Tham Khảo

Bàn về Phim Tình Dục Nghệ Thuật

Ở Việt Nam mình chắc hẳn cái suy nghĩ ấu trĩ về những bộ phim có cảnh trần trụi của thể xác con người hòa làm một chắc chắn là những bộ phim khiêu dâm chắc không xa lạ với các bạn đọc.



Ở Việt Nam mình chắc hẳn cái suy nghĩ ấu trĩ về những bộ phim có cảnh trần trụi của thể xác con người hòa làm một chắc chắn là những bộ phim khiêu dâm chắc không xa lạ với các bạn đọc.

    Và hôm nay mình sẽ đi tìm câu trả lời bằng cách phân tích hai tác phẩm điện ảnh khá nổi tiếng mà mình từng xem. Hồi ức về những cô gái điếm của nền điện ảnh Colombia và Nhục Bồ Đoàn – điện ảnh TRUNG QUỐC. Hai tác phẩm là hai minh chứng tột bậc của những nét bút tài hoa đã ăn mòn vào văn hóa của hai nền dân tộc với dân số và diện tích ngang bằng nhau – Trung Quốc với châu Mỹ Lating (văn học của Gabriel Garcia Marquez luôn đi cùng thời đại từng bước phát triển của châu Mỹ Lating khiến cho ông là tác giả đáng đọc nhất ở châu Mỹ Lating trên khắp thế giới với tác phẩm huyền thoại Trăm Năm Cô Đơn đã được giải Nobel Văn Học 1982). Còn với Trung Quốc, ta bắt gặp ở đất nước đặc sệt những ‘tinh hoa của trời đất’ mà từng người Trung Quốc luôn hãnh diện là kín cổng cao tường - những tuyệt tác giường chiếu với những Nhục Bồ Đoàn, Tố Nữ Kinh, Kim Bình Mai đã đi vào thi ca lịch sử…


    Thứ nhất khi so sánh hai tác phẩm này mình có lẽ hơi phiếm diện vì cho dù đây là hai tác phẩm được người dân cả hai dân tộc rộng lớn đó biết tới nhưng giá trị từng nền văn hóa và có thời đã từng coi Nhục Bồ Đoàn là tác phẩm rẻ tiền chuyên đi khiêu khích dục tính phát ra từ nhân loại – thì có lẽ đến giờ mình vẫn thấy thế bởi vì giá trị mà nó mang lại cực ít so với cái sự man di mọi rợ khủng khiếp trong cách sinh hoạt giữa động vật và con người mà trong tác phẩm nổi tiếng Tình Dục Thuở Hồng Hoang đã diễn tả tột bậc về tình dục hôn phối giữa tập tính có xã hội và tập tính bầy đàn nguyên thủy.

    Quay về Hồi ức về những cô gái điếm – có lẽ chúng ta không thể nào không bị thuyết phục và hấp dẫn trước ngòi bút tài tình của nhà văn thiên tài – niềm tự hào của những nước châu Mỹ Lating Marquez qua tác phẩm Trăm Năm Cô Đơn. Ở đâu đó quanh Hồi ức về những cô gái điếm và Trăm Năm Cô Đơn chúng ta bắt gặp những hình ảnh tương xứng – cái mùi thơm anh ách phả ra từ nách một người đàn bà trung niên như khao khát đực tính phát ra từ cơ thể những người đàn ông đứng đối diện… Những thứ trong văn học hay điện ảnh được chuyển thể từ tác phẩm của Marquez luôn mang lại cái sự khao khát thèm muốn tài tình của độc giả làm mang lại cái đẹp, cái sức sống lăng loàn của những nhân vật dở mùa theo ý thức của bao nền văn học – và như vậy càng khó để so sánh giữa một tác phẩm rẻ tiền của nền văn học TRUNG QUỐC – mà chính người dân TQ cũng khinh bỉ không kém với một tác phẩm được hầu hết những người dân châu Mỹ Lating ca ngợi cũng luôn là vấn đề cân nặng đẻ đau khó bàn cãi.

