Tham Khảo

Ông Tập có nguy cơ bị ‘mất thể diện’ trong chiến tranh thương mại với Mỹ

Trước khi có sự rạn nứt trong mối quan hệ Mỹ – Trung và sự khởi đầu của cuộc chiến thương mại giữa 2 nước, ông Tập đã đưa ra một loạt các sáng kiến để thúc đẩy tăng trưởng của Trung Quốc như một siêu cường toàn cầu


Bắc Kinh phải lựa chọn giữa việc lùi bước ‘mất thể diện’ hoặc xung đột kinh tế nguy hiểm trong chiến tranh thương mại với Mỹ, theo giáo sư Minxin Pei tại đại học Claremont McKenna.

Mỹ và Trung Quốc đã châm ngòi cho những ‘đợt bom’ đầu tiên của cuộc chiến thương mại bằng việc 2 nước đã áp dụng mức thuế 25% lên tổng số hàng hóa trị giá 68 tỷ USD (34 tỷ USD cho xuất khẩu của mỗi nước).

Theo giáo sư Pei, nếu dùng thuật ngữ quân sự, thì vòng đấu đầu tiên trong cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung, là một cuộc đụng độ hay một cuộc tấn công mang tính thăm dò, vì lượng hàng hóa thương mại 2 chiều bị ảnh hưởng bởi thuế quan, chỉ chiếm khoảng 10% tổng số kim ngạch thương mại Mỹ – Trung. Nhưng mọi người đều cho rằng trận chiến quan trọng nhất sẽ sớm bắt đầu. Bên cạnh việc áp thuế bổ sung lên hàng hóa trị giá 32 tỷ USD (16 tỷ USD xuất khẩu cho mỗi nước) để trừng phạt, Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ trả đũa bằng cách đánh thuế tất cả hàng xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ (505 tỷ USD trong năm 2017).

Mặc dù bề ngoài có vẻ cứng rắn và khoa trương (Chủ tịch Tập Cận Bình thề sẽ “trả đũa”), nhưng các nhà lãnh đạo Trung Quốc chắc hẳn rất lo sợ. Sự rạn nứt trong quan hệ Trung – Mỹ trong một vài năm gần đây, với một số diễn biến tiêu cực có tính chiến lược ở Bắc Kinh, chắc chắn là điều đã được dự đoán trước. Điều này là sự thực, mặc dù chính sách đối ngoại của Trung Quốc, trong đó chủ yếu tập trung xây dựng đảo ở Biển Đông, là nguyên nhân, khiến cho mối quan hệ song phương quan trọng nhất của thế giới, chuyển từ hợp tác sang đối đầu.

Ngay cả cá nhân các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng thừa nhận rằng xung đột thương mại hiện nay giữa Mỹ và Trung Quốc, chỉ là một phần của cuộc chiến địa chính trị khốc liệt hơn nhiều giữa 2 nước.

Hiện phải đối mặt với thách thức khó khăn nhất kể từ khi trở thành lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào tháng 11/2012, Chủ tịch Tập sẽ phải sớm quyết định phương thức để giảm thiểu những hậu quả bất lợi, của không chỉ cuộc chiến thương mại với Mỹ, mà còn là cuộc chạy đua về địa chính trị giữa 2 nước. Nếu tình hình không thể cải thiện, thì 2 nước có thể sẽ rơi vào một cuộc chiến tranh lạnh khác.

Theo giáo sư Pei, quyết định trước mắt khôn ngoan nhất mà Bắc Kinh có thể thực hiện, đơn giản là tiếp nhận ‘vòng đánh tiếp’ theo mà không ra đòn đánh trả. Ví dụ, nếu Washington tiếp tục áp đặt mức thuế 25% lên 16 tỷ USD trị giá hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ không trả đũa, với hy vọng có thể kéo Washington vào trạng thái hòa hoãn, để có cơ hội đàm phán, mà không mất thể diện, tránh việc Mỹ tiếp tục leo thang khiến Trung Quốc bị tổn thất nhiều hơn về kinh tế.

Giáo sư Pei cho rằng lý do thuyết phục nhất đằng sau chiến lược thỏa hiệp nhanh chóng này, là nhằm bảo vệ vị trí trung tâm của Trung Quốc trong chuỗi cung ứng sản xuất toàn cầu.

Theo Bộ Thương mại Trung Quốc, khoảng 43% thương mại hàng hóa của Trung Quốc trong năm 2017 (tổng cộng 4,3 nghìn tỷ USD) là “thương mại chế biến” (liên quan đến nhập khẩu hàng hóa trung gian, và lắp ráp các sản phẩm tại Trung Quốc). Việc sử dụng nhân công giá rẻ, các nhà máy sẵn có và một số công nghệ phổ biến đã khiến Trung Quốc thu được nhiều lợi nhuận từ thương mại chế biến. Thương mại chế biến có giá trị gia tăng thấp và lợi nhuận không cao. Ví dụ như Foxconn, công ty Đài Loan lắp ráp iPhone ở Trung Quốc, có tỷ suất lợi nhuận hoạt động chỉ đạt 5,8% vào năm ngoái.

