Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Tâm sự cùng bạn đọc - Việt Nhân

(HNPĐ) Thân gửi đến bạn đọc Haingoaiphiemdam – Và riêng cho ông: Nguoiviettudo.


Đến cái tuổi mà bước chân trên con đường đời đã mỏi, thì ngay cả những gì lý tưởng cao đẹp cũng đành tạm gác sang bên, đó là lúc thấm nhất cái câu lực bất tòng tâm. Việt Nhân tôi dạo này là thế, vẫn phải thường ngưng ngang công việc, vì cái quý nhất là sức khỏe, nay theo thời gian đã không còn ở lại với mình được mấy.

Cái thú ham viết ưa đọc từ ngày còn nhỏ, nay cái laptop chỉ cách một tay với phải đành lơ, cái quy luật của tạo hóa, cái vô thường của kiếp người là vậy. Có cố gắng lắm sau những ngày ấy, lúc tay chạm lại bàn phím là gõ liên hồi không khác kẻ ăn trả bữa cho cơn ốm, cái vui như lại đến, sức sống như lại về. Nhưng rồi cũng đến lúc, cảm giác buồn chán buông xuôi nghe đậm hơn!

Vẫn biết hãy nên tử tế với chính mình, rửa tay gạt bỏ tất cả, tìm lấy giây phút nhẹ nhàng, nhưng muốn là một chuyện còn quay lưng được với tất cả hay không lại là chuyện khác. Trong các mail những ngày qua, anh Đồ Haingoaiphiemdam, nhắn là cứ nghỉ thêm cho khỏe mọi chuyện để anh, còn Nguyên Anh bên Quyenduocbiet, lại mong người bạn già sẽ lại bước đều cho bạn trẻ theo cùng, tuy ý có khác nhưng đều là vì yêu quý. Cả bạn bên kia đại dương, Lộc của Namuctuanbao, đã reo khi thấy Việt Nhân lại gõ phím!

Đã theo công việc viết lách, mấy ai chịu buông bút lúc tuổi già đó là cái nét hay… Việt Nhân tôi cũng mong được vậy, góp những bài báo cùng các bạn đấu tranh, khi quê nhà còn quỷ đỏ, mai kia nếu may mắn được nhìn đất nước quang phục, thì lại bằng thơ văn cùng nhau ca ngợi quê hương. Tiếng Việt mình âm vần tự nó đã là thơ là nhạc, lại dồi dào dư cho ta diễn đạt… Còn đây biết bao thơ văn êm như tơ, mượt như nhung của người đi trước, mà kẻ đến sau khi đọc lòng phải xuyến xao.

Tiếng Việt mà Việt Nhân tôi nói đây, nó mang cái trau chuốt của dân tràng an văn chương lịch duyệt, đến cái dịu dàng cổ kính mê đắm lòng người, và cùng là cái mộc mạc chân thành kết nối yêu thương, đó là tiếng Việt của ba miền Bắc Trung Nam. Trước khi cả nước bị nhuộm đỏ, đất phương Nam không phân biệt tiếng nói vùng miền, nơi đây được nghe đủ giọng ba miền, tất cả đã sống chung một nhà thân ái, văn chương bất luận tác giả miền nào, vẫn được trân trọng.

Biến cố tháng Tư! Dân miền Nam được biết đến một thứ tiếng Việt khác, tiếng của bên thắng cuộc, dị ứng người nghe mà bị miệt thị là thứ chữ nghĩa Việt cộng, có cả gọi là tiếng của người miền Bắc. Gọi là của người Bắc xin không đồng ý, tiếng Việt trong sáng của Tự Lực Văn Đoàn những năm 1930, hay tiếng Việt thanh lịch của người Hà Nội trước 1954, đem so đọ với thứ tiếng Việt cộng thô ráp tối nghĩa, tuy cũng từ miền Bắc, nhưng khác nhau một trời một vực.

