Truyện Ngắn & Phóng Sự

Ma chung cư

Mười hai giờ trưa nay, hầm để xe chung cư vắng lặng như tờ, không có một bóng người. Tôi dựng xe rồi chạy vội vào buồng chờ thang máy.
 
Huỳnh Ngọc Chênh


I.

Mười hai giờ trưa nay, hầm để xe chung cư vắng lặng như tờ, không có một bóng người. Tôi dựng xe rồi chạy vội vào buồng chờ thang máy.
À, vẫn có người. Một thiếu phụ xinh đẹp, mặc đồ trắng toát từ trên xuống dưới, đứng sẵn trong thang máy, đưa tay chặn thang như chờ ai. Tôi quay ra nhìn, nhưng chẳng thấy ai. Tôi quay lại bắt gặp ánh mắt như vô hồn và lạnh căm của nàng chiếu vào tôi rét buốt. Tôi bỗng rùng mình bước vào trong thang, thiếu phụ buông tay chặn thang và lùi sâu vào trong đứng phía sau tôi.
Tôi bấm tầng 10 rồi lùi ra khỏi bảng điều khiển. Không thấy thiếu phụ bấm số tầng. Tôi lạnh toát sau lưng, hơi lạnh như vuốt từ sau gáy chạy dọc xuống sống lưng và thoát ra dưới gót chân tôi khi nghĩ đến chuyện nàng lên cùng tầng với tôi. Tôi sởn gai và không dám xoay lưng lại.
Hai bàn tay tôi run lên và chợt thấy trống trải. Ngay khi ấy tôi nhớ ra đã bỏ quên túi thức ăn mới đi mua về để ăn trưa trên xe. Tôi bấm vội thang máy dừng ở tầng 6.
Bước ra khỏi thang máy mà tôi vẫn không dám quay đầu nhìn lại. Tự dưng tôi có cảm giác không còn thiếu phụ lạnh như tảng băng, mặc đồ trắng xóa trong ấy.
Tôi bấm buồng thang khác để xuống lại hầm để xe. Vẫn vắng ngắt không một bóng người, hầm để xe trở nên lạnh lẽo như chưa bao giờ. Không tìm ra túi thức ăn màu trắng treo bên hông xe.

Lạ thật, ngay khi dừng xe tôi vẫn còn thấy nó đó, định sẽ lấy đi, nhưng sau khi dựng xe lại quên mất. Bây giờ nó không còn nữa. Ai vào lấy khi hầm xe không một bóng người. Hơn nữa đây là khu chung cư cao cấp, toàn người giàu có ở nên chưa hề mất bất kỳ món đồ nào để quên trên xe, huống chi là túi thức ăn.


Tôi ngao ngán bước vội trở lại buồng thang, rồi giật mình đánh thót, hơi lạnh buốt xuyên qua người. Thiếu phụ áo trắng xóa, mắt vô hồn, mặt lạnh như băng đang đứng sẵn đó đưa tay chặn thang chờ tôi.
Tôi run lên định bỏ chạy, nhưng không hiểu có sức hút nào đó khiến hai chân tôi tự động bước vào. Nàng lại lùi ra sau. Tôi bấm vội thang máy đi lên theo quán tính, đầu óc tù mù không nghĩ ra điều gì. Tim tôi đập mạnh. Tôi đang hoảng hốt.
Tôi không dám quay lại, nhưng vẫn cảm nhận hơi lạnh toát ra từ nàng miết vào sau gáy và sống lưng.
May quá, thang máy vừa dừng lại. Tôi bước vội ra khỏi thang mới dám quay đầu nhìn lại. Không thấy nàng bước ra theo. Cửa thang khép lại rồi tiếp tục đi lên. Tôi thở phào bước nhanh về phía căn hộ của mình rồi run run đưa ngón tay vào ổ khóa để mở cửa bằng dấu vân tay. Ổ khóa nháy lên đèn đỏ phát ra tiếng kêu tít tít từ chối mở. Tôi bấm số mã. Khóa vẫn nháy đỏ và tít tít. Tôi run run định bấm lại lần nữa thì cửa bật mở. Thiếu phụ xinh đẹp xuất hiện ngay sau cánh cửa nhìn vào tôi với ánh mắt lạnh lùng và không động đậy chút môi. Khuôn mặt của nàng lạnh như tảng băng giống hệt thiếu phụ áo trắng nhưng không phải là thiếu phụ áo trắng đi cùng tôi trong thang máy. Bởi thay vì bộ đồ trắng xóa từ trên xuống dưới là một váy ngủ mỏng tanh khoác nhẹ bên ngoài làm những chỗ căng phồng trên người nàng như muốn chồm hết ra bên ngoài, lao về phía tôi.
Không còn hồn vía nào để chiêm ngưỡng một tòa thiên nhiên lồ lộ, tôi nổi hết gai ốc, rợn người bước lùi lại vì biết đã vào nhầm căn hộ. Căn hộ đó giống hệt căn hộ của tôi nhưng ở tầng 9 thay vì tầng 10.
Tôi bấm lại thang máy lên tầng 10 để về nhà.
Ngón tay tôi đưa vào, ổ khóa nháy đèn xanh và bật tách. Tôi đẩy cửa bước vào rồi đứng chết sững ngay giữa nhà.
Túi thúc ăn bữa trưa tưởng đã mất nay nằm đàng hoàng trên bàn ăn.
Hơi lạnh bỗng dưng miết vào sau lưng buộc tôi phải quay lại nhìn.
Thiếu phụ trắng xóa, mặt lạnh như băng bước ra từ phòng ngủ của tôi và phóng về phía tôi ánh mắt vô hồn tràn ngập hơi lạnh.
Tôi khụyu xuống vì thấy căn nhà vốn thân thiết ấm cúng trở nên lạnh lẽo và âm u như căn nhà mồ. Tôi muốn bước ra và bỏ chạy, nhưng không lê nổi đôi chân. Tôi sợ phải bước ngang qua người nàng. Hơn nữa tôi biết có chạy ra bên ngoài thì cả chung cư này cũng lạnh lùng âm u như căn hộ của tôi.

