Thân Hữu Tiếp Tay...

Không Quên những người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

(HNPD) nhân vật chính trị, truyền thông tại sao không biết những điều này khi nói về Quân Ðội VNam Cộng Hòa ? Chẳng lẽ nào họ …không đủ khả năng, trình độ để hiểu biết, hay mang đầy ác ý trong đầu.



          Không Quên những người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa                                                                                                   


                             
                         Phan Đức Minh    (HNPD)

                                                
                                
 ( Mến tặng các chiến hữu, đồng bào và những người bạn trẻ của tôi )
                                                                                    ***                                                                           
   Ở đây, người viết muốn vinh danh các chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa qua những dòng ngắn ngủi này, và nói lên một vài nét để chứng minh rằng: nhiều kẻ, có cả những nhân vật  …cỡ lớn cuả nhiều hệ thống truyền thông Báo Chí, đã lẩm cẩm, thiếu hiểu biết, hay cố tình với ác tâm, ác ý bôi nhọ Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa. Họ đã bị ảnh hưởng mạnh mẽ của những vụ xuống đường biểu tình chống chiến tranh Việt Nam của giới sinh viên Ðại Học, mà cái tổ phát xuất của nó từ Trường Ðại Học Kent State Unuversity, do 1 Giáo Sư, cán bộ cao cấp của Ðảng Cộng Sản Mỹ hồi đó, lãnh đạo, chỉ huy theo kế hoạch của Cộng Sản Quốc Tế. Bởi vì họ biết rằng đánh thắng Hoa Kỳ trên chiến trường Việt Nam thì rất khó, nhưng đánh thắng Hoa Kỳ tại Quốc Hội, trên đường phố, ở các trường Ðại Học, trên mặt trận truyền thông thì chẳng khó bao nhiêu. Bởi thế cho nên công cuộc lãnh đạo sinh viên biểu tình chống chiến tranh Việt Nam, góp phần đập tan tinh thần chiến đấu, quyết thắng của Quân Ðội Mỹ - vốn có từ xưa - trong cuộc chiến Việt Nam phải được giao cho 1 Giáo Sư Ðại Học có uy tín và là cán bộ cao cấp của Ðảng Cộng Sản Mỹ. Sự việc này chỉ được người ta biết đến khi vị Giáo Sư lãnh đạo phong trào sinh viên biểu tình chống chiến tranh Việt Nam này từ trần, có Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Sản Mỹ lúc đó, dự tang lễ, đọc điếu văn, nêu cao thành tích của người quá cố, đã góp công sức vào việc chấm dứt chiến tranh Việt Nam theo đường lối, kế hoạch của “Phong trào Cách Mạng Vô Sản thế giới”.

Nhiều người đã đánh giá toàn thể Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa qua hành động xấu xa của một vài Sĩ Quan cao cấp đích thân, hay cho vợ con, đệ tử lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, nhất là giai đoạn Mỹ đổ quân tác chiến vào Việt Nam ,để buôn lậu, làm áp-phe tiền bạc bằng nhiều cách. Họ đánh giá Quân Ðội VNCH qua hình ảnh tan rã của nhiều đơn vị quân đội vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, mà người chịu trách nhiệm nhiều nhất là Ông Nguyễn Văn Thiệu, một Tướng Lãnh làm Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh Quân Ðội VNCH, ra lệnh choTướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu I - một Tướng Lãnh từng được kể vào hàng Danh Tướng - phải bỏ ngay Quân Khu I và Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh quân khu 2 phải bỏ quân khu 2 vào lúc chưa đánh nhau chi cả và các đơn vị quân đội của 2 Tướng này đang sẵn sàng chờ địch tiến đánh, với tinh thần rất cao, như họ đã từng đánh bại quân cộng sản trên lãnh thổ 2 Quân Khu này.  Hai Tướng Trưởng và Phú đều biết rõ : đánh thì chưa chắc đã chết, nhưng tự dưng bỏ chạy tán loạn thì cả Quân lẫn Dân sẽ chết thê thảm, kinh hoàng…Ông Thiệu ra lệnh bỏ 2 Quân Khu này khi chưa chạm địch để làm áp lực, hòng lôi kéo người bạn Ðồng Minh khổng lồ đang bỏ đi hay đúng hơn : tháo chạy  bằng mọi giá, phải quay trở lại cứu Nam Việt Nam. Nếu không, “ Tiền đồn chống cộng sản của Mỹ tại Ðông Nam Á Châu sẽ xụp đổ ”. .. Tại sao Ông Thiệu không nghĩ đến việc : “ Hơn nửa triệu quân Mỹ tham chiến với vũ khí tối tân nhất lúc đó, trừ vũ khí nguyên tử “  mà rốt cuộc phải “ tháo chạy “ bằng mọi giá , thì làm sao mà quay trở lại bây giờ, trong lúc một nửa lãnh thổ Nam Việt Nam đang rối loạn, xụp đổ hãi hùng, quân cộng sản có cả một khối cộng sản quốc tế đứng phía sau yểm trợ, thúc đẩy cộng sản Hà Nội giải quyết chiến trường càng mau càng tốt, trong không khí quyết chiến, quyết thắng điên cuồng, không thứ chi cản nổi…

     Một đoạn băng trong số 150 giờ thu âm và 30 nghìn trang tài liệu đã được Thư viện Nixon công bố, có lời của Tổng thống Nixon nói với Cố vấn An ninh Henry A. Kissinger về Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là : để bắt Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa ký vào văn kiện hòa đàm, ông sẵn sàng "cắt đầu y nếu cần thiết" ( cut off his head if necessary). Bài của Shaun Tandon trên AFP thì mô tả ông Nixon đã yêu cầu ông Kissinger nói với Tổng thống Việt Nam Cộng hòa rằng Quốc hội Mỹ sẽ cắt viện trợ nếu Sài Gòn không đồng ý với kết quả hòa đàm…
Tổng Thống Mỹ Richard Nixon đã từng hứa với nhân dân Mỹ là chấm dứt chiến tranh Việt Nam, đem quân đội Mỹ trở về trong danh dự, trả người thân về với gia đình của họ… Qua trung gian của Tổng Thống Hồi Quốc, Ông Nixon cho Cố Vấn Henry Kissinger ( một nhân vật chính trị, ngoại giao quỷ quyệt, độc ác và tàn nhẫn ) dọn đường cho Ông Nixon gặp Mao Trạch Ðông, lãnh tụ Cộng sản Trung Quốc. Họ Mao với sức mạnh của Sư Phụ, với uy thế của ông Thầy bao nhiêu năm trợ giúp cố vấn, vũ khí chiến tranh, lương thực... đã ra lệnh cho cộng sản Hà Nội không được
- Cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Mao Trạch Đông và Tổng thống Mỹ Richard Nixon năm 1972 -
chơi trội, bắt bí phái Ðoàn Mỹ tại Hội Nghị Paris, dọa đánh cho Mỹ phải chạy mà không có “ Hiệp Ðịnh ngưng bắn - Agreement of cease- fire ” chi cả.   Họ Mao đã cứu Ông Nixon, nhưng Ông Nixon phải đền ơn xứng đáng:
  1. Vận động để cho Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa Quốc ngồi vào cái ghế “ Hội Viên Thường Trực - Permanent Member "  của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ( với quyền Phủ quyết ) cuối năm 1971, trước khi Ông Nixon gặp Họ Mao vào đầu năm 1972, mặc dầu Họ Mao đã chiếm hết lục địa Trung Quốc, thiết lập chính quyền, cai trị cả tỉ dân từ năm 1949. Còn Ông Quốc Dân Ðảng Trung Hoa thì vẫn là bạn của Mỹ nhưng phải rời khỏi cái ghế đó, chạy ra đảo Ðài Loan.
  2. Ông Nixon phải bằng mọi cách, nhưng kín đáo, bán cho Họ Mao những vũ khí, kỹ thuật chiến tranh tối tân hiện đại nhất lúc đó để Trung Quốc đủ sức “đánh nhau tay đôi ” với Liên Sô khi cần, vì Liên Sô đã kết án, và đe dọa trừng trị Họ Mao về nhiều tội:
      * Bất phục tùng Trung Tâm Lãnh Ðạo phong trào cộng sản thế giới là Ðiện Kremlin ở Moscow.
      * Dám thiết lập Tư Tưởng Mao Trạch Ðông, trái nghịch với Học Thuyết Marx – Lenin, là: họ Mao thiết lập nền vô sản chuyên chính kiểu Trung Quốc: lấy Nông Dân ( đại đa số dân Trung Quốc) làm giai cấp lãnh đạo, thay vì giai cấp Công Nhân lãnh đạo, như Học Thuyết Marx-Lenin, đã được dùng làm Phương Châm Ðấu Tranh cho Phong Trào Cộng Sản Toàn Cầu.
      * Muốn thống trị Á Châu bằng sức mạnh của Trung Quốc và Tư Tưởng Mao Trạch Ðông, tách ra khỏi sự lãnh đạo của điện Kremlin ở Moscow. Mao không chấp nhận “ Kết hợp chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa Quốc Tế Vô Sản”, theo luận điểm của Lenin về khả năng tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội không qua giai đoạn phát triển Tư Bản Chủ Nghĩa ( Lenin's thesis on the possibility of advancing to Socialism by passing the stage of capitalist development ) vì Liên Sô đã có cơ sở công nghiệp trong khi Trung Quốc chỉ có “ Con trâu đi trước cái cầy ”.
    Như thế mới gọi là tư tưởng Mao Trạch Ðông, chớ Hồ Chí Minh, lãnh tụ cộng sản Hà Nội chỉ có biết trò  “ Ðu dây ” theo voi ăn bã mía cả 2 phía Liên Sô và Trung Quốc thì làm gì có cái gọi là Tư Tưởng Hồ Chí Minh như cộng sản Hà Nội vẫn ồn ào, ba hoa về Tư Tưởng Hồ Chí Minh.

    Nhiều Sĩ Quan cao cấp của VNCH trông cảnh quân sĩ dưới quyền bị tan rã một cách thê thảm, đau đớn, trông cảnh dân chúng cả triệu người trên đường tháo chạy, phải làm bia lãnh đạn trọng pháo, hỏa tiễn của Liên Sô và Trung Quốc tiêu diệt một cách tàn bạo, kinh hoàng, dã man mà thấy xót xa trong tim, trong lòng, phát điên phát khùng lên vì sự sai lầm của ông Nguyễn Văn Thiệu. Là Tướng Lãnh, là Tổng Thống, là Tổng Tư Lệnh Quân Ðội mà ông Thiệu không hiểu rằng: Những phòng tuyến đầu tiên bị tan rã, quân đội chưa đánh mà bỏ chạy tán loạn cùng với hàng triệu dân chúng thì hậu quả quân sự, chính trị, tâm lý của Nam Việt Nam sẽ ra làm sao!     Những kẻ bôi nhọ Quân lực VNam Cộng Hòa đã cố tình quên đi tinh thần chiến đấu của Quân Ðội này trong dịp Tết Mậu Thân -1968. Lúc đó quân cộng sản được trang bị cá nhân, tất cả bằng súng tiểu liên xung kích AK- 47 của Liên Xô, Tiệp Khắc, cùng với lực lượng võ trang của Mặt Trận Giải phóng miền Nam – do Hà Nội lập ra cho hợp tình thế chính trị - lợi dụng yếu tố bất ngờ khi phản bội thỏa hiệp ngưng bắn trong dịp Tết thiêng liêng cổ truyền của dân tộc Việt Nam, thình lình mở cuộc “ Tổng tấn công ” vào hầu hết các thành phố, thị trấn của Nam Việt Nam.  Trong khi đó Quân Ðội VNCH phần lớn chỉ được trang bị bằng súng trường bán tự động Garant M-1, Carbin M-1 và tiểu liên loại nhẹ Carbin M-2 của quân đội Mỹ sử dụng trong thời Ðệ nhị thế chiến còn bỏ lại trong kho, cần thanh toán cho hết, chớ giữ lại làm chi !. ..
Vì bất ngờ cho nên chúng đã kiểm soát được một số lãnh thổ có tính cách chiến lược tại Quân Khu 2 và Quân Khu I, đồng thời tấn công mưu toan đánh chiếm luôn Thủ Ðô Sài Gòn.  Bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng tại Hà Nội ra lệnh phải giữ đất đã chiếm bằng mọi giá để đưa dân chúng Nam
         - Cảnh di tãn hỗn loạn, đau thương -
Việt Nam vào 1 cuộc  Tổng nổi dậy , cướp chính quyền.  Do đó, khi chiến trường đã được quân đội Việt Nam Cộng Hòa giải tỏa, quân cộng sản bị đánh bại, phải bỏ chạy, phóng viên báo chí, truyền thanh, truyền hình đi theo quân đội mới thấy những xác chết của quân lính cộng sản bị xiềng chân vào công sự chiến đấu, các ổ bích kích pháo, súng đại liên.  Cộng sản Hà Nội không bao giờ ngờ được rằng Quân Ðội VNCH có thể đánh bật chúng ra  khỏi thành phố Huế sau 1 thời gian cộng sản chiếm đóng, toan tính thành lập chính quyền tại một thành phố giáp lưng với hậu phương to lớn của chúng ở bên kia sông Thạch Hãn, Quảng Trị, hay vĩ tuyến 17. Vậy mà cộng sản đã phải bỏ chạy khỏi thành phố Huế trong chiến dịch  lịch sử Tết Mậu Thân -1968, chỉ kịp lùa theo chúng hàng ngàn quân sĩ, nhân viên chính quyền VNCH, đảng phái chính trị do chúng bắt được tại Huế, để dẫn đi tàn sát, chôn sống tập thể theo kiểu Hitler giết người Do Thái, Staline giết người Ba Lan, nhưng ghê tởm hơn, vì chúng giết bằng đạn AK, bằng dao găm, mã tấu, còn sống cũng đạp xuống hố chôn luôn hàng chục, hàng trăm người 1 lúc.