Chính xác đó là chữ nghĩa của dân xã nghĩa, của Hồ Pắc bó, của lũ khỉ Trường Sơn, thứ chữ nghĩa (cả nói lẫn viết) của dân thất học bần nông, từ 1954 có được miền Bắc, chúng giết chết tiếng Việt lúc ấy đã rất trong sáng, thay bằng thứ tiếng lai tạp học từ Tầu cộng. Những: Lễ tân, tham quan, đăng ký, hoành tráng, quán triệt, chiếu cố, triển khai… Chúng ồn ào nói, nhưng hỏi nghĩa thì ú ớ!

Trong ngôn ngữ Việt từ gốc Hán trước kia cũng có, nhưng không vay mượn bừa bãi mà là chọn lọc, được dùng với cách viết và nói của người Việt, khác với chữ nghĩa Việt cộng. Người miền Nam có chữ lẹ, miền Bắc có chữ nhanh, nhưng đám nón cối dép râu cứ mở miệng ra là ‘khẩn trương’, đó là thứ chữ nghĩa ngu dốt, mà nhiều người (như ông nguoiviettudo) gọi là rác rưởi. Với chúng tiếng Hán thì dùng bừa, ngay tiếng Việt thuần chúng nói cũng có đúng đâu!

Chữ cụ thể (tính từ), đám cán ngố một ngày tháng Năm 1975 trên đường phố í ới gọi nhau xem ‘hai con chó đang cụ thể’, người Sài Gòn nghe gọi chó mắc lẹo như thế có thể cười, nhưng bệnh viện Từ Dũ mà gọi là xưởng đẻ thì buộc phải chửi thôi… Chữ nghĩa như thế còn gì là tiếng Việt! Nhớ lại ngày đầu biệt xứ nơi đất Bắc, ngẩn người với câu nói (tối nghĩa) của tên trại trưởng: Tóc các anh tốt quá, trại sẽ chiếu cố (?!). Nghe cứ như lời dọa, nhưng không chỉ đơn giản là tóc đám tù dài quá, sẽ được cho cắt (hớt) tóc!

Ngôn ngữ của một dân tộc không đứng ở một chỗ, theo thời gian nó dần được loại đi những chữ tối nghĩa hoặc thô, cùng lúc làm giầu thêm bằng những từ mới sáng nghĩa và đẹp, nhưng chuyện vậy không thấy có ở thời xã nghĩa. Tiếng Việt đã là nạn nhân của bác và đảng, sách vở văn hóa miền Bắc 1954, miền Nam 1975 đã bị truy bức, đốt phá, thay bằng thứ văn hóa xã nghĩa, không chỉ trong nước, nay tại các thư viện hải ngoại, các tác phẩm văn hóa, sách báo, tự điển của trước kia dần bị ‘biến’, để thay bằng thứ sách báo Việt cộng.

Chuyện cũng xảy ra khắp nơi, trang Wikipedia tiếng Việt của google, bằng thứ chữ nghĩa đó tuyên giáo đảng, phổ biến tất cả mọi thứ đã bị biến dạng, kể cả lịch sử được viết có lợi cho đảng bất chấp sự thật. Thứ chữ nghĩa khó nghe này bao năm rồi vẫn vậy, như tuồng nó ‘hay và đúng’ (mượn lời ông nguoiviettudo), không khác gì tên bộ trưởng giáo dục xã nghĩa, mặc người chửi, hắn (Phùng Xuân Nhạ) vẫn ‘vô tư’ phát âm sai (ngọng), như cha ông hắn hàng trăm năm trước.

Là người Việt tỵ nạn, được dạy dỗ trọn vẹn bởi nền giáo dục miền Nam trước kia, nói về chữ nghĩa Việt cộng, lên án lũ Ba Đình đã giết chết sự trong sáng của tiếng Việt, Việt Nhân tôi viết cũng khá nhiều. Các bài viết đều hướng về người dân bên quê nhà, mà thời gian hơn bốn mươi năm qua họ đã bị nhuộm hầu hết, họ đang dùng và nói thứ chữ nghĩa Việt cộng, đến với họ ta phải tìm cách để họ hiểu!