Một trong những rủi ro lớn nhất mà Trung Quốc phải đối mặt trong một cuộc chiến thương mại kéo dài với Mỹ, là những tổn thất trong thương mại chế biến. Thậm chí, chỉ cần Mỹ tăng một chút thuế, cũng khiến cho Trung Quốc không thể tiếp tục duy trì vị trí “chế biến” trung tâm của mình.

Nếu cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung leo thang, nhiều công ty nước ngoài sản xuất ở Trung Quốc sẽ buộc phải di dời sang nước khác. Trung Quốc có thể phải đối mặt với việc hàng triệu việc làm bị mất, hàng chục ngàn nhà máy phải đóng cửa, và một động lực tăng trưởng quan trọng cũng theo đó mà ra đi.

Tuy nhiên, theo giáo sư Pei, thật khó đối với một nhà lãnh đạo mạnh mẽ như ông Tập, để có thể đầu hàng trước ông Trump, là người mà giới truyền thông Trung Quốc gọi là “kẻ đe dọa thương mại”. Tệ hơn nữa, Trung Quốc không đoán biết được Tổng thống Trump muốn gì hoặc làm thế nào để Trung Quốc có thể xoa dịu được ông Trump. Những điều khoản mà các nhà đàm phán của Mỹ đưa ra cho Bắc Kinh vào đầu tháng 5/2018, quả là khắc nghiệt đến mức khó có thể nghĩ rằng ông Tập có thể chấp nhận chúng, mà không bị coi là bán nước.

Thậm chí ngay cả khi cuộc chiến thương mại với Mỹ có thể giảm dần với các nhượng bộ của Trung Quốc, Bắc Kinh còn phải đối mặt với một quyết định đau đớn khác. Chiến tranh thương mại nói chung, và đặc biệt là việc buộc phải đóng cửa công ty sản xuất thiết bị viễn thông ZTE sau khi Washington ngăn chặn công ty này sử dụng các chi tiết do Mỹ sản xuất, đã làm lộ rõ lỗ hổng chiến lược của Trung Quốc, phụ thuộc về mặt kinh tế của nước này đối với Mỹ.

Trước khi 2 nước trở thành đối thủ địa chính trị, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế là một tài sản quý giá cho Trung Quốc. Bắc Kinh có thể tận dụng mối quan hệ này để củng cố sức mạnh của họ trong khi lợi ích kinh tế làm yếu đi xung đột địa chính trị giữa 2 nước.

Nhưng với mối quan hệ tổng thể Mỹ – Trung đảo chiều, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế không chỉ khó duy trì (như thể hiện trong cuộc chiến thương mại), mà còn nhanh chóng trở thành một gánh nặng chiến lược nghiêm trọng.

Là bên yếu kém hơn về kinh tế, Trung Quốc bị ảnh hưởng đặc biệt. Trong lĩnh vực công nghệ, Trung Quốc hiện tự nhận thấy họ đang chịu sự kiểm soát của Mỹ trong việc tiếp cận với các chi tiết quan trọng (như chất bán dẫn) và các công nghệ thiết yếu (như hệ điều hành Android và Windows). Nếu Mỹ quyết định cắt đứt quyền truy cập của Trung Quốc vì bất kỳ lý do gì, một phần lớn nền kinh tế Trung Quốc có thể phải đối mặt với sự đổ vỡ, giáo sư Pei nhận định.

Ông Tập và đội ngũ phụ tá hiện phải quyết định về sự lựa chọn đắt giá. Nếu Bắc Kinh hy vọng có thể đảm bảo quyền tự chủ và an ninh quốc gia, họ sẽ phải bắt đầu một quá trình tách ra khỏi lĩnh vực công nghệ và thương mại của Mỹ. Quá trình này chắc chắn không hiệu quả vì một số quốc gia có thể thay thế Trung Quốc để trở thành nguồn xuất khẩu và cung cấp công nghệ cho Mỹ. Tồi tệ hơn, việc tách ra này sẽ giảm thêm động lực của mỗi nước trong việc tự kiềm chế cạnh tranh về địa chính trị. Do đó làm cho xung đột nhiều khả năng xảy ra.

Quyết định khó khăn cuối cùng mà ông Tập sẽ sớm phải thực hiện là liệu có nên quay trở lại chính sách đối ngoại đầy tham vọng và tốn kém của mình hay không?.

Trước khi có sự rạn nứt trong mối quan hệ Mỹ – Trung và sự khởi đầu của cuộc chiến thương mại giữa 2 nước, ông Tập đã đưa ra một loạt các sáng kiến để thúc đẩy tăng trưởng của Trung Quốc như một siêu cường toàn cầu, trong đó bao gồm việc tăng cường viện trợ nước ngoài của Trung Quốc và Sáng kiến Vành đai và Con đường, một chương trình toàn cầu trị giá 1 nghìn tỷ đô la, với các dự án cơ sở hạ tầng do Trung Quốc tài trợ. Vì kết quả gần như chắc chắn của cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung kéo dài, là sự suy giảm đáng kể trong xuất khẩu và thu nhập ngoại hối của Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ cần phải bảo tồn dự trữ ngoại hối để bảo vệ đồng tiền nội tệ của mình, và duy trì cán cân thanh toán. Nói cách khác, Trung Quốc không còn có khả năng thanh toán cho các hợp đồng chính sách đối ngoại đắt đỏ như thế nữa.

Tuy nhiên, việc rút ra khỏi các dự án này, vốn có liên quan chặt chẽ với ông Tập, sẽ là khó khăn đối với Trung Quốc. Vì Bắc Kinh đã gánh chịu “những chi phí không thể thu lại được” khổng lồ, nên việc giảm quy mô đầu tư trong tương lai, có thể gây nguy hiểm cho giá trị của một số dự án hiện có. Về mặt chính trị, việc rút lui như vậy sẽ là một mất mát lớn đối với ông Tập. Thật khó để tưởng tượng rằng những người dưới quyền của ông ta sẽ mạo hiểm sự nghiệp hoặc an toàn cá nhân để có thể đưa ra đề xuất như vậy.

Theo giáo sư Pei, một phân tích công bằng về những sự lựa chọn này cho thấy Trung Quốc, về lâu dài, sẽ có lợi hơn nếu trước mắt, các nhà lãnh đạo nước này sẵn sàng nhượng bộ, mặc dù bị mất mặt, trước khi cuộc chiến thương mại với Mỹ leo thang ngoài tầm kiểm soát.

Nhưng, những tổn thất do nhượng bộ của Trung Quốc, cần thiết để ổn định mối quan hệ Trung – Mỹ, là vượt quá lượng hàng hóa bổ sung mà Trung Quốc cam kết nhập khẩu từ Mỹ, hoặc thậm chí là cả sự ‘mất mặt’ của ông Tập. Cuối cùng, Trung Quốc sẽ không chỉ phải từ bỏ mô hình tư bản – nhà nước của mình, là nguyên nhân gốc rễ của căng thẳng thương mại Trung – Mỹ, mà còn phải giảm bớt tham vọng địa chính trị, và hạn chế gây thách thức đối với sự vượt trội của Mỹ, giáo sư Pei kết luận.

Tự Kiên

Bàn ra tán vào (1)

ngoc
Ngoài bọn truyền thông thiên tả trên thế giới,ai cũng nhìn thấy Tàu ko thể là đối thủ của Mỹ trên mọi lãnh vực,trừ dân số.Bọn truyền thông luôn vẽ ra trước mắt người dân những khó khăn mà họ sẽ gánh khi có chiến tranh thương mại với Tàu để gây phong trào phản đối chính phủ.Riêng tôi,tôi chỉ sợ ông Trump có thể mất thế kiểm soát QH lưỡng viện trong năm 2018 thì bọn Dân Chủ sẽ phá mọi kế hoạch của ông.Bọn Chệt cũng biết rõ điều này nên chắc chắn chúng sẽ tìm mọi cách vận động cho bọn Liberal trong đảng DC trong kỳ bàu cử năm nay.

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Ông Tập có nguy cơ bị ‘mất thể diện’ trong chiến tranh thương mại với Mỹ

Trước khi có sự rạn nứt trong mối quan hệ Mỹ – Trung và sự khởi đầu của cuộc chiến thương mại giữa 2 nước, ông Tập đã đưa ra một loạt các sáng kiến để thúc đẩy tăng trưởng của Trung Quốc như một siêu cường toàn cầu


Bắc Kinh phải lựa chọn giữa việc lùi bước ‘mất thể diện’ hoặc xung đột kinh tế nguy hiểm trong chiến tranh thương mại với Mỹ, theo giáo sư Minxin Pei tại đại học Claremont McKenna.

Mỹ và Trung Quốc đã châm ngòi cho những ‘đợt bom’ đầu tiên của cuộc chiến thương mại bằng việc 2 nước đã áp dụng mức thuế 25% lên tổng số hàng hóa trị giá 68 tỷ USD (34 tỷ USD cho xuất khẩu của mỗi nước).

Theo giáo sư Pei, nếu dùng thuật ngữ quân sự, thì vòng đấu đầu tiên trong cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung, là một cuộc đụng độ hay một cuộc tấn công mang tính thăm dò, vì lượng hàng hóa thương mại 2 chiều bị ảnh hưởng bởi thuế quan, chỉ chiếm khoảng 10% tổng số kim ngạch thương mại Mỹ – Trung. Nhưng mọi người đều cho rằng trận chiến quan trọng nhất sẽ sớm bắt đầu. Bên cạnh việc áp thuế bổ sung lên hàng hóa trị giá 32 tỷ USD (16 tỷ USD xuất khẩu cho mỗi nước) để trừng phạt, Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ trả đũa bằng cách đánh thuế tất cả hàng xuất khẩu của Trung Quốc sang Mỹ (505 tỷ USD trong năm 2017).