Trưa nay tôi đã mắc sai lầm lúc đưa nàng ghé vào quán mua thức ăn trưa. Tôi nhìn chằm chằm vào cặp giò thon tròn của một cô gái mặc váy ngắn và bị nàng bắt gặp.
Khi giận tôi, nàng trở nên câm lặng, lạnh lùng và vô hồn như một thây ma. Lúc đó tôi thấy chung quanh tôi u tối sầu thảm.
Cô em gái song sinh của nàng ở dưới tầng 9 cũng vậy. Chẳng hiểu sao cô ấy cũng giận và lạnh lùng với tôi y hệt như cô chị mỗi khi cô chị, là vợ tôi, giận tôi. Ấy có thể là do thần giao cách cảm của hai chị em sinh đôi.
Thật là khốn khổ khi để cho vợ giận, nhất là tôi vốn rất sợ vợ. Không những thế, lại còn sợ cả em vợ nữa.
Sự khốn cùng của tôi bị nhân lên gấp đôi.

II.

Khi đọc "Ma Chung Cư I" tôi đăng lên hôm qua, vợ tôi giận thiệt. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng lạnh như tiền, không thèm nói năng chi với tôi.
Biết lăn thân vào năn nỉ nàng sẽ làm tình hình thêm tình hình nên tôi lặng lẽ mở cửa bước ra khỏi căn hộ.
Lúc đó gần 1 giờ sáng, hành lang chung cư vắng tanh, không một bóng người. Tôi thả bộ dọc hành lang về phía lan can nhìn ra công viên bên dưới.
Bỗng cửa thang máy bật mở. Một cậu trai trẻ mặc đồ công nhân bước ra. Thấy tôi, cậu hơi giật mình khựng lại, mặt tái xanh, nhưng rồi lấy lại bình tĩnh bước tiếp về phía lan can cùng hướng với tôi.
Tôi đứng tựa lan can nhìn ra màn đêm thở dài sườn sượt. Cậu trai e dè bước ra tựa lan can nhưng cách tôi khá xa. Hơi lạnh ở đâu đó dạt về phía tôi. Tôi rùng mình.
Để đỡ sợ, tôi nhìn qua, bắt chuyện với cậu trai:
- Cháu có căn hộ ở đây hay sao?
- Dạ không. Cháu chỉ làm công nhân ở đây. Cháu làm thợ hồ xây dựng chung cư này.
- Ủa, tòa nhà này xây xong từ lâu rồi sao cháu vẫn còn ở đây?
- Cháu yêu tòa nhà này lắm nên không muốn rời xa nó. Hơn nữa, ban đêm ở đây an toàn, ra ngoài kia cháu sợ lắm.
Tôi rùng mình sởn hết da gà. Chợt nhớ lại chuyện nghe kể lúc vừa dọn về ở đây. Khi xây dựng chung cư này, có một tai nạn kinh khủng xảy ra. Một công nhân xây dựng bị rơi từ tầng 30 xuống tầng 10 chết tươi. Tầng 10 là nơi tôi đang đứng.
Tôi cố lấy lại bình tĩnh hỏi:
- Cháu thường bị mất ngủ hay sao?
- Dạ, ban đêm hầu như cháu không ngủ được.
Tôi tỏ ra thông cảm với cậu:
- Ừ, hồi còn sống bác cũng hay mất ngủ như cháu...
Cậu trai trợn ngược mắt nhìn tôi rồi nhảy vọt một phát ra thật xa, run cầm cập nói:
- Bác đừng có nói bác là ma đấy! Cháu sợ ma lắm, đừng nhát cháu.
Cậu vừa lùi dần miệng vừa lẩm bẩm niệm Nam mô A Di Đà Phật lia lịa.
Tôi định đến phân trần và an ủi để cậu bớt sợ, nhưng càng đến gần, mặt cậu vốn đã tái xanh càng tái xanh hơn, hai chân cậu run rẩy bước lùi dần, lùi dần ra thật xa tôi. Sợ cậu ngất xỉu, tôi đành dừng lại.
Nghĩ ở lại đây sẽ làm cậu ta hoảng sợ, hỏng mất một đêm mộng mơ suy tư của cậu, tôi bấm thang máy đi xuống để lang thang ra phố cho đỡ buồn. Bị vợ giận nó buồn thế.
Trong cầu thang một mình, tôi cười thầm trong bụng, thế mà cứ tưởng cậu ấy là ma. Đúng là thần hồn nát thần tính, nhìn đâu cũng thấy ma.
Vậy mà bước ra khỏi sảnh chung cư, tôi lại thấy ngay ba bóng ma ngồi vật vờ quanh lối đi.
Hì hì, đó không phải là ma mà là người thật. Các cậu ấy là an ninh được phân công canh gác trước cửa chung cư tôi suốt ngày đêm. Những người hay viết bài phản biện, góp ý đường lối của đảng và hay tham gia biểu tình chống Tàu cộng xâm lược hoặc chống Formosa độc hại như tôi, thường xuyên bị an ninh đến tận nhà canh cửa. Chúng tôi gọi đùa họ là "bánh canh". Ngày thường, tôi chỉ nhận được ba tô, ngày có sự kiện ví dụ như khi có thằng Tập hay bác Ô qua thăm, tôi nhận đến 10 tô.
