Mỗi Ngày Một Chuyện

CHÀO QUÁ KHỨ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi, không phải là chuỗi ngôn từ chỉ dành cho những tập tục văn hoá, thí dụ: lý tưởng quốc gia, tự do, công bằng, bác ái ...

        

    CHÀO QUÁ KHỨ   -    CAO MỴ NHÂN 

 

Trong suốt hành trình cuộc đời đã và đang tiếp tục qua của mình, bạn hữu cùng tha nhân thân tình bình thường vẫn rong  chơi, thăm hỏi vv ...

Nhưng họ vẫn để trong đầu chút bâng khuâng, thắc mắc là tại sao mình có một nỗi gì như ...bí ẩn, mặc dầu mình chả là một nhân vật " nổi bật " về mặt nào,  thí dụ : , quá giỏi, quá hay, đơn giản thì quá đẹp dù một thời son giá đi nữa,  thậm chí quá ăn chơi, lang bạt kỳ hồ, tới chuyện quá giầu cũng tạm ...chẳng hạn. 

Song tất cả những điều nêu trên, mình đều không có tên trong danh sách đó. 

Mình nhớ một lần vị quan sáu có biệt danh " . Liễu bơc ", từ văn phòng tạm trên lầu cao cấp Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI xuống khu tầng trệt, nơi khu trú của 3 giới làm việc đặc biệt là: Tổng Thanh tra, An ninh Quân Đội và Xã Hội, ông nói : 

" Mấy bà, mấy cô nên biết rằng, con người ta sống ở đời, ai cũng phải có một lý tưởng, nôm na là cái lẽ sống riêng của họ, như tôi, là đại tá Trần Công Liễu, đã nguyện rồi, sẽ là nhà tu, nhà võ, hay là kép cải lương, biết không? " 

Vị tá lớn này có cách cư xử thấy như mâu thuẫn, là ông luôn lớn giọng, có vẻ hoà đồng, nhưng ăn uống lại nguyên tắc quan liêu thời phú hộ giầu sang Nam Kỳ quốc lận. 

Ấy là cứ mỗi ngày, người tài xế phải ra " Air VN" Đà Nẵng đón thức ăn do chính vị phu nhân ở Saigon gởi ra, để đại tá nêu trên dùng, như vẫn đang ở nhà vậy. 

Tất nhiên quý vị sẽ cười thầm là: Nếu vậy thì đi hành quân sẽ thế nào? Đó lại là chuyện khác. Chúng tôi chỉ biết thời gian đó, quan sáu "Liễu bơc" kể : Những tiệc tiếp tân trong dinh Tông Tông...tôi, madame phu nhân tá lớn lãnh làm, vì bà tốt nghiệp " Cordon bleu " Paris, nên chẳng tay đầu bếp nào hơn. 

 

Lan man kể chuyện vậy, để quý vị thấy rằng ai ở đời, dù nói hay không nói ra, cũng phải có một lẽ sống, một ý nghĩa sống cho riêng mình. 

Cái lý lẽ sống hay ý nghĩa sống đó, chính là niềm tin cuộc sống, mà lỡ để mất đi rồi, sẽ biến thành mất trí tức điên loạn hay chết chóc tức khắc.

Trong một buổi tranh luận giữa nhóm người thường quan tâm đến xã hội, có vị bảo rằng: " Để chế ngự tư tưởng ấy, hoặc hướng thượng như quý tu sĩ, hoặc hướng hạ như đạo tặc thôi" . 

Có thể đúng vì quý vị hành giả, tăng lữ đều có lý tưởng tu hành . 

Thậm chí đạo tặc cũng có đường tà của họ. 

Tuy nhiên tuyệt đại đa số dân chúng vẫn là muốn sống an bình, lành ngay ...

Do đó không được sinh hoạt trong nguyên tắc bình thường này, người ta bị đời dòm ngó dễ sợ lắm. 

 

Thế thì tôi đã thưa với quý vị nhiều lần, là một người bảo thủ, ưa quy tắc tam xuất như tôi, có thích  lãng mạn đi nữa, cũng phải trong khuôn khổ, còn cái khuôn khổ tròn vuông hay quả tám, đa giác vv...là tuỳ thôi, khó có sự đồng thuận. 

