Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Phố đêm - Việt Nhân

(HNPĐ) Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó


(HNPĐ) Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó, mỗ tôi vẫn thích những quán như vậy, nó mang cái không gian của một thời quê nhà, bên ly café, chai la-ve, vừa uống vừa nhìn khách qua lại. Phố Bolsa đã vắng dần người đi, trời về chiều đã mát lại đôi chút, tháng Tư Cali cái nóng lắm lúc hơn cả Saigon, ngồi đây mà nhớ hè phố Bonard, nơi quán Kim Sơn với cái thú ngồi ngoài hè, mà kẻ lê la quán xá đã nhại thơ Nguyên Sa: nóng Saigon bên chai la-ve mà chợt mát.

Ngồi ngoài hiên, cái hóng chuyện khách bàn bên thật thoải mái, kẻ nói không ngại người ngồi quanh mà phát hết âm lượng, ai thích thì nghe, không thích thì xoay hướng ngồi nhìn qua phía khác, và bài viết hôm nay có từ cái hóng hớt câu chuyện của ba ông khách bàn bên. Họ đang dở chuyện về cuộc biểu tình, chống văn hóa vận, chống tiếp tay NQ.36, chống Thúy Nga Paris, chống đài Truyền hình VietFace. Nay ở Quận Cam, đài truyền hình tiếng Việt mọc rộ, vừa nhiều vừa bát nháo, có lẽ chúng mọc lên là bởi một nhu cầu nào đó hơn là cho người xem!

Nhớ có dạo nghe bà Phùng Tuệ Châu nói, dưới nghị quyết 36 cắt mạng sẽ ra tay thu gom (chỉ đạo) báo chí truyền thông người Việt hải ngoại, thực hư ra sao, và chuyện đã đi đến đâu chưa biết, nhưng nay dân Bolsa xầm xì nói nhau nghe đài này đài kia là vịt cộng. Nay vịt cộng đã đầy lền đất Bolsa, đó là cái thật, nhưng cái khó là làm sao chỉ mặt gọi tên, thiếu chứng cớ bị kiện cho vỡ mặt, thì đài truyền hình cũng thế, có lần được bạn rỉ tai, chạy ù về nhà bật ti vi lên xem đúng sai. Ừ nhỉ… từ xướng ngôn viên đến nội dung phim ảnh, rõ ràng là nó chứ không phải ta!

Nhận bằng trực giác thì chưa đủ để kết luận, cần có bằng chứng, mà làm sao có bằng chứng đây, không chứng minh được, quan tòa nện búa thì chỉ có thua, đã có người mất trắng cơ nghiệp rồi chứ có phải là không đâu, khổ thật bây giờ địch ta lẫn lộn, mà địch có khi mồm mép nó lại cứng hơn ta. Như chuyện tay chủ tiệm đĩa hát Bolsa, dẫn đám con hát lên giúp vui các quan lãnh sự đỏ trên San Francisco, cái video clip được phát tán trên mạng, đã tám năm nay vẫn còn, nhưng tuần trước hắn đã ‘chụp’ người biểu tình, là theo lệnh báo ‘nhân dân’ để chống gia đình hắn.

Bà con nào chống tên bưng bô này, hãy cẩn thận nay giàu rồi, tiền nó đốt mình cháy thành than như không, con gái nó cũng là hạng không vừa, là một trong những chủ nhân của đài Vietface cánh tay nối dài của đảng. Còn chuyện có người thắc mắc, hôm xưa sợ vịt cộng mà bọn này mang thân tỵ nạn, nay hết sợ rồi sao mà quay lại bưng bô, hay lũ vịt cộng chúng tài giỏi như tướng Cao Cầy nói? Vịt cộng chả tài giỏi gì sất, và đám này cũng chẳng tỵ nạn gì sất, rặt là bọn kinh tế đấy thôi, vì tiền chúng bán mạng cho sóng dữ, nay cũng vì tiền chúng quay lại bưng bô!