Tôi đi, ba tô bánh canh đương nhiên bám theo sau.
Tôi đi miết, đi miết một cách vô định, qua hết phố này đến phố khác. Đêm Paris thật tĩnh mịch. Tôi đi lần ra vùng ngoại ô Hà Đông lúc nào không hay.
Đường quê không ánh điện tối mù, hai bên đường có đoạn cây lá um tùm, có đoạn là những bãi đất hoang thê lương, là các dự án chung cư không ma nào mua, đứt vốn nửa chừng không triển khai được.
Đường vắng tanh. Đang tháng 5 mà Hà Nội như mùa thu Paris, mưa lâm thâm và gió lạnh căm. Dường như có điềm gì nên đất trời cũng đổi thay kỳ quặc.
Qua một khúc quanh, chợt nhìn về phía trước xa, tôi thấy một bóng trắng rất khả nghi đứng thấp thoáng bên vệ đường. Trong bụng rất run nhưng nghĩ lại có ba chàng bánh canh tội nghiệp luôn theo sau nên tôi vững bụng bước dần đến. Tôi dần nhận ra bóng trắng là một cô gái mảnh khảnh, nhẹ tênh, mặc áo dài trắng, quần trắng thướt tha, đứng lóng ngóng bên vệ đường như muốn chờ đợi ai.
Dường như thấy tôi xuất hiện và bước lại gần, cô gái lộ vẻ mừng vui. Tôi nhìn vội ra sau xem mấy chàng bánh canh phản ứng ra sao thì không còn thấy chàng nào nữa. Chúng biến mất lúc nào không hay, y như ma.
Cô gái kín đáo liếc mắt xuống chân tôi, rồi nhìn vào mặt tôi, e dè hỏi:
- Bác có đi về hướng Văn Điển không cho cháu đi nhờ theo với?
- Cháu con gái mà đi đâu khuya khoắt thế này?
Giọng cô gái vang lên nhè nhẹ, rất êm dịu mà sao tôi lạnh buốt cả tai:
- Nhà cháu ở Văn Điển. Ban đêm buồn quá, cháu lang thang xuống phố chơi. Rồi thêm: Cháu ở nhà có một mình nên ban đêm sợ lắm phải đi chơi cho đỡ sợ.
Tôi cũng thấy sợ sợ, nhưng nhìn kỹ lại cô gái quá dễ thương nên mạnh dạn hẳn lên:
- Bác cũng chỉ đi lang thang thôi, chưa biết đi đâu, tiện cháu muốn đi về hướng đó thì bác đưa về tận nhà.
Cô gái cám ơn rối rít rồi rảo bước cạnh tôi.
Dọc đường, tôi bắt chuyện:
- Cháu xinh đẹp thế này sao chưa có bạn trai để nó đưa đi chơi cho đỡ sợ.
Cô gái buồn bã thở dài:
- Cháu cũng chẳng hiểu sao lại chẳng có bạn trai. Tối nào cháu cũng xuống phố, tìm đến các công viên nhưng vẫn không quen được ai.
Bây giờ nhìn kỹ cô gái, tôi mới thấy điều không bình thường. Ở miền Nam, vẫn còn thấy nhiều cô nữ sinh mặc áo dài trắng muốt thướt tha, nhưng ở Hà Nội mà mặc đồ như cô gái này là hiếm thấy. Tôi hỏi:
- Cháu quê ở miền Nam ra hay sao?
Cô gái lí nhí gì đấy trong môi, tôi không nhe rõ.
Càng gần đến khu nghĩa trang Văn Điển, cô gái càng tỏ ra run sợ. Cô ép sát vào người tôi. Tình cảnh như vậy hơi bất tiện, nhưng thấy cô gái quá sợ, tôi không nỡ nào đẩy cô ra, cứ để cô ôm cứng lấy tôi bước đi.
Qua đến cổng nghĩa trang, cô dừng lại nói:
- Nhà cháu trong này, nhưng ở trong cùng phía sau, đi qua mấy hàng mộ này cháu cháu sợ lắm. Bác đưa cháu vào tận nhà nhé.
Người tôi lạnh run lên, lạnh hơn cả cơ thể của cô gái trẻ đang ép sát vào người tôi. Tuy vậy tôi cũng tỏ ra anh hùng:
- Không sao... Bác sẽ đưa cháu đến tận nơi.
Trên đường, lần bước qua những hàng bia mộ ngút ngàn, cô gái càng dán sát vào người tôi, run lẩy bẩy, mắt nhắm nghiền, không dám mở ra. Tuy vậy cô vẫn nhớ đường hướng dẫn tôi đi đúng về tận đến nhà cô.
Lúc đó cô mới mở mắt, buông tôi ra và bẽn lẽn nói:
- Cháu xin lỗi. Cháu sợ ma quá nên...
Tôi đỡ lời cho cô bớt ngượng:
- Không sao đâu mà, hồi mới chết bác cũng sợ ma còn hơn...

Cô gái mở trừng mắt nhìn tôi, rú lên một tiếng thảng thốt rồi nhảy tót vào ngôi mộ cạnh đó, biến mất.
Tôi cũng hoảng thần hồn, nhìn lại ngôi mộ thấy còn mới, bia đề tên: Lê Thị Mộng Ngân, sinh năm 1997, mất năm 2017...
Tôi chạy hết tốc lực, biến ra khỏi nghĩa trang trong nháy mắt.

Về lại chung cư đã gần sáng. Ba cậu an ninh canh tôi đã về đó tự bao giờ, ngồi vật vờ quanh lối vào như những bóng ma. Tôi bỏ qua, đi thẳng vào buồng thang máy, bấm lên tầng 10.
Bước ra khỏi thang, nhìn về phía lan can, cậu trai thợ xây vẫn còn đứng đó, nhìn mơ màng ra màn trời đêm lờ nhờ.
Quay lại thấy tôi, cậu trai rú lên một tiếng hoảng hốt, nhảy vọt lên thành lan can. Sợ cậu té rơi xuống dưới, tôi cũng la lên và chạy ào tới để kéo cậu xuống. Nhưng không ngờ quá sợ hãi, cậu nhảy vọt luôn ra bên ngoài. Tôi ôm mặt rú lên kinh hoàng, phóng đến thành lan can nhìn xuống dưới đất. Ủa, chẳng thấy cái xác tung tóe máu thịt của cậu trai đâu cả.
Tôi thảng thốt nhớ lại, chưa hề nghe tiếng va chạm dưới đất sau khi cậu nhảy ra. Vậy cậu ấy là ma thật rồi, không sai chút nào.
Tôi rụt rè mở cửa căn hộ rón rén bước vào nhà, bụng cười thầm nghĩ về cô gái và chàng trai ma.
Nhưng rồi tôi khựng lại, chợt tự hỏi mặt mình nhìn giống ma lắm sao mà đến ma cũng sợ.

Tôi chạy vội vào toa lét soi gương.

Tôi rú lên một tiếng gần ngất xỉu.

Tôi không thấy măt tôi trong gương.

Tôi khụyu xuống, buồn thê thảm.

(Còn một kỳ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Ma chung cư

Mười hai giờ trưa nay, hầm để xe chung cư vắng lặng như tờ, không có một bóng người. Tôi dựng xe rồi chạy vội vào buồng chờ thang máy.
 
Huỳnh Ngọc Chênh


I.

Mười hai giờ trưa nay, hầm để xe chung cư vắng lặng như tờ, không có một bóng người. Tôi dựng xe rồi chạy vội vào buồng chờ thang máy.
À, vẫn có người. Một thiếu phụ xinh đẹp, mặc đồ trắng toát từ trên xuống dưới, đứng sẵn trong thang máy, đưa tay chặn thang như chờ ai. Tôi quay ra nhìn, nhưng chẳng thấy ai. Tôi quay lại bắt gặp ánh mắt như vô hồn và lạnh căm của nàng chiếu vào tôi rét buốt. Tôi bỗng rùng mình bước vào trong thang, thiếu phụ buông tay chặn thang và lùi sâu vào trong đứng phía sau tôi.
Tôi bấm tầng 10 rồi lùi ra khỏi bảng điều khiển. Không thấy thiếu phụ bấm số tầng. Tôi lạnh toát sau lưng, hơi lạnh như vuốt từ sau gáy chạy dọc xuống sống lưng và thoát ra dưới gót chân tôi khi nghĩ đến chuyện nàng lên cùng tầng với tôi. Tôi sởn gai và không dám xoay lưng lại.
Hai bàn tay tôi run lên và chợt thấy trống trải. Ngay khi ấy tôi nhớ ra đã bỏ quên túi thức ăn mới đi mua về để ăn trưa trên xe. Tôi bấm vội thang máy dừng ở tầng 6.
Bước ra khỏi thang máy mà tôi vẫn không dám quay đầu nhìn lại. Tự dưng tôi có cảm giác không còn thiếu phụ lạnh như tảng băng, mặc đồ trắng xóa trong ấy.
Tôi bấm buồng thang khác để xuống lại hầm để xe. Vẫn vắng ngắt không một bóng người, hầm để xe trở nên lạnh lẽo như chưa bao giờ. Không tìm ra túi thức ăn màu trắng treo bên hông xe.

Lạ thật, ngay khi dừng xe tôi vẫn còn thấy nó đó, định sẽ lấy đi, nhưng sau khi dựng xe lại quên mất. Bây giờ nó không còn nữa. Ai vào lấy khi hầm xe không một bóng người. Hơn nữa đây là khu chung cư cao cấp, toàn người giàu có ở nên chưa hề mất bất kỳ món đồ nào để quên trên xe, huống chi là túi thức ăn.


Tôi ngao ngán bước vội trở lại buồng thang, rồi giật mình đánh thót, hơi lạnh buốt xuyên qua người. Thiếu phụ áo trắng xóa, mắt vô hồn, mặt lạnh như băng đang đứng sẵn đó đưa tay chặn thang chờ tôi.
Tôi run lên định bỏ chạy, nhưng không hiểu có sức hút nào đó khiến hai chân tôi tự động bước vào. Nàng lại lùi ra sau. Tôi bấm vội thang máy đi lên theo quán tính, đầu óc tù mù không nghĩ ra điều gì. Tim tôi đập mạnh. Tôi đang hoảng hốt.
Tôi không dám quay lại, nhưng vẫn cảm nhận hơi lạnh toát ra từ nàng miết vào sau gáy và sống lưng.
May quá, thang máy vừa dừng lại. Tôi bước vội ra khỏi thang mới dám quay đầu nhìn lại. Không thấy nàng bước ra theo. Cửa thang khép lại rồi tiếp tục đi lên. Tôi thở phào bước nhanh về phía căn hộ của mình rồi run run đưa ngón tay vào ổ khóa để mở cửa bằng dấu vân tay. Ổ khóa nháy lên đèn đỏ phát ra tiếng kêu tít tít từ chối mở. Tôi bấm số mã. Khóa vẫn nháy đỏ và tít tít. Tôi run run định bấm lại lần nữa thì cửa bật mở. Thiếu phụ xinh đẹp xuất hiện ngay sau cánh cửa nhìn vào tôi với ánh mắt lạnh lùng và không động đậy chút môi. Khuôn mặt của nàng lạnh như tảng băng giống hệt thiếu phụ áo trắng nhưng không phải là thiếu phụ áo trắng đi cùng tôi trong thang máy. Bởi thay vì bộ đồ trắng xóa từ trên xuống dưới là một váy ngủ mỏng tanh khoác nhẹ bên ngoài làm những chỗ căng phồng trên người nàng như muốn chồm hết ra bên ngoài, lao về phía tôi.
Không còn hồn vía nào để chiêm ngưỡng một tòa thiên nhiên lồ lộ, tôi nổi hết gai ốc, rợn người bước lùi lại vì biết đã vào nhầm căn hộ. Căn hộ đó giống hệt căn hộ của tôi nhưng ở tầng 9 thay vì tầng 10.
Tôi bấm lại thang máy lên tầng 10 để về nhà.
Ngón tay tôi đưa vào, ổ khóa nháy đèn xanh và bật tách. Tôi đẩy cửa bước vào rồi đứng chết sững ngay giữa nhà.
Túi thúc ăn bữa trưa tưởng đã mất nay nằm đàng hoàng trên bàn ăn.
Hơi lạnh bỗng dưng miết vào sau lưng buộc tôi phải quay lại nhìn.
Thiếu phụ trắng xóa, mặt lạnh như băng bước ra từ phòng ngủ của tôi và phóng về phía tôi ánh mắt vô hồn tràn ngập hơi lạnh.
Tôi khụyu xuống vì thấy căn nhà vốn thân thiết ấm cúng trở nên lạnh lẽo và âm u như căn nhà mồ. Tôi muốn bước ra và bỏ chạy, nhưng không lê nổi đôi chân. Tôi sợ phải bước ngang qua người nàng. Hơn nữa tôi biết có chạy ra bên ngoài thì cả chung cư này cũng lạnh lùng âm u như căn hộ của tôi.