Giữa chúng ta (ít), và dân xã nghĩa (đông), đã từng có tay dư luận viên nói ngang, cho rằng cái đúng thuộc về đa số, thiểu số là kẻ sai (?!). Bảo tồn sự trong sáng cho ngôn ngữ Việt, vẫn là đang trong sự cố gắng của chúng ta, cùng lúc với sự đấu tranh cho một nước Việt không cộng sản, mà sức mạnh vẫn là trông nơi người dân trong nước. Một khi chế độ An Nam cộng sập, là lúc chúng ta phải bỏ ra hàng trăm năm để dọn đống rác chúng để lại, trong đó có chữ nghĩa Việt cộng.

Viết là để cho người dân xã nghĩa trong nước, và cho cả bọn đỏ ngày nay đang có mặt rất đông ở hải ngoại đọc, không chỉ báo mạng, mà hàng tháng, hàng tuần đều đặn đã nhiều năm qua, trên báo giấy quận Cam, các bài viết Việt Nhân tôi vẫn có chữ nghĩa Việt cộng trong đó. Để tránh người đọc (nguoiviettudo) dị ứng, mà chúng được đặt trong ‘dấu nháy’, cách này cũng tạm gọi là êm, chỉ khi gặp người khó tánh thì đành chịu coi như thân làm dâu trăm họ.

Bài viết luôn trích lời (giữ nguyên văn) của lũ Ba Đình, mục đích thì tùy lúc tùy bài, để cho phần lập luận thêm vững, hay muốn đòn phang chúng cho thêm nặng, mà trưng cả lời đồng bọn chúng thú tội. Còn đăng lại bài của Việt cộng, thấy ra không chỉ mỗi HNPĐ làm việc đó, xin đừng kết là tiếp tay cho Việt cộng, trong khi anh em lính cũ HNPĐ rõ ràng chửi cha lũ chúng, bằng lời bàn mao tôn cương, thánh thán đã kèm nơi tựa bài.

Bài đã quá dài, đến lúc phải kết thúc, phần cuối xin phép được nói riêng cùng ông Nguoiviettudo… Những gì Việt Nhân tôi tâm sự hy vọng ông đã hết bực, duy có điều lá thư ông chấm dứt bằng hai chữ ‘đang chờ’, vì sự thể bất khả kháng mà Việt Nhân tôi đã để ông chờ đúng ba tuần, cái trễ hồi âm này mong ông không phiền… Nay đến phần Việt Nhân tôi có vài điều được hỏi ông!

Người Việt Quốc gia chúng ta cái tâm quá đơn thuần, mà mắc lừa cộng sản không ít, trong đó có ngón đòn chia rẻ nghi kỵ, khiến chúng ta tiêu hao năng lực, mãi lo đối phó nhau mất hết hơi sức để đánh chúng. Còn chuyện bài vở ông đã ngưng góp tay cùng HNPĐ, thật lấy làm tiếc cho độc giả, bởi họ đã đánh giá ông rất cao, các bài của ông đăng trên HNPĐ, số lượt người xem mỗi bài không dưới năm con số (chục ngàn), ông nghĩ sao những việc này?

Chúng tôi những thằng lính cũ, thân sau cuộc chiến đã không lành lặn gì nay lại tuổi già, góp sức cùng mọi người đấu tranh, tờ điện báo HNPĐ được như ngày nay, là bằng vào tất cả cố gắng với sức mình là chính, không dựa vào bất cứ nguồn tài trợ nào, vì muốn quan điểm được độc lập (lệ thuộc kinh tế là lệ thuộc tất cả). HNPĐ dang tay đón mọi thân hữu cùng chung chí hướng, hiểu nhau tìm đến nhau, đó là cái cần vì đông tay vỗ nên bộp, như cụ Phan Tây Hồ đã từng khuyên!

Đây là lời tâm sự, không là hơn thua, và lần này rồi thôi, sẽ không bao bao giờ Việt Nhân tôi lập lại vấn đề không lấy gì làm thú vị này, nhất là đang thời điểm đất nước bên bờ vực Bắc thuộc, dân tộc phải đối mặt với họa diệt vong. Anh em chúng tôi muốn dành sức để đả Hồ diệt cộng… Kính Chào!

