Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

Vẫn chưa mở mắt! - Việt Nhân

(HNPĐ) Mấy chữ ‘vẫn chưa mở mắt’ đề tựa câu chuyện, nó được gõ trong thiếng thở dài của mỗ tôi! Đã lâu lắm rồi nhớ không lầm đã đôi lần dùng cái tựa này


(HNPĐ)  Mấy chữ ‘vẫn chưa mở mắt’ đề tựa câu chuyện, nó được gõ trong thiếng thở dài của mỗ tôi! Đã lâu lắm rồi nhớ không lầm đã đôi lần dùng cái tựa này, dĩ nhiên cũng đâu đó dùng cho những câu chuyện nói về những tay cuồng đảng cuồng bác (thằng bần), vẫn còn ôm lấy cái ngu lâu dốt bền. Và cái thở dài của mỗ tôi hôm nay, là cái buồn của một thằng lính cũ đang phải sống xa quê, lại gặp phải một điều không vừa ý, cái không vừa ý đó nó dính đến những gì là mình, là bạn mình một thời, cứ lâu lâu lại bị thiên hạ khơi gợi làm cái đau lại buốt!


Định bỏ mặc cho qua, tuần này không viết gì sất, phải nghe lời ông thầy thuốc để con mắt được êm, chả là cả hai con mắt già vừa qua một cuộc giải phẩu, thầy thuốc khuyên là phải cho chúng nghỉ ngơi đôi ba tuần, ông nói câu đó với tất cả cái ý răn đe là phải dễ thương (be nice) với nó nếu không lại ân hận. Nhưng những câu nói nghe mà phát bực, cũng vẫn giọng điệu của hơn năm năm về trước đã gặp rồi trên trang ‘thảo luận.com’, và cũng là câu chuyện ‘nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa’, thế là cái laptop đã không tắt mà lại được kéo xịch lại gần hơn, và bắt đầu gõ.

Trang VOA ngày 27/10/2017 đưa tin bà chị xăng pha nhớt Ted Osius dẫn phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ hôm 24/10/2017 đã đến thắp hương tưởng nhớ các người lính Việt Nam Cộng Hòa tại Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, nơi đã bị nhà nước An Nam xã nghĩa đổi tên là Nghĩa trang nhân dân Bình An, thuộc tỉnh Bình Dương. Ngoài Bà Mary Tarnowka, Tổng Lãnh sự Mỹ tại thành Hồ ra, tháp tùng chuyến đi còn có ông Nguyễn Đạc Thành và ông Nguyễn Huy Khê, đại diện Sáng hội Việt Mỹ, một tổ chức phi chính phủ của Mỹ giúp trùng tu nghĩa trang.


Bà Mary Tarnowka, Tổng Lãnh sự Mỹ tại thành Hồ, người cùng chuyến đi viết trên Facebook 27/10/2017: Đại sứ Ted Osius và tôi đã thắp hương tại Đài tưởng niệm các binh sĩ hy sinh tại Nghĩa trang Bình An và thăm Căn cứ Không quân Biên Hoà trong tuần này. Thông qua cam kết chung nhằm giải quyết quá khứ một cách cởi mở và trung thực cũng như nỗ lực chung trong việc hoà giải. Hoa Kỳ và Việt Nam có thể hướng đến tương lai từ quá khứ, tăng cường quan hệ giữa nhân dân hai nước và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người…


Chỉ là một bản tin ngắn của VOA, nhưng đủ rõ cho người đọc biết đây là nỗ lực chung trong việc hoà giải giữa Mỹ và An Nam cộng, và chuyến đi căn cứ không quân Biên Hòa chắc chắn không nằm ngoài chuyện hóa chất khai hoang dioxin mà vịt cộng vẫn níu vào đó đòi bồi thường. Chuyện chất hóa học không màu này, được phía nhà nước xã nghĩa khai trước tòa rằng nó có màu da cam, đã là cái mà mọi người vẫn cười nhạo cho cái trò ăn vạ của vịt cộng, và đã có người nói chuyện đã năm mươi năm trước, dai hơn đỉa vịt cộng vẫn gỡ ghẻ cù nhầy kiếm ăn.