    Về nội dung, phim Nhục Bồ Đoàn kể về một cuộc hôn phối – à, không phải, là cuộc giao phối không thành công đúng nghĩa của hai vợ chồng giàu có. Người vợ thì không bao giờ thỏa mãn ở người chồng vì cái điểm G rích rắc luôn di động một cách mệt mỏi trước sự ứng phó nặng nề không hồi kết của sự bé nhỏ của dương vật cũng như của việc ‘chưa đến chợ đã hết tiền’ của người chồng. Và thế là người chồng không thỏa mãn được người vợ nên đã đi tìm một người nổi tiếng với NHỤC BỒ ĐOÀN – tấm nệm có khả năng tăng cường ham muốn và sự dẻo dai phong độ cho cả đôi bên (ước chi mình cũng được thử). Người chồng lăn vào các cuộc làm tình mây mưa với những cô gái làng nghề… Xong còn xxx ti tỉ thứ nữa cơ mà ý nghĩa của bộ phim là hai vợ chồng cuối cùng xum họp với nhau trong khi người vợ bị khóa vĩnh viễn chiếc đai giữ trinh vào người (tưởng tượng đai giữ trinh như chiếc quần lót và làm bằng sắt nên không thể ai có thể sờ mó được). Lại nói về văn học hay điện ảnh của Trung Quốc luôn bị gắn liền với những chữ: NHÀM, ĐIÊU, RẺ TIỀN. Thử hỏi từng tác phẩm ăn khách kiếm hiệp của Kim Dung mang lại giá trị gì to lớn cho người đọc, những tác phẩm ngôn tình, đam mỹ như vấn nạn xâm thực trái tim của những cô bé, cậu bé đang tuổi thơ ngây dậy thì hay những cô cậu trưởng thành hơn ham muốn tình dục thì ở đây Nhục Bồ Đoàn cũng thế - nó ‘nhục’ ngay từ cái tên, nó là một trong những minh chứng hùng hồn của sự nói quá, nói ngoa của nền văn minh Á Đông (trong đó có VN và TQ). Nào thì như dân chợ búa cái cảnh mà một con gái điếm hiếp dâm một sư thầy, sư thầy không dám làm gì chỉ dám ngồi tụng kinh, xong bị hiếp xong thì chắc vì đột quỵ vì sướng hay sao mà tự cung (tự thiến) mà chết =)))) nhàm vcc… chẳng lẽ có ai bị hiếp lại tự ngồi im để bị hiếp à, miêu tả tâm lí vcc… Xong lại còn người vợ đeo đai giữ trinh suốt đời đến già – hài vcc, chẳng lẽ đi ỉa, đi đái, đến tháng ra kinh nguyệt không vệ sinh được thì có mà bị ung thư nhiễm khuẩn chết mẹ 1 tháng sau đó rồi chứ đừng nói đến già L((. À còn ý nghĩa câu chuyện – mình xin nhắc lại câu chuyện rẻ tiền nhàm chán nào cũng có ý nghĩa – và ngay cả Nhục Bồ Đoàn cũng có – câu chuyện nói về tình yêu hơn tình dục vì người chồng đi tìm thỏa mãn mọi thứ rồi xong vẫn yêu người vơ chỉ có thể ôm ấp hoặc BJ (BLOW JOB) cho mình =)))) cái kết nhàm vcc, theo đúng mô típ không ra gì… Có lẽ tiểu thuyết trung Quốc giờ chỉ còn được Lỗ Tấn, Mạc Ngôn thôi…