Việt Nhân ( HNPD )

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Tâm sự cùng bạn đọc - Việt Nhân

(HNPĐ) Thân gửi đến bạn đọc Haingoaiphiemdam – Và riêng cho ông: Nguoiviettudo.


Đến cái tuổi mà bước chân trên con đường đời đã mỏi, thì ngay cả những gì lý tưởng cao đẹp cũng đành tạm gác sang bên, đó là lúc thấm nhất cái câu lực bất tòng tâm. Việt Nhân tôi dạo này là thế, vẫn phải thường ngưng ngang công việc, vì cái quý nhất là sức khỏe, nay theo thời gian đã không còn ở lại với mình được mấy.

Cái thú ham viết ưa đọc từ ngày còn nhỏ, nay cái laptop chỉ cách một tay với phải đành lơ, cái quy luật của tạo hóa, cái vô thường của kiếp người là vậy. Có cố gắng lắm sau những ngày ấy, lúc tay chạm lại bàn phím là gõ liên hồi không khác kẻ ăn trả bữa cho cơn ốm, cái vui như lại đến, sức sống như lại về. Nhưng rồi cũng đến lúc, cảm giác buồn chán buông xuôi nghe đậm hơn!

Vẫn biết hãy nên tử tế với chính mình, rửa tay gạt bỏ tất cả, tìm lấy giây phút nhẹ nhàng, nhưng muốn là một chuyện còn quay lưng được với tất cả hay không lại là chuyện khác. Trong các mail những ngày qua, anh Đồ Haingoaiphiemdam, nhắn là cứ nghỉ thêm cho khỏe mọi chuyện để anh, còn Nguyên Anh bên Quyenduocbiet, lại mong người bạn già sẽ lại bước đều cho bạn trẻ theo cùng, tuy ý có khác nhưng đều là vì yêu quý. Cả bạn bên kia đại dương, Lộc của Namuctuanbao, đã reo khi thấy Việt Nhân lại gõ phím!

Đã theo công việc viết lách, mấy ai chịu buông bút lúc tuổi già đó là cái nét hay… Việt Nhân tôi cũng mong được vậy, góp những bài báo cùng các bạn đấu tranh, khi quê nhà còn quỷ đỏ, mai kia nếu may mắn được nhìn đất nước quang phục, thì lại bằng thơ văn cùng nhau ca ngợi quê hương. Tiếng Việt mình âm vần tự nó đã là thơ là nhạc, lại dồi dào dư cho ta diễn đạt… Còn đây biết bao thơ văn êm như tơ, mượt như nhung của người đi trước, mà kẻ đến sau khi đọc lòng phải xuyến xao.

Tiếng Việt mà Việt Nhân tôi nói đây, nó mang cái trau chuốt của dân tràng an văn chương lịch duyệt, đến cái dịu dàng cổ kính mê đắm lòng người, và cùng là cái mộc mạc chân thành kết nối yêu thương, đó là tiếng Việt của ba miền Bắc Trung Nam. Trước khi cả nước bị nhuộm đỏ, đất phương Nam không phân biệt tiếng nói vùng miền, nơi đây được nghe đủ giọng ba miền, tất cả đã sống chung một nhà thân ái, văn chương bất luận tác giả miền nào, vẫn được trân trọng.

Biến cố tháng Tư! Dân miền Nam được biết đến một thứ tiếng Việt khác, tiếng của bên thắng cuộc, dị ứng người nghe mà bị miệt thị là thứ chữ nghĩa Việt cộng, có cả gọi là tiếng của người miền Bắc. Gọi là của người Bắc xin không đồng ý, tiếng Việt trong sáng của Tự Lực Văn Đoàn những năm 1930, hay tiếng Việt thanh lịch của người Hà Nội trước 1954, đem so đọ với thứ tiếng Việt cộng thô ráp tối nghĩa, tuy cũng từ miền Bắc, nhưng khác nhau một trời một vực.

Chính xác đó là chữ nghĩa của dân xã nghĩa, của Hồ Pắc bó, của lũ khỉ Trường Sơn, thứ chữ nghĩa (cả nói lẫn viết) của dân thất học bần nông, từ 1954 có được miền Bắc, chúng giết chết tiếng Việt lúc ấy đã rất trong sáng, thay bằng thứ tiếng lai tạp học từ Tầu cộng. Những: Lễ tân, tham quan, đăng ký, hoành tráng, quán triệt, chiếu cố, triển khai… Chúng ồn ào nói, nhưng hỏi nghĩa thì ú ớ!

