Kinh Đời

Nancy Nguyễn - NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI!

Đọc để thấy tâm hồn mình quặn thắt, từng dòng chữ như máu và nước mắt đang rơi.
 
                                      

Bài viết của một cô bé quá hay làm xúc động người đọc vì đã diễn tả chính xác và rất thật cho tâm trạng của tuổi thơ nghèo khó..

 
NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI! 
Nancy Nguyễn

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc.  Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ.  Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt.  Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình.  "Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông".  "Niềm đau" có là một danh từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vườn, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn.  Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử.  Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều.  Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người.  40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi.  Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử.  Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương.  Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe.  Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau "giải phóng", những-tháng-năm-cấm-vận.

Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người.  Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con.  Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quạnh hiu.  Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? cho đủ sống! Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi.  Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì... hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi... "đưa ánh nắng vào nhà" (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao.  Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

 
Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép "uyên ương".  Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi.  Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba.   Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại.  Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi.  Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không... vá đít là đủ hấp dẫn rồi!  
 
Và quả nho, những quả nho... dữ dội nhất của tuổi thơ tôi.  Tết năm đó, chỉ duy nhất tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mỹ về biếu nội.  Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp tết đến.  Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mỹ, giống y chang mấy chùm nho... giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh.  Trời ơi! Dòn! Mọng! Ngọt! Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ.  Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái.  Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mộng muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho.  Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay... vẫn tiếp tục công cuộc... mưu cầu hạnh phúc.
 
Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa... sung sướng, vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi.  Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng.  Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần... ngày còn lại ra sao đây? Vậy mà mẹ không đánh tôi.  Bà chỉ ôm tôi vào lòng... và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra.  Khóc như một đứa trẻ.  Mẹ tôi đó.  Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc.
 
Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa.  Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua.  Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho.  Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức.  Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ.  Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực.  Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận.

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x.  Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người.  Nhưng nói như một nhà văn Nga: "Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác".

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới.  Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi "thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm", còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ.  Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào.  Cái nào cũng "đặc thù" và cái nào cũng "nhất"!

 
Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá.  Phải không mẹ? Phải không anh?.
 
Facebook Nancy Nguyen
San Nguyen chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Nancy Nguyễn - NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI!

Đọc để thấy tâm hồn mình quặn thắt, từng dòng chữ như máu và nước mắt đang rơi.
 
                                      

Bài viết của một cô bé quá hay làm xúc động người đọc vì đã diễn tả chính xác và rất thật cho tâm trạng của tuổi thơ nghèo khó..

 
NHỮNG QUẢ NHO... DỮ DỘI! 
Nancy Nguyễn

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc.  Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ.  Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt.  Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình.  "Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông".  "Niềm đau" có là một danh từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vườn, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn.  Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử.  Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều.  Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người.  40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi.  Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử.  Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương.  Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe.  Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau "giải phóng", những-tháng-năm-cấm-vận.

Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người.  Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con.  Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quạnh hiu.  Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? cho đủ sống! Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi.  Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì... hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi... "đưa ánh nắng vào nhà" (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao.  Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

 
Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép "uyên ương".  Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi.  Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba.   Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại.  Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi.  Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không... vá đít là đủ hấp dẫn rồi!  
 
Và quả nho, những quả nho... dữ dội nhất của tuổi thơ tôi.  Tết năm đó, chỉ duy nhất tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mỹ về biếu nội.  Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp tết đến.  Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mỹ, giống y chang mấy chùm nho... giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh.  Trời ơi! Dòn! Mọng! Ngọt! Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ.  Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái.  Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mộng muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho.  Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay... vẫn tiếp tục công cuộc... mưu cầu hạnh phúc.
 
Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa... sung sướng, vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi.  Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng.  Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần... ngày còn lại ra sao đây? Vậy mà mẹ không đánh tôi.  Bà chỉ ôm tôi vào lòng... và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra.  Khóc như một đứa trẻ.  Mẹ tôi đó.  Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc.
 
Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa.  Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua.  Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho.  Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức.  Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ.  Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực.  Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận.

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x.  Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người.  Nhưng nói như một nhà văn Nga: "Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác".

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới.  Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi "thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm", còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ.  Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào.  Cái nào cũng "đặc thù" và cái nào cũng "nhất"!

 
Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá.  Phải không mẹ? Phải không anh?.
 
Facebook Nancy Nguyen
San Nguyen chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

BÓNG CHIỀU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi thương cuộc tình lỡ Giọt lệ buồn long lanh

Xem Thêm

Đường về nô lệ

Trung Quốc thọc tay vào Việt Nam cũng bởi CSVN, Trung Quốc phá nát kinh tế Việt Nam cũng nhờ CSVN.

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN : BUỒI KKK

( HNPD )con dê vẫn kêu be be /con quạ vẫn kêu quàng quạc

Xem Thêm

Tuyên bố của Phil Robertson về Chủ tịch nước

Phó Giám đốc khu vực Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói gì?