     Bốn năm sau, 1972, nắm được tinh thần “ Bỏ cuộc, chạy làng” của  kẻ dịch khổng lồ ” khổng lồ, nhưng đã quá mệt mỏi, chán chường với cuộc chiến tranh không thể thắng ở tiền tuyến bằng súng đạn tối tân vì nó chẳng có mặt trận, chiến tuyến nào rõ ràng để mình chủ động sử dụng “ ưu thế hỏa lực- Superiority of firepower ” được cả. Chỉ gây chết chóc lây cho dân chúng bao nhiêu thì căm hận của dân chúng nông thôn càng hừng hực bốc lên chừng đó, qua các…đòn phép tuyên truyền hiểm độc của cộng sản. Trong khi đó hậu phương tại Mỹ Quốc thì rối loạn, nát bấy vì biểu tình, phản đối chiến tranh, đốt cờ, đốt thẻ trưng binh, Quốc Hội cãi nhau như mổ bò về chuyện có hay không viện trợ chiến tranh cho người bạn đồng minh để giữ vững cái         “ Tiền đồn chống công ở Á Châu ”.  Thế là cộng sản Hà Nội lại áp dụng bài học cũ, 18 năm về trước, đã dùng chiến thắng Ðiện Biên Phủ để đánh gục người Pháp tại Hòa Hội Geneva. … Lịch sử và Quân Sử Hoa Kỳ đã phải ghi " Lần đầu tiên trong lịch sử, quân đội bách chiến bách thắng của Hoa Kỳ đã thua trận một cách đau đớn ê chề trên chiến trường Việt Nam - The first time in the American History, the unvanquisable armed forces of the United States lost ignominiously the war in Vietnam battle field..."….
     Năm 1972 cũng thế, Hà Nội tung vào miền Nam những Sư Ðoàn tinh nhuệ, thiện chiến nhất đã từng đánh tan 2 Binh Ðoàn Lưu Ðộng ( Groupements mobililes ) của Pháp tại chiến trường Bắc Kạn-Lạng Sơn hồi 1950, bắt sống 2 Binh Ðoàn Trưởng ( Commandants de Groupements mobiles ): Ðại Tá Le Page và Trung Tá Charton, đưa những Sư Ðoàn lừng danh từng đánh thắng, dứt điểm người Pháp tại chiến trường Ðiện Biên Phủ năm 1954 bằng những trận đánh vũ bão theo lối     “ Chiến tranh quy ước -Conventional War ” hẳn hoi.  Hà Nội nhắm đánh vào Quân Khu I, lãnh thổ địa đầu của Nam Việt Nam, cho 15 ngàn quân của Sư Ðoàn 304 Tràn qua vĩ tuyến 17, dưới sự yểm trợ của pháo binh và hỏa lực phòng không trang bị hỏa tiễn địa -không SAM-2 của Liên Sô, sau 3 ngày đêm đội những trận bão lửa pháo binh và hỏa tiễn.  Sư Ðoàn 3 Bộ Binh VNam Cộng Hòa là Sư Ðoàn mới thành lập, trong đó chỉ có Trung Ðoàn 2 Bộ Binh nòng cốt là tương đối thiện chiến, còn hầu hết là tân binh, lính mới, và vị Tư Lệnh Sư Ðoàn là Trung Ðoàn Trưởng mới được vinh thăng Chuẩn Tướng thì làm sao mà chịu cho nổi sức tiến quân của cộng sản! Tại sao Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Tư Lệnh Quân Ðội VNCH, Ðại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng, lại cho Sư Ðoàn 3 Bộ Binh mới thành lập trấn giữ cái cửa ngõ ngăn chặn quân cộng sản Bắc Việt ngay sát vĩ tuyến 17 như thế này ? Tại sao lại như vậy ?
Cộng sản đánh chiếm Tỉnh Lỵ Quảng Trị, mở đường xuống Huế rồi  phối hợp với các đơn vị chính quy Bắc Việt, xâm nhập từ đường mòn Hồ Chí Minh, cũng như các lực lượng vũ trang địa phương, bộ đội chủ lực của Tỉnh và Huyện, dứt luôn Quân Khu 1.  Ngoài mục tiêu quân sự, cộng sản còn nhắm vào những mục tiêu chính chính trị và ngoại giao to lớn, quan trọng hơn: trong cuộc Hòa Ðàm tại Paris để quân đội Mỹ ra đi trong danh dự, không đến nỗi bị cộng sản quốc tế và Hà Nội đánh cho phải chạy mà không có Hiệp Ðịnh ngưng bắn chi cả.

     Tỉnh Lỵ Quảng Trị bị chiếm, cộng sản cho xe tăng T-54 của Liên Sô dẫn đầu, bộ binh và cơ giới kéo xuống Huế theo quốc lộ I, được pháo binh và hỏa tiễn 122 ly của Trung Quốc dọn đường.  Quân cộng sản tiến về Huế như đi vào chỗ không có người. Dân chúng Quảng Trị thoát chết khi qua khỏi “ Ðại lộ Kinh hoàng ” tràn xuống Huế, trong khi dân chúng Huế cũng xô nhau bỏ chạy vì dân ở đây làm sao quên được vụ tàn sát ghê gớm với những mồ chôn tập thể trong dịp Tết Mậu Thân – 1968 !      Tướng 3 sao Hoàng Xuân Lãm, Tư Lệnh Quân Ðoàn I- Quân Khu I ( vị Tướng  được nhiều nhân vật chính trị cũng như quân sự trong và ngoài nước đánh giá : không thích hợp để giữ chức vụTư Lệnh Quân Ðoàn I  - Quân Khu I trong giai đoạn địch quân tiến như vũ bão thế này ) hoảng hốt, không biết phải đối phó ra sao, chỉ biết cầu cứu liên tục về Dinh Ðộc Lập ở Sài Gòn.      Tuyến đầu bị phá vỡ thì địch quân sẽ thừa thắng xông lên dễ dàng với tinh thần quyết chiến, quyết thắng.  Còn phía ta đã rút lui, tan vỡ bỏ chạy tán loạn thì tinh thần quân đội và dân chúng rối rắm ra sao, ai cũng biết rồi. Ai tạo nên khung cảnh bi thảm như thế này ? - Ông Nguyễn Văn Thiệu !
    Giới truyền thông ngoại quốc, nhất là ở Mỹ đã đánh giá Quân Ðội và các cấp chỉ huy của
Tướng Ngô Quang Trưởng
Quân Lực VNCH qua những Tướng Lãnh như vậy đó !  Cho tới khi đài phát thanh loan báo: Tướng Ngô Quang Trưởng được điều động từ Quân Khu 4 ở trong Nam ra, nắm chức Tư Lệnh Quân Ðoàn I và Vùng I chiến thuật thay thế Tướng Lãm, dân chúng đang hỗn loạn bỏ chạy khỏi thành phố Huế thì nhiều người đã la lên “Tướng Ngô Quang Trưởng về làm Tư Lệnh Quân Ðoàn I, bảo vệ Huế và chiếm lại Quảng Trị thì bà con không có chạy đi đâu nữa cả !  “ Lòng dân tin tưởng mãnh liệt là thế ! Tướng Ngô Quang Trưởng xuất thân Khóa 4 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức, gốc binh chủng “ Thiên thần mũ đỏ nhẩy dù ”, nhưng lúc này đã mang lon 3 sao vì những chiến công ngoài mặt trận, và luôn luôn hòa đồng với các Sư đoàn Bộ binh dưới quyền . Tướng Trưởng luôn mặc quân phục tác chiến của Bộ Binh, thay vì quân phục Nhẩy Dù.  Có lẽ Tướng Trưởng nghĩ rằng: Bộ áo không làm thành Thầy Tu.   Tướng giỏi không cần phô trương bên ngoài mà cần phải đánh thắng trên trận địa và được lòng kính phục của quân sĩ. Tướng Ngô Quang Trưởng về Huế, chỉnh đốn lại quân ngũ, tái  phối trí lực lượng, kêu gọi dân chúng an tâm, xin tăng phái lực lượng Tổng trừ Bị: Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến từ Sài Gòn bay ra. Thế rồi trước sân cờ Phú Văn Lâu, Cổ Thành Huế, Ông đã thề trước ba quân “ Sẽ chiếm lại thành phố Quảng Trị trong thời gian ngắn nhất ” như thời Nhà Trần, Hưng Ðạo Vương Trần Quốc Tuấn, khi ra quân đã cầm gươm chỉ xuống sông Bạch Ðằng mà thề trước Tướng Sĩ: “ Nếu phen này không phá tan được quân Mông Cổ thì ta sẽ không còn trông thấy con sông này nữa! “
  Lịch Sử dân tộc Việt Nam, làm sao quên được những giờ phút bi hùng và oanh liệt như thế !  Dưới quyền Tư Lệnh của Danh Tướng Ngô Quang Trưởng, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu, chặn đứng những Sư Ðoàn thiện chiến, lẫy lừng nhất của cộng sản Hà Nội, trước sự ngỡ ngàng của dư luận trong và ngoài nước.   Cổ Thành Quảng trị đã được chiếm lại. Quân cộng sản đành tháo chạy trở ngược về bên kia vĩ tuyến 17, giống như năm 1953, Danh Tướng MacActhur của Hoa Kỳ đã phản công, đánh bật quân cộng sản Bắc Hàn ra khỏi những vùng chiếm đóng trên lãnh thổ Nam Hàn, bỏ chạy bán sống bán chết trở ngược về phía Bắc vĩ tuyến 38…. Tướng Ngô Quang Trưởng và quân sĩ của Ông đã bảo vệ được Huế, chiếm lại cổ thành Quảng Trị đúng như lời thề trước sân cờ Phú Văn Lâu bữa nào.   Ðó ! Tinh thần chiến đấu của Quân Ðội VNCH là như thế đấy ! Tướng Lãnh của Quân Ðội VNCH có những người như thế đó! Tờ báo Time, Tạp Chí cỡ lớn của Hoa Kỳ, có lần đã đăng những dòng cảm nghĩ của Ðại Tướng 4 sao Hoa Kỳ, Norman Schwarzkopf, Tư Lệnh Chiến Dịch ” Bão Sa mạc - Desert storms ” chinh phạt hung thần Saddam Hussein của xứ Iraq, xâm lăng Kuwait, đầu thập niên 1990, đại ý như sau “Hồi còn chiến đấu ở Khe Sanh thuộc lãnh thổ Quân Khu I Việt Nam Cộng Hòa, với tư cách là 1 Trung Tá Tiểu Ðoàn Trưởng Nhẩy Dù của Hoa Kỳ, tôi đã học được ở Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu I -  VNCH rất nhiều kinh nghiệm quý báu trong nghệ thuật chỉ huy cũng như tác chiến… Những kinh nghiệm đó đã giúp tôi rất nhiều trong binh nghiệp, kể cả trong chiến dịch “ Bão Sa mạc – Desert storms “  ở Kuwait  nói trên…
Quân Lực VN Cộng Hòa tái chiếm cổ thành Quảng Trị

