Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Nụ hôn tại phiên tòa ly dị ( Phần viết tiếp cuả Đồ Ngu )

Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về.

NuHon
Phần viết tiếp cuả Đồ Ngu

....Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về. Hai người rẽ về hai hướng khác nhau…


1/ Chị ngồi thừ trên xe, cho đến khi chú tài xế già ái ngại  - Cô về đâu - Vâng, Chú cho cháu qua bên Thanh Đa... ( Quán cà phê Chiều Tím, nơi Anh cùng Chị thường ngồi. Khi thì nước sông đục ngầu, sóng cuồn cuộn. Khi thì xanh thẩm, với những ước mơ. Anh thì, kiếp sau anh vẫn tìm bằng được em, vẫn ở căn nhà có giàn hoa giấy…Chị mơ màng…có cả tiếng khóc, tiếng cười trẻ thơ…)

2/ Anh nhìn bóng xe chị khuất trong dòng xe, nhấn ga. Thói quen đưa anh trở lại căn nhà cũ...

( Anh chỉ xin em một ân huệ chót, anh chỉ dọn về nhà ba má anh với cái xách tay co` quần áo cá nhân còn tất cả đồ đạc anh vẫn dùng 10 năm qua, chúng nằm ở đâu, xin em vẫn y nguyên như thế cho đến khi em lấy chồng. Chị cười - Có một vật em không bao giờ cho anh lấy đi cả- Vật gì vậy em…Chị đấm nhè nhẹ vào lồng ngực Anh…Anh khờ ơi, trái tim anh kià…)

Anh mở cưả, rồi như một thói quen, anh lao vào bếp, rồi anh đưa cái môi qua bên trái nói như mơ, em nếm thử món canh chua chay anh nấu xem sao ? ( Từ ngày yêu em, anh đổi gọi Bố Mẹ anh thành Ba Má, và cũng từ ngày mai anh sẽ ăn chay trường, anh mơ thành tiên cùng tiên nữ em vân du thiên ngoại... )


3/ Anh thất thểu bước vào nhà…Bố Mẹ anh ngừng đuã . Mẹ hỏi. Con Thu đâu, mà sao lại lỉnh kỉnh tay xách nách mang như thế này?
- Chúng con ly dị rồi !

Cả 2 cái đầu tóc hoa râm rung lắc - Uả con tưởng bố mẹ vui lắm chứ…rồi con sẽ lấy vợ khác, cho mẹ có cháu bế, cho cha có người nối dõi tông đường.

Mẹ bật khóc, ôm đầu - Sao nông nổi thế hả con, thế kỷ này thiếu gì cách chưã trị? Rôi bây giờ con ra sao Thu ơi, tại sao thời đại này mà con còn phải mang cái tội tổ tông cổ hủ? rồi con sẽ nói sao với Má con khi đang nằm trên giường bệnh….? rồi, Trời ơi…Ông ơi...

Bố đập tay xuống bàn - Đồ nghiệt súc, vợ chồng tôi đã dặn bảo nhau..thời nay con cháu thường là cái Hoạ chứ phúc phận cái gì. Tôi nói anh nghe, từ nay anh muốn lấy ai thì anh lấy, ở đâu thì ở, nhưng tuyệt đối không được dẫn nhau vào cái nhà này. Chúng tôi cấm !

4/ Chị quyết định thuê người suả sơn lại ngôi nhà, chặt phứt giàn hoa giấy. rồi treo biển bán …chiếc xe đưa chị về quê, lắc lư khiến chị hoa mắt, ói thốc ói tháo... lại say xe nưã rồi…Má chị đã khoẻ, nhìn chị ngạc nhiên:  Thằng Hai sao không về với con?- Ảnh đi công tác má à…Mà khoẻ con mừng quá…Thôi nghỉ chơi nhà rồi trở về Thành phố đi con…Tội nghiệp thằng Hai, lấy nhau đã hơn 10 năm rồi mà vẫn chẳng đẻ đái gì…thế mà vẫn cưng vợ như trứng mỏng….Chị đánh trống lấp…Hoa cau thơm quá…Cây cau đơm bông là lúc cây cóc bên bờ ao đã kết quả…Chị la lên - Mà đâm cho con chút muối ớt, chẳng cần gọt vỏ chị nhai rau ráu hết trái này đến trái khác cho đến khi mắt chị hoa lên, chị lại ói thốc như sáng này xuôi xe …rồi chị mê đi...


5/ Chị tỉnh dạy kinh ngạc giụi mắt, không phải là mơ chứ…Kià có cả  Ba Má, và Anh nưã kià… Cô bác sĩ trẻ cười tươi:  báo tin vui cho mọi người. Chị Nguyễn Thị Thu Ba đã có thai, còn trai hay gái phải chờ vài tháng nưã, siêu âm mới biết
Ba Anh cười lớn - Vui rồi, tôi lại thích cháu gái, con gái mới là con mình...

Mẹ anh xoa xoa lên bụng chị…
Chị ưá nước mắt nắm chặt tay Anh - giá chi em đừng chặt giàn hoa giấy....Anh cúi xuống hôn chị-Anh sẽ trồng cho Em giàn hoa thiên lý, loại hoa tình yêu vĩnh cửu có sắc, có mùi....

Đồ Ngu ( HNPD )
* Bạn nào trực sửa chưã lỗi typing giùm tớ với

*****************

Nụ hôn tại phiên tòa ly dị

Đôi khi cuộc đời vẫn có những nghịch lí. Kiểu như là hôm nay, những người ở tòa chứng kiến một nụ hôn của đôi vợ chồng ly dị.

attachment

Sáng hôm đó, người ta vẫn thấy anh dắt chiếc xe máy quen thuộc ra khỏi nhà, tay cầm chiếc mũ bảo hiểm rồi đứng đợi vợ khóa cửa. Khi chị ra, anh vẫn trìu mến đội mũ lên đầu cho vợ, tự tay cài quai mũ. Lần nào cũng vậy, anh đều quay lại hỏi: “Xong chưa em, anh đi nhé” trước khi phóng xe máy vút đi… Hình ảnh đó, ngót 10 năm rồi cả khu phố này ai cũng thấy quen thuộc. 

 
Nhưng khác với mọi lần, nếu thấy cảnh ấy vào mỗi sáng sớm, người ta sẽ lại tếu táo trêu: “Đôi bồ câu đi làm đấy hả?”, còn hôm nay, ai nấy đều giấu một cái nhìn ái ngại. Chẳng ai dám hỏi điều gì, cũng không ai dám gọi với theo. Mọi người lặng lẽ khép cánh cửa nhà mình lại để không làm anh chị phải ngại khi thấy có người nhìn theo mình.
Anh chị làm vợ chồng với nhau đến giờ cũng được gần 10 năm rồi. Tổ ấm nhỏ bé đó sẽ trở thành một nỗi ước ao với bao người nếu như nó trọn vẹn hơn bằng việc có thêm tiếng cười con trẻ. Gần 10 năm, anh chị sống mà không có lấy một câu gằn hắt nhau. Mỗi lần nhìn anh chị, người ta đều cảm giác thấy dường như anh chị đang vội vã yêu chỉ vì sợ ngày mai biết đâu có điều gì thay đổi. Thế mới nói anh chị khiến nhiều người ngưỡng mộ và ghen tị vì tình yêu quá lớn dành cho nhau.

Nhưng ngôi nhà đó vẫn có một thứ khiếm khuyết, mà lớn là đằng khác. Gần 10 năm anh chị vật lộn đi chữa trị khắp nơi để cầu mong ông trời thương tình cho mình một mụn con. Nhưng sự mong mỏi ấy gần như vô vọng khi bác sĩ kết luận chị không có khả năng sinh con. Nỗi đau cứ lớn dần, nó lớn ngang với tình yêu mà anh chị dành cho nhau.

Anh là con độc nhất trong một gia đình. Trách nhiệm nối dõi của anh không có cách nào giũ bỏ được. Gần 10 năm, bố mẹ anh cũng nín nhịn chờ đợi anh chị có cách giải quyết nào tốt hơn cho tương lai sau này của cả một dòng họ. Nhưng ngoại trừ việc anh chị vẫn hạnh phúc, vẫn yêu nhau say đắm thì chẳng có một biến chuyển nào tích cực.

Cho tới một buổi tối mùa đông, ngồi trong căn phòng ấm áp, chị không ngừng tay đan chiếc khăn len màu xanh:
- “Anh này…”

Anh ngừng việc đọc cuốn sách còn dang dở, ngước lên nhìn chị:
- “Sao thế em?”
- “Mình ly hôn đi”

Tay chị vẫn đan nhanh thoăn thoắt, đôi mắt chị vẫn chăm chút nhìn vào từng mũi đan, gương mặt, ánh mắt của chị chẳng chút ưu tư, buồn thảm. Sự dửng dưng của chị làm anh thấy sợ:
- “Sao lại như thế? Anh không hiểu? Em bị áp lực từ phía gia đình anh đúng không? 
 
Anh không muốn thì không ai bắt được. Rồi chúng ta sẽ xin con nuôi”.

Chị chỉ ngừng lại khi cuộn len hết sợi. Chị ngước lên nhìn anh trìu mến:
- “Không phải áp lực từ phía ai, cũng không phải hờn giận hay oán thán. Em nghĩ đã đến lúc rồi thôi. Cuộc sống vốn như vậy, đừng cố gắng vì những điều không thể để rồi cả hai đều bị thương. Em quyết định rồi đấy. Nếu anh yêu em thì anh đồng ý đi. Đừng để cả đời em phải sống trong nỗi dày vò. Không thể có con đã là một điều đau đớn nhưng nếu bắt người mình yêu cũng phải chịu cùng đau đớn đó thì còn tồi tệ hơn nữa. Ly hôn em không đau khổ mà tìm cho mình những điều lí thú khác thay vì ngồi bên anh và cảm thấy tội lỗi. Còn anh, anh có thể tìm cho mình một cơ hội khác”.

Câu chuyện của buổi tối hôm đó cuối cùng được thực hiện. Anh không phải kẻ dứt tình nhanh chóng nhưng anh hiểu cảm giác mà vợ mình phải trải qua. Vì hiểu, vì yêu nên anh mới quyết định làm theo vợ mình mong muốn. Không phải để hi vọng tìm được người khác cho mình mà là để vợ được giải thoát khỏi những áp lực mà bao năm qua cô ấy phải chịu.

Đêm trước hôm ra tòa, anh chị vẫn nằm bên nhau, anh vẫn ôm chị suốt đêm như không hề có chuyện chia ly của ngày mai…

Ở tòa, trước khi chính thức ly hôn, người ta hỏi anh chị có gì muốn nói với nhau không, anh chị nhìn nhau trìu mến. Và rồi anh lặng lẽ bước đến gần chị, anh đặt lên môi chị một nụ hôn. Chị khẽ nhắm mắt và đón nhận, như tuổi 20 chị yêu anh lần đầu.

Chị nói: “Cảm ơn anh vì đã yêu em, cảm ơn anh vì đã đồng ý ly hôn để em không còn bị bủa vây bởi những cảm giác đầy tội lỗi”.

Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về. Hai người rẽ về hai hướng khác nhau…

Đôi khi cuộc đời vẫn có những nghịch lí như thế. Kiểu như là hôm nay, những người ở tòa chứng kiến một nụ hôn tại phiên tòa ly dị. Tình yêu đôi khi cũng nghịch lí như thế, chia tay không phải hết yêu mà là yêu nhiều đến độ dám xa nhau để người kia không đau khổ.

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Nụ hôn tại phiên tòa ly dị ( Phần viết tiếp cuả Đồ Ngu )

Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về.

