Truyện Ngắn & Phóng Sự

TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA - ANH PHƯƠNG Trần Văn Ngà

(HNPD) Dịp may đến với tôi, lần đầu tiên, tôi trở quê thăm ông anh thứ bảy - 82 tuổi đang đau nhiều, muốn gặp lại tôi, nhân cơ hội này, tôi đã thăm lại chiến trường xưa


TRLI CHIN TRƯỜNG XƯA:

CHÂU ĐỐC - LONG XUYÊN - RẠCH GIÁ - CẦN THƠ  

SÓC TRĂNG - BẠC LIÊU - CÀ MAU

                           Nga T.JPG    ANH PHƯƠNG  Trần Văn Ngà


Tôi ao ước, khi ổn định được cuộc sống ở Mỹ, sẽ tìm cơ hội về thăm lại chiến trường xưa ở Miền Tây và sẽ tìm lại dấu vết - lối xưa của một lộ trình khổ nhục ở các trại tù cộng sản, từ Nam ra Bắc và  trở về Nam để có dịp hồi tưởng cảnh cũ bi thương nghiệt ngã. Sau 3 năm đầu ở đất Bắc, tôi, 43 tuổi, đã đi "ba chưn", lê lết từng bước một và khi lao động, tôi cố gắng bỏ gậy để cho xương cốt phải hoạt động nhiều, không như một vài anh em khác khai bịnh ở nhà nằm võng và khi được thả ra, đi đứng khó khăn và vài năm sau đã ra đi. Trước khi vào tù, tôi cân được gần 65 ký lô, sau 3 năm cải tạo kết quả "tiến bộ" trông thấy còn được 43 ký (ngồi vào sọt cân rau, 2 bạn tù còn sức kéo lên cân). Có dịp trở lại những trại tù năm xưa, tôi cũng đã ao ước, nhưng có thể phải chờ đến kiếp sau, nếu được đi tự do. Những trại tù nghiệt ngã mà tôi đã trải qua: Sơn La - Yên Bái - Vĩnh Phú - Rừng Lá Hàm Tân cũng như thành ông Năm ở Hóc Môn và Suối Máu (Trung tâm 3 giam giữ tù phiến cộng) Biên Hòa.

Dịp may đến với tôi, lần đầu tiên, tôi trở quê thăm ông anh thứ bảy - 82 tuổi đang đau nhiều, muốn gặp lại tôi, nhân cơ hội này, tôi đã thăm lại chiến trường xưa - Miền Tây mà tôi đã từng tham dự trong các cuộc hành quân của Trung Đoàn 33 Bộ Binh, năm 1963 và 1964: Châu Đốc (An Giang) - Long Xuyên (An Giang) - Kiên Giang (Rạch Giá) - Phong Dinh (Cần Thơ) - Ba Xuyên (Sóc Trăng) - Bạc Liêu - An Xuyên (Cà Mau).

Với sự đề phòng bất trắc hay gặp sự rắc rối khó khăn trong chuyến trở về quê hương lần đầu, một người bạn thu xếp mua vé giúp tôi trong chuyến du lịch Việt Nam từ San Jose tháng 6 năm 2010, cách nay hơn 8 năm. Hảng du lịch ở hải ngoại thường có đầu mối làm ăn với trong nước cho nên vấn đề kiểm soát an ninh khách du lịch đối với Việt Nam cũng có phần dễ dãi.VIETNAM - 2018 - giao thong(1).jpg

(H: Đường giao thông hiện nay của Việt Nam - Sài Gòn như thế này đây!!!)

Sau gần 20 năm xa quê hương, khi đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất, tôi cảm thấy có sự thay đổi lớn quá, khách du lịch vãng lai tấp nập. Năm xưa, chiến tranh còn ác liệt có mấy ai ở nước ngoài dám đến Việt Nam du lịch chỉ có cánh nhà báo, du học sinh, thương gia có làm ăn với Việt Nam, nhân viên của chánh phủ đi công tác, còn đại đa số gồm toàn những người mặc quân phục tới lui tấp nập.

Sài Gòn năm 2010 đã lột xác với những cao ốc to sầm, đường sá đấy bụi bặm chật ních xe cộ, đa số xe lưu thông là xe gắn máy tung khói bụi mịt mù trời đất, ai cũng có khẩu trang che mũi miệng, chen chúc xê dịch từng thước đất vào giờ cao điểm giao thông. Đến năm 2017 có thêm xe hơi chen lấn với xe gắn máy... Việt Nam đã thay đổi lớn, quan trọng nhứt, người giàu, đại gia tăng vọt và tầng lớp bình dân, nhà nghèo, giới nông dân bám đất ruộng lại nghèo hơn xưa cũng gia tăng còn khủng khiếp hơn.

Theo chương trình, sau một vòng đi tua Phan Rang - Phan Thiết - Tháp Chàm - Cam Ranh - Nha Trang - Đà Lạt và trở lại Sài Gòn ngơi nghỉ để chuẩn bị trở về lại Hoa Kỳ.

ẤP BÀ BÀI - XÃ VĨNH NGUƠN (CHÂU ĐỐC) KHÓ QUÊN

Nhân cơ hội ở Sài Gòn hơn một tuần, tôi đi về thăm lại quê hương cũng là nơi chôn nhau cắt rún của tôi - ấp Bà Bài thuộc xã Vĩnh Nguơn, tỉnh Châu Đốc. (H: Bốn anh chị em chúng tôi sum họp đông đủ lần đầu tiên, từ trái: thứ 7, thứ 9, thứ 11 và tôi thứ 10, đứa em trai út chết sớm lúc mới 7 tuổi, năm 1947. Nay anh 7 của chúng tôi đã quá vãng năm 2010 - chị thứ 9 mất 2017 - tôi cũng có về đưa tiển và tiếp tục thăm lâi chiến trường xưa - chừng nào đến phiên tôi ra đi? Cô em gái út cũng trên 80 tuổi lên đường nữa sẽ kết thúc thế hệ "gia phả" gia đình họ Trần - ấp Bà Bài. Chúng tôi lớn lên phải tản cư chạy giặc, hứng chịu muôn vàn khổ lụy trong chiến tranh huynh đệ tương tàn?  Hình này tại chùa Bồng Lai - năm 2010, cạnh cây cầu bắc ngang kinh Vĩnh Tế - ấp Bà Bài mà khi xưa chưa có). Nay, ấp Bà Bài chỉ có chùa Bồng Lai xây cất đàng hoàng, không có một nhà dân, vì còn sợ nạn "cáp duồn" của người Miên muốn đòi lại đất - chỉ cất chòi ở tạm lo ruộng rẫy, đánh bắt cá, hết mùa trở về nhà ở xa cách 5 - 10 cây số. GD Chau Doc 6

Khi còn chiến tranh ác liệt, từ năm 1965 đến năm 1975, ấp Bà Bài là vùng "oanh kích tự do" vì Việt Cộng từ Cam Bốt thường sử dụng vùng đất này làm chỗ dừng quân hay trú quân dài hạn. Nơi này và vài tuyến đường nữa, VC từ Miên xâm nhập vào địa phận tỉnh Châu Đốc, mà điểm dừng chân lý tưởng của chúng là ấp Bà Bài, dọc bờ kinh Vĩnh Tế.

Với con kinh Vĩnh Tế sâu và rộng là vật cản hữu hiệu - chướng ngại vật thiên nhiên, chặn đường xe thiết giáp, các loại cơ giới và làm chậm lại sự di chuyển của bộ binh. Hơn nữa, từ đó rút quân sang đất Miên lại rất gần vô cùng thuận tiện, không quá 1 cây số rưởi. Khu vực rộng lớn này trên thế đất có nhiều cỏ lát cao che phủ quanh năm, Việt Cộng rút quân về đất Miên là an toàn khu của chúng. Đặc biệt về lương thực, hậu cần, vùng này có nhiều thóc gạo, chuyên canh tác lúa Thần Nông và thực phẩm: tôm cá, rắn rùa lươn, gọi là chim trời cá nước vô cùng phong phú, có đầy dãy khắp đồng ruộng. Còn về rau xanh có vô số rau nhúc, rau muống, bông điên điển, bông súng hoang dã tha hồ mà dùng. Nói về lương thực, khu vực này có kho dự trữ khổng lồ trong thiên nhiên trời đất, nuôi cả một đạo quân lớn cấp Sư Đoàn hay Quân Đòan lâu dài rất dễ dàng, không cần tiếp tế lương thực từ xa đưa tới. Về mặt chiến thuật, Việt Cộng cũng như quân cộng sản Miên - Khờ Mẻ Đỏ của Pôn Pốt, năm 1978, 1979, đã lợi dụng địa thế hiểm yếu này đặt Bộ Chỉ Huy tiền phương, đầu não của Sư Đoàn hay Quân Đoàn của Khờ Me Đỏ làm bàn đạp xua quân tấn công pháo kích vào tỉnh lỵ Châu Đốc và các vùng lân cận quan yếu.

Từ ấp Bà Bài, theo đường chim bay, tới tỉnh lỵ Châu Đốc xấp xỉ 10 cây số, đến Núi Sam chừng 4 cây số, đến thị trấn Nhà Bàn - điểm đầu mối của vùng Thất Sơn Châu Đốc, cách chừng 6 cây số và vùng biên giới có con kinh Cả Hàng, Casino Tà Mâu trên đất Miên (vùng mật khu cũ của Việt Cộng) cũng khoảng 5-6 cây số. Đây là một casino nối tiếng nhứt ở Đông Dương về sự trấn lột sạch sành sanh dân chơi cờ bạc hay cá độ đá gà gần đó đã vay nợ nóng, có thể bị hành hạ, giam cầm, kể cả mất mạng nữa...(đài Á Châu Tự Do - RFA phổ biến tin gần đây). Nếu ở đấu kinh Vĩnh Tế (xã Vĩnh Nguơn - Châu Đốc), từ ngôi đình làng đi thắng theo đường chim bay đến Tà Mâu, chừng 4-5 cây số. Nếu đi đường chử L ngược, dọc theo một nhánh dòng sông Hậu và chạy vào đường ruộng đến sòng bài Tà Mâu, chừng 10 cây số. Hiện nay, khu vực này cũng là khu chợ trời - chợ biên giới, chuyên buôn bán đồ lậu tuồn sang Việt Nam, tôi cũng đã có đến khu vực này

Tôi về thăm lại quê hương Bà Bài, năm 2010, vẫn chưa có những người từ bỏ nơi này năm xưa trở về cất lại nhà ở. Mọi người tản cư đi nơi khác an ninh hơn, như đại gia đình chúng tôi có gần cả trăm người tản cư ra tỉnh lỵ Châu Đốc từ năm 1947. Nhiều gia đình cũng rời ấp Bà Bài đi nhiều nơi khác như cất nhà theo dọc tỉnh lộ từ Núi Sam đi vào các quận Tịnh Biên, Tri Tôn (vùng 7 núi) hay cất nhà ở gần Bến Đá Núi Sam, Nhà Bàn...

