Kinh Đời

Nancy Nguyễn - NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI!

Đọc để thấy tâm hồn mình quặn thắt, từng dòng chữ như máu và nước mắt đang rơi.
 
                                      

Bài viết của một cô bé quá hay làm xúc động người đọc vì đã diễn tả chính xác và rất thật cho tâm trạng của tuổi thơ nghèo khó..

 
NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI! 
Nancy Nguyễn

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc.  Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ.  Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt.  Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình.  "Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông".  "Niềm đau" có là một danh từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vườn, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn.  Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử.  Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều.  Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người.  40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi.  Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử.  Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương.  Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe.  Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau "giải phóng", những-tháng-năm-cấm-vận.

Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người.  Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con.  Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quạnh hiu.  Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? cho đủ sống! Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi.  Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì... hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi... "đưa ánh nắng vào nhà" (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao.  Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

 
Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép "uyên ương".  Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi.  Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba.   Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại.  Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi.  Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không... vá đít là đủ hấp dẫn rồi!  
 
Và quả nho, những quả nho... dữ dội nhất của tuổi thơ tôi.  Tết năm đó, chỉ duy nhất tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mỹ về biếu nội.  Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp tết đến.  Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mỹ, giống y chang mấy chùm nho... giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh.  Trời ơi! Dòn! Mọng! Ngọt! Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ.  Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái.  Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mộng muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho.  Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay... vẫn tiếp tục công cuộc... mưu cầu hạnh phúc.
 
Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa... sung sướng, vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi.  Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng.  Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần... ngày còn lại ra sao đây? Vậy mà mẹ không đánh tôi.  Bà chỉ ôm tôi vào lòng... và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra.  Khóc như một đứa trẻ.  Mẹ tôi đó.  Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc.
 
Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa.  Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua.  Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho.  Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức.  Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ.  Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực.  Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận.

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x.  Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người.  Nhưng nói như một nhà văn Nga: "Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác".

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới.  Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi "thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm", còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ.  Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào.  Cái nào cũng "đặc thù" và cái nào cũng "nhất"!

 
Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá.  Phải không mẹ? Phải không anh?.
 
Facebook Nancy Nguyen
San Nguyen chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Nancy Nguyễn - NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI!

Đọc để thấy tâm hồn mình quặn thắt, từng dòng chữ như máu và nước mắt đang rơi.
 
                                      

Bài viết của một cô bé quá hay làm xúc động người đọc vì đã diễn tả chính xác và rất thật cho tâm trạng của tuổi thơ nghèo khó..

 
NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI! 
Nancy Nguyễn

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc.  Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ.  Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt.  Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình.  "Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông".  "Niềm đau" có là một danh từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vườn, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn.  Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử.  Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều.  Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người.  40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi.  Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử.  Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương.  Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe.  Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau "giải phóng", những-tháng-năm-cấm-vận.

Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người.  Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con.  Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quạnh hiu.  Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? cho đủ sống! Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi.  Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì... hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi... "đưa ánh nắng vào nhà" (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao.  Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

 
Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép "uyên ương".  Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi.  Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba.   Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại.  Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi.  Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không... vá đít là đủ hấp dẫn rồi!  
 
Và quả nho, những quả nho... dữ dội nhất của tuổi thơ tôi.  Tết năm đó, chỉ duy nhất tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mỹ về biếu nội.  Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp tết đến.  Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mỹ, giống y chang mấy chùm nho... giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh.  Trời ơi! Dòn! Mọng! Ngọt! Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ.  Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái.  Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mộng muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho.  Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay... vẫn tiếp tục công cuộc... mưu cầu hạnh phúc.
 
Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa... sung sướng, vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi.  Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng.  Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần... ngày còn lại ra sao đây? Vậy mà mẹ không đánh tôi.  Bà chỉ ôm tôi vào lòng... và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra.  Khóc như một đứa trẻ.  Mẹ tôi đó.  Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc.
 
Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa.  Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua.  Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho.  Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức.  Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ.  Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực.  Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận.

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x.  Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người.  Nhưng nói như một nhà văn Nga: "Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác".

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới.  Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi "thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm", còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ.  Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào.  Cái nào cũng "đặc thù" và cái nào cũng "nhất"!

 
Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá.  Phải không mẹ? Phải không anh?.
 
Facebook Nancy Nguyen
San Nguyen chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

Cách trị rác thải đơn giản của Úc vừa hiệu quả vừa tiết kiệm

Cụ thể, vào mùa hè vừa qua, chính quyền thành phố Kwinana đã thử nghiệm lắp đặt một hệ thống lưới chặn rác ở các cống thoát nước...

Xem Thêm

Tin tức giả so với thực tế trong cuộc chiến trực tuyến cho sự thật

Kể từ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump vũ khí hóa thuật ngữ "tin giả" trong chiến dịch bầu cử tổng thống năm 2016, cụm từ này đã trở nên lan truyền.

Xem Thêm

Hạ huyết áp 5 phút :

Bác sĩ dạy cách để hạ huyết áp nhanh chóng chỉ trong vòng 5 phút, ai cũng nên biết đề phòng gây biến chứng đột quỵ, tai biến.

Xem Thêm

CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG-Hoàng Định-

Chúng tôi rời quê hương tháng 2 năm 1990, thời tiết êm dịu, mọi việc kể như trót lọt

Xem Thêm

5 LÝ DO TẠI SAO DU KHÁCH CHINA LẠI QUÁ THÔ LỖ

Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài.

Xem Thêm

Quyền con người! - Việt Nhân

(HNPĐ) Nhân lúc thiên hạ đang kỷ niệm 70 năm ngày Quốc tế Nhân quyền

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Không biết hổ thẹn, không phải là con người

Lủ đầuTrâu mặt chó Biển đảo biên thùy nước Việt Nam. Trao tay Tàu giặc Việt cọng làm. Vẩy đuôi làm chó bọn Trung Quốc. Oan khúc Tử Sỉ đảo Gạc Ma. *** Chóp bu Cọng Sản nước Việt Nam. Cùng nhau miệng lưởi thích tốt làm. Mất đi một nửa Tháp Bàn Giốc. Còn đâu Hòang Sa đảo Gạc Ma. *** Mặt người dạ thú miệng ba hoa. Liếm đít lòn trôn bọn Hoa Nga. Tay sai làm chó lủ Tàu đỏ. Chóp bu Cọng Sản thích tốt làm. Thích tốt làm nên cứ táp lồ. THẰNG TRÂU CHÓ Đầu trâu mặt lợn miệng tốt làm. Liếm đít lòn trôn bọn Tàu Nga. Vẩy đuôi làm chó Loài Cọng Sản. Xứng đáng ăn Cứt cả Quốc Gia.

Xem Thêm

Đề bài :Chống Cộng mà Ngu như...Con Cặc - Đồ Tồi

Đốt lò Nguyển Phú Trọng đốn lò là đó lồ Đốt lò không đốn lò? Trên nóng dưới lạnh người ơi. Quốc Hội Chủ Tịch khắp nơi chỉ đàm. Bản chất Cọng Sản tham lam, Lừa dân gạt nước của tham đầy mình, Chủ Tịch lầu đài rộng xinh. Dân đen áo rách nghèo rinh khổ nàn. Tham quan đầy rẩy nước làng. Đốt lò Phú Trọng rộn ràng nhóm phe. Trên nóng dưới lạnh màng the. Lột trần mới thấy bao che cả đò. Đốt lò rồi chơi đốn lò. nóng trên lạnh dưới ngủ khò như nhau. Chóp bu Việt Cọng tham giàu. Cúi đầu nhận giặc Cọng Tàu làm cha. Vinh danh cờ đỏ sao ma. Xã hội chủ nghỉa khổ đà dân đen. Quốc kỳ đỏ hỏn tự xem. Khác gì màu đỏ chị em đến ngày Vì rằng Cọng Sản đời nay. Chóp bu Việt Cọng thích ngay tốt làm. màu đỏ dính đầy cả hàm. khua môi miệng lưởi tốt làm ngày đêm. Tốt làm trên dưới đều êm. nghe đâu tiếng thét rỉ rên xa gần...... --------------------------------------------------------- 4 tốt làm của ĐCSVN. Thứ nhất hậu duệ quan to. Thứ nhì tiền tệ đốt lò dựng xây. Con đường quan lớn phây phây. Thứ ba quan hệ nọ nầy thênh thang. Mới ra chức tước cao sang. Thứ tư trí tuệ ngút ngàn đứng sau. Chóp bu Việt Cọng tham giàu. Cúi đầu nhận giặc Cọng Tàu làm cha. Vinh danh cờ đỏ sao ma. Xã hội chủ nghỉa khổ đà dân đen. Quốc kỳ đỏ hỏn tự xem. Khác gì màu đỏ chị em đến ngày Vì rằng Cọng Sản đời nay. Chóp bu Việt Cọng thích ngay tốt làm. màu đỏ dính đầy cả hàm. khua môi miệng lưởi tốt làm ngày đêm. Tốt làm trên dưới đều êm. nghe đâu tiếng thét rỉ rên xa gần...... Lủ đầuTrâu mặt chó Biển đảo biên thùy nước Việt Nam. Trao tay Tàu giặc Việt cọng làm. Vẩy đuôi làm chó bọn Trung Quốc. Oan khúc Tử Sỉ đảo Gạc Ma. *** Chóp bu Cọng Sản nước Việt Nam. Cùng nhau miệng lưởi thích tốt làm. Mất đi một nửa Tháp Bàn Giốc. Còn đâu Hòang Sa đảo Gạc Ma. *** Mặt người dạ thú miệng ba hoa. Liếm đít lòn trôn bọn Hoa Nga. Tay sai làm chó lủ Tàu đỏ. Chóp bu Cọng Sản thích tốt làm. Thích tốt làm nên cứ táp lồ. THẰNG TRÂU CHÓ Đầu trâu mặt lợn miệng tốt làm. Liếm đít lòn trôn bọn Tàu Nga. Vẩy đuôi làm chó Loài Cọng Sản. Xứng đáng ăn Cứt cả Quốc Gia.

Xem Thêm

Đề bài :Tướng Nguyễn Hữu Hạnh đang sống trong nghĩa trang !

Đây chính là Thiên đường mà hắn ước ao để sống mà.

Xem Thêm

Đề bài :Bài Post Cuối ngày : Một Lời Nói Dối.

Một câu chuyện vô cùng cảm động ! Đọc lại vẫn thấy hay.

Xem Thêm

Đề bài :Vẹm Đi Chùa Cúng Phật: Tởm Quá!

Nhin cai ban mat cua chung no,tu thang lon den thang tep riu,tay chap nhung con mat...nhin kia ! nao dau : giet,giet nua...Bon cho nay von coi phat bang vung,muon dua thang nao len lam thuong toa thi dua,dua thang ho len ban phat no con dam,xa gi chap tay vai vai,khom khom ?No cu nghi rang,buong dao do te thi thanh phat,Dau co giao ly nao ky khoi vay ? con nhan,con qua,con bao loi nguyen rua,bao mau,nuoc mat do tren dau,thanh phat nnu thang giac ho leo len chem che tren ban tho ngang hang phat,Nhan danh Phat,khoac ao nau khieng ban tho xuong duong,du tro he,tiec rang than phat chua den luc doi no.Mot bon cho ma,cho tu thang tren den thang duoi,loi nguyen rua cua dan chung VNCH,dan quan can chinh,cua dong bao tu nan tren duong vuot bien van con tran ngap va bao phu lay che do nay,bao phu bon nua nguoi,nua ngom nay. Nay thi nguoi tao ra tang ni phat tu,tao ra dai duc,thuong toa,tao ra ca ngan thang mua roi,nhung thu nguoi tao ra,chung se do nguoi thanh...SATAN !

Xem Thêm

Đề bài :Việt Nam, ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’

Phải công nhận bọn VC làm quá giỏi trong việc biến giới trẻ Vn chỉ biết nhậu nhẹt ,gái gú,,,,,, khg còn minh mẫn và nhuệ khí đấu tranh....,,, thờ ơ đối về việc mất nước ......Sắp làm nô lệ cho Chệt mà vẫn “ khg say,khg làm nô lệ”.