    Nhiều nhân vật chính trị, truyền thông tại sao không biết những điều này khi nói về Quân Ðội VNam Cộng Hòa ?  Chẳng lẽ nào họ …không đủ khả năng, trình độ để hiểu biết,  hay mang đầy ác ý trong đầu.  Rồi đến chiến trường An Lộc, Tỉnh Bình Long.  Ở Hòa Hội Paris, Lê Ðức Thọ và Xuân Thủy, Ủy Viên Bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng cộng sản, ra mặt lấn áp Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger trong các buổi mật đàm qua thế mạnh của quân cộng sản tại Miền Nam, trong khi Hoa Kỳ muốn rút chân cho mau Khỏi “ Vũng lầy kinh khủng ” này.  Ðại Tướng cộng sản Võ Nguyên Giáp, người hùng Ðiện Biên Phủ, Bộ Trưởng Quốc Phòng của cộng sản đã tuyên bố trên đài phát thanh Hà Nội “ Nhân dân Việt Nam đã đánh gục 3 đời Tổng Thống Hoa Kỳ, và sẽ đập tan chính quyền Nixon bằng 1 cuộc chiến thắng hoàn toàn - Defense Minister Vo Nguyen Giap says that the people of Vietnam have defeated 3 U.S. Administrations and are about to complete victory over President Nixon...” Với cái khí thế như vậy, xe tăng T-54 của cộng sản đã tràn ngập, làm chủ tình hình thị xã An Lộc, dẫn theo sau những đơn vị bộ binh thiện chiến, danh tiếng nhất của cộng sản Hà Nội, sau khi những trận bão lửa pháo binh đã quét dọn sạch sẽ, không để lại những gì có thể sống sót.  Các chiến sĩ Sư Ðoàn 5 Bộ Binh VNCH cùng 1 số đơn vị bạn còn lại của địa phương Bình Long đã chiến đấu vô cùng anh dũng, ác liệt, giữ từng tấc đất, từng góc phố, ngõ hẻm để có chỗ đứng hay nằm mà chiến đấu vì ngưng chiến đấu tức là chết. Mặt trận An Lộc làm rung động thế giới, làm rối loạn không khí hòa đàm tại Paris vốn đã nghiêng hẳn thế thuận lợi về phía cộng sản.  Mạc Tư Khoa, Bắc Kinh cũng như Hà Nội muốn An Lộc phải thất thủ kinh hoàng như Ðiện Biên Phủ ngày nào. Những tay cá độ quốc tế đã dám đánh 100 ăn 1 là An Lộc sẽ thất thủ để cho cộng sản tiến quân về Sài Gòn, đập tan chính quyền Nguyễn Văn Thiệu ngay trong năm 1972. Tướng 3 sao ( Trung Tướng - Général de Division ) Vanuxem của Pháp, Tư Lệnh quân đội Pháp tại Bắc Phi, người đã từng là                     “ Commandant de la Zône Sud du Nord Vietnam “ đóng tại Nam Định hồi năm 1954, đã trả lời phỏng vấn của phóng viên báo chí : Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa không thể nào giữ nổi An Lộc…. Chắc là ông Tướng 3 sao của  Pháp Vanuxem đã không quên nổi cái cảnh pháo binh các loại của cộng sản đã dội xuống Điện Biên Phủ như mưa bão suốt ngày đêm, làm tê liệt hoàn toàn các giàn trọng pháo hùng hậu của Pháp cho đến nỗi Ðại Tá Pirotti, chỉ huy trưởng pháo binh của Pháp tại chiến trường này quá thất vọng và khủng khiếp, phải mở chốt lựu đạn mà tự sát.  Có lẽ Tướng Vanuxem chưa quên được cái cảnh những Sư đoàn cộng sản cuồng tín, đông như kiến cỏ, theo chiến thuật “Biển Người “ của Thống Chế Lâm Bưu, Nguyên soái Hồng quân Trung Quốc, tràn qua các bãi mìn, đạp nát các công sự phòng thủ, các hàng rào kẽm gai chằng chịt, tràn xuống các giao thông hào, đạp lên xác chết của lính Pháp, Bắc Phi và cả quân cộng sản, phối hợp với quân cộng sản từ dưới đất chui lên từ các đường hầm đã được máy móc, cơ giới của Trung Quốc đào bới ngày đêm trong lúc pháo binh hỏa tiễn Trung Cộng liên tục nổ rầm trời.  Chắc Tướng Vanuxem liên tưởng đến cái cảnh Tư Lệnh chiến trường Ðiện Biên Phủ, Tướng De Castries, mặt mũi hốc hác, bị quân cộng sản bắt sống ngay tại căn hầm Chỉ huy, cùng với toàn thể Sĩ Quan Bộ Tham Mưu của Ông để rồi chiến tranh Việt-Pháp kể như chấm dứt từ chỗ này, mà phần thất bại tất nhiên thuộc về phía người Pháp. Tướng Vanuxem tin chắc là Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa không thể nào giữ nổi An Lộc một khi Hà Nội đã quyết định biến An Lộc thành một thứ Ðiện Biên Phủ thứ 2 ,để giành thế chủ động trên bàn Hội Nghị tại Paris, một khi cộng sản Hà Nội có Liên Sô và Trung Quốc đứng sau lưng, nhất định bắt người Mỹ phải “ nhắm mắt lại mà ký vào Hiệp Ðịnh Paris ” như cộng sản đã bắt người Pháp phải làm như thế ở Hội nghị Geneva 1954.  An Lộc đã bị thế giới coi như đã bị mất vào tay
-Tướng De Castries bị bắt sống ngay tại hầm Chỉ huy -
cộng sản.  Thế mà, khi Liên Ðoàn 81 Biệt Kích Dù, hợp lực với Biệt Ðộng Quân và 1 số đơn vị Bộ Binh  VNCH kéo tới đánh những trận phản công sấm chớp, lở đất long trời thì xe tăng T-54 Sô Viết, cũng như Bộ Binh cộng sản từng làm mưa làm gió trước đó trên vùng đất An Lộc tan hoang, trơ trụi, đành phải mở đường máu mà tháo chạy mặc dù lệnh của Hà Nội: phải giữ An Lộc đã chiếm bằng mọi giá.  An Lộc vẫn còn đó, không thất thủ như Ðiện Biên Phủ năm 1954. Cả thế giới kinh ngạc. Tướng 3 sao của Pháp Vanuxem cùng dân cá độ quốc tế đã thua đậm trong keo này. Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Thống Ðệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà, bỗng dưng có được giờ phút vinh quang và oai hùng nhất trong cuộc đời binh nghiệp cũng như chính trị của ông : đáp trực thăng xuống ngay chiến trường An Lộc giữa tiếng hoan hô vang dậy không ngớt của của các chiến sĩ VN Cộng Hòa vừa chiếm lại An Lộc, gần như đã bị cộng sản kiểm soát hoàn toàn,  trong khi tiếng đại bác của 2 bên, tiếng hỏa tiễn 122 ly của Trung Cộng vẫn còn nổ vang quanh vùng, và An Lộc vẫn còn mù mịt, khét lẹt mùi lửa đạn .

Ðó! Tinh thần chiến đấu của Quân Ðội VN Cộng Hòa là như thế đấy! Và còn biết bao nhiêu trận đánh lẫy lừng khác trên khắp 4 Vùng Chiến Thuật.  Một bài báo có hạn, làm sao kể hết !    Năm 1975, Cộng sản đánh chiếm Ban Mê Thuột, cũng chẳng khác gì cộng sản đánh chiếm Huế năm 1968, đánh chiếm Quảng Trị, kiểm soát An Lộc năm 1972 bao nhiêu.  Vậy thì khi Ban Mê Thuột mới rơi vào tay giặc trong sự bất ngờ, tại sao Ông Thiệu lại hạ lệnh cho Tướng Phạm Văn Phú phải bỏ ngay Quân Khu 2, cho Tướng Ngô Quang Trưởng phải bỏ Quân Khu I, trong khi hai Tướng Tư Lệnh này đang có trong tay 6 Sư Ðoàn Bộ Binh, hầu hết đều thiện chiến, chưa kể đến các Liên Ðoàn Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, mấy chục Tiểu Ðoàn Ðịa Phương Quân, bao nhiêu là đơn vị yểm trợ chiến đấu, đó là chưa kể đến hỏa lực yểm trợ của Hải Quân, Không Quân, lực lượng Tổng trừ Bị của Nhẩy Dù và Thủy Quân Lục Chiến, tất cả đều đang sẵn sàng chiến đấu vì chỉ có chiến đấu hay là chết mà thôi. Ông Thiệu hạ lệnh rút bỏ 2 Quân Khu cửa ngõ, địa đầu của Nam Việt Nam như vậy để làm gì ?- Có nhận lệnh từ đâu không ? Hay chỉ vì quá kinh hoàng trước thái độ “ tháo chạy “ của ông bạn Đồng minh khổng lồ, mà quyết định vội vã để tạo nên tình trạng…cũng  tháo chạy một cách hoảng loạn, khiến cho Lính cũng chết mà Dân cũng chết luôn, trong cái thế…để cho cộng sản tàn sát  Quân - Dân Việt Nam Cộng Hòa một cách thê thảm, nhục nhã chưa từng thấy…Điều đó đã  tạo nên một sự tan rã, hỗn loạn của cả một lực lượng Quân Ðội to lớn, hùng mạnh như nói ở trên, trong khi tất cả đang sẵn sàng chiến đấu, chiến đấu để sống còn., không chiến đấu là chết trong hỗn loạn… Sự tan rã kinh hoàng này kéo theo
- Sư Đoàn 18 Bộ binh tại mặt trận An Lộc -

sự hỗn loạn tràn ngập của hàng triệu dân chúng đổ vào Quân Khu 3, bao quanh Thủ Ðô Sài Gòn. Trong tình thế đó thì Quân Khu 3 còn đánh đấm gì được nữa ?  Quân Cộng sản chẳng cần đánh, mà cứ như đi vào chỗ không có người.
  Nên nhớ rằng, khi gặp sự quyết chiến của Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH, với sự tăng cường của một số đơn vị bạn, mà Bộ Tư Lệnh Hành Quân của Tướng cộng sản Văn Tiến Dũng đã phải tung ra 2 Sư Ðoàn thiện chiến để hòng lấy số đông và nhân đà thắng lợi, đánh tan Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, dưới sự chỉ huy của  Tướng trẻ Lê Minh Ðảo, nhưng không thắng nổi. Sau cùng Văn Tiến Dũng phải tung thêm 2 Sư Ðoàn nữa vào mặt trận này, là 4 Sư Ðoàn tất cả, lấy 4 đánh 1, trong thế thuận lợi về quân sự cũng như tinh thần quân sĩ đang lên. Vậy mà Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH chỉ chịu rời bỏ trận tuyến khi có lệnh của Tướng Tư Lệnh Quân Ðoàn 3 kiêm Vùng 3 Chiến Thuật.  Vị Tướng Tư Lệnh Quân Ðoàn 3 của VN Cộng Hòa không muốn trông thấy Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH anh dũng, kiên cường bị tiêu diệt trước thế trận bất quân bình, địch đông gấp 4 và có thể tăng gấp 5, gấp 6 nếu cần, vũ khí đạn được, xe tăng, pháo binh được cộng sản quốc tế đổ vào như mưa bão, quyết đánh chiếm Sài Gòn như đã định. Tướng Homer Smith, Tùy Viên Quốc Phòng Mỹ tại Sài Gòn, ngày 13  - 4 – 75, đã gửi 1 điện văn cho Tướng George S. Brown, Tham Mưu Trưởng Bộ Tổng Tham Mưu Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn, ca ngợi ý chí và tinh thần chiến đấu dũng cảm tuyệt vời của Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa dù những bất lợi đang đè nặng trên vai họ.    Sau 5 ngày theo dõi cuộc chiến An Lộc, Tướng Smith đã nói: “ Sự chiến đấu anh hùng và dũng cảm của quân đội Nam Việt Nam, đã cho người ta thấy rõ tinh thần và khả năng chiến đấu của những người lính VN Cộng Hòa này giỏi hơn đối phương của họ rất nhiều...”  . Trong lúc đó tại Quân Khu 4, ở miền Tây, Tướng Tư Lệnh Nguyễn Khoa Nam, một Tướng giỏi,với Tướng Tư Lệnh Phó, Lê Văn Hưng, người hùng tử thủ An Lộc mấy năm trước, có trong tay 3 Sư Ðoàn Bộ Binh thiện chiến và các lực lượng Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, Ðịa phương quân yểm trợ chiến đấu hùng hậu, tinh thần rất cao, sẵn sàng chờ địch tiến đánh Quân khu này…