NHỚ LẠI BẠC LIÊU

Đầu năm 1963, từ Bộ Tư Lệnh của Sư Đoàn 21 Bộ Binh trong tỉnh lỵ Bạc Liêu, tôi nhận Sự Vụ Lệnh về phục vụ Trung Đoàn 33, đơn vị cơ hữu của Sư Đòan 21 BB (SĐ 21 có 3 Trung đoàn 31 - 32 - 33...). Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 Bộ Binh ở cạnh đầu cầu Hoàng Diệu (sau này là Quân Y Viện Long Xuyên) - đối diện chênh chếch với cửa chính trường Trung học Thọai Ngọc Hầu. Tất cả 13 sĩ quan mới ra trường Thủ Đức - Đà Lat và Nha Trang (Khóa 13 Thủ Đức - Khóa 16 Đà Lạt và Khóa 3 Đồng Đế - Nha Trang), về trình diện cũng là lúc Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 BB có lệnh di chuyển về đóng bản doanh trong vòng thành, sát bên Trung Tâm Cải Huấn tỉnh Châu Đốc (cũ). Được lệnh theo đoàn xe di chuyển về Châu Đốc, chúng tôi sẽ được bổ nhiệm về 3 tiểu đoàn cơ hữu của Trung đoàn 33 (lúc này 1 trung đoàn có 3 tiểu đoàn, sau này lên 4 tiểu đoàn). Đến Châu Đốc đã là 29 Tết, các tân sĩ quan được nghỉ Tết 4 ngày, sẽ được bổ nhiệm về các đơn vị sau Tết. Mỗi người đều có số, sau nhiều năm tôi không có dịp ăn Tết với cha mẹ già và đại gia đình của tôi ở quê nhà - xứ mắm Châu Đốc. Nay được về nhà ăn Tết, còn gì hạnh phúc cho bằng, tôi còn gặp nhiều học sinh mà tôi  từng dạy học ở Châu Đốc nhiều năm cho nên tôi có hàng trăm (có thể đến cả ngàn, tôi dạy môn sinh hoạt học đường cả trường tiểu học khoảng 20 lớp và có một thời gian dạy lớp Nhứt) học trò của tôi còn đang đi học tại Châu Đốc hay đã đi học xa ở Sài Gòn, Cần Thơ ... cũng về Châu Đốc ăn Têt, chúng tôi gặp lại nhau vô cùng may mắn, dịp may hiếm có.

Trong cái rủi lại có cái may nữa, khi trình diện Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21 BB ở Bạc Liêu, 3 khóa: Thủ Đúc - Đà Lạt - Nha Trang có trên dưới 40 sĩ quan mới ra trường, chờ đợi được bổ nhiệm về các đơn vị, có thêm thì giờ "bát phố" Bạc Liêu. Nghe tin đồn, có nhiều tân sĩ quan "chạy chọt" làm việc chỗ tốt khỏi phải ra đơn vị tác chiến, nghe nói danh sách sĩ quan đi các đơn vị trình lên Tư Lệnh Sư Đoàn là Đại Tá Bùi Hữu Nhơn (sau này là Thiếu Tướng và giải ngũ, nay 90 tuổi, định cư gần San Jose), hình như có vấn đề đó, Đại Tá Tư Lệnh bắt phải làm lại và thay đổi nhiều lần, nên chúng tôi phải chờ đợi ra đơn vị hơi lâu. Chúng tôi phải ngóng cổ chờ đợi, được ở nhà vãng lai của Sư Đoàn. Lúc này cận ngày Tết Nguyên Đán, chúng tôi cũng muốn đi về đơn vị ngay để ăn Tết ở đơn vị đầu tiên trong đời quân ngũ. Cả tuần chờ đợi cũng chưa nhúc nhích,  chiều chiều chúng tôi tụm năm tụm ba ra phố chợ Bạc Liêu chơi hay ăn nhậu.Tình cờ, tôi gặp vài nữ sinh trường Phước Kiến ở Chợ Lớn, đang về quê thăm gia đình, đánh vũ cầu trên bãi cỏ, chào hỏi tôi và mời tôi đánh vũ cầu với các em cho vui. Tôi mãi mê theo trái cầu, chẳng may sụp một ổ gà, bàn chân trái bị bong gân, tôi được các bạn dìu về nhà vãng lai, tưởng đâu nhẹ. Nào ngờ, bịnh xá cho biết vụ bong gân này phải chửa trị lâu, tôi vội tìm hỏi các ông lang Đông Y chửa bằng thuốc rượu và cả ngoại khoa khác như bó ngải...

Tôi gặp một gia đình của một ông thầy bất đắc dĩ, có thứ thuốc rượu này chỉ dùng để làm phước. Mỗi ngày, từ nhà vãng lai, tôi phải đi xe lôi đến nhà ông bác này. Cả gia đình, nhứt là bà ngoại và ông bà chủ nhà, cám cảnh, tội nghiệp, bảo tôi ở lại đây, chừng nào có Sự Vụ Lệnh đi về đơn vị mới, sẽ đi. Bây giờ, để việc chửa trị cho dễ và tránh di chuyển nhiều mới mau bình phục, tôi vô cùng xúc động và cảm kích tấm lòng tốt của gia đình. Tự nhiên, ân phúc từ trên trời rơi xuống quá bất ngờ, ăn ở miễn phí lại được chửa trị chăm sóc tận tình chu đáo. Hàng ngày, trước khi đi học và đi học về, bà ngoại đưa cháu gái đang học lớp đệ tam, khoảng 16 tuổi, nhỏ hơn tôi đúng một giáp, dùng nước nóng pha muối lau sạch chỗ bong gân và sau khi bó ngải lại lau chung quanh bàn chân đang sưng húp lên, dù có đau tôi cũng nín thinh vì trông bàn tay nhỏ nhắn của cô nữ sinh 16 tuổi như bàn tay của nàng tiên "cứu độ" kẻ đang khốn khổ vì bong gân, đi đứng khó khăn phải có nạn hay phải có người dìu...Cô nữ sinh hàng ngày phải lo bưng dọn cơm cho tôi một ngày 3 bữa suốt luôn 4 ngày, bạn từ nhà vãng lai Sư Đoàn đến cho biết, tất cả phải trình diện Đại Tá Tư Lệnh - Trung Tá Tư Lệnh Phó (Trung Ta Cáo Hảo Hớn, sau này là Trung Tướng) - Thiếu Tá Tham Mưu Trưởng và mỗi tân sĩ quan sẽ nhận Sự Vụ Lệnh được bổ nhiệm về đơn vị. Có nhiều người bạn có Sự Vụ Lệnh vội vả ra đi bằng xe đò vì cả 3 Trung Đoàn đang trú đóng ở Cà Mau, Chương Thiện và Long Xuyên, cách Bạc Liêu xa nhứt cũng trên dưới 100 cây số. Vì bị bong gân không đi dễ dàng, tôi phải đợi đoàn công voa của Trung Đoàn 33 - ở Long Xuyên đến nhận tiếp liệu phẩm của Sư Đoàn, tôi sẽ tháp tùng về đơn vị, được biết phải đợi thêm 3 ngày nữa,  ngày 28 Tết Ta mới có đoàn xe này đến Bạc Liêu, tôi nghĩ càng tốt để chửa bong gân tiếp.

Lại có số may, có cơ hội đến nhà ân nhân cám ơn và ở tiếp 3 ngày nữa, cả nhà kể cả cô nữ sinh xinh đẹp này đều có cảm tình, quý mến tôi. Sau này về đơn vị, có dịp nhớ lại, nếu bà ngoại giới thiệu hay làm mai cô nữ sinh bé bỏng này với tôi, chỉ nuôi gạo 2 năm nữa đúng 18 tuổi thì có quyền lấy chồng sĩ quan đúng luật nhà binh, đúng với quan niệm thời chiến "gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân". Bà ngoại và ba má cô gái cứ hỏi mãi tôi có bao nhiêư anh chị em, mấy tuổi, có gia đình chưa? Tôi trộm nghĩ, bà có ý muốn gã cô cháu ngoại? Nhưng, bà e ngại điều gì đó, không nói ra. Thật tình mà nói, với tuổi 28 rồi, nếu bà giới thiệu cháu ngoại quá trẻ đẹp chắc lúc đó, tôi không thể "cầm lòng đặng", khó từ chối, vả lại cũng là ân nhân và cô lại xinh đẹp bé bỏng, "búp bê" nữa. Thế mới biết, người xưa nói không sai:

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng

dịch nghĩa:

Có duyên ngàn dặm xa còn gặp

Không duyên đối mặt vẫn cách lòng.

(Có dịp, tôi sẽ viết lại giai thoại "văn chương" hữu duyên và vô duyên)

Sau vài năm về làm việc tại Cần Thơ, tôi có nhờ một người bạn gốc Bạc Liêu hỏi tin tức, được biết cô gái năm xưa đó, cũng có chồng sĩ quan Thiết Giáp. Sau biến cố nghiệt ngã 30.4.1975, gia đình cô cậu này nếu được sang Hoa Kỳ định cư như gia đình chúng tôi thì Trời xanh "bất phụ hảo tâm nhân" không phụ người tốt có lòng nhân từ.

VỀ CHÂU ĐỐC

Sau 4 ngày ăn Tết sum vầy với gia đình thật hạnh phúc. Đến ngày Mồng Bốn, 13 anh em chúng tôi trình diện Trung Tá (hay Thiếu Tá) Nguyễn Văn Thanh - Khóa 2 Võ Bị Đập Đá cùng khóa với Trung Tướng Nguyễn Văn Mạnh. Sau khi bắt tay chúng tôi, ông Trung Đoàn Trưởng liếc nhanh qua và hỏi tôi tại sao phải băng chân, không đi giày được mặc dù tôi cũng mặc quân phục số 2, đội cát-kết (casquette) như tất cả các bạn. Ông Trung Đoàn Trưởng ra lệnh cho Trung úy Trưởng Ban Quản Trị, bổ nhiệm mỗi tiểu đoàn 4 sĩ quan đủ 3 khóa. Còn ông Chuẩn úy này, ông Trung Đoàn Trưởng chỉ tôi, ở lại Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn, sẽ tính sau. Ông Trung Đoàn Trưởng ra lệnh xong, bắt tay chúng tôi một lần nữa. Thế là chấm dứt buổi trình diện mà tôi nơm nớp lo sợ, nếu đi ra Tiểu đoàn làm sao tôi đi hành quân khi chân còn bong gân, không mang được giày.

Hôm sau, 12 bạn đi ra 3 tiểu đoàn, tôi được bổ nhiệm làm Đại Đội Phó Trọng Pháo có nhiệm vụ bảo vệ an ninh Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn và yễm trợ các tiểu đoàn về hỏa lực súng cối 81ly, đại bác 57 ly không giật... nghĩa là vẫn ở Châu Đốc về nhà ăn cơm với gia đình. Được vài tháng, tôi được bổ nhiệm chức vụ Trưởng Ban 5 - Chiến Tranh Tâm Lý (sau này gọi là Khối Chiến Tranh Chánh Trị của Trung Đoàn), thay thế Đai úy Lưu Kim Châu - Khóa I Thủ Đức đi học trường Chỉ Huy Tham Mưu ở Đà Lạt. Một thời gian ngắn sau, tôi kiêm nhiệm Trưởng Ban An Ninh Trung Đoàn. Một chuẩn úy mới ra trường mấy tháng nhận một lúc 2 chức vụ thay thế chức vụ của ông Đại Úy, có 2 xe jeep.

Lúc bấy giờ, bị chánh phủ Mỹ cắt bớt viện trợ nhằm gây áp lực Tổng Thống Ngô Đình Diệm về chánh trị. Các đơn vị Quân Đội cũng bị ảnh hưởng, xe đi làm việc chỉ được cấp một nửa xăng so sánh với trước kia. Nhưng trớ trêu, một chuẩn úy, khi ở Long Xuyên có đến 2 xe jeep, tôi chỉ sử dụng một chiếc cho nên cũng dư dả xăng tha hồ mà lái vung vít bát phố hay cuối tuần đi chơi xa Châu Đốc - Cần Thơ làm cho 3 ông Trung úy già trong Bộ Chỉ Huy ganh tỵ "thóc mét" trình với ông Trung Đoàn Trưởng, tôi đi chơi nhiều, hao xăng... Ba mặt một lời, ông Trung Đoàn Trưởng hỏi ông Trung Úy Trưởng Ban Tư, mỗi xe được dủng bao nhiêu xăng , 2 xe của ông N. xài bao nhiêu, cộng chung, tôi chưa dùng hết cấp số cung cấp xăng cho 2 xe. Nếu tính xăng dùng cho 1 chiếc như các sĩ quan khác thì vượt mức định lượng cho phép. Ông Trung Đoàn còn nói tiếp, Chuẩn úy mới ra trường còn trẻ, Châu Đốc và Long Xuyên là quê hương của ổng để ổng thăm viếng bà con bạn bè mà xăng lại chưa sử dụng hết, ba ông Trung úy cụt hứng, tiu nghỉu. Thế là chuẩn úy N thắng 3 Trung úy về vụ sử dụng xăng, các ông ấy ghét tôi lắm, nhưng làm gì được nhau.

Tôi nhớ mãi cách xử sự người lớn của một cấp chỉ huy mà tôi vô cùng kính trọng. Cũng trong chuyến về thăm quê này, trên đường về Sài Gòn, tôi có ghé lại Cần Thơ đến thăm ông Thầy cũ trong Quân Đội, lúc bấy giờ, Trung Tá Thanh đã 90 tuổi (đeo lon Trung tá 12 năm - Trung úy Lê Văn Hưng, trưởng 2 Trung Đoàn do Thiếu Tá Thanh chỉ huy- sau Chuẩn Tướng Hưng lại là sếp của TT Thánh ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 4 - Cần Thơ). Và 7 năm sau, Cụ Thanh mất, từ Mỹ tôi có đặt một tràng hoa phúng điếu ông Thầy an táng tại Cần Thơ. Đó là tình nghĩa huynh đệ chi binh, mãi mãi bất diệt.

* Khi Trung Đoàn 33 di chuyển quân từ Long Xuyên về Châu Đốc, đặc biệt là vùng Bảy Núi, Việt Cộng thường phục kích, bắn sẻ hay đặt mìn ven lộ, đường đi từ Nhà Bàn đến Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng và Trại Lực Lượng Đặc Biệt ở trên Núi  Cấm. Hơn nữa trước đó không lâu, Việt Cộng đặt mìn phá hư hại nặng nhà máy điện của Thị Xã Châu Đốc. Trung Đoàn chủ lực chính quy 33 về đây có nhiệm vụ trước mắt "dọn sạch" những đám quân du kích VC ở vùng xung quanh núi Sam, vùng sâu vùng xa của kinh xáng Vịnh Tre và kinh xáng Cây Dương, mà từ bảy núi VC thường về hoạt động kinh tài, tuyên truyền dụ dân vào bưng biền và phá rối an ninh Thị xã Châu Đốc...Nếu VC hoạt động gần Cái Dầu, ở giữa 2 con kinh này, chắc chắn bị lực lượng địa phương Bảo An - Dân Vệ (gốc Hòa Hảo - không đội trời chung với VC) sẽ hốt hết. Cái nôi của lực lượng võ trang của Hòa Hảo do Thiếu Tướng Hòa Hảo Lâm Thành Nguyên chỉ huy đặt bản doanh tại Cái Dầu và Bình Mỹ cũng gần đó, năm xưa, trước năm 1955.

* Khoảng rằm tháng giêng âm lịch, dân quê còn ăn Tết, được tin tình báo, nhiều cán bộ VC cũng về khu vực quen thuộc của chúng ăn Tết và nhận tiếp tế, một tiểu đoàn của Trung Đoàn 33 mở cuộc hành quân lục soát vùng sâu của 2 con kinh này, tóm được nhiều cán bộ kinh tài, trong trong có chị B. con gái Thầy giáo M., có 2 em trai cùng học với tôi ở trường tiểu học Châu Đốc. Khi xe đò chạy ngang khu vực này, như một cuốn phim quay chậm hình ảnh hành quân năm xưa ở kinh xáng Vịnh Tre và Cây Dương sống dậy trong tôi.

Một lần khác, đoàn xe chiếu phim của tôi và đại diện Trung Đoàn, gồm có 2 chiếc xe Jeep, một dodge 4 và một xe GMC, sau 2 đêm công tác, từ Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng trở về Châu Đốc, chạy ngang qua mõm Núi Voi, thuộc xã Thới Sơn -  thị trấn Nhà Bàn, cách văn phòng Hội Đồng Xã vài trăm thước, VC giật mìn trật lất chiếc xe tôi đi không hề hấn gì, chúng còn bắn thêm hàng chục phát súng, rồi co giò chạy lên núi lớn trốn mất, Hội Đồng Xã Thới Sơn báo động, một tiểu đội Nghĩa quân chạy đến tiếp cứu, 4 chiếc xe của chúng tôi đã "bình an" chạy đến chợ Nhà Bàn, ngồi nghỉ ngơi uống nước rồi đi tiếp về Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn.

Về Châu Đốc lần này, tôi cũng quyết tâm thăm lại cho bằng được nơi mình bị phục kích đầu tiên. Ở Thất Sơn có Núi Voi (nhỏ xíu, gần chợ Nhà Bàn) mà lại có Núi Tượng nữa mới vui (voi cũng gọi là tượng, chỉ thứ thú hoang dã to), là ngọn núi lớn có trong 7 núi (Thất Sơn). Núi Tượng là Thánh Địa của Đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa, núi Tượng là núi cuối cùng của vùng Thất Sơn, gần xã Lạc Quới - trên bờ kinh Vĩnh Tế. Núi Tượng cách kinh Vĩnh Tế chừng hơn 3 cây số, cũng là nơi quân Khơ Me Đỏ đã tràn qua đây (năm 1978 hay 1979?) giết đồng bào - tín đồ đạo Hiếu Nghĩa lên đến nhiều ngàn người (từ 3-7 ngàn), hiện nay còn nhiều đầu lâu, xương, tro của những nạn nhân bị cộng sản Miên tàn sát man rợ được thờ cúng tại Thánh Địa này.

* Từ tháng 3 đến tháng 7 năm 1963, Trung Đoàn 33 được Sư Đoàn điều về vùng ruộng cuối Núi Tượng để giữ an ninh cho một con kinh đào từ cầu Cây Me -Tri Tôn vòng qua núi Tượng và thông với một con kinh từ kinh Vĩnh Tế (xã Lạc Quới) chạy vào, tạo nguồn nước ngọt cho canh tác và vùng rừng núi rộng lớn này có đủ nước ngọt cung cấp cho người dân tiêu dùng... Tổng Thống Ngô Đình Diệm và phái đoàn chánh phủ cùng với ngoại giao đoàn, lên đến hàng trăm người đến vùng giáp mối 2 con kinh này mà BCH Trung Đoàn 33 chịu trách nhiệm thuyết trình bằng tiếng Pháp, không có thông dịch viên. Công tác đào con kinh chiến lược này là Quốc Sách của nền Đệ Nhất Cộng Hòa có ảnh hưởng cả vùng Thất Sơn rộng lớn. Dân công là người dân ở trong tỉnh An Giang bị bắt "làm sâu" luân phiên nhau, mất mấy năm mới hoàn thành, từ Cây Me - Tri Tôn đi đến cuối núi Tượng, hàng chục cây số. Khi Trung Đoàn 33 về đây chỉ còn khoảng dưới 2 cây số, hàng ngàn dân công luân phiên nhau làm trong nhiều tháng, đào đất bằng tay, xe cơ giới rất hiếm để kịp hoàn tất trước mùa nước lũ đến, tháng 9 - 10 âm lịch. Cả 3 tiểu đoàn cơ hữu của Trung Đoàn 33 phải mở liên miên các cuộc hành quân xung quanh vùng 7 núi nhằm giữ an ninh tuyệt đối cho dân công đào kinh. Chẳng may cũng có một trung đội của 1 Tiểu đoàn phục kích đêm sát chân núi Tượng, bị VC đột kích giết chết vài chiến sĩ hốt trọn trung đội này mà Trung Đội Trưởng, một Chuẩn Úy cùng khóa 13 với tôi.

Về lần này, tôi cũng tranh thủ, cố gắng nhờ cháu tôi chở bằng xe gắn máy Honda đi từ Nhà Bàn tới Tri Tôn, đến đầu kinh đào năm xưa - cầu Cây Me, tôi dừng lại quan sát và vô cùng bùi ngùi cảm xúc, mới đó mà gần 50 năm trôi qua như giấc mộng.

Sau Lễ cắt băng khánh thành con kinh đào lịch sử này, Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 lại quay về địa điểm bản doanh cũ ở An Giang (Châu Đốc đã sáp nhập vào An Giang khoảng năm 1957). Thời điểm trở lại An Giang là thời điểm "rèn cán chỉnh quân", ngơi nghỉ nhiều và tổ chức học tập chánh trị hàng tuần vào chiều thứ 5 mà tôi là người chịu trách nhiều điều hợp đúng với lịch học tập chánh trị của Sư Đoàn gởi xuống và đã trình qua ông Trung Đoàn Trưởng. Tôi biên soạn lại và vận động với trường trung học Thoại Ngọc Hầu đưa các các nữ sinh trong Ban Văn Nghệ của nhà trường qua giúp vui vào mỗi buổi học tập chánh trị. Lúc này, trong Quân Đội đặt trọng tâm vào học tập chánh trị vì tình hình chánh trị trong nước cũng như quốc tế giao động đối với chế độ. Lần thứ 2, Bộ Chỉ Trung Đoàn ở An Giang kéo dài được khoảng 3 tháng, Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn lại di chuyển nữa, về Thị Xã Sóc Trăng - tỉnh Ba Xuyên.

VỀ TỈNH LỴ BA XUYÊN - SÓC TRĂNG

Bộ Chỉ Huy trung Đoàn 33 được đóng trong ngôi biệt thự to rộng và khang trang, có hàng rào sắt bao quanh, cách Toà Hành Chánh tỉnh chưa tới trăm mét. Một đơn vị tác chiến mà được đóng tại một khu vực hành chánh an ninh như tuyệt đối thì vui vẻ biết bao!. Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn ở đây cũng không lâu, vài tháng sau, khoảng tháng 9 tháng 10 năm 1963, Trung Đoàn được lệnh mở cuộc hành quân đưa 3 tiểu đoàn cơ hữu về vùng Chà Là-Giá Ngựa (cách Tỉnh lỵ Cà Mau chừng 10 cây số), trên bờ sông Bảy Háp - con sông dài đi từ Thị xã Cà Mau đến quận cuối cùng của tỉnh An Xuyên, gần Mũi Cà Mau, là Năm Căn.

Đơn vị về trú đóng trong thị xã Ba Xuyên, thời gian chủ yếu là nghỉ ngơi dưỡng quân, lại nên thơ nhứt của đời binh nghiệp vì luôn ăn ngon những đặc sản của Sóc Trăng: bún nước lèo nêm bò hóc, bánh cống, mè láu, lạp xưởng  Quảng Trân, ba ba (một loại rùa), đuông... Với chức vụ Trưởng Ban An Ninh, tôi thường bắt những anh lính ba gai, đi hành quân về, nhậu bí tỉ, không biết trời đất là gì, tôi cho lệnh hốt về giam trong chuồng cọp cho muỗi đốt chơi, chừng nào hết say, tôi mới thả ra, còn lịch sự, nếu người lính có vợ con  hay ở trại gia binh, tôi cho xe jeep đưa về tới nhà.

(H: Hồ Tịnh Tâm - Sóc   Camau - Soctrang.JPG

     Trăng - năm 2017)

Công việc hàng ngày cũng không có cực nhọc, quan trọng, tôi chỉ lo giải quyết các vụ linh tinh của Trung đoàn như lính lác nhậu nhẹt bê bối hay đánh vợ con, không đem tiền lương về cho vợ, nướng sạch cho các sòng bài hay gái ghiết lăng nhăng. Tôi phải phân xử những chuyện trời ơi đất hởi đó. Một bà vợ lính gốc vùng sơn cước, răng đen, gặp tôi, bà đay nghiến ông chồng làm tôi cũng đỏ mặt vì là trai "còn gin": Thiếu úy nghĩ coi, nó mê con đ. đó có gì hơn tôi đâu. Nếu con đ. đó có 4 v. 2 n. thì tôi không tức... kỷ niệm này tôi nhớ mãi cho đến bây giờ. Khi các bà ít học ghen thì phải biết, tung chiêu độc chữi tục nghe phát mệt. Tại Ba Xuyên, không có mở hành quân nhiều, tôi luôn ở Bộ Chỉ Huy, ngoài giờ làm việc, mặc sức cho các sĩ quan trẻ như tôi lả lướt, đi du ngoạn hồ Tịnh Tâm, không còn tịnh tâm mà là động tâm vì có nhiều cô gái đẹp dập dìu vào buổi chiều hay ngày nghỉ cuối tuần và còn có "bò lạc" nữa. Còn các quán nhậu, nhứt là vùng Bãi Xàu có đặc sản đuông chà là, nhậu hết sẩy và các cô bán các quán nhậu luôn đon đả chìu mời khách, không ngại cọ quẹt, đụng chạm tóe lửa, lọt vào tầm tác xạ của những chàng lính hào hoa...

Sau này, tôi mới rõ, Trung Đoàn 33 BB được về Ba Xuyên là hoàn toàn nghỉ ngơi, có dịp xả xúp bắp để chuẩn bị cho những ngày tháng gian khổ sắp tới ở vùng muỗi như sáo thổi, đĩa lền như  bánh canh - vùng đất tận cùng đất nước - Cà Mau và Mũi Cà Mau. (Còn một bài nữa).

Sacramento ngày vào Thu 2018

Anh Phương Trần Văn Ngà (HNPD)


Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA - ANH PHƯƠNG Trần Văn Ngà

(HNPD) Dịp may đến với tôi, lần đầu tiên, tôi trở quê thăm ông anh thứ bảy - 82 tuổi đang đau nhiều, muốn gặp lại tôi, nhân cơ hội này, tôi đã thăm lại chiến trường xưa


TRLI CHIN TRƯỜNG XƯA:

CHÂU ĐỐC - LONG XUYÊN - RẠCH GIÁ - CẦN THƠ  

SÓC TRĂNG - BẠC LIÊU - CÀ MAU

                           Nga T.JPG    ANH PHƯƠNG  Trần Văn Ngà


Tôi ao ước, khi ổn định được cuộc sống ở Mỹ, sẽ tìm cơ hội về thăm lại chiến trường xưa ở Miền Tây và sẽ tìm lại dấu vết - lối xưa của một lộ trình khổ nhục ở các trại tù cộng sản, từ Nam ra Bắc và  trở về Nam để có dịp hồi tưởng cảnh cũ bi thương nghiệt ngã. Sau 3 năm đầu ở đất Bắc, tôi, 43 tuổi, đã đi "ba chưn", lê lết từng bước một và khi lao động, tôi cố gắng bỏ gậy để cho xương cốt phải hoạt động nhiều, không như một vài anh em khác khai bịnh ở nhà nằm võng và khi được thả ra, đi đứng khó khăn và vài năm sau đã ra đi. Trước khi vào tù, tôi cân được gần 65 ký lô, sau 3 năm cải tạo kết quả "tiến bộ" trông thấy còn được 43 ký (ngồi vào sọt cân rau, 2 bạn tù còn sức kéo lên cân). Có dịp trở lại những trại tù năm xưa, tôi cũng đã ao ước, nhưng có thể phải chờ đến kiếp sau, nếu được đi tự do. Những trại tù nghiệt ngã mà tôi đã trải qua: Sơn La - Yên Bái - Vĩnh Phú - Rừng Lá Hàm Tân cũng như thành ông Năm ở Hóc Môn và Suối Máu (Trung tâm 3 giam giữ tù phiến cộng) Biên Hòa.

Dịp may đến với tôi, lần đầu tiên, tôi trở quê thăm ông anh thứ bảy - 82 tuổi đang đau nhiều, muốn gặp lại tôi, nhân cơ hội này, tôi đã thăm lại chiến trường xưa - Miền Tây mà tôi đã từng tham dự trong các cuộc hành quân của Trung Đoàn 33 Bộ Binh, năm 1963 và 1964: Châu Đốc (An Giang) - Long Xuyên (An Giang) - Kiên Giang (Rạch Giá) - Phong Dinh (Cần Thơ) - Ba Xuyên (Sóc Trăng) - Bạc Liêu - An Xuyên (Cà Mau).

Với sự đề phòng bất trắc hay gặp sự rắc rối khó khăn trong chuyến trở về quê hương lần đầu, một người bạn thu xếp mua vé giúp tôi trong chuyến du lịch Việt Nam từ San Jose tháng 6 năm 2010, cách nay hơn 8 năm. Hảng du lịch ở hải ngoại thường có đầu mối làm ăn với trong nước cho nên vấn đề kiểm soát an ninh khách du lịch đối với Việt Nam cũng có phần dễ dãi.VIETNAM - 2018 - giao thong(1).jpg

(H: Đường giao thông hiện nay của Việt Nam - Sài Gòn như thế này đây!!!)

Sau gần 20 năm xa quê hương, khi đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất, tôi cảm thấy có sự thay đổi lớn quá, khách du lịch vãng lai tấp nập. Năm xưa, chiến tranh còn ác liệt có mấy ai ở nước ngoài dám đến Việt Nam du lịch chỉ có cánh nhà báo, du học sinh, thương gia có làm ăn với Việt Nam, nhân viên của chánh phủ đi công tác, còn đại đa số gồm toàn những người mặc quân phục tới lui tấp nập.

Sài Gòn năm 2010 đã lột xác với những cao ốc to sầm, đường sá đấy bụi bặm chật ních xe cộ, đa số xe lưu thông là xe gắn máy tung khói bụi mịt mù trời đất, ai cũng có khẩu trang che mũi miệng, chen chúc xê dịch từng thước đất vào giờ cao điểm giao thông. Đến năm 2017 có thêm xe hơi chen lấn với xe gắn máy... Việt Nam đã thay đổi lớn, quan trọng nhứt, người giàu, đại gia tăng vọt và tầng lớp bình dân, nhà nghèo, giới nông dân bám đất ruộng lại nghèo hơn xưa cũng gia tăng còn khủng khiếp hơn.

Theo chương trình, sau một vòng đi tua Phan Rang - Phan Thiết - Tháp Chàm - Cam Ranh - Nha Trang - Đà Lạt và trở lại Sài Gòn ngơi nghỉ để chuẩn bị trở về lại Hoa Kỳ.