Trong ngôn ngữ Việt từ gốc Hán trước kia cũng có, nhưng không vay mượn bừa bãi mà là chọn lọc, được dùng với cách viết và nói của người Việt, khác với chữ nghĩa Việt cộng. Người miền Nam có chữ lẹ, miền Bắc có chữ nhanh, nhưng đám nón cối dép râu cứ mở miệng ra là ‘khẩn trương’, đó là thứ chữ nghĩa ngu dốt, mà nhiều người (như ông nguoiviettudo) gọi là rác rưởi. Với chúng tiếng Hán thì dùng bừa, ngay tiếng Việt thuần chúng nói cũng có đúng đâu!

Chữ cụ thể (tính từ), đám cán ngố một ngày tháng Năm 1975 trên đường phố í ới gọi nhau xem ‘hai con chó đang cụ thể’, người Sài Gòn nghe gọi chó mắc lẹo như thế có thể cười, nhưng bệnh viện Từ Dũ mà gọi là xưởng đẻ thì buộc phải chửi thôi… Chữ nghĩa như thế còn gì là tiếng Việt! Nhớ lại ngày đầu biệt xứ nơi đất Bắc, ngẩn người với câu nói (tối nghĩa) của tên trại trưởng: Tóc các anh tốt quá, trại sẽ chiếu cố (?!). Nghe cứ như lời dọa, nhưng không chỉ đơn giản là tóc đám tù dài quá, sẽ được cho cắt (hớt) tóc!

Ngôn ngữ của một dân tộc không đứng ở một chỗ, theo thời gian nó dần được loại đi những chữ tối nghĩa hoặc thô, cùng lúc làm giầu thêm bằng những từ mới sáng nghĩa và đẹp, nhưng chuyện vậy không thấy có ở thời xã nghĩa. Tiếng Việt đã là nạn nhân của bác và đảng, sách vở văn hóa miền Bắc 1954, miền Nam 1975 đã bị truy bức, đốt phá, thay bằng thứ văn hóa xã nghĩa, không chỉ trong nước, nay tại các thư viện hải ngoại, các tác phẩm văn hóa, sách báo, tự điển của trước kia dần bị ‘biến’, để thay bằng thứ sách báo Việt cộng.

Chuyện cũng xảy ra khắp nơi, trang Wikipedia tiếng Việt của google, bằng thứ chữ nghĩa đó tuyên giáo đảng, phổ biến tất cả mọi thứ đã bị biến dạng, kể cả lịch sử được viết có lợi cho đảng bất chấp sự thật. Thứ chữ nghĩa khó nghe này bao năm rồi vẫn vậy, như tuồng nó ‘hay và đúng’ (mượn lời ông nguoiviettudo), không khác gì tên bộ trưởng giáo dục xã nghĩa, mặc người chửi, hắn (Phùng Xuân Nhạ) vẫn ‘vô tư’ phát âm sai (ngọng), như cha ông hắn hàng trăm năm trước.

Là người Việt tỵ nạn, được dạy dỗ trọn vẹn bởi nền giáo dục miền Nam trước kia, nói về chữ nghĩa Việt cộng, lên án lũ Ba Đình đã giết chết sự trong sáng của tiếng Việt, Việt Nhân tôi viết cũng khá nhiều. Các bài viết đều hướng về người dân bên quê nhà, mà thời gian hơn bốn mươi năm qua họ đã bị nhuộm hầu hết, họ đang dùng và nói thứ chữ nghĩa Việt cộng, đến với họ ta phải tìm cách để họ hiểu!