NuHon
Phần viết tiếp cuả Đồ Ngu

....Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về. Hai người rẽ về hai hướng khác nhau…


1/ Chị ngồi thừ trên xe, cho đến khi chú tài xế già ái ngại  - Cô về đâu - Vâng, Chú cho cháu qua bên Thanh Đa... ( Quán cà phê Chiều Tím, nơi Anh cùng Chị thường ngồi. Khi thì nước sông đục ngầu, sóng cuồn cuộn. Khi thì xanh thẩm, với những ước mơ. Anh thì, kiếp sau anh vẫn tìm bằng được em, vẫn ở căn nhà có giàn hoa giấy…Chị mơ màng…có cả tiếng khóc, tiếng cười trẻ thơ…)

2/ Anh nhìn bóng xe chị khuất trong dòng xe, nhấn ga. Thói quen đưa anh trở lại căn nhà cũ...

( Anh chỉ xin em một ân huệ chót, anh chỉ dọn về nhà ba má anh với cái xách tay co` quần áo cá nhân còn tất cả đồ đạc anh vẫn dùng 10 năm qua, chúng nằm ở đâu, xin em vẫn y nguyên như thế cho đến khi em lấy chồng. Chị cười - Có một vật em không bao giờ cho anh lấy đi cả- Vật gì vậy em…Chị đấm nhè nhẹ vào lồng ngực Anh…Anh khờ ơi, trái tim anh kià…)

Anh mở cưả, rồi như một thói quen, anh lao vào bếp, rồi anh đưa cái môi qua bên trái nói như mơ, em nếm thử món canh chua chay anh nấu xem sao ? ( Từ ngày yêu em, anh đổi gọi Bố Mẹ anh thành Ba Má, và cũng từ ngày mai anh sẽ ăn chay trường, anh mơ thành tiên cùng tiên nữ em vân du thiên ngoại... )


3/ Anh thất thểu bước vào nhà…Bố Mẹ anh ngừng đuã . Mẹ hỏi. Con Thu đâu, mà sao lại lỉnh kỉnh tay xách nách mang như thế này?
- Chúng con ly dị rồi !

Cả 2 cái đầu tóc hoa râm rung lắc - Uả con tưởng bố mẹ vui lắm chứ…rồi con sẽ lấy vợ khác, cho mẹ có cháu bế, cho cha có người nối dõi tông đường.

Mẹ bật khóc, ôm đầu - Sao nông nổi thế hả con, thế kỷ này thiếu gì cách chưã trị? Rôi bây giờ con ra sao Thu ơi, tại sao thời đại này mà con còn phải mang cái tội tổ tông cổ hủ? rồi con sẽ nói sao với Má con khi đang nằm trên giường bệnh….? rồi, Trời ơi…Ông ơi...

Bố đập tay xuống bàn - Đồ nghiệt súc, vợ chồng tôi đã dặn bảo nhau..thời nay con cháu thường là cái Hoạ chứ phúc phận cái gì. Tôi nói anh nghe, từ nay anh muốn lấy ai thì anh lấy, ở đâu thì ở, nhưng tuyệt đối không được dẫn nhau vào cái nhà này. Chúng tôi cấm !

4/ Chị quyết định thuê người suả sơn lại ngôi nhà, chặt phứt giàn hoa giấy. rồi treo biển bán …chiếc xe đưa chị về quê, lắc lư khiến chị hoa mắt, ói thốc ói tháo... lại say xe nưã rồi…Má chị đã khoẻ, nhìn chị ngạc nhiên:  Thằng Hai sao không về với con?- Ảnh đi công tác má à…Mà khoẻ con mừng quá…Thôi nghỉ chơi nhà rồi trở về Thành phố đi con…Tội nghiệp thằng Hai, lấy nhau đã hơn 10 năm rồi mà vẫn chẳng đẻ đái gì…thế mà vẫn cưng vợ như trứng mỏng….Chị đánh trống lấp…Hoa cau thơm quá…Cây cau đơm bông là lúc cây cóc bên bờ ao đã kết quả…Chị la lên - Mà đâm cho con chút muối ớt, chẳng cần gọt vỏ chị nhai rau ráu hết trái này đến trái khác cho đến khi mắt chị hoa lên, chị lại ói thốc như sáng này xuôi xe …rồi chị mê đi...