Mặc dù bề ngoài có vẻ cứng rắn và khoa trương (Chủ tịch Tập Cận Bình thề sẽ “trả đũa”), nhưng các nhà lãnh đạo Trung Quốc chắc hẳn rất lo sợ. Sự rạn nứt trong quan hệ Trung – Mỹ trong một vài năm gần đây, với một số diễn biến tiêu cực có tính chiến lược ở Bắc Kinh, chắc chắn là điều đã được dự đoán trước. Điều này là sự thực, mặc dù chính sách đối ngoại của Trung Quốc, trong đó chủ yếu tập trung xây dựng đảo ở Biển Đông, là nguyên nhân, khiến cho mối quan hệ song phương quan trọng nhất của thế giới, chuyển từ hợp tác sang đối đầu.

Ngay cả cá nhân các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng thừa nhận rằng xung đột thương mại hiện nay giữa Mỹ và Trung Quốc, chỉ là một phần của cuộc chiến địa chính trị khốc liệt hơn nhiều giữa 2 nước.

Hiện phải đối mặt với thách thức khó khăn nhất kể từ khi trở thành lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào tháng 11/2012, Chủ tịch Tập sẽ phải sớm quyết định phương thức để giảm thiểu những hậu quả bất lợi, của không chỉ cuộc chiến thương mại với Mỹ, mà còn là cuộc chạy đua về địa chính trị giữa 2 nước. Nếu tình hình không thể cải thiện, thì 2 nước có thể sẽ rơi vào một cuộc chiến tranh lạnh khác.

Theo giáo sư Pei, quyết định trước mắt khôn ngoan nhất mà Bắc Kinh có thể thực hiện, đơn giản là tiếp nhận ‘vòng đánh tiếp’ theo mà không ra đòn đánh trả. Ví dụ, nếu Washington tiếp tục áp đặt mức thuế 25% lên 16 tỷ USD trị giá hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ không trả đũa, với hy vọng có thể kéo Washington vào trạng thái hòa hoãn, để có cơ hội đàm phán, mà không mất thể diện, tránh việc Mỹ tiếp tục leo thang khiến Trung Quốc bị tổn thất nhiều hơn về kinh tế.

Giáo sư Pei cho rằng lý do thuyết phục nhất đằng sau chiến lược thỏa hiệp nhanh chóng này, là nhằm bảo vệ vị trí trung tâm của Trung Quốc trong chuỗi cung ứng sản xuất toàn cầu.

Theo Bộ Thương mại Trung Quốc, khoảng 43% thương mại hàng hóa của Trung Quốc trong năm 2017 (tổng cộng 4,3 nghìn tỷ USD) là “thương mại chế biến” (liên quan đến nhập khẩu hàng hóa trung gian, và lắp ráp các sản phẩm tại Trung Quốc). Việc sử dụng nhân công giá rẻ, các nhà máy sẵn có và một số công nghệ phổ biến đã khiến Trung Quốc thu được nhiều lợi nhuận từ thương mại chế biến. Thương mại chế biến có giá trị gia tăng thấp và lợi nhuận không cao. Ví dụ như Foxconn, công ty Đài Loan lắp ráp iPhone ở Trung Quốc, có tỷ suất lợi nhuận hoạt động chỉ đạt 5,8% vào năm ngoái.

Một trong những rủi ro lớn nhất mà Trung Quốc phải đối mặt trong một cuộc chiến thương mại kéo dài với Mỹ, là những tổn thất trong thương mại chế biến. Thậm chí, chỉ cần Mỹ tăng một chút thuế, cũng khiến cho Trung Quốc không thể tiếp tục duy trì vị trí “chế biến” trung tâm của mình.

Nếu cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung leo thang, nhiều công ty nước ngoài sản xuất ở Trung Quốc sẽ buộc phải di dời sang nước khác. Trung Quốc có thể phải đối mặt với việc hàng triệu việc làm bị mất, hàng chục ngàn nhà máy phải đóng cửa, và một động lực tăng trưởng quan trọng cũng theo đó mà ra đi.

Tuy nhiên, theo giáo sư Pei, thật khó đối với một nhà lãnh đạo mạnh mẽ như ông Tập, để có thể đầu hàng trước ông Trump, là người mà giới truyền thông Trung Quốc gọi là “kẻ đe dọa thương mại”. Tệ hơn nữa, Trung Quốc không đoán biết được Tổng thống Trump muốn gì hoặc làm thế nào để Trung Quốc có thể xoa dịu được ông Trump. Những điều khoản mà các nhà đàm phán của Mỹ đưa ra cho Bắc Kinh vào đầu tháng 5/2018, quả là khắc nghiệt đến mức khó có thể nghĩ rằng ông Tập có thể chấp nhận chúng, mà không bị coi là bán nước.

Thậm chí ngay cả khi cuộc chiến thương mại với Mỹ có thể giảm dần với các nhượng bộ của Trung Quốc, Bắc Kinh còn phải đối mặt với một quyết định đau đớn khác. Chiến tranh thương mại nói chung, và đặc biệt là việc buộc phải đóng cửa công ty sản xuất thiết bị viễn thông ZTE sau khi Washington ngăn chặn công ty này sử dụng các chi tiết do Mỹ sản xuất, đã làm lộ rõ lỗ hổng chiến lược của Trung Quốc, phụ thuộc về mặt kinh tế của nước này đối với Mỹ.