ẤP BÀ BÀI - XÃ VĨNH NGUƠN (CHÂU ĐỐC) KHÓ QUÊN

Nhân cơ hội ở Sài Gòn hơn một tuần, tôi đi về thăm lại quê hương cũng là nơi chôn nhau cắt rún của tôi - ấp Bà Bài thuộc xã Vĩnh Nguơn, tỉnh Châu Đốc. (H: Bốn anh chị em chúng tôi sum họp đông đủ lần đầu tiên, từ trái: thứ 7, thứ 9, thứ 11 và tôi thứ 10, đứa em trai út chết sớm lúc mới 7 tuổi, năm 1947. Nay anh 7 của chúng tôi đã quá vãng năm 2010 - chị thứ 9 mất 2017 - tôi cũng có về đưa tiển và tiếp tục thăm lâi chiến trường xưa - chừng nào đến phiên tôi ra đi? Cô em gái út cũng trên 80 tuổi lên đường nữa sẽ kết thúc thế hệ "gia phả" gia đình họ Trần - ấp Bà Bài. Chúng tôi lớn lên phải tản cư chạy giặc, hứng chịu muôn vàn khổ lụy trong chiến tranh huynh đệ tương tàn?  Hình này tại chùa Bồng Lai - năm 2010, cạnh cây cầu bắc ngang kinh Vĩnh Tế - ấp Bà Bài mà khi xưa chưa có). Nay, ấp Bà Bài chỉ có chùa Bồng Lai xây cất đàng hoàng, không có một nhà dân, vì còn sợ nạn "cáp duồn" của người Miên muốn đòi lại đất - chỉ cất chòi ở tạm lo ruộng rẫy, đánh bắt cá, hết mùa trở về nhà ở xa cách 5 - 10 cây số. GD Chau Doc 6

Khi còn chiến tranh ác liệt, từ năm 1965 đến năm 1975, ấp Bà Bài là vùng "oanh kích tự do" vì Việt Cộng từ Cam Bốt thường sử dụng vùng đất này làm chỗ dừng quân hay trú quân dài hạn. Nơi này và vài tuyến đường nữa, VC từ Miên xâm nhập vào địa phận tỉnh Châu Đốc, mà điểm dừng chân lý tưởng của chúng là ấp Bà Bài, dọc bờ kinh Vĩnh Tế.

Với con kinh Vĩnh Tế sâu và rộng là vật cản hữu hiệu - chướng ngại vật thiên nhiên, chặn đường xe thiết giáp, các loại cơ giới và làm chậm lại sự di chuyển của bộ binh. Hơn nữa, từ đó rút quân sang đất Miên lại rất gần vô cùng thuận tiện, không quá 1 cây số rưởi. Khu vực rộng lớn này trên thế đất có nhiều cỏ lát cao che phủ quanh năm, Việt Cộng rút quân về đất Miên là an toàn khu của chúng. Đặc biệt về lương thực, hậu cần, vùng này có nhiều thóc gạo, chuyên canh tác lúa Thần Nông và thực phẩm: tôm cá, rắn rùa lươn, gọi là chim trời cá nước vô cùng phong phú, có đầy dãy khắp đồng ruộng. Còn về rau xanh có vô số rau nhúc, rau muống, bông điên điển, bông súng hoang dã tha hồ mà dùng. Nói về lương thực, khu vực này có kho dự trữ khổng lồ trong thiên nhiên trời đất, nuôi cả một đạo quân lớn cấp Sư Đoàn hay Quân Đòan lâu dài rất dễ dàng, không cần tiếp tế lương thực từ xa đưa tới. Về mặt chiến thuật, Việt Cộng cũng như quân cộng sản Miên - Khờ Mẻ Đỏ của Pôn Pốt, năm 1978, 1979, đã lợi dụng địa thế hiểm yếu này đặt Bộ Chỉ Huy tiền phương, đầu não của Sư Đoàn hay Quân Đoàn của Khờ Me Đỏ làm bàn đạp xua quân tấn công pháo kích vào tỉnh lỵ Châu Đốc và các vùng lân cận quan yếu.

Từ ấp Bà Bài, theo đường chim bay, tới tỉnh lỵ Châu Đốc xấp xỉ 10 cây số, đến Núi Sam chừng 4 cây số, đến thị trấn Nhà Bàn - điểm đầu mối của vùng Thất Sơn Châu Đốc, cách chừng 6 cây số và vùng biên giới có con kinh Cả Hàng, Casino Tà Mâu trên đất Miên (vùng mật khu cũ của Việt Cộng) cũng khoảng 5-6 cây số. Đây là một casino nối tiếng nhứt ở Đông Dương về sự trấn lột sạch sành sanh dân chơi cờ bạc hay cá độ đá gà gần đó đã vay nợ nóng, có thể bị hành hạ, giam cầm, kể cả mất mạng nữa...(đài Á Châu Tự Do - RFA phổ biến tin gần đây). Nếu ở đấu kinh Vĩnh Tế (xã Vĩnh Nguơn - Châu Đốc), từ ngôi đình làng đi thắng theo đường chim bay đến Tà Mâu, chừng 4-5 cây số. Nếu đi đường chử L ngược, dọc theo một nhánh dòng sông Hậu và chạy vào đường ruộng đến sòng bài Tà Mâu, chừng 10 cây số. Hiện nay, khu vực này cũng là khu chợ trời - chợ biên giới, chuyên buôn bán đồ lậu tuồn sang Việt Nam, tôi cũng đã có đến khu vực này

Tôi về thăm lại quê hương Bà Bài, năm 2010, vẫn chưa có những người từ bỏ nơi này năm xưa trở về cất lại nhà ở. Mọi người tản cư đi nơi khác an ninh hơn, như đại gia đình chúng tôi có gần cả trăm người tản cư ra tỉnh lỵ Châu Đốc từ năm 1947. Nhiều gia đình cũng rời ấp Bà Bài đi nhiều nơi khác như cất nhà theo dọc tỉnh lộ từ Núi Sam đi vào các quận Tịnh Biên, Tri Tôn (vùng 7 núi) hay cất nhà ở gần Bến Đá Núi Sam, Nhà Bàn...

NHỚ LẠI BẠC LIÊU

Đầu năm 1963, từ Bộ Tư Lệnh của Sư Đoàn 21 Bộ Binh trong tỉnh lỵ Bạc Liêu, tôi nhận Sự Vụ Lệnh về phục vụ Trung Đoàn 33, đơn vị cơ hữu của Sư Đòan 21 BB (SĐ 21 có 3 Trung đoàn 31 - 32 - 33...). Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 Bộ Binh ở cạnh đầu cầu Hoàng Diệu (sau này là Quân Y Viện Long Xuyên) - đối diện chênh chếch với cửa chính trường Trung học Thọai Ngọc Hầu. Tất cả 13 sĩ quan mới ra trường Thủ Đức - Đà Lat và Nha Trang (Khóa 13 Thủ Đức - Khóa 16 Đà Lạt và Khóa 3 Đồng Đế - Nha Trang), về trình diện cũng là lúc Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 BB có lệnh di chuyển về đóng bản doanh trong vòng thành, sát bên Trung Tâm Cải Huấn tỉnh Châu Đốc (cũ). Được lệnh theo đoàn xe di chuyển về Châu Đốc, chúng tôi sẽ được bổ nhiệm về 3 tiểu đoàn cơ hữu của Trung đoàn 33 (lúc này 1 trung đoàn có 3 tiểu đoàn, sau này lên 4 tiểu đoàn). Đến Châu Đốc đã là 29 Tết, các tân sĩ quan được nghỉ Tết 4 ngày, sẽ được bổ nhiệm về các đơn vị sau Tết. Mỗi người đều có số, sau nhiều năm tôi không có dịp ăn Tết với cha mẹ già và đại gia đình của tôi ở quê nhà - xứ mắm Châu Đốc. Nay được về nhà ăn Tết, còn gì hạnh phúc cho bằng, tôi còn gặp nhiều học sinh mà tôi  từng dạy học ở Châu Đốc nhiều năm cho nên tôi có hàng trăm (có thể đến cả ngàn, tôi dạy môn sinh hoạt học đường cả trường tiểu học khoảng 20 lớp và có một thời gian dạy lớp Nhứt) học trò của tôi còn đang đi học tại Châu Đốc hay đã đi học xa ở Sài Gòn, Cần Thơ ... cũng về Châu Đốc ăn Têt, chúng tôi gặp lại nhau vô cùng may mắn, dịp may hiếm có.

Trong cái rủi lại có cái may nữa, khi trình diện Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21 BB ở Bạc Liêu, 3 khóa: Thủ Đúc - Đà Lạt - Nha Trang có trên dưới 40 sĩ quan mới ra trường, chờ đợi được bổ nhiệm về các đơn vị, có thêm thì giờ "bát phố" Bạc Liêu. Nghe tin đồn, có nhiều tân sĩ quan "chạy chọt" làm việc chỗ tốt khỏi phải ra đơn vị tác chiến, nghe nói danh sách sĩ quan đi các đơn vị trình lên Tư Lệnh Sư Đoàn là Đại Tá Bùi Hữu Nhơn (sau này là Thiếu Tướng và giải ngũ, nay 90 tuổi, định cư gần San Jose), hình như có vấn đề đó, Đại Tá Tư Lệnh bắt phải làm lại và thay đổi nhiều lần, nên chúng tôi phải chờ đợi ra đơn vị hơi lâu. Chúng tôi phải ngóng cổ chờ đợi, được ở nhà vãng lai của Sư Đoàn. Lúc này cận ngày Tết Nguyên Đán, chúng tôi cũng muốn đi về đơn vị ngay để ăn Tết ở đơn vị đầu tiên trong đời quân ngũ. Cả tuần chờ đợi cũng chưa nhúc nhích,  chiều chiều chúng tôi tụm năm tụm ba ra phố chợ Bạc Liêu chơi hay ăn nhậu.Tình cờ, tôi gặp vài nữ sinh trường Phước Kiến ở Chợ Lớn, đang về quê thăm gia đình, đánh vũ cầu trên bãi cỏ, chào hỏi tôi và mời tôi đánh vũ cầu với các em cho vui. Tôi mãi mê theo trái cầu, chẳng may sụp một ổ gà, bàn chân trái bị bong gân, tôi được các bạn dìu về nhà vãng lai, tưởng đâu nhẹ. Nào ngờ, bịnh xá cho biết vụ bong gân này phải chửa trị lâu, tôi vội tìm hỏi các ông lang Đông Y chửa bằng thuốc rượu và cả ngoại khoa khác như bó ngải...