     Khi Tổng Thống... cuối mùa Dương Văn Minh, với tư cách Tổng Tư Lệnh lúc đó, bị chỉ huy trực tiếp bởi Sư Phụ Thích Trí Quang và ngay cả từ Hà Nội qua trung gian của người em ruột Dương Văn Minh là Sĩ quan cao cấp cộng sản  Dương Văn Nhựt ( đã liên lạc với Dương Văn Minh từ hồi 1956 ) hạ lệnh cho Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa buông súng đầu hàng cộng sản vô điều kiện , để bàn giao cho cộng sản, hi vọng kiếm cho bản thân và bè lũ, phe phái, chỗ đứng chỗ ngồi mà cộng sản sẽ dành cho trong chính quyền “ Cách Mạng giải phóng ”, thì Tướng Nguyễn Khoa Nam đã họp các Sĩ Quan có trách nhiệm chỉ huy dưới quyền, và ra lệnh: anh em tùy nghi lo liệu về phần mình, trước tình thế chúng ta bị bắt buộc phải đầu hàng. Kế hoạch chiến đấu để tự cứu mình và bảo vệ vùng lãnh thổ trách nhiệm của chúng ta đã không thi hành được như anh em đã biết...   Sau đó, Tướng Nguyễn Khoa Nam, trong bộ quân phục tác chiến,
-Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng -
mũ sắt 2 lớp, đã vào Văn Phòng Tư Lệnh, ngồi xuống ghế của mình, chắc lả để nhìn lại lần cuối tấm bản đồ Tổ Quốc trên tường, nhìn lá cờ nhỏ nền đỏ với 2 ngôi sao trắng, tượng trưng cho uy quyền của một Tướng Lãnh chỉ huy, để trên bàn rồi rút súng bắn vào đầu tự sát.  Chắc chắn là trước khi bóp cò cho viên đạn xuyên qua đầu, vị Tướng đáng kính phục này đã nói những gì với Tổ Quốc, với đồng bào, với chiến hữu của ông….
      Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Phó Quân Ðoàn, anh hùng tử thủ An Lộc mấy năm trước, trở về căn cứ chỉ huy phụ, nói với người vợ thân yêu “ Em ở lại nuôi con, anh phải ra đi vì thân làm Tướng không thể sống nhục như thế này...” Người vợ thân yêu nói với ông “Anh Hưng ! Cho em chết theo với ! Tất cả chúng ta và các con cùng chết với nhau !” thì Tướng Hưng đã thuyết phục người vợ: không được! Cha Mẹ không có quyền giết con. Em phải sống để nuôi dậy con nên người để trả thù nhà và cùng với thế hệ mai sau lấy lại Ðất Nước này !  Em phải sống, dù phải chấp nhận hi sinh, khó khăn, gian khổ. Người vợ thương yêu và can trường của vị Tướng anh hùng này nói trong nước mắt: Em nghe lời mình với hai điều kiện: Nếu cộng sản bắt em phải xa lìa các con hay chúng làm nhục em thì em có quyền tự sát !  Tướng Hưng bằng lòng, nắm lấy tay vợ rồi chào từ biệt vợ con cùng một vài Sĩ quan, Binh sĩ đã có mặt từ trước tại đây để dự định liên lạc với các đơn vị thi hành kế hoạch chiến đấu cứu mình, cứu Quân Khu 4, của hai Tướng Nam và Hưng, rồi vào phòng riêng, gạt đi lời yêu cầu của người vợ xin được chứng kiến tận mắt sự ra đi của chồng. Tướng Hưng đóng cửa lại, và 1 phát súng nổ...  Tướng Lê Văn Hưng đã ra đi vĩnh viễn cùng với Tướng Tư Lệnh Nguyễn Khoa Nam, để lại cho Lịch Sử dân tộc Việt Nam những tấm gương bất khuất sáng ngời, như những tấm gương bất khuất của Cha Ông ngày trước, của những thời đại Lý Thường Kiệt phá quân ngoại xâm Nhà Tống, Hưng Ðạo Vương Trần Quốc Tuấn đại phá quân Mông Cổ v.v... Hai Tướng Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng đã cùng một số Tướng Lãnh khác như Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ và nhiều Sĩ Quan cao cấp khác của Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã chết theo vận nước, chớ không chịu đầu hàng hay để giặc bắt… Quân đội của quốc gia nào có những Tướng Lãnh anh hùng và can đảm như thế hay không ?       Một số Sĩ Quan cao cấp, cả những cựu quân nhân bình thường của Hoa Kỳ, từng tham chiến tại Việt Nam, không muốn dư luận cũng coi mình như những kẻ khác không biết gì về cuộc chiến Việt Nam, cuộc chiến kỳ lạ này, về sau đã lên tiếng trên các phương tiện truyền thông đa dạng ngày nay, nói ra sự thật là: Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa, nói chung, đã chiến đấu rất anh dũng và kiên cường, mặc dầu họ luôn luôn phải chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, không được chiến đấu trong những điều kiện đầy đủ, dễ dàng như quân đội Hoa Kỳ chúng ta tại Việt Nam. Ðúng như thế ! Họ còn nêu rõ những điều cần thiết để cho dư luận hiểu cuộc chiến một cách đơn giản những rõ ràng đúng với tinh thần  trong sáng, ngay thẳng, minh bạch của những quân nhân của đất nước Hoa Kỳ luôn được coi là vĩ đại trong con mắt của thế giới loài người :
    * Quân Ðội Hoa Kỳ chỉ chiến đấu khi nắm chắc được yếu tố “ Vượt trội về hỏa lực - Superiority of Firepower ”. Quân đội VNCH phải chiến đấu trong mọi trường hợp cần thiết.
    * Quân đội Hoa Kỳ chỉ chiến đấu tại Việt Nam trong thời gian ngắn hạn rồi thay nhau về nước. Như thế không bị dồn vào cái thế mệt mỏi căng thẳng quá độ, thường trực về thể chất cũng như tinh thần. Còn Quân dội VNCH thì ngược lại, phải chiến đấu liên tục, không ngưng nghỉ. Sức chịu đựng của người chiến binh VNCH nó khủng khiếp đến thế nào?
    * Trong khi chiến đấu cũng như lúc đóng quân trong đồn lũy, người chiến binh Hoa Kỳ luôn luôn được bảo vệ bằng những phương tiện chiến tranh dồi dào, tối tân, hiện đại nhất, cả về tấn công, phòng thủ cũng như yểm trợ. Còn người chiến binh VNCH làm sao có được như vậy ! Cái mạng sống của người chiến binh Việt Nam cũng vô cùng  mỏng manh, hay nói rõ hơn là dễ chết lắm ..
    * Ðiểm nữa, cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tinh thần, thể chất, tâm lý của người chiến binh Việt Nam là: trong khi mình xả thân chiến đấu bảo vệ đất nước, bảo vệ mạng sống của chính mình thì lúc đó gia đình, những người thân yêu phải sống ra sao ? Liệu có đang kẹt trong vùng lửa đạn, chết chóc hay không ? Về điểm này, người chiến binh Hoa Kỳ khỏe hơn là cái chắc, tinh thần ổn định, thoải mái hơn rõ ràng.  Bây giờ, nếu đặt người chiến binh của các cường quốc Âu-Mỹ vào vị trí, hoàn cảnh chiến đấu khó khăn, thiếu thốn, khắc nghiệt của người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, thử hỏi liệu những người chiến binh ấy có thể chiến đấu được như người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa hay không ? Chịu được bao lâu ? Chính Phủ, Quốc Hội và Nhân Dân các quốc gia đó chịu được mấy tháng, mấy năm?
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường bên cạnh những người bạn chiến binh Việt Nam Cộng Hòa của họ từ các chiến trường Khe Sanh, Ðác-Tô, Pleiku, Kontum, Ðồng Xoài, Bình Giả, Củ Chi, cho đến các chiến trường vùng đồng bằng sông Cửu Long, điểm tận cùng của Ðất Nước Việt Nam
...                     
                                                                          San Diego – California
                                                                          Phan Đức Minh (HNPD)
                                                                                                                                          
                                                                                                                                                                                                                                                                                                   



Bàn ra tán vào (2)

Linhngayxua
Nhung quan nhan VNCH la nhung anh hung bi don vao ma.t lo^. Ho chien dau trong hoan canh ba^'t lo+.i nhu sinh vien hoc sinh ton giao xuong duong noi tuyen, dong minh My phan boi, cap chi huy bat tai va bo roi ho cho quan thu` nhu luc di tan Cao Nguyen den bai bien Thuan An va Da Nang. Cac tuong My day tai dai hoc quan su My phai thua nhan TQLC VNCH la dao quan gioi nhat tren the gioi. Tai Ha Lao nam 1971, 2 su doan CS vay danh TQLC nhung khong gay ton that, tai Quang Tri nam 1972, sau khi su doan 3 tan ra, CS lay 5 danh 1 nhung khong choc thung phong tuyen Thach Han cua TQLC. Roi mot thang sau TQLC tai chiem Quang Tri, giet 10 ngan quan CS. Nhung nhung anh hung nay bi tham sat va bi bat vi cac tuong Quan Doan I bo roi ho khi ho bi VC bao vay va het da.n ngay 25/3/75 tai Thuan An, Khi keu cuu Quan Doan I xin tiep cuu tuong Truong khong tra loi, khong cho khong quan yem tro tiep te vu khi dan duoc. Dem 26/3 Lu Doan 147 TQLC bi phao binh VC tan sat va bi du kich bat, nhung tuong TL Tien Phuong bo 10 nghan quan chay truoc bao cao hau het TQLC di tan an toan de chay toi. Den sang 29/3/75, quan chanh quy CS con cach xa Da Nang 20 km thi tuong Truong cung voi tuong HQ, KQ, bo ngo quan doan I voi 100 ngan quan cho CS boi ra tau Hai Quan tron thoat. Cam chan 2 su doan Tong Tru bi tai QK I sau HD Paris chung to cap lanh dao VNCH thieu tri tue, vi khi cac tinh nhu Phuoc Long, Ban Me Thuot bi danh chiem thi quan VNCH khong co luc luong phan cong. Dau nam 1975, TQLC co 16 ngan quan, den khi thoat khoi Da Nang ve lai Vung Tau thi chi con 3 ngan quan, ma CS khong bi ton that chi vi cap chi huy bat tai, thieu kha nang, va bo quan chay truoc. Chinh nho nhung nguoi linh con lai anh dung chien dau cho den ngay 30/4 ma nhung cap chi huy bat tai bo roi ho va nguoi My duoc an toan ra di. Day la su hy sinh cuoi cung cua nguoi linh VNCH de cho 150 ngan nguoi duoc an toan di tan khoi VN truoc khi CS vao Saigon. Thay vi to chuc giup do quan dan VNCH di tan truoc khi dau hang, TT Duong Van Minh keu goi dan chung va quan doi o lai ban giao cho CS.

----------------------------------------------------------------------------------

Linh ngay xua
Nam 1975 la nam anh hung ma.t lo cua quan vnch. TQLC danh bai quan CS tren chien truong Quang Tri nam 1972 nhung bi bat song nhuc nha khi tuong Thi ra lenh vut bo vu khi keo ve Thuan An de di tan nam 1975. CS tan cong, TQLC het dan, mot so tu van, ca mot lu doan 3000 quan tinh nhue bi mot dai doi du kich vc bat song. Cong san nam vung trong BTL quan doan I da thanh cong tieu diet su doan TQLC voi 16 ngan quan ma khong bi ton that. Voi 3000 TQLC con lai, VNCH khong co kha nang ngan chan cs tai Phan Rang va Long Khanh. TT Duong Van Minh tiep tay cs ra lenh dau hang, ha. nhu.c nhung chien binh con la.i. Cac don vi Du, TQLC, BDQ, canh sat, biet kich, su doan 18, 22, 7, 9, 21, du muon chien dau den cung cung phai buong sung vi thieu dan va mat yem tro phi phao. Roi ho phai chiu vao tu cai tao de can bo CS ngu dot chuoi boi ha nhu.c. Cac tuong lanh dao vnch khi rut lui hay dau hang khong nghi den cai hau qua ma thuoc cap phai chiu khi ho sai lam. Dang le phai ra lenh quan can chanh bo ngo saigon, rut lui di ra nuoc ngoai thi ho khong lam. Neu khong co nguoi My can thiep dua HO qua My thi cong san da khong dong cua trai tu cai tao. Nho VNCH chien dau ma khoi CS Nga so khoi Varsovie Warsaw bi kiet que va sap do nam 1991. Khong co quan dan vnch danh tieu hao tiem nang cua cs, de quoc evil empire Nga so co the da khong bi sup do va 700 trieu dan Dong Au khong duoc song trong tu do nhu ngay hom nay. Day la dong gop lon cua quan vnch cho the gioi tu do.

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Không Quên những người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

(HNPD) nhân vật chính trị, truyền thông tại sao không biết những điều này khi nói về Quân Ðội VNam Cộng Hòa ? Chẳng lẽ nào họ …không đủ khả năng, trình độ để hiểu biết, hay mang đầy ác ý trong đầu.



          Không Quên những người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa                                                                                                   


                             
                         Phan Đức Minh    (HNPD)

                                                
                                
 ( Mến tặng các chiến hữu, đồng bào và những người bạn trẻ của tôi )
                                                                                    ***                                                                           
   Ở đây, người viết muốn vinh danh các chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa qua những dòng ngắn ngủi này, và nói lên một vài nét để chứng minh rằng: nhiều kẻ, có cả những nhân vật  …cỡ lớn cuả nhiều hệ thống truyền thông Báo Chí, đã lẩm cẩm, thiếu hiểu biết, hay cố tình với ác tâm, ác ý bôi nhọ Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa. Họ đã bị ảnh hưởng mạnh mẽ của những vụ xuống đường biểu tình chống chiến tranh Việt Nam của giới sinh viên Ðại Học, mà cái tổ phát xuất của nó từ Trường Ðại Học Kent State Unuversity, do 1 Giáo Sư, cán bộ cao cấp của Ðảng Cộng Sản Mỹ hồi đó, lãnh đạo, chỉ huy theo kế hoạch của Cộng Sản Quốc Tế. Bởi vì họ biết rằng đánh thắng Hoa Kỳ trên chiến trường Việt Nam thì rất khó, nhưng đánh thắng Hoa Kỳ tại Quốc Hội, trên đường phố, ở các trường Ðại Học, trên mặt trận truyền thông thì chẳng khó bao nhiêu. Bởi thế cho nên công cuộc lãnh đạo sinh viên biểu tình chống chiến tranh Việt Nam, góp phần đập tan tinh thần chiến đấu, quyết thắng của Quân Ðội Mỹ - vốn có từ xưa - trong cuộc chiến Việt Nam phải được giao cho 1 Giáo Sư Ðại Học có uy tín và là cán bộ cao cấp của Ðảng Cộng Sản Mỹ. Sự việc này chỉ được người ta biết đến khi vị Giáo Sư lãnh đạo phong trào sinh viên biểu tình chống chiến tranh Việt Nam này từ trần, có Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Sản Mỹ lúc đó, dự tang lễ, đọc điếu văn, nêu cao thành tích của người quá cố, đã góp công sức vào việc chấm dứt chiến tranh Việt Nam theo đường lối, kế hoạch của “Phong trào Cách Mạng Vô Sản thế giới”.