Phố đã lên đèn, bàn bên câu chuyện đã chuyển sang vụ án sáu anh chị em hội dân chủ bên quê nhà, với bản án cộng lại 66 năm và 17 năm quản chế, mà chế độ xã nghĩa vừa rồi đã kết án họ, để rồi lại ít hôm sau chúng lôi thêm ba người hoạt động xã hội nữa, ra tòa xét xử một cách bí mật, chóng vánh cũng với những mức án nặng nề. -Có cái gì không đúng ở đây… đó là câu nói của anh trẻ nhất trong ba anh khách bàn bên, nói trẻ chứ cũng phải bốn mươi hay hơn đôi chút, tức bằng ấy năm mà bọn An Nam cộng, chúng tự hào là chúng đã thống nhất đất nước.

Thấy mỗ tôi quay hẳn nhìn anh, như muốn nghe thêm những gì sau cái câu ‘có cái gì không đúng ở đây’ mà anh tiếp như phân bua: Lãnh án tù khắc nghiệt, trong lúc mọi người chung quanh vẫn còn đang ngủ, chẳng đánh động được là bao… À, thì ra cái anh nói không đúng ở đây, là anh muốn so sánh giữa cái ôn hòa đấu tranh với con số năm tháng tù đày quá nặng… hy sinh vì đất nước dân tộc thì còn lý tưởng nào đẹp bằng, nhưng xót cho các anh chịu ngần ấy năm tù, nhưng chắc không đánh thức được mấy phần trong cái xã hội vô cảm như hiện nay

Nghe được đâu đó trong ý của anh, là làm sao cho hiệu quả việc làm tương xứng với sự hy sinh! Chuyện anh em đấu tranh dân chủ đâu khác chuyện hàng trăm ngàn ngư dân bị Formosa đưa vào ngõ cụt, đòi hỏi ôn hòa đã mấy năm rồi có đi đến đâu, trong khi từ ngày bỏ thuyền bỏ lưới, cái trước mắt là không cơm gạo không cả ngày mai. Chống Formosa là chống nhà nước, đã có người phải vào tù vì đòi hỏi sự công bằng với đứa có súng, chuyện sẽ khác đi, nếu cái lần người biểu tình đã tràn được vào bên trong Formosa, mà có được mồi lửa thì sự thể nay đã khác.

Bản chất của cộng sản là bạo lực, nay đi nói chuyện ôn hòa với chúng xin hỏi có là điều đúng, hãy nhìn đi xã hội của cộng sản là sắt máu, vì tiền mà ngay bọn chúng đồng chí đồng đảng giết nhau như ngóe, thì sao lại buộc mình phải đi nói chuyện ôn hòa với chúng, tỏ ra văn minh để rồi được gì? Sống ở xã hội nào phải hợp với xã hội đó, cứ xin làm đi một lần sẽ thấy, cứ có đứa ác ôn được đưa đi gặp bác chúng, thì sẽ có người bắt chước mà đều khắp, nếu có phải bị tù bị chết cũng xứng, đừng cầm tờ giấy biểu ngữ để bị nhốt chục năm, bị chúng cười là tâm thần.

Từ cái đánh lẻ, dần người dân nhận ra cái cần đánh lớn là cái đảng thổ phỉ An Nam cộng, tuần tự nó sẽ là vậy, thực tế hãy xin xét người dân xã nghĩa hiện nay ra sao, có phải trai chỉ mơ được một suất lao nô xứ người, gái mơ được lấy chồng ngoại dù là đui què mẻ sứt. Người dân xã nghĩa hôm nay cùng cực trong cái thiên đường của bác chỉ mong được thoát, nhưng lại là cái thoát ích kỷ chỉ cho riêng mình, mà quay lưng lại với đất nước, nên trong cái vô cảm đó, nếu phải thêm hàng trăm người đấu tranh đi tù, thì vấn nạn của đất nước vẫn còn nguyên.

Chỉ bọn chóp bu tư bản đỏ mới có tiền, có nhà nơi xứ người, bọn cán đỏ gộc mới đưa được vợ con cái đi dưới các dạng du sinh, đầu tư, ở đây chúng ta thấy chúng đông, nhưng so với 90 triệu dân trong nước chúng chỉ là vài phần trăm, như vậy vẫn còn là số lớn người dân chịu chết cứng. Quê nhà hôm nay, chạy giấy tờ để rời khỏi thiên đàng xã nghĩa, đã không còn khó cho những ai có tiền, nhưng có được tờ giấy như để sang Malaysia làm đĩ, cũng không phải là rẻ.