Xem Thêm

Đề bài :Lewinsky thừa nhận, cố tình lộ quần lót để được Bill Clinton để ý

Dân Arkansas mà bác ......Chịch là nghề của Bill, 3 xạo và gian ác là của Hillmama ...Vậy mà dân Việt mê cặp vợ chồng nầy mới hết nói.

Xem Thêm

Đề bài :Cộng Sản VN đang thành lập "Hội Từ Thiện" xin tiền Hải Ngoại

Sao không nêu tên các hội từ hiện ma ra..?? sợ bị kiện sao....??? Còn nói chung chung thì dân hải ngoại vẫn bị mắc lỡm như thường...?? Khi làm từ thiện, hội đoàn chỉ đưa những ảnh đau thương ở trong nước để đánh động lương tâm đ̀ồng bào..chứ ít ai hỏi ông nào..?? bà nào..?? chủ trương để điều tra xem có phải VC không...? Đánh VC phải có thông tin huỵt toẹt để bà con nghiên cưu đề phòng ...may ra mới thắng....Thông tin thật thì sợ gì...mà phải nói he hé...??/

Xem Thêm

TIN MỚI

Cách trị rác thải đơn giản của Úc vừa hiệu quả vừa tiết kiệm

Cụ thể, vào mùa hè vừa qua, chính quyền thành phố Kwinana đã thử nghiệm lắp đặt một hệ thống lưới chặn rác ở các cống thoát nước...

Xem Thêm

Tin tức giả so với thực tế trong cuộc chiến trực tuyến cho sự thật

Kể từ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump vũ khí hóa thuật ngữ "tin giả" trong chiến dịch bầu cử tổng thống năm 2016, cụm từ này đã trở nên lan truyền.

Xem Thêm

Hạ huyết áp 5 phút :

Bác sĩ dạy cách để hạ huyết áp nhanh chóng chỉ trong vòng 5 phút, ai cũng nên biết đề phòng gây biến chứng đột quỵ, tai biến.

Xem Thêm

CHUYẾN VƯỢT BIỂN HÃI HÙNG-Hoàng Định-

Chúng tôi rời quê hương tháng 2 năm 1990, thời tiết êm dịu, mọi việc kể như trót lọt

Xem Thêm

5 LÝ DO TẠI SAO DU KHÁCH CHINA LẠI QUÁ THÔ LỖ

Nhiều người trên thế giới có ấn tượng xấu về du khách Trung Quốc do cách họ cư xử khi ra nước ngoài.

Xem Thêm

Quyền con người! - Việt Nhân

(HNPĐ) Nhân lúc thiên hạ đang kỷ niệm 70 năm ngày Quốc tế Nhân quyền

Xem Thêm

Thẩm phán liên bang ở Texas hôm thứ Sáu đã ra phán quyết về Đạo luật Chăm sóc Giá cả phải chăng, thường được gọi là Obamacare, là vi hiến

Một thẩm phán liên bang ở Texas hôm thứ Sáu đã ra phán quyết về Đạo luật Chăm sóc Giá cả phải chăng, thường được gọi là Obamacare, là vi hiến

Xem Thêm

Thơ Chu Vương Miện: Ước Mơ

còn dân Ấn Độ gần 7 trăm triệu dân

Xem Thêm

New Year of the Pig Wishes - 2019 - Nguyện Ước Đầu Năm Kỷ Hợi - Phan Duc Minh

(HNPD) Loài người trải qua biết bao biến cố Tốt đẹp cũng nhiều, xấu xa cũng có,

Xem Thêm

Bút ký: Một cái Tết khó quên - PHAN ĐỨC MINH

(HNPD) Minh luôn luôn sống gần gũi và thương mến anh em. Có lẽ đã từng là binh sĩ cho nên anh hiểu họ nhiều hơn và họ cũng thương mến anh hơn…

Xem Thêm