Đó là cái nhỏ mà không nhỏ, hãy nhìn cho kỹ vào để thấy vịt cộng cần gì, và phải có gì để hòa hợp hòa giải được với vịt cộng! Nhưng có cái lạ sao lại lôi chuyện Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa, cùng những người lính VNCH vào đây, chuyện Bà Tổng lãnh sự Mỹ tại thành Hồ cùng Chị Đại sứ Hoa Kỳ thắp nhang cho các người lính cũ, nó mang ý gì, nghĩa gì trong cái gọi là nổ lực chung trong hòa giải giữa đôi bên Mỹ-Vịt cộng? Chắc chắn là trong đầu cả chị Osius và bà Tarnowka không một ai vỗ ngực (dám) đại diện cho phe thứ ba (VNCH) trong việc này!


Riêng hai ông Nguyễn Đạc Thành và Nguyễn Huy Khê, Sáng hội Việt Mỹ, chắc chắn lại càng là không dám nhân danh, vả cũng không ai cho, bản tin ghi: Sáng hội Việt Mỹ một tổ chức phi chính phủ của Mỹ giúp trùng tu nghĩa trang. Đây có thể là cách gọi mới của VAF, từng là tổ chức của Nguyễn Đạt Thành, được dư luận cùng anh em lính cũ biết đến từ nhiều năm qua, và chuyện trùng tu Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa cũng chính từ VAF cho biết, nhà nước An Nam cộng chỉ chấp thuận cho cá nhân riêng lẻ thực hiện mà không là bất cứ một tổ chức nào:

VOA ngày 09/02/2017 đưa tin: ‘Cho các cá nhân chứ chưa cho phép các tổ chức hay hội đoàn trực tiếp ký hợp đồng trùng tu với Ban Quản lý Nghĩa trang, hay với một công ty thực hiện trùng tu do nhà nước chỉ định… Tuy nhiên cho đến nay đã gần hai năm, VAF vẫn chưa nhận được phản hồi chính thức bằng văn bản của chính quyền Việt Nam…” Đó là cái dễ hiểu, như một ý kiến đã ghi: Người sống, kẻ chết đều trở thành một thứ con tin. Dã man! Người không có chính nghĩa, thì lúc nào cũng bị ám ảnh sự trả thù, cho dù đó chỉ là những nấm mồ vô tri vô giác!


Sự trông chờ nơi nhà nước xã nghĩa cấp phép cho một tổ chức nào đó trùng tu, thấy ra ngây thơ quá sau khi nghe blogger Trương Minh Đức ở thành Hồ nói cùng VOA, là công an đã câu lưu một số nhà vận động nhân quyền trong 2 giờ, chỉ vì họ đến thắp hương viếng mộ các người lính miền Nam tại nghĩa trang Biên Hòa, nơi mà người đi viếng gặp không ít khó khăn, đòi hỏi phải đăng ký, xuất trình giấy tờ và kê khai địa chỉ. Với mỗ tôi, một thằng lính cũ có tám thằng bạn nằm nơi đây, đúng ba mươi năm trước, ngày vừa ra tù lò mò đến đây cũng bị như vậy!

Cách đây hơn năm năm, kể lại câu chuyện lần đó mỗ tôi có viết câu: Trên trái đất này, muốn đi thắp nhang cho người chết mà cũng phải xin phép (đăng ký) thì chỉ có cái chế độ xã nghĩa khốn nạn mới nghĩ ra được mà thôi. Việt Nhân tôi bị chửi và ném đá, lúc đó chưa nghe biết đến mấy chữ dư luận viên nêm buồn cả tháng, nay nếu có bị nữa thì không đến nổi như lần ấy (quen rồi) nhưng cái bực thì vẫn còn… Cái câu ngu lâu dốt bền để gọi chúng thật không sai, trên VOA đám dư lợn viên vẫn loi nhoi như giòi, chửi địt má địt mẹ luôn mồm không biết đúng sai.


Với lũ vịt cộng, miếng đất Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa là cái chúng thèm, còn cái chúng nhùng nhằng chưa dám xẻ thịt chia nhau, cũng bởi gần hai vạn nấm mộ người lính cũ miền Nam còn đó, tuy biết rằng súng ống trên tay, nhà tù cửa rộng mở, với bản chất không phải là con người, nhưng chúng cũng phải e dè dư luận đôi chút. Với thế giới chúng cũng phải giữ phần nào để còn xòe tay xin ăn, còn với dân miền Nam chúng thừa biết, dân tình ngày càng chống đối chế độ, nhất là cái khinh ra mặt bọn cướp ba-ke hai nút của người dân miền Nam đã lộ rõ.

So sánh đôi bên, thì vịt cộng chỉ là thằng đầu đường xó chợ, nếu có được gọi là điếm thì chỉ là thứ điếm nhà quê thuốc lào ba con tám, chứ Mỹ là điếm, hạng điếm quốc tế, nay cái thế đối trọng cùng Tầu cộng, mà Mỹ có đôi phần làm ngơ vấn đề nhân quyền. Nên đừng vì những trò láu cá đi dây thấy ngon cơm, nghĩ rằng Mỹ (ngu) không biết mà lầm. Trong vấn đề Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa, đại sứ, tổng lãnh sự, là đại diện cho nước Mỹ đã đến đây thắp nhang, làm sao biết được nén nhang trong tay Judas có phải là hối hận, nhưng điều rõ ràng lắm là họ vẫn còn nhớ!


Đã nhớ những người đang nằm nơi đây, thì chắc họ nhớ việc họ làm, và đó là của cả một nhà nước Mỹ chứ không chỉ cá nhân, không riêng lẻ như một Đại Tướng Westmoreland xin lỗi người lính VNCH... Trong cảnh chiều tàn của đời mình, thân xa quê cả một đại dương, những nén nhang của họ gợi mỗ tôi nhớ chốn này, năm xưa mỗi thằng bạn được tin nó nằm xuống là cố tìm về bằng được thăm chúng, những điếu thuốc được đốt bên vung đất vừa đắp được phủ cờ, mời nó, mời cả những người bạn mới của nó nằm bên, những người con của đất nước Lạc Việt.

Không dấu lòng là vẫn mang nặng một nỗi lo, ai biết được điều gì sẽ xảy đến khi đất nước vẫn còn trong tay lũ Hán nô, chúng đã ngục tù người sống, thì nấm mộ người chết biết sẽ có còn? Lúc nào cũng vỗ ngực huênh hoang là anh hùng, là chính nghĩa mà lại sợ từ đàn bà, trẻ con và cả những người đã nằm xuống, sợ cả những ngôi mộ im lìm trong nghĩa trang… Lạ, chưa có đám nào hèn như lũ này.

Bài viết được gõ trong nỗi bực, bởi những lời của đám dư lợn viên qua một bản tin ngắn của VOA, những kẻ không biết phải gọi là gì, thua cả loài chó mở mắt chỉ sau ba ngày ra đời… Câu chuyện thưa đã dài, cái bực cũng đã nguôi, mỗ tôi gõ cửa nhà ông Google xin nghe một bài hát của một thời đất nước mình còn chiến tranh, ngày đó mơ sẽ có được:

Rồi ta sẽ cùng nhau về thăm

Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn

Bạn ta đó đang say ngủ yên

Xin cám ơn… Xin cám ơn… Người nằm xuống!

 

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (1)

doan Vu
Co mat dau ma mo?co tai dau ma nghe?Co dau dau ma suy nghi? Bon ho chi co mom de an:AN TUC va NOI PHET!Thang Ho noi:100 nam trong nguoi,khong can toi 100 nam nhin mien bac roi nhin toi mien nam.Nguoi Cong san khong bao gio cai tao duoc.