Xem Thêm

Đi học ngày xưa - Việt Nhân

(HNPĐ) Dân mạng được một phen cười khoái chí,

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Phe thân cộng (thuộc nhóm phản chiến Jane Fonda-Tom Hayden) trong Thượng viện CA, tung đòn vu cáo thô bỉ tấn công TNS Janet Nguyễn.

Nguoi Viet hai ngoai xin ung ho TNS Janet Ng. California tu xua den nay la thanh tri cua phe cong san tai My. Thong doc Brown, dan bieu Hayden, dai hoc UC Berkerley, deu la phe than cong san noi tieng tren the gioi. California dang tien den Xa Hoi Chu Nghia, phe liberal than cong muon dem illegal immigrants vao My de danh sap nuoc My.

Xem Thêm

Đề bài :BẦU CỬ TỚI - Vũ Linh

" mo trong bong chieu,mot doan quan thap thoang… LA HON NGUOI NAM NHO THU ! 20-07-1954... 01-11-1963... 30-04-1975... Bravo dang con LUA

Xem Thêm

Đề bài :BẦU CỬ TỚI - Vũ Linh

" mo trong bong chieu,mot doan quan thap thoang… LA HON NGUOI NAM NHO THU ! 20-07-1954... 01-11-1963... 30-04-1975... Bravo dang con LUA

Xem Thêm

Đề bài :Thư mời: Tham dự Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu

Khong co My, CS chi danh 1 thang tu 10 thang 3 den 10-4 1975 la 500 ngan quan VNCH tan ra, 300 ngan bi bat song, su doan TQLC mat 8000 quan ma khong danh mot tran nao, cho thay tai chi huy cua TT Thieu. Tu 1963, hai tuong Thieu DVM Minh giet tong thong, tranh gianh lanh dao VNCH, nhung khi quoc gia lam nguy ngay 30-4, 1975 thi ho tron tranh trach nhiem khong tranh gianh lanh dao VNCH. Lanh tu Nam Han Bac Han tham vieng lan nhau vui ve hoa giai nhung hai ong Thieu Minh giet TT Diem chi vi ong Diem muon hoa gai voi HCM. Hai ong nay khong muon thuong thuyet, chi muon ra lenh quan bo mien Trung, rut lui hay dau hang. Pahi doi den luc quoc gia nguy nan nam 1975 dan VN moi thay kinh phuc cap chi huy Le Minh Dao, Vuong Mong Long, Nguyen Thanh Tri, Le Van Than, Tran Ba Di, Nguyen Khoa Nam, Le V Hung, Tran V Hai, Nguyen Van Long, va ca trung doi truong Nghia Quan, Fulro, o lai chien dau den cung. Con may ong tuong chua thay mat bo doi CS da ra lenh rut lui roi bo chay hoac dau hang la nhung nguoi co toi.

Xem Thêm

Đề bài : Người lính già cho quê hương

Cap chi huy quan VNCH tu cap Thieu Tuong tro xuong chien dau anh hung nam 1975. Tuong TRan Q Khoi, Le Minh Dao, Hoang Co Minh, Tran Van Hai, Le Van Hung, Thieu Ta Vuong Mong Long,Thieu Ta Bao Dinh, la nhung ho^? tuong ta cua VNCH. Nguoc lai cap chi huy tu Trung Tuong tro len, phan dong bo quan chay truoc. Trung tuong gioi nhat la NQ Truong bo lai 200 ngan quan tai quan khu I cho VC bat de boi ra tau hai quan. Chi trong 2 ngay 28 va 29 thang 3, 1975 ma 3 su doan CS danh tan 300 ngan quan VNCH, chua co tran chien nao tren the gioi ma 300 ngan quan bi tan ra trong 2 ngay. CS phai danh 1 thang moi chiem duoc quan khu II CS bi ton that rat nang tai Ban Me Thuot, LTL 7, va Phan Rang. Cac Trung tuong Dai tuong khac thi bo chay truoc khi CS vao Saigon. Dai Tuong DV Minh thi thoa thuan dau hang tu khi quan CS con o cach Saigon 60 km, khi len nam quyen, ong ra len khong pha cau cong, dao ho sau ngan chan tang VC quanh Saigon, ra lenh cac don vi TQLC rut lui bo phong tuyen tro ve can cu Song Than de giup CS tien vao Saigon de dang. Tuong Duong V Minh thay TRung Ta Dinh Trung doan 54 dau hang duoc phong chuc trung ta CS nen cung ham duoc phong chuc tuong cua CS, khong ngo CS khong cho chuc tuoc nen xin di Phap. Ngay xua nhung lanh tu chong Phap bi Phap danh chay qua Tau, Thai Lan, Nhat deu tro ve nuoc tiep tuc khang chien. Tuy nhien, ngoai tuong Hoang C Minh, khong co mot ong tuong nao chiu ve nuoc khang chien. Khi nguoi My con o VN thi cac ong Tuong tranh gianh lam lanh tu, ai cung cho minh la gioi, nhung khi khong con My thi VC chi danh 3 ngay chua vao duoc thanh pho la may ong Trung Tuong Dai Tuong VNCH bo chay hay chiu lam noi tuyen cho CS. Nhin lanh tu Nam Han Bac Han hom nay hoa giai tham vieng lan nhau vui ve, minh thay tai sao cac tuong cao cap lanh dao VNCH qua ngu dot khong chiu de TT Diem thuong thuyet nhu Nam Han Bac Han hom nay.

Xem Thêm

Đề bài :Tổng Thống Trump chính thức đánh thuế thêm trên $200 tỷ hàng Trung Quốc

Tôi ko nghĩ có doanh nghiệp Mỹ nào lại ngu đến như thế.Chính phủ Trump đánh thuế Tàu Cộng nhằm bảo vệ người Mỹ,do đó nếu có doanh nghiệp nào thưa kiện chính phủ về các vụ thuế này thì đích thị nó là Tàu Cộng hoặc nhắm mắt làm theo lời xúi dục của Tàu Cộng.Chúng ta hãy đồng loạt tẩy chay hãng nào có đơn kiện.

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Trump bác bỏ lời ‘tranh công’ của người tiền nhiệm Obama

OBAMA bì ổi và hèn hạ 44 đời TT chưa có một TT nào hèN hạ dơ bẩn như OBAMA .TAKE CREDIT FOR EVERYTHING EVEN IF YOU DID NOTHING,BLAME ĐTHERS FOR EVERYTHING ,EVEN IF YOU DID EVERYTING

Xem Thêm

Đề bài :TRUMP QUYẾT KẾT LIỄU TRUNG CỘNGTRONG CHIẾN DỊCH THU – ĐÔNG NĂM 2018 Tran Hung

Quá hay, Chơi tới bến nghe ông Trump phải đánh cho thằng chệt nát cái đầu ra từng mãnh nha Tổng thống. Tôi ủng hộ 100%

Xem Thêm

Đề bài :Đánh Mỹ cho Nga Chệt- Hà Thượng Thủ

Vẹm ta là lũ chồn lùi.......Rúc vào Nga chán lại chui vào Tàu.......Bị Tàu cộng chúng kẹp đầu.......Vẹm ta bối rối cắn nhau ồn ào.......Hỏi nhau: tham nhũng nơi nao ?........Biết rằng toàn đảng,thằng nào cũng tham.......Tham như chó đói thèm phân........Tham trên,tham dưới,tham gần,tham xa........Ung thư tham nhũng lan ra........Toàn thân của đảng chỉ là khối U

Xem Thêm

TIN MỚI

Đường về nô lệ

Trung Quốc thọc tay vào Việt Nam cũng bởi CSVN, Trung Quốc phá nát kinh tế Việt Nam cũng nhờ CSVN.

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN : BUỒI KKK

( HNPD )con dê vẫn kêu be be /con quạ vẫn kêu quàng quạc

Xem Thêm

Tuyên bố của Phil Robertson về Chủ tịch nước

Phó Giám đốc khu vực Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói gì?

Xem Thêm

Đi học ngày xưa - Việt Nhân

(HNPĐ) Dân mạng được một phen cười khoái chí,

Xem Thêm

BÊN TRONG CỔNG TRẠI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi cứ sợ bản tính hay cười của tôi bỗng thấy nghiêm trang quá, lại mất bình tĩnh, cứ phải nín tiếng ho khan. ..

Xem Thêm

Chết vì bệnh hiểm, chứ không nghèo - Ông Bút

( HNPD )Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Trần Đại Quang...

Xem Thêm

Thơ…đỡ buồn: Cột đèn cũng muốn đi luôn! - LÃO PHAN

(HNPD) Mọi thứ miền Nam, xóa cho bằng. Dựng xây đủ thứ, tùm lum khắp, Bốc hốt đô-la cứ rầm rầm….

Xem Thêm

Đố vui các bạn – Bài số 24 - LÃO PHAN

(HNPD) Hoa lá cành, ánh trăng lan dịu dàng, ru hồn bao nhớ nhung. Đêm lắng buồn, tiếng thu như thì thầm, trong hàng cây trầm mơ....

Xem Thêm

BÓNG NGỰA QUA ĐỜI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi, buổi chiều mê đắm Khói tỏa hay sương rơi

Xem Thêm