Cái vòng lẩn quẩn cho kẻ khốn cùng là thế chấp vay nợ để đi, đi được rồi cày trả nợ nuôi béo đứa vì nó mà mình phải tha phương, cam chịu làm chim bỏ xứ vì đất dữ, mà không dọn đất cho sạch để ở lại cùng quê hương, mặc cho sâu bọ rắn rết nhung nhúc vì không ai dọn, sao không ra tay quét sạch chúng đi, chúng ngay trước mắt, chúng đứng nơi bụi cây góc phố, đầy rẫy ra đó.

Phố đã về đêm quán hết khách, cũng đến lúc phải về thôi, từ radio trong xe tiếng hát Hà Thanh với Chiều mưa biên giới, gợi nhớ lại một thời tóc hãy còn xanh, cũng nơi vùng biên giới Tây Nam của người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, cũng những cơn mưa hằng đêm nằm thu mình kích giặc, thoáng đó nay đã hơn năm mươi năm.

Thời gian đã lấy mất đi tất cả, nay chỉ còn là một cái xác già vô dụng phiêu lạc nơi xứ người… chợt nghe thèm mình được làm lại như vậy thì hay biết mấy!

Việt Nhân (HNPĐ)


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Phố đêm - Việt Nhân

(HNPĐ) Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó


(HNPĐ) Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó, mỗ tôi vẫn thích những quán như vậy, nó mang cái không gian của một thời quê nhà, bên ly café, chai la-ve, vừa uống vừa nhìn khách qua lại. Phố Bolsa đã vắng dần người đi, trời về chiều đã mát lại đôi chút, tháng Tư Cali cái nóng lắm lúc hơn cả Saigon, ngồi đây mà nhớ hè phố Bonard, nơi quán Kim Sơn với cái thú ngồi ngoài hè, mà kẻ lê la quán xá đã nhại thơ Nguyên Sa: nóng Saigon bên chai la-ve mà chợt mát.

Ngồi ngoài hiên, cái hóng chuyện khách bàn bên thật thoải mái, kẻ nói không ngại người ngồi quanh mà phát hết âm lượng, ai thích thì nghe, không thích thì xoay hướng ngồi nhìn qua phía khác, và bài viết hôm nay có từ cái hóng hớt câu chuyện của ba ông khách bàn bên. Họ đang dở chuyện về cuộc biểu tình, chống văn hóa vận, chống tiếp tay NQ.36, chống Thúy Nga Paris, chống đài Truyền hình VietFace. Nay ở Quận Cam, đài truyền hình tiếng Việt mọc rộ, vừa nhiều vừa bát nháo, có lẽ chúng mọc lên là bởi một nhu cầu nào đó hơn là cho người xem!

Nhớ có dạo nghe bà Phùng Tuệ Châu nói, dưới nghị quyết 36 cắt mạng sẽ ra tay thu gom (chỉ đạo) báo chí truyền thông người Việt hải ngoại, thực hư ra sao, và chuyện đã đi đến đâu chưa biết, nhưng nay dân Bolsa xầm xì nói nhau nghe đài này đài kia là vịt cộng. Nay vịt cộng đã đầy lền đất Bolsa, đó là cái thật, nhưng cái khó là làm sao chỉ mặt gọi tên, thiếu chứng cớ bị kiện cho vỡ mặt, thì đài truyền hình cũng thế, có lần được bạn rỉ tai, chạy ù về nhà bật ti vi lên xem đúng sai. Ừ nhỉ… từ xướng ngôn viên đến nội dung phim ảnh, rõ ràng là nó chứ không phải ta!

