Kinh Đời

Cõi nhân sinh

Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không.




Nhân gian vô thường, thế sự khó lường, vật đổi sao dời, con người cũng chỉ đang mò mẫm trong cõi nhân sinh. 
Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không. Chỉ mới gặp hôm qua mà hôm nay choàng tỉnh, người ấy đã về cõi thiên cổ rồi. Chỉ trong chớp mắt mà âm dương cách biệt nghìn trùng. Thân xác tuy còn đây mà linh hồn đã về nơi xa lắm, vĩnh viễn chẳng có ngày gặp lại.

Hai việc không thể đợi:
1. Hiếu kính cha mẹ
Trên đời này chuyện gì cũng có thể đợi, duy chỉ có việc hiếu kính cha mẹ là chẳng thể thong dong. Bởi lẽ: “Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”; “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi”.
Còn nhớ khi xưa, chúng ta lẫm chẫm tập đi, ê a học nói, tới khi cắp sách đến trường, cha mẹ vẫn ngày ngày chăm bẵm, chẳng phút nào quên nghĩ về chúng ta. Còn nhớ ngày ấy, khi mẹ lệ trào khóe mắt, cha yên lặng nhìn xa xăm, cố kìm nén nỗi lòng tiễn đưa con gái về nhà chồng, rồi lại phấp phỏng lo lắng con gái của mẹ có hạnh phúc hay không? Còn nhớ ngày đó, cha mẹ cười rạng rỡ thi nhau đón lấy đứa con còn đỏ hỏn mà cưng nựng, mà vuốt ve. Còn nhớ bóng dáng cha mẹ tóc điểm bạc, lặng lẽ ngóng trông đàn con quây quần bên mâm cơm ngày Tết.
Có bước nào trên chặng đường con đi mà không chan chứa tình yêu vô bờ và tâm huyết mẹ cha? Chúng ta lớn lên từng ngày thì cha mẹ lại già đi từng ngày. Cứ mải miết với cuộc sống, bất chợt chúng ta phải nhói lòng khi nhận ra: Mỗi mùa xuân qua mái tóc cha mẹ lại thêm nhiều sợi bạc, khóe mắt lại thêm nhiều nếp nhăn, ánh mắt mờ đi và đôi chân chậm lại.
Ân tình dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển rộng sông dài. Có lẽ nào chúng ta lại để mặc cho công việc bận rộn và cuộc sống bộn bề kéo chúng ta rời xa cha mẹ? Có thể nào cha mẹ mãi ở đó trông ngóng từng cuộc điện thoại của chúng ta? Vậy nên mới nói, việc hiếu kính, đền đáp ân tình sâu nặng của cha mẹ là việc chẳng thể nào xếp sau.


2. Giữ gìn sức khỏe
Con người cả đời mải miết chạy theo Danh, Lợi, Tình, Tiền mà quên mất vốn quý nhất của mình là Sức Khỏe. Tuổi trẻ thường dùng sức khoẻ đổi lấy tiền bạc, tới khi già lại dùng tiền bạc đổi lấy sức khoẻ. Bởi lẽ sức khỏe là cái gốc của chúng ta, không có sức khỏe thì dẫu tiền bạc như núi, danh vọng vang dội, chúng ta cũng chẳng thể hưởng thụ niềm hạnh phúc ấy.
Có người nói rằng đợi đến khi có công việc tốt rồi sẽ chăm lo sức khỏe của bản thân... Đến khi có được công việc rồi, họ lại có những kế hoạch san sát phía sau như kết hôn, sinh con, nuôi con khôn lớn…
Nhưng bạn biết chăng, gánh nặng trên vai càng lớn thì càng phải coi trọng sức khỏe của bản thân hơn. Đừng hoang phí sinh mệnh của mình khi chúng ta vẫn còn trẻ trung, sung sức... Chỉ cần sức khỏe yếu đi thì trăm thứ bệnh tật sẽ ùa tới. Đến khi ấy, chúng ta thật khó có được những tháng ngày bình yên để tận hưởng hương sắc cuộc đời.
Vậy nên, nhân khi còn trẻ hãy chăm lo sức khỏe của bản thân nhiều hơn. Hãy ăn uống ngủ nghỉ điều độ, tạo cho mình những thói quen lành mạnh. Bắt đầu từ hôm nay hãy dậy sớm, cùng chạy bộ đón ánh bình minh, hay đánh cầu lông hít thở khí trời trong lành. Đặc biệt là hãy giữ cho mình một tâm thái tốt. Khi tâm hồn khoáng đạt, thư thái, thì sức khỏe cũng sẽ mỉm cười với bạn.


Hai thứ không thể sợ:
1. Cái chết
Đã sinh ra làm kiếp con người, thì dẫu là người quyền quý cao sang hay bần cùng túng thiếu, có ai mà không một lần “yên giấc nghìn thu”?
Sinh lão bệnh tử đã là quy luật tự nhiên, chẳng thể thay đổi, thì chúng ta lo sợ nào có ích chi?
Chi bằng chúng ta hãy vui vẻ chấp nhận và thay đổi góc nhìn của mình về cuộc đời. Nếu ai cũng một lần phải rời xa cõi thế gian thì thay vì tiếc nuối, hãy trân quý từng phút giây chúng ta được sống. Đừng hoài phí tháng năm vào những trò chơi vô bổ, vào những thú vui tầm thường.
Hãy biến mỗi ngày thành một ngày có ý nghĩa và tràn ngập niềm vui; hãy lưu lại cho thế hệ sau những điều tốt đẹp. Nếu muốn sống mãi trên cuộc đời, thì hãy sống mãi trong lòng người; muốn sống mãi trong lòng người, thì cần phó xuất nhiều hơn, nghĩ tới người khác nhiều hơn. Chỉ có như vậy thì vào giây phút cuối cùng khi từ biệt cõi trần chúng ta mới không thảng thốt, cũng không tiếc nuối...

2. Nỗi cô đơn
Chúng ta sinh ra đã sợ nỗi cô đơn. Khi còn thơ bé, chúng ta sợ phải ở nhà một mình, lúc nào cũng chỉ muốn sà vào lòng mẹ yêu thương. Lúc ấy chỉ cần thức giấc nhìn quanh không thấy bóng người, chúng ta lại òa khóc, mong một vòng tay đưa ra hay nghe thấy giọng nói của mẹ cha.
Khi cắp sách đến trường chúng ta lại vui cùng bè bạn, sợ cảm giác cô đơn, thui thủi một mình. Lớn lên, nỗi cô đơn đã thúc giục chúng ta tìm một nửa yêu thương của mình, cùng nhau vun vén một mái ấm hạnh phúc. Khi những đứa con tung cánh bay xa, chúng ta lại sợ phải một mình đối diện với nỗi cô đơn của tuổi già, chỉ mong có người bầu bạn, con cháu sum vầy.

Trải nghiệm khác nhau trong cuộc sống của mỗi người tạo nên những suy nghĩ khác nhau và cảnh giới khác nhau. Mỗi người đều là tác phẩm độc nhất vô nhị của tạo hóa. Nên chăng sự khác biệt của mỗi người cũng là điều quá đỗi bình thường? Nếu mọi người không hiểu chúng ta, không tán đồng với ý kiến của chúng ta, thì cứ cười xòa cho xong chuyện. Những gì cần làm thì cứ bình tâm mà làm cho đến nơi đến chốn.
Điều thật kỳ lạ là những người tu luyện trên núi cao, rừng già, xung quanh chẳng một bóng người mà họ lại không hề thấy cô đơn.. Phải chăng họ đã tìm được sợi dây liên hệ vô hình giữa mình và vũ trụ bao la này, nên mới sống an nhiên, tự tại đến vậy? Phải chăng khi con người tìm được chính Đạo, tìm được ý nghĩa chân chính của đời mình thì sẽ không còn cảm giác cô đơn ấy nữa? Chỉ còn lại trong họ tình yêu cuộc sống và trân quý những phút giây họ đặt chân trên thế gian này.


Hai điều không thể lựa chọn:

1. Xuất thân
Con người sinh ra ở đâu, sinh vào thời khắc nào cũng không thể tự mình lựa chọn. Có người sinh ra trong nhung lụa, được người người tung hô tán tụng. Nhưng cũng có người lại sinh ra trong cảnh bần hàn, khốn khó. Dường như hoàn cảnh thuận lợi sẽ giúp con người bay cao, bay xa hơn và có cuộc sống hạnh phúc hơn.
Nhưng cũng có câu rằng: “Thời thế tạo anh hùng”. Trong cảnh loạn lạc, khi vật đổi sao dời, cảnh đời rối ren lại thường xuất hiện những bậc vĩ nhân tế thế cứu đời. 
Kỳ thực không ai chọn được xuất thân cho mình. Nhưng xuất thân tốt hay xấu cũng không quan trọng bằng tự tu dưỡng tâm tính và khí phách của bản thân. Hoàn cảnh càng gian khó lại càng là môi trường tốt để tôi luyện nên những bậc vĩ nhân và anh hùng lưu danh sử sách.

2. Vận may
Sống trên đời ai cũng mong muốn sẽ gặp nhiều may mắn, nhưng lại chẳng có ai lựa chọn được vận may cho mình. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình ứng phó như thế nào.
Khi gặp vận rủi, xin hãy nhẫn nại hơn một chút. Mỗi khi cánh cửa lớn khép lại, Thượng Đế sẽ ban cho bạn một cánh cửa sổ được mở ra. Ông Trời không tuyệt đường của ai bao giờ, sự việc cũng thường biến chuyển vào thời khắc cuối cùng. Vậy nên khi gặp vận rủi xin đừng quá thất vọng, gặp vận may cũng đừng quá đắc ý. Phúc họa khôn lường, thật giả, đúng sai thì cặp mắt phàm trần khó có thể nhìn thấu suốt. Chi bằng trầm tĩnh và cẩn trọng thì hơn.
Xưa có câu rằng: “Ở hiền gặp lành”; “Thiện ác hữu báo”. Muốn gặt may mắn ắt phải gieo duyên lành, bởi lẽ “người yêu nên phúc, người ghét nên họa”. Dẫu là họa hay là phúc, chỉ cần trong tâm mỗi người trước sau luôn giữ vững một ý niệm này: Ý nghĩa của đời người là ở sự phó xuất, là ở việc cho đi, chứ không phải nhận lại, cũng không phải là giành giật, bon chen.

Dẫu không có sức mạnh xoay chuyển cả ngọn núi, nhưng chúng ta vẫn có thể di chuyển tới góc độ phù hợp với bản thân mình. Cuộc sống có nhiều điều không thể lựa chọn, nhưng chúng ta lại có thể thay đổi tâm thái của mình, biến buồn thành vui, biến nguy thành an, biến điều nhạt nhẽo thành sự thú vị.

Thuy Thien Nguyen chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Cõi nhân sinh

Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không.




Nhân gian vô thường, thế sự khó lường, vật đổi sao dời, con người cũng chỉ đang mò mẫm trong cõi nhân sinh. 
Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không. Chỉ mới gặp hôm qua mà hôm nay choàng tỉnh, người ấy đã về cõi thiên cổ rồi. Chỉ trong chớp mắt mà âm dương cách biệt nghìn trùng. Thân xác tuy còn đây mà linh hồn đã về nơi xa lắm, vĩnh viễn chẳng có ngày gặp lại.

Hai việc không thể đợi:
1. Hiếu kính cha mẹ
Trên đời này chuyện gì cũng có thể đợi, duy chỉ có việc hiếu kính cha mẹ là chẳng thể thong dong. Bởi lẽ: “Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”; “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi”.
Còn nhớ khi xưa, chúng ta lẫm chẫm tập đi, ê a học nói, tới khi cắp sách đến trường, cha mẹ vẫn ngày ngày chăm bẵm, chẳng phút nào quên nghĩ về chúng ta. Còn nhớ ngày ấy, khi mẹ lệ trào khóe mắt, cha yên lặng nhìn xa xăm, cố kìm nén nỗi lòng tiễn đưa con gái về nhà chồng, rồi lại phấp phỏng lo lắng con gái của mẹ có hạnh phúc hay không? Còn nhớ ngày đó, cha mẹ cười rạng rỡ thi nhau đón lấy đứa con còn đỏ hỏn mà cưng nựng, mà vuốt ve. Còn nhớ bóng dáng cha mẹ tóc điểm bạc, lặng lẽ ngóng trông đàn con quây quần bên mâm cơm ngày Tết.
Có bước nào trên chặng đường con đi mà không chan chứa tình yêu vô bờ và tâm huyết mẹ cha? Chúng ta lớn lên từng ngày thì cha mẹ lại già đi từng ngày. Cứ mải miết với cuộc sống, bất chợt chúng ta phải nhói lòng khi nhận ra: Mỗi mùa xuân qua mái tóc cha mẹ lại thêm nhiều sợi bạc, khóe mắt lại thêm nhiều nếp nhăn, ánh mắt mờ đi và đôi chân chậm lại.
Ân tình dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển rộng sông dài. Có lẽ nào chúng ta lại để mặc cho công việc bận rộn và cuộc sống bộn bề kéo chúng ta rời xa cha mẹ? Có thể nào cha mẹ mãi ở đó trông ngóng từng cuộc điện thoại của chúng ta? Vậy nên mới nói, việc hiếu kính, đền đáp ân tình sâu nặng của cha mẹ là việc chẳng thể nào xếp sau.


2. Giữ gìn sức khỏe
Con người cả đời mải miết chạy theo Danh, Lợi, Tình, Tiền mà quên mất vốn quý nhất của mình là Sức Khỏe. Tuổi trẻ thường dùng sức khoẻ đổi lấy tiền bạc, tới khi già lại dùng tiền bạc đổi lấy sức khoẻ. Bởi lẽ sức khỏe là cái gốc của chúng ta, không có sức khỏe thì dẫu tiền bạc như núi, danh vọng vang dội, chúng ta cũng chẳng thể hưởng thụ niềm hạnh phúc ấy.
Có người nói rằng đợi đến khi có công việc tốt rồi sẽ chăm lo sức khỏe của bản thân... Đến khi có được công việc rồi, họ lại có những kế hoạch san sát phía sau như kết hôn, sinh con, nuôi con khôn lớn…
Nhưng bạn biết chăng, gánh nặng trên vai càng lớn thì càng phải coi trọng sức khỏe của bản thân hơn. Đừng hoang phí sinh mệnh của mình khi chúng ta vẫn còn trẻ trung, sung sức... Chỉ cần sức khỏe yếu đi thì trăm thứ bệnh tật sẽ ùa tới. Đến khi ấy, chúng ta thật khó có được những tháng ngày bình yên để tận hưởng hương sắc cuộc đời.
Vậy nên, nhân khi còn trẻ hãy chăm lo sức khỏe của bản thân nhiều hơn. Hãy ăn uống ngủ nghỉ điều độ, tạo cho mình những thói quen lành mạnh. Bắt đầu từ hôm nay hãy dậy sớm, cùng chạy bộ đón ánh bình minh, hay đánh cầu lông hít thở khí trời trong lành. Đặc biệt là hãy giữ cho mình một tâm thái tốt. Khi tâm hồn khoáng đạt, thư thái, thì sức khỏe cũng sẽ mỉm cười với bạn.


Hai thứ không thể sợ:
1. Cái chết
Đã sinh ra làm kiếp con người, thì dẫu là người quyền quý cao sang hay bần cùng túng thiếu, có ai mà không một lần “yên giấc nghìn thu”?
Sinh lão bệnh tử đã là quy luật tự nhiên, chẳng thể thay đổi, thì chúng ta lo sợ nào có ích chi?
Chi bằng chúng ta hãy vui vẻ chấp nhận và thay đổi góc nhìn của mình về cuộc đời. Nếu ai cũng một lần phải rời xa cõi thế gian thì thay vì tiếc nuối, hãy trân quý từng phút giây chúng ta được sống. Đừng hoài phí tháng năm vào những trò chơi vô bổ, vào những thú vui tầm thường.
Hãy biến mỗi ngày thành một ngày có ý nghĩa và tràn ngập niềm vui; hãy lưu lại cho thế hệ sau những điều tốt đẹp. Nếu muốn sống mãi trên cuộc đời, thì hãy sống mãi trong lòng người; muốn sống mãi trong lòng người, thì cần phó xuất nhiều hơn, nghĩ tới người khác nhiều hơn. Chỉ có như vậy thì vào giây phút cuối cùng khi từ biệt cõi trần chúng ta mới không thảng thốt, cũng không tiếc nuối...

2. Nỗi cô đơn
Chúng ta sinh ra đã sợ nỗi cô đơn. Khi còn thơ bé, chúng ta sợ phải ở nhà một mình, lúc nào cũng chỉ muốn sà vào lòng mẹ yêu thương. Lúc ấy chỉ cần thức giấc nhìn quanh không thấy bóng người, chúng ta lại òa khóc, mong một vòng tay đưa ra hay nghe thấy giọng nói của mẹ cha.
Khi cắp sách đến trường chúng ta lại vui cùng bè bạn, sợ cảm giác cô đơn, thui thủi một mình. Lớn lên, nỗi cô đơn đã thúc giục chúng ta tìm một nửa yêu thương của mình, cùng nhau vun vén một mái ấm hạnh phúc. Khi những đứa con tung cánh bay xa, chúng ta lại sợ phải một mình đối diện với nỗi cô đơn của tuổi già, chỉ mong có người bầu bạn, con cháu sum vầy.

Trải nghiệm khác nhau trong cuộc sống của mỗi người tạo nên những suy nghĩ khác nhau và cảnh giới khác nhau. Mỗi người đều là tác phẩm độc nhất vô nhị của tạo hóa. Nên chăng sự khác biệt của mỗi người cũng là điều quá đỗi bình thường? Nếu mọi người không hiểu chúng ta, không tán đồng với ý kiến của chúng ta, thì cứ cười xòa cho xong chuyện. Những gì cần làm thì cứ bình tâm mà làm cho đến nơi đến chốn.
Điều thật kỳ lạ là những người tu luyện trên núi cao, rừng già, xung quanh chẳng một bóng người mà họ lại không hề thấy cô đơn.. Phải chăng họ đã tìm được sợi dây liên hệ vô hình giữa mình và vũ trụ bao la này, nên mới sống an nhiên, tự tại đến vậy? Phải chăng khi con người tìm được chính Đạo, tìm được ý nghĩa chân chính của đời mình thì sẽ không còn cảm giác cô đơn ấy nữa? Chỉ còn lại trong họ tình yêu cuộc sống và trân quý những phút giây họ đặt chân trên thế gian này.


Hai điều không thể lựa chọn:

1. Xuất thân
Con người sinh ra ở đâu, sinh vào thời khắc nào cũng không thể tự mình lựa chọn. Có người sinh ra trong nhung lụa, được người người tung hô tán tụng. Nhưng cũng có người lại sinh ra trong cảnh bần hàn, khốn khó. Dường như hoàn cảnh thuận lợi sẽ giúp con người bay cao, bay xa hơn và có cuộc sống hạnh phúc hơn.
Nhưng cũng có câu rằng: “Thời thế tạo anh hùng”. Trong cảnh loạn lạc, khi vật đổi sao dời, cảnh đời rối ren lại thường xuất hiện những bậc vĩ nhân tế thế cứu đời. 
Kỳ thực không ai chọn được xuất thân cho mình. Nhưng xuất thân tốt hay xấu cũng không quan trọng bằng tự tu dưỡng tâm tính và khí phách của bản thân. Hoàn cảnh càng gian khó lại càng là môi trường tốt để tôi luyện nên những bậc vĩ nhân và anh hùng lưu danh sử sách.

2. Vận may
Sống trên đời ai cũng mong muốn sẽ gặp nhiều may mắn, nhưng lại chẳng có ai lựa chọn được vận may cho mình. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình ứng phó như thế nào.
Khi gặp vận rủi, xin hãy nhẫn nại hơn một chút. Mỗi khi cánh cửa lớn khép lại, Thượng Đế sẽ ban cho bạn một cánh cửa sổ được mở ra. Ông Trời không tuyệt đường của ai bao giờ, sự việc cũng thường biến chuyển vào thời khắc cuối cùng. Vậy nên khi gặp vận rủi xin đừng quá thất vọng, gặp vận may cũng đừng quá đắc ý. Phúc họa khôn lường, thật giả, đúng sai thì cặp mắt phàm trần khó có thể nhìn thấu suốt. Chi bằng trầm tĩnh và cẩn trọng thì hơn.
Xưa có câu rằng: “Ở hiền gặp lành”; “Thiện ác hữu báo”. Muốn gặt may mắn ắt phải gieo duyên lành, bởi lẽ “người yêu nên phúc, người ghét nên họa”. Dẫu là họa hay là phúc, chỉ cần trong tâm mỗi người trước sau luôn giữ vững một ý niệm này: Ý nghĩa của đời người là ở sự phó xuất, là ở việc cho đi, chứ không phải nhận lại, cũng không phải là giành giật, bon chen.

Dẫu không có sức mạnh xoay chuyển cả ngọn núi, nhưng chúng ta vẫn có thể di chuyển tới góc độ phù hợp với bản thân mình. Cuộc sống có nhiều điều không thể lựa chọn, nhưng chúng ta lại có thể thay đổi tâm thái của mình, biến buồn thành vui, biến nguy thành an, biến điều nhạt nhẽo thành sự thú vị.

Thuy Thien Nguyen chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

THƠ XƯỚNG HOẠ: MAI XUÂN THANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) LƯU truyền nghệ thuật đẹp toàn thân KHÁCH muôn năm cũ còn suy tụng

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: NÚI CAO BIỂN SÂU

trái đất tròn con người có li có biệt

Xem Thêm

Nhất thể hóa - Hà Thượng Thủ

Rắn độc hai đầu mổ chết tươi !!

Xem Thêm

Hủ tiếu mì gia - Tạ Phong Tần

Ai đến Bạc Liêu mà chưa ăn món mì tàu thì coi như chưa biết gì về cái xứ “Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu” này.

Xem Thêm

Cu Lặc - (O chuột , Tô Hoài)

Chàng tên là cu Lặc, chính bởi cái bụng của hắn.

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP - Chu vương Miện.

Vợ tôi nửa dại nửa khôn /Hôm nay lại nói dí L. vào thơ

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

Trich tac gia: "sự tai hại của cuộc đảo chánh bạo lực giết chết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ - Cố Vấn Ngô Đình Nhu, hay còn gọi là cuộc cách mạng 1.11.1963 thành công đã giúp CSBV đưa cán binh, vũ khí đạn dược vào Nam dễ dàng hơn trước vì phe ta mải mê lo đánh phe mình quên dối phương CSBV gian ác lợi dụng thời cơ ngàn năm một thuở này." Theo toi nghi, duong nhu co am muu dang hien mien Nam cho Cong San boi cac tuong lanh VNCH co lien he voi CS nen 1 trieu quan VNCH bi tan ra qua de dang, ngay ca Vo Nguyen Giap va Van Tien Dung cung khong ngo ho thang de dang nhu vay. Vi nam 1963 VNCH chua mat mot xa ap hay quan ly, nen trong gai doan I ho phai giet Tong Thong Diem de pha hoai ke hoach thuong thuyet thong nhat qua trung gian cua nha ngoai giao Ba Lan, Manelli. (Tai lieu tu Wilson Library https://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/118950). Sau do cac tuong ra lenh pha huy tat ca Ap Chien Luoc de giup cho can bo CS tu do tra tron vao thon xom danh lai quan doi My. Nhung nhom sinh vien hoc sinh tranh dau deu duoc cac tuong lanh VNCH giup do tan tinh dien hinh tuong Nguyen Chanh Thi va Nguyen Cao Ky. Den giai doan 2, TT Thieu ra lenh bo roi 300 ngan quan tai Quan Khu I va II mot cach voi va de quan VNCH khong kip rut lui bi CS bat song, gai tan luc luong vo trang Hoa Hao de quan VNCH khong con cho an nau khang chien phuc quoc. TT Duong Van Minh danh quan VNCH tiep theo ra lenh dau hang chi sau 1 ngay len nam quyen de quan VNCH con lai nhu SD 18, Biet Dong Quan, TQLC, ND khong kip tro tay rut lui ve mien Tay. Toi nghiep quan VNCH bi cac tuong loi dung xuong mau phai chien dau den ngay cuoi cung, vi lenh dau hang dot ngot, phai tuan lenh buong sung dau hang, nhieu nguoi chet trong trai tu cai tao. Truoc 1955, ong Thieu tham gia Viet Minh CS, sau tro ve gia nhap quan doi quoc gia, con ong Minh thi bi can bo CS moc noi tu 1963. Su that mat long. Cac lanh tu VN nhu Ho Chi Minh, Vo Nguyen Giap, Pham Van Dong, Truong Chinh, Nguyen Van Thieu, Duong Van Minh, Tran Thien Khiem la nhung ke phai chiu trach nhiem cho noi thong kho cua dan VN. Nhin Hong Kong duoc thong nhat trong tu do thanh binh, Nam Bac Han sap hoa giai minh thay toi nghiep cho dan VN.

Xem Thêm

Đề bài :CHUYỆN VỀ DÊ Ở NINH THUẬN

F...KING VNamese !!nuoc sap sua mat ve tay Tau. nhung thang VC NGU thi coi dau coi co, vay ma KHONG LO, LO CHOI BOI AN UONG CAC DE DAI DE. FUCK VNAMESE stupid!!IS IT TRUE THAT THEY HAVE A 4000 YEARS HISTORY, DEFEATED CHINESE SEVERAL TIMES? IT DOESN't LOOK LIKE THAT WHEN READING THEIRS RECENT HISTORY

Xem Thêm

Đề bài :Luật vay trả - Việt Nhân

Biết đám VC thành hồ , chúng là lũ khốn nạn, hay tâm thần, dân không th̉ể làm gì được chúng..?? Chỉ biết biểu tình phản đối, rồi đưa đầu cho đám CSCĐ tập múa gậy..?? Làm hoài mà kết quả vẫn như cũ...?? Cái cần nói không phải là lũ VC mà là tư duy hành động của dân thành hồ cần phải xét lại...??? Đừng ai nói dân biết hết...?? dân như nước, nước đưa thuyền đi mà cũng lật thuyên được...??..Tư tưởng này hình như đã tác dụng ngước với dân thành Hồ...?? VN ngày nay là thời của Upside down...???

Xem Thêm

Đề bài :Luật vay trả - Việt Nhân

Giám đốc sở Giao thông Vận tải VC qua họp tập và nghiên cứu bên đàn anh Trung cộng ,khi đến thăm tư dinh của 1 giám đốc cũng ngành GTVT Chệt ,tay giám đốc VC rất thán phục vẻ lộng lẫy sang trong và hỏi : -Thưa anh ,làm thế nào mà anh xây được một công trình lộng lẫy hoành tráng như thế này ạ. Giám đốc chệt cộng chỉ tay ra phía trước và nói : -Chú có thấy cái xa lộ to lớn đấy không? phân nữa kinh phí là dùng để xây cái biệt thự này đấy.!! Qua năm sau ,giám đốc GTVT chệt công ghé qua Việt Nam công cán ,sẳn dịp tay giám đốc VC mời đàn anh ghé tệ xá chơi cho biết nhà. Giám đốc chệt công tròn mắt thán phục trước tư dinh vỉ đại lộng lẫy vừa xây xong ,rất ngạc nhiên hắn hỏi tên đàn em rằng : -Làm thế nào mà chú em xây dựng được cơ ngơi hoành tráng còn to hơn của anh ? Giám đốc VC chỉ tay ra phía trước rồi nói : -Thế đàn anh có nhìn thấy siêu xa lộ đó không? -Đâu..đâu..anh không nhìn thấy siêu xa lộ mà chú nói gì hết. -Đấy 100/100 kinh phí vào cái tư dinh này đó anh.

Xem Thêm

Đề bài :Tang lễ Đỗ Mười - Hà Thượng Thủ

Đẻ ra Đỗ Mười ,bố mẹ thấy thằng bé có tướng ngũ đoản bậm trợn ,TƯỚNG CƯỚP, thất vọng, đặt tên cho hắn là Nguyễn ĐỨC CỐNG . Lớn lên bị bạn bè chế diễu là ĐỐNG CỨT , hắn tự ý đổi thành DUY CỐNG , nghĩa là CHỈ BIẾT CỐNG RÃNH MÀ THÔI nên hăn ,theo quỷ ra sức biến Việt Nam từ một đất nước tiền rừng bạc biển thành rác rưởi cống rãnh , vì bản thân của hắn là một giống CHUỘT LẠ...Chối bỏ nguồn gốc tự ý đổi họ Nguyễn thành họ Đỗ !,

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Đảng ta made in China Cho nên hành xử rất là Chinese

Xem Thêm

Đề bài :"Điểm Mặt Cộng Sản (ĐMCS)" - Trần Văn Giang

Nuoc bon ngan nam(4000) hon chua tinh, Dan chin ba (93 )trieu,giac con say. Tan Da.

Xem Thêm

Đề bài :Mỹ ngừng cấp thị thực cho sinh viên Trung Quốc vì lo ngại gián điệp

Nguoi Tau co tinh than huong ve to quoc rat manh, khong chi du hoc sinh, cac cong dan My goc Tau lam viec cho cac cong ty va co quan chanh phu My thuong lam gian diep an cap tai lieu bi mat de giup TC vuot qua nuoc My. Cac cong ty My ham tien, xin visas H1B de muon nhan cong re tien tu TC bi mat rat nhieu phat minh va bi mat sang che van chua sang mat ra.

Xem Thêm

Đề bài :Đỗ Mười chết - Hà Thượng Thủ

Làm cái nghề thiến "thằng trư bát dái" làm cho toàn bộ cái cái bọn chó má <=> chun hoa heo héo => chun hoa thúi <=> chệt chó đẻ , chệt chó đói , chệt chó ghẻ , chệt chó dại , chệt chó thúi , chệt chó chết <=> man di mọi rợ , bẩn thỉu , đê hèn , xảo trá , gian manh , tiểu chệt cẫu , láu cá chó , điếm thúi , khùng điên nổ banh hán <=> mấy thằng chệt chó hoang ngu lẫn điên " ở cái ổ chó ghẻ <=> " chun quốc => chun hang chồn lùi , chui lổ chó <=> china <=> xác xơ , dơ dáy nhẩy nẩy lên vì "thằng trư bát dái" là tổ tiên sư cha bọn chệt chó bẩn thúi.

Xem Thêm

Đề bài :Đố buồn để biết - Nguyễn Bá Chổi

những đôi mắt " mang hình viên đạn " của người thân gia đình ông Trần Đại Quang cho thấy họ đang căm phẩn băng đảng của Nguyễn Phú Trọng như thế nào .

Xem Thêm

TIN MỚI

THƠ XƯỚNG HOẠ: MAI XUÂN THANH - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) LƯU truyền nghệ thuật đẹp toàn thân KHÁCH muôn năm cũ còn suy tụng

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: NÚI CAO BIỂN SÂU

trái đất tròn con người có li có biệt

Xem Thêm

Nhất thể hóa - Hà Thượng Thủ

Rắn độc hai đầu mổ chết tươi !!

Xem Thêm

Hủ tiếu mì gia - Tạ Phong Tần

Ai đến Bạc Liêu mà chưa ăn món mì tàu thì coi như chưa biết gì về cái xứ “Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu” này.

Xem Thêm

Cu Lặc - (O chuột , Tô Hoài)

Chàng tên là cu Lặc, chính bởi cái bụng của hắn.

Xem Thêm

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP - Chu vương Miện.

Vợ tôi nửa dại nửa khôn /Hôm nay lại nói dí L. vào thơ

Xem Thêm

ĐÀN BÀ LÀ TẤT CẢ - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) đàn bà là tất cả, nếu không có đàn bà, ai ở với ai.

Xem Thêm

TÓC NGẮN - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ngón tay chải tóc Nước mắt dài hơn

Xem Thêm

THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: RẰNG THÌ LÀ

Mao xê Tông đẻ ra Đăng Xiêu Pình

Xem Thêm