Nhiều người đã đánh giá toàn thể Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa qua hành động xấu xa của một vài Sĩ Quan cao cấp đích thân, hay cho vợ con, đệ tử lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, nhất là giai đoạn Mỹ đổ quân tác chiến vào Việt Nam ,để buôn lậu, làm áp-phe tiền bạc bằng nhiều cách. Họ đánh giá Quân Ðội VNCH qua hình ảnh tan rã của nhiều đơn vị quân đội vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, mà người chịu trách nhiệm nhiều nhất là Ông Nguyễn Văn Thiệu, một Tướng Lãnh làm Tổng Thống kiêm Tổng Tư Lệnh Quân Ðội VNCH, ra lệnh choTướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu I - một Tướng Lãnh từng được kể vào hàng Danh Tướng - phải bỏ ngay Quân Khu I và Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh quân khu 2 phải bỏ quân khu 2 vào lúc chưa đánh nhau chi cả và các đơn vị quân đội của 2 Tướng này đang sẵn sàng chờ địch tiến đánh, với tinh thần rất cao, như họ đã từng đánh bại quân cộng sản trên lãnh thổ 2 Quân Khu này.  Hai Tướng Trưởng và Phú đều biết rõ : đánh thì chưa chắc đã chết, nhưng tự dưng bỏ chạy tán loạn thì cả Quân lẫn Dân sẽ chết thê thảm, kinh hoàng…Ông Thiệu ra lệnh bỏ 2 Quân Khu này khi chưa chạm địch để làm áp lực, hòng lôi kéo người bạn Ðồng Minh khổng lồ đang bỏ đi hay đúng hơn : tháo chạy  bằng mọi giá, phải quay trở lại cứu Nam Việt Nam. Nếu không, “ Tiền đồn chống cộng sản của Mỹ tại Ðông Nam Á Châu sẽ xụp đổ ”. .. Tại sao Ông Thiệu không nghĩ đến việc : “ Hơn nửa triệu quân Mỹ tham chiến với vũ khí tối tân nhất lúc đó, trừ vũ khí nguyên tử “  mà rốt cuộc phải “ tháo chạy “ bằng mọi giá , thì làm sao mà quay trở lại bây giờ, trong lúc một nửa lãnh thổ Nam Việt Nam đang rối loạn, xụp đổ hãi hùng, quân cộng sản có cả một khối cộng sản quốc tế đứng phía sau yểm trợ, thúc đẩy cộng sản Hà Nội giải quyết chiến trường càng mau càng tốt, trong không khí quyết chiến, quyết thắng điên cuồng, không thứ chi cản nổi…

     Một đoạn băng trong số 150 giờ thu âm và 30 nghìn trang tài liệu đã được Thư viện Nixon công bố, có lời của Tổng thống Nixon nói với Cố vấn An ninh Henry A. Kissinger về Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là : để bắt Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa ký vào văn kiện hòa đàm, ông sẵn sàng "cắt đầu y nếu cần thiết" ( cut off his head if necessary). Bài của Shaun Tandon trên AFP thì mô tả ông Nixon đã yêu cầu ông Kissinger nói với Tổng thống Việt Nam Cộng hòa rằng Quốc hội Mỹ sẽ cắt viện trợ nếu Sài Gòn không đồng ý với kết quả hòa đàm…
Tổng Thống Mỹ Richard Nixon đã từng hứa với nhân dân Mỹ là chấm dứt chiến tranh Việt Nam, đem quân đội Mỹ trở về trong danh dự, trả người thân về với gia đình của họ… Qua trung gian của Tổng Thống Hồi Quốc, Ông Nixon cho Cố Vấn Henry Kissinger ( một nhân vật chính trị, ngoại giao quỷ quyệt, độc ác và tàn nhẫn ) dọn đường cho Ông Nixon gặp Mao Trạch Ðông, lãnh tụ Cộng sản Trung Quốc. Họ Mao với sức mạnh của Sư Phụ, với uy thế của ông Thầy bao nhiêu năm trợ giúp cố vấn, vũ khí chiến tranh, lương thực... đã ra lệnh cho cộng sản Hà Nội không được
- Cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Mao Trạch Đông và Tổng thống Mỹ Richard Nixon năm 1972 -
chơi trội, bắt bí phái Ðoàn Mỹ tại Hội Nghị Paris, dọa đánh cho Mỹ phải chạy mà không có “ Hiệp Ðịnh ngưng bắn - Agreement of cease- fire ” chi cả.   Họ Mao đã cứu Ông Nixon, nhưng Ông Nixon phải đền ơn xứng đáng:
  1. Vận động để cho Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa Quốc ngồi vào cái ghế “ Hội Viên Thường Trực - Permanent Member "  của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ( với quyền Phủ quyết ) cuối năm 1971, trước khi Ông Nixon gặp Họ Mao vào đầu năm 1972, mặc dầu Họ Mao đã chiếm hết lục địa Trung Quốc, thiết lập chính quyền, cai trị cả tỉ dân từ năm 1949. Còn Ông Quốc Dân Ðảng Trung Hoa thì vẫn là bạn của Mỹ nhưng phải rời khỏi cái ghế đó, chạy ra đảo Ðài Loan.
  2. Ông Nixon phải bằng mọi cách, nhưng kín đáo, bán cho Họ Mao những vũ khí, kỹ thuật chiến tranh tối tân hiện đại nhất lúc đó để Trung Quốc đủ sức “đánh nhau tay đôi ” với Liên Sô khi cần, vì Liên Sô đã kết án, và đe dọa trừng trị Họ Mao về nhiều tội:
      * Bất phục tùng Trung Tâm Lãnh Ðạo phong trào cộng sản thế giới là Ðiện Kremlin ở Moscow.
      * Dám thiết lập Tư Tưởng Mao Trạch Ðông, trái nghịch với Học Thuyết Marx – Lenin, là: họ Mao thiết lập nền vô sản chuyên chính kiểu Trung Quốc: lấy Nông Dân ( đại đa số dân Trung Quốc) làm giai cấp lãnh đạo, thay vì giai cấp Công Nhân lãnh đạo, như Học Thuyết Marx-Lenin, đã được dùng làm Phương Châm Ðấu Tranh cho Phong Trào Cộng Sản Toàn Cầu.
      * Muốn thống trị Á Châu bằng sức mạnh của Trung Quốc và Tư Tưởng Mao Trạch Ðông, tách ra khỏi sự lãnh đạo của điện Kremlin ở Moscow. Mao không chấp nhận “ Kết hợp chủ nghĩa yêu nước với chủ nghĩa Quốc Tế Vô Sản”, theo luận điểm của Lenin về khả năng tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội không qua giai đoạn phát triển Tư Bản Chủ Nghĩa ( Lenin's thesis on the possibility of advancing to Socialism by passing the stage of capitalist development ) vì Liên Sô đã có cơ sở công nghiệp trong khi Trung Quốc chỉ có “ Con trâu đi trước cái cầy ”.
    Như thế mới gọi là tư tưởng Mao Trạch Ðông, chớ Hồ Chí Minh, lãnh tụ cộng sản Hà Nội chỉ có biết trò  “ Ðu dây ” theo voi ăn bã mía cả 2 phía Liên Sô và Trung Quốc thì làm gì có cái gọi là Tư Tưởng Hồ Chí Minh như cộng sản Hà Nội vẫn ồn ào, ba hoa về Tư Tưởng Hồ Chí Minh.

    Nhiều Sĩ Quan cao cấp của VNCH trông cảnh quân sĩ dưới quyền bị tan rã một cách thê thảm, đau đớn, trông cảnh dân chúng cả triệu người trên đường tháo chạy, phải làm bia lãnh đạn trọng pháo, hỏa tiễn của Liên Sô và Trung Quốc tiêu diệt một cách tàn bạo, kinh hoàng, dã man mà thấy xót xa trong tim, trong lòng, phát điên phát khùng lên vì sự sai lầm của ông Nguyễn Văn Thiệu. Là Tướng Lãnh, là Tổng Thống, là Tổng Tư Lệnh Quân Ðội mà ông Thiệu không hiểu rằng: Những phòng tuyến đầu tiên bị tan rã, quân đội chưa đánh mà bỏ chạy tán loạn cùng với hàng triệu dân chúng thì hậu quả quân sự, chính trị, tâm lý của Nam Việt Nam sẽ ra làm sao!     Những kẻ bôi nhọ Quân lực VNam Cộng Hòa đã cố tình quên đi tinh thần chiến đấu của Quân Ðội này trong dịp Tết Mậu Thân -1968. Lúc đó quân cộng sản được trang bị cá nhân, tất cả bằng súng tiểu liên xung kích AK- 47 của Liên Xô, Tiệp Khắc, cùng với lực lượng võ trang của Mặt Trận Giải phóng miền Nam – do Hà Nội lập ra cho hợp tình thế chính trị - lợi dụng yếu tố bất ngờ khi phản bội thỏa hiệp ngưng bắn trong dịp Tết thiêng liêng cổ truyền của dân tộc Việt Nam, thình lình mở cuộc “ Tổng tấn công ” vào hầu hết các thành phố, thị trấn của Nam Việt Nam.  Trong khi đó Quân Ðội VNCH phần lớn chỉ được trang bị bằng súng trường bán tự động Garant M-1, Carbin M-1 và tiểu liên loại nhẹ Carbin M-2 của quân đội Mỹ sử dụng trong thời Ðệ nhị thế chiến còn bỏ lại trong kho, cần thanh toán cho hết, chớ giữ lại làm chi !. ..
Vì bất ngờ cho nên chúng đã kiểm soát được một số lãnh thổ có tính cách chiến lược tại Quân Khu 2 và Quân Khu I, đồng thời tấn công mưu toan đánh chiếm luôn Thủ Ðô Sài Gòn.  Bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng tại Hà Nội ra lệnh phải giữ đất đã chiếm bằng mọi giá để đưa dân chúng Nam
         - Cảnh di tãn hỗn loạn, đau thương -
Việt Nam vào 1 cuộc  Tổng nổi dậy , cướp chính quyền.  Do đó, khi chiến trường đã được quân đội Việt Nam Cộng Hòa giải tỏa, quân cộng sản bị đánh bại, phải bỏ chạy, phóng viên báo chí, truyền thanh, truyền hình đi theo quân đội mới thấy những xác chết của quân lính cộng sản bị xiềng chân vào công sự chiến đấu, các ổ bích kích pháo, súng đại liên.  Cộng sản Hà Nội không bao giờ ngờ được rằng Quân Ðội VNCH có thể đánh bật chúng ra  khỏi thành phố Huế sau 1 thời gian cộng sản chiếm đóng, toan tính thành lập chính quyền tại một thành phố giáp lưng với hậu phương to lớn của chúng ở bên kia sông Thạch Hãn, Quảng Trị, hay vĩ tuyến 17. Vậy mà cộng sản đã phải bỏ chạy khỏi thành phố Huế trong chiến dịch  lịch sử Tết Mậu Thân -1968, chỉ kịp lùa theo chúng hàng ngàn quân sĩ, nhân viên chính quyền VNCH, đảng phái chính trị do chúng bắt được tại Huế, để dẫn đi tàn sát, chôn sống tập thể theo kiểu Hitler giết người Do Thái, Staline giết người Ba Lan, nhưng ghê tởm hơn, vì chúng giết bằng đạn AK, bằng dao găm, mã tấu, còn sống cũng đạp xuống hố chôn luôn hàng chục, hàng trăm người 1 lúc.

     Bốn năm sau, 1972, nắm được tinh thần “ Bỏ cuộc, chạy làng” của  kẻ dịch khổng lồ ” khổng lồ, nhưng đã quá mệt mỏi, chán chường với cuộc chiến tranh không thể thắng ở tiền tuyến bằng súng đạn tối tân vì nó chẳng có mặt trận, chiến tuyến nào rõ ràng để mình chủ động sử dụng “ ưu thế hỏa lực- Superiority of firepower ” được cả. Chỉ gây chết chóc lây cho dân chúng bao nhiêu thì căm hận của dân chúng nông thôn càng hừng hực bốc lên chừng đó, qua các…đòn phép tuyên truyền hiểm độc của cộng sản. Trong khi đó hậu phương tại Mỹ Quốc thì rối loạn, nát bấy vì biểu tình, phản đối chiến tranh, đốt cờ, đốt thẻ trưng binh, Quốc Hội cãi nhau như mổ bò về chuyện có hay không viện trợ chiến tranh cho người bạn đồng minh để giữ vững cái         “ Tiền đồn chống công ở Á Châu ”.  Thế là cộng sản Hà Nội lại áp dụng bài học cũ, 18 năm về trước, đã dùng chiến thắng Ðiện Biên Phủ để đánh gục người Pháp tại Hòa Hội Geneva. … Lịch sử và Quân Sử Hoa Kỳ đã phải ghi " Lần đầu tiên trong lịch sử, quân đội bách chiến bách thắng của Hoa Kỳ đã thua trận một cách đau đớn ê chề trên chiến trường Việt Nam - The first time in the American History, the unvanquisable armed forces of the United States lost ignominiously the war in Vietnam battle field..."….
     Năm 1972 cũng thế, Hà Nội tung vào miền Nam những Sư Ðoàn tinh nhuệ, thiện chiến nhất đã từng đánh tan 2 Binh Ðoàn Lưu Ðộng ( Groupements mobililes ) của Pháp tại chiến trường Bắc Kạn-Lạng Sơn hồi 1950, bắt sống 2 Binh Ðoàn Trưởng ( Commandants de Groupements mobiles ): Ðại Tá Le Page và Trung Tá Charton, đưa những Sư Ðoàn lừng danh từng đánh thắng, dứt điểm người Pháp tại chiến trường Ðiện Biên Phủ năm 1954 bằng những trận đánh vũ bão theo lối     “ Chiến tranh quy ước -Conventional War ” hẳn hoi.  Hà Nội nhắm đánh vào Quân Khu I, lãnh thổ địa đầu của Nam Việt Nam, cho 15 ngàn quân của Sư Ðoàn 304 Tràn qua vĩ tuyến 17, dưới sự yểm trợ của pháo binh và hỏa lực phòng không trang bị hỏa tiễn địa -không SAM-2 của Liên Sô, sau 3 ngày đêm đội những trận bão lửa pháo binh và hỏa tiễn.  Sư Ðoàn 3 Bộ Binh VNam Cộng Hòa là Sư Ðoàn mới thành lập, trong đó chỉ có Trung Ðoàn 2 Bộ Binh nòng cốt là tương đối thiện chiến, còn hầu hết là tân binh, lính mới, và vị Tư Lệnh Sư Ðoàn là Trung Ðoàn Trưởng mới được vinh thăng Chuẩn Tướng thì làm sao mà chịu cho nổi sức tiến quân của cộng sản! Tại sao Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Tư Lệnh Quân Ðội VNCH, Ðại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng, lại cho Sư Ðoàn 3 Bộ Binh mới thành lập trấn giữ cái cửa ngõ ngăn chặn quân cộng sản Bắc Việt ngay sát vĩ tuyến 17 như thế này ? Tại sao lại như vậy ?
Cộng sản đánh chiếm Tỉnh Lỵ Quảng Trị, mở đường xuống Huế rồi  phối hợp với các đơn vị chính quy Bắc Việt, xâm nhập từ đường mòn Hồ Chí Minh, cũng như các lực lượng vũ trang địa phương, bộ đội chủ lực của Tỉnh và Huyện, dứt luôn Quân Khu 1.  Ngoài mục tiêu quân sự, cộng sản còn nhắm vào những mục tiêu chính chính trị và ngoại giao to lớn, quan trọng hơn: trong cuộc Hòa Ðàm tại Paris để quân đội Mỹ ra đi trong danh dự, không đến nỗi bị cộng sản quốc tế và Hà Nội đánh cho phải chạy mà không có Hiệp Ðịnh ngưng bắn chi cả.