Nhận bằng trực giác thì chưa đủ để kết luận, cần có bằng chứng, mà làm sao có bằng chứng đây, không chứng minh được, quan tòa nện búa thì chỉ có thua, đã có người mất trắng cơ nghiệp rồi chứ có phải là không đâu, khổ thật bây giờ địch ta lẫn lộn, mà địch có khi mồm mép nó lại cứng hơn ta. Như chuyện tay chủ tiệm đĩa hát Bolsa, dẫn đám con hát lên giúp vui các quan lãnh sự đỏ trên San Francisco, cái video clip được phát tán trên mạng, đã tám năm nay vẫn còn, nhưng tuần trước hắn đã ‘chụp’ người biểu tình, là theo lệnh báo ‘nhân dân’ để chống gia đình hắn.

Bà con nào chống tên bưng bô này, hãy cẩn thận nay giàu rồi, tiền nó đốt mình cháy thành than như không, con gái nó cũng là hạng không vừa, là một trong những chủ nhân của đài Vietface cánh tay nối dài của đảng. Còn chuyện có người thắc mắc, hôm xưa sợ vịt cộng mà bọn này mang thân tỵ nạn, nay hết sợ rồi sao mà quay lại bưng bô, hay lũ vịt cộng chúng tài giỏi như tướng Cao Cầy nói? Vịt cộng chả tài giỏi gì sất, và đám này cũng chẳng tỵ nạn gì sất, rặt là bọn kinh tế đấy thôi, vì tiền chúng bán mạng cho sóng dữ, nay cũng vì tiền chúng quay lại bưng bô!

Phố đã lên đèn, bàn bên câu chuyện đã chuyển sang vụ án sáu anh chị em hội dân chủ bên quê nhà, với bản án cộng lại 66 năm và 17 năm quản chế, mà chế độ xã nghĩa vừa rồi đã kết án họ, để rồi lại ít hôm sau chúng lôi thêm ba người hoạt động xã hội nữa, ra tòa xét xử một cách bí mật, chóng vánh cũng với những mức án nặng nề. -Có cái gì không đúng ở đây… đó là câu nói của anh trẻ nhất trong ba anh khách bàn bên, nói trẻ chứ cũng phải bốn mươi hay hơn đôi chút, tức bằng ấy năm mà bọn An Nam cộng, chúng tự hào là chúng đã thống nhất đất nước.

Thấy mỗ tôi quay hẳn nhìn anh, như muốn nghe thêm những gì sau cái câu ‘có cái gì không đúng ở đây’ mà anh tiếp như phân bua: Lãnh án tù khắc nghiệt, trong lúc mọi người chung quanh vẫn còn đang ngủ, chẳng đánh động được là bao… À, thì ra cái anh nói không đúng ở đây, là anh muốn so sánh giữa cái ôn hòa đấu tranh với con số năm tháng tù đày quá nặng… hy sinh vì đất nước dân tộc thì còn lý tưởng nào đẹp bằng, nhưng xót cho các anh chịu ngần ấy năm tù, nhưng chắc không đánh thức được mấy phần trong cái xã hội vô cảm như hiện nay

Nghe được đâu đó trong ý của anh, là làm sao cho hiệu quả việc làm tương xứng với sự hy sinh! Chuyện anh em đấu tranh dân chủ đâu khác chuyện hàng trăm ngàn ngư dân bị Formosa đưa vào ngõ cụt, đòi hỏi ôn hòa đã mấy năm rồi có đi đến đâu, trong khi từ ngày bỏ thuyền bỏ lưới, cái trước mắt là không cơm gạo không cả ngày mai. Chống Formosa là chống nhà nước, đã có người phải vào tù vì đòi hỏi sự công bằng với đứa có súng, chuyện sẽ khác đi, nếu cái lần người biểu tình đã tràn được vào bên trong Formosa, mà có được mồi lửa thì sự thể nay đã khác.

Bản chất của cộng sản là bạo lực, nay đi nói chuyện ôn hòa với chúng xin hỏi có là điều đúng, hãy nhìn đi xã hội của cộng sản là sắt máu, vì tiền mà ngay bọn chúng đồng chí đồng đảng giết nhau như ngóe, thì sao lại buộc mình phải đi nói chuyện ôn hòa với chúng, tỏ ra văn minh để rồi được gì? Sống ở xã hội nào phải hợp với xã hội đó, cứ xin làm đi một lần sẽ thấy, cứ có đứa ác ôn được đưa đi gặp bác chúng, thì sẽ có người bắt chước mà đều khắp, nếu có phải bị tù bị chết cũng xứng, đừng cầm tờ giấy biểu ngữ để bị nhốt chục năm, bị chúng cười là tâm thần.