Trước khi 2 nước trở thành đối thủ địa chính trị, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế là một tài sản quý giá cho Trung Quốc. Bắc Kinh có thể tận dụng mối quan hệ này để củng cố sức mạnh của họ trong khi lợi ích kinh tế làm yếu đi xung đột địa chính trị giữa 2 nước.

Nhưng với mối quan hệ tổng thể Mỹ – Trung đảo chiều, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế không chỉ khó duy trì (như thể hiện trong cuộc chiến thương mại), mà còn nhanh chóng trở thành một gánh nặng chiến lược nghiêm trọng.

Là bên yếu kém hơn về kinh tế, Trung Quốc bị ảnh hưởng đặc biệt. Trong lĩnh vực công nghệ, Trung Quốc hiện tự nhận thấy họ đang chịu sự kiểm soát của Mỹ trong việc tiếp cận với các chi tiết quan trọng (như chất bán dẫn) và các công nghệ thiết yếu (như hệ điều hành Android và Windows). Nếu Mỹ quyết định cắt đứt quyền truy cập của Trung Quốc vì bất kỳ lý do gì, một phần lớn nền kinh tế Trung Quốc có thể phải đối mặt với sự đổ vỡ, giáo sư Pei nhận định.

Ông Tập và đội ngũ phụ tá hiện phải quyết định về sự lựa chọn đắt giá. Nếu Bắc Kinh hy vọng có thể đảm bảo quyền tự chủ và an ninh quốc gia, họ sẽ phải bắt đầu một quá trình tách ra khỏi lĩnh vực công nghệ và thương mại của Mỹ. Quá trình này chắc chắn không hiệu quả vì một số quốc gia có thể thay thế Trung Quốc để trở thành nguồn xuất khẩu và cung cấp công nghệ cho Mỹ. Tồi tệ hơn, việc tách ra này sẽ giảm thêm động lực của mỗi nước trong việc tự kiềm chế cạnh tranh về địa chính trị. Do đó làm cho xung đột nhiều khả năng xảy ra.

Quyết định khó khăn cuối cùng mà ông Tập sẽ sớm phải thực hiện là liệu có nên quay trở lại chính sách đối ngoại đầy tham vọng và tốn kém của mình hay không?.

Trước khi có sự rạn nứt trong mối quan hệ Mỹ – Trung và sự khởi đầu của cuộc chiến thương mại giữa 2 nước, ông Tập đã đưa ra một loạt các sáng kiến để thúc đẩy tăng trưởng của Trung Quốc như một siêu cường toàn cầu, trong đó bao gồm việc tăng cường viện trợ nước ngoài của Trung Quốc và Sáng kiến Vành đai và Con đường, một chương trình toàn cầu trị giá 1 nghìn tỷ đô la, với các dự án cơ sở hạ tầng do Trung Quốc tài trợ. Vì kết quả gần như chắc chắn của cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung kéo dài, là sự suy giảm đáng kể trong xuất khẩu và thu nhập ngoại hối của Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ cần phải bảo tồn dự trữ ngoại hối để bảo vệ đồng tiền nội tệ của mình, và duy trì cán cân thanh toán. Nói cách khác, Trung Quốc không còn có khả năng thanh toán cho các hợp đồng chính sách đối ngoại đắt đỏ như thế nữa.

Tuy nhiên, việc rút ra khỏi các dự án này, vốn có liên quan chặt chẽ với ông Tập, sẽ là khó khăn đối với Trung Quốc. Vì Bắc Kinh đã gánh chịu “những chi phí không thể thu lại được” khổng lồ, nên việc giảm quy mô đầu tư trong tương lai, có thể gây nguy hiểm cho giá trị của một số dự án hiện có. Về mặt chính trị, việc rút lui như vậy sẽ là một mất mát lớn đối với ông Tập. Thật khó để tưởng tượng rằng những người dưới quyền của ông ta sẽ mạo hiểm sự nghiệp hoặc an toàn cá nhân để có thể đưa ra đề xuất như vậy.

Theo giáo sư Pei, một phân tích công bằng về những sự lựa chọn này cho thấy Trung Quốc, về lâu dài, sẽ có lợi hơn nếu trước mắt, các nhà lãnh đạo nước này sẵn sàng nhượng bộ, mặc dù bị mất mặt, trước khi cuộc chiến thương mại với Mỹ leo thang ngoài tầm kiểm soát.

Nhưng, những tổn thất do nhượng bộ của Trung Quốc, cần thiết để ổn định mối quan hệ Trung – Mỹ, là vượt quá lượng hàng hóa bổ sung mà Trung Quốc cam kết nhập khẩu từ Mỹ, hoặc thậm chí là cả sự ‘mất mặt’ của ông Tập. Cuối cùng, Trung Quốc sẽ không chỉ phải từ bỏ mô hình tư bản – nhà nước của mình, là nguyên nhân gốc rễ của căng thẳng thương mại Trung – Mỹ, mà còn phải giảm bớt tham vọng địa chính trị, và hạn chế gây thách thức đối với sự vượt trội của Mỹ, giáo sư Pei kết luận.