5/ Chị tỉnh dạy kinh ngạc giụi mắt, không phải là mơ chứ…Kià có cả  Ba Má, và Anh nưã kià… Cô bác sĩ trẻ cười tươi:  báo tin vui cho mọi người. Chị Nguyễn Thị Thu Ba đã có thai, còn trai hay gái phải chờ vài tháng nưã, siêu âm mới biết
Ba Anh cười lớn - Vui rồi, tôi lại thích cháu gái, con gái mới là con mình...

Mẹ anh xoa xoa lên bụng chị…
Chị ưá nước mắt nắm chặt tay Anh - giá chi em đừng chặt giàn hoa giấy....Anh cúi xuống hôn chị-Anh sẽ trồng cho Em giàn hoa thiên lý, loại hoa tình yêu vĩnh cửu có sắc, có mùi....

Đồ Ngu ( HNPD )
* Bạn nào trực sửa chưã lỗi typing giùm tớ với

*****************

Nụ hôn tại phiên tòa ly dị

Đôi khi cuộc đời vẫn có những nghịch lí. Kiểu như là hôm nay, những người ở tòa chứng kiến một nụ hôn của đôi vợ chồng ly dị.

attachment

Sáng hôm đó, người ta vẫn thấy anh dắt chiếc xe máy quen thuộc ra khỏi nhà, tay cầm chiếc mũ bảo hiểm rồi đứng đợi vợ khóa cửa. Khi chị ra, anh vẫn trìu mến đội mũ lên đầu cho vợ, tự tay cài quai mũ. Lần nào cũng vậy, anh đều quay lại hỏi: “Xong chưa em, anh đi nhé” trước khi phóng xe máy vút đi… Hình ảnh đó, ngót 10 năm rồi cả khu phố này ai cũng thấy quen thuộc. 

 
Nhưng khác với mọi lần, nếu thấy cảnh ấy vào mỗi sáng sớm, người ta sẽ lại tếu táo trêu: “Đôi bồ câu đi làm đấy hả?”, còn hôm nay, ai nấy đều giấu một cái nhìn ái ngại. Chẳng ai dám hỏi điều gì, cũng không ai dám gọi với theo. Mọi người lặng lẽ khép cánh cửa nhà mình lại để không làm anh chị phải ngại khi thấy có người nhìn theo mình.
Anh chị làm vợ chồng với nhau đến giờ cũng được gần 10 năm rồi. Tổ ấm nhỏ bé đó sẽ trở thành một nỗi ước ao với bao người nếu như nó trọn vẹn hơn bằng việc có thêm tiếng cười con trẻ. Gần 10 năm, anh chị sống mà không có lấy một câu gằn hắt nhau. Mỗi lần nhìn anh chị, người ta đều cảm giác thấy dường như anh chị đang vội vã yêu chỉ vì sợ ngày mai biết đâu có điều gì thay đổi. Thế mới nói anh chị khiến nhiều người ngưỡng mộ và ghen tị vì tình yêu quá lớn dành cho nhau.

Nhưng ngôi nhà đó vẫn có một thứ khiếm khuyết, mà lớn là đằng khác. Gần 10 năm anh chị vật lộn đi chữa trị khắp nơi để cầu mong ông trời thương tình cho mình một mụn con. Nhưng sự mong mỏi ấy gần như vô vọng khi bác sĩ kết luận chị không có khả năng sinh con. Nỗi đau cứ lớn dần, nó lớn ngang với tình yêu mà anh chị dành cho nhau.

Anh là con độc nhất trong một gia đình. Trách nhiệm nối dõi của anh không có cách nào giũ bỏ được. Gần 10 năm, bố mẹ anh cũng nín nhịn chờ đợi anh chị có cách giải quyết nào tốt hơn cho tương lai sau này của cả một dòng họ. Nhưng ngoại trừ việc anh chị vẫn hạnh phúc, vẫn yêu nhau say đắm thì chẳng có một biến chuyển nào tích cực.

Cho tới một buổi tối mùa đông, ngồi trong căn phòng ấm áp, chị không ngừng tay đan chiếc khăn len màu xanh:
- “Anh này…”

Anh ngừng việc đọc cuốn sách còn dang dở, ngước lên nhìn chị:
- “Sao thế em?”
- “Mình ly hôn đi”

Tay chị vẫn đan nhanh thoăn thoắt, đôi mắt chị vẫn chăm chút nhìn vào từng mũi đan, gương mặt, ánh mắt của chị chẳng chút ưu tư, buồn thảm. Sự dửng dưng của chị làm anh thấy sợ:
- “Sao lại như thế? Anh không hiểu? Em bị áp lực từ phía gia đình anh đúng không? 
 
Anh không muốn thì không ai bắt được. Rồi chúng ta sẽ xin con nuôi”.

Chị chỉ ngừng lại khi cuộn len hết sợi. Chị ngước lên nhìn anh trìu mến:
- “Không phải áp lực từ phía ai, cũng không phải hờn giận hay oán thán. Em nghĩ đã đến lúc rồi thôi. Cuộc sống vốn như vậy, đừng cố gắng vì những điều không thể để rồi cả hai đều bị thương. Em quyết định rồi đấy. Nếu anh yêu em thì anh đồng ý đi. Đừng để cả đời em phải sống trong nỗi dày vò. Không thể có con đã là một điều đau đớn nhưng nếu bắt người mình yêu cũng phải chịu cùng đau đớn đó thì còn tồi tệ hơn nữa. Ly hôn em không đau khổ mà tìm cho mình những điều lí thú khác thay vì ngồi bên anh và cảm thấy tội lỗi. Còn anh, anh có thể tìm cho mình một cơ hội khác”.

Câu chuyện của buổi tối hôm đó cuối cùng được thực hiện. Anh không phải kẻ dứt tình nhanh chóng nhưng anh hiểu cảm giác mà vợ mình phải trải qua. Vì hiểu, vì yêu nên anh mới quyết định làm theo vợ mình mong muốn. Không phải để hi vọng tìm được người khác cho mình mà là để vợ được giải thoát khỏi những áp lực mà bao năm qua cô ấy phải chịu.

Đêm trước hôm ra tòa, anh chị vẫn nằm bên nhau, anh vẫn ôm chị suốt đêm như không hề có chuyện chia ly của ngày mai…

Ở tòa, trước khi chính thức ly hôn, người ta hỏi anh chị có gì muốn nói với nhau không, anh chị nhìn nhau trìu mến. Và rồi anh lặng lẽ bước đến gần chị, anh đặt lên môi chị một nụ hôn. Chị khẽ nhắm mắt và đón nhận, như tuổi 20 chị yêu anh lần đầu.

Chị nói: “Cảm ơn anh vì đã yêu em, cảm ơn anh vì đã đồng ý ly hôn để em không còn bị bủa vây bởi những cảm giác đầy tội lỗi”.

Anh chị bước ra khỏi tòa. Lần này, chị gọi một chiếc taxi còn anh thì lầm lũi dắt chiếc xe máy quay về. Hai người rẽ về hai hướng khác nhau…

Đôi khi cuộc đời vẫn có những nghịch lí như thế. Kiểu như là hôm nay, những người ở tòa chứng kiến một nụ hôn tại phiên tòa ly dị. Tình yêu đôi khi cũng nghịch lí như thế, chia tay không phải hết yêu mà là yêu nhiều đến độ dám xa nhau để người kia không đau khổ.

BẢN TIN MỚI NHẤT

Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH - Nguyễn Tường Tuấn

Anh đã ray rứt và quằn quại trong suy nghĩ từ bao nhiêu năm nay để viết lên một lời nào đó tôn vinh em. Thật là bất công với cuộc nội chiến hơn 20 năm.

Xem Thêm

VẼ LẠI TÌNH TA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Một mình đứng giữa bao la Xin anh vẽ lại tình ta một lần

Xem Thêm

Roger Stone kêu gọi Trump tuyên bố 'thiết quân luật' nếu ông ta thua cuộc bầu cử

Và ra lệnh bắt giữ Mark Zuckerberg, Tim Cook và gia đình Clintons

Xem Thêm

André Menras: ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’ - Mỹ Hằng

Họ đang ngồi chễm chệ trên nhánh cây của nhân dân mà đa số là nông dân, họ đã thừa hưởng hoa trái của cành cây, và ngày nay họ đang cưa cành cây để bán nốt gỗ. Leo cao thì họ sẽ ngã đau.

Xem Thêm

Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ngôn Ngữ Luật Rừng

Luật sư ??? Cái luật "tiên sư nó" thì có !!! Con quỷ cái này sẽ gặp quả báo không đâm đầu vào ô tô thì cũng cửa nhà tan nát. Xin thắp một nén hương để tưởng nhớ đến cụ Lê Đình Kình.

Xem Thêm

Đề bài :Vị Thủ Tướng Thông Minh Nhất Thế Giới

Thằng Niểng ba xạo nầy làm thủ vĩ thi đúng như Lary De King nói: Việt Nam - Một đất nước thật tộ nghiệp"

Xem Thêm

Đề bài :Cảnh báo: Trò lừa vote by Mail

Dang no lay bieu tuong la LUA,thi di nhien trong dang ,tu thuong tang dang truong obama den thang( con ) tep riu deu LUA ca,bay gio dua ten DAN ra thi no cung la pho dang LUA.Vi vay he cai dang LUA nay no noi,no lam thi can than keo MAC LUA ca nuoc. Cu nhin thang dang truong,pho dang va bon LUA dan anh-lua dan chi trong ha vien thi thay ngay,no la phai cam cui viet tay va mat cong di bo vao thung cho no LUA a !?!

Xem Thêm

Đề bài :Con gái Huỳnh Thục Vy không được đến trường vì ‘là con phản động’

Đọc tin này ai mà không phẫn nộ trước chính sách trù đập của VGCS, còn hơn cả thời phong kiến....VGCS chỉ nói để bịp dân là hay, còn trên thực tế thì đang theo đuổi một chính sách trù dập ba thế hệ mới thoả lòng căm thù dân.... Những tên Bưng bô/Dlv/AK47/Bò đỏ/phản phé/ăn no rửng mỡ trong và ngoài nước luôn luôn to mồm nói NNVC là nhà nước văn minh dăn chủ, công băng với mọi người... Khi đọc tin này hãy thử viết vài lời bênh vực cho NNVC coi có xuông không...??? Không nén được tiếng thét Đờ Mờ VGCS...!!! Nhân dân VN đã sáng mắt chưa..?? hay vẫn nói con cháu mình còn được đi học là OK...???

Xem Thêm

Đề bài :Liệu Mỹ có ‘nguy cơ’ biến thành một nước Xã Hội Chủ Nghĩa như Việt Nam hay không?

Neu XHCN tot dep,Neu chu nghia CS tot dep,thi : Khong he co nguoi nao tren the gioi nay di TY NAN CONG SAN.Nguoc thoi gian,hay nhin buc tuong Berlin,hay nhin quoc gia gan nhat sat nach minh CUBA va hang ngay truyen thong quoc te da noi gi ve CS N.Korea ? da noi gi ve china virus cua china CS.Da noi gi ve CS Vietnam...etc...Dung de bon cho de lua bip nua.Dung de chung ho hao dat nuoc la cua chung,dung de chung ho hao nha giau boc lot,nhung hay nhin vao cac lanh tu cua china CS:Tai san cua ho day ap cac ngan hang Thuy si.Hay nhin o california,gioi tu ban do mua nha-bat dong san hoan toan bang tien mat,trong khi do :hay nhin dan chung cua cac nuoc CS ho song ra sao ? Ly thuyet CS rat tot dep cho nhung nguoi luoi bieng,ngheo doi vi khong chiu di lam,rat tot cho nhung nguoi ngheo vi du moi ly do,Nhung xin bao cho qui ban biet,Nguoi ngheo nhat o My cung co may lanh,cung biet xu dung may giat-may xay-cung co tu lanh chua do an va tren het,KHONG PHAI XEP HANG CHO CHUC CA NGAY DE XIN MIENG AN do la Cong San va do la CNXH.

Xem Thêm

Đề bài :Hồi Ký của một người kẹt lại Hà-Nội sau 1954 - Nguyễn Văn Luận

Chung toi,nhung nguoi mien nam cung da tin nhu vay. Quan doi va dan chung cung tin nhu vay va con tin chac rang sau cuoc chien,nam+bac cung mot dong mau,cung mot nguon goc DONG BAO va....ong va toi lai dang o My.Hien nay, co kha dong nguoi Viet hay noi dung hon la nguoi Vietnam CS ho cung da sang My va dang muu do thiet lap cs o My ! vay........

Xem Thêm

Đề bài :Liệu TQ có dùng nguyên liệu dược phẩm làm vũ khí phản kích Mỹ?

Neu no dung nguyen vat lieu de ap luc y te thi cung con do hon la dung uranium ma hill+obama da ban.No da tung ra chinavirus la phuong an cuoi cung,thi chi con :" tao chet thi may cung ngap ngoai " do cung la mot trong nhung don phep chet trong hy vong cua Trump,danh cho tau phu,neu don vao ngay mot lan,no se can can va lam bay,chi bang cu thung thang,con ca da can luoi cau ngap hong,thi lo gi no chay thoat ?,thung thang re phai+trai+nguoc xuoi de no con khai ra nhung dua nam vung....Va khong cai gi hay bang on dinh hau phuong truoc khi lam lau ca !

Xem Thêm

Đề bài :TỔNG THỐNG DONALD J TRUMP VÀ TRUNG CỌNG

Bon nam truoc,toi da bau cho ong,va ong da lam dung nhu nhung gi ma ong da tuyen hua tren thanh kinh.Vay ! chung toi cung se bau cho ong vao 11-2020 nay va hang ngay,chung toi van nho va cau nguyen on tren che cho-phu ho va ban cho ong su khon ngoan-sang suot de dan dat va dua nuoc My tro lai HUU THAN . GOD BLESS YOU !

Xem Thêm

TIN MỚI

Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH - Nguyễn Tường Tuấn

Anh đã ray rứt và quằn quại trong suy nghĩ từ bao nhiêu năm nay để viết lên một lời nào đó tôn vinh em. Thật là bất công với cuộc nội chiến hơn 20 năm.

Xem Thêm

VẼ LẠI TÌNH TA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Một mình đứng giữa bao la Xin anh vẽ lại tình ta một lần

Xem Thêm

Roger Stone kêu gọi Trump tuyên bố 'thiết quân luật' nếu ông ta thua cuộc bầu cử

Và ra lệnh bắt giữ Mark Zuckerberg, Tim Cook và gia đình Clintons

Xem Thêm

André Menras: ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’ - Mỹ Hằng

Họ đang ngồi chễm chệ trên nhánh cây của nhân dân mà đa số là nông dân, họ đã thừa hưởng hoa trái của cành cây, và ngày nay họ đang cưa cành cây để bán nốt gỗ. Leo cao thì họ sẽ ngã đau.

Xem Thêm

Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

(HNPD) Tự Do cái con ... - Nguyễn Bá Chổi.

Xem Thêm

Tàu cá ở Quảng Ngãi bị ‘tàu lạ’ đâm chìm, 2 ngư dân mất tích trên biển

Chiều 10/9, Lãnh Đạo Xã Bình Chánh (Huyện Bình Sơn, Tỉnh Quảng Ngãi) Xác Nhận Sự Việc Và Cho Biết, Thi Thể Ngư Dân Trong Vụ Tai Nạn Tàu Cá Trên Vẫn Chưa Được Tìm Thấy.

Xem Thêm

Video Một số người Việt hợp tác với BLM đến nhà ông Tony Phạm, Giám đốc ICE quấy phá, gây rối

Qua hình ảnh Video người ta thấy một số người Việt hợp tác với BLM đến tận nhà ông Tony Phạm, vừa được Tổng thống Trump bổ nhiệm tân Giám đôc Điều hành cơ quan Di trú và Hải quan Hoa kỳ.

Xem Thêm

TRẠM TƯƠNG TƯ CUỐI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Còn nghe anh tỏ bày Rằng yêu em thế đó

Xem Thêm

Chó má - Việt Nhân

(HNPĐ) Vậy đã rõ, đảng Pắc Bó và cái nhà nước Ba Đình,

Xem Thêm