Tôi gặp một gia đình của một ông thầy bất đắc dĩ, có thứ thuốc rượu này chỉ dùng để làm phước. Mỗi ngày, từ nhà vãng lai, tôi phải đi xe lôi đến nhà ông bác này. Cả gia đình, nhứt là bà ngoại và ông bà chủ nhà, cám cảnh, tội nghiệp, bảo tôi ở lại đây, chừng nào có Sự Vụ Lệnh đi về đơn vị mới, sẽ đi. Bây giờ, để việc chửa trị cho dễ và tránh di chuyển nhiều mới mau bình phục, tôi vô cùng xúc động và cảm kích tấm lòng tốt của gia đình. Tự nhiên, ân phúc từ trên trời rơi xuống quá bất ngờ, ăn ở miễn phí lại được chửa trị chăm sóc tận tình chu đáo. Hàng ngày, trước khi đi học và đi học về, bà ngoại đưa cháu gái đang học lớp đệ tam, khoảng 16 tuổi, nhỏ hơn tôi đúng một giáp, dùng nước nóng pha muối lau sạch chỗ bong gân và sau khi bó ngải lại lau chung quanh bàn chân đang sưng húp lên, dù có đau tôi cũng nín thinh vì trông bàn tay nhỏ nhắn của cô nữ sinh 16 tuổi như bàn tay của nàng tiên "cứu độ" kẻ đang khốn khổ vì bong gân, đi đứng khó khăn phải có nạn hay phải có người dìu...Cô nữ sinh hàng ngày phải lo bưng dọn cơm cho tôi một ngày 3 bữa suốt luôn 4 ngày, bạn từ nhà vãng lai Sư Đoàn đến cho biết, tất cả phải trình diện Đại Tá Tư Lệnh - Trung Tá Tư Lệnh Phó (Trung Ta Cáo Hảo Hớn, sau này là Trung Tướng) - Thiếu Tá Tham Mưu Trưởng và mỗi tân sĩ quan sẽ nhận Sự Vụ Lệnh được bổ nhiệm về đơn vị. Có nhiều người bạn có Sự Vụ Lệnh vội vả ra đi bằng xe đò vì cả 3 Trung Đoàn đang trú đóng ở Cà Mau, Chương Thiện và Long Xuyên, cách Bạc Liêu xa nhứt cũng trên dưới 100 cây số. Vì bị bong gân không đi dễ dàng, tôi phải đợi đoàn công voa của Trung Đoàn 33 - ở Long Xuyên đến nhận tiếp liệu phẩm của Sư Đoàn, tôi sẽ tháp tùng về đơn vị, được biết phải đợi thêm 3 ngày nữa,  ngày 28 Tết Ta mới có đoàn xe này đến Bạc Liêu, tôi nghĩ càng tốt để chửa bong gân tiếp.

Lại có số may, có cơ hội đến nhà ân nhân cám ơn và ở tiếp 3 ngày nữa, cả nhà kể cả cô nữ sinh xinh đẹp này đều có cảm tình, quý mến tôi. Sau này về đơn vị, có dịp nhớ lại, nếu bà ngoại giới thiệu hay làm mai cô nữ sinh bé bỏng này với tôi, chỉ nuôi gạo 2 năm nữa đúng 18 tuổi thì có quyền lấy chồng sĩ quan đúng luật nhà binh, đúng với quan niệm thời chiến "gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân". Bà ngoại và ba má cô gái cứ hỏi mãi tôi có bao nhiêư anh chị em, mấy tuổi, có gia đình chưa? Tôi trộm nghĩ, bà có ý muốn gã cô cháu ngoại? Nhưng, bà e ngại điều gì đó, không nói ra. Thật tình mà nói, với tuổi 28 rồi, nếu bà giới thiệu cháu ngoại quá trẻ đẹp chắc lúc đó, tôi không thể "cầm lòng đặng", khó từ chối, vả lại cũng là ân nhân và cô lại xinh đẹp bé bỏng, "búp bê" nữa. Thế mới biết, người xưa nói không sai:

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng

dịch nghĩa:

Có duyên ngàn dặm xa còn gặp

Không duyên đối mặt vẫn cách lòng.

(Có dịp, tôi sẽ viết lại giai thoại "văn chương" hữu duyên và vô duyên)

Sau vài năm về làm việc tại Cần Thơ, tôi có nhờ một người bạn gốc Bạc Liêu hỏi tin tức, được biết cô gái năm xưa đó, cũng có chồng sĩ quan Thiết Giáp. Sau biến cố nghiệt ngã 30.4.1975, gia đình cô cậu này nếu được sang Hoa Kỳ định cư như gia đình chúng tôi thì Trời xanh "bất phụ hảo tâm nhân" không phụ người tốt có lòng nhân từ.

VỀ CHÂU ĐỐC

Sau 4 ngày ăn Tết sum vầy với gia đình thật hạnh phúc. Đến ngày Mồng Bốn, 13 anh em chúng tôi trình diện Trung Tá (hay Thiếu Tá) Nguyễn Văn Thanh - Khóa 2 Võ Bị Đập Đá cùng khóa với Trung Tướng Nguyễn Văn Mạnh. Sau khi bắt tay chúng tôi, ông Trung Đoàn Trưởng liếc nhanh qua và hỏi tôi tại sao phải băng chân, không đi giày được mặc dù tôi cũng mặc quân phục số 2, đội cát-kết (casquette) như tất cả các bạn. Ông Trung Đoàn Trưởng ra lệnh cho Trung úy Trưởng Ban Quản Trị, bổ nhiệm mỗi tiểu đoàn 4 sĩ quan đủ 3 khóa. Còn ông Chuẩn úy này, ông Trung Đoàn Trưởng chỉ tôi, ở lại Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn, sẽ tính sau. Ông Trung Đoàn Trưởng ra lệnh xong, bắt tay chúng tôi một lần nữa. Thế là chấm dứt buổi trình diện mà tôi nơm nớp lo sợ, nếu đi ra Tiểu đoàn làm sao tôi đi hành quân khi chân còn bong gân, không mang được giày.

Hôm sau, 12 bạn đi ra 3 tiểu đoàn, tôi được bổ nhiệm làm Đại Đội Phó Trọng Pháo có nhiệm vụ bảo vệ an ninh Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn và yễm trợ các tiểu đoàn về hỏa lực súng cối 81ly, đại bác 57 ly không giật... nghĩa là vẫn ở Châu Đốc về nhà ăn cơm với gia đình. Được vài tháng, tôi được bổ nhiệm chức vụ Trưởng Ban 5 - Chiến Tranh Tâm Lý (sau này gọi là Khối Chiến Tranh Chánh Trị của Trung Đoàn), thay thế Đai úy Lưu Kim Châu - Khóa I Thủ Đức đi học trường Chỉ Huy Tham Mưu ở Đà Lạt. Một thời gian ngắn sau, tôi kiêm nhiệm Trưởng Ban An Ninh Trung Đoàn. Một chuẩn úy mới ra trường mấy tháng nhận một lúc 2 chức vụ thay thế chức vụ của ông Đại Úy, có 2 xe jeep.

Lúc bấy giờ, bị chánh phủ Mỹ cắt bớt viện trợ nhằm gây áp lực Tổng Thống Ngô Đình Diệm về chánh trị. Các đơn vị Quân Đội cũng bị ảnh hưởng, xe đi làm việc chỉ được cấp một nửa xăng so sánh với trước kia. Nhưng trớ trêu, một chuẩn úy, khi ở Long Xuyên có đến 2 xe jeep, tôi chỉ sử dụng một chiếc cho nên cũng dư dả xăng tha hồ mà lái vung vít bát phố hay cuối tuần đi chơi xa Châu Đốc - Cần Thơ làm cho 3 ông Trung úy già trong Bộ Chỉ Huy ganh tỵ "thóc mét" trình với ông Trung Đoàn Trưởng, tôi đi chơi nhiều, hao xăng... Ba mặt một lời, ông Trung Đoàn Trưởng hỏi ông Trung Úy Trưởng Ban Tư, mỗi xe được dủng bao nhiêu xăng , 2 xe của ông N. xài bao nhiêu, cộng chung, tôi chưa dùng hết cấp số cung cấp xăng cho 2 xe. Nếu tính xăng dùng cho 1 chiếc như các sĩ quan khác thì vượt mức định lượng cho phép. Ông Trung Đoàn còn nói tiếp, Chuẩn úy mới ra trường còn trẻ, Châu Đốc và Long Xuyên là quê hương của ổng để ổng thăm viếng bà con bạn bè mà xăng lại chưa sử dụng hết, ba ông Trung úy cụt hứng, tiu nghỉu. Thế là chuẩn úy N thắng 3 Trung úy về vụ sử dụng xăng, các ông ấy ghét tôi lắm, nhưng làm gì được nhau.

Tôi nhớ mãi cách xử sự người lớn của một cấp chỉ huy mà tôi vô cùng kính trọng. Cũng trong chuyến về thăm quê này, trên đường về Sài Gòn, tôi có ghé lại Cần Thơ đến thăm ông Thầy cũ trong Quân Đội, lúc bấy giờ, Trung Tá Thanh đã 90 tuổi (đeo lon Trung tá 12 năm - Trung úy Lê Văn Hưng, trưởng 2 Trung Đoàn do Thiếu Tá Thanh chỉ huy- sau Chuẩn Tướng Hưng lại là sếp của TT Thánh ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 4 - Cần Thơ). Và 7 năm sau, Cụ Thanh mất, từ Mỹ tôi có đặt một tràng hoa phúng điếu ông Thầy an táng tại Cần Thơ. Đó là tình nghĩa huynh đệ chi binh, mãi mãi bất diệt.