    Còn với Hồi ức về những cô gái điếm – tôi xin nhắc lại đây là cuốn tiểu thuyết cuối đời của thiên tài văn học Marquez với sự bùng cháy của khát dục và cái coi như bản năng khác biệt giữa phần ‘người’ và phần ‘con’. Cuốn tiểu thuyết nói về một nhà báo già khi sinh nhật 90 tuổi của mình đã tìm cách mua trinh của một cô gái còn trinh tiết và đến khi ông chạm vào từng mảnh vải che thân của người con gái đó – từng kí ức suy sụp huy hoàng của một thời trai tráng của ông hiện ra. Thứ hình ảnh làm tôi lóe lên nhịp điệu đồng cảm nhất về bản thể mình với con người trong tác phẩm – một cậu bé bị ám ảnh việc một thầy tu thấp bé đạo Thiên chúa ngấm ngầm vào phố đèn đỏ, và cậu bé khi nhìn trộm thì bị một người đàn bà lõa thể bắt vào phòng bà. Đó là lần đầu tiên cậu cảm giác tình dục là thứ phép màu miên man của tạo hóa, là sự đảo chiều nghịch lí khó hiểu nhất của thời gian. Một người đàn bà khỏa thân không một mảnh vải trước mặt cậu, với từng đường nét của một con quái vật – làn da đen óng bẩn thỉu, một bên mắt bị chột của ả như càng làm cái thể xác xấu xí đó bị một phen nghịch lí với cái sự khát tình khiêu dâm của ả. Ấy vậy mà đó là người đàn bà đầu tiên của cậu – người đàn bà cho cậu mút từng giọt sữa cạn kiệt trên mô biểu bì xuề xọa vì hành nghề của ả… Cậu lần đầu tiên cảm thấy ngoại hình chẳng là gì cả, nó chỉ cản trở việc người ta có cảm xúc với nhau , cái quan trọng là cậu được sướng, được thăng thiên khi được làm chính những hành động mà cha mẹ cậu ‘giao phối’ với nhau để tạo ra cậu… Và cậu bé ngày nào đã trở thành một ông già còn một ngày nữa tròn 90 tuổi (cũng như chính Tùng còn 2 ngày nữa tròn 20 tuổi >_,<) – vẫn đi theo cái lối phóng túng dê già mà hồi xưa đã có như đang phảng phất câu nói bất hủ trong Trăm Năm Cô Đơn – ‘sự khao khát tình yêu chỉ được giải tỏa trên giường’. Và trong đêm sinh nhật lần thứ 90 đó – như một cuộc giải thoát có phần già nua đầy tươi trẻ - ông cụ 90 đó đã được hồi xuân như chưa bao giờ ông được hồi xuân như vậy – ông đã không ngấu nghiến cắn xé bữa tiệc trinh nguyên của con mồi, ông lẳng lặng theo từng góc độ rồi buông thả từng dòng cảm xúc mình cho cô gái điếm bán trinh… Và ấy vậy lần đầu tiên trong đời ông ấy đã được yêu – yêu một cách say đắm, một cách cuồng loạn như chính bản thể của mình khi quan hệ tình dục bằng đường hậu môn với người đàn bà ô sin – cái người đàn bà mà hiểu ông hơn chính cả bản thân đã nói một câu tột bậc của giá trị con người: ‘Lần nào cũng vậy, tháng nào cũng vậy, ông cũng quan hệ vào đường cửa sau của tôi, và đến bây giờ tôi vẫn là người đàn bà trinh nguyên theo mọi góc độ cơ mà vẫn làm thỏa mãn cơn nhục dục của ông’. ẤY VẬY – mà một đề tài nữa lại mở ra với ta – trinh nguyên có phải là cái màng trinh ươn ướt bao bọc âm hộ của người phụ nữ theo tư tưởng của bao người hay cái màng trinh ấy là cái sự đấu tranh cho từng đường kim mũi chỉ, cho sự phảng phất đáng tự hào của việc dám yêu và đã yêu…

    Và chúng ta cũng đã biết được cái kết đáng tự hào: “TRINH NGUYÊN LÀ KHI CHÚNG TA CHƯA CÓ MỘT THỜI DÁM TRAO CHO AI BẤT CỨ THỨ GÌ MÀ NHẤT LÀ TÌNH YÊU

”https://spiderum.com/bai-dang/Ban-ve-Phim-Tinh-Duc-Nghe-Thuat-4u8

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Bàn về Phim Tình Dục Nghệ Thuật

Ở Việt Nam mình chắc hẳn cái suy nghĩ ấu trĩ về những bộ phim có cảnh trần trụi của thể xác con người hòa làm một chắc chắn là những bộ phim khiêu dâm chắc không xa lạ với các bạn đọc.



Ở Việt Nam mình chắc hẳn cái suy nghĩ ấu trĩ về những bộ phim có cảnh trần trụi của thể xác con người hòa làm một chắc chắn là những bộ phim khiêu dâm chắc không xa lạ với các bạn đọc.

    Và hôm nay mình sẽ đi tìm câu trả lời bằng cách phân tích hai tác phẩm điện ảnh khá nổi tiếng mà mình từng xem. Hồi ức về những cô gái điếm của nền điện ảnh Colombia và Nhục Bồ Đoàn – điện ảnh TRUNG QUỐC. Hai tác phẩm là hai minh chứng tột bậc của những nét bút tài hoa đã ăn mòn vào văn hóa của hai nền dân tộc với dân số và diện tích ngang bằng nhau – Trung Quốc với châu Mỹ Lating (văn học của Gabriel Garcia Marquez luôn đi cùng thời đại từng bước phát triển của châu Mỹ Lating khiến cho ông là tác giả đáng đọc nhất ở châu Mỹ Lating trên khắp thế giới với tác phẩm huyền thoại Trăm Năm Cô Đơn đã được giải Nobel Văn Học 1982). Còn với Trung Quốc, ta bắt gặp ở đất nước đặc sệt những ‘tinh hoa của trời đất’ mà từng người Trung Quốc luôn hãnh diện là kín cổng cao tường - những tuyệt tác giường chiếu với những Nhục Bồ Đoàn, Tố Nữ Kinh, Kim Bình Mai đã đi vào thi ca lịch sử…


    Thứ nhất khi so sánh hai tác phẩm này mình có lẽ hơi phiếm diện vì cho dù đây là hai tác phẩm được người dân cả hai dân tộc rộng lớn đó biết tới nhưng giá trị từng nền văn hóa và có thời đã từng coi Nhục Bồ Đoàn là tác phẩm rẻ tiền chuyên đi khiêu khích dục tính phát ra từ nhân loại – thì có lẽ đến giờ mình vẫn thấy thế bởi vì giá trị mà nó mang lại cực ít so với cái sự man di mọi rợ khủng khiếp trong cách sinh hoạt giữa động vật và con người mà trong tác phẩm nổi tiếng Tình Dục Thuở Hồng Hoang đã diễn tả tột bậc về tình dục hôn phối giữa tập tính có xã hội và tập tính bầy đàn nguyên thủy.

    Quay về Hồi ức về những cô gái điếm – có lẽ chúng ta không thể nào không bị thuyết phục và hấp dẫn trước ngòi bút tài tình của nhà văn thiên tài – niềm tự hào của những nước châu Mỹ Lating Marquez qua tác phẩm Trăm Năm Cô Đơn. Ở đâu đó quanh Hồi ức về những cô gái điếm và Trăm Năm Cô Đơn chúng ta bắt gặp những hình ảnh tương xứng – cái mùi thơm anh ách phả ra từ nách một người đàn bà trung niên như khao khát đực tính phát ra từ cơ thể những người đàn ông đứng đối diện… Những thứ trong văn học hay điện ảnh được chuyển thể từ tác phẩm của Marquez luôn mang lại cái sự khao khát thèm muốn tài tình của độc giả làm mang lại cái đẹp, cái sức sống lăng loàn của những nhân vật dở mùa theo ý thức của bao nền văn học – và như vậy càng khó để so sánh giữa một tác phẩm rẻ tiền của nền văn học TRUNG QUỐC – mà chính người dân TQ cũng khinh bỉ không kém với một tác phẩm được hầu hết những người dân châu Mỹ Lating ca ngợi cũng luôn là vấn đề cân nặng đẻ đau khó bàn cãi.

    Về nội dung, phim Nhục Bồ Đoàn kể về một cuộc hôn phối – à, không phải, là cuộc giao phối không thành công đúng nghĩa của hai vợ chồng giàu có. Người vợ thì không bao giờ thỏa mãn ở người chồng vì cái điểm G rích rắc luôn di động một cách mệt mỏi trước sự ứng phó nặng nề không hồi kết của sự bé nhỏ của dương vật cũng như của việc ‘chưa đến chợ đã hết tiền’ của người chồng. Và thế là người chồng không thỏa mãn được người vợ nên đã đi tìm một người nổi tiếng với NHỤC BỒ ĐOÀN – tấm nệm có khả năng tăng cường ham muốn và sự dẻo dai phong độ cho cả đôi bên (ước chi mình cũng được thử). Người chồng lăn vào các cuộc làm tình mây mưa với những cô gái làng nghề… Xong còn xxx ti tỉ thứ nữa cơ mà ý nghĩa của bộ phim là hai vợ chồng cuối cùng xum họp với nhau trong khi người vợ bị khóa vĩnh viễn chiếc đai giữ trinh vào người (tưởng tượng đai giữ trinh như chiếc quần lót và làm bằng sắt nên không thể ai có thể sờ mó được). Lại nói về văn học hay điện ảnh của Trung Quốc luôn bị gắn liền với những chữ: NHÀM, ĐIÊU, RẺ TIỀN. Thử hỏi từng tác phẩm ăn khách kiếm hiệp của Kim Dung mang lại giá trị gì to lớn cho người đọc, những tác phẩm ngôn tình, đam mỹ như vấn nạn xâm thực trái tim của những cô bé, cậu bé đang tuổi thơ ngây dậy thì hay những cô cậu trưởng thành hơn ham muốn tình dục thì ở đây Nhục Bồ Đoàn cũng thế - nó ‘nhục’ ngay từ cái tên, nó là một trong những minh chứng hùng hồn của sự nói quá, nói ngoa của nền văn minh Á Đông (trong đó có VN và TQ). Nào thì như dân chợ búa cái cảnh mà một con gái điếm hiếp dâm một sư thầy, sư thầy không dám làm gì chỉ dám ngồi tụng kinh, xong bị hiếp xong thì chắc vì đột quỵ vì sướng hay sao mà tự cung (tự thiến) mà chết =)))) nhàm vcc… chẳng lẽ có ai bị hiếp lại tự ngồi im để bị hiếp à, miêu tả tâm lí vcc… Xong lại còn người vợ đeo đai giữ trinh suốt đời đến già – hài vcc, chẳng lẽ đi ỉa, đi đái, đến tháng ra kinh nguyệt không vệ sinh được thì có mà bị ung thư nhiễm khuẩn chết mẹ 1 tháng sau đó rồi chứ đừng nói đến già L((. À còn ý nghĩa câu chuyện – mình xin nhắc lại câu chuyện rẻ tiền nhàm chán nào cũng có ý nghĩa – và ngay cả Nhục Bồ Đoàn cũng có – câu chuyện nói về tình yêu hơn tình dục vì người chồng đi tìm thỏa mãn mọi thứ rồi xong vẫn yêu người vơ chỉ có thể ôm ấp hoặc BJ (BLOW JOB) cho mình =)))) cái kết nhàm vcc, theo đúng mô típ không ra gì… Có lẽ tiểu thuyết trung Quốc giờ chỉ còn được Lỗ Tấn, Mạc Ngôn thôi…

    Còn với Hồi ức về những cô gái điếm – tôi xin nhắc lại đây là cuốn tiểu thuyết cuối đời của thiên tài văn học Marquez với sự bùng cháy của khát dục và cái coi như bản năng khác biệt giữa phần ‘người’ và phần ‘con’. Cuốn tiểu thuyết nói về một nhà báo già khi sinh nhật 90 tuổi của mình đã tìm cách mua trinh của một cô gái còn trinh tiết và đến khi ông chạm vào từng mảnh vải che thân của người con gái đó – từng kí ức suy sụp huy hoàng của một thời trai tráng của ông hiện ra. Thứ hình ảnh làm tôi lóe lên nhịp điệu đồng cảm nhất về bản thể mình với con người trong tác phẩm – một cậu bé bị ám ảnh việc một thầy tu thấp bé đạo Thiên chúa ngấm ngầm vào phố đèn đỏ, và cậu bé khi nhìn trộm thì bị một người đàn bà lõa thể bắt vào phòng bà. Đó là lần đầu tiên cậu cảm giác tình dục là thứ phép màu miên man của tạo hóa, là sự đảo chiều nghịch lí khó hiểu nhất của thời gian. Một người đàn bà khỏa thân không một mảnh vải trước mặt cậu, với từng đường nét của một con quái vật – làn da đen óng bẩn thỉu, một bên mắt bị chột của ả như càng làm cái thể xác xấu xí đó bị một phen nghịch lí với cái sự khát tình khiêu dâm của ả. Ấy vậy mà đó là người đàn bà đầu tiên của cậu – người đàn bà cho cậu mút từng giọt sữa cạn kiệt trên mô biểu bì xuề xọa vì hành nghề của ả… Cậu lần đầu tiên cảm thấy ngoại hình chẳng là gì cả, nó chỉ cản trở việc người ta có cảm xúc với nhau , cái quan trọng là cậu được sướng, được thăng thiên khi được làm chính những hành động mà cha mẹ cậu ‘giao phối’ với nhau để tạo ra cậu… Và cậu bé ngày nào đã trở thành một ông già còn một ngày nữa tròn 90 tuổi (cũng như chính Tùng còn 2 ngày nữa tròn 20 tuổi >_,<) – vẫn đi theo cái lối phóng túng dê già mà hồi xưa đã có như đang phảng phất câu nói bất hủ trong Trăm Năm Cô Đơn – ‘sự khao khát tình yêu chỉ được giải tỏa trên giường’. Và trong đêm sinh nhật lần thứ 90 đó – như một cuộc giải thoát có phần già nua đầy tươi trẻ - ông cụ 90 đó đã được hồi xuân như chưa bao giờ ông được hồi xuân như vậy – ông đã không ngấu nghiến cắn xé bữa tiệc trinh nguyên của con mồi, ông lẳng lặng theo từng góc độ rồi buông thả từng dòng cảm xúc mình cho cô gái điếm bán trinh… Và ấy vậy lần đầu tiên trong đời ông ấy đã được yêu – yêu một cách say đắm, một cách cuồng loạn như chính bản thể của mình khi quan hệ tình dục bằng đường hậu môn với người đàn bà ô sin – cái người đàn bà mà hiểu ông hơn chính cả bản thân đã nói một câu tột bậc của giá trị con người: ‘Lần nào cũng vậy, tháng nào cũng vậy, ông cũng quan hệ vào đường cửa sau của tôi, và đến bây giờ tôi vẫn là người đàn bà trinh nguyên theo mọi góc độ cơ mà vẫn làm thỏa mãn cơn nhục dục của ông’. ẤY VẬY – mà một đề tài nữa lại mở ra với ta – trinh nguyên có phải là cái màng trinh ươn ướt bao bọc âm hộ của người phụ nữ theo tư tưởng của bao người hay cái màng trinh ấy là cái sự đấu tranh cho từng đường kim mũi chỉ, cho sự phảng phất đáng tự hào của việc dám yêu và đã yêu…

    Và chúng ta cũng đã biết được cái kết đáng tự hào: “TRINH NGUYÊN LÀ KHI CHÚNG TA CHƯA CÓ MỘT THỜI DÁM TRAO CHO AI BẤT CỨ THỨ GÌ MÀ NHẤT LÀ TÌNH YÊU

”https://spiderum.com/bai-dang/Ban-ve-Phim-Tinh-Duc-Nghe-Thuat-4u8

BẢN TIN MỚI NHẤT

Ngẫm Đời - Cao Bồi Già

Hay lòng ham hố vẽ ra thôi ??

Xem Thêm

BUỔI CHIỀU. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thả dài ra phía trước Cánh thơ vụt bay lên

Xem Thêm

"Tây" mưu sinh trên đường phố Sài Gòn mùa dịch COVID-19 - Lão Phan

Thời gian qua, nhiều người nước ngoài đến du lịch, làm việc tại Việt Nam đã bị kẹt lại không thể trở về nước khi dịch COVID-19 xảy ra. Khi số tiền mang theo đã hết,

Xem Thêm

Tâm sự tháng tư - Hà Thượng Thủ

Dân chủ tự do sớm phục hồi !

Xem Thêm

NỤ CƯỜI AN LẠC. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cả không gian bướm đẹp, hoa tươi Nắng rực rỡ in vàng dấu chân thiện mỹ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Tiên đoán - Hà Thượng Thủ ( Câu: "Phản bội đồng minh nên quả báo" cay đắng quá ! )

Cai gi cung co mat phai va mat trai.Tuc ngu :" doi cha an man,doi con khat nuoc".Luat tuan hoan vay tra,tra vay.Thien ac dao dau...vv...Oan hon cua cac tu si,nan nhan chien cuoc vi bao ve non song.Oan hon cua nhung nguoi vuot bien+duong bo tim tu do bi vui thay o bien dong+rung nui...Nhung oan khuat,uat han tu toi...ngay dem keu gao su tra le cong ly cho su mat mat chinh dang cua ho."Thien vong khoi khoi,thua ma khong lot.Van te Thap loai chung sinh.Van te cac tu si hy sinh vi bao ve non song dat nuoc van con vang ren moi nam vao ngay ky niem cua ho...

Xem Thêm

Đề bài :Philippines muốn đổi y tá lấy vaccine Covid-19

Xuất khẫu Lao động kiễu Philippine mới nên gọi là xuất khẩu lao động... Còn xuất khẩu lao đông kiễu XHCNVN chỉ đi làm cu li, bán sức lao đông với gía rẻ, còn bị đám đầu nậu trong nước nó hút thêm máu... BAo giờ XHCNVN mới có loại lao động cao cấp này để hãnh diện với đời là VN ta vô Địt...?? còn không chỉ là bán băp thit kiếm ăn...Làm nhiều mà hưởng ít...!!!! B́ất hạnh cho dân VN...thông minh,cần cù mà không được hướng nghiệp đúng cách....??????

Xem Thêm

Đề bài :RÕ CÁI LONG NHAN - CAO BỒI GIÀ

Mấy cha VC này đi trồng cây ngaỳ lễ trồng cây,thấy sao kệch cợm quá..nặng mùi trình diễn để bip dân chụp hình... Trồng cây kiểu gì mà cái cây to cỡ 10 năm tuổi,lại cao nữa,cây lớn chỗ này đem bứng lên trồng nơi khác, có sống nổi nhờ mấy sô nước cũa các quan VC..?? hay các quan VC cứ nghĩ cây cũng như người muốn cho định cư chỗ nào là đuôi dân chở tới chỗ đó là xong...còn sống nối hay không là chuyên của nan nhân..Những khu kinh tế mới là điển hình cho chuyện trồng cây vậy. Làm chuyện ruồi bu, hàng năm đều tỗ chức ngày trồng cây, mà ngộ cái năm nay quan này trông cây, cỡ cây ̃10 năm tuổi,thì sang năm quan khác sẽ phải trông cây to hơn,lớn hơn nữa, vậy mớ tỏ rõ cái oai cũa ngài..>?? Không biết các quan VC có hiêu rõ ý nghiã của tết trồng cây không...?? mà năm nào cũng trồng cây mới mà Rừng thì cứ troc dài dài...??Tại sao vậy..?

Xem Thêm

Đề bài :TÂM THƯ CỦA CHỒNG CÓ VỢ VỪA ĐẬU BẰNG LÁI XE

Tam su cua toi cung giong voi tac gia bai nay.Khi toi di lam ve,vua vao den nha vo toi da hoan hi,venh mat:' em thi dau bang lai roi " toi hoi lai:" thang nao no dien no cho em bang lai vay ?" Nhung that may man,vo toi chua co han hanh moi ai len cop xe bao gio.Tuong gi,nang co bang roi nhung moi khi di chung voi toi,toi van lai la anh tai xe lai xe khong cong.Chua kip thang thi nang da thang dum bang...mom.chua kip sang line thi nang da sang dum cung bang mom...Toi lai xe,nhung vo toi lai lai toi.

Xem Thêm

Đề bài :Rác ngập đường phố TP.HCM sau đêm Noel:

Bò đỏ, bò đen, DLV, bưng bô xem hình rồi biện hộ bằng cách nào đây...??/ Mấy người luôn nói sống̉ tại VN sướng lắm...Muốn gì cũng có...?? VN bây giờ văn minh tiến bộ như tây phương...?? Đường phố sạch sẽ, trật tự...?? không khí trong lành...vv...vv... Nhìn hiện thực, sao lại trái chiều vậy các ngài..?? hay bọn phản động nó photoshop đ̉ể bôi xâu VN ta..?? như vậy là không yêu nứớc rồi....??????

Xem Thêm

Đề bài :Rác ngập đường phố TP.HCM sau đêm Noel:

Có như thế mới gọi là Vịt Nem. Thì đua vứt rác bừa bãi mới đúng là dân Vịt Xã Nghĩa .

Xem Thêm

Đề bài :Thần làng thời Đồ Đểu - Nguyễn Bá Chổi.

Lang -xa nao ma co nhung ong than - tho dia nay thi y nhu rang lang-xa do toan la AM BINH .

Xem Thêm

Đề bài :Quyền giám đốc Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Mỹ (ICE) Tony Phạm, người từng là một di dân tị nạn gốc Việt, sẽ từ chức vào cuối năm nay

Vi sao em lai phai tu chuc ?Neu vi ly do em bi ap luc cua chuc vu va cong viec phai lam.Em da sai roi ! Em hay nho,khi chung ta duoc nhap canh vao My,chung ta da di vao bang cua chinh dang,thanh loc va bao lanh.Chuc vu cua em la lam theo luat phap,xet xu va chap thuan hay tu choi nguoi nop don xin vao nuoc My ,nuoc cua em va cua moi nguoi nhap cu chinh thuc theo luat dinh.Em lam nhiem vu va trach nhiem da duoc luat phap bao ve va ban hanh chinh thuc theo hien phap.Em so gi ?

Xem Thêm

TIN MỚI

Ngẫm Đời - Cao Bồi Già

Hay lòng ham hố vẽ ra thôi ??

Xem Thêm

BUỔI CHIỀU. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thả dài ra phía trước Cánh thơ vụt bay lên

Xem Thêm

"Tây" mưu sinh trên đường phố Sài Gòn mùa dịch COVID-19 - Lão Phan

Thời gian qua, nhiều người nước ngoài đến du lịch, làm việc tại Việt Nam đã bị kẹt lại không thể trở về nước khi dịch COVID-19 xảy ra. Khi số tiền mang theo đã hết,

Xem Thêm

Tâm sự tháng tư - Hà Thượng Thủ

Dân chủ tự do sớm phục hồi !

Xem Thêm

NỤ CƯỜI AN LẠC. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cả không gian bướm đẹp, hoa tươi Nắng rực rỡ in vàng dấu chân thiện mỹ

Xem Thêm

Trang Lá Cải Ngày 14 Tháng 4 Năm 2021: Bị từ chối tình cảm, gã cầm thú cưỡng hiếp rồi giết con gái 9 tuổi ..

Bị từ chối tình cảm, gã cầm thú cưỡng hiếp rồi giết con gái 9 tuổi ...

Xem Thêm

QUAN VI THẦN…- CAO BỒI GIÀ

Tuổi thơ ông phải : Cháu thằng …Bần?

Xem Thêm

Phú đuổi Dịch Tàu- Phan Anh Dũng

thế nên, triệu triệu hồn bốn phương oan thác

Xem Thêm

Câu chuyện ỐC và ẾCH ( Trần Văn Giang ghi lại )

Thứ hai, làm chuyện gì cậu cũng nhảy chồm chồm lên;

Xem Thêm