Tự Kiên

BẢN TIN MỚI NHẤT

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngón tay chải tóc Nước mắt dài hơn

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: RẰNG THÌ LÀ

Mao xê Tông đẻ ra Đăng Xiêu Pình

Xem Thêm

Donald Trump và 5 cuộc chiến định vị lại nước Mỹ và thế giới

Cuộc đối đầu này sẽ kéo dài bao lâu? Sau nhiệm kỳ của Tổng thống Trump hay sẽ kéo dài tới 45 năm như Chiến tranh lạnh Mỹ – Xô trước đây?

Xem Thêm

... Hết thuốc chữa !!!

“ Há mồm ra, Địt Mẹ mày! Há to mồm ra... ” -

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI ANH THÁI QUỐC MƯU - CHU VƯƠNG MIỆN

Trong Bản Dịch {Thuật Hoài ] của chí sĩ Đặng Dung , câu thứ ba anh dịch như sau

Xem Thêm

TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

bài diễn văn đã gây sóng gió lớn, chỉ vì nó đã đưa ra cho cả thế giới thấy chính sách đối ngoại… không giống chính sách đối ngoại của bất cứ ông tổng thống tiền nhiệm nào.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Điểm Mặt Cộng Sản (ĐMCS)" - Trần Văn Giang

Nuoc bon ngan nam(4000) hon chua tinh, Dan chin ba (93 )trieu,giac con say. Tan Da.

Xem Thêm

Đề bài :Mỹ ngừng cấp thị thực cho sinh viên Trung Quốc vì lo ngại gián điệp

Nguoi Tau co tinh than huong ve to quoc rat manh, khong chi du hoc sinh, cac cong dan My goc Tau lam viec cho cac cong ty va co quan chanh phu My thuong lam gian diep an cap tai lieu bi mat de giup TC vuot qua nuoc My. Cac cong ty My ham tien, xin visas H1B de muon nhan cong re tien tu TC bi mat rat nhieu phat minh va bi mat sang che van chua sang mat ra.

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Làm cái nghề thiến "thằng trư bát dái" làm cho toàn bộ cái cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy nhẩy nẩy lên vì "thằng trư bát dái" là tổ tiên sư cha bọn chệt chó bẩn thúi.

Xem Thêm

Đề bài :Đố buồn để biết - Nguyễn Bá Chổi

những đôi mắt " mang hình viên đạn " của người thân gia đình ông Trần Đại Quang cho thấy họ đang căm phẩn băng đảng của Nguyễn Phú Trọng như thế nào .

Xem Thêm

Đề bài :Thực Hư Chuyện ‘Trung Quốc Vượt Mỹ’- Tác giả: Nguyễn Hải Hoành

Cái bọn dở hơi dốt nát , ngông cuồng ở cái ồ chó ghẻ <=> chun quốc<=> chun lổ chó ; chui hang chồn lùi <=> china làm giàu theo cái kiểu " bán vợ đợ con hay là đâm cha chém chú " thì thật đáng khinh bỉ . Do đâu mà có quá nhiều thảm hoạ đã xảy ra ở cái ổ chó ghẻ china đã mục nát làm cho bầu không khí ô nhiểm đến chết người , môi trường bị hủy hoại thật nghiêm trọng ; 'cái bọn chệt ngu khu đen' thì làm đổ mồ hội hột , sút mồ hội trán cũng không đủ ăn ; nợ nần thì ngập đầu đến hơn 30.000 tỉ USD ; bán tháo tài nguyên thiên nhiên sạch sẻ cho đến cạn kiệt đến nổi giờ đây phải giở trò cướp bóc trắng trợn ở CHÂU Á ..... Câu trả lời thật là đơn giản : là do chính cái đám chệt chó thổ tả đầu sỏ ở " tắc kinh (beijing) " làm giàu bất chính gây ra . Lối khoe khoang là ' xiêu cuồng ' khập khểnh chẵn có gì đáng tự hào đó chỉ làm thối thêm cái ổ chệt chó ghẻ rồi đi tới chổ sẻ tự hủy diệt hoàn toàn cái bọn => " chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> Hơn 1.300 triệu thằng => " chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> bầy chệt chó hoang ngu lẫn điên . bọn chệt chó ghẻ china chúng mầy hảy nên lo đớp cứt trộn với 'tàu hủ thúi mốc meo' cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật . ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DUMB DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài :Donald Trump bài binh bố trận quyết buộc Trung Quốc “đầu hàng”

Lần nầy TT TRUMP SẺ DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ ĐẬP chết cha , chết mẹ con chó ghẻ đần độn <=> " xí jính pín bò " và cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy , nhơ nhớp . DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ BAO VÂY bọn chệt súc vật đần độn , khiến cho cái ổ chệt chó ghẻ china phải suy sụp , phải lụn bại hoàn toàn .Từ đói nghèo cùng cực sẻ nổ ra nội chiến và bọn chệt chó chết chúng nó sẻ có dịp đớp nhau , xực nhau , cắn xé nhau để tranh giành miếng ăn . Miếng ăn là miếng tồi tàn, Mất đi một miếng "chệt chó chết" lộn gan lên đầu . Cả Thế giới sẻ vui vẻ nhìn bọn chệt chó ghẻ vì tranh ăn mà tiêu diệt lẩn nhau cho tới khi cái ổ chệt china chó chết hoàn toàn biến thành bải tha ma chôn vùi bọn chệt man di mọi rợ . Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật .. Bọn china chó ghẻ chúng mầy hảy đớp cứt cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài :Donald Trump bài binh bố trận quyết buộc Trung Quốc “đầu hàng”