Giữa chúng ta (ít), và dân xã nghĩa (đông), đã từng có tay dư luận viên nói ngang, cho rằng cái đúng thuộc về đa số, thiểu số là kẻ sai (?!). Bảo tồn sự trong sáng cho ngôn ngữ Việt, vẫn là đang trong sự cố gắng của chúng ta, cùng lúc với sự đấu tranh cho một nước Việt không cộng sản, mà sức mạnh vẫn là trông nơi người dân trong nước. Một khi chế độ An Nam cộng sập, là lúc chúng ta phải bỏ ra hàng trăm năm để dọn đống rác chúng để lại, trong đó có chữ nghĩa Việt cộng.

Viết là để cho người dân xã nghĩa trong nước, và cho cả bọn đỏ ngày nay đang có mặt rất đông ở hải ngoại đọc, không chỉ báo mạng, mà hàng tháng, hàng tuần đều đặn đã nhiều năm qua, trên báo giấy quận Cam, các bài viết Việt Nhân tôi vẫn có chữ nghĩa Việt cộng trong đó. Để tránh người đọc (nguoiviettudo) dị ứng, mà chúng được đặt trong ‘dấu nháy’, cách này cũng tạm gọi là êm, chỉ khi gặp người khó tánh thì đành chịu coi như thân làm dâu trăm họ.

Bài viết luôn trích lời (giữ nguyên văn) của lũ Ba Đình, mục đích thì tùy lúc tùy bài, để cho phần lập luận thêm vững, hay muốn đòn phang chúng cho thêm nặng, mà trưng cả lời đồng bọn chúng thú tội. Còn đăng lại bài của Việt cộng, thấy ra không chỉ mỗi HNPĐ làm việc đó, xin đừng kết là tiếp tay cho Việt cộng, trong khi anh em lính cũ HNPĐ rõ ràng chửi cha lũ chúng, bằng lời bàn mao tôn cương, thánh thán đã kèm nơi tựa bài.

Bài đã quá dài, đến lúc phải kết thúc, phần cuối xin phép được nói riêng cùng ông Nguoiviettudo… Những gì Việt Nhân tôi tâm sự hy vọng ông đã hết bực, duy có điều lá thư ông chấm dứt bằng hai chữ ‘đang chờ’, vì sự thể bất khả kháng mà Việt Nhân tôi đã để ông chờ đúng ba tuần, cái trễ hồi âm này mong ông không phiền… Nay đến phần Việt Nhân tôi có vài điều được hỏi ông!

Người Việt Quốc gia chúng ta cái tâm quá đơn thuần, mà mắc lừa cộng sản không ít, trong đó có ngón đòn chia rẻ nghi kỵ, khiến chúng ta tiêu hao năng lực, mãi lo đối phó nhau mất hết hơi sức để đánh chúng. Còn chuyện bài vở ông đã ngưng góp tay cùng HNPĐ, thật lấy làm tiếc cho độc giả, bởi họ đã đánh giá ông rất cao, các bài của ông đăng trên HNPĐ, số lượt người xem mỗi bài không dưới năm con số (chục ngàn), ông nghĩ sao những việc này?

Chúng tôi những thằng lính cũ, thân sau cuộc chiến đã không lành lặn gì nay lại tuổi già, góp sức cùng mọi người đấu tranh, tờ điện báo HNPĐ được như ngày nay, là bằng vào tất cả cố gắng với sức mình là chính, không dựa vào bất cứ nguồn tài trợ nào, vì muốn quan điểm được độc lập (lệ thuộc kinh tế là lệ thuộc tất cả). HNPĐ dang tay đón mọi thân hữu cùng chung chí hướng, hiểu nhau tìm đến nhau, đó là cái cần vì đông tay vỗ nên bộp, như cụ Phan Tây Hồ đã từng khuyên!

Đây là lời tâm sự, không là hơn thua, và lần này rồi thôi, sẽ không bao bao giờ Việt Nhân tôi lập lại vấn đề không lấy gì làm thú vị này, nhất là đang thời điểm đất nước bên bờ vực Bắc thuộc, dân tộc phải đối mặt với họa diệt vong. Anh em chúng tôi muốn dành sức để đả Hồ diệt cộng… Kính Chào!

Việt Nhân ( HNPD )

BẢN TIN MỚI NHẤT

Ở đời có bốn cái ngu

Tôi đây ngu hết hai rồi, trời ơi!

Xem Thêm

TẶNG PHẨM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi, giọt tình long lanh Ươm nụ hồng oan trái

Xem Thêm

Hạnh phúc là gì đây?

Đây chính là câu trả lời hay nhất mà tôi từng đọc được:

Xem Thêm

BÀN VỀ TÍNH NHẤT QUÁN TRONG HÀNH ĐỘNG CỦA ĐCS - ĐỖ NGÀ

Tính nhất quán nghĩa là cả hệ thống cùng đi theo một hướng, không có sự mâu thuẫn.

Xem Thêm

CỨ ĐIỂM KHE SANH - Anh Phương Trần Văn Ngà

(HNPD) So Sánh Chiến Trường Khe Sanh và Chiến Trường Điện Biên Phủ

Xem Thêm

Cần chi phải "tử vi" với lại "tử bình"

Áo hở rốn, váy hở đùi, củn cỡn như vậy thì cả đến cái gì gì ... cũng còn thấy đuợc nữa chứ lị ...! Cần chi phải "tử vi" với lại "tử bình"

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Hỏa táng xác HCM là chống lại nguyện vọng của toàn Dân XHCN - Nguyễn Bá Chổi

Hoa tang lam gi cho ton cong+ton cua?Song da la VO GIA CU,chet thi VO DIA TANG.Nam phoi thay ra day cho moi nguoi nguyen rua.Hay giao no cho bon ba dinh,sang sang chat len xe ba gac dua ra cho Dong Xuan,cho nga nam,nga bay de day cho ong di qua,ba di lai vut cho vai xu mua quan ao,chieu chieu lai chat len xe ba gac mang ve,de bon ba dinh co cong an viec lam va lam mau muc cho HOC TAP THEO GUONG BAC HO.Gian di co the ma phai ban toi,ban lui nhu hop cho vay ?

Xem Thêm

Đề bài :Cán bộ ăn xìlip - Ông Bút

Oi gioi oi ! em oi la em!Chi co mot chut bang ban tay lam von de cho chong tuong lai mat mat,the ma em lai de thang hang xom no co-pi nguyen con no mang ve tu tho,the thi con gi nua em oi la em ! danh rang chi la copi,nhung hang goc cung mat cha no mui roi em oi!Toi ngay no mang ra hon voi hit,thi than giao cach cam cung phai ton hai,mat mat it nhieu,con gi cho anh nua em oi !

Xem Thêm

Đề bài :TIỀN RƠI TRÚNG ĐẦU

Cai anh chang nay that vo van,ai lai dam thoc vao hong nguoi ta nhu the,neu co biet,thi cung dung noi ra,noi ra nhu vay,con dau mat mui dang ta von chuyen mon ve doi tra-luong gat!Chac anh chang nay da quen Tan da phan roi : CUNG BOI THANG DAN NGU QUA LON...Nhu anh thay do,ca the gioi nay co nuoc nao nhieu Tien si-Pho tien si -thac si con cu nhan ha,di lam xe om,vay ma chem chet,bat viet thi bai chinh ta toi bao dam voi nguoi anh em se chang co ma nao tinh nguyen thi dau,toan la dinh cao tri tue khong ha,can gi viet cau van cho dung,co dua khac viet ho la xong chu gi,cai tro vo van nay them buc ca cai cua minh.

Xem Thêm

Đề bài :Thư ngỏ gởi ông Mark Zuckerberg

Hahaaa...đôi ba lần tôi bị chận bài viết với lý do vi phạm luật cộng đồng mà chính tôi cũng chẳng biết phạm chỗ nào?Yêu cầu ai giải quyết cũng ko biết luôn.Làm việc ấm ớ kiểu này mà nói minh bạch chỗ nào hả FB?

Xem Thêm

Đề bài :“Chữ Việt” Thời Sài Gòn xưa

Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu ?!( Thế-Lữ)

Xem Thêm

Đề bài :Hong Kong _ câu chuyện về tỉ phú Jimmy Lai

Jimmy Lai Chee Ying-HBS-Harvard Business School,open your eyes before say some things.

Xem Thêm

Đề bài :TAO VIỆC GÌ PHẢI NHỤC ???

