ trong đêm. Thằng Ơ nằm im lặng bên Xuân. Con Tím chắc chưa biết chồng chết. Cổ mà biết rồi thì hổng hiểu cổ khóc đến cỡ nào. Còn Hơn lâu lâu rên khe khẽ.


*****

Phùng Xuân đi vòng quanh mấy lần chỗ ở của thằng Ơ và con Tím. Hổng còn gì hết. Chắc vợ nó tóm sạch đồ đạc rồi gởi đâu đó. Giờ nầy chắc con Tím đang ôm quan tài của thằng Ơ khóc ngất. Rồi nước mắt của những người vợ trẻ khóc chồng cứ tiếp tục .Ôi chiến tranh! Nước mắt chiến tranh triền miên đong đầy được bao nhiêu? Có làm được một dòng sông hông?

Tội nghiệp con Tím sắp sanh. Thằng Ơ hông kịp thấy mặt con. Lều võng của Trung sĩ Hơn cũng mất tiêu. Có lẽ gia đình lên mang về. Hổng hiểu Út Lâm có tới bịnh viện Cọng Hòa thăm nó hông. Hy vọng nó được phân loại hai để về Vỏ Xu làm đám cưới.

- Buồn quá, Chúc. Xúi quảy tận mạng. Mấy thằng lính có vợ trẻ sắp đẻ là bị ngủm củ tẻo hông à? Có gì lai rai chút cho đỡ buồn hôn mậy?

- Để tớ cho thằng Dẫu nướng con khô mực. Có rau càng cua trong mấy bụi chuối. Hái rồi, trộn trộn thành gỏi cũng dô được vài xị.

Bữa ăn cũng đâu có gì. Và bàn ăn, bằng ván thông vụn nối lại xập xệ, kê dưới bụi chuối. Ghế ngồi lặt lìa. Nắng chói chan. Thế mà bọn họ, năm thằng sĩ quan, cũng cù cưa cù nhầy, đưa qua đưa lại cho hết hai bi đông rượu đế đậu nành Gò Đen rồi tới nếp than. Mặt thằng nào thằng nấy buồn so. Nhứt là Thanh, nó ngồi bí xị, chắc nó thương thằng Ơ lắm.

Mọi người xé khô mực nhai ngồm ngoàm với ba cái rau tiêu để đưa cay. Lần đầu tiên Ngô Kha nhẩm món đế cay xè nầy. Nắp bi đông đầu tiên, nó nhăn mặt, nhíu mày. Nhưng qua đến nắp thứ năm thứ sáu, có lẽ y hơi thấm. Anh chàng uống vào rồi khà một tiếng nghe có vẻ điệu nghệ. Các “ông nội” uống rượu lộ ra tính khí: có người mới nhậu vài ly là quậy phá; có trự móc colt ra chĩa lên trời bắn pằng pằng; thằng thì đỏ mày đỏ mặt, tía tai; đứa thì ngồi gục gà gục gặt như gà nuốt dây thun- gà chết-; có me sừ hừng chí nói tía lia, có chuyện gì cũng phun ra hết; có chàng đía trên trời dưới đất, khoe ta đây đánh giặc giỏi…

Còn Kha ngồi im lặng. Rồi nó cũng tỏ ra dân nhà binh “chịu chơi chớ hổng phải chơi chịu”, vói lấy điếu Ruby lỏng le vỗ vỗ xuống bàn cho chặt lại. Ngô Kha trề môi ra, nhăn mặt, ngậm điếu thuốc một bên mép rồi thò tay lấy Zippo, để ngón cái, búng một cái trốc. Một ngọn lửa xanh lóe lên. Nó bập bập một vài cái rồi ngước mặt lên trời, phà một làn khói xám bạc dài. Gương mặt thoáng suy tư. Có phải nó muốn nói điều gì? Và rồi, đúng như Chúc nói. Sau đó, khoảng năm 1967, Ngô Kha có sự vụ lịnh trở về Sư Đoàn.

 ( Một vài người cho Phùng Xuân biết rằng sau năm 1975, ở Huế, đã làm lễ truy điệu thiệt lớn cho Ngô Kha.Có phải Ngô Kha đã từng ở đại đội 2 TiểuĐoàn 3/43 với Phùng Xuân? ).

                                  Lê Phùng Xuân 

                          (Trích trong Trăng Suông )


BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Tin Tức ngày 07 tháng 03 -2025:

tờ bao nay co phải anh em voi SBTN ?

Xem Thêm

Đề bài :Tin Tức ngày 18 - 02 -2025:

tơ bào này toàn dich tin tưc tui liberal AU CHAU khong à chỉ đung 1/2tụi AU CHAU cư sưvoi nươc MY kong băng và dân AU CHAU lười biêng , tôi đả đi choi AU CHAU mừoi ngày ròi thừ bay chăng cò cửa tiệm mở ...dân AU CHAU lười như hủi .

Xem Thêm

Đề bài :Chuyện “Phố Vải” - by Phạm Thành Nhân / Trần Văn Giang (ghi lại).

Đây là một bài viết thú vị nêu bật tầm quan trọng của việc bảo tồn bản sắc văn hóa thông qua ngôn ngữ. Sự thay đổi về thuật ngữ có thể mang tính tích cực nếu chúng vẫn giữ được mối liên hệ với truyền thống và lịch sử địa phương. Văn bản này cũng gợi lên những cảm xúc và suy nghĩ tương tự như những gì bạn trải qua khi mua bất động sản. Quá trình này cũng tràn đầy sự phấn khích và niềm vui. Điều này đặc biệt đúng đối với các dự án mới của Al Sharq Investment https://dubai-new-developments.com/al-sharq-investment, cung cấp các lựa chọn nhà ở hiện đại và tiện lợi để giúp bạn tìm được ngôi nhà lý tưởng.

Xem Thêm

Đề bài :"Tiếng Việt, yêu & ghét" - Lê Hữu ( Trần Văn Giang ghi lại )

'vô hình trung' là nghĩa gì vậy, sao cứ thích dùng, hình như có nghĩa là 'vô tình'

Xem Thêm

Đề bài :TIN CHIẾN SỰ MỚI NHẤT[ CẬP NHẬT NGÀY 20 -5 - 2022 ]

Suu cao,thue nang,nhu yeu pham tang gia.Kinh te eo seo...Vay ma dang Lua van lay tien cua dan tro giup linh tinh.Mo cua bien gioi.Ung ho toi ac truc tiep khi sua luat cho phep trom cuop o muc do <1.000 dollars thi vo toi....Neu vao thoi diem Trump,bon Lua da ho hoan nhu the nao ??? Nhung nguoi bau ban vi chut tu loi ,nghi gi ve dat nuoc ??? Phai chang day khong phai la dat nuoc minh ??? bat qua,lai tro ve que huong cu...Neu vay,ban la thang cho chet ! mien ban !

Xem Thêm

Đề bài :Tin Mới Nhất Về Chiến Sư Ucraina [ CẬP NHẬT NGÀY 14-5-2022 ]

Chung nao moi vet nho cua ho nha Dan da duoc tay xoa trang boc,thi Uk moi co hy vong...ngung chien.Cung vay,ngay nao ma cac cong ty ,co goc gac tu cac dang bac nu luu-anh hao cua khoi tu do va ong chief police va dang Lua thi moi giai xong phuong trinh tau cong !

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm