Mỗi Ngày Một Chuyện

CHIẾC BÓNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...


CHIẾC BÓNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Có thể anh cũng bình thường như thiên hạ, nhưng sao mình lại thấy anh tuyệt vời quá chứ. 

Viết câu này xong, mình đã hít một hơi thật dài, để gọi là  "méo mó " nghề nghiệp huấn luyện viên dưỡng sinh của mình, mình đã đưa oxy vào cơ thể gầy ốm , ngõ hầu "tám... " tiếp không mệt mỏi, rã rượi vì buồn . 

Số là sự việc gì ở đời, nếu không thật trên 50%, chính là "tám", hay phải "tám" thôi, trong lý luận lại được kêu là hùng biện cơ đấy. 

Thế thì điều mình nói về anh, có khiến " ai " sốt ruột, rằng: cứ nói thẳng ra đi, hà cớ phải lý luận kiểu " Tam đoạn luận ", không phải các khoản a,b,c ... trong kinh điển "Das Kapital" ( Tư Bản Luận ) của ông cố vô sản Karl Marx đâu nhé. 

 

Cái Tam đoạn luận của tôi, đơn giản như là: " Tôi thích anh, anh thích nó, nó thích tôi " đó mà. Cứ lòng vòng như thế, thì có mà thiên niên kỷ thứ 4, vẫn chưa dứt được cái điều luẩn quẩn nào là chủ nhân, nào là vốn liếng, nào là hàng hoá vv...của kinh tế Marxisme. 

Tư bản luận với tôi, luận về cái vốn riêng của tôi hay cho tôi, chỉ một kho tàng "Anh" là đủ rồi. 

Để chứng minh kiểu hạ tầng cở sở, hay nói tắt theo phe ta, là nói năng một hơi bình dân học vụ của tôi, trước sau cứ đưa anh vào cuộc ...chiến, anh bực lắm . 

Anh sẽ ...phát biểu thế này: " Này, này, thích tôi quá, thì cứ lặng thinh đi, như mặt nước hồ, tới đó mà soi bóng, chớ có khuấy động nước, hồ nổi sóng, chiếc bóng vốn đã cô đơn sẽ vỡ tan đi bây giờ " . 

 

Mình mang cái tâm hồn đi vắng của anh về, dấu vào tâm tư, thỉnh thoảng ngó tâm hồn không hiện diện của người ta trong não bộ, tư duy mình, mà thổn thức cho sáng mắt. 

Đúng rồi, vẫn cái kiểu cãi cối, cãi chày muôn thủa của giới bình dân học vụ tôi, tôi thử đặt lại vấn đề như thế này, xem có ổn không nhá:

 " Tôi thích anh, anh thích bạn ấy, tức là nó nêu trên, nhưng dùng tiếng nó, không lịch sự chút nào, bạn ấy thích ngược lại anh, và anh có thích mình không cà? " 

Chu choa, đó là vấn đề then chốt trong kinh tế chính trị của ông Marx đấy, cái gọi là quan hệ sản xuất đó mờ. 

 Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi. 

Và từ cái thực hư, chân giả đó, tôi tự xếp tôi vào đội ngũ những người thích anh nhiều hay ít, theo bảng hiệu a, b, c...Tôi khẳng định tôi ở hạng a. 

 

Để anh an tâm đón nhận mình, tôi nói thầm với anh rằng: Không soi bóng trên mặt hồ nữa.

Sau một tuần nắng đẹp, tôi nhìn ra cửa sổ lớn chiếm 1/3 chiều dài cái vách phòng ngủ của tôi, một cơn mưa trĩu nước đang đùn mây xám từ hướng nam lên đỉnh trời Los Angeles, nơi tôi đang ở, dại gì đưa thân gầy ra cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai " mà soi bóng nước chớ . 

Không soi bóng thì làm sao biết được nỗi nhớ, niềm thương...anh, tới mức nào? 

Qua kính viễn vọng, mình thấy anh cười một cách khôi hài: 

" Biết rồi, khổ lắm, nói mãi ...", thì ...tui vậy đó. 

 

Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...

Dù đóng cửa, ban ngày vẫn chưa đủ sáng cho bằng một phần chút xíu ánh sáng từ mặt trời, nên tôi phải thắp một ngọn đèn nhỏ ở góc phòng. 

Tôi bỗng a lên, chiếc bóng, phải rồi chiếc bóng của mình chính là anh. 

Mình chỉ có cái thân hình gầy ốm này thôi, còn anh là cái bóng to lớn vậy đó, cái bóng bao chùm cả mình...

Nói gì lạ thế ? Anh đường đường một đấng anh hào, là một sĩ quan QL/VNCH, đâu phải  Từ Hải côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài trong Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du, đi hàng địch chứ. 

Anh bảo: Tôi nói rồi đấy, tôi đã không thích chuyện Tàu, đừng lôi tôi vào tình tiết truyện Thanh Tâm Tài Nhân đó nhé, tôi là lính VNCH 100% nghe chưa? Thế sắp sửa " tám" gì đây ? 

 

À, thế rồi, mình đứng sát vào ngọn đèn vừa thắp, thấy cái bóng to ù, gấp mấy lần cái thân hình mình luôn. 

Sau cứ bước xa dần ngọn đèn ấy, cái bóng mình cứ nhỏ dần đi. 

Có nghĩa là cái bóng to nhất của mình lúc này,  là anh trong lẽ sống một trăm năm vậy. 

Như thế cả anh lẫn mình phải có chung một điểm gì nói "khiêm cung" một chút, chứ thẳng thừng ra, Anh với mình phải chung một lý tưởng, ấy đấy, chính là thực thể Quân Lực VNCH, tức cái đèn đương nêu. 

À thì ra vậy, chứ nào phải anh chỉ là cái bóng của mình đâu.

Nên chi anh quan trọng hơn mình, tức là anh gần gũi cái đèn lý tưởng đó, cái bóng bự chảng, che luôn cả hình...

 Ô có thế mà vòng vo tam quốc làm gì. 

Song le, làm gì thì làm, nói gì thì nói, mình với anh như hình với bóng. 

 

Nói văn chương mà cũng thực tế hơn, ấy là có mình 

( hình) mới có anh (bóng) chứ. 

Nếu chỉ có hình mà không có bóng, các cụ ta xưa bảo là hình ma, hay chỉ có bóng thôi, lại càng ma quỷ nữa, kêu là bóng quế đó kìa. 

Nên phải có cả hình lẫn bóng đó nghe " ông trời" của tôi ạ. 

Không " tám " kỹ về hình với bóng, anh lại ung dung ngồi nghe mình hết lời suy tụng anh, rồi cười khẩy : 

" Nào tôi có thích nghe ba cái lời véo von mật ngọt của giới nữ, người viết cứ việc bàn ra tán vào, càng bí hiểm bao nhiêu càng khiến người nghe thấy rõ là bạn khó mà đạt chân tu lắm nghe. " 

Tuy nhiên, tôi vừa muốn biết, vừa không muốn biết những lời châu ngọc của quý nhân vật thiền động, giống như người đau sợ nghe kết quả tái khám ấy, nghĩ thà rằng cứ đau, rồi lỡ không thuyên giảm thì cứ chết bình thường thôi, không có giai đoạn chờ xem được sống hay phải chết, sợ hãi, mất tinh thần và thất vọng trước khi sự thực được phơi bầy. 

Trời đất, luận về bóng với hình đã ma ma Phật Phật rồi, nay lại đưa hình ảnh chư vị thiền động ra so sánh với quý độc giả thì hơi lạm dụng tình thân bạn đọc quá. 

 

Trở lại hình ma bóng quế, tất cả đều không thật, nhưng rõ ràng rất thật, nên lâu nay mình cứ gọi là cõi ảo, có người tình ảo là vậy. 

Ôi, một thế giới ảo sinh hoạt song song với  " thế giới thật" xưa nay ở khắp nơi trên ...trái đất. 

Và bây giờ là lúc những nhà khoa học tiến bộ đang gia sức khai thác cái phần hồn của nhân loại, cũng có nghĩa là từng bước một người ta thấy rõ điều mơ hồ đã lục tục trở thành hiện thực. 

Với riêng tư, thì mình chẳng còn điều gì trách cứ hay thở than anh, anh chính là sự kiện thực ảo xen kẽ, để không lộ cho ai  biết cái phòng tuyến, đấu tranh tin học nếu như mặt trận ảo, cứ mỗi lúc mỗi thiên hình vạn trạng đổi thay cuộc sống hiện tại của mọi người.

 Trong đó có tôi, vừa lạc hậu, vừa không chịu học hỏi thế giới sẽ đi về đâu, ở trạng thái nào. 

Cũng không còn dịp quẩn quanh trong cái " tam đoạn luận " sơ đẳng ghi ở đầu bài: tôi thích anh, anh thích người ta, người ta thích kẻ thứ tư, không phải anh, càng chẳng phải tôi trong tam đoạn luận i tờ tôi kể mơi chừ đó nờ...

 

       CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

CHIẾC BÓNG - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...


CHIẾC BÓNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Có thể anh cũng bình thường như thiên hạ, nhưng sao mình lại thấy anh tuyệt vời quá chứ. 

Viết câu này xong, mình đã hít một hơi thật dài, để gọi là  "méo mó " nghề nghiệp huấn luyện viên dưỡng sinh của mình, mình đã đưa oxy vào cơ thể gầy ốm , ngõ hầu "tám... " tiếp không mệt mỏi, rã rượi vì buồn . 

Số là sự việc gì ở đời, nếu không thật trên 50%, chính là "tám", hay phải "tám" thôi, trong lý luận lại được kêu là hùng biện cơ đấy. 

Thế thì điều mình nói về anh, có khiến " ai " sốt ruột, rằng: cứ nói thẳng ra đi, hà cớ phải lý luận kiểu " Tam đoạn luận ", không phải các khoản a,b,c ... trong kinh điển "Das Kapital" ( Tư Bản Luận ) của ông cố vô sản Karl Marx đâu nhé. 

 

Cái Tam đoạn luận của tôi, đơn giản như là: " Tôi thích anh, anh thích nó, nó thích tôi " đó mà. Cứ lòng vòng như thế, thì có mà thiên niên kỷ thứ 4, vẫn chưa dứt được cái điều luẩn quẩn nào là chủ nhân, nào là vốn liếng, nào là hàng hoá vv...của kinh tế Marxisme. 

Tư bản luận với tôi, luận về cái vốn riêng của tôi hay cho tôi, chỉ một kho tàng "Anh" là đủ rồi. 

Để chứng minh kiểu hạ tầng cở sở, hay nói tắt theo phe ta, là nói năng một hơi bình dân học vụ của tôi, trước sau cứ đưa anh vào cuộc ...chiến, anh bực lắm . 

Anh sẽ ...phát biểu thế này: " Này, này, thích tôi quá, thì cứ lặng thinh đi, như mặt nước hồ, tới đó mà soi bóng, chớ có khuấy động nước, hồ nổi sóng, chiếc bóng vốn đã cô đơn sẽ vỡ tan đi bây giờ " . 

 

Mình mang cái tâm hồn đi vắng của anh về, dấu vào tâm tư, thỉnh thoảng ngó tâm hồn không hiện diện của người ta trong não bộ, tư duy mình, mà thổn thức cho sáng mắt. 

Đúng rồi, vẫn cái kiểu cãi cối, cãi chày muôn thủa của giới bình dân học vụ tôi, tôi thử đặt lại vấn đề như thế này, xem có ổn không nhá:

 " Tôi thích anh, anh thích bạn ấy, tức là nó nêu trên, nhưng dùng tiếng nó, không lịch sự chút nào, bạn ấy thích ngược lại anh, và anh có thích mình không cà? " 

Chu choa, đó là vấn đề then chốt trong kinh tế chính trị của ông Marx đấy, cái gọi là quan hệ sản xuất đó mờ. 

 Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi. 

Và từ cái thực hư, chân giả đó, tôi tự xếp tôi vào đội ngũ những người thích anh nhiều hay ít, theo bảng hiệu a, b, c...Tôi khẳng định tôi ở hạng a. 

 

Để anh an tâm đón nhận mình, tôi nói thầm với anh rằng: Không soi bóng trên mặt hồ nữa.

Sau một tuần nắng đẹp, tôi nhìn ra cửa sổ lớn chiếm 1/3 chiều dài cái vách phòng ngủ của tôi, một cơn mưa trĩu nước đang đùn mây xám từ hướng nam lên đỉnh trời Los Angeles, nơi tôi đang ở, dại gì đưa thân gầy ra cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai " mà soi bóng nước chớ . 

Không soi bóng thì làm sao biết được nỗi nhớ, niềm thương...anh, tới mức nào? 

Qua kính viễn vọng, mình thấy anh cười một cách khôi hài: 

" Biết rồi, khổ lắm, nói mãi ...", thì ...tui vậy đó. 

 

Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...

Dù đóng cửa, ban ngày vẫn chưa đủ sáng cho bằng một phần chút xíu ánh sáng từ mặt trời, nên tôi phải thắp một ngọn đèn nhỏ ở góc phòng. 

Tôi bỗng a lên, chiếc bóng, phải rồi chiếc bóng của mình chính là anh. 

Mình chỉ có cái thân hình gầy ốm này thôi, còn anh là cái bóng to lớn vậy đó, cái bóng bao chùm cả mình...

Nói gì lạ thế ? Anh đường đường một đấng anh hào, là một sĩ quan QL/VNCH, đâu phải  Từ Hải côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài trong Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du, đi hàng địch chứ. 

Anh bảo: Tôi nói rồi đấy, tôi đã không thích chuyện Tàu, đừng lôi tôi vào tình tiết truyện Thanh Tâm Tài Nhân đó nhé, tôi là lính VNCH 100% nghe chưa? Thế sắp sửa " tám" gì đây ? 

 

À, thế rồi, mình đứng sát vào ngọn đèn vừa thắp, thấy cái bóng to ù, gấp mấy lần cái thân hình mình luôn. 

Sau cứ bước xa dần ngọn đèn ấy, cái bóng mình cứ nhỏ dần đi. 

Có nghĩa là cái bóng to nhất của mình lúc này,  là anh trong lẽ sống một trăm năm vậy. 

Như thế cả anh lẫn mình phải có chung một điểm gì nói "khiêm cung" một chút, chứ thẳng thừng ra, Anh với mình phải chung một lý tưởng, ấy đấy, chính là thực thể Quân Lực VNCH, tức cái đèn đương nêu. 

À thì ra vậy, chứ nào phải anh chỉ là cái bóng của mình đâu.

Nên chi anh quan trọng hơn mình, tức là anh gần gũi cái đèn lý tưởng đó, cái bóng bự chảng, che luôn cả hình...

 Ô có thế mà vòng vo tam quốc làm gì. 

Song le, làm gì thì làm, nói gì thì nói, mình với anh như hình với bóng. 

 

Nói văn chương mà cũng thực tế hơn, ấy là có mình 

( hình) mới có anh (bóng) chứ. 

Nếu chỉ có hình mà không có bóng, các cụ ta xưa bảo là hình ma, hay chỉ có bóng thôi, lại càng ma quỷ nữa, kêu là bóng quế đó kìa. 

Nên phải có cả hình lẫn bóng đó nghe " ông trời" của tôi ạ. 

Không " tám " kỹ về hình với bóng, anh lại ung dung ngồi nghe mình hết lời suy tụng anh, rồi cười khẩy : 

" Nào tôi có thích nghe ba cái lời véo von mật ngọt của giới nữ, người viết cứ việc bàn ra tán vào, càng bí hiểm bao nhiêu càng khiến người nghe thấy rõ là bạn khó mà đạt chân tu lắm nghe. " 

Tuy nhiên, tôi vừa muốn biết, vừa không muốn biết những lời châu ngọc của quý nhân vật thiền động, giống như người đau sợ nghe kết quả tái khám ấy, nghĩ thà rằng cứ đau, rồi lỡ không thuyên giảm thì cứ chết bình thường thôi, không có giai đoạn chờ xem được sống hay phải chết, sợ hãi, mất tinh thần và thất vọng trước khi sự thực được phơi bầy. 

Trời đất, luận về bóng với hình đã ma ma Phật Phật rồi, nay lại đưa hình ảnh chư vị thiền động ra so sánh với quý độc giả thì hơi lạm dụng tình thân bạn đọc quá. 

 

Trở lại hình ma bóng quế, tất cả đều không thật, nhưng rõ ràng rất thật, nên lâu nay mình cứ gọi là cõi ảo, có người tình ảo là vậy. 

Ôi, một thế giới ảo sinh hoạt song song với  " thế giới thật" xưa nay ở khắp nơi trên ...trái đất. 

Và bây giờ là lúc những nhà khoa học tiến bộ đang gia sức khai thác cái phần hồn của nhân loại, cũng có nghĩa là từng bước một người ta thấy rõ điều mơ hồ đã lục tục trở thành hiện thực. 

Với riêng tư, thì mình chẳng còn điều gì trách cứ hay thở than anh, anh chính là sự kiện thực ảo xen kẽ, để không lộ cho ai  biết cái phòng tuyến, đấu tranh tin học nếu như mặt trận ảo, cứ mỗi lúc mỗi thiên hình vạn trạng đổi thay cuộc sống hiện tại của mọi người.

 Trong đó có tôi, vừa lạc hậu, vừa không chịu học hỏi thế giới sẽ đi về đâu, ở trạng thái nào. 

Cũng không còn dịp quẩn quanh trong cái " tam đoạn luận " sơ đẳng ghi ở đầu bài: tôi thích anh, anh thích người ta, người ta thích kẻ thứ tư, không phải anh, càng chẳng phải tôi trong tam đoạn luận i tờ tôi kể mơi chừ đó nờ...

 

       CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TTTT (Truyền Thông Thiên Tả) và “giông tố” trái mùa

Khi cái lổ nó ngứa, nó đòi hỏi chơi, thì những ai muốn chơi đếu có quyền chơi, đảng viên Dân chủ nếu muốn chơi thì cứ tự nhiên. Cái lỗ đó là lỗ đê chơi, nó không liên quan đến chính trị.... Đồ Ngu !!!

Xem Thêm

Đề bài :TRẢ LỜI CHÂU THẠCH VỀ “BÌNH THƠ KHÔNG BÀN THI PHÁP” - PHẠM ĐỨC NHÌ

Tôi dốt "Đặc cán mai" về THƠ nên nghe các bố bút chiến về THƠ thấy hơi "TỨC" cười...Hihiiii...Hãy thử nghe kẻ ngoại đạo xem sao nhé. Tôi đọc thơ thấy hay và thich thú khi nó chảy thành dòng,không bị đọng,không bị chận bởi những âm luật,vận luật,...dĩ nhiên trong dòng chảy của thơ thỉnh thoảng sủi bọt trắng xóa vì cục đá ngầm làm tăng cảm giác dũng mãnh của dòng thơ là điều vô cùng thích thú của người đọc. Thế nên có câu hỏi:"Luật lệ dùng để ổn định những hoạt động.Một nghệ thuật được ổn định,nó còn giá trị của NGHỆ THUẬT không?"

Xem Thêm

Đề bài :Đọc Báo Vẹm: "Chợ gái mại dâm lưu động" trong thành phố Hà Nội

Thứ gì cũng mau chết trong cái XHCN này,chỉ trừ 2 thứ,đó là XHCN Việt Nam và tàn dư Mỹ ngụy gái mại dâm.

Xem Thêm

Đề bài :Tháng Tư nhớ Khỉ - Nguyễn Bá Chổi

Bác Chổi viết tựa kiểu này để bị các đồng chí còn đang còn mình question visit lắm (hỏi thăm) bác cứ để tựa là tháng tư nhớ bác Tôn cho nó lành ,kẹt thì trả lời là nhớ bác Tôn đức Thắng con dân miền nam thì tui hiểu là Tôn ngộ Không rồi !

Xem Thêm

Đề bài :40 tàu chiến Trung Quốc với tàu sân bay Liêu Ninh thật hung hô ạt di chuyển xuống phía Nam

Chệt khoe hạm đội tài cao.......Gặp bom của Mỹ,Chệt teo..."bác Hồ "

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :THƠ XƯỚNG HOẠ THÁNG TƯ ĐEN Cao Mỵ Nhân - Ngô Đình Chương

Hồn ta quặn thắt mỗi tháng Tư, Tổ quốc hiu hắt nén nhang thờ, Đời ta còn đây,ly rượu lạt, Quê hương ẩn khuất mãi sương mờ, Bạn ta nằm xuống trong hờn tủi, Sao ta thờ thẫn mãi trong mơ? Gánh nặng non sông sang cháu chắt? Giành lại quê cha,dựng lại cờ?

Xem Thêm

Đề bài :Lịch sử thăng trầm 4000 năm của người Do Thái (P.1)

Có một điều tôi không hiểu là : Thượng đế tạo ra con người bắt đầu là Adam rồi lấy xương sườn của ông Adame tạo thành Eva ,2 ông bà Adame Eva sinh con để phát triển loài người theo lời Chúa dạy.Sau đó dòng con của Adame & Eva lấy ai nữa để tiếp tục duy trì loài người?.Chổ này không thấy kinh Thánh nói tới ,không lẻ anh em ruột lấy nhau à !!Chớ ngoài ra đâu còn ai khác.

Xem Thêm

Đề bài : Tôi yêu tổng thống - ​Nguyễn Đạt Thịnh

Toi tam dac voi Mr Ngoc va Mr Lanson Ngo hoan toan, do la nhung nha bao vo tinh lam cho dat nuoc VN bi mat vao tay cong san neu nhu ong dat thinh nay chua mo mat thi chi la 1 con sau giup cho bon truyen thong tho ta lam hai dat nuoc My ma thoi,tham chi ho dat quyen loi cua mot con di len quyen loi cua quoc gia dan toc, sao ma ho bam sat de danh pha mot nguoi vi dan vi nuoc hoai vay ta ! qua ngu xuan!!

Xem Thêm

TIN MỚI

Nguyễn Thị Thái Hòa, nhân chứng sống trong đợt thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế

Chúng tôi chạy mới tới trường trung học Jeane d’Arc, thì gặp bọn HPNP lấp ló trước cổng trường với một nhóm bộ đội Bắc Việt. Người nào mặt mày cũng đằng đằng sát khí.

Xem Thêm

Cẩm nang sử dụng thuốc viên

Uống là phương pháp dùng thuốc đơn giản nhất và không cần sự trợ giúp của chuyên môn.

Xem Thêm

Thơ xướng họa: Nhật Hồng NGUYỄN THANH VÂN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đi mãi dặm buồn e đã mỏi Thương hoài tình lỡ vẫn chưa qua

Xem Thêm

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam Cộng Hòa

Đề nghị nhà cầm quyền cộng sản trao quyền lại cho Việt Nam cộng Hòa vì không còn xứng đáng cầm quyền

Xem Thêm

Rượu tỏi: Bài thuốc tuyệt vời được Tổ chức Y tế Thế giới công nhận

Tỏi là gia vị đầu tay, ai cũng biết — là vị thuốc y học dân tộc lương y nào cũng biết. Tuy nhiên, rượu tỏi có xuất xứ Ai Cập thì chưa nhiều người biết

Xem Thêm

Núp vào đâu?

Trốn vào đâu sẽ an toàn nhất khi mắc kẹt trong một vụ đấu súng?

Xem Thêm

Ông Lão bán kem - Lê Văn Hưởng

Đường Đời Dễ Có Mấy Ai?

Xem Thêm

NHỚ CÁNH DIỀU HÂU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình ảnh giống như con gái My Sa của tôi hiện ở xa tôi nửa vòng trái đất, nó đã từng phải đứng một mình để đối phó với hoàn cảnh khó khăn của My Sa ấy, cả về tinh thần lẫn vật chất.

Xem Thêm

Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm

Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù....

Xem Thêm

Những cái nhất của thế giới - World's Largest

Óc sáng tạo của con người thật vô biên.

Xem Thêm