* Khi Trung Đoàn 33 di chuyển quân từ Long Xuyên về Châu Đốc, đặc biệt là vùng Bảy Núi, Việt Cộng thường phục kích, bắn sẻ hay đặt mìn ven lộ, đường đi từ Nhà Bàn đến Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng và Trại Lực Lượng Đặc Biệt ở trên Núi  Cấm. Hơn nữa trước đó không lâu, Việt Cộng đặt mìn phá hư hại nặng nhà máy điện của Thị Xã Châu Đốc. Trung Đoàn chủ lực chính quy 33 về đây có nhiệm vụ trước mắt "dọn sạch" những đám quân du kích VC ở vùng xung quanh núi Sam, vùng sâu vùng xa của kinh xáng Vịnh Tre và kinh xáng Cây Dương, mà từ bảy núi VC thường về hoạt động kinh tài, tuyên truyền dụ dân vào bưng biền và phá rối an ninh Thị xã Châu Đốc...Nếu VC hoạt động gần Cái Dầu, ở giữa 2 con kinh này, chắc chắn bị lực lượng địa phương Bảo An - Dân Vệ (gốc Hòa Hảo - không đội trời chung với VC) sẽ hốt hết. Cái nôi của lực lượng võ trang của Hòa Hảo do Thiếu Tướng Hòa Hảo Lâm Thành Nguyên chỉ huy đặt bản doanh tại Cái Dầu và Bình Mỹ cũng gần đó, năm xưa, trước năm 1955.

* Khoảng rằm tháng giêng âm lịch, dân quê còn ăn Tết, được tin tình báo, nhiều cán bộ VC cũng về khu vực quen thuộc của chúng ăn Tết và nhận tiếp tế, một tiểu đoàn của Trung Đoàn 33 mở cuộc hành quân lục soát vùng sâu của 2 con kinh này, tóm được nhiều cán bộ kinh tài, trong trong có chị B. con gái Thầy giáo M., có 2 em trai cùng học với tôi ở trường tiểu học Châu Đốc. Khi xe đò chạy ngang khu vực này, như một cuốn phim quay chậm hình ảnh hành quân năm xưa ở kinh xáng Vịnh Tre và Cây Dương sống dậy trong tôi.

Một lần khác, đoàn xe chiếu phim của tôi và đại diện Trung Đoàn, gồm có 2 chiếc xe Jeep, một dodge 4 và một xe GMC, sau 2 đêm công tác, từ Trung Tâm Huấn Luyện Chi Lăng trở về Châu Đốc, chạy ngang qua mõm Núi Voi, thuộc xã Thới Sơn -  thị trấn Nhà Bàn, cách văn phòng Hội Đồng Xã vài trăm thước, VC giật mìn trật lất chiếc xe tôi đi không hề hấn gì, chúng còn bắn thêm hàng chục phát súng, rồi co giò chạy lên núi lớn trốn mất, Hội Đồng Xã Thới Sơn báo động, một tiểu đội Nghĩa quân chạy đến tiếp cứu, 4 chiếc xe của chúng tôi đã "bình an" chạy đến chợ Nhà Bàn, ngồi nghỉ ngơi uống nước rồi đi tiếp về Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn.

Về Châu Đốc lần này, tôi cũng quyết tâm thăm lại cho bằng được nơi mình bị phục kích đầu tiên. Ở Thất Sơn có Núi Voi (nhỏ xíu, gần chợ Nhà Bàn) mà lại có Núi Tượng nữa mới vui (voi cũng gọi là tượng, chỉ thứ thú hoang dã to), là ngọn núi lớn có trong 7 núi (Thất Sơn). Núi Tượng là Thánh Địa của Đạo Tứ Ân Hiếu Nghĩa, núi Tượng là núi cuối cùng của vùng Thất Sơn, gần xã Lạc Quới - trên bờ kinh Vĩnh Tế. Núi Tượng cách kinh Vĩnh Tế chừng hơn 3 cây số, cũng là nơi quân Khơ Me Đỏ đã tràn qua đây (năm 1978 hay 1979?) giết đồng bào - tín đồ đạo Hiếu Nghĩa lên đến nhiều ngàn người (từ 3-7 ngàn), hiện nay còn nhiều đầu lâu, xương, tro của những nạn nhân bị cộng sản Miên tàn sát man rợ được thờ cúng tại Thánh Địa này.

* Từ tháng 3 đến tháng 7 năm 1963, Trung Đoàn 33 được Sư Đoàn điều về vùng ruộng cuối Núi Tượng để giữ an ninh cho một con kinh đào từ cầu Cây Me -Tri Tôn vòng qua núi Tượng và thông với một con kinh từ kinh Vĩnh Tế (xã Lạc Quới) chạy vào, tạo nguồn nước ngọt cho canh tác và vùng rừng núi rộng lớn này có đủ nước ngọt cung cấp cho người dân tiêu dùng... Tổng Thống Ngô Đình Diệm và phái đoàn chánh phủ cùng với ngoại giao đoàn, lên đến hàng trăm người đến vùng giáp mối 2 con kinh này mà BCH Trung Đoàn 33 chịu trách nhiệm thuyết trình bằng tiếng Pháp, không có thông dịch viên. Công tác đào con kinh chiến lược này là Quốc Sách của nền Đệ Nhất Cộng Hòa có ảnh hưởng cả vùng Thất Sơn rộng lớn. Dân công là người dân ở trong tỉnh An Giang bị bắt "làm sâu" luân phiên nhau, mất mấy năm mới hoàn thành, từ Cây Me - Tri Tôn đi đến cuối núi Tượng, hàng chục cây số. Khi Trung Đoàn 33 về đây chỉ còn khoảng dưới 2 cây số, hàng ngàn dân công luân phiên nhau làm trong nhiều tháng, đào đất bằng tay, xe cơ giới rất hiếm để kịp hoàn tất trước mùa nước lũ đến, tháng 9 - 10 âm lịch. Cả 3 tiểu đoàn cơ hữu của Trung Đoàn 33 phải mở liên miên các cuộc hành quân xung quanh vùng 7 núi nhằm giữ an ninh tuyệt đối cho dân công đào kinh. Chẳng may cũng có một trung đội của 1 Tiểu đoàn phục kích đêm sát chân núi Tượng, bị VC đột kích giết chết vài chiến sĩ hốt trọn trung đội này mà Trung Đội Trưởng, một Chuẩn Úy cùng khóa 13 với tôi.

Về lần này, tôi cũng tranh thủ, cố gắng nhờ cháu tôi chở bằng xe gắn máy Honda đi từ Nhà Bàn tới Tri Tôn, đến đầu kinh đào năm xưa - cầu Cây Me, tôi dừng lại quan sát và vô cùng bùi ngùi cảm xúc, mới đó mà gần 50 năm trôi qua như giấc mộng.

Sau Lễ cắt băng khánh thành con kinh đào lịch sử này, Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 33 lại quay về địa điểm bản doanh cũ ở An Giang (Châu Đốc đã sáp nhập vào An Giang khoảng năm 1957). Thời điểm trở lại An Giang là thời điểm "rèn cán chỉnh quân", ngơi nghỉ nhiều và tổ chức học tập chánh trị hàng tuần vào chiều thứ 5 mà tôi là người chịu trách nhiều điều hợp đúng với lịch học tập chánh trị của Sư Đoàn gởi xuống và đã trình qua ông Trung Đoàn Trưởng. Tôi biên soạn lại và vận động với trường trung học Thoại Ngọc Hầu đưa các các nữ sinh trong Ban Văn Nghệ của nhà trường qua giúp vui vào mỗi buổi học tập chánh trị. Lúc này, trong Quân Đội đặt trọng tâm vào học tập chánh trị vì tình hình chánh trị trong nước cũng như quốc tế giao động đối với chế độ. Lần thứ 2, Bộ Chỉ Trung Đoàn ở An Giang kéo dài được khoảng 3 tháng, Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn lại di chuyển nữa, về Thị Xã Sóc Trăng - tỉnh Ba Xuyên.

VỀ TỈNH LỴ BA XUYÊN - SÓC TRĂNG

Bộ Chỉ Huy trung Đoàn 33 được đóng trong ngôi biệt thự to rộng và khang trang, có hàng rào sắt bao quanh, cách Toà Hành Chánh tỉnh chưa tới trăm mét. Một đơn vị tác chiến mà được đóng tại một khu vực hành chánh an ninh như tuyệt đối thì vui vẻ biết bao!. Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn ở đây cũng không lâu, vài tháng sau, khoảng tháng 9 tháng 10 năm 1963, Trung Đoàn được lệnh mở cuộc hành quân đưa 3 tiểu đoàn cơ hữu về vùng Chà Là-Giá Ngựa (cách Tỉnh lỵ Cà Mau chừng 10 cây số), trên bờ sông Bảy Háp - con sông dài đi từ Thị xã Cà Mau đến quận cuối cùng của tỉnh An Xuyên, gần Mũi Cà Mau, là Năm Căn.

Đơn vị về trú đóng trong thị xã Ba Xuyên, thời gian chủ yếu là nghỉ ngơi dưỡng quân, lại nên thơ nhứt của đời binh nghiệp vì luôn ăn ngon những đặc sản của Sóc Trăng: bún nước lèo nêm bò hóc, bánh cống, mè láu, lạp xưởng  Quảng Trân, ba ba (một loại rùa), đuông... Với chức vụ Trưởng Ban An Ninh, tôi thường bắt những anh lính ba gai, đi hành quân về, nhậu bí tỉ, không biết trời đất là gì, tôi cho lệnh hốt về giam trong chuồng cọp cho muỗi đốt chơi, chừng nào hết say, tôi mới thả ra, còn lịch sự, nếu người lính có vợ con  hay ở trại gia binh, tôi cho xe jeep đưa về tới nhà.

(H: Hồ Tịnh Tâm - Sóc   Camau - Soctrang.JPG

     Trăng - năm 2017)

Công việc hàng ngày cũng không có cực nhọc, quan trọng, tôi chỉ lo giải quyết các vụ linh tinh của Trung đoàn như lính lác nhậu nhẹt bê bối hay đánh vợ con, không đem tiền lương về cho vợ, nướng sạch cho các sòng bài hay gái ghiết lăng nhăng. Tôi phải phân xử những chuyện trời ơi đất hởi đó. Một bà vợ lính gốc vùng sơn cước, răng đen, gặp tôi, bà đay nghiến ông chồng làm tôi cũng đỏ mặt vì là trai "còn gin": Thiếu úy nghĩ coi, nó mê con đ. đó có gì hơn tôi đâu. Nếu con đ. đó có 4 v. 2 n. thì tôi không tức... kỷ niệm này tôi nhớ mãi cho đến bây giờ. Khi các bà ít học ghen thì phải biết, tung chiêu độc chữi tục nghe phát mệt. Tại Ba Xuyên, không có mở hành quân nhiều, tôi luôn ở Bộ Chỉ Huy, ngoài giờ làm việc, mặc sức cho các sĩ quan trẻ như tôi lả lướt, đi du ngoạn hồ Tịnh Tâm, không còn tịnh tâm mà là động tâm vì có nhiều cô gái đẹp dập dìu vào buổi chiều hay ngày nghỉ cuối tuần và còn có "bò lạc" nữa. Còn các quán nhậu, nhứt là vùng Bãi Xàu có đặc sản đuông chà là, nhậu hết sẩy và các cô bán các quán nhậu luôn đon đả chìu mời khách, không ngại cọ quẹt, đụng chạm tóe lửa, lọt vào tầm tác xạ của những chàng lính hào hoa...