Từ cái đánh lẻ, dần người dân nhận ra cái cần đánh lớn là cái đảng thổ phỉ An Nam cộng, tuần tự nó sẽ là vậy, thực tế hãy xin xét người dân xã nghĩa hiện nay ra sao, có phải trai chỉ mơ được một suất lao nô xứ người, gái mơ được lấy chồng ngoại dù là đui què mẻ sứt. Người dân xã nghĩa hôm nay cùng cực trong cái thiên đường của bác chỉ mong được thoát, nhưng lại là cái thoát ích kỷ chỉ cho riêng mình, mà quay lưng lại với đất nước, nên trong cái vô cảm đó, nếu phải thêm hàng trăm người đấu tranh đi tù, thì vấn nạn của đất nước vẫn còn nguyên.

Chỉ bọn chóp bu tư bản đỏ mới có tiền, có nhà nơi xứ người, bọn cán đỏ gộc mới đưa được vợ con cái đi dưới các dạng du sinh, đầu tư, ở đây chúng ta thấy chúng đông, nhưng so với 90 triệu dân trong nước chúng chỉ là vài phần trăm, như vậy vẫn còn là số lớn người dân chịu chết cứng. Quê nhà hôm nay, chạy giấy tờ để rời khỏi thiên đàng xã nghĩa, đã không còn khó cho những ai có tiền, nhưng có được tờ giấy như để sang Malaysia làm đĩ, cũng không phải là rẻ.

Cái vòng lẩn quẩn cho kẻ khốn cùng là thế chấp vay nợ để đi, đi được rồi cày trả nợ nuôi béo đứa vì nó mà mình phải tha phương, cam chịu làm chim bỏ xứ vì đất dữ, mà không dọn đất cho sạch để ở lại cùng quê hương, mặc cho sâu bọ rắn rết nhung nhúc vì không ai dọn, sao không ra tay quét sạch chúng đi, chúng ngay trước mắt, chúng đứng nơi bụi cây góc phố, đầy rẫy ra đó.

Phố đã về đêm quán hết khách, cũng đến lúc phải về thôi, từ radio trong xe tiếng hát Hà Thanh với Chiều mưa biên giới, gợi nhớ lại một thời tóc hãy còn xanh, cũng nơi vùng biên giới Tây Nam của người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, cũng những cơn mưa hằng đêm nằm thu mình kích giặc, thoáng đó nay đã hơn năm mươi năm.

Thời gian đã lấy mất đi tất cả, nay chỉ còn là một cái xác già vô dụng phiêu lạc nơi xứ người… chợt nghe thèm mình được làm lại như vậy thì hay biết mấy!

Việt Nhân (HNPĐ)


BẢN TIN MỚI NHẤT

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm

MỘ TÌNH NỞ HOA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đầy trời mưa bão nổi Em vẫn mở cửa lòng Bốn phương chìm bóng tối Anh và tình mênh mông

Xem Thêm

Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4–1975 - PHAN DỨC MINH

(HNPD) Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua......,không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy.

Xem Thêm

Chuyện xứ SYRIA Và hiện tình nước ta

Không có hỏa tiễn Tomahawk bắn lên từ các khu trục hạm, tàu ngầm... mặt trận Việt Nam hoàn toàn được bỏ ngõ để vũ khí hóa học tiêu diệt người Việt.