Chúng nó không nhục mà chúng nó còn hãnh diện :"đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm ".Rõ là siêu nhục

Xem Thêm

Đề bài :NĂM ĐIỀU NGŨ GIÁC ĐÀI KHÔNG NÓI RÕ CHO CHÚNG TA VỀ QUÂN ĐỘI TRUNG CỘNG

Tay Phuong da bi am anh chet nguoi boi cau tuyen bo cua Bonapat:"hay de con rong no ngu,dung danh thuc no..."Ho quen rang,con rong nay da bi bat quoc phan thay,ho quen rang du la rong lua,to gap nhieu lan hon anh chang be ti AN NAM,da bi chang be ti nay danh cho xieu veo.Tat ca deu chung qui,BOI HAM TIEN,ham dut lot,ma da nuoi duong con rong lon nay ( duong ho di hoa )ma de thiet hai hon gap ngan lan cho hau the.Nguoi TAY PHUONG phai chiu trach nhiem ro rang ve thai do va y chi,hanh dong ve LOI NHUAN cua minh ma tan hai bao nhieu sinh mang.Nguoi An do co cau cham ngon :" noi dau co nguoi da trang,noi do co chien tranh "O tai My,qua nhieu doi chanh phu can dai,nhung nguoi dung dau da nhan hoi lo,tai loi bat minh de pha hoai dat nuoc,dang phai thi chung tay dua nguoi bat hop phap nhap lau de lay phieu...TIEN...TIEN...TIEN...

Xem Thêm

Đề bài :Ảnh xưa: Sinh viên VNCH biểu tình chống Trung Quốc năm 1974

Rất xúc động với những hình ảnh lịch sử này, Sinh viên Việt Nam ngày xưa về căn bản giáo dục khác xa du sinh vc bây giờ.  Nhìn những bức hình này và tấm hình sinh viên sau khi miền Nam thất thủ chít khăn tang mang quốc kỷ VN tuần hành trên đường phố Paris mà ngậm ngùi cho nền văn hóa 4000 năm hiện nay dưới chế độ cộng sản đã mất hết rồi.

Xem Thêm

TIN MỚI

Ở đời có bốn cái ngu

Tôi đây ngu hết hai rồi, trời ơi!

Xem Thêm

TẶNG PHẨM - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi, giọt tình long lanh Ươm nụ hồng oan trái

Xem Thêm

Hạnh phúc là gì đây?

Đây chính là câu trả lời hay nhất mà tôi từng đọc được:

Xem Thêm

BÀN VỀ TÍNH NHẤT QUÁN TRONG HÀNH ĐỘNG CỦA ĐCS - ĐỖ NGÀ

Tính nhất quán nghĩa là cả hệ thống cùng đi theo một hướng, không có sự mâu thuẫn.

Xem Thêm

CỨ ĐIỂM KHE SANH - Anh Phương Trần Văn Ngà

(HNPD) So Sánh Chiến Trường Khe Sanh và Chiến Trường Điện Biên Phủ

Xem Thêm

Cần chi phải "tử vi" với lại "tử bình"

Áo hở rốn, váy hở đùi, củn cỡn như vậy thì cả đến cái gì gì ... cũng còn thấy đuợc nữa chứ lị ...! Cần chi phải "tử vi" với lại "tử bình"

Xem Thêm

Tiết kiệm chỗ đậu với xe gắn máy - vali

Đối với bất cứ ai từng vật lộn để tìm một chỗ đậu xe thì chiếc xe vali này là lựa chọn tối ưu

Xem Thêm

NHƯ MƯA NÍN THỞ ... - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tình còn hay mất Anh hỡi lệ rơi

Xem Thêm

Đỉnh cao ! - Việt Nhân

(HNPĐ) Xứ xã nghĩa ô nhiễm không khí đã đến mức trầm trọng

Xem Thêm

Kỷ niệm 100 năm chữ Quốc ngữ thay cho chữ Hán

Năm nay kỷ niệm 100 năm vua Khải Định chính thức bãi bỏ khoa cử Nho học và cho dùng chữ Quốc ngữ

Xem Thêm