Lần nầy TT TRUMP SẺ DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ ĐẬP chết cha , chết mẹ con chó ghẻ đần độn <=> " xí jính pín bò " và cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy , nhơ nhớp . DÙNG CHIẾN TRANH KINH TẾ ĐỂ BAO VÂY bọn chệt súc vật đần độn , khiến cho cái ổ chệt chó ghẻ china phải suy sụp , phải lụn bại hoàn toàn .Từ đói nghèo cùng cực sẻ nổ ra nội chiến và bọn chệt chó chết chúng nó sẻ có dịp đớp nhau , xực nhau , cắn xé nhau để tranh giành miếng ăn . Miếng ăn là miếng tồi tàn, Mất đi một miếng "chệt chó chết" lộn gan lên đầu . Cả Thế giới sẻ vui vẻ nhìn bọn chệt chó ghẻ vì tranh ăn mà tiêu diệt lẩn nhau cho tới khi cái ổ chệt china chó chết hoàn toàn biến thành bải tha ma chôn vùi bọn chệt man di mọi rợ . Tóm lại mấy thằng chệt chó ghẻ quái thai như đống cứt của súc vật .. Bọn china chó ghẻ chúng mầy hảy đớp cứt cho no bụng rồi chờ ngày đớp thêm bơm nguyên tử để đi xuống điạ ngục cùng một lượt cho vui. ONLY ONE DOG = 1.300 millions mental chinese . NO DOGS AND 1.300 millions mental chinese ALLOWED " .

Xem Thêm

Đề bài : Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)

Gần đây qua phong trào ME TOO ,khắp nơi rộ lên như nấm sau cơn mưa ,nhưng vụ thưa gỡi TT.Trump cũng như vụ Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)nhắm vào ông Brett Kavanaugh khi được đề cử vào Tối cao Pháp viện ,thì đúng là hết ý kiến vì đã 36 năm qua ,không có chứng cứ ,nhân chứng vật chứng mơ hồ.!! mà ngay cả nguyên cáo cũng thú nhận lúc đó say rượu ,không chắc ai là thủ phạm?? Có lẻ mục đích để chống phá bất kể cái gì dính dáng tới TT. Trump ,dù họ biết có thể tai hại cho đất nước Hoa Kỳ này. Phải nói là mấy vụ thưa kiện này đúng là ruồi bu.....,theo thiển ý của tôi là trên toàn thế giới này có lẻ chỉ còn 2 ông có thể tránh bị thưa kiện Quấy nhiễu tình dục là Đức Đạt Lai Lạt Ma và Giáo Hoàng thôi. Tôi cũng xin kể về vụ này :Đầu thập niên 90 tôi có vào làm việc cho một clinic cosmetic surgery ở Longbeach ,khách hàng đa số là các diển viên ,ca sỉ của Holywood và các vũ nử múa cột hoặc sexy show. Thường là bơm ngực ,mông ,lấy mở bụng ,hông ,một ít căng da mặt ,sóng mũi ,cắt mắt....Thời gian đầu tôi là phụ mổ ( surgical tech) ,sau đó có lẻ do Dr.James Myer ( là bác sỉ US.Army đóng tại Đà nẵng năm 72 ,khi biết tôi là quân y củ ) nên nâng đở cho phụ trách tái khám các case độn ngực ,mỗi buổi sáng tôi phải kiểm tra các vết mổ ( khi đó nâng ngực còn rạch một đường dưới dạ ngực ) khoãng 8 phòng bệnh. Lúc đầu Dr.Ch.G là bác sỉ trưỡng căn dặn là tay mang gloves ,khi nâng ngực bệnh nhân phải khéo léo nhẹ nhàng và dùng mặt ngoài bàn tay ,chớ nâng ngực bằng lòng bàn tay( palm hand) là coi chừng bị thưa quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment) !!, hồi trước tôi cứ nghỉ là mấy bà lớn tuổi bị teo ,xệ..mới đi bơm ngực ,tới khi gặp mới tá hỏa ,khách hàng đa số rất trẻ khoãng tuổi 18-22 Mỹ có Mễ có ,đẹp lắm ,họ làm ngực để cho nghề nghiệp như LAPS DANCE ,SEXY SHOW...lần đầu mới xô cửa bước vào phòng khám ,thấy khách hàng nằm sẵn trên giường chỉ mặc áo giấy nhìn trắng bóc là tay chân luống cuống ,tim đập mạnh muốn xỉu !! rồi qua phòng 2 xong tới phòng 3......cứ thế cứ thế...cái khổ nhất là thấy đẹp mà sợ lắm. May mà nhờ cái áo blouse dài nên đi đứng dể dàng. Sau một tháng căng thẳng hồi hộp tôi xin nghĩ quit job lấy lý do phải về trường học tiếp. Ngày cuối bước vào phòng khám mọi chuyện cũng bình thường ,qua phòng khác lần này thấy một cô giống Thái hay Phi rất trẻ ,thỉnh thoãng cũng có vài người ,tôi đang vạch ngực khám chợt nghe cô hỏi bằng tiếng Việt : Chú cũng là Việt Nam phải không? tôi luống cuống rút tay về : Dạ phải ,sau đó ghi vội vào hồ sơ bệnh lý của khách hàng và xin phép ra ngoài. Bây giờ sau hơn 20 năm trong nghề ,tôi rất cản thận mỗi khi phải làm việc với các lady ,luôn luôn phải có một nurse nử đi theo phụ và có gì là chứng nhân cho tôi. Ở Mỹ rất dể bị thưa kiện sơ sẩy là tiêu đời.

