Tham Khảo

Những người cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng ở Mỹ

Cách mạng Nga và hậu quả của nó đã phơi bày một “vết nứt” giữa “những người đàn ông và phụ nữ bình dị của đất nước,” như lời Chambers nói, “và những người bị tác động để hành động, suy nghĩ và lên tiếng thay cho họ.”


Những người cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng ở Mỹ


Nguồn: Jennifer Burns, “Ayn Rand’s Counter-Revolution”, The New York Times, 24/04/2017.

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Những đám đông xô đẩy lẫn nhau, những người lính hành quân dọc theo đại lộ lạnh giá, tiếng hò hét của người dân: Đó là tất cả những gì Ayn Rand đã chứng kiến từ căn hộ của gia đình mình, nằm trên cao, vượt khỏi sự điên rồ gần Nevsky Prospekt, một đại lộ lớn của Petrograd, thành phố trước đây từng được biết đến với tên gọi St. Petersburg.

Những ngày tháng Hai năm ấy là bước đầu tiên của một chu kỳ cách mạng sẽ kết thúc vào tháng Mười Một, mà sau đó sẽ chia đôi lịch sử thế giới thành trước và sau, khiến quân đội chống lại nhân dân, khiến những người cộng hòa chống lại phe Bolshevik, khiến người Nga chống lại người Nga. Nhưng phải đến khi Rand trở thành công dân New York khoảng 17 năm sau đó bà mới nhận ra rằng cuộc cách mạng này đã làm chia rẽ không chỉ xã hội Nga, mà còn cả cuộc sống của giới trí thức ở quê hương thứ hai của mình – nước Mỹ.

Chúng ta thường xem những năm 1950 là thập niên chống Cộng, được định hình bởi Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy, với danh sách đen của Hollywood và việc thanh trừng mọi kẻ tình nghi là Cộng sản khỏi các nghiệp đoàn, trường trung học và đại học. Màn dạo đầu cho thời kỳ đó là những năm 1930, khi giới trí thức Mỹ lần đầu tiên phải vật lộn phân định ý nghĩa và tầm quan trọng của cuộc cách mạng Nga. Và cũng chính trong thập niên này, Ayn Rand đã bắt đầu có ý thức chính trị, biến sự phản đối của mình đối với chủ nghĩa Cộng sản Liên Xô thành một sự bảo vệ mạnh mẽ cho (quyền) cá nhân, vốn sẽ là thứ truyền cảm hứng cho các thế hệ người Mỹ bảo thủ.

Rand được biết đến nhiều nhất với tư cách là tác giả của cuốn The Fountainhead (Suối Nguồn) và Atlas Shrugged (Atlas Vươn Mình) nhưng trước hai cuốn sách này còn có We the Living (Chúng ta đang sống). Nó có lẽ là tiểu thuyết gần gũi nhất với trái tim bà và chắc chắn là tiểu thuyết gần gũi nhất với cuộc đời bà: Nhân vật chính, một sinh viên kỹ thuật tài năng tên là Kira Argounova, người đã sống một cuộc đời có thể là của Rand, nếu bà chấp nhận ở lại Liên Xô. Tuy nhiên, nếu Kira chết một cách thảm khốc khi cố gắng vượt biên qua Latvia trong tuyết rơi dày đặc, Rand đã di cư thành công vào năm 1926 và nhanh chóng đến được Hollywood, “thành phố điện ảnh Mỹ” mà bà đã từng viết về khi còn là một sinh viên điện ảnh ở Nga. Đây cũng trở thành ngôi nhà đầu tiên của bà ở Mỹ.

Vào giữa những năm 1930, sau khi đã gầy dựng một sự nghiệp sáng tác thành công và trở thành một công dân Mỹ, Rand đã sẵn sàng giải thích về đất nước mà mình bỏ lại sau lưng. We the Living miêu tả màu xám của cuộc sống sau khi những kịch tính của Cách mạng tháng Mười đã phai mờ. Những gì còn lại là bộ máy hoài nghi của những người trong nội bộ đảng và cuộc đấu tranh để cố gắng duy trì một vẻ ngoài đạo mạo – một bà chủ phục vụ bánh quy khoai tây cho khách hàng, những người “giữ cánh tay ép chặt vào hai bên thân người để giấu đi những lỗ rách ở nách áo; khuỷu tay đặt ngay ngắn không cử động trên đầu gối – để che đi những mảnh vá; chân đặt sâu dưới ghế – để giấu đôi giày với đế đã mòn vẹt.”

Tâm điểm của cuốn tiểu thuyết là sự tuyệt vọng trong lặng yên của những hy vọng bị nghiền nát bởi các tầng lớp và giai cấp mới, khi những sinh viên như Kira, bị trừng phạt vì sự sung túc  trước đây của gia đình cô, đã bị tước mất tương lai tươi sáng. Đối với Rand, We the Living không chỉ là một cuốn tiểu thuyết, mà nó là một sứ mệnh.

“Chưa ai từng đi khỏi nước Nga Xô Viết để nói điều này với thế giới,” bà nói với đại diện xuất bản của mình. “Đó là việc tôi phải làm.”

Nhưng riêng trong những năm 1930 tại Mỹ, có rất ít người muốn nghe những gì Rand nói. Khi cuốn tiểu thuyết được xuất bản vào năm 1936, bản thân chủ nghĩa tư bản đã rơi vào khủng hoảng. Đại Suy thoái đã che phủ bóng đen của nó trên Giấc mơ Mỹ. Người dân xếp hàng đợi bánh mì kéo dài khắp các thành phố; các trang trại ở miền Trung Tây bị thổi bay trong đám mây bụi. Những con người tuyệt vọng trôi dạt khắp đất nước và lấp đầy những trại dành cho người vô gia cư và thất nghiệp ở ngoại ô các thị trấn nhỏ, làm cho những ai “còn thứ gì đó để mất” phải hoảng sợ.

Trong thời điểm này, Liên Xô nổi lên trong suy nghĩ của tầng lớp tri thức trong nước như một dấu hiệu của hy vọng. Người ta tin rằng chủ nghĩa cộng sản đã giúp người Nga tránh được những tàn phá tồi tệ nhất của đợt khủng hoảng. Làn sóng tư tưởng của những người có học bắt đầu chuyển mạnh sang cánh tả.

“Họ là đợt đầu tiên của ‘cuộc chuyển hướng vĩ đại’ từ Đại học Columbia, Harvard và các nơi khác,” nhà văn Mỹ và cựu điệp viên cho Liên Xô, Whittaker Chambers, viết trong cuốn Witness(Chứng nhân, 1952). “Một đội quân trí thức nhỏ đã chuyển sang Đảng Cộng sản mà hầu như đảng này không cần đưa ra nỗ lực nào.”

Đội quân trí thức này ít quan tâm đến cuốn tiểu thuyết điện ảnh về những đau khổ của giai cấp tư sản. Tồi tệ hơn, quan điểm của cuốn sách phản ánh sự phân chia ý thức hệ mà Rand không biết là đã tồn tại. Rand đã biết rằng sẽ có “màu hồng” ở Mỹ, nhưng bà không biết rằng “nó” lại là vấn đề, chắc chắn không phải ở thành phố New York, một trong những thủ đô văn chương của thế giới.

Nhưng những người ủng hộ mà bà tìm thấy lại là những người sống bên ngoài môi trường đó, giống như nhà bình luận H. L. Mencken. Ngay cả những nhà phê bình yêu thích tác phẩm của bà cũng thường cho rằng diễn giải của Rand về Liên Xô trong We the Living đã bị phóng đại hoặc không còn đúng nữa, bởi nay chủ nghĩa cộng sản đã trưởng thành.

Vì thế, Rand đã vô tình rơi vào một vở bi kịch có thể hình thành nên tư tưởng và nền chính trị của Mỹ trong suốt phần còn lại của thế kỷ: một mối tình tay ba cay đắng giữa cộng sản, cựu cộng sản, và chống cộng sản.

Đầu tiên là những người Cộng sản, thường là những nhà văn như Chambers, John Reed (tác giả cuốn sách nổi tiếng Ten Days Shook the World – Mười ngày làm rung chuyển thế giới) hay Will Herberg. Khá nhiều trong số những người nổi tiếng ủng hộ phái Bolshevik là phụ nữ, bao gồm vũ công Isadora Duncan và Gerda Lerner, những người tiên phong trong phong trào nữ quyền.

Tiếp theo là những người cựu cộng sản. Đối với nhiều người, năm 1939 là năm định mệnh, khi Liên Xô ký hiệp ước bất tương xâm với Đức Quốc xã, trước đây vốn là kẻ thù nguy hiểm của Liên Xô. Sự đảo ngược này là quá mức đối với mọi người, trừ những người cánh tả Mỹ cứng đầu nhất. Rốt cuộc thì chính cuộc chiến chống lại chủ nghĩa phát xít mới là nguyên nhân thu hút rất nhiều người đến với đảng cộng sản. (Trong một sự kiện thú vị, các nhà làm phim người Ý đã sản xuất một bộ phim chuyển thể – không có bản quyền – từ We the Living như một tuyên bố chống chủ nghĩa phát xít, mà sau đó đã bị chính phủ Mussolini cấm). Cuộc chuyển hướng sang Đảng Cộng sản Mỹ đã trở thành cuộc chuyển hướng vĩ đại rời khỏi Đảng này.

Tuy nhiên, việc trở thành một cựu cộng sản không nhất thiết đồng nghĩa với việc anh phải trở thành một người chống cộng, chí ít không phải là ngay lập tức. Rand là một trong những người cựu cộng sản, không phải vì bà đã mất niềm tin của mình, mà vì bà là một người di dân đã chứng kiến cuộc Cách mạng Nga từ bên trong.

Cuối cùng, vào những năm 1950, chủ nghĩa chống cộng đã trở thành một phong trào trí thức và chính trị toàn diện. Chambers đã thực hiện một sự chuyển đổi ngoạn mục nhất từ một người cộng sản sang cựu cộng sản, rồi sau cùng là một người chống cộng, tiết lộ sự tham gia của ông vào một nhóm gián điệp và liên quan đến một số nhân viên chính phủ cấp cao, bao gồm Alger Hiss, cựu quan chức Bộ Ngoại giao, người bị cáo buộc là một đặc vụ của Liên Xô.

Những tiết lộ của Chambers đã giúp thúc đẩy cuộc thập tự chinh của McCarthy chống lại những người cộng sản bị tình nghi trong chính phủ. Bản thân Rand đã tham gia vào phong trào này, làm chứng trước Ủy ban của Hạ viện điều tra Hoạt động chống Mỹ liên quan đến sự Xâm nhập của Cộng sản ở Hollywood.

Và ở đây mở ra cảnh cuối cùng của vở bi kịch: sự nổi lên cuối cùng của chủ nghĩa chống-chống cộng. Bác bỏ một phong trào chính trị đã đi chệch hướng khủng khiếp là một việc, nhưng nó hoàn toàn khác với việc lật tẩy những người bạn cũ và các cộng sự của mình, trong quá trình “trợ giúp và an ủi những chiến binh Chiến tranh Lạnh”, như nhà văn và nhà sử học Tony Judt đã viết. Vậy là ngay cả khi chủ nghĩa cộng sản không còn được ưa chuộng, thì trong số các trí thức, chủ nghĩa chống cộng cũng trở nên không hợp thời như đã xảy ra trong những năm 1930.

Một lần nữa, Rand là một nhân chứng quan trọng. Vào những năm 1950, tư tưởng chống cộng của bà đã phát triển thành sự tuyên dương chủ nghĩa tư bản, được củng cố bởi uy tín của bà khi là một người sống sót qua chủ nghĩa tập thể Liên Xô. Bà đã đổi cuốn tiểu thuyết lịch sử We the Living để lấy một di sản khác của Liên Xô: các tiểu thuyết agitprop (văn chương tuyên truyền chính trị), nhằm tôn vinh các cá nhân và doanh nhân anh hùng. Đến năm 1957, bà đã hoàn thiện tư tưởng của mình trong tác phẩm Atlas Shrugged, một sử thi có trọng lượng như các tác phẩm của Tolstoy.

Rand đã tìm ra tiếng nói – và độc giả của mình. Atlas Shrugged đã trở thành một tác phẩm best-seller, mặc cho nhiều lời phê bình là kém cỏi – Rand sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng của giới phê bình như bà hằng khao khát. Khoảng cách giữa Rand với các nhà văn và tiểu thuyết gia đương thời, lần đầu tiên được chứng kiến trong những năm 1930, sẽ không bao giờ được thu hẹp lại.

Dù thoạt tiên được biểu hiện trong những thay đổi qua lại giữa chủ nghĩa cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng, sự phân tách này đã chạm đến một điều cơ bản hơn trong cuộc sống Mỹ. Cách mạng Nga và hậu quả của nó đã phơi bày một “vết nứt” giữa “những người đàn ông và phụ nữ bình dị của đất nước,” như lời Chambers nói, “và những người bị tác động để hành động, suy nghĩ và lên tiếng thay cho họ.”

Một trăm năm sau, vết nứt đó vẫn còn ở bên chúng ta.

Jennifer Burns là giáo sư lịch sử của Đại học Stanford và nghiên cứu viên của Viện Hoover. Bà đồng thời là tác giả cuốn sách “Goddess of the Market: Ayn Rand and the American Right.”

Hình: Ayn Rand tại New York năm 1957. Nguồn: NYT.


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Những người cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng ở Mỹ

Cách mạng Nga và hậu quả của nó đã phơi bày một “vết nứt” giữa “những người đàn ông và phụ nữ bình dị của đất nước,” như lời Chambers nói, “và những người bị tác động để hành động, suy nghĩ và lên tiếng thay cho họ.”


Những người cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng ở Mỹ


Nguồn: Jennifer Burns, “Ayn Rand’s Counter-Revolution”, The New York Times, 24/04/2017.

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Những đám đông xô đẩy lẫn nhau, những người lính hành quân dọc theo đại lộ lạnh giá, tiếng hò hét của người dân: Đó là tất cả những gì Ayn Rand đã chứng kiến từ căn hộ của gia đình mình, nằm trên cao, vượt khỏi sự điên rồ gần Nevsky Prospekt, một đại lộ lớn của Petrograd, thành phố trước đây từng được biết đến với tên gọi St. Petersburg.

Những ngày tháng Hai năm ấy là bước đầu tiên của một chu kỳ cách mạng sẽ kết thúc vào tháng Mười Một, mà sau đó sẽ chia đôi lịch sử thế giới thành trước và sau, khiến quân đội chống lại nhân dân, khiến những người cộng hòa chống lại phe Bolshevik, khiến người Nga chống lại người Nga. Nhưng phải đến khi Rand trở thành công dân New York khoảng 17 năm sau đó bà mới nhận ra rằng cuộc cách mạng này đã làm chia rẽ không chỉ xã hội Nga, mà còn cả cuộc sống của giới trí thức ở quê hương thứ hai của mình – nước Mỹ.

Chúng ta thường xem những năm 1950 là thập niên chống Cộng, được định hình bởi Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy, với danh sách đen của Hollywood và việc thanh trừng mọi kẻ tình nghi là Cộng sản khỏi các nghiệp đoàn, trường trung học và đại học. Màn dạo đầu cho thời kỳ đó là những năm 1930, khi giới trí thức Mỹ lần đầu tiên phải vật lộn phân định ý nghĩa và tầm quan trọng của cuộc cách mạng Nga. Và cũng chính trong thập niên này, Ayn Rand đã bắt đầu có ý thức chính trị, biến sự phản đối của mình đối với chủ nghĩa Cộng sản Liên Xô thành một sự bảo vệ mạnh mẽ cho (quyền) cá nhân, vốn sẽ là thứ truyền cảm hứng cho các thế hệ người Mỹ bảo thủ.

Rand được biết đến nhiều nhất với tư cách là tác giả của cuốn The Fountainhead (Suối Nguồn) và Atlas Shrugged (Atlas Vươn Mình) nhưng trước hai cuốn sách này còn có We the Living (Chúng ta đang sống). Nó có lẽ là tiểu thuyết gần gũi nhất với trái tim bà và chắc chắn là tiểu thuyết gần gũi nhất với cuộc đời bà: Nhân vật chính, một sinh viên kỹ thuật tài năng tên là Kira Argounova, người đã sống một cuộc đời có thể là của Rand, nếu bà chấp nhận ở lại Liên Xô. Tuy nhiên, nếu Kira chết một cách thảm khốc khi cố gắng vượt biên qua Latvia trong tuyết rơi dày đặc, Rand đã di cư thành công vào năm 1926 và nhanh chóng đến được Hollywood, “thành phố điện ảnh Mỹ” mà bà đã từng viết về khi còn là một sinh viên điện ảnh ở Nga. Đây cũng trở thành ngôi nhà đầu tiên của bà ở Mỹ.

Vào giữa những năm 1930, sau khi đã gầy dựng một sự nghiệp sáng tác thành công và trở thành một công dân Mỹ, Rand đã sẵn sàng giải thích về đất nước mà mình bỏ lại sau lưng. We the Living miêu tả màu xám của cuộc sống sau khi những kịch tính của Cách mạng tháng Mười đã phai mờ. Những gì còn lại là bộ máy hoài nghi của những người trong nội bộ đảng và cuộc đấu tranh để cố gắng duy trì một vẻ ngoài đạo mạo – một bà chủ phục vụ bánh quy khoai tây cho khách hàng, những người “giữ cánh tay ép chặt vào hai bên thân người để giấu đi những lỗ rách ở nách áo; khuỷu tay đặt ngay ngắn không cử động trên đầu gối – để che đi những mảnh vá; chân đặt sâu dưới ghế – để giấu đôi giày với đế đã mòn vẹt.”

Tâm điểm của cuốn tiểu thuyết là sự tuyệt vọng trong lặng yên của những hy vọng bị nghiền nát bởi các tầng lớp và giai cấp mới, khi những sinh viên như Kira, bị trừng phạt vì sự sung túc  trước đây của gia đình cô, đã bị tước mất tương lai tươi sáng. Đối với Rand, We the Living không chỉ là một cuốn tiểu thuyết, mà nó là một sứ mệnh.

“Chưa ai từng đi khỏi nước Nga Xô Viết để nói điều này với thế giới,” bà nói với đại diện xuất bản của mình. “Đó là việc tôi phải làm.”

Nhưng riêng trong những năm 1930 tại Mỹ, có rất ít người muốn nghe những gì Rand nói. Khi cuốn tiểu thuyết được xuất bản vào năm 1936, bản thân chủ nghĩa tư bản đã rơi vào khủng hoảng. Đại Suy thoái đã che phủ bóng đen của nó trên Giấc mơ Mỹ. Người dân xếp hàng đợi bánh mì kéo dài khắp các thành phố; các trang trại ở miền Trung Tây bị thổi bay trong đám mây bụi. Những con người tuyệt vọng trôi dạt khắp đất nước và lấp đầy những trại dành cho người vô gia cư và thất nghiệp ở ngoại ô các thị trấn nhỏ, làm cho những ai “còn thứ gì đó để mất” phải hoảng sợ.

Trong thời điểm này, Liên Xô nổi lên trong suy nghĩ của tầng lớp tri thức trong nước như một dấu hiệu của hy vọng. Người ta tin rằng chủ nghĩa cộng sản đã giúp người Nga tránh được những tàn phá tồi tệ nhất của đợt khủng hoảng. Làn sóng tư tưởng của những người có học bắt đầu chuyển mạnh sang cánh tả.

“Họ là đợt đầu tiên của ‘cuộc chuyển hướng vĩ đại’ từ Đại học Columbia, Harvard và các nơi khác,” nhà văn Mỹ và cựu điệp viên cho Liên Xô, Whittaker Chambers, viết trong cuốn Witness(Chứng nhân, 1952). “Một đội quân trí thức nhỏ đã chuyển sang Đảng Cộng sản mà hầu như đảng này không cần đưa ra nỗ lực nào.”

Đội quân trí thức này ít quan tâm đến cuốn tiểu thuyết điện ảnh về những đau khổ của giai cấp tư sản. Tồi tệ hơn, quan điểm của cuốn sách phản ánh sự phân chia ý thức hệ mà Rand không biết là đã tồn tại. Rand đã biết rằng sẽ có “màu hồng” ở Mỹ, nhưng bà không biết rằng “nó” lại là vấn đề, chắc chắn không phải ở thành phố New York, một trong những thủ đô văn chương của thế giới.

Nhưng những người ủng hộ mà bà tìm thấy lại là những người sống bên ngoài môi trường đó, giống như nhà bình luận H. L. Mencken. Ngay cả những nhà phê bình yêu thích tác phẩm của bà cũng thường cho rằng diễn giải của Rand về Liên Xô trong We the Living đã bị phóng đại hoặc không còn đúng nữa, bởi nay chủ nghĩa cộng sản đã trưởng thành.

Vì thế, Rand đã vô tình rơi vào một vở bi kịch có thể hình thành nên tư tưởng và nền chính trị của Mỹ trong suốt phần còn lại của thế kỷ: một mối tình tay ba cay đắng giữa cộng sản, cựu cộng sản, và chống cộng sản.

Đầu tiên là những người Cộng sản, thường là những nhà văn như Chambers, John Reed (tác giả cuốn sách nổi tiếng Ten Days Shook the World – Mười ngày làm rung chuyển thế giới) hay Will Herberg. Khá nhiều trong số những người nổi tiếng ủng hộ phái Bolshevik là phụ nữ, bao gồm vũ công Isadora Duncan và Gerda Lerner, những người tiên phong trong phong trào nữ quyền.

Tiếp theo là những người cựu cộng sản. Đối với nhiều người, năm 1939 là năm định mệnh, khi Liên Xô ký hiệp ước bất tương xâm với Đức Quốc xã, trước đây vốn là kẻ thù nguy hiểm của Liên Xô. Sự đảo ngược này là quá mức đối với mọi người, trừ những người cánh tả Mỹ cứng đầu nhất. Rốt cuộc thì chính cuộc chiến chống lại chủ nghĩa phát xít mới là nguyên nhân thu hút rất nhiều người đến với đảng cộng sản. (Trong một sự kiện thú vị, các nhà làm phim người Ý đã sản xuất một bộ phim chuyển thể – không có bản quyền – từ We the Living như một tuyên bố chống chủ nghĩa phát xít, mà sau đó đã bị chính phủ Mussolini cấm). Cuộc chuyển hướng sang Đảng Cộng sản Mỹ đã trở thành cuộc chuyển hướng vĩ đại rời khỏi Đảng này.

Tuy nhiên, việc trở thành một cựu cộng sản không nhất thiết đồng nghĩa với việc anh phải trở thành một người chống cộng, chí ít không phải là ngay lập tức. Rand là một trong những người cựu cộng sản, không phải vì bà đã mất niềm tin của mình, mà vì bà là một người di dân đã chứng kiến cuộc Cách mạng Nga từ bên trong.

Cuối cùng, vào những năm 1950, chủ nghĩa chống cộng đã trở thành một phong trào trí thức và chính trị toàn diện. Chambers đã thực hiện một sự chuyển đổi ngoạn mục nhất từ một người cộng sản sang cựu cộng sản, rồi sau cùng là một người chống cộng, tiết lộ sự tham gia của ông vào một nhóm gián điệp và liên quan đến một số nhân viên chính phủ cấp cao, bao gồm Alger Hiss, cựu quan chức Bộ Ngoại giao, người bị cáo buộc là một đặc vụ của Liên Xô.

Những tiết lộ của Chambers đã giúp thúc đẩy cuộc thập tự chinh của McCarthy chống lại những người cộng sản bị tình nghi trong chính phủ. Bản thân Rand đã tham gia vào phong trào này, làm chứng trước Ủy ban của Hạ viện điều tra Hoạt động chống Mỹ liên quan đến sự Xâm nhập của Cộng sản ở Hollywood.

Và ở đây mở ra cảnh cuối cùng của vở bi kịch: sự nổi lên cuối cùng của chủ nghĩa chống-chống cộng. Bác bỏ một phong trào chính trị đã đi chệch hướng khủng khiếp là một việc, nhưng nó hoàn toàn khác với việc lật tẩy những người bạn cũ và các cộng sự của mình, trong quá trình “trợ giúp và an ủi những chiến binh Chiến tranh Lạnh”, như nhà văn và nhà sử học Tony Judt đã viết. Vậy là ngay cả khi chủ nghĩa cộng sản không còn được ưa chuộng, thì trong số các trí thức, chủ nghĩa chống cộng cũng trở nên không hợp thời như đã xảy ra trong những năm 1930.

Một lần nữa, Rand là một nhân chứng quan trọng. Vào những năm 1950, tư tưởng chống cộng của bà đã phát triển thành sự tuyên dương chủ nghĩa tư bản, được củng cố bởi uy tín của bà khi là một người sống sót qua chủ nghĩa tập thể Liên Xô. Bà đã đổi cuốn tiểu thuyết lịch sử We the Living để lấy một di sản khác của Liên Xô: các tiểu thuyết agitprop (văn chương tuyên truyền chính trị), nhằm tôn vinh các cá nhân và doanh nhân anh hùng. Đến năm 1957, bà đã hoàn thiện tư tưởng của mình trong tác phẩm Atlas Shrugged, một sử thi có trọng lượng như các tác phẩm của Tolstoy.

Rand đã tìm ra tiếng nói – và độc giả của mình. Atlas Shrugged đã trở thành một tác phẩm best-seller, mặc cho nhiều lời phê bình là kém cỏi – Rand sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng của giới phê bình như bà hằng khao khát. Khoảng cách giữa Rand với các nhà văn và tiểu thuyết gia đương thời, lần đầu tiên được chứng kiến trong những năm 1930, sẽ không bao giờ được thu hẹp lại.

Dù thoạt tiên được biểu hiện trong những thay đổi qua lại giữa chủ nghĩa cộng sản, cựu cộng sản và chống cộng, sự phân tách này đã chạm đến một điều cơ bản hơn trong cuộc sống Mỹ. Cách mạng Nga và hậu quả của nó đã phơi bày một “vết nứt” giữa “những người đàn ông và phụ nữ bình dị của đất nước,” như lời Chambers nói, “và những người bị tác động để hành động, suy nghĩ và lên tiếng thay cho họ.”

Một trăm năm sau, vết nứt đó vẫn còn ở bên chúng ta.

Jennifer Burns là giáo sư lịch sử của Đại học Stanford và nghiên cứu viên của Viện Hoover. Bà đồng thời là tác giả cuốn sách “Goddess of the Market: Ayn Rand and the American Right.”

Hình: Ayn Rand tại New York năm 1957. Nguồn: NYT.


BẢN TIN MỚI NHẤT

Dựng hồ sơ tấn công ông Trump, nhiều quan chức FBI và Bộ Tư pháp Mỹ có thể bị buộc tội phản quốc

Một cuộc điều tra do The Epoch Times công bố vào ngày 18/1 đã cho thấy mạng lưới kết nối liên quan đến hồ sơ của ông Trump và một âm mưu giữa chiến dịch Clinton, chính quyền Obama, cơ quan thực thi pháp luật và cộng đồng tình báo, để ngăn ông Trump không được bầu làm tổng thống.

Xem Thêm

Hấp dẫn ngoạn mục hơn phim Đại Hàn - BS Dương Hồng Mô

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ bẩy chủ nhật, tuần nào cũng vậy. riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác

Xem Thêm

TT Trump: Một Năm Sau

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Xem Thêm

CUỘC TRỐN TÌM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Mây chiều cũng đã hoà lẫn vào không gian, khi không còn sắc áo mong manh, thơ mộng. Chúng ta cứ mãi mãi kiếm tìm, chờ đợi ...

Xem Thêm

Vì sao ông Trump duyệt kế hoạch kiểm soát Trung Quốc ở Biển Đông?

Tổng thống Trump mới phê duyệt kế hoạch này để mở đường cho Hải quân Mỹ chủ động trong “các hoạt động tự do hàng hải” ở Biển Đông.

Xem Thêm

Lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa tại San Diego (Updated)

Hội Hải Quân Hàng Hải San Diego cử hành để tưởng niệm lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một Lũ hề! - Việt Nhân

Đúng là lũ chó giành phân......Mấy con sứt mõm,què chân ồn ào......Cụp đuôi,ăng ẳng cúi đầu.......Mấy con thắng cuộc vẫn chầu ̣đống phân

Xem Thêm

Đề bài :Tin đáng chú ý: Hàng loạt biệt thự và nhà tiền tỷ sẽ bị đập phá

Cái nhà xí Ba Đình cũng sẽ bị phá vì cùng một lý do...

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG TRUMP VỚI CUỐN SÁCH “KHẨU CHIẾN VÀ CUỒNG NỘ”

Vinh Tuong va Vu Linh la 2 nguoi tung het loi ca tung cho Trump tren to Viet Bao tu giai doan tranh cu cho den bay gio; toi chang biet moi lien he cua 2 nguoi nay voi phe cua Triump nhu the nao ma ho het long binh vuc Trump nhu the. Theo kinh nghiem lich su., dung qua tang boc mot chinh tri khi duong thoi con quyen hanh.

Xem Thêm

Đề bài :Nhìn y phục, biết nô lệ - Nguyễn Bá Chổi

Đảng kỳ là cờ Liên sô.........Mượn cờ Phúc Kiến làm cờ cuốc gia......Tinh thần độc lập đảng ta.........Ngay trong căn bản đã là vong nô

Xem Thêm

Đề bài :ĐINH LA THĂNG ĐÃ THÀNH NGƯỜI… YÊU NƯỚC

Tác gỉa nói đúng nhưng chưa nói đ̉ủ....Tù dưới chế độ CS cũng có thứ hạng đàng hoàng..?? Đây là sự khác biệt mà đọc gỉa không để ý giữa tù Đảng và tù Dân....??Trường hợp của ĐLT đ/v gốc bự tội lôi đầy mình và mẹ Nấm/Chi Nga dân den nhưng có lòng.?? 1---Thời gian mang ĐLT ra tòa ngắn nhất lịch sử...MẹNấm/Chị Nga ra tòa sớm nh́ất là sau 9 tháng tạm giam...?? 2---Bị bắt tạm giam thì bao chí vẫn một mực kêu một điều ông ĐLT, hai điều ông ĐLT..?? còn MẹNấm/ChịNga thì gọi bị cáo, đối tượng này nọ, tên Phản động này nọ..??, chưa ra tòa mà CA/Báo chí đã hùng hồn đưa tin kết tội trước...lôi chuyện gia đình. cá nhân ra dậm mắm thêm muối, cố tình làm cho trường hợp bị bắt là đúng và rất nghiêm trọng...??Trường hợp đ/v ĐLT đố báo chí dám nói kiểu đó...?? 3---Ra tòa thì ĐLT thỏai máí như đang dự hội luận báo chí, không có vành móng ngựa..?? Mẹ Nấm/Chi Nga ra tòa thì cả bầy CA hộ tống, khai trước vành móng ngựa có CA kèm hai bên để khủng bố... 4---Kết án thì xét theo lý lịch đ/v... Càng làm lớn, cành nhiều tuổi đảng thì càng có nhiều cơ hội miễn trừ..?? ĐLT tội ác ngập đầu mà chỉ khung án là hơn 10 năm chưa kể nếu có xử phúc thẩm, án này còn nhẹ thêm... Chị Nga/Mẹ Nấm chỉ có vài cái biểu ngữ, dăm tờ rơi kêu gọi bảo vệ môi trường: ""Cá cần nước sạch..Dân cần minh bạch"" mà VGCS chơi luôn 10 năm,không thay đổi, kể luôn xử phúc th̉ẩm...?? 5--- Tòa án đánh tráo khãi niệm tội của bị cáo: ĐLT tội ác nhập đầu đổi thành làm trái quy định NN, thiếu tŕách nhiệm,Tham ô vài ngàn tỷ, chỉ truy kết có hơn trăm tỷ nhẹ hều...còn nhẹ hơn thờng phạm...?? Chi Nga/ Mẹ Nấm thì tôi danh âm mưu lật đổ chệ độ băng các biên ngữ..biêu tình..?? ̀6---Vẫn biết vai trò của luật sư trong toà VGCS là dư thừa, nhưng trường hơp của ĐLT thì cả bầy..hợn chục tên..?? Còn phiên xủ MẹNám/Chi Nga xin ṃột ông luật sư mà còn phải xin ý CA cho hay không..còn có lúc toà khớp mỏ LS hay mời ra ngoài nghỉ khoẻ..không cho cãi...?? Toà có đóng tuồng thì cũng nên đóng cho khéo. Khôn sợ thiêh hạ cươi là toà Kangoroo sao..?? 6---ĐLT có bị tù giam thì cũng như đang ở khách sạn, gia đ̀ình thăm nuôi thoải mái..?? MẹNấm/Chi Nga thì nằm chung trong một căn buồng 2x2 hôi thối tối tăm..với các thường phạm...Ḥạn chế mọi thứ, ngay cã băng vệ sinh cá nhân cũng không cho sài...?? Gia đình trầy da tróc vẩy mới xin được tấm giấy thăm nuôi trong 10 phút mà còn bị khám xét và canh trừng khi tiếp xúc, cứ như là tội nhân khủng bố..?? 7---Chuyện nước nôi thì khỏi nói, vơi ĐLT thì thoải mái..? Me Nấm/Chi Nga thì mỗi ngày 2 ca nước....còn vệ sinh cá nhân thì tùy hứng của cai tù, nước chỉ mở có hạn trong vòng 5/10 phút hay ra bể nước tập thể múc trong vòng 15 phút là may rồi..??...vv...vv Như vậy đã rõ MẹNấm.ChiNga mới là người thật sự yêu nước...còn Đinh đại ca là người ghét nước..nên phí phạm nước...?? Đại loại thì như vậy, bà con có thể kỉểm chứng trong các trường hơp của các quan đ/v đã và đang ở tù coi có giống như vậy không...?? Tư pháp của chế độ VGCS là cả một sự bất công và vô nhân đạo cho những việc nhỏ nh́ất...???

Xem Thêm

Đề bài :FBI bị cáo buộc can thiệp cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ

Nền dân chủ Hoa Kỳ chính là niềm hãnh diện của dân tộc Mỹ,vậy mà chính những kẻ được giao cho trách nhiệm bảo vệ nền dân chủ ấy là phá hoại nó.Mong rằng luật pháp phải trừng trị những kẻ này nếu có bằng chứng.

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Đọc hết bài này của tác giả Lê anh Hùng tôi mới hiểu tại sao VOA tiếng Việt (một cơ quan truyền thông chính thức của chính phủ Hoa kỳ phát thanh ra hải ngoại và được tài trợ bằng ngân sách của chính phủ Hoa Kỳ ) luôn luôn phát thanh những tin và bình luận bất lợi hoặc chống ông Trump một tổng thống được bầu ở Hoa Kỳ - hoặc có những điều tai tiếng chèn ép đối những người viết chống đối Cộng Sản mà Lê anh Hùng là một thí dụ. Đề nghị quốc hội Hoa Kỳ và những người có trách nhiệm đối với VOA Việt Ngữ xem xét và lảm rõ việc này cho những người dân đã đóng thuế trong đó có chúng tôi được biết.

Xem Thêm

Đề bài :Vì sao thiên hạ chửi ông Bùi Hiền?

9:27 AM (4 hours ago) Theo tiếng Việt mới của thằng già Bùi Hiền thì tên của nó sẽ viết lại là "Buồi Hèn". Còn tên Nguyễn Phú Trọng là "Nguễn Bú Tập".... Tôi thấy đây là một âm mưu thâm độc của giặc Tầu cộng đã có ý muốn xóa tiếng Việt, bắt dân Việt học tiếng Hán để dần dần đồng hóa dân Việt thành dân Tầu, chỉ cần vài chục năm sau khi lớp người lớn chết hết, lớp trẻ học và nói tiếng Hán tức là trở thành dân Tầu. Coi như Tổ Quốc Việt Nam sẽ bị xóa trên bản đồ thế giới. Việc sửa đổi tiếng Việt do thằng già "Buồi Hèn" này là một thằng tay sai của giặc Tầu đã đến gian đoạn hắn phải lộ bộ mặt thật để công khai bắt dân Việt phải học chữ Quốc Ngữ mới của hắn và được sự đồng thuận của thằng đại Việt gian Nguyễn Phú Trọng. Thì ra lúc hắn cố tranh các chức TBT đảng là hắn đã có âm mưu làm tay sai cho tên Tập Cận Bình rồi. Đã đến lúc toàn dân toàn quân còn có lòng Yêu Nước hãy đoàn kết và cương quyết tẩy chay việc thay đổi tiếng Việt của thằng già Bùi Hiền, và nếu cần hãy lật đổ tên Nguyễn Phú Trọng không chó hắn giữ chức TBT đảng nữa. Hãy chọn một đảng viên miền Nam yêu nước, thân các nước Tự Do làm TBT đảng. Phải làm ngay kẻo trễ. Sức mạnh ở trong tay toàn Quân và toàn Dân đã đến lúc phải đứng lên để bảo vệ Tổ Quốc. 9:27 AM (4 hours ago)

Xem Thêm

Đề bài : Trưởng ban VOA Việt ngữ hay an ninh cộng sản? - Lê Anh Hùng -

Hầu hết những người làm ở đài VOA là người Bắc "Hai Nút". Giọng nói của họ y chang ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung, Bằng Kiều, Thu Phương, chớ không phải giọng của Vũ Khanh, hay Tuấn Cường.Coi vậy là hiểu rồi.

Xem Thêm

TIN MỚI

Vì sao ông Trump duyệt kế hoạch kiểm soát Trung Quốc ở Biển Đông?

Tổng thống Trump mới phê duyệt kế hoạch này để mở đường cho Hải quân Mỹ chủ động trong “các hoạt động tự do hàng hải” ở Biển Đông.

Xem Thêm

Lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa tại San Diego (Updated)

Hội Hải Quân Hàng Hải San Diego cử hành để tưởng niệm lễ giỗ 44 năm trận hải chiến Hoàng Sa.

Xem Thêm

Ủ HEO MAY - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Anh, ôi anh yêu dấu Có biết nỗi đau đầy Từ thinh không huyên náo Chim rời tổ hoang bay

Xem Thêm

Cảnh ngôi chùa đẹp bậc nhất thế giới ở Hà Nội

Được ví như “đóa sen nở rộ” trên Hồ Tây, chùa Trấn Quốc khiến bất cứ du khách phương xa nào cũng dâng lên nhiều cảm xúc khó nói thành lời.

Xem Thêm

Nhiều lỗi lái xe ở California sẽ bị phạt nặng trong năm 2018

Lưu ý đọc và phải cố tránh những lỗi vi phạm khi lái xe để không bị mất tiền đóng phạt.

Xem Thêm

Công nương Phương Đông

Nàng Thái tử phi u uất "Diana của phương Đông": Trầm cảm vì lồng son Hoàng gia, bị thần dân ngờ vực

Xem Thêm

Càng cao tuổi càng cần ăn ngon! - Bác sĩ Lương Lễ Hoàng

Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển, và nhất là ngon miệng, là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già.

Xem Thêm

CHIỀU VÀNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD)Thiếu tá Phạm Văn Hồng có nhiều đặc điểm, một sĩ quan cấp tá xuất thân từ Võ Bị Đà Lạt, một Đại đội trưởng Biệt Kích, đã bị thương trong mặt trận Quảng Trị, rồi mới được về Phòng 3 Quân Đoàn. Lại bị tù bên Tàu cộng, vv...

Xem Thêm

Đinh La Thăng và các đồng chí sẽ đi về đâu ? - Mai Tú Ân

( HNPD ) Chắc chắn là sẽ về nơi xa lắm. Cựu UVBCT và cựu Bí thư thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng sẽ bị kết án như VKS đề nghị, có thể bớt một vài năm vì

Xem Thêm

Một Lũ hề! - Việt Nhân

(HNPĐ) Khi thưa câu chuyện này vẫn là chưa đến lúc Trọng Lú cho mở giấy đọc bản án, của đám hơn hai mươi tên ăn trộm trâu, mà Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh

Xem Thêm