Trưa nay tôi đã mắc sai lầm lúc đưa nàng ghé vào quán mua thức ăn trưa. Tôi nhìn chằm chằm vào cặp giò thon tròn của một cô gái mặc váy ngắn và bị nàng bắt gặp.
Khi giận tôi, nàng trở nên câm lặng, lạnh lùng và vô hồn như một thây ma. Lúc đó tôi thấy chung quanh tôi u tối sầu thảm.
Cô em gái song sinh của nàng ở dưới tầng 9 cũng vậy. Chẳng hiểu sao cô ấy cũng giận và lạnh lùng với tôi y hệt như cô chị mỗi khi cô chị, là vợ tôi, giận tôi. Ấy có thể là do thần giao cách cảm của hai chị em sinh đôi.
Thật là khốn khổ khi để cho vợ giận, nhất là tôi vốn rất sợ vợ. Không những thế, lại còn sợ cả em vợ nữa.
Sự khốn cùng của tôi bị nhân lên gấp đôi.

II.

Khi đọc "Ma Chung Cư I" tôi đăng lên hôm qua, vợ tôi giận thiệt. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng lạnh như tiền, không thèm nói năng chi với tôi.
Biết lăn thân vào năn nỉ nàng sẽ làm tình hình thêm tình hình nên tôi lặng lẽ mở cửa bước ra khỏi căn hộ.
Lúc đó gần 1 giờ sáng, hành lang chung cư vắng tanh, không một bóng người. Tôi thả bộ dọc hành lang về phía lan can nhìn ra công viên bên dưới.
Bỗng cửa thang máy bật mở. Một cậu trai trẻ mặc đồ công nhân bước ra. Thấy tôi, cậu hơi giật mình khựng lại, mặt tái xanh, nhưng rồi lấy lại bình tĩnh bước tiếp về phía lan can cùng hướng với tôi.
Tôi đứng tựa lan can nhìn ra màn đêm thở dài sườn sượt. Cậu trai e dè bước ra tựa lan can nhưng cách tôi khá xa. Hơi lạnh ở đâu đó dạt về phía tôi. Tôi rùng mình.
Để đỡ sợ, tôi nhìn qua, bắt chuyện với cậu trai:
- Cháu có căn hộ ở đây hay sao?
- Dạ không. Cháu chỉ làm công nhân ở đây. Cháu làm thợ hồ xây dựng chung cư này.
- Ủa, tòa nhà này xây xong từ lâu rồi sao cháu vẫn còn ở đây?
- Cháu yêu tòa nhà này lắm nên không muốn rời xa nó. Hơn nữa, ban đêm ở đây an toàn, ra ngoài kia cháu sợ lắm.
Tôi rùng mình sởn hết da gà. Chợt nhớ lại chuyện nghe kể lúc vừa dọn về ở đây. Khi xây dựng chung cư này, có một tai nạn kinh khủng xảy ra. Một công nhân xây dựng bị rơi từ tầng 30 xuống tầng 10 chết tươi. Tầng 10 là nơi tôi đang đứng.
Tôi cố lấy lại bình tĩnh hỏi:
- Cháu thường bị mất ngủ hay sao?
- Dạ, ban đêm hầu như cháu không ngủ được.
Tôi tỏ ra thông cảm với cậu:
- Ừ, hồi còn sống bác cũng hay mất ngủ như cháu...
Cậu trai trợn ngược mắt nhìn tôi rồi nhảy vọt một phát ra thật xa, run cầm cập nói:
- Bác đừng có nói bác là ma đấy! Cháu sợ ma lắm, đừng nhát cháu.
Cậu vừa lùi dần miệng vừa lẩm bẩm niệm Nam mô A Di Đà Phật lia lịa.
Tôi định đến phân trần và an ủi để cậu bớt sợ, nhưng càng đến gần, mặt cậu vốn đã tái xanh càng tái xanh hơn, hai chân cậu run rẩy bước lùi dần, lùi dần ra thật xa tôi. Sợ cậu ngất xỉu, tôi đành dừng lại.
Nghĩ ở lại đây sẽ làm cậu ta hoảng sợ, hỏng mất một đêm mộng mơ suy tư của cậu, tôi bấm thang máy đi xuống để lang thang ra phố cho đỡ buồn. Bị vợ giận nó buồn thế.
Trong cầu thang một mình, tôi cười thầm trong bụng, thế mà cứ tưởng cậu ấy là ma. Đúng là thần hồn nát thần tính, nhìn đâu cũng thấy ma.
Vậy mà bước ra khỏi sảnh chung cư, tôi lại thấy ngay ba bóng ma ngồi vật vờ quanh lối đi.
Hì hì, đó không phải là ma mà là người thật. Các cậu ấy là an ninh được phân công canh gác trước cửa chung cư tôi suốt ngày đêm. Những người hay viết bài phản biện, góp ý đường lối của đảng và hay tham gia biểu tình chống Tàu cộng xâm lược hoặc chống Formosa độc hại như tôi, thường xuyên bị an ninh đến tận nhà canh cửa. Chúng tôi gọi đùa họ là "bánh canh". Ngày thường, tôi chỉ nhận được ba tô, ngày có sự kiện ví dụ như khi có thằng Tập hay bác Ô qua thăm, tôi nhận đến 10 tô.