Song le xuất thân là một cán sự xã hội từ Caritas ra, tính cách sống của tôi "dễ vừa" trong bất cứ khuôn khổ một hoàn cảnh nào. 

Anh chỉ chờ có thế, bèn bảo: " Rứa có phải càng khó khăn càng cố gắng, càng khắc phục phải không ? Tôi, là anh đấy, chỉ là một người bình thường nhưng đặc biệt, không khiến chuyên viên xã hội nào mời vào khuôn khổ được mô"...

 

Cha ơi, mình phải tự trói tay trước điều gọi là " kiên định " lập trường của anh. Có đem lý luận tương đối hay tuyệt đối ra cũng chịu thua ngay từ trong trứng nước, chứ chẳng đợi tới hoàng hôn của cuộc đời như bây giờ. 

Người bạn gái chuyên công tác xã hội của mình góp ý: " Sao Mỵ khổ vì ..." Bà ấy cứ loay hoay tìm một chữ gì cho khỏi mất lòng mình, mình phát buồn cười, nói: Khổ vì đam mê với chính lòng mình, tâm hồn mình, hay ...lý tưởng mình ấy chứ. 

Lý tưởng là thế nào ? 

Ôi, không phải là chuỗi ngôn từ chỉ dành cho những tập tục văn hoá, thí dụ: lý tưởng quốc gia, tự do, công bằng, bác ái ...

Với tôi, thưa bạn, lý tưởng là điều theo đuổi tới cùng . 

Đừng nói loài người sản sinh ra 2 chữ lý tưởng chuyên biệt, rồi áp đặt vào nó những gì của mình hay không phải của mình . 

Thí dụ : Lý tưởng tự do, lý tưởng cộng sản vv...

 

Tối nay mình đã nghiệm thấy một cái sa bàn đấu tranh tư tưởng giữa anh với mình. 

Sự tuyệt đối đến trầm kha của anh, đã san bằng tất cả suy tư về anh của mình. Mình phải cười xoà một cách...sủng ái vẻ giáo điều:

Không phải mình lú lẫn, mà mình mỗi lúc mỗi thấy anh ...tuyệt vời...mới chết chứ. 

Chẳng lẽ cái trò chơi tâm lý...chiến này, mình bị đánh gục ngay khi chưa kịp manh nha một đòn quyết tử. 

Anh có đang ở đâu, hay đang không ở đâu, mình cũng chịu không hiểu nổi. 

Ôi, anh đừng có cười to quá thế. 

Cuốn sách "Lược Sử Thời Gian" do Hoà thượng Thích Viên Lý, vị Hoà thượng đạt tới 2,3 học vị tiến sĩ đã chuyển ngữ.

Ngài dịch từ danh tác "A Brief History Of Time" của tiến sĩ Stephen Hawking, người Anh.

Mình vừa định giới thiệu với anh về cái gọi là thời gian mà lâu nay nó ám ảnh mình, là mình không còn đủ thì giờ để sống lâu dài, để được "thân kính " anh hết biết, thì hôm nay, chính anh làm cho mình sửng sốt chứ. 

Số là giờ này anh phải bước vào sảnh đường đại hội thường niên binh chủng anh, thì sao anh vẫn như là đang ở đây? 

Nếu đơn giản anh sẽ nói anh không đi dự hội, hay thiết thực nhất là mình kêu phone hỏi anh có đi dự hội đó hay không. 

Ố Ô đã bảo anh cấm vận iPhone mình rồi mà, còn lỡ ra mình nhi nữ thường tình, thì hỏi ngay đại hội đó, anh có hiện diện ở đó hay anh còn đồn trú nơi tổng hành dinh của anh. 

Nhưng mình chẳng dại dột nữa, cái điều anh biết được mình không tin anh, như cái lỗi mình đang bị trả giá lâu nay ...thì có nước khoá sổ đoạn trường cho rồi cuộc ú tim trầm trọng mà mình cứ hoài ta thán. 

Bây giò mình lý giải thế này: có phải mình đang khâm phục sự sắp xếp kỳ diệu của anh, anh vẫn đang tìm thuốc chữa cho mình ổn định tâm tư trước khi phải chấp nhận xa nhau vĩnh viễn. 

Anh thân kính ơi, ngày xưa anh làm huấn luyện tác chiến cũng phải. Nếu đại tộc Ka Ki ta còn sinh tồn tới giờ này, mình đoan chắc anh sẽ có thể là một tay thảo chương tác chiến lỗi lạc.

Và bấy giờ mình chỉ là một người ưa nghiên cứu binh thư thời đại, để cũng thần phục anh, như đang tìm ra chân lý khắc phục thời gian, mới biết giá trị của cuộc sống con người  ...

Xin chào quá khứ, chờ đón tương lai...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

CHÀO QUÁ KHỨ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ôi, không phải là chuỗi ngôn từ chỉ dành cho những tập tục văn hoá, thí dụ: lý tưởng quốc gia, tự do, công bằng, bác ái ...

        

    CHÀO QUÁ KHỨ   -    CAO MỴ NHÂN 

 

Trong suốt hành trình cuộc đời đã và đang tiếp tục qua của mình, bạn hữu cùng tha nhân thân tình bình thường vẫn rong  chơi, thăm hỏi vv ...

Nhưng họ vẫn để trong đầu chút bâng khuâng, thắc mắc là tại sao mình có một nỗi gì như ...bí ẩn, mặc dầu mình chả là một nhân vật " nổi bật " về mặt nào,  thí dụ : , quá giỏi, quá hay, đơn giản thì quá đẹp dù một thời son giá đi nữa,  thậm chí quá ăn chơi, lang bạt kỳ hồ, tới chuyện quá giầu cũng tạm ...chẳng hạn. 

Song tất cả những điều nêu trên, mình đều không có tên trong danh sách đó. 

Mình nhớ một lần vị quan sáu có biệt danh " . Liễu bơc ", từ văn phòng tạm trên lầu cao cấp Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI xuống khu tầng trệt, nơi khu trú của 3 giới làm việc đặc biệt là: Tổng Thanh tra, An ninh Quân Đội và Xã Hội, ông nói : 

" Mấy bà, mấy cô nên biết rằng, con người ta sống ở đời, ai cũng phải có một lý tưởng, nôm na là cái lẽ sống riêng của họ, như tôi, là đại tá Trần Công Liễu, đã nguyện rồi, sẽ là nhà tu, nhà võ, hay là kép cải lương, biết không? " 

Vị tá lớn này có cách cư xử thấy như mâu thuẫn, là ông luôn lớn giọng, có vẻ hoà đồng, nhưng ăn uống lại nguyên tắc quan liêu thời phú hộ giầu sang Nam Kỳ quốc lận. 

Ấy là cứ mỗi ngày, người tài xế phải ra " Air VN" Đà Nẵng đón thức ăn do chính vị phu nhân ở Saigon gởi ra, để đại tá nêu trên dùng, như vẫn đang ở nhà vậy. 

Tất nhiên quý vị sẽ cười thầm là: Nếu vậy thì đi hành quân sẽ thế nào? Đó lại là chuyện khác. Chúng tôi chỉ biết thời gian đó, quan sáu "Liễu bơc" kể : Những tiệc tiếp tân trong dinh Tông Tông...tôi, madame phu nhân tá lớn lãnh làm, vì bà tốt nghiệp " Cordon bleu " Paris, nên chẳng tay đầu bếp nào hơn. 

 

Lan man kể chuyện vậy, để quý vị thấy rằng ai ở đời, dù nói hay không nói ra, cũng phải có một lẽ sống, một ý nghĩa sống cho riêng mình. 

Cái lý lẽ sống hay ý nghĩa sống đó, chính là niềm tin cuộc sống, mà lỡ để mất đi rồi, sẽ biến thành mất trí tức điên loạn hay chết chóc tức khắc.

Trong một buổi tranh luận giữa nhóm người thường quan tâm đến xã hội, có vị bảo rằng: " Để chế ngự tư tưởng ấy, hoặc hướng thượng như quý tu sĩ, hoặc hướng hạ như đạo tặc thôi" . 

Có thể đúng vì quý vị hành giả, tăng lữ đều có lý tưởng tu hành . 

Thậm chí đạo tặc cũng có đường tà của họ. 

Tuy nhiên tuyệt đại đa số dân chúng vẫn là muốn sống an bình, lành ngay ...

Do đó không được sinh hoạt trong nguyên tắc bình thường này, người ta bị đời dòm ngó dễ sợ lắm. 

 

Thế thì tôi đã thưa với quý vị nhiều lần, là một người bảo thủ, ưa quy tắc tam xuất như tôi, có thích  lãng mạn đi nữa, cũng phải trong khuôn khổ, còn cái khuôn khổ tròn vuông hay quả tám, đa giác vv...là tuỳ thôi, khó có sự đồng thuận. 

Song le xuất thân là một cán sự xã hội từ Caritas ra, tính cách sống của tôi "dễ vừa" trong bất cứ khuôn khổ một hoàn cảnh nào. 

Anh chỉ chờ có thế, bèn bảo: " Rứa có phải càng khó khăn càng cố gắng, càng khắc phục phải không ? Tôi, là anh đấy, chỉ là một người bình thường nhưng đặc biệt, không khiến chuyên viên xã hội nào mời vào khuôn khổ được mô"...

 

Cha ơi, mình phải tự trói tay trước điều gọi là " kiên định " lập trường của anh. Có đem lý luận tương đối hay tuyệt đối ra cũng chịu thua ngay từ trong trứng nước, chứ chẳng đợi tới hoàng hôn của cuộc đời như bây giờ. 

Người bạn gái chuyên công tác xã hội của mình góp ý: " Sao Mỵ khổ vì ..." Bà ấy cứ loay hoay tìm một chữ gì cho khỏi mất lòng mình, mình phát buồn cười, nói: Khổ vì đam mê với chính lòng mình, tâm hồn mình, hay ...lý tưởng mình ấy chứ. 

Lý tưởng là thế nào ? 

Ôi, không phải là chuỗi ngôn từ chỉ dành cho những tập tục văn hoá, thí dụ: lý tưởng quốc gia, tự do, công bằng, bác ái ...

Với tôi, thưa bạn, lý tưởng là điều theo đuổi tới cùng . 

Đừng nói loài người sản sinh ra 2 chữ lý tưởng chuyên biệt, rồi áp đặt vào nó những gì của mình hay không phải của mình . 

Thí dụ : Lý tưởng tự do, lý tưởng cộng sản vv...

 

Tối nay mình đã nghiệm thấy một cái sa bàn đấu tranh tư tưởng giữa anh với mình. 

Sự tuyệt đối đến trầm kha của anh, đã san bằng tất cả suy tư về anh của mình. Mình phải cười xoà một cách...sủng ái vẻ giáo điều:

Không phải mình lú lẫn, mà mình mỗi lúc mỗi thấy anh ...tuyệt vời...mới chết chứ. 

Chẳng lẽ cái trò chơi tâm lý...chiến này, mình bị đánh gục ngay khi chưa kịp manh nha một đòn quyết tử. 

Anh có đang ở đâu, hay đang không ở đâu, mình cũng chịu không hiểu nổi. 

Ôi, anh đừng có cười to quá thế. 

Cuốn sách "Lược Sử Thời Gian" do Hoà thượng Thích Viên Lý, vị Hoà thượng đạt tới 2,3 học vị tiến sĩ đã chuyển ngữ.

Ngài dịch từ danh tác "A Brief History Of Time" của tiến sĩ Stephen Hawking, người Anh.

Mình vừa định giới thiệu với anh về cái gọi là thời gian mà lâu nay nó ám ảnh mình, là mình không còn đủ thì giờ để sống lâu dài, để được "thân kính " anh hết biết, thì hôm nay, chính anh làm cho mình sửng sốt chứ. 

Số là giờ này anh phải bước vào sảnh đường đại hội thường niên binh chủng anh, thì sao anh vẫn như là đang ở đây? 

Nếu đơn giản anh sẽ nói anh không đi dự hội, hay thiết thực nhất là mình kêu phone hỏi anh có đi dự hội đó hay không. 

Ố Ô đã bảo anh cấm vận iPhone mình rồi mà, còn lỡ ra mình nhi nữ thường tình, thì hỏi ngay đại hội đó, anh có hiện diện ở đó hay anh còn đồn trú nơi tổng hành dinh của anh. 

Nhưng mình chẳng dại dột nữa, cái điều anh biết được mình không tin anh, như cái lỗi mình đang bị trả giá lâu nay ...thì có nước khoá sổ đoạn trường cho rồi cuộc ú tim trầm trọng mà mình cứ hoài ta thán. 

Bây giò mình lý giải thế này: có phải mình đang khâm phục sự sắp xếp kỳ diệu của anh, anh vẫn đang tìm thuốc chữa cho mình ổn định tâm tư trước khi phải chấp nhận xa nhau vĩnh viễn. 

Anh thân kính ơi, ngày xưa anh làm huấn luyện tác chiến cũng phải. Nếu đại tộc Ka Ki ta còn sinh tồn tới giờ này, mình đoan chắc anh sẽ có thể là một tay thảo chương tác chiến lỗi lạc.

Và bấy giờ mình chỉ là một người ưa nghiên cứu binh thư thời đại, để cũng thần phục anh, như đang tìm ra chân lý khắc phục thời gian, mới biết giá trị của cuộc sống con người  ...

Xin chào quá khứ, chờ đón tương lai...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Pakistan: Nhà thờ bị đánh bom, 5 người chết

Một người đàn ông đã kích hoạt bom cài trong áo khoác và những người khác đã bị chặn lại trong một cuộc đụng độ với cảnh sát

Xem Thêm

Ngày nầy năm xưa, 17/12/1777: Pháp chính thức công nhận Mỹ

Vào ngày này năm 1777, Ngoại trưởng Pháp Charles Gravier đã chính thức công nhận Mỹ là một quốc gia độc lập.

Xem Thêm

Nỗi đau bẽ bàng - Nguyễn Thừa Bình

“Ông ở tù gì mà ở tù lâu dữ vậy, người ta Ðông Tây Nam Bắc về hết trơn, ông không chịu về. Về đây mà coi, các em của ông đối xử với mẹ con tôi như thế nầy đây nè !”.

Xem Thêm

CHƯA QUÊN TÊN NGƯỜI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Quên tên người một ngày Sẽ nhớ người một tháng Khi buông lỏng vòng tay Thấy tình trôi lãng đãng

Xem Thêm

10 tác dụng tuyệt vời đến bất ngờ của đường

Nếu như bạn trót bị trầy xước tay, chân mà không có thuốc kháng sinh hay nước sạch ở đó, hãy rắc một chút đường lên miệng vết thương.

Xem Thêm

Việt Nam: Thảm hoạ diệt chủng đang ở ngay trước mắt

CẦN HÀNH ĐÔNG NGAY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN. TUYÊN TRUYỀN SỰ THẬT để NGĂN CHĂN NẠN DIÊT CHỦNG LÀ NGHĨA VỤ CỦA MỖI NGƯỜI ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC và DÂN TỘC!

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài : "Côn đồ" cộng phỉ tấn công giáo xứ Đông Kiều, bắn bị thương một thầy giáo

Where are the Pope ( Francis) the Cardinals, Bishops ?especially those who are Vietnamese?

Xem Thêm

Đề bài :Sao lại học giả Trung hoa nói chữ quốc ngữ VN ‘rất nực cười’?

Một bài viết rất công phu, đáng được giới trẻ và cả giới...già tìm hiểu về chữ quốc ngữ quan tâm.

Xem Thêm

Đề bài : "Côn đồ" cộng phỉ tấn công giáo xứ Đông Kiều, bắn bị thương một thầy giáo

Phản đối thì được cái gì...?? Hết giáo xứ này đến giáo xứ nọ. Rút cục lại chỉ phản đối...Hết cầu nguyện đến hiệp thông...?? mà không dám đồng bộ phản đối..cho cương quyết và đoàn kết...Rút cục lại thì cũng dơ đầu chịu báng..?? Với đám du đãng thường phục gỉả danh CA thì gíao dân phải đập cho chúng phù mỏ.... Còn đám CA sắc phục đi đàn áp, dân phải kiên quyết khởi kiện hành vi đàn áp vì Chính quyên xác nhân không có chủ trương như vậy...? Một đoàn thể có kỷ luật, có hướng dẫn mà hành đông bảo vệ cho lẽ phải còn rụt rè thì biết kiếm ai dám đem chuông đeo cổ mèo đây..?? Cầu nguyện và an phận cho nó lành..Đó là cách tranh đấu theo phong trào ngày nay...Số Không [O] lúc nào cũng tròn...??

Xem Thêm

Đề bài :Sinh nhật thứ 426 năm cha đẻ chữ Quốc ngữ : Xứ sở này nợ Ông ấy lời tri ân

Chữ viết là cách ký âm ,ghi giữ,truyền tải tiếng nói...Chữ Việt của chúng ta thật tuyệt vời , ghi được hầu hết mọi âm thanh của tiếng Việt.Dù có kẻ nói ngọng , không phân biệt được âm TRA và âm CHA thì chữ Việt vẫn phân biệt rõ

Xem Thêm

Đề bài :Thăm mộ cụ Alexander De Rhodes, người tạo ra chữ Quốc Ngữ Việt Nam

Mộ NGƯỜI khiêm tốn thế này........Súc sinh thì được khỉ bày xây lăng

Xem Thêm

Đề bài :Đinh La Thăng - Hà Thượng Thủ

Thâm cung bí sử đảng ta........Gió tanh ,mưa máu rất là dã man........Chính tên đầu sỏ ác gian :.......Từ con,giết vợ,gian dâm vô bờ........Thế nhưng với giặc thì khờ :........HẾT THỜ THĂNG XÍT RỒI THỜ THẰNG MAO ....(thờ Mao chủ tịch,thờ Xít ta lin bất diệt -Tố Hữu)

Xem Thêm

Đề bài :BẠO HÀNH GIA ĐÌNH Ở MỸ

--Những người Việt hải ngoai, nếu ỏ Mỹ đã lâu mà không bíết tiếng Anh trong trình độ trung bình...là một sự nhục mạ bản thân mình... --Những người trẻ ở Mỹ mà không chịu học hành đàng hoàng, ít nhất cũng phải qua TH và cố học cho tốt một nghành chuyên môn mới có thể sống thoải mái..Nếu không là phí phạm tài năng , huỳ hoại tương lai mình trong khi năng lực dư thừa mà không vận dụng..?? --Người Việt ở My thường có tư tưởng sai lệch như sau ,khi sống tại Mỹ: 1--Gìa rồi học không vô..?? Kêu học tiếng Mỹ để giao tiếp mà cũng làm biếng..?? 2--Ù dà..học tiếng Mỹ là gì..?? ở đây ai cũng nói tếng Viêt cả, cằn giao tiếp với mỸ đã có con cháu thông ḍich...?? 3--Không cằu tiến,ỉ lại, mới qua chỉ thích ăn xổi, mau mau đi học nghề nail, không biết rằng không có ngôn ngữ giao tiếp,và trí tuệ thì làm sao có thê kiếm nhiều TIPS, hay đi làm tại các tiệm Nail đa chủng..?? vô tình họ tự biến mình thành những nô lệ mới cho các ông bà chủ đ̀ồng hương bóp gía..?? gíông y như cộng đồng TQ tại các thành phố lớn..?? 4--Trong cuộc sống qúa khhếp kín, mang nặng tính chất cổ hủ luỹ tre làng, che dấu dưới danh nghĩa bảo tồn văn hóa cổ truyền...?? nên sự hòa đồng với thế giới mới không có nên dễ nẩy sinh tiêu cực...?? 5--Sống như vậy khi về tới VN lại ca ngợi đời sống VN lên tới trời..?? Họ nói mà không nghĩ, cứ mang tư tưởng cưỡi ngựa xem hoa mà phán xét cho tòan thể xã hội trước mắt....Vậy mà hết tiền, đau ốm là mau mau về Mỹ ..?? Hay chết thì đòi con cháu mang về chôn tại quê nhà..?? quan niệm sống quái lạ: sống làm phiền..Chết cũng vẫn kỳ nèo báo cô....?? Bó tay

Xem Thêm

Đề bài :Tìm hiểu Israel và dân tộc Do Thái

Một câu hỏi được đặt ra từ lâu,nhưng đến nay vẫn chưa ai trả lời thỏa đáng "Dân Do Thái thông minh và giàu có,dĩ nhiên quyền lục nữa.Nhưng tại sao dân này luôn bị kỳ thị và ghét bỏ ở bất cứ nơi nào họ sinh sống?"

Xem Thêm

Đề bài :Sao lại học giả Trung hoa nói chữ quốc ngữ VN ‘rất nực cười’?

Cha tac gia nay ( Nguyen Hai Hoanh) coi bo kinh trong ten chet ngu Quy Tien Lam du!!mot dieu " CU " hai dieu " Cu" y nhu " CU F...KING HO!!" Chet ( bat cu chet gi, tu Khong Tu toi Lao Tu, Trang Tu...) deu rat co chap, tu cao tu dai, khong bao gio chiu nhan minh dot. Do do Tau Chet muon doi lac hau, bi nhung uoc nho hon an hiep ( nhu Nhat thoi WW2)

Xem Thêm

Đề bài :Đằng sau sự thanh trừng tham nhũng ở Việt Nam là gì?

Máu dân,uống chẳng thoả lòng........Quay sang uống máu các đồng chi ta

Xem Thêm

TIN MỚI

Pakistan: Nhà thờ bị đánh bom, 5 người chết

Một người đàn ông đã kích hoạt bom cài trong áo khoác và những người khác đã bị chặn lại trong một cuộc đụng độ với cảnh sát

Xem Thêm

Ngày nầy năm xưa, 17/12/1777: Pháp chính thức công nhận Mỹ

Vào ngày này năm 1777, Ngoại trưởng Pháp Charles Gravier đã chính thức công nhận Mỹ là một quốc gia độc lập.

Xem Thêm

Nỗi đau bẽ bàng - Nguyễn Thừa Bình

“Ông ở tù gì mà ở tù lâu dữ vậy, người ta Ðông Tây Nam Bắc về hết trơn, ông không chịu về. Về đây mà coi, các em của ông đối xử với mẹ con tôi như thế nầy đây nè !”.

Xem Thêm

CHƯA QUÊN TÊN NGƯỜI - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Quên tên người một ngày Sẽ nhớ người một tháng Khi buông lỏng vòng tay Thấy tình trôi lãng đãng

Xem Thêm

10 tác dụng tuyệt vời đến bất ngờ của đường

Nếu như bạn trót bị trầy xước tay, chân mà không có thuốc kháng sinh hay nước sạch ở đó, hãy rắc một chút đường lên miệng vết thương.

Xem Thêm

Việt Nam: Thảm hoạ diệt chủng đang ở ngay trước mắt

CẦN HÀNH ĐÔNG NGAY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN. TUYÊN TRUYỀN SỰ THẬT để NGĂN CHĂN NẠN DIÊT CHỦNG LÀ NGHĨA VỤ CỦA MỖI NGƯỜI ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC và DÂN TỘC!

Xem Thêm

Từ Đinh La Thăng nghĩ về cải cách ruộng đất

Cuối cùng thì Đinh La Thăng hội tụ cả ba yếu tố hàng đầu, trong đó hai yếu tố quan trọng nhất khiến Thăng bị nạn, là có thái độ chống Tàu thân Mỹ và yếu tố đụng đến nhóm lợi ích ở TPHCM.

Xem Thêm

Phòng trị cảm lạnh với phương pháp dân gian cổ truyền

Phong, hàn là hai thứ trong lục khí: phong, hàn, thử, thấp, táo, hoả. Phong là gió, chủ khí về mùa xuân; hàn là lạnh, chủ khí về mùa đông. Khi thời tiết bốn mùa ôn hoà đúng quy luật, mùa xuân ấm, mùa hè nóng, mùa thu mát, mùa đông lạnh cơ thể sẽ khoẻ mạnh.

Xem Thêm

Đấu đầu với ông Trump: truyền thông Mỹ tự đánh mất uy tín?

Dường như có quá nhiều người “tư thù” vì những lời chỉ trích (của ông Trump), để rồi bỏ qua hết đạo đức và chuyên môn nghề nghiệp – những thứ tạo nên một “nhà báo”.

Xem Thêm

NƯỚC MỸ: KHÔNG PHẢI TẠM DUNG

Chúng tôi mọc rễ và yêu thương quê hương này. Rồi một ngày nào đó, ở bên kia góc trời có cần tới một bóng mát bình an, chúng tôi sẽ chiết bớt một nhánh cổ thụ đem về…

Xem Thêm