     Tỉnh Lỵ Quảng Trị bị chiếm, cộng sản cho xe tăng T-54 của Liên Sô dẫn đầu, bộ binh và cơ giới kéo xuống Huế theo quốc lộ I, được pháo binh và hỏa tiễn 122 ly của Trung Quốc dọn đường.  Quân cộng sản tiến về Huế như đi vào chỗ không có người. Dân chúng Quảng Trị thoát chết khi qua khỏi “ Ðại lộ Kinh hoàng ” tràn xuống Huế, trong khi dân chúng Huế cũng xô nhau bỏ chạy vì dân ở đây làm sao quên được vụ tàn sát ghê gớm với những mồ chôn tập thể trong dịp Tết Mậu Thân – 1968 !      Tướng 3 sao Hoàng Xuân Lãm, Tư Lệnh Quân Ðoàn I- Quân Khu I ( vị Tướng  được nhiều nhân vật chính trị cũng như quân sự trong và ngoài nước đánh giá : không thích hợp để giữ chức vụTư Lệnh Quân Ðoàn I  - Quân Khu I trong giai đoạn địch quân tiến như vũ bão thế này ) hoảng hốt, không biết phải đối phó ra sao, chỉ biết cầu cứu liên tục về Dinh Ðộc Lập ở Sài Gòn.      Tuyến đầu bị phá vỡ thì địch quân sẽ thừa thắng xông lên dễ dàng với tinh thần quyết chiến, quyết thắng.  Còn phía ta đã rút lui, tan vỡ bỏ chạy tán loạn thì tinh thần quân đội và dân chúng rối rắm ra sao, ai cũng biết rồi. Ai tạo nên khung cảnh bi thảm như thế này ? - Ông Nguyễn Văn Thiệu !
    Giới truyền thông ngoại quốc, nhất là ở Mỹ đã đánh giá Quân Ðội và các cấp chỉ huy của
Tướng Ngô Quang Trưởng
Quân Lực VNCH qua những Tướng Lãnh như vậy đó !  Cho tới khi đài phát thanh loan báo: Tướng Ngô Quang Trưởng được điều động từ Quân Khu 4 ở trong Nam ra, nắm chức Tư Lệnh Quân Ðoàn I và Vùng I chiến thuật thay thế Tướng Lãm, dân chúng đang hỗn loạn bỏ chạy khỏi thành phố Huế thì nhiều người đã la lên “Tướng Ngô Quang Trưởng về làm Tư Lệnh Quân Ðoàn I, bảo vệ Huế và chiếm lại Quảng Trị thì bà con không có chạy đi đâu nữa cả !  “ Lòng dân tin tưởng mãnh liệt là thế ! Tướng Ngô Quang Trưởng xuất thân Khóa 4 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức, gốc binh chủng “ Thiên thần mũ đỏ nhẩy dù ”, nhưng lúc này đã mang lon 3 sao vì những chiến công ngoài mặt trận, và luôn luôn hòa đồng với các Sư đoàn Bộ binh dưới quyền . Tướng Trưởng luôn mặc quân phục tác chiến của Bộ Binh, thay vì quân phục Nhẩy Dù.  Có lẽ Tướng Trưởng nghĩ rằng: Bộ áo không làm thành Thầy Tu.   Tướng giỏi không cần phô trương bên ngoài mà cần phải đánh thắng trên trận địa và được lòng kính phục của quân sĩ. Tướng Ngô Quang Trưởng về Huế, chỉnh đốn lại quân ngũ, tái  phối trí lực lượng, kêu gọi dân chúng an tâm, xin tăng phái lực lượng Tổng trừ Bị: Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến từ Sài Gòn bay ra. Thế rồi trước sân cờ Phú Văn Lâu, Cổ Thành Huế, Ông đã thề trước ba quân “ Sẽ chiếm lại thành phố Quảng Trị trong thời gian ngắn nhất ” như thời Nhà Trần, Hưng Ðạo Vương Trần Quốc Tuấn, khi ra quân đã cầm gươm chỉ xuống sông Bạch Ðằng mà thề trước Tướng Sĩ: “ Nếu phen này không phá tan được quân Mông Cổ thì ta sẽ không còn trông thấy con sông này nữa! “
  Lịch Sử dân tộc Việt Nam, làm sao quên được những giờ phút bi hùng và oanh liệt như thế !  Dưới quyền Tư Lệnh của Danh Tướng Ngô Quang Trưởng, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng chiến đấu, chặn đứng những Sư Ðoàn thiện chiến, lẫy lừng nhất của cộng sản Hà Nội, trước sự ngỡ ngàng của dư luận trong và ngoài nước.   Cổ Thành Quảng trị đã được chiếm lại. Quân cộng sản đành tháo chạy trở ngược về bên kia vĩ tuyến 17, giống như năm 1953, Danh Tướng MacActhur của Hoa Kỳ đã phản công, đánh bật quân cộng sản Bắc Hàn ra khỏi những vùng chiếm đóng trên lãnh thổ Nam Hàn, bỏ chạy bán sống bán chết trở ngược về phía Bắc vĩ tuyến 38…. Tướng Ngô Quang Trưởng và quân sĩ của Ông đã bảo vệ được Huế, chiếm lại cổ thành Quảng Trị đúng như lời thề trước sân cờ Phú Văn Lâu bữa nào.   Ðó ! Tinh thần chiến đấu của Quân Ðội VNCH là như thế đấy ! Tướng Lãnh của Quân Ðội VNCH có những người như thế đó! Tờ báo Time, Tạp Chí cỡ lớn của Hoa Kỳ, có lần đã đăng những dòng cảm nghĩ của Ðại Tướng 4 sao Hoa Kỳ, Norman Schwarzkopf, Tư Lệnh Chiến Dịch ” Bão Sa mạc - Desert storms ” chinh phạt hung thần Saddam Hussein của xứ Iraq, xâm lăng Kuwait, đầu thập niên 1990, đại ý như sau “Hồi còn chiến đấu ở Khe Sanh thuộc lãnh thổ Quân Khu I Việt Nam Cộng Hòa, với tư cách là 1 Trung Tá Tiểu Ðoàn Trưởng Nhẩy Dù của Hoa Kỳ, tôi đã học được ở Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu I -  VNCH rất nhiều kinh nghiệm quý báu trong nghệ thuật chỉ huy cũng như tác chiến… Những kinh nghiệm đó đã giúp tôi rất nhiều trong binh nghiệp, kể cả trong chiến dịch “ Bão Sa mạc – Desert storms “  ở Kuwait  nói trên…
Quân Lực VN Cộng Hòa tái chiếm cổ thành Quảng Trị

    Nhiều nhân vật chính trị, truyền thông tại sao không biết những điều này khi nói về Quân Ðội VNam Cộng Hòa ?  Chẳng lẽ nào họ …không đủ khả năng, trình độ để hiểu biết,  hay mang đầy ác ý trong đầu.  Rồi đến chiến trường An Lộc, Tỉnh Bình Long.  Ở Hòa Hội Paris, Lê Ðức Thọ và Xuân Thủy, Ủy Viên Bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng cộng sản, ra mặt lấn áp Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger trong các buổi mật đàm qua thế mạnh của quân cộng sản tại Miền Nam, trong khi Hoa Kỳ muốn rút chân cho mau Khỏi “ Vũng lầy kinh khủng ” này.  Ðại Tướng cộng sản Võ Nguyên Giáp, người hùng Ðiện Biên Phủ, Bộ Trưởng Quốc Phòng của cộng sản đã tuyên bố trên đài phát thanh Hà Nội “ Nhân dân Việt Nam đã đánh gục 3 đời Tổng Thống Hoa Kỳ, và sẽ đập tan chính quyền Nixon bằng 1 cuộc chiến thắng hoàn toàn - Defense Minister Vo Nguyen Giap says that the people of Vietnam have defeated 3 U.S. Administrations and are about to complete victory over President Nixon...” Với cái khí thế như vậy, xe tăng T-54 của cộng sản đã tràn ngập, làm chủ tình hình thị xã An Lộc, dẫn theo sau những đơn vị bộ binh thiện chiến, danh tiếng nhất của cộng sản Hà Nội, sau khi những trận bão lửa pháo binh đã quét dọn sạch sẽ, không để lại những gì có thể sống sót.  Các chiến sĩ Sư Ðoàn 5 Bộ Binh VNCH cùng 1 số đơn vị bạn còn lại của địa phương Bình Long đã chiến đấu vô cùng anh dũng, ác liệt, giữ từng tấc đất, từng góc phố, ngõ hẻm để có chỗ đứng hay nằm mà chiến đấu vì ngưng chiến đấu tức là chết. Mặt trận An Lộc làm rung động thế giới, làm rối loạn không khí hòa đàm tại Paris vốn đã nghiêng hẳn thế thuận lợi về phía cộng sản.  Mạc Tư Khoa, Bắc Kinh cũng như Hà Nội muốn An Lộc phải thất thủ kinh hoàng như Ðiện Biên Phủ ngày nào. Những tay cá độ quốc tế đã dám đánh 100 ăn 1 là An Lộc sẽ thất thủ để cho cộng sản tiến quân về Sài Gòn, đập tan chính quyền Nguyễn Văn Thiệu ngay trong năm 1972. Tướng 3 sao ( Trung Tướng - Général de Division ) Vanuxem của Pháp, Tư Lệnh quân đội Pháp tại Bắc Phi, người đã từng là                     “ Commandant de la Zône Sud du Nord Vietnam “ đóng tại Nam Định hồi năm 1954, đã trả lời phỏng vấn của phóng viên báo chí : Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa không thể nào giữ nổi An Lộc…. Chắc là ông Tướng 3 sao của  Pháp Vanuxem đã không quên nổi cái cảnh pháo binh các loại của cộng sản đã dội xuống Điện Biên Phủ như mưa bão suốt ngày đêm, làm tê liệt hoàn toàn các giàn trọng pháo hùng hậu của Pháp cho đến nỗi Ðại Tá Pirotti, chỉ huy trưởng pháo binh của Pháp tại chiến trường này quá thất vọng và khủng khiếp, phải mở chốt lựu đạn mà tự sát.  Có lẽ Tướng Vanuxem chưa quên được cái cảnh những Sư đoàn cộng sản cuồng tín, đông như kiến cỏ, theo chiến thuật “Biển Người “ của Thống Chế Lâm Bưu, Nguyên soái Hồng quân Trung Quốc, tràn qua các bãi mìn, đạp nát các công sự phòng thủ, các hàng rào kẽm gai chằng chịt, tràn xuống các giao thông hào, đạp lên xác chết của lính Pháp, Bắc Phi và cả quân cộng sản, phối hợp với quân cộng sản từ dưới đất chui lên từ các đường hầm đã được máy móc, cơ giới của Trung Quốc đào bới ngày đêm trong lúc pháo binh hỏa tiễn Trung Cộng liên tục nổ rầm trời.  Chắc Tướng Vanuxem liên tưởng đến cái cảnh Tư Lệnh chiến trường Ðiện Biên Phủ, Tướng De Castries, mặt mũi hốc hác, bị quân cộng sản bắt sống ngay tại căn hầm Chỉ huy, cùng với toàn thể Sĩ Quan Bộ Tham Mưu của Ông để rồi chiến tranh Việt-Pháp kể như chấm dứt từ chỗ này, mà phần thất bại tất nhiên thuộc về phía người Pháp. Tướng Vanuxem tin chắc là Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa không thể nào giữ nổi An Lộc một khi Hà Nội đã quyết định biến An Lộc thành một thứ Ðiện Biên Phủ thứ 2 ,để giành thế chủ động trên bàn Hội Nghị tại Paris, một khi cộng sản Hà Nội có Liên Sô và Trung Quốc đứng sau lưng, nhất định bắt người Mỹ phải “ nhắm mắt lại mà ký vào Hiệp Ðịnh Paris ” như cộng sản đã bắt người Pháp phải làm như thế ở Hội nghị Geneva 1954.  An Lộc đã bị thế giới coi như đã bị mất vào tay
-Tướng De Castries bị bắt sống ngay tại hầm Chỉ huy -
cộng sản.  Thế mà, khi Liên Ðoàn 81 Biệt Kích Dù, hợp lực với Biệt Ðộng Quân và 1 số đơn vị Bộ Binh  VNCH kéo tới đánh những trận phản công sấm chớp, lở đất long trời thì xe tăng T-54 Sô Viết, cũng như Bộ Binh cộng sản từng làm mưa làm gió trước đó trên vùng đất An Lộc tan hoang, trơ trụi, đành phải mở đường máu mà tháo chạy mặc dù lệnh của Hà Nội: phải giữ An Lộc đã chiếm bằng mọi giá.  An Lộc vẫn còn đó, không thất thủ như Ðiện Biên Phủ năm 1954. Cả thế giới kinh ngạc. Tướng 3 sao của Pháp Vanuxem cùng dân cá độ quốc tế đã thua đậm trong keo này. Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Thống Ðệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà, bỗng dưng có được giờ phút vinh quang và oai hùng nhất trong cuộc đời binh nghiệp cũng như chính trị của ông : đáp trực thăng xuống ngay chiến trường An Lộc giữa tiếng hoan hô vang dậy không ngớt của của các chiến sĩ VN Cộng Hòa vừa chiếm lại An Lộc, gần như đã bị cộng sản kiểm soát hoàn toàn,  trong khi tiếng đại bác của 2 bên, tiếng hỏa tiễn 122 ly của Trung Cộng vẫn còn nổ vang quanh vùng, và An Lộc vẫn còn mù mịt, khét lẹt mùi lửa đạn .