Tôi đi, ba tô bánh canh đương nhiên bám theo sau.
Tôi đi miết, đi miết một cách vô định, qua hết phố này đến phố khác. Đêm Paris thật tĩnh mịch. Tôi đi lần ra vùng ngoại ô Hà Đông lúc nào không hay.
Đường quê không ánh điện tối mù, hai bên đường có đoạn cây lá um tùm, có đoạn là những bãi đất hoang thê lương, là các dự án chung cư không ma nào mua, đứt vốn nửa chừng không triển khai được.
Đường vắng tanh. Đang tháng 5 mà Hà Nội như mùa thu Paris, mưa lâm thâm và gió lạnh căm. Dường như có điềm gì nên đất trời cũng đổi thay kỳ quặc.
Qua một khúc quanh, chợt nhìn về phía trước xa, tôi thấy một bóng trắng rất khả nghi đứng thấp thoáng bên vệ đường. Trong bụng rất run nhưng nghĩ lại có ba chàng bánh canh tội nghiệp luôn theo sau nên tôi vững bụng bước dần đến. Tôi dần nhận ra bóng trắng là một cô gái mảnh khảnh, nhẹ tênh, mặc áo dài trắng, quần trắng thướt tha, đứng lóng ngóng bên vệ đường như muốn chờ đợi ai.
Dường như thấy tôi xuất hiện và bước lại gần, cô gái lộ vẻ mừng vui. Tôi nhìn vội ra sau xem mấy chàng bánh canh phản ứng ra sao thì không còn thấy chàng nào nữa. Chúng biến mất lúc nào không hay, y như ma.
Cô gái kín đáo liếc mắt xuống chân tôi, rồi nhìn vào mặt tôi, e dè hỏi:
- Bác có đi về hướng Văn Điển không cho cháu đi nhờ theo với?
- Cháu con gái mà đi đâu khuya khoắt thế này?
Giọng cô gái vang lên nhè nhẹ, rất êm dịu mà sao tôi lạnh buốt cả tai:
- Nhà cháu ở Văn Điển. Ban đêm buồn quá, cháu lang thang xuống phố chơi. Rồi thêm: Cháu ở nhà có một mình nên ban đêm sợ lắm phải đi chơi cho đỡ sợ.
Tôi cũng thấy sợ sợ, nhưng nhìn kỹ lại cô gái quá dễ thương nên mạnh dạn hẳn lên:
- Bác cũng chỉ đi lang thang thôi, chưa biết đi đâu, tiện cháu muốn đi về hướng đó thì bác đưa về tận nhà.
Cô gái cám ơn rối rít rồi rảo bước cạnh tôi.
Dọc đường, tôi bắt chuyện:
- Cháu xinh đẹp thế này sao chưa có bạn trai để nó đưa đi chơi cho đỡ sợ.
Cô gái buồn bã thở dài:
- Cháu cũng chẳng hiểu sao lại chẳng có bạn trai. Tối nào cháu cũng xuống phố, tìm đến các công viên nhưng vẫn không quen được ai.
Bây giờ nhìn kỹ cô gái, tôi mới thấy điều không bình thường. Ở miền Nam, vẫn còn thấy nhiều cô nữ sinh mặc áo dài trắng muốt thướt tha, nhưng ở Hà Nội mà mặc đồ như cô gái này là hiếm thấy. Tôi hỏi:
- Cháu quê ở miền Nam ra hay sao?
Cô gái lí nhí gì đấy trong môi, tôi không nhe rõ.
Càng gần đến khu nghĩa trang Văn Điển, cô gái càng tỏ ra run sợ. Cô ép sát vào người tôi. Tình cảnh như vậy hơi bất tiện, nhưng thấy cô gái quá sợ, tôi không nỡ nào đẩy cô ra, cứ để cô ôm cứng lấy tôi bước đi.
Qua đến cổng nghĩa trang, cô dừng lại nói:
- Nhà cháu trong này, nhưng ở trong cùng phía sau, đi qua mấy hàng mộ này cháu cháu sợ lắm. Bác đưa cháu vào tận nhà nhé.
Người tôi lạnh run lên, lạnh hơn cả cơ thể của cô gái trẻ đang ép sát vào người tôi. Tuy vậy tôi cũng tỏ ra anh hùng:
- Không sao... Bác sẽ đưa cháu đến tận nơi.
Trên đường, lần bước qua những hàng bia mộ ngút ngàn, cô gái càng dán sát vào người tôi, run lẩy bẩy, mắt nhắm nghiền, không dám mở ra. Tuy vậy cô vẫn nhớ đường hướng dẫn tôi đi đúng về tận đến nhà cô.
Lúc đó cô mới mở mắt, buông tôi ra và bẽn lẽn nói:
- Cháu xin lỗi. Cháu sợ ma quá nên...
Tôi đỡ lời cho cô bớt ngượng:
- Không sao đâu mà, hồi mới chết bác cũng sợ ma còn hơn...