----------------------------------------------------------------------------------

Comment




  • Input symbols

Vẫn chưa mở mắt! - Việt Nhân

(HNPĐ) Mấy chữ ‘vẫn chưa mở mắt’ đề tựa câu chuyện, nó được gõ trong thiếng thở dài của mỗ tôi! Đã lâu lắm rồi nhớ không lầm đã đôi lần dùng cái tựa này


(HNPĐ)  Mấy chữ ‘vẫn chưa mở mắt’ đề tựa câu chuyện, nó được gõ trong thiếng thở dài của mỗ tôi! Đã lâu lắm rồi nhớ không lầm đã đôi lần dùng cái tựa này, dĩ nhiên cũng đâu đó dùng cho những câu chuyện nói về những tay cuồng đảng cuồng bác (thằng bần), vẫn còn ôm lấy cái ngu lâu dốt bền. Và cái thở dài của mỗ tôi hôm nay, là cái buồn của một thằng lính cũ đang phải sống xa quê, lại gặp phải một điều không vừa ý, cái không vừa ý đó nó dính đến những gì là mình, là bạn mình một thời, cứ lâu lâu lại bị thiên hạ khơi gợi làm cái đau lại buốt!


Định bỏ mặc cho qua, tuần này không viết gì sất, phải nghe lời ông thầy thuốc để con mắt được êm, chả là cả hai con mắt già vừa qua một cuộc giải phẩu, thầy thuốc khuyên là phải cho chúng nghỉ ngơi đôi ba tuần, ông nói câu đó với tất cả cái ý răn đe là phải dễ thương (be nice) với nó nếu không lại ân hận. Nhưng những câu nói nghe mà phát bực, cũng vẫn giọng điệu của hơn năm năm về trước đã gặp rồi trên trang ‘thảo luận.com’, và cũng là câu chuyện ‘nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa’, thế là cái laptop đã không tắt mà lại được kéo xịch lại gần hơn, và bắt đầu gõ.

Trang VOA ngày 27/10/2017 đưa tin bà chị xăng pha nhớt Ted Osius dẫn phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ hôm 24/10/2017 đã đến thắp hương tưởng nhớ các người lính Việt Nam Cộng Hòa tại Nghĩa trang Quân Đội Biên Hòa, nơi đã bị nhà nước An Nam xã nghĩa đổi tên là Nghĩa trang nhân dân Bình An, thuộc tỉnh Bình Dương. Ngoài Bà Mary Tarnowka, Tổng Lãnh sự Mỹ tại thành Hồ ra, tháp tùng chuyến đi còn có ông Nguyễn Đạc Thành và ông Nguyễn Huy Khê, đại diện Sáng hội Việt Mỹ, một tổ chức phi chính phủ của Mỹ giúp trùng tu nghĩa trang.


Bà Mary Tarnowka, Tổng Lãnh sự Mỹ tại thành Hồ, người cùng chuyến đi viết trên Facebook 27/10/2017: Đại sứ Ted Osius và tôi đã thắp hương tại Đài tưởng niệm các binh sĩ hy sinh tại Nghĩa trang Bình An và thăm Căn cứ Không quân Biên Hoà trong tuần này. Thông qua cam kết chung nhằm giải quyết quá khứ một cách cởi mở và trung thực cũng như nỗ lực chung trong việc hoà giải. Hoa Kỳ và Việt Nam có thể hướng đến tương lai từ quá khứ, tăng cường quan hệ giữa nhân dân hai nước và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người…


Chỉ là một bản tin ngắn của VOA, nhưng đủ rõ cho người đọc biết đây là nỗ lực chung trong việc hoà giải giữa Mỹ và An Nam cộng, và chuyến đi căn cứ không quân Biên Hòa chắc chắn không nằm ngoài chuyện hóa chất khai hoang dioxin mà vịt cộng vẫn níu vào đó đòi bồi thường. Chuyện chất hóa học không màu này, được phía nhà nước xã nghĩa khai trước tòa rằng nó có màu da cam, đã là cái mà mọi người vẫn cười nhạo cho cái trò ăn vạ của vịt cộng, và đã có người nói chuyện đã năm mươi năm trước, dai hơn đỉa vịt cộng vẫn gỡ ghẻ cù nhầy kiếm ăn.