Ðó! Tinh thần chiến đấu của Quân Ðội VN Cộng Hòa là như thế đấy! Và còn biết bao nhiêu trận đánh lẫy lừng khác trên khắp 4 Vùng Chiến Thuật.  Một bài báo có hạn, làm sao kể hết !    Năm 1975, Cộng sản đánh chiếm Ban Mê Thuột, cũng chẳng khác gì cộng sản đánh chiếm Huế năm 1968, đánh chiếm Quảng Trị, kiểm soát An Lộc năm 1972 bao nhiêu.  Vậy thì khi Ban Mê Thuột mới rơi vào tay giặc trong sự bất ngờ, tại sao Ông Thiệu lại hạ lệnh cho Tướng Phạm Văn Phú phải bỏ ngay Quân Khu 2, cho Tướng Ngô Quang Trưởng phải bỏ Quân Khu I, trong khi hai Tướng Tư Lệnh này đang có trong tay 6 Sư Ðoàn Bộ Binh, hầu hết đều thiện chiến, chưa kể đến các Liên Ðoàn Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, mấy chục Tiểu Ðoàn Ðịa Phương Quân, bao nhiêu là đơn vị yểm trợ chiến đấu, đó là chưa kể đến hỏa lực yểm trợ của Hải Quân, Không Quân, lực lượng Tổng trừ Bị của Nhẩy Dù và Thủy Quân Lục Chiến, tất cả đều đang sẵn sàng chiến đấu vì chỉ có chiến đấu hay là chết mà thôi. Ông Thiệu hạ lệnh rút bỏ 2 Quân Khu cửa ngõ, địa đầu của Nam Việt Nam như vậy để làm gì ?- Có nhận lệnh từ đâu không ? Hay chỉ vì quá kinh hoàng trước thái độ “ tháo chạy “ của ông bạn Đồng minh khổng lồ, mà quyết định vội vã để tạo nên tình trạng…cũng  tháo chạy một cách hoảng loạn, khiến cho Lính cũng chết mà Dân cũng chết luôn, trong cái thế…để cho cộng sản tàn sát  Quân - Dân Việt Nam Cộng Hòa một cách thê thảm, nhục nhã chưa từng thấy…Điều đó đã  tạo nên một sự tan rã, hỗn loạn của cả một lực lượng Quân Ðội to lớn, hùng mạnh như nói ở trên, trong khi tất cả đang sẵn sàng chiến đấu, chiến đấu để sống còn., không chiến đấu là chết trong hỗn loạn… Sự tan rã kinh hoàng này kéo theo
- Sư Đoàn 18 Bộ binh tại mặt trận An Lộc -

sự hỗn loạn tràn ngập của hàng triệu dân chúng đổ vào Quân Khu 3, bao quanh Thủ Ðô Sài Gòn. Trong tình thế đó thì Quân Khu 3 còn đánh đấm gì được nữa ?  Quân Cộng sản chẳng cần đánh, mà cứ như đi vào chỗ không có người.
  Nên nhớ rằng, khi gặp sự quyết chiến của Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH, với sự tăng cường của một số đơn vị bạn, mà Bộ Tư Lệnh Hành Quân của Tướng cộng sản Văn Tiến Dũng đã phải tung ra 2 Sư Ðoàn thiện chiến để hòng lấy số đông và nhân đà thắng lợi, đánh tan Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, dưới sự chỉ huy của  Tướng trẻ Lê Minh Ðảo, nhưng không thắng nổi. Sau cùng Văn Tiến Dũng phải tung thêm 2 Sư Ðoàn nữa vào mặt trận này, là 4 Sư Ðoàn tất cả, lấy 4 đánh 1, trong thế thuận lợi về quân sự cũng như tinh thần quân sĩ đang lên. Vậy mà Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH chỉ chịu rời bỏ trận tuyến khi có lệnh của Tướng Tư Lệnh Quân Ðoàn 3 kiêm Vùng 3 Chiến Thuật.  Vị Tướng Tư Lệnh Quân Ðoàn 3 của VN Cộng Hòa không muốn trông thấy Sư Ðoàn 18 Bộ Binh VNCH anh dũng, kiên cường bị tiêu diệt trước thế trận bất quân bình, địch đông gấp 4 và có thể tăng gấp 5, gấp 6 nếu cần, vũ khí đạn được, xe tăng, pháo binh được cộng sản quốc tế đổ vào như mưa bão, quyết đánh chiếm Sài Gòn như đã định. Tướng Homer Smith, Tùy Viên Quốc Phòng Mỹ tại Sài Gòn, ngày 13  - 4 – 75, đã gửi 1 điện văn cho Tướng George S. Brown, Tham Mưu Trưởng Bộ Tổng Tham Mưu Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn, ca ngợi ý chí và tinh thần chiến đấu dũng cảm tuyệt vời của Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa dù những bất lợi đang đè nặng trên vai họ.    Sau 5 ngày theo dõi cuộc chiến An Lộc, Tướng Smith đã nói: “ Sự chiến đấu anh hùng và dũng cảm của quân đội Nam Việt Nam, đã cho người ta thấy rõ tinh thần và khả năng chiến đấu của những người lính VN Cộng Hòa này giỏi hơn đối phương của họ rất nhiều...”  . Trong lúc đó tại Quân Khu 4, ở miền Tây, Tướng Tư Lệnh Nguyễn Khoa Nam, một Tướng giỏi,với Tướng Tư Lệnh Phó, Lê Văn Hưng, người hùng tử thủ An Lộc mấy năm trước, có trong tay 3 Sư Ðoàn Bộ Binh thiện chiến và các lực lượng Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, Ðịa phương quân yểm trợ chiến đấu hùng hậu, tinh thần rất cao, sẵn sàng chờ địch tiến đánh Quân khu này…

     Khi Tổng Thống... cuối mùa Dương Văn Minh, với tư cách Tổng Tư Lệnh lúc đó, bị chỉ huy trực tiếp bởi Sư Phụ Thích Trí Quang và ngay cả từ Hà Nội qua trung gian của người em ruột Dương Văn Minh là Sĩ quan cao cấp cộng sản  Dương Văn Nhựt ( đã liên lạc với Dương Văn Minh từ hồi 1956 ) hạ lệnh cho Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa buông súng đầu hàng cộng sản vô điều kiện , để bàn giao cho cộng sản, hi vọng kiếm cho bản thân và bè lũ, phe phái, chỗ đứng chỗ ngồi mà cộng sản sẽ dành cho trong chính quyền “ Cách Mạng giải phóng ”, thì Tướng Nguyễn Khoa Nam đã họp các Sĩ Quan có trách nhiệm chỉ huy dưới quyền, và ra lệnh: anh em tùy nghi lo liệu về phần mình, trước tình thế chúng ta bị bắt buộc phải đầu hàng. Kế hoạch chiến đấu để tự cứu mình và bảo vệ vùng lãnh thổ trách nhiệm của chúng ta đã không thi hành được như anh em đã biết...   Sau đó, Tướng Nguyễn Khoa Nam, trong bộ quân phục tác chiến,
-Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng -
mũ sắt 2 lớp, đã vào Văn Phòng Tư Lệnh, ngồi xuống ghế của mình, chắc lả để nhìn lại lần cuối tấm bản đồ Tổ Quốc trên tường, nhìn lá cờ nhỏ nền đỏ với 2 ngôi sao trắng, tượng trưng cho uy quyền của một Tướng Lãnh chỉ huy, để trên bàn rồi rút súng bắn vào đầu tự sát.  Chắc chắn là trước khi bóp cò cho viên đạn xuyên qua đầu, vị Tướng đáng kính phục này đã nói những gì với Tổ Quốc, với đồng bào, với chiến hữu của ông….
      Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Phó Quân Ðoàn, anh hùng tử thủ An Lộc mấy năm trước, trở về căn cứ chỉ huy phụ, nói với người vợ thân yêu “ Em ở lại nuôi con, anh phải ra đi vì thân làm Tướng không thể sống nhục như thế này...” Người vợ thân yêu nói với ông “Anh Hưng ! Cho em chết theo với ! Tất cả chúng ta và các con cùng chết với nhau !” thì Tướng Hưng đã thuyết phục người vợ: không được! Cha Mẹ không có quyền giết con. Em phải sống để nuôi dậy con nên người để trả thù nhà và cùng với thế hệ mai sau lấy lại Ðất Nước này !  Em phải sống, dù phải chấp nhận hi sinh, khó khăn, gian khổ. Người vợ thương yêu và can trường của vị Tướng anh hùng này nói trong nước mắt: Em nghe lời mình với hai điều kiện: Nếu cộng sản bắt em phải xa lìa các con hay chúng làm nhục em thì em có quyền tự sát !  Tướng Hưng bằng lòng, nắm lấy tay vợ rồi chào từ biệt vợ con cùng một vài Sĩ quan, Binh sĩ đã có mặt từ trước tại đây để dự định liên lạc với các đơn vị thi hành kế hoạch chiến đấu cứu mình, cứu Quân Khu 4, của hai Tướng Nam và Hưng, rồi vào phòng riêng, gạt đi lời yêu cầu của người vợ xin được chứng kiến tận mắt sự ra đi của chồng. Tướng Hưng đóng cửa lại, và 1 phát súng nổ...  Tướng Lê Văn Hưng đã ra đi vĩnh viễn cùng với Tướng Tư Lệnh Nguyễn Khoa Nam, để lại cho Lịch Sử dân tộc Việt Nam những tấm gương bất khuất sáng ngời, như những tấm gương bất khuất của Cha Ông ngày trước, của những thời đại Lý Thường Kiệt phá quân ngoại xâm Nhà Tống, Hưng Ðạo Vương Trần Quốc Tuấn đại phá quân Mông Cổ v.v... Hai Tướng Nguyễn Khoa Nam và Lê Văn Hưng đã cùng một số Tướng Lãnh khác như Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ và nhiều Sĩ Quan cao cấp khác của Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa đã chết theo vận nước, chớ không chịu đầu hàng hay để giặc bắt… Quân đội của quốc gia nào có những Tướng Lãnh anh hùng và can đảm như thế hay không ?       Một số Sĩ Quan cao cấp, cả những cựu quân nhân bình thường của Hoa Kỳ, từng tham chiến tại Việt Nam, không muốn dư luận cũng coi mình như những kẻ khác không biết gì về cuộc chiến Việt Nam, cuộc chiến kỳ lạ này, về sau đã lên tiếng trên các phương tiện truyền thông đa dạng ngày nay, nói ra sự thật là: Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa, nói chung, đã chiến đấu rất anh dũng và kiên cường, mặc dầu họ luôn luôn phải chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, không được chiến đấu trong những điều kiện đầy đủ, dễ dàng như quân đội Hoa Kỳ chúng ta tại Việt Nam. Ðúng như thế ! Họ còn nêu rõ những điều cần thiết để cho dư luận hiểu cuộc chiến một cách đơn giản những rõ ràng đúng với tinh thần  trong sáng, ngay thẳng, minh bạch của những quân nhân của đất nước Hoa Kỳ luôn được coi là vĩ đại trong con mắt của thế giới loài người :
    * Quân Ðội Hoa Kỳ chỉ chiến đấu khi nắm chắc được yếu tố “ Vượt trội về hỏa lực - Superiority of Firepower ”. Quân đội VNCH phải chiến đấu trong mọi trường hợp cần thiết.
    * Quân đội Hoa Kỳ chỉ chiến đấu tại Việt Nam trong thời gian ngắn hạn rồi thay nhau về nước. Như thế không bị dồn vào cái thế mệt mỏi căng thẳng quá độ, thường trực về thể chất cũng như tinh thần. Còn Quân dội VNCH thì ngược lại, phải chiến đấu liên tục, không ngưng nghỉ. Sức chịu đựng của người chiến binh VNCH nó khủng khiếp đến thế nào?
    * Trong khi chiến đấu cũng như lúc đóng quân trong đồn lũy, người chiến binh Hoa Kỳ luôn luôn được bảo vệ bằng những phương tiện chiến tranh dồi dào, tối tân, hiện đại nhất, cả về tấn công, phòng thủ cũng như yểm trợ. Còn người chiến binh VNCH làm sao có được như vậy ! Cái mạng sống của người chiến binh Việt Nam cũng vô cùng  mỏng manh, hay nói rõ hơn là dễ chết lắm ..
    * Ðiểm nữa, cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tinh thần, thể chất, tâm lý của người chiến binh Việt Nam là: trong khi mình xả thân chiến đấu bảo vệ đất nước, bảo vệ mạng sống của chính mình thì lúc đó gia đình, những người thân yêu phải sống ra sao ? Liệu có đang kẹt trong vùng lửa đạn, chết chóc hay không ? Về điểm này, người chiến binh Hoa Kỳ khỏe hơn là cái chắc, tinh thần ổn định, thoải mái hơn rõ ràng.  Bây giờ, nếu đặt người chiến binh của các cường quốc Âu-Mỹ vào vị trí, hoàn cảnh chiến đấu khó khăn, thiếu thốn, khắc nghiệt của người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa, thử hỏi liệu những người chiến binh ấy có thể chiến đấu được như người chiến binh Việt Nam Cộng Hòa hay không ? Chịu được bao lâu ? Chính Phủ, Quốc Hội và Nhân Dân các quốc gia đó chịu được mấy tháng, mấy năm?
Câu trả lời xin dành cho những nhà viết sử chân chính, cho những Sĩ Quan và Quân Nhân Hoa Kỳ từng chiến đấu anh dũng, can trường bên cạnh những người bạn chiến binh Việt Nam Cộng Hòa của họ từ các chiến trường Khe Sanh, Ðác-Tô, Pleiku, Kontum, Ðồng Xoài, Bình Giả, Củ Chi, cho đến các chiến trường vùng đồng bằng sông Cửu Long, điểm tận cùng của Ðất Nước Việt Nam
...                     
                                                                          San Diego – California
                                                                          Phan Đức Minh (HNPD)
                                                                                                                                          
                                                                                                                                                                                                                                                                                                   



BẢN TIN MỚI NHẤT

TRỞ LẠI BOLSA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vừa đây tôi có dịp đi một vòng nơi mình đã đến buổi đầu tiên, lại cũng giống như tôi diễn tả năm xưa, rời Saigon ra Huế cách đây hơn nửa thế kỷ.