Xem Thêm

Khai thác chung *- Hà Thượng Thủ

( HNPD )Cái của Chệt là cái của tôi /Của anh Hoa Việt sẽ chung đôi /Tranh giành thì chắc không ăn nổi /Đồng ý coi như đã mất rồi

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Ca'i chuye^.n choi bo`i na`y no' xua nhu tra'i da^'t gio` ma'y anh truyen tho^ng tho^?ta? va` da?ng luu manh DC tu'c to^'i truo'c tha`nh co^ng cua TT Trump ne^n dem ra la`m vu~ khi' ta^'n co^ng, da^y la` tro` he^` vo^ duyen nha^'t.Chuye^n o^ng Trump an ba'nh tra? tie^`n truo'c khi la`m TT ca? 10 nam, trong khi anh Bill Clinton du. do^~ co^ Monica thuc ta^.p sinh va` la`m ti`n trong Oval Office thi` truyen tho^ng luu manh va DC ca^m mie^ng la.i.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Về việc chơi bời của một ông có tiền và một callgirl cở Stormy Daniels cách đây cả chục năm là việc bình thường ,chứng tỏ Mr.Trump là một đấng liền ông thực thụ ,còn nếu Mr. Trump ngày đó có quan hệ tình dục với một anh điếm đực thì mới đáng để bàn tới, mà ngay cả một ông Đại sứ đồng tính lấy một ÔNG VỢ có thấy TTDC nói gì đâu?. TT Trump hơn hẳn nhiều vị TT khác ở chổ dám nói dám làm ,không mị dân ,không e sợ đám thiên tả ,không hèn kém đi đâu cũng xin lổi cũng cúi đầu làm nhục đất nước Hoa Kỳ.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Tôi rất muốn nhắc lại câu cuối trong lời bình của LANSON NGO:"Tất cả những gì ta nói và viết cho kẻ khác đọc đều mang KHẨU NGHIỆP. Đừng để Khẩu NGhiệp của mình vương vãi đến cả con cháu. Mong lắm thay!". Cám ơn bạn LANSON NGO.

Xem Thêm

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

TIN MỚI

Ngồi một chỗ làm việc quá lâu có thể khiến chúng ta... ngu hơn

Thường xuyên ngồi làm việc một chỗ liên tục nhiều giờ liền có thể khiến chúng ta ngu ngốc hơn. Thói quen này sẽ làm vùng não phụ trách lưu giữ trí nhớ mỏng đi.

Xem Thêm

MỘ TÌNH NỞ HOA - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đầy trời mưa bão nổi Em vẫn mở cửa lòng Bốn phương chìm bóng tối Anh và tình mênh mông

Xem Thêm

Không quên ngày Quốc Hận 30 tháng 4–1975 - PHAN DỨC MINH

(HNPD) Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua......,không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy.

Xem Thêm

Chuyện xứ SYRIA Và hiện tình nước ta

Không có hỏa tiễn Tomahawk bắn lên từ các khu trục hạm, tàu ngầm... mặt trận Việt Nam hoàn toàn được bỏ ngõ để vũ khí hóa học tiêu diệt người Việt.

Xem Thêm

Khai thác chung *- Hà Thượng Thủ

( HNPD )Cái của Chệt là cái của tôi /Của anh Hoa Việt sẽ chung đôi /Tranh giành thì chắc không ăn nổi /Đồng ý coi như đã mất rồi

Xem Thêm

Bí ẩn của sự sống, càng nghiên cứu các nhà khoa học càng tin chắc rằng: ‘Thượng Đế có tồn tại’

Càng đi sâu nghiên cứu, nhiều nhà khoa học càng đi đến kết luận không thể tránh được: Thượng đế có tồn tại”.

Xem Thêm

NÓ

Lấy tiền bạc của đàn na tín thí cúng dường mà làm của riêng mình , thì kiếp sau cũng phải mang lông đội sừng để trả nợ mà thôi !

Xem Thêm

Tưởng niệm 51 năm: Tội ác Thảm Sát Dak Son của đoàn quân Cộng sản

252 đồng bào Thượng, đa số là phụ nữ và trẻ em, đã bị vc dùng súng phun lửa thiêu sống tại làng Dak Son ở tỉnh Phước Long vào cuối năm 1967 .

Xem Thêm

HIỆP ĐỊNH VỀ CHẤM DỨT CHIẾN TRANH LẬP LẠI HÒA BÌNH Ở VIỆT NAM 27-1-1973

ĐIỀU 10:Hai bên miền Nam VN cam kết tôn trọng ngừng bắn và giữ vững hòa bình ở miền Nam VN, giải quyết các vấn đề tranh chấp bằng thương lượng và tránh mọi xung đột bằng vũ lực.

Xem Thêm