Xem Thêm

Đề bài : Quấy nhiễu tình dục (Sexual Harassment)

Nước Mỹ được tìm ra do những người bị XH Chấu Âu truy đuổi và những người mạo hiểm nên tất cả đặc tình của thành phần này đã ảnh hưởng ko những vào văn hóa mà cả vào luật lệ.Điều này đã mang lại cái hậu quả là nước Mỹ có nhiều luật sư nhất trên thế giới,từ đây,cuộc cạnh tranh giữa các luật sư bắt đầu đưa đến hậu quả là cần nhiều luật lệ,rồi cần thêm nhiều tòa án,....một chuỗi job được thành hình khiến người dân Mỹ rối bù vì luật lệ.

Xem Thêm

Đề bài :Hiếm và độc hại - Hà Thượng Thủ

Trước đây loại " Virus hiếm và độc hại " này không có ý định tấn công Trần Đại Quang đâu .Trong một lần không biết có phải do cao hứng hay không Trần Đại Quang đã tuyên bố trước báo chí rằng : Việt Nam có thể sẽ có luật tự do biểu tình thế là loại " Virus hiếm và độc hại " tấn công ông ta ngay sau đó .Và báo tuổi trẻ đã thật thà đăng lại nguyên văn đó .Kết quả báo tuổi trẻ bị đình chỉ hoạt động hơn 3 tháng .

Xem Thêm

TIN MỚI

TRAO ĐỔI VỚI ANH THÁI QUỐC MƯU - CHU VƯƠNG MIỆN

Trong Bản Dịch {Thuật Hoài ] của chí sĩ Đặng Dung , câu thứ ba anh dịch như sau

Xem Thêm

TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI

bài diễn văn đã gây sóng gió lớn, chỉ vì nó đã đưa ra cho cả thế giới thấy chính sách đối ngoại… không giống chính sách đối ngoại của bất cứ ông tổng thống tiền nhiệm nào.

Xem Thêm

Mỹ thúc ép đồng minh cô lập thương mại Trung Quốc

Chính quyền Tổng thống Donald Trump đang thúc đẩy Liên minh châu Âu (EU), Anh, và Nhật Bản ngưng thoả thuận thương mại song phương với China....

Xem Thêm

LÀM HỎNG ĐỜI NHAU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi mang cảm giác buồn bã như chính mình bị từ khước cuộc vui. Tôi ra balcon đứng ngắm đất trời bao la ...

Xem Thêm

TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

(HNPD) Bài 2 này, chú trọng về chiến sự nóng bỏng nhứt của Khu 42 Chiến Thuật do Sư Đoàn 21 Bộ Binh trách nhiệm

Xem Thêm

CHÉN TƯƠNG TƯ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Người không thần tượng, càng không thánh Hãy thức trăm năm mộng mị vờ

Xem Thêm

Hình ảnh hiếm hoi của Donald Trump thời thanh niên

Chờ cho đến khi bạn nhìn thấy tất cả những hình ảnh thời thơ ấu của một Tư lệnh nước Mỹ, gia trưởng của chúng tôi và hình ảnh của anh ta như một người cha trẻ

Xem Thêm

FBI: China là mối đe dọa lớn nhất đối với lợi ích Mỹ

China về nhiều mặt là mối đe dọa về phản gián lớn nhất, phức tạp nhất, lâu dài nhất mà chúng ta phải đối mặt

Xem Thêm

Một tuyên chiến về Chiến tranh Lạnh mới? - Nguyễn Văn Tuấn

Phó tổng thống Mỹ Mike Pence chỉ thẳng những kẻ đang cai trị Trung Quốc rằng Tổng thống Mỹ sẽ có biện pháp chống trả thích đáng.

Xem Thêm

Bão Michael trút thiệt hại "không thể tưởng tượng" xuống Florida

Hôm 12-12, lực lượng cứu cấp Mỹ tìm kiếm các đống đổ nát dọc những bãi biển bị bão Michael tàn phá sau khi 7 người thiệt mạng do ảnh hưởng của cơn bão này.

Xem Thêm