Xem Thêm

Ăn mày dĩ vãng - Hà Thượng Thủ

( HNPD )Chế độ độc tài đang ngắc ngoải /Ăn mày dĩ vãng để cầm hơi

Xem Thêm

Thơ Chu Vương Miện :Tiếng Việt Còn

( HNPD ) " những núm ruột nối dài " nơi ngoại quốc /đang than khóc /nước mất nhà o còn ? /ôi cách mạng mùa Thu

Xem Thêm

NGƯỜI VIỆT ĂN CẮP Ở NHẬT - TỪ THỨC

Trộm cắp ở Nhật rất dễ, vì xã hội Nhật xây dựng hoàn toàn trên sự lương thiện.

Xem Thêm

BUỒN THƯA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Tơ mây thả cánh mông lung Tình anh vơi nhẹ khiến lòng buồn thưa

Xem Thêm

Mì Quảng

Khi Bill Clinton đến Việt Nam , ôn cựu tổng thống Mỹ này cho rằng Phở là ngon nhất ,và đã ăn Phở tại Sài Gòn

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ông Tập có nguy cơ bị ‘mất thể diện’ trong chiến tranh thương mại với Mỹ

Ngoài bọn truyền thông thiên tả trên thế giới,ai cũng nhìn thấy Tàu ko thể là đối thủ của Mỹ trên mọi lãnh vực,trừ dân số.Bọn truyền thông luôn vẽ ra trước mắt người dân những khó khăn mà họ sẽ gánh khi có chiến tranh thương mại với Tàu để gây phong trào phản đối chính phủ.Riêng tôi,tôi chỉ sợ ông Trump có thể mất thế kiểm soát QH lưỡng viện trong năm 2018 thì bọn Dân Chủ sẽ phá mọi kế hoạch của ông.Bọn Chệt cũng biết rõ điều này nên chắc chắn chúng sẽ tìm mọi cách vận động cho bọn Liberal trong đảng DC trong kỳ bàu cử năm nay.

Xem Thêm

Đề bài :Chuột chạy…- Việt Nhân

Trồng người đảng vẫn chăm lo.......Bón PHÂN "đạo đức tặc hồ chó minh"......Trồng ra lũ CHUỘT BA ĐÌNH.......Chúng gây ô nhiễm môi sinh kinh hoàng

Xem Thêm

Đề bài :TƯỚNG LÃNH CAO NIÊN NHỨT QU N LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐẾ ĐỐC TRẦN VĂN CHƠN 99 TUỔI

Xin doc bai viet cua Bang Phong, Nhung Nguoi Linh Bi Bo Roi, https://hoangkybactien.wordpress.com/3-hungcaqlvnch/nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-linh-b%E1%BB%8B-b%E1%BB%8F-r%C6%A1i/ de biet cac tuong lanh QK I bo roi linh TQLC cho VC tai QK I. Linh QLC la linh anh hung, du bi bat nhung khong dau hang, loi la do tuong lanh bat tai.

Xem Thêm

Đề bài :“Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” bây giờ còn lại được gì hả ông Trọng?

Trọng như con chim khen bộ lông của mình chưa bao giờ đẹp như thế ,khi mà đồng loại đang khốn khổ.Cái giống SÚC VẬT là như thế . Mới đây có con HEO "huê danh" là Vũ HỢI là vũ đít sao bể.gì gì đó cũng "ăn theo" con chim TRỌNG.Thật tởm quá sức ...

Xem Thêm

Đề bài :“Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” bây giờ còn lại được gì hả ông Trọng?

Không bạo động để đánh tan cs là thua cái chắc. Biểu tình kẹt xe chả ít lợi gì vì Saigon vẫn kẹt xe sau vài tiếng tan sở như thế thì chỉ tốn nhiên liệu vô ít . Hảy dùng xăng ma đốt chế độ thì sớm có thnh công. Pha xăng với bột ném vào bánh xe đàn áp biểu tình bánh xe là nhược điểm chính những chổ khác thì không ngây tổn thất như đã thấy trên những đoạn phim quay ở Venezula. Khi bánh xe cháy thì lửa sẻ lan vào máy và xe sẻ bốc cháy.

Xem Thêm

Đề bài :TIN CỰC NGẮN

cho chết cha thằng Tàu đi mà bố tàu chết thì thằng con CSVN cũng ngáp ngáp,toàn dân thừa thắng xông lên diệt CS luôn

Xem Thêm

Đề bài :TƯỚNG LÃNH CAO NIÊN NHỨT QU N LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐẾ ĐỐC TRẦN VĂN CHƠN 99 TUỔI

Trước khi trách tướng hãy trách lính, lính hay đổ thừa thì tướng giỏi cũng thành dở. Các tướng lãnh tử tiết như tướng Hai, tướng Phú, tướng Nam, tướng Hưng... Đại tá Cẩn chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, bị việt cộng đem xử bắn cả dân tộc đều kính cẩn nghiêng mình. Hãy xem tướng VC nó chỉ ngôi trong hang chỉ tay xua quân cho ăn bom đạn, còn chúng chữ thọ to tổ bố, tướng VNCH chết vì đi thị sát chiến trừờng bằng trực thăng hay máy bay bà già L19 không ít. Tướng cũng có tướng giỏi, tướng kiêu hùng, lính cũng có lính ba gai, hèn và hay nổ sảng.

Xem Thêm

Đề bài :Sức mạnh của Mỹ thể hiện ở chỗ nào?: Mừng ngày Độc Lập Hoa Kỳ, Thank America:

Người Việt Online .. www.nguoi-viet.com Chính phủ Trump ngưng trả hàng tỉ đô la cho các công ty bảo hiểm sức khỏe July 9, 2018 . Lại cũng kiểu láo cá bắt chước Việt cộng !!!

Xem Thêm

Đề bài :Thời Kỳ Gì Đây ? - Đỗ Duy Ngọc

THANK YOU SO MUCH. You expressed my hidden ideas.

Xem Thêm

Đề bài :TƯỚNG LÃNH CAO NIÊN NHỨT QU N LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐẾ ĐỐC TRẦN VĂN CHƠN 99 TUỔI

Su that mat long, nhung hang tram ngan nguoi linh vnch bi tu cai tao, chet tren bien vi VNCH co 165 tuong lanh, nhieu lam, nhung ho de 1 trieu quan thua tran trong vong 2 thang. Nam Mau Than, 4 ngan du kich chanh quy cong san bi TQLC My, Du, TQlC vnch bao vay tai Hue. VC tu thu chong cu duoc 2 thang. Quan doi My thanh toan xong muc tieu, treo co My len, nhung phai ha xuong nhuong cho su doan 1 vao treo co vnch. Dan My bat man khi thay linh My phai chet de tai chiem Hue trong nguoi vn khong chiu danh de gin giu que huong minh, ho chi trich vnch va tong thong Johnson phai bo cuoc chien tranh vn sau tran Mau Than. Hau qua tam ly chanh tri tai hai cho vnch khi vnch phai nho vao TQLC My tai chiem Hue. Bao chi TV My tuong thuat cac tran danh cua TQLC My tai Hue moi ngay cho dan My xem, hau qua tam ly rat tai hai. VNCH khong co danh tuong nhu Truong Phi o lai giu cau Truong Ban cho quan dan di tan. Vnch cung khong co ong tuong nao danh den cung moi tu van nhu Nguyen Tri Phuong va Hoang Dieu. Vnch cung khong co ong tuong nao xin ke thu tha toi cho quan si bi bat toi tu van nhu Vo Tanh, Ngo tung Chau, va Phan Thanh Gian, vnch cung khong co ong tuong nao da tu chuc ve huu, nhung sau khi thu do dau hang, khoi nghia cam quan, bo tien mua vu khi duc sung dan nhu Phan Dinh Phung da lam. Chi co mot tuong nho moi len chuan tuong chi huy rut lui khoi cao nguyen, nhung vi cap bac nho, khong du tham quyen chi huy trong khi do cac tuong cao hon bo chay truoc. Hon 100 ngan quan vnch tai DaNang mat het cap chi huy khi tuong tu lenh quan doan, tu lenh hai quan, tl khong quan, tl su doan 1 bo quan chay ngay 29-3-1975. Khi tuong DVM dau hang, ong ta ca tung chien thang cua cong san, tuyen bo hanh dien lam cong dan cua nuoc cs doc lap, khong he xin cs tha cho quan linh vnch bi bat. Tran Binh Trong ngay xua danh den khi bi bat roi tuyen bo tha lam quy nuoc Nam con hon lam vuong dat bac. Chi co mot ong Dai ta Ho ngoc Can lai anh dung tu thu Chuong thien den ngay 2-5-75. Cac thuoc cap nho be nhu binh nhi, ha si, trung doi truong nghia quan, linh Thuong Fulro, Hoa Hao, canh sat, tan quan tqlc, bdq, du, giao dan nha tho Vinh Son, lai anh dung chien dau tham gia phuc quoc. Mot vi tuong anh hung saukhi den My chiu tro ve khang chien la tuong Hoang Co Minh, dai phat thanh PBS cua My cam thu nhom phuc quoc cua tuong Minh, lam phim noi xau vu khong ma ly dong minh vnch, nhung lai ca tung cs, phi cong nam vung nguyen thanhtrung, va khung bo a rap. Vnch thua cong san khong phai vi linh cong san gioi, that su phan dong linh cs 16-18 tuoi khong biet danh tran, phao binh cs ban khong chinh xac, nhung ho bi gat danh bien nguoi, xieng chan vao sung, nhung vi cap lanh dao vnch bat tai, khong ai chap nhan tha lam quy nuoc nam, khang chien bang guom giao gay goc nhu Dinh Cong Trang, hay tu duc sung nhu Phan Dinh Phung. Su that mat long, nhung day la ly do 1 trieu quan thien chien anh dung lai bi tan ra trong vong 2 thang.

Xem Thêm

TIN MỚI

Ăn mày dĩ vãng - Hà Thượng Thủ

( HNPD )Chế độ độc tài đang ngắc ngoải /Ăn mày dĩ vãng để cầm hơi

Xem Thêm

Thơ Chu Vương Miện :Tiếng Việt Còn

( HNPD ) " những núm ruột nối dài " nơi ngoại quốc /đang than khóc /nước mất nhà o còn ? /ôi cách mạng mùa Thu

Xem Thêm

NGƯỜI VIỆT ĂN CẮP Ở NHẬT - TỪ THỨC

Trộm cắp ở Nhật rất dễ, vì xã hội Nhật xây dựng hoàn toàn trên sự lương thiện.

Xem Thêm

BUỒN THƯA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Tơ mây thả cánh mông lung Tình anh vơi nhẹ khiến lòng buồn thưa

Xem Thêm

Mì Quảng

Khi Bill Clinton đến Việt Nam , ôn cựu tổng thống Mỹ này cho rằng Phở là ngon nhất ,và đã ăn Phở tại Sài Gòn

Xem Thêm

Vui Cười

Hí họa thời @

Xem Thêm

Sưu tầm tài liệu ảnh công an - côn đồ đàn áp, xúc phạm nhân phẩm phụ nữ

Đức Quốc Xã chỉ tồn tại trong 12 năm (1933-1945) và nhân loại đã có hơn 60 năm để công khai lên án về tội ác của chúng mà không sợ bị trả thù.

Xem Thêm

Theo dõi tập trận RIMPAC, Trung Quốc tự đánh mất tín nhiệm - TS Satoru Nagao

Đây chẳng phải lần đầu tiên Bắc Kinh điều tàu do thám RIMPAC, ngay cả năm 2016 khi tham gia tập trận, Trung Quốc vẫn có hành động tương tự.

Xem Thêm

Tại sao người Mỹ da đen đang từ bỏ Đảng Dân chủ?

Trong số những người Mỹ gốc Phi thoái Đảng Dân chủ, hầu hết cảm thấy rằng họ bị chính Đảng mình ủng hộ ruồng bỏ để lấy lòng lượng cử tri mới là những người nhập cư bất hợp pháp

Xem Thêm

Đọc Báo Vẹm: Trục xuất Việt kiều Mỹ Nguyen William Anh

Sau lời đe dọa có biện pháp mạnh với vc, nếu không thả ngay Will Nguyễn của Quốc Hội Hoa Kỳ, Hà Nội đã cuống quýt trả tự do cho người thanh niên yêu nước này.

Xem Thêm