Đó là cái nhỏ mà không nhỏ, hãy nhìn cho kỹ vào để thấy vịt cộng cần gì, và phải có gì để hòa hợp hòa giải được với vịt cộng! Nhưng có cái lạ sao lại lôi chuyện Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa, cùng những người lính VNCH vào đây, chuyện Bà Tổng lãnh sự Mỹ tại thành Hồ cùng Chị Đại sứ Hoa Kỳ thắp nhang cho các người lính cũ, nó mang ý gì, nghĩa gì trong cái gọi là nổ lực chung trong hòa giải giữa đôi bên Mỹ-Vịt cộng? Chắc chắn là trong đầu cả chị Osius và bà Tarnowka không một ai vỗ ngực (dám) đại diện cho phe thứ ba (VNCH) trong việc này!


Riêng hai ông Nguyễn Đạc Thành và Nguyễn Huy Khê, Sáng hội Việt Mỹ, chắc chắn lại càng là không dám nhân danh, vả cũng không ai cho, bản tin ghi: Sáng hội Việt Mỹ một tổ chức phi chính phủ của Mỹ giúp trùng tu nghĩa trang. Đây có thể là cách gọi mới của VAF, từng là tổ chức của Nguyễn Đạt Thành, được dư luận cùng anh em lính cũ biết đến từ nhiều năm qua, và chuyện trùng tu Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa cũng chính từ VAF cho biết, nhà nước An Nam cộng chỉ chấp thuận cho cá nhân riêng lẻ thực hiện mà không là bất cứ một tổ chức nào:

VOA ngày 09/02/2017 đưa tin: ‘Cho các cá nhân chứ chưa cho phép các tổ chức hay hội đoàn trực tiếp ký hợp đồng trùng tu với Ban Quản lý Nghĩa trang, hay với một công ty thực hiện trùng tu do nhà nước chỉ định… Tuy nhiên cho đến nay đã gần hai năm, VAF vẫn chưa nhận được phản hồi chính thức bằng văn bản của chính quyền Việt Nam…” Đó là cái dễ hiểu, như một ý kiến đã ghi: Người sống, kẻ chết đều trở thành một thứ con tin. Dã man! Người không có chính nghĩa, thì lúc nào cũng bị ám ảnh sự trả thù, cho dù đó chỉ là những nấm mồ vô tri vô giác!


Sự trông chờ nơi nhà nước xã nghĩa cấp phép cho một tổ chức nào đó trùng tu, thấy ra ngây thơ quá sau khi nghe blogger Trương Minh Đức ở thành Hồ nói cùng VOA, là công an đã câu lưu một số nhà vận động nhân quyền trong 2 giờ, chỉ vì họ đến thắp hương viếng mộ các người lính miền Nam tại nghĩa trang Biên Hòa, nơi mà người đi viếng gặp không ít khó khăn, đòi hỏi phải đăng ký, xuất trình giấy tờ và kê khai địa chỉ. Với mỗ tôi, một thằng lính cũ có tám thằng bạn nằm nơi đây, đúng ba mươi năm trước, ngày vừa ra tù lò mò đến đây cũng bị như vậy!

Cách đây hơn năm năm, kể lại câu chuyện lần đó mỗ tôi có viết câu: Trên trái đất này, muốn đi thắp nhang cho người chết mà cũng phải xin phép (đăng ký) thì chỉ có cái chế độ xã nghĩa khốn nạn mới nghĩ ra được mà thôi. Việt Nhân tôi bị chửi và ném đá, lúc đó chưa nghe biết đến mấy chữ dư luận viên nêm buồn cả tháng, nay nếu có bị nữa thì không đến nổi như lần ấy (quen rồi) nhưng cái bực thì vẫn còn… Cái câu ngu lâu dốt bền để gọi chúng thật không sai, trên VOA đám dư lợn viên vẫn loi nhoi như giòi, chửi địt má địt mẹ luôn mồm không biết đúng sai.


Với lũ vịt cộng, miếng đất Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa là cái chúng thèm, còn cái chúng nhùng nhằng chưa dám xẻ thịt chia nhau, cũng bởi gần hai vạn nấm mộ người lính cũ miền Nam còn đó, tuy biết rằng súng ống trên tay, nhà tù cửa rộng mở, với bản chất không phải là con người, nhưng chúng cũng phải e dè dư luận đôi chút. Với thế giới chúng cũng phải giữ phần nào để còn xòe tay xin ăn, còn với dân miền Nam chúng thừa biết, dân tình ngày càng chống đối chế độ, nhất là cái khinh ra mặt bọn cướp ba-ke hai nút của người dân miền Nam đã lộ rõ.