Sau này, tôi mới rõ, Trung Đoàn 33 BB được về Ba Xuyên là hoàn toàn nghỉ ngơi, có dịp xả xúp bắp để chuẩn bị cho những ngày tháng gian khổ sắp tới ở vùng muỗi như sáo thổi, đĩa lền như  bánh canh - vùng đất tận cùng đất nước - Cà Mau và Mũi Cà Mau. (Còn một bài nữa).

Sacramento ngày vào Thu 2018

Anh Phương Trần Văn Ngà (HNPD)


BẢN TIN MỚI NHẤT

VIỄN ẢNH TƯƠNG LAI

Lạc quan tếu quá mức: Công Ty Dầu Hỏa Sẽ Bị Xóa Sổ Trong Tương Lai Rất Gần,Không Khí Trái Đất Sẽ Trong Sạch Trở Lại.

Xem Thêm

Chiêm ngưỡng "biểu tượng” 400 năm tuổi của Hội An

Trải qua thời gian, đến nay Chùa Cầu đã xuống cấp nghiêm trọng.

Xem Thêm

Đếm ngược 10 lâu đài lớn nhất thế giới

Lâu đài Himeji thường được coi là lâu đài đẹp nhất Nhật Bản và là một trong số ít những nơi đã thoát khỏi sự tàn phá của nội chiến

Xem Thêm

NGHE NẶNG TỪ TÂM. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vẫn hôm nay hoang hoá dấu chân này Ai tiễn biệt ai vào rừng lạc xứ

Xem Thêm

Từ Nhà thờ Đức Bà Paris đến những di sản ‘câm lặng’ tại Việt Nam

Khi tháp chuông cao nhất đổ sập trong biển lửa, những tranh giành quyền lực, tiền bạc phút chốc trở nên vô nghĩa.

Xem Thêm

Khủng hoảng Venezuela 21/5: Đại sứ tại Ý của Maduro buộc phải từ chức vì hết tiền

Đại sứ Venezuela tại Ý đã từ chức, nói rằng các biện pháp trừng phạt của Mỹ đối với chính quyền Maduro đã khiến ông không đủ tiền để điều hành phái đoàn ngoại giao ở nước ngoài,

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Sau khi lại gần Scarborough tàu chiến Mỹ nay qua eo biển Đài Loan

Ba T.T noi:"...Xin moi nguoi hay an tam..."Tuyet,chung ta da nam chac phan can,muon choi thi...choi.Con dao da thoc sau vao co hong,Nhat va Dai cung chung tay nam chat,dut co hong la doi tan tap a ! them loi ham he se pha dap Tam hiep san sang clean-up nhung chuong ngai can duong ra bien.Phen nay,thap bat quoc phan thay cho khong con la bat quoc nua con oi la con !Con dau nhung toan tinh dung dau the gioi quo tay gom thau moi nuoc?Khong mot ai muon chien tranh,tan pha va chet choc kinh khung,nhung neu tap va dong bon co tinh muon khoi mao mong DAI HAN,thi khong con duong nao hon la phai giai quyet mot lan cho xong cai gai nhu da giai quyet lien bang so-viet.

Xem Thêm

Đề bài :Ai là người đã giúp và tiếp tay cho phép China ????

Bill-Hilllary-Obama....va dong bon,qua la dang toi,toi phan quoc neu theo quyen sach nay la dung.Nhung neu co the,xin lan toi nguon coi cua nhung ong chu that su cua the gioi,(Tam Diem )bon ho da hoi hop,da quyet dinh duong di nuoc buoc,ai len ,ai xuong.Bill-Hill-Obama cung da duoc moi du hop va da biet la minh se thang cu,Tham vong mu quang de hai vao than vao dat nuoc.Ai la nguoi co the loi bon nay ra anh sang ? mot nhom nguoi tu xung la thong thai-khon ngoan nhat the gioi la nhung dai tu ban bao trum nen thuong mai-tai chanh cua the gioi Vay,ai la nguoi co the ha guc,dua bon nay ra xet xu vi la nguon coi cua chien tranh cua su ac bao phu trai dat,Ke chong chua,anti-christ!Phep la Trump da chung minh,nguoi lam duoc chuyen nay that binh thuong,so voi cac dai tu ban khac,ong ta chi la dom dom voi anh trang.Nhung ong ta da thang va cho du sau do voi bao nhieu bang chung nguy tao boi nhung ke cam dau cung khong ha guc duoc Trump+Pence.Ho da tin tuong vao dang Toi Cao va ho hanh xu cong viec hang ngay sau khi da hoi hop cau nguyen moi sang som khi bat dau lam viec.The luc cua ke ac da bao trum trai dat,va thoi gian dang Tao Hoa cho chung de trac Nghiem con cai cua dang Toi cao da sap het,ngai lay lai va thanh tay nhung ke ac va phan thuong cua chung la ho lua chang he tat.Thanh kinh bao the,ban tin khong ?

Xem Thêm

Đề bài :Chuyên gia kinh tế: Tổng thống Trump sẽ thắng thế trong cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung

Cam on chua ! toi da bo phieu dung ! khong phai an han vi la phieu cua minh Tong Thong ! ong hay lam nhung gi ma ong da hoach dinh,nhung gi ma ong da hua trong dien van nham chuc cua ong.Toi cung hanh phuc voi ong nua. GOD BLESS YOU,Mr. Trump !

Xem Thêm

Đề bài :“Hậu sanh khả úy” - Lỗ trí Thâm

Ngo Ky...Ngo Ky noi dung do chu ,nhung ma dung theo nghia den cua y " cac anh danh dam nhu con cac…" con cac cua y moi lan xong tran thi….qua tinh nhu con cac cua ngo ky.co nhan co cau " nhan sao vat vay./.

Xem Thêm

Đề bài :Người Mẹ Thời Chiến - Cổ Tấn Tinh Châu

"....Hon tu si gio u u thoi mat chinh phu,trang doi doi soi, chinh phu,tu si may nguoi? Nao ai mac mat,nao ai goi hon..." chinh phu ngam.

Xem Thêm

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài : ÂU-CHÂU LIÊN QUAN TỚI TT TRUMP CỦA HOA KỲ !

HAY MO MAT RA NHIN-XEM-DOC Hoi cac vi dang con Lua,cac vi u me vach la tim sau,vu oan gia hoa,But nha khong thieng thi sao dua hang xom no hoan ho doi dat nuoc cua ho duoc nhu TRUMP ? Hay mo mat nhin,doc lai va so sanh dat nuoc bay gio va 02 nam truoc !!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Trump: ‘Trung Quốc bị đánh rất đau’

Bay gio la luc phai sua soan thuc hanh chat voi bach tuoc cua cac nuoc da de cho tau nhap hang vao roi dong moc san xuat tai nuoc do de nhap khau vao My.Hay giu nguyen hien truong va mo them con duong hep nay nua la chac an nhu bap ngai T.T a ! No con cung cua moi chi run run chua do xap,hay cho no do xup quy xuong xung than.Nhung cung can than,no se keo be,ket dang voi vai voi bach tuoc lam kho de nhu thang tai xe nam my o san sau nha minh.GOD BLESS YOU & AMERICA.

Xem Thêm

Đề bài :KÝ ỨC KHÔNG QUÊN: JOE BIDEN --- (Tác giả: Tôn Nữ Hoàng Hoa)

Mấy tên tị nan Vịt Cộng ở Southern California đừng quên tên “Sleepy Joe” nha.

Xem Thêm

TIN MỚI

NGHE NẶNG TỪ TÂM. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Vẫn hôm nay hoang hoá dấu chân này Ai tiễn biệt ai vào rừng lạc xứ

Xem Thêm

Từ Nhà thờ Đức Bà Paris đến những di sản ‘câm lặng’ tại Việt Nam

Khi tháp chuông cao nhất đổ sập trong biển lửa, những tranh giành quyền lực, tiền bạc phút chốc trở nên vô nghĩa.

Xem Thêm

Khủng hoảng Venezuela 21/5: Đại sứ tại Ý của Maduro buộc phải từ chức vì hết tiền

Đại sứ Venezuela tại Ý đã từ chức, nói rằng các biện pháp trừng phạt của Mỹ đối với chính quyền Maduro đã khiến ông không đủ tiền để điều hành phái đoàn ngoại giao ở nước ngoài,

Xem Thêm

Ông Bộ Trưởng Trần Tuấn Anh ngồi nhầm chỗ. - Mai Tú Ân ( Bạn ơi, có đỡ hơn tí nào không? )

( HNPD ) Đương kim BT Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh, vốn là con của Cựu CT nước Trần Đức Lương

Xem Thêm

Điểm Tin Thứ Sáu 24/5/2019

Ở nhiều nước người ta gọi các thành viên QH là Nghị sĩ, còn ở ta gọi là Đại biểu Quốc hội (ĐBQH).

Xem Thêm

Lòng trần còn tơ vương khanh tướng - Trần Văn Giang

( HNPD ) Về hưu, chữ nghĩa của tài tình của “vi-xi” bây giờ gọi là “nghỉ hưu?

Xem Thêm

Sau khi lại gần Scarborough tàu chiến Mỹ nay qua eo biển Đài Loan

Tổng thống Thái Anh Văn cho biết không việc gì phải hốt hoảng về việc tàu chiến Mỹ đi qua eo biển Đài Loan.

Xem Thêm

Đọc ‘Trường Sa Hành’ của Tô Thùy Yên khi biển không yên!

Trường Sa! Trường Sa! Ðảo chuếnh choáng! Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề. Lính thú mươi người lạ sóng nước,

Xem Thêm

Đổi trắng thay đen - Hà Thượng Thủ

Trong tang lễ Trần Đại Quang, gia quyến ông ta đã nhìn chủ lễ Nguyễn Phú Trọng với con mắt đầy căm thù.

Xem Thêm

Israel, Mỹ chữa khỏi ung thư vú không cần giải phẫu

Theo United with Israel, đây được gọi là kỹ thuật xâm lấn tối thiểu, áp dụng cho các bệnh nhân ung thư vú giai đoạn 1 hoặc 2 với khối u nhỏ hơn 1,5cm.

Xem Thêm