Cà Kê Dê Ngỗng

Mục tiêu bá quyền của Trung Quốc: Nói dễ, khó làm

Phần lớn chúng ta chưa hề biết đến một thế giới nơi nước Mỹ không phải là cường quốc thống trị. Giờ đây mọi thứ đang bắt đầu trở nên tương đối khác -

Globe and China Flag for background

Nguồn: Mark Beeson, “China’s achieving hegemony is easier said than done”, East Asia Forum, 13/07/2016

Biên dịch: Nguyễn Lương Sỹ | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Phần lớn chúng ta chưa hề biết đến một thế giới nơi nước Mỹ không phải là cường quốc thống trị. Giờ đây mọi thứ đang bắt đầu trở nên tương đối khác. Không chỉ vì phần lớn nền kinh tế toàn cầu bị mắc kẹt trong một đợt suy thoái kéo dài, mà còn vì xuất hiện một mô hình phát triển kinh tế thay thế, dường như thành công hơn, dựa trên mẫu hình được gọi là “Đồng thuận Bắc Kinh”.[1] Chính thực tế này, cùng với thành tích ấn tượng của nền kinh tế Trung Quốc cho đến nay, là điều đã dẫn đến kết luận đó, như Martin Jacques quả quyết, rằng Trung Quốc cuối cùng sẽ ‘thống trị thế giới’.

Dĩ nhiên, vị thế bá chủ của Trung Quốc không phải là chưa từng xảy ra. Trong hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng ngàn năm, Trung Quốc đã thực thi một dạng ảnh hưởng bá quyền lên khu vực của mình, trong sự tách biệt tương đối so với các thế lực bên ngoài. Hệ thống triều cống, trong đó các nước láng giềng thừa nhận về mặt nghi lễ vị thế thống trị của Trung Quốc, là một hiện tượng tương đối cục bộ trong kỷ nguyên tiền hội nhập quốc tế. Sự bá chủ của Hoa Kỳ, ngược lại, đã dần trở nên mang tính toàn cầu, một thực tế càng bám rễ nhờ sự tiến bộ công nghệ và thắng lợi của Hoa Kỳ trong Chiến tranh Lạnh. Nếu có một ngày Trung Quốc ngang bằng được hoặc vượt qua Hoa Kỳ với tư cách là một cường quốc thống trị, nước này sẽ phải thực thi quyền lực ở một quy mô và phạm vi chưa từng có từ trước đến nay.

Trở ngại đầu tiên cho bất kỳ tham vọng bá quyền nào mà Trung Quốc đang ấp ủ là về thể chế. Có một sức ì nhất định trong các vấn đề quốc tế khiến cho các thể chế khó có thể thay đổi hay triệt tiêu, ngay cả khi có bằng chứng cho thấy chúng không còn phục vụ được cho các mục đích ban đầu. Các thể chế như IMF, Ngân hàng Thế giới và WTO đã tiếp tục tồn tại ít nhất một phần bởi nhiều người muốn chúng như vậy, đặc biệt là khi không có các lựa chọn thay thế thực tế và hữu hiệu.

Trung Quốc đang bắt tay vào phát triển các thể chế đối chọi hoặc song song với các thể chế hiện hữu, như Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB). Các nỗ lực của Trung Quốc có sự tương đồng rõ ràng với Kế hoạch Marshall cực kỳ thành công của Hoa Kỳ dù chưa được công nhận một cách rộng khắp.

Vậy đó có phải là một biểu thị rõ ràng về tầm ảnh hưởng gia tăng và quyền lực bá quyền ngày càng lớn của Trung Quốc? Ở một mức độ nào đó thì đúng là như thế. Rõ ràng, trọng lượng kinh tế của Trung Quốc đã trở nên quá quan trọng để họ có thể bị khinh rẻ hay xúc phạm vô cớ. Nhưng cũng rõ ràng là một vài quốc gia đang giữ một thái độ thực dụng đối với Trung Quốc: họ có thể chẳng thích gì Trung Quốc, nhưng họ vẫn thừa nhận tầm quan trọng của việc duy trì quan hệ tốt đẹp với quốc gia này.

Điều này nêu bật hai điểm yếu tiêu biểu trong thách thức bá quyền không dễ gì vượt qua được của Trung Quốc. Trước hết, Trung Quốc không có bạn. Chính xác thì luôn luôn có Triều Tiên. Nhưng ngạn ngữ có câu: Bạn bè như vậy còn quá hơn kẻ thù. Thực tế với Trung Quốc đó là các “bán đồng minh” của họ như Triều Tiên, Pakistan, Lào và Campuchia đều yếu kém, không đáng tin cậy và quá cơ hội chủ nghĩa.

Ngược lại, Hoa Kỳ có hàng loạt liên minh an ninh song phương đã tồn tại rất lâu sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc. Đặc biệt ở khu vực Đông Á, các liên minh với Nhật Bản và Hàn Quốc đã chứng tỏ được sự bền vững, và, theo quan điểm của Trung Quốc, là quá gần, quá nguy hiểm đối với nước này. Các đồng minh như Australia đều sẵn sàng chiến đấu cho Hoa Kỳ trong các xung đột mà hầu như không ảnh hưởng nhiều đến an ninh của chính mình. Trung Quốc không có bạn hay đồng minh như vậy.

Các động thái về chính sách đối ngoại và chiến lược của Trung Quốc gần đây cho thấy rằng sự cô lập tương đối này gần như không thể thay đổi trong một sớm một chiều. Ngược lại, Trung Quốc đã gây căng thẳng cho các nước láng giềng luôn âu lo [về Trung Quốc] tại phần lớn Đông Nam Á bằng các tham vọng lãnh thổ xác quyết, thậm chí hiếu chiến, ở Biển Đông. Hoa Kỳ không phải là bên hưởng lợi duy nhất từ trật tự kinh tế quốc tế mở mà họ dẫn đầu, cho dù họ hưởng lợi từ nó nhiều nhất. Ngược lại, sự tập trung chủ yếu vào lợi ích quốc gia và chủ nghĩa dân tộc ngày càng mạnh trong chính sách của Trung Quốc là điều khiến các quan sát viên chú ý nhiều nhất hiện nay.

Có thể đạt được bá quyền thông qua thuyết phục hoặc cưỡng ép. Mặc dù rõ ràng Hoa Kỳ đã nhiều lần cưỡng ép các nước khác – kể cả ở Đông Á –  nhưng một phần lý do giúp tầm ảnh hưởng của họ được kéo dài là bởi họ nhận được sự ủng hộ rộng rãi của các nước khác. Cũng quan trọng không kém là mặc dù khó đong đếm hơn, Hoa Kỳ rõ ràng đã hưởng lợi từ thứ “quyền lực mềm” vốn giúp giảm chi phí giao dịch đi kèm với việc duy trì vị thế đứng đầu quốc tế của mình. Ở giai đoạn hiện nay, Trung Quốc không có những đặc tính như vậy.

Bất chấp rất nhiều thảo luận trong nội bộ Trung Quốc về sự không công bằng của trật tự thế giới hiện tại, trên phương diện lịch sử, họ hầu như chưa từng thực hiện được bước đi vững chắc nào nhằm đưa ra một viễn cảnh thay thế – điều khiến cho AIIB càng trở nên thú vị và có sự quan trọng tiềm tàng. Nhưng cho dù nếu AIIB chứng tỏ được sự thành công trong vai trò thúc đẩy đầu tư ồ ạt trong khu vực, thì sẽ vẫn có những kìm hãm đáng kể lên tầm ảnh hưởng của Trung Quốc. Do Trung Quốc đã cam kết tuân thủ các tiêu chuẩn cơ bản là của phương Tây về quản trị tốt và tính minh bạch trong cách vận hành AIIB, Trung Quốc sẽ gặp khó khăn nếu muốn đơn phương sử dụng ảnh hưởng kinh tế của mình.

Khi Trung Quốc đối mặt với viễn cảnh một cuộc khủng hoảng tư bản quy mô lớn đầu tiên của mình, số phận của không chỉ nền kinh tế Trung Quốc đang gặp nguy hiểm. Chế độ chuyên chế trông có vẻ mong manh của Trung Quốc đã đặt cược uy tín và tính chính danh của mình vào khả năng mang lại sự phát triển kinh tế liên tục. Nếu họ không thể tiếp tục làm vậy và đồng thời không quản lý được các mâu thuẫn trong nước về bất bình đẳng và sự bất ổn đặc trưng của chủ nghĩa tư bản, các tranh luận về sức ảnh hưởng bá quyền tiềm tàng của họ cũng như khả năng tồn tại của mô hình phát triển thay thế của Trung Quốc thậm chí sẽ không còn là một mối quan tâm của các học giả nữa.

Mark Beeson là Giáo sư Chính trị Quốc tế, Khoa học chính trị và Quan hệ quốc tế tại Đại học Tây Úc.

————

[1] Trái với mô hình “Đồng thuận Washington” dựa trên các nguyên tắc thị trường và giá trị tự do của phương Tây – NBT.

http://nghiencuuquocte.org/2016/07/28/muc-tieu-ba-quyen-cua-trung-quoc-noi-de-kho-lam/


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Mục tiêu bá quyền của Trung Quốc: Nói dễ, khó làm

Phần lớn chúng ta chưa hề biết đến một thế giới nơi nước Mỹ không phải là cường quốc thống trị. Giờ đây mọi thứ đang bắt đầu trở nên tương đối khác -

Globe and China Flag for background

Nguồn: Mark Beeson, “China’s achieving hegemony is easier said than done”, East Asia Forum, 13/07/2016

Biên dịch: Nguyễn Lương Sỹ | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Phần lớn chúng ta chưa hề biết đến một thế giới nơi nước Mỹ không phải là cường quốc thống trị. Giờ đây mọi thứ đang bắt đầu trở nên tương đối khác. Không chỉ vì phần lớn nền kinh tế toàn cầu bị mắc kẹt trong một đợt suy thoái kéo dài, mà còn vì xuất hiện một mô hình phát triển kinh tế thay thế, dường như thành công hơn, dựa trên mẫu hình được gọi là “Đồng thuận Bắc Kinh”.[1] Chính thực tế này, cùng với thành tích ấn tượng của nền kinh tế Trung Quốc cho đến nay, là điều đã dẫn đến kết luận đó, như Martin Jacques quả quyết, rằng Trung Quốc cuối cùng sẽ ‘thống trị thế giới’.

Dĩ nhiên, vị thế bá chủ của Trung Quốc không phải là chưa từng xảy ra. Trong hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng ngàn năm, Trung Quốc đã thực thi một dạng ảnh hưởng bá quyền lên khu vực của mình, trong sự tách biệt tương đối so với các thế lực bên ngoài. Hệ thống triều cống, trong đó các nước láng giềng thừa nhận về mặt nghi lễ vị thế thống trị của Trung Quốc, là một hiện tượng tương đối cục bộ trong kỷ nguyên tiền hội nhập quốc tế. Sự bá chủ của Hoa Kỳ, ngược lại, đã dần trở nên mang tính toàn cầu, một thực tế càng bám rễ nhờ sự tiến bộ công nghệ và thắng lợi của Hoa Kỳ trong Chiến tranh Lạnh. Nếu có một ngày Trung Quốc ngang bằng được hoặc vượt qua Hoa Kỳ với tư cách là một cường quốc thống trị, nước này sẽ phải thực thi quyền lực ở một quy mô và phạm vi chưa từng có từ trước đến nay.

Trở ngại đầu tiên cho bất kỳ tham vọng bá quyền nào mà Trung Quốc đang ấp ủ là về thể chế. Có một sức ì nhất định trong các vấn đề quốc tế khiến cho các thể chế khó có thể thay đổi hay triệt tiêu, ngay cả khi có bằng chứng cho thấy chúng không còn phục vụ được cho các mục đích ban đầu. Các thể chế như IMF, Ngân hàng Thế giới và WTO đã tiếp tục tồn tại ít nhất một phần bởi nhiều người muốn chúng như vậy, đặc biệt là khi không có các lựa chọn thay thế thực tế và hữu hiệu.

Trung Quốc đang bắt tay vào phát triển các thể chế đối chọi hoặc song song với các thể chế hiện hữu, như Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB). Các nỗ lực của Trung Quốc có sự tương đồng rõ ràng với Kế hoạch Marshall cực kỳ thành công của Hoa Kỳ dù chưa được công nhận một cách rộng khắp.

Vậy đó có phải là một biểu thị rõ ràng về tầm ảnh hưởng gia tăng và quyền lực bá quyền ngày càng lớn của Trung Quốc? Ở một mức độ nào đó thì đúng là như thế. Rõ ràng, trọng lượng kinh tế của Trung Quốc đã trở nên quá quan trọng để họ có thể bị khinh rẻ hay xúc phạm vô cớ. Nhưng cũng rõ ràng là một vài quốc gia đang giữ một thái độ thực dụng đối với Trung Quốc: họ có thể chẳng thích gì Trung Quốc, nhưng họ vẫn thừa nhận tầm quan trọng của việc duy trì quan hệ tốt đẹp với quốc gia này.

Điều này nêu bật hai điểm yếu tiêu biểu trong thách thức bá quyền không dễ gì vượt qua được của Trung Quốc. Trước hết, Trung Quốc không có bạn. Chính xác thì luôn luôn có Triều Tiên. Nhưng ngạn ngữ có câu: Bạn bè như vậy còn quá hơn kẻ thù. Thực tế với Trung Quốc đó là các “bán đồng minh” của họ như Triều Tiên, Pakistan, Lào và Campuchia đều yếu kém, không đáng tin cậy và quá cơ hội chủ nghĩa.

Ngược lại, Hoa Kỳ có hàng loạt liên minh an ninh song phương đã tồn tại rất lâu sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc. Đặc biệt ở khu vực Đông Á, các liên minh với Nhật Bản và Hàn Quốc đã chứng tỏ được sự bền vững, và, theo quan điểm của Trung Quốc, là quá gần, quá nguy hiểm đối với nước này. Các đồng minh như Australia đều sẵn sàng chiến đấu cho Hoa Kỳ trong các xung đột mà hầu như không ảnh hưởng nhiều đến an ninh của chính mình. Trung Quốc không có bạn hay đồng minh như vậy.

Các động thái về chính sách đối ngoại và chiến lược của Trung Quốc gần đây cho thấy rằng sự cô lập tương đối này gần như không thể thay đổi trong một sớm một chiều. Ngược lại, Trung Quốc đã gây căng thẳng cho các nước láng giềng luôn âu lo [về Trung Quốc] tại phần lớn Đông Nam Á bằng các tham vọng lãnh thổ xác quyết, thậm chí hiếu chiến, ở Biển Đông. Hoa Kỳ không phải là bên hưởng lợi duy nhất từ trật tự kinh tế quốc tế mở mà họ dẫn đầu, cho dù họ hưởng lợi từ nó nhiều nhất. Ngược lại, sự tập trung chủ yếu vào lợi ích quốc gia và chủ nghĩa dân tộc ngày càng mạnh trong chính sách của Trung Quốc là điều khiến các quan sát viên chú ý nhiều nhất hiện nay.

Có thể đạt được bá quyền thông qua thuyết phục hoặc cưỡng ép. Mặc dù rõ ràng Hoa Kỳ đã nhiều lần cưỡng ép các nước khác – kể cả ở Đông Á –  nhưng một phần lý do giúp tầm ảnh hưởng của họ được kéo dài là bởi họ nhận được sự ủng hộ rộng rãi của các nước khác. Cũng quan trọng không kém là mặc dù khó đong đếm hơn, Hoa Kỳ rõ ràng đã hưởng lợi từ thứ “quyền lực mềm” vốn giúp giảm chi phí giao dịch đi kèm với việc duy trì vị thế đứng đầu quốc tế của mình. Ở giai đoạn hiện nay, Trung Quốc không có những đặc tính như vậy.

Bất chấp rất nhiều thảo luận trong nội bộ Trung Quốc về sự không công bằng của trật tự thế giới hiện tại, trên phương diện lịch sử, họ hầu như chưa từng thực hiện được bước đi vững chắc nào nhằm đưa ra một viễn cảnh thay thế – điều khiến cho AIIB càng trở nên thú vị và có sự quan trọng tiềm tàng. Nhưng cho dù nếu AIIB chứng tỏ được sự thành công trong vai trò thúc đẩy đầu tư ồ ạt trong khu vực, thì sẽ vẫn có những kìm hãm đáng kể lên tầm ảnh hưởng của Trung Quốc. Do Trung Quốc đã cam kết tuân thủ các tiêu chuẩn cơ bản là của phương Tây về quản trị tốt và tính minh bạch trong cách vận hành AIIB, Trung Quốc sẽ gặp khó khăn nếu muốn đơn phương sử dụng ảnh hưởng kinh tế của mình.

Khi Trung Quốc đối mặt với viễn cảnh một cuộc khủng hoảng tư bản quy mô lớn đầu tiên của mình, số phận của không chỉ nền kinh tế Trung Quốc đang gặp nguy hiểm. Chế độ chuyên chế trông có vẻ mong manh của Trung Quốc đã đặt cược uy tín và tính chính danh của mình vào khả năng mang lại sự phát triển kinh tế liên tục. Nếu họ không thể tiếp tục làm vậy và đồng thời không quản lý được các mâu thuẫn trong nước về bất bình đẳng và sự bất ổn đặc trưng của chủ nghĩa tư bản, các tranh luận về sức ảnh hưởng bá quyền tiềm tàng của họ cũng như khả năng tồn tại của mô hình phát triển thay thế của Trung Quốc thậm chí sẽ không còn là một mối quan tâm của các học giả nữa.

Mark Beeson là Giáo sư Chính trị Quốc tế, Khoa học chính trị và Quan hệ quốc tế tại Đại học Tây Úc.

————

[1] Trái với mô hình “Đồng thuận Washington” dựa trên các nguyên tắc thị trường và giá trị tự do của phương Tây – NBT.

http://nghiencuuquocte.org/2016/07/28/muc-tieu-ba-quyen-cua-trung-quoc-noi-de-kho-lam/


BẢN TIN MỚI NHẤT

Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH - Nguyễn Tường Tuấn

Anh đã ray rứt và quằn quại trong suy nghĩ từ bao nhiêu năm nay để viết lên một lời nào đó tôn vinh em. Thật là bất công với cuộc nội chiến hơn 20 năm.

Xem Thêm

VẼ LẠI TÌNH TA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Một mình đứng giữa bao la Xin anh vẽ lại tình ta một lần

Xem Thêm

Roger Stone kêu gọi Trump tuyên bố 'thiết quân luật' nếu ông ta thua cuộc bầu cử

Và ra lệnh bắt giữ Mark Zuckerberg, Tim Cook và gia đình Clintons

Xem Thêm

André Menras: ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’ - Mỹ Hằng

Họ đang ngồi chễm chệ trên nhánh cây của nhân dân mà đa số là nông dân, họ đã thừa hưởng hoa trái của cành cây, và ngày nay họ đang cưa cành cây để bán nốt gỗ. Leo cao thì họ sẽ ngã đau.

Xem Thêm

Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ngôn Ngữ Luật Rừng

Luật sư ??? Cái luật "tiên sư nó" thì có !!! Con quỷ cái này sẽ gặp quả báo không đâm đầu vào ô tô thì cũng cửa nhà tan nát. Xin thắp một nén hương để tưởng nhớ đến cụ Lê Đình Kình.

Xem Thêm

Đề bài :Vị Thủ Tướng Thông Minh Nhất Thế Giới

Thằng Niểng ba xạo nầy làm thủ vĩ thi đúng như Lary De King nói: Việt Nam - Một đất nước thật tộ nghiệp"

Xem Thêm

Đề bài :Cảnh báo: Trò lừa vote by Mail

Dang no lay bieu tuong la LUA,thi di nhien trong dang ,tu thuong tang dang truong obama den thang( con ) tep riu deu LUA ca,bay gio dua ten DAN ra thi no cung la pho dang LUA.Vi vay he cai dang LUA nay no noi,no lam thi can than keo MAC LUA ca nuoc. Cu nhin thang dang truong,pho dang va bon LUA dan anh-lua dan chi trong ha vien thi thay ngay,no la phai cam cui viet tay va mat cong di bo vao thung cho no LUA a !?!

Xem Thêm

Đề bài :Con gái Huỳnh Thục Vy không được đến trường vì ‘là con phản động’

Đọc tin này ai mà không phẫn nộ trước chính sách trù đập của VGCS, còn hơn cả thời phong kiến....VGCS chỉ nói để bịp dân là hay, còn trên thực tế thì đang theo đuổi một chính sách trù dập ba thế hệ mới thoả lòng căm thù dân.... Những tên Bưng bô/Dlv/AK47/Bò đỏ/phản phé/ăn no rửng mỡ trong và ngoài nước luôn luôn to mồm nói NNVC là nhà nước văn minh dăn chủ, công băng với mọi người... Khi đọc tin này hãy thử viết vài lời bênh vực cho NNVC coi có xuông không...??? Không nén được tiếng thét Đờ Mờ VGCS...!!! Nhân dân VN đã sáng mắt chưa..?? hay vẫn nói con cháu mình còn được đi học là OK...???

Xem Thêm

Đề bài :Liệu Mỹ có ‘nguy cơ’ biến thành một nước Xã Hội Chủ Nghĩa như Việt Nam hay không?

Neu XHCN tot dep,Neu chu nghia CS tot dep,thi : Khong he co nguoi nao tren the gioi nay di TY NAN CONG SAN.Nguoc thoi gian,hay nhin buc tuong Berlin,hay nhin quoc gia gan nhat sat nach minh CUBA va hang ngay truyen thong quoc te da noi gi ve CS N.Korea ? da noi gi ve china virus cua china CS.Da noi gi ve CS Vietnam...etc...Dung de bon cho de lua bip nua.Dung de chung ho hao dat nuoc la cua chung,dung de chung ho hao nha giau boc lot,nhung hay nhin vao cac lanh tu cua china CS:Tai san cua ho day ap cac ngan hang Thuy si.Hay nhin o california,gioi tu ban do mua nha-bat dong san hoan toan bang tien mat,trong khi do :hay nhin dan chung cua cac nuoc CS ho song ra sao ? Ly thuyet CS rat tot dep cho nhung nguoi luoi bieng,ngheo doi vi khong chiu di lam,rat tot cho nhung nguoi ngheo vi du moi ly do,Nhung xin bao cho qui ban biet,Nguoi ngheo nhat o My cung co may lanh,cung biet xu dung may giat-may xay-cung co tu lanh chua do an va tren het,KHONG PHAI XEP HANG CHO CHUC CA NGAY DE XIN MIENG AN do la Cong San va do la CNXH.

Xem Thêm

Đề bài :Hồi Ký của một người kẹt lại Hà-Nội sau 1954 - Nguyễn Văn Luận

Chung toi,nhung nguoi mien nam cung da tin nhu vay. Quan doi va dan chung cung tin nhu vay va con tin chac rang sau cuoc chien,nam+bac cung mot dong mau,cung mot nguon goc DONG BAO va....ong va toi lai dang o My.Hien nay, co kha dong nguoi Viet hay noi dung hon la nguoi Vietnam CS ho cung da sang My va dang muu do thiet lap cs o My ! vay........

Xem Thêm

Đề bài :Liệu TQ có dùng nguyên liệu dược phẩm làm vũ khí phản kích Mỹ?

Neu no dung nguyen vat lieu de ap luc y te thi cung con do hon la dung uranium ma hill+obama da ban.No da tung ra chinavirus la phuong an cuoi cung,thi chi con :" tao chet thi may cung ngap ngoai " do cung la mot trong nhung don phep chet trong hy vong cua Trump,danh cho tau phu,neu don vao ngay mot lan,no se can can va lam bay,chi bang cu thung thang,con ca da can luoi cau ngap hong,thi lo gi no chay thoat ?,thung thang re phai+trai+nguoc xuoi de no con khai ra nhung dua nam vung....Va khong cai gi hay bang on dinh hau phuong truoc khi lam lau ca !

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG DONALD J TRUMP VÀ TRUNG CỌNG

Bon nam truoc,toi da bau cho ong,va ong da lam dung nhu nhung gi ma ong da tuyen hua tren thanh kinh.Vay ! chung toi cung se bau cho ong vao 11-2020 nay va hang ngay,chung toi van nho va cau nguyen on tren che cho-phu ho va ban cho ong su khon ngoan-sang suot de dan dat va dua nuoc My tro lai HUU THAN . GOD BLESS YOU !

Xem Thêm

TIN MỚI

Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH - Nguyễn Tường Tuấn

Anh đã ray rứt và quằn quại trong suy nghĩ từ bao nhiêu năm nay để viết lên một lời nào đó tôn vinh em. Thật là bất công với cuộc nội chiến hơn 20 năm.

Xem Thêm

VẼ LẠI TÌNH TA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Một mình đứng giữa bao la Xin anh vẽ lại tình ta một lần

Xem Thêm

Roger Stone kêu gọi Trump tuyên bố 'thiết quân luật' nếu ông ta thua cuộc bầu cử

Và ra lệnh bắt giữ Mark Zuckerberg, Tim Cook và gia đình Clintons

Xem Thêm

André Menras: ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’ - Mỹ Hằng

Họ đang ngồi chễm chệ trên nhánh cây của nhân dân mà đa số là nông dân, họ đã thừa hưởng hoa trái của cành cây, và ngày nay họ đang cưa cành cây để bán nốt gỗ. Leo cao thì họ sẽ ngã đau.

Xem Thêm

Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

Tàu cá ở Quảng Ngãi bị ‘tàu lạ’ đâm chìm, 2 ngư dân mất tích trên biển

Chiều 10/9, Lãnh Đạo Xã Bình Chánh (Huyện Bình Sơn, Tỉnh Quảng Ngãi) Xác Nhận Sự Việc Và Cho Biết, Thi Thể Ngư Dân Trong Vụ Tai Nạn Tàu Cá Trên Vẫn Chưa Được Tìm Thấy.

Xem Thêm

Video Một số người Việt hợp tác với BLM đến nhà ông Tony Phạm, Giám đốc ICE quấy phá, gây rối

Qua hình ảnh Video người ta thấy một số người Việt hợp tác với BLM đến tận nhà ông Tony Phạm, vừa được Tổng thống Trump bổ nhiệm tân Giám đôc Điều hành cơ quan Di trú và Hải quan Hoa kỳ.

Xem Thêm

TRẠM TƯƠNG TƯ CUỐI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Còn nghe anh tỏ bày Rằng yêu em thế đó

Xem Thêm

Chó má - Việt Nhân

(HNPĐ) Vậy đã rõ, đảng Pắc Bó và cái nhà nước Ba Đình,

Xem Thêm