So sánh đôi bên, thì vịt cộng chỉ là thằng đầu đường xó chợ, nếu có được gọi là điếm thì chỉ là thứ điếm nhà quê thuốc lào ba con tám, chứ Mỹ là điếm, hạng điếm quốc tế, nay cái thế đối trọng cùng Tầu cộng, mà Mỹ có đôi phần làm ngơ vấn đề nhân quyền. Nên đừng vì những trò láu cá đi dây thấy ngon cơm, nghĩ rằng Mỹ (ngu) không biết mà lầm. Trong vấn đề Nghĩa Trang QĐ Biên Hòa, đại sứ, tổng lãnh sự, là đại diện cho nước Mỹ đã đến đây thắp nhang, làm sao biết được nén nhang trong tay Judas có phải là hối hận, nhưng điều rõ ràng lắm là họ vẫn còn nhớ!


Đã nhớ những người đang nằm nơi đây, thì chắc họ nhớ việc họ làm, và đó là của cả một nhà nước Mỹ chứ không chỉ cá nhân, không riêng lẻ như một Đại Tướng Westmoreland xin lỗi người lính VNCH... Trong cảnh chiều tàn của đời mình, thân xa quê cả một đại dương, những nén nhang của họ gợi mỗ tôi nhớ chốn này, năm xưa mỗi thằng bạn được tin nó nằm xuống là cố tìm về bằng được thăm chúng, những điếu thuốc được đốt bên vung đất vừa đắp được phủ cờ, mời nó, mời cả những người bạn mới của nó nằm bên, những người con của đất nước Lạc Việt.

Không dấu lòng là vẫn mang nặng một nỗi lo, ai biết được điều gì sẽ xảy đến khi đất nước vẫn còn trong tay lũ Hán nô, chúng đã ngục tù người sống, thì nấm mộ người chết biết sẽ có còn? Lúc nào cũng vỗ ngực huênh hoang là anh hùng, là chính nghĩa mà lại sợ từ đàn bà, trẻ con và cả những người đã nằm xuống, sợ cả những ngôi mộ im lìm trong nghĩa trang… Lạ, chưa có đám nào hèn như lũ này.

Bài viết được gõ trong nỗi bực, bởi những lời của đám dư lợn viên qua một bản tin ngắn của VOA, những kẻ không biết phải gọi là gì, thua cả loài chó mở mắt chỉ sau ba ngày ra đời… Câu chuyện thưa đã dài, cái bực cũng đã nguôi, mỗ tôi gõ cửa nhà ông Google xin nghe một bài hát của một thời đất nước mình còn chiến tranh, ngày đó mơ sẽ có được:

Rồi ta sẽ cùng nhau về thăm

Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn

Bạn ta đó đang say ngủ yên

Xin cám ơn… Xin cám ơn… Người nằm xuống!

 

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Khói bụi gây nguy cơ loãng xương nơi người già.

Nghiên cứu mới nhất cho thấy: Khói bụi trong không khí làm tăng nguy cơ loãng xương, và gãy xương nơi người cao niên,

Xem Thêm

Tuổi thơ trên thành phố Saigon

Những ngày đó cứ nhớ hoài Mùi thơm mực tím trong bài Giáo Khoa

Xem Thêm

Nữ kỹ sư gốc Việt rạng danh trên đất Mỹ:

“Tất cả những gì tôi mong muốn là đất nước trở nên tốt đẹp hơn”

Xem Thêm

6 cách người Israel áp dụng vào sa mạc khô cằn, làm thay đổi nền nông nghiệp thế giới

Nghiên cứu về giống cây trồng là một trong những đề tài quan trọng nhất của những cơ sở nghiên cứu nông nghiệp tại quốc gia sa mạc này.

Xem Thêm

Hạ cờ việt cộng – Thượng cờ Việt Nam Cộng Hoà tại Sarasota

Sau nhiều lần nói chuyện qua lại để khiếu nại, sau cùng họ đã đồng ý cho Cộng Đồng hạ cờ Việt Cộng và thay vào đó bằng lá cờ vàng Quốc Gia VNCH.

Xem Thêm

HỌ HÀNG ĐẠI TỘC KAKI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Trong đại tộc KaKi ta, tổng hợp nhiều họ hàng, tên tuổi nghe như kiếm khách bên trời. Trần, Lê, Nguyễn, Vũ vv...thì không nói làm gì, bài này chỉ nói về "Họ", không phải tụng ca thành tích, chiến công, mặc dầu ở chốn ba quân, là công trạng đi đầu

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng - JB. Nguyễn Hữu Vinh

Giết người,cướp của,hiếp dâm.........CÓ CÔNG VỚI ĐẢNG,đéo làm gì tao........ĐẢNG TAO cứ mãi tự hào : .........Đánh Tây,đánh Mỹ cho Tàu vinh quang

Xem Thêm

Đề bài :Giới thiệu bài thơ Đây Mùa Thu Tới của Xuân Diệu - Mai Tú Ân

Chắc "hậu bối" MTA thuộc làu bài thơ "chửi cha, mắng mẹ" của "tiền bối" Xuân Diệu (Xuân Tóc Quăn) khi ca tụng, đưa Xuân Tóc Quăn tới tận mây xanh: " Ai về làng Bái Hạ Nhắn vợ chồng thằng Thu Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . ." (ông bà Ngô Xuân Thu là bố mẹ Xuân Diệu)...

Xem Thêm

Đề bài :Bộ phim "Vietnam: The Real Story"

Tôi đề nghị phần thông dịch nên được tóm tắt lại để những người dân bình thường có thể nghe và hiểu dễ dàng hơn.Có những phần được thông dịch theo sát nghĩa của diễn giả 1 cách máy móc khiến câu nói có phần tối nghĩa.

Xem Thêm

Đề bài :Nền giáo dục Việt Nam: Vẫn lạc đường sau 35 năm

Bưng bô cho lũ lạc đường.........Thì mi ắt thuộc về phường đi hoang.........Lạc đường cùng kẻ đi hoang.........Chúng mày làm mạt xóm làng ,quê hương

Xem Thêm

Đề bài :Đem thân “Chiêu đãi” bạn của chồng

Chắc chắn năm sau cô vợ sẽ xúi anh chồng hóa trang nữa rùi.Hahaaa...

Xem Thêm

Đề bài :Đánh giày bằng lưỡi - Mai Tú Ân

Thiến heo,chăn vịt,thợ hồ..........Mướn thằng khoa bảng bưng bô cho mình.........Nhiều thằng bưng rất tận tình.........Vừa bưng,vừa liếm,thưa trình,chùi lau........

Xem Thêm

Đề bài :NHÂN NGÀY GIỖ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM, SUY NGHĨ VỀ CUỘC CHIẾN 1954-1975. Người Lính Già Chu Tất Tiến

Hom nay nhin My lien hiep quan su va vien tro giup cung co che do Cong San VN thi ro rang la quan doi VNCH da bi cac tuong trong hoi dong quan nhan cach mang va My luong gat hy sinh xuong mau vo ich. Quan VNCH hy sinh tu thu Kontum, An Loc,va tai chiem Quang Tri nam 1972 de nguoi My co the manh thuong thuyet lay tu binh ve trong danh du, trong khi do hon 10 ngan tu binh VNCH khong duoc trao tra. Ong Thieu bo roi 200 ngan quan can chanh tai QK I va II roi di qua Dai Loan. Ong Minh thi luong gat quan VNCH la da co giai phap hoa giai va ra lenh quan VNCH o lai ban giao cho quan Cong San, giao nop het 1 trieu ngan quan can chanh cho cong san tra thu. Dung nghe nhung gi Cong San, ong Thieu, ong Minh, ong Ky, va My noi ma hay nhin nhung gi ho lam vi ho dua den dau hang nhuc nha cua 1 trieu quan VNCH. Chung ta da bi ho luong gat hy sinh xuong mau vo ich.

Xem Thêm

Đề bài :Ủng hộ ca sĩ Mai Khôi - Mai Tú Ân

Không biết đến bao giờ MTA mới mở mắt khi ủng hộ con điếm vô giáo dục Mai Khôi đã làm trò thô bỉ như vậy...MTA thử làm việc này với Tập Cận Bình xem sao đi ! Thách đấy !!!

Xem Thêm

Đề bài :LÍNH VIẾT - CAO MỴ NHÂN

Câu châm ngôn của chúng tôi, những chiến sỉ QLVNCH khi trong trại tù Lao Bảo-Cồn Tiên ,Ái Tử ,Bình Điền là : - THÀ ĐỂ CHÚNG NÓ ( cán bộ VC ) GHÉT ,CHỚ KHÔNG ĐỂ CHÚNG NÓ KHINH. vẪN GIỮ TRONG ĐẦU CHO MÃI ĐẾN SAU NÀY.

Xem Thêm

TIN MỚI

Tổng thống Trump ‘mời’ bà Clinton tái tranh cử

Ông Trump nói ông muốn bà Clinton ra tranh cử với ông vào năm 2020, nhưng bà Clinton tuyên bố rằng sự nghiệp của bà như một “chính trị gia tích cực” đã qua.

Xem Thêm

Chuyện dâm ô và chiếc thẻ đảng - JB. Nguyễn Hữu Vinh

Sẽ không có gì phải thắc mắc nhiều nếu như sau khi Tòa tuyên án, Nguyễn Khắc Thủy đã không làm một việc mà qua đó, người ta giải thích được câu hỏi: Vì sao Thủy không sợ và bất chấp luật pháp, đạo đức để vẫn tiếp tục phạm tội dâm ô với nhiều bé gái khác nhau trong một thời gian dài

Xem Thêm

Chuyện bắn 21 phát đại bác

Nhưng lịch sử nhân loại đang mỗi ngày thêm sáng rõ, dù thảm đỏ dài bao nhiêu và bao nhiêu phát đại bác thì chế độ CS cũng chỉ là một tai họa tạm thời do chính con người tạo ra trong lịch sử và sẽ bị xóa đi theo dòng chảy của văn minh.

Xem Thêm

ANH VÀ MÙA ĐÔNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngày thầm, đêm rét mướt Lưng lạnh giá vòng tay Mùa đông, sương ẩm ướt Hồn thơ vẫn đắm say

Xem Thêm

Sâu bọ! - Việt Nhân

HNPĐ) Cha mẹ mỗ tôi bỏ miền Bắc vào Nam từ ngày rất sớm! Lúc đó 1945 thực lực của Hồ không là mấy, người Nhật nói với Vua Bảo Đại là cả nước chúng

Xem Thêm

'Chán Đảng khô Đoàn, nhạt chính trị' có phải là mới?

Trong một văn bản giáo dục văn hóa tư tưởng ở Việt Nam hồi 2009 cụm từ "chán Đảng khô Đoàn nhạt chính trị" đã được nhắc đến.

Xem Thêm

Huyền thoại về muối và cao cholesterol

Lâu nay hễ ăn mặn một chút là sợ cao huyết áp, ăn uống ch iên xào chút mỡ cũng sợ high cholesterol.

Xem Thêm

Đêm ở bải rác lớn nhất Hà Nội.

Nhặt rác cũng là một nghề mưu sinh cũng đủ nuôi sống gia đình, một người nhặt rác trong 30 ngày (một tháng) cũng có thể kiếm được từ 2 đến 3 triệu đồng một tháng.

Xem Thêm

Ngao khổng lồ nặng 300kg.

Ngao khổng lồ nếu được sinh trưởng trong môi trường thích ứng, ngao có thể đạt kích thước 1,5m, nặng 3 tạ.

Xem Thêm

HÀNH TRÌNH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Tôi thuộc lòng từng chi tiết một những gì xẩy ra với mỗi cá nhân đặc biệt, hay từng đơn vị nhỏ mà tôi mặc nhiên hiện diện, ở gia đình quân nhân các cấp trong thành phố, ngoài các trại gia binh, hay tới tận cùng núi non, sông biển, đất lở, đồng lụt vv.

Xem Thêm