Cô gái mở trừng mắt nhìn tôi, rú lên một tiếng thảng thốt rồi nhảy tót vào ngôi mộ cạnh đó, biến mất.
Tôi cũng hoảng thần hồn, nhìn lại ngôi mộ thấy còn mới, bia đề tên: Lê Thị Mộng Ngân, sinh năm 1997, mất năm 2017...
Tôi chạy hết tốc lực, biến ra khỏi nghĩa trang trong nháy mắt.

Về lại chung cư đã gần sáng. Ba cậu an ninh canh tôi đã về đó tự bao giờ, ngồi vật vờ quanh lối vào như những bóng ma. Tôi bỏ qua, đi thẳng vào buồng thang máy, bấm lên tầng 10.
Bước ra khỏi thang, nhìn về phía lan can, cậu trai thợ xây vẫn còn đứng đó, nhìn mơ màng ra màn trời đêm lờ nhờ.
Quay lại thấy tôi, cậu trai rú lên một tiếng hoảng hốt, nhảy vọt lên thành lan can. Sợ cậu té rơi xuống dưới, tôi cũng la lên và chạy ào tới để kéo cậu xuống. Nhưng không ngờ quá sợ hãi, cậu nhảy vọt luôn ra bên ngoài. Tôi ôm mặt rú lên kinh hoàng, phóng đến thành lan can nhìn xuống dưới đất. Ủa, chẳng thấy cái xác tung tóe máu thịt của cậu trai đâu cả.
Tôi thảng thốt nhớ lại, chưa hề nghe tiếng va chạm dưới đất sau khi cậu nhảy ra. Vậy cậu ấy là ma thật rồi, không sai chút nào.
Tôi rụt rè mở cửa căn hộ rón rén bước vào nhà, bụng cười thầm nghĩ về cô gái và chàng trai ma.
Nhưng rồi tôi khựng lại, chợt tự hỏi mặt mình nhìn giống ma lắm sao mà đến ma cũng sợ.

Tôi chạy vội vào toa lét soi gương.

Tôi rú lên một tiếng gần ngất xỉu.

Tôi không thấy măt tôi trong gương.

Tôi khụyu xuống, buồn thê thảm.

(Còn một kỳ)

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Tiếng Việt, yêu & ghét" - Lê Hữu ( Trần Văn Giang ghi lại )

'vô hình trung' là nghĩa gì vậy, sao cứ thích dùng, hình như có nghĩa là 'vô tình'

Xem Thêm

Đề bài :TIN CHIẾN SỰ MỚI NHẤT[ CẬP NHẬT NGÀY 20 -5 - 2022 ]

Suu cao,thue nang,nhu yeu pham tang gia.Kinh te eo seo...Vay ma dang Lua van lay tien cua dan tro giup linh tinh.Mo cua bien gioi.Ung ho toi ac truc tiep khi sua luat cho phep trom cuop o muc do <1.000 dollars thi vo toi....Neu vao thoi diem Trump,bon Lua da ho hoan nhu the nao ??? Nhung nguoi bau ban vi chut tu loi ,nghi gi ve dat nuoc ??? Phai chang day khong phai la dat nuoc minh ??? bat qua,lai tro ve que huong cu...Neu vay,ban la thang cho chet ! mien ban !

Xem Thêm

Đề bài :Tin Mới Nhất Về Chiến Sư Ucraina [ CẬP NHẬT NGÀY 14-5-2022 ]

Chung nao moi vet nho cua ho nha Dan da duoc tay xoa trang boc,thi Uk moi co hy vong...ngung chien.Cung vay,ngay nao ma cac cong ty ,co goc gac tu cac dang bac nu luu-anh hao cua khoi tu do va ong chief police va dang Lua thi moi giai xong